Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thế nào một loại yêu không đau – Chương 061-62 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 61. Gặp hay không gặp ( hạ )

Edit: Hanayang

Một ngày ở trấn nhỏ nhanh trôi qua.

Giữa đất trời vừa mới xuất hiện chút ánh hoàng hôn, trên đường vốn không có mấy người đi lại, nhà nhà khép cửa, gió nhẹ vờn quanh ngọn cây, sau đó Diệp Phong cũng chỉ nghe thấy hơi thở của chính mình cùng tiếng côn trùng vo ve trong xó.

Những ngày này giống như bị cách ly, phòng Diệp Phong, ngoại trừ đèn điện còn có thể cảm giác được chút khoa học kỹ thuật tiên tiến, không có Internet, không có tivi, cũng không có di động, thời gian như lui lại vài thập niên. Phòng của Diệp Nhất Châu và phòng bác sĩ Tông so với phòng cô có nhiều đồ hơn, có cái TV mấy chục inch có thể xem được mấy tiết mục đài CCTV, nhưng bọn họ vì để cho cô cân bằng tâm lý, rất ít mở xem. Ngẫu nhiên mở lên một lần, cô cũng không đi qua xem, kính sát tròng của cô để ở trong bệnh viện, hiện tại cô tương đương với một người mù chữ.

Sáng sớm cùng bác sĩ Tông ra ngoài tản bộ, nhìn vật gì cũng đều mơ hồ, thật sự là cô phụ phong tình ở trấn cổ Tây Đường.

Gương mặt gần như đã hoàn toàn tiêu sưng, vết thương ở đầu gối và sau lưng cũng kết da non, chỗ bị thương nghiêm trọng nhất là cổ, tụ huyết còn chưa có hoàn toàn tán đi, cô mỗi ngày đều kéo cổ áo sơ mi dựng thẳng lên. Diệp Nhất Châu mua cho cô một cái mũ rơm, vành rất rộng, để khi cô ra ngoài sẽ đội.

Cô không phải rất muốn ra ngoài, nhưng bác sĩ Tông kiên trì muốn cô đi ra ngoài dạo một chút, ít nhất mỗi ngày ba lần. Trấn Tây đường không lớn, vòng hết một vòng bất quá chỉ khoảng 14 phút, đi mệt, ở ngay tại bên đường ăn một chén đậu hủ, hoặc nhìn thấy quán trà thì uống một chén trà. Diệp Nhất Châu thích hương bích loa xuân thơm ngát bốn phía. Bác sĩ Tông thường gọi là hồng trà hương thuần nồng đậm, ông nói nhuận hầu thư sướng, dư vị lâu dài rất đậm, làm người ta trầm mê. Cô chỉ cần trà hoa cúc có chút xíu hương vị chua chua, uống vào ngày hè nóng bức, vào bụng có một loại thanh mát, chỉ là ở trong cổ họng còn lưu lại một tia chua xót của hoa cúc, giống như tâm tình hiện tại của cô.

Đến Tây đường đã gần một tuần, cô cũng một tuần không nói chuyện cùng Tô Hiểu Sầm.

Khi còn ở bệnh viện tại Bắc Kinh, Tô Hiểu Sầm nói muốn đưa cô về Thanh Đài, lúc ấy cô liền cự tuyệt. Cô biết bộ dáng hiện tại của chính mình tạm thời không thể làm tiết mục trực tiếp, nhưng dưỡng thương cũng không cần chạy về Thanh Đài xa như vậy. Cô nói với Tô Hiểu Sầm, nếu lo lắng cho cô, cô có thể tạm thời chuyển đến nhà chú Ngô Phong.

Tô Hiểu Sầm khẽ ừ, cô nghĩ bà ấy đã đồng ý. Không nghĩ tới khi truyền dịch, Tô Hiểu Sầm tìm bác sĩ bỏ thêm một mũi thuốc an thần vào trong chai nước truyền, cô ngủ thật sâu, ngay cả nằm mộng cũng không có, khi tỉnh lại thì đã ở trên chuyến tàu từ Bắc Kinh đến Thanh Đài.

Cả người cô đều đau, khoảnh khắc đó, tim cũng bị nhéo đau đớn theo.

“Sao phải làm như vậy?” Cô hỏi Tô Hiểu Sầm.

Tô Hiểu Sầm nghiêm khắc nhìn cô, “Mẹ cảm thấy con cần thanh tỉnh thanh tỉnh.”

“Mẹ làm vậy là bắt cóc con sao?” Cô cùng Hạ Dịch Dương đã hẹn buổi tối gặp, hiện tại cư nhiên một lời chào cũng không có, đột nhiên liền mất tích.

“Mẹ làm vậy là thay con suy nghĩ, con hiện tại hoàn toàn bị người đàn ông đó che mắt, cái gì cũng không thấy rõ.”

Cô chớp chớp mắt, cô thật sự là cái gì cũng nhìn không rõ, “Mẹ, con đã muốn hai mươi bảy tuổi, không phải bảy tuổi, con biết con đang làm gì.”

“Biết mà còn chân đạp hai thuyền? Đây là mẹ dạy cho con sao?”

Cô sợ run người cắn chặt môi, người khác nói như vậy, cô sẽ trả lời lại một cách mỉa mai, nhưng đây là mẹ của mình, cô cảm thấy vô cùng ủy khuất, hơn nữa lại là sau khi gặp phải kẻ bắt cóc tấn công, là lúc trong lòng còn hoảng sợ bất an. 

“Con thích Biên Thành nhiều năm như vậy, nó cũng đợi con nhiều năm như vậy, ở trong hoàn cảnh khó khăn đó mà có thể phấn đấu đến được như bây giờ, không có dính dấp đến người phụ nữ nào. Vì sao là nó cứu con mà không phải người khác? Đêm hôm khuya khoắc thật sự là chạy ngang qua cửa radio sao? Con thật sự không rõ hay là giả vờ không rõ? Mà Hạ Dịch Dương kia, một bên cùng con chơi trò mập mờ, một bên cùng đồng nghiệp muốn làm tình…”

“Mẹ căn bản là không muốn làm rõ ràng tình huống, không cần tùy tiện có kết luận…” Cô đánh gãy lời Tô Hiểu Sầm, gấp đến độ hốc mắt đều đỏ. 

“Có phải con quyết tâm muốn gả cho anh ta hay không?”

Cô khoát tay, nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt ào ào chảy xuống, “Con bây giờ nói cái gì mẹ đều nghe không lọt tai, con không muốn cùng mẹ khắc khẩu. Nhưng con chỉ ở Thanh Đài vài ngày, sau đó con phải về Bắc Kinh.” 

Tô Hiểu Sầm tức giận đến sắc mặt đều thay đổi, Diệp Nhất Châu ngồi ở một bên vỗ vỗ lưng của bà, bảo bà đến qua bên đây ngồi. Chuyển chỗ ngồi, ngồi vào bên cạnh Diệp Phong, cẩn thận thay Diệp Phong lau nước mắt, cố gắng hết sức không đụng tới miệng vết thương của cô.

“Tiểu Phong Diệp, việc mẹ con làm là có điểm quá khích, nhưng ý của mẹ suy cho cùng cũng là muốn bảo vệ cho con. Nếu quả thật là mẹ hiểu lầm Hạ biên tập, sau này giải thích rõ, không phải là được sao? Ba mẹ đều công tác ở Thanh Đài, đưa con về đây là vì để tiện chăm sóc con. Này có cái gì để lo lắng chứ? Một tình cảm mà không tiếp thụ được khảo nghiệm khoảng cách và thời gian, vậy tình cảm đó còn có thể kéo dài bao lâu?” Diệp Nhất Châu lời nói thấm thía nhìn Diệp Phong. 

“Ba, con không phải lo lắng, con chỉ là…” Rơi lệ càng nhiều, cô cũng nói không nên lời là cái gì, chính là trong lòng thực bối rối, cũng thực bất an.

“Ba ba cảm thấy con rời khỏi Bắc Kinh một đoạn thời gian có vẻ tốt, thoải mái mà dưỡng thương, cũng sắp xếp lại trái tim mình một chút, ba ba cùng mẹ tuổi lớn, lại cùng con phân cách sáu năm, trong lòng làm sao có thể an ổn được? Con sẽ không nghĩ là trong sáu năm qua, chúng ta không lo lắng cho con chứ?” 

Diệp Nhất Châu thở dài, đau lòng ôm Diệp Phong vào lòng, “Con nói mẹ nghe không lọt tai lời của con, tâm tư của chúng ta chỉ sợ chờ đến sau khi con làm mẹ mới có thể hiểu được! Con lần này bị tấn công, ba mẹ trong một đêm đó đều như già đi mấy chục tuổi, lên máy bay, chân của ta run rẩy, mẹ con là người sĩ diện như vậy lại khóc như người , luôn luôn tại tự trách của cô không xứng chức. Tiểu phong diệp, chúng ta không thể cho ngươi lại đã xảy ra chuyện.”

Diệp Phong ngước hai mắt đẫm lệ lên, đã khóc không thành tiếng. 

Đến Thanh Đài, Diệp Nhất Châu cùng Diệp Phong lên một chiếc xe jeep, trên xe còn có một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi, tóc hơi hói một tí, tự giới thiệu họ Tông, ở Thanh Đài có mở một phòng khám tâm lý. Tô Hiểu Sầm không có lên xe, biểu tình là lạ sờ sờ mặt Diệp Phong, Diệp Phong không được tự nhiên xoay đầu sang một bên. 

“Chúng ta đến Tây đường hưởng một kỳ nghỉ mát, nơi đó rất an tĩnh, khí hậu cũng so với phương bắc tốt hơn một chút.” Ở trên xe, Diệp Nhất Châu nói.

Cô có thể nói không đi sao?

Cô muốn gọi điện thoại cho Hạ Dịch Dương, di động không biết quăng nơi nào. Cô cầm di động của Diệp Nhất Châu lên, bi kịch phát hiện bản thân mình không thể nhớ số di động của Hạ Dịch Dương. Anh có hai số di động, một cái dùng trong công việc, một cái chính là số từng gọi tới 《 Đêm khuya khuynh tình》, số cuối là sinh nhật cô, cô đều có cả, nhưng chỉ lưu ở trong di động, không nhớ trong đầu. Không chỉ có là Hạ Dịch Dương, mà Ngả Lỵ, Biên Thành, Tiểu Vệ, bất cứ số nào, cô đều không nghĩ ra.

Di động của Tiểu Vệ ở trên xe công cộng bị người ta lấy cắp mất, cô ấy đến radio khóc kêu trời gọi đất, không phải vì di động, mà là vì số ở bên trong. Còn cô không hề lo lắng về phương diện này, nếu di động mất, thì về nhà tìm Hạ Dịch Dương nha, thông qua anh, cô có thể tìm được Ngả Lỵ, mà Ngả Lỵ có thể giúp cô tìm được người cô muốn tìm.

Cô không nghĩ tới, có một ngày, cô sẽ tìm không thấy Hạ Dịch Dương.

Diệp Nhất Châu thuê một biệt viện nhỏ, rất yên tĩnh, trong viện có một gốc cây trầm hương hai trăm năm, lá cây rậm rạp, xung quanh bờ tường là một vòng hoa, khi thái dương ló dạng, đủ mọi loài hoa dưới mặt trời tranh nhau khoe sắc. Trong sân có một khoảnh vuông toàn bao phủ màu xanh, cũng không quá nhỏ, sau cơn mưa, vừa giẫm một bước, đột nhiên sẽ kéo theo một cỗ bùn lầy, ướt nhẹp ống quần.

Trong ấn tượng, Diệp Nhất Châu rất ít nghỉ ngơi, lần này cũng thật sự là nén lòng ngồi xuống. Ăn qua điểm tâm, là bác sĩ Tông đưa Diệp Phong đi ra ngoài tản bộ, đến phòng khám thay thuốc, Diệp Nhất Châu ngay tại trong phòng thông qua điện thoại xử lý công sự. Diệp Phong từ bên ngoài trở về, cửa phòng của ông còn đóng chặt.

Bác sĩ Tông là do Tô Hiểu Sầm mời đến, ông kỳ thật cũng bề bộn nhiều việc, nhưng thời điểm cùng một chỗ với Diệp Phong, ông đều tắt máy di động. Ông luôn cổ vũ Diệp Phong đem sự sợ hãi trong đáy lòng phóng xuất ra ngoài, mỗi ngày buổi tối làm mộng gì, đều phải nói với ông, ông nói Diệp Phong hiện tại giống như một mình đi trên một con đường tối đen, không ai giúp, rất khó đi được ra ngoài.

Cầu ở Tây đường thành danh bởi những vùng sông nước bên trong, cây cầu chắc chắn, là sự kết nối giữa những con người hai bờ sông, cũng làm cho sông lớn sông nhỏ ở trấn Tây đường gắn bó một thể.

Diệp Phong nhớ rõ từng cùng Hạ Dịch Dương ước hẹn làm một kì nghỉ ngắn ngày đến Ô trấn chơi, nét đẹp ở Tây đường không thể so với Ô trấn, cô đến đây, anh lại ở Bắc Kinh. Có khi cô nghĩ, nếu cô đồng ý cùng đi Thanh Đài với anh, nói không chừng chuyện gì cũng sẽ không phát sinh. Nhưng tại thời điểm đó, cô thật sự không thể bỏ mặc Biên Thành. 

Tây đường có một con phố có mái hiên dài gần cây số nằm dọc bờ kênh, khi trời mưa, đi ở bên trong, mưa bụi Giang Nam rất có tình thơ ý hoạ, cũng làm cô đặc biệt nhớ đến Hạ Dịch Dương.

Cô từ số dịch vụ “trăm sự thông” tra được số điện thoại tổng đài CCTV, dùng điện thoại bàn gọi tới, chuyển tới kênh tin tức, có một giọng nữ tiếp điện thoại, cô nói tìm Hạ Dịch Dương, cô ta liền cười khanh khách, hỏi cô có muốn tìm cả Vương Trữ hay là Chu Quân, Lý Vịnh hay không? 

Cô cầm điện thoại, lập tức mất đi công năng ngôn ngữ.

Ngô Phong cùng Diệp Nhất Châu nói chuyện trên điện thoại, hỏi tình hình của cô, Diệp Nhất Châu nói vài câu, kêu cô đến nghe tiếp, sắp cúp máy, “Chú Ngô, Hạ Dịch Dương được không?” 

“Cậu ta rất bận, chuẩn bị tham gia cuộc thi người chủ trì, tổ chuyên nghiệp.”

“À, chú Ngô, chú có biết điện thoại của anh ấy là số bao nhiêu không?”

“Chú chưa bao giờ nhớ số di động, chờ chú hỏi cậu ta sau đó sẽ nói với con.”

Ngô Phong lại tới vài lần, dường như đã quên mất việc này. Cô buổi tối chạy sang phòng Diệp Nhất Châu xem tin tức, anh đã đổi người hợp tác, nhìn qua vẫn là như vậy chuyên nghiệp, ôn hòa, nho nhã. 

Tối nay, trăng tỏ sao mờ, ngẩng đầu nhìn ngắm, mảnh trăng mỏng manh bàng bạc hấp thụ giữa trời đen đặc, tản ra quỷ bí không khí. Diệp Phong đột nhiên bị cảm xúc yếu ớt thình lình toát ra bao bọc, cảm thấy ngay cả chính mình cũng hư vô giả dối, giống như nữ nhân vật chính gầy yếu trong tiểu thuyết ngôn tình, không đầu không đuôi sầu mi khổ kiểm.

“Như thế nào còn chưa ngủ, Tiểu Phong Diệp?” Phía sau có tiếng dép lê đát đát, tiếp theo cửa kẹt một tiếng, Diệp Nhất Châu đi ra. 

“Nói điện thoại với mẹ sao?” Khi cô đi ra, nghe được Diệp Nhất Châu đang nói tình huống của cô.

Trong viện có hàng ghế đá, ngồi ở bên trên đó cả người mát mẻ. Diệp Nhất Châu ở bên cạnh cô ngồi xuống, “Không phải mẹ, là Giám đốc Lâu. Anh ta nói kẻ bắt cóc đã bị tóm, là một hacker, từng ở trên mạng tung ra một cái virus, làm cho rất nhiều máy tính đều tê liệt, cảnh sát trong ngành đã truy tìm hắn thật lâu, nhưng năm nay đột nhiên hắn không có động tịnh, thì ra là thất tình nên hắn không lòng dạ nào viết virus.” 

“Sao?” Cô nghe xong không khỏi cảm thấy vui vẻ, “Con liền cảm thấy hắn ta tinh thần có điểm không được bình thường, phỏng chừng là nhốt ở trong nhà lâu lắm, ít cùng người bên ngoài tiếp xúc, tính cách vặn vẹo.”

“Tiểu Phong Diệp, buổi tối còn gặp ác mộng không?” 

“Không có, con hiện tại ngủ rất ngon.” Cô cũng không nói lời nói thật. Kỳ thật cô vẫn thường xuyên thấy trong mộng một mình ở trong con ngõ kinh hoàng chạy trốn, tỉnh lại đầu đầy mồ hôi, thật lâu sau đó cũng không có biện pháp lại đi vào giấc ngủ, khi đó, cô thực mong mỏi có Hạ Dịch Dương ôm ấp. 

Cô cũng rất sợ đêm mưa dông tố, nhưng có Hạ Dịch Dương ở bên, cô sẽ ngủ thật sự bình yên.

“Vậy là tốt rồi, ở thêm mấy ngày, chúng ta về Thanh Đài đi.” Diệp Nhất Châu nói.

Có một hồi, cha và con gái cả hai đều không nói chuyện. Cô bả đầu dựa vào trên vai Diệp Nhất Châu, híp mắt tìm sao trời, “Ba ba, con có thể hỏi chút vấn đề không?” 

Diệp Nhất Châu nở nụ cười, “Khi nào thì biến thành người nhát gan, muốn hỏi liền hỏi đi!”

“Ba có ghen với chú Ngô Phong không?” 

Diệp Nhất Châu giật mình, có bao nhiêu không quá tự nhiên, nhưng ông vẫn cố gắng kiềm chế xuống, “Không có. Tình cảm cũng phân ra mấy thời kì, lúc ban đầu thích không mang theo tạp chất gì, cũng sẽ không nghĩ rất xa, đơn thuần bởi vì hấp dẫn lẫn nhau mà cùng một chỗ. Nhưng sau này, bước ra xã hội, tiếp xúc với nhiều người, con người cũng sẽ đi theo đó mà xảy ra thay đổi, lúc này đối với chuyện tình cảm yêu cầu cũng không giống, không phải nói thực tế, mà là cảm tình cũng phải thừa nhận rất nhiều áp lực từ cuộc sống, không chỉ có yêu, còn phải có bao dung, trấn an, săn sóc, thỏa hiệp, thậm chí còn có ủy khuất, tha thứ, làm ra một chút hy sinh. Mẹ con khi quen biết chú Ngô, khi đó bà ấy còn rất trẻ, mà ta khi quen biết bà ấy, bà ấy rất thành thục, tình yêu của chúng ta cũng rất thành thục, cũng rất lý trí.”

“Vậy ba ba nhìn nhận quan hệ hiện tại của mẹ và chú Ngô Phong là như thế nào?”

“Tình bạn mà thôi. Bởi vì rộng lượng, mới có thể tự nhiên, mới có thể lâu dài.” 

“Ba ba, ba có hay không từng suy đoán giữa bọn họ có…”

“Chưa từng có.” Diệp Nhất Châu nở nụ cười, nhéo cái mũi của cô, “Mẹ con cùng chú Ngô bên nhau, nhiều nhất là Tô giáo sư, mà cùng ta bên nhau, bà ấy thành Thanh Đài Tô bí thư, bà ấy đối với quyền lực không có hứng thú, nhưng hiện tại bà ấy có cảm giác thành tựu. Có phát hiện ra không, bà ấy thành một người phụ nữ mạnh mẽ hơn?” 

Diệp Phong mếu máo, “Không cần phát hiện, con đây tự thể nghiệm qua sự ngang ngược của mẹ.”

Diệp Nhất Châu cười ha ha, “Còn ghi hận mẹ con?”

Diệp Phong không nói gì, cô làm sao thật sự ghi thù Tô Hiểu Sầm, nhưng hy vọng sau khi trở lại Thanh Đài, bà ấy có thể đồng ý cho cô đi Bắc Kinh.

Cô hoàn toàn có thể không hỏi ý kiến Tô Hiểu Sầm, nhưng cô không muốn Tô Hiểu Sầm không vui.

Sáng sớm trời hơi lạnh, bác sĩ Tông đứng ở trong sân co giãn cánh tay, cô cầm mũ rơm đi ra, “Chào!”

“Chào, Diệp Phong, ngủ ngon không?”

Cô đội mũ rơm lên, che khuất đôi mắt thâm đen, “Cũng được. Chúng ta hôm nay đi từ nam đến bắc trước, hay là từ bắc đến nam?”

“Đi theo bóng cây đi.” Bác sĩ Tông hơi béo, đặc biệt sợ nóng.

Cái bàn đá xanh ở ngã tư đường vừa mới được xối nước, trên mặt còn lưu lại một chút loang lổ ẩm ướt, loang lổ từng mảng đen đậm nhạt, một người phụ nữ xách theo giỏ mặc áo khoác đi ngang qua, ánh mắt ấm áp hiền lành.

Bác sĩ Tông rất ít chủ động nhắc tới chuyện bị tấn công, ông uyển chuyển nói chuyện vòng vèo, chờ Diệp Phong lơ đãng nói đến, giống như đó không hề là cái chuyện gì đáng sợ.

Hai người đi lên một câu cầu đá, trên cầu có dân bản xứ đang bán bánh hạt sen, không phải mỗi ngày đều có thể gặp được, Diệp Phong dừng chân lại chọn một cái muốn mua về làm đồ ăn vặt.

“Diệp Phong, ở Tây đường cô có người quen sao?” Bác sĩ Tông ho khụ hai tiếng.

“Bác sĩ Tông thôi!” Diệp Phong cười ngẩng đầu.

“Vậy vị kia?” Bác sĩ Tông hất hất về phía kia cầu.

“Vị nào?” Diệp Phong đem mắt nheo thành một đường, nhìn đến một đoàn bóng dáng hướng bên này tới gần.

Đợi cho đến gần, cô nâng tay lên che miệng lại, “Anh… làm sao có thể đến đây?”

 

 

 

Chương 62 – Tâm ý mà thôi

Edit: Hanayang

Diệp Phong không có mang hành lý gì đến Tây đường. Trên trấn có mấy cửa hàng nhỏ bán quần áo rất đặc biệt, quần áo bên trong có một số là váy dài và quần áo thoải mái có nét phong tình địa phương, đó là vải bông gai dầu, hình thức rất gọn gàng. Cô hôm nay mặc một chiếc váy dài màu trắng không tay, ở chân váy thêu hình cánh bướm bay thành một vòng, vì che khuất vết thương ở cổ, cô phối thêm một cái khăn lụa màu vàng nhạt.

Người đứng bên lan can cầu, phía sau là tầng tầng mái hiên cao cao chắn chắn dựa trên bờ tường, bên dưới cầu, dọc theo bờ sông là vải phô đủ loại màu sắc rực rỡ, mũ rơm thật to che khuất ánh mặt trời chói chang, anh không cần hí mắt, cũng rõ ràng nhìn thấy trên làn da trắng nõn của cô phiếm ra thản nhiên đỏ ửng, tóc dài như mực, con ngươi trong suốt, không hề là cô gái đang đổ máu ở trong lòng anh mê mang hấp hối nữa. 

Loại cảm giác này thật tốt!

Hầu kết nhẹ nhàng mà mấp máy mấy phần, trái tim ướt át run tẩy, không muốn đến, nhưng làm thế nào cũng không ổn định được tâm tình, ngày hôm qua tan tầm về nhà, đứng ở đầu giường trong phòng ngủ, nhìn cô ở trong khung hình nở nụ cười đến mê mẩn, trong lòng vừa động, anh tùy tiện lấy vài cái quần áo, liền đi thẳng đến sân bay.

Loại xúc động này đã lâu. Tết âm lịch năm thứ ba đại học, vừa cùng cô nhắn tin xong, đột nhiên nỗi nhớ không kiềm chế được, dường như không nhìn thấy cô sẽ không thể xác định được cô là chân thật tồn tại, vì thế, anh cũng không báo trước, nhờ người mua vé xe lửa đi Thanh Đài.

Anh hít sâu một hơi, cười nói: “Trước tiên ngồi máy bay đến Thượng Hải, tiếp theo ngồi xe lửa đến Gia Thiện, rồi lại đi xe buýt, vừa mới hỏi thăm xem đến khu nhà nghỉ đi như thế nào, vừa nhấc mắt, em liền xuất hiện.”

Cô thấy chiếc áo sơ mi cao cấp cùa anh nhăn nhúm lại, ống quần cũng không quá hoàn mỹ như bình thường, phủ trên mặt giày là một tầng bụi đất, vẻ mặt mỏi mệt, lại cười đến thực thoải mái, vẻ lo lắng trong ánh mắt trở thành hư không. Cô thật ra kinh ngạc là anh làm sao có thể đột nhiên tới được, trước đó anh đã nghỉ mấy ngày phép, làm tổng giám đốc, trên đầu nhất định đọng lại rất nhiều công việc, Diêu Hoa kia điện thoại đến như đòi mạng đã nói lên tất cả, hiện giờ nhìn anh với bộ dáng này, vấn đề của cô dường như dư thừa.

Cô ở chỗ này cũng đã muốn buồn sắp mốc meo, mỗi ngày tỉnh lại sẽ chờ mặt trời lặn, sau khi mặt trời lặn lại ngóng trông đến hừng đông. Biên Thành đã đến, làm cho cô nhịn không được tâm tình nhảy nhót.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của cô loan thành mảnh trăng non.

“Khụ, khụ, ” bác sĩ Tông bị bỏ quên dùng tiếng ho khụ nhắc nhở sự tồn tại của mình, Diệp Phong mặt đỏ lên, giới thiệu hai người.

“Tôi nghĩ tôi nên đi về trước thông báo cho bác gái chủ nhà mua thêm nhiều món ăn, bà ấy còn không biết chúng ta có khách quý đến đây. Diệp Phong, trên trấn này cô đi dạo không biết bao nhiêu lần, cũng xem như một nửa người Tây đường, nên làm hết sức của chủ nhà, đưa bạn cô đi dạo. À, đi uống chút trà trước, tôi nghĩ anh hiện tại nhất định rất khát.”

Tông bác sĩ thực thức thời nhận lấy hành lý trong tay Biên Thành, có người theo trông Diệp Phong, ông trộm được nửa ngày nhàn rỗi, tìm Diệp cục trưởng chơi cờ đi.

“Cám ơn bác sĩ Tông.” Biên Thành lễ phép nói.

Bác sĩ Tông khoát tay, lau mồ hôi trên trán, vội vàng xuống cầu. Hôm nay dường như nhiệt độ rất cao, mới đi bộ vài bước, liền nóng không thở nổi.

“Người Tây đường rất khôn khéo, quán trà đều ở đối diện sông nước, phải qua vài cây cầu, may mắn là cảnh đẹp, bằng không dường như bị ép buộc.” Cô híp mắt, chỉ chỉ cách đó không xa.

“Em ổn không?” Anh nhìn mắt cô trong chốc lát mở tròn xoe, trong chốc lát lại híp thành một đường kẽ, nở nụ cười.

Cô nhún nhún vai, “Ở trong này, người em quen chỉ có ba ta cùng bác sĩ Tông, hai người bọn họ cũng không phải người thú vị, em ổn thế nào được? Bắc Kinh sao rồi?”

“Bắc Kinh? Đương nhiên tốt lắm, vẫn là thủ đô.” Anh nghiêm trang trả lời, trong mắt bao la nhu hòa.

Khóe miệng cô dịu dàng nở ra một đóa tươi cười, “Nhiệt độ vẫn nóng như vậy?”

“Nhớ Bắc Kinh ?”

Cô nhìn phía trước, chăm chú đi đường. Cô cũng không nói gì, kỳ thật là nhớ người ở Bắc Kinh.

Trên trấn không ít du khách, đối diện đi tới vài vị du khách ba lô, dưới chân cầu có sinh viên mỹ thuật đang ở vẽ tả cảnh, anh cẩn thận đi sang bên cạnh của cô, tay nắm lại nắm, cố lấy dũng khí muốn nắm lấy tay cô.

“Ách?” Cô cứng ngắc xoay mặt nhìn anh.

Anh đang nhìn thuyền thả trên sông, “Anh chỉ có thể ở bên cạnh em hai ngày, sau đó đi Thượng Hải bàn bạc vài việc.”

“Công việc sao?”

“Công ty Xuất bản lo liệu coi như xong rồi, tháng sau công văn phê chuẩn sẽ đưa xuống. Anh muốn cùng vài tác giả viết khá ký hợp đồng dài hạn, ra trước mấy quyển sách, tạo danh tiếng cho công ty.”

“Hàn Hàn hay là Quách Kính Minh?”

Anh cười to, “Hai người họ là danh bài lớn, ký không nổi.”

“Họ từ chối anh sao?”

“Anh không liên lạc với họ.”

“Không thử làm sao mà biết họ sẽ không muốn?”

“Cô ngốc, người ta có sản nghiệp của chính mình.”

Tiếng nói vừa dứt, hai người đều trầm mặc. Trước kia, khi chỉ có ở hai người nói chuyện thầm thì, khó kiềm chế được, anh sẽ khẽ gọi cô “Cô ngốc”.

“Đến đây!” Ánh mắt cô tựa hồ che chút sương mù, giả vờ tự nhiên nói.

Họ chọn một cái bàn bên bờ sông, cô đề cử anh uống trà hoa cúc, còn cô gọi trà hoa nhài, hoa màu trắng, lá xanh đen ở trong nước chậm rãi nổi lơ lửng, cảm giác thời gian thích ý lại yên tỉnh.

“Muốn dùng điểm tâm hay không?” Cô hỏi.

“Không cần, bằng không cơm trưa sẽ ăn không vô, sẽ có lỗi với thịnh tình của bác sĩ Tông.”

“Anh… làm sao mà biết em ở Tây đường ?” Cửa sổ quán trà rộng mở, gió sông thổi vào bên trong, mang đến vài hơi thanh mát.

“Em không mang di động theo, anh gọi tới hai lần, muốn hỏi thăm một chút tình huống của em, đều là tắt máy, anh liền gọi cho ba em.”

Cô giật mình, khi nào thì anh cùng ba cô quen thuộc như vậy?

“Ngày đó đưa em đi, ở nhà ga anh xin số di động của ba em.”

“Anh ở nhà ga? Còn có những người khác không?”

“Chú Ngô Phong, dì Tần của em.”

“Nha!” Cô nâng chung trà lên, hương hoa nhài quá nồng, dường như uống không phải trà mà là nước hoa, cô nhíu nhíu mày, hạ chén xuống.

“Diệp Phong,” Anh gọi cô một tiếng, chờ cô giương mắt, đồng tử của anh có hơi hơi ý cười, “Có cái này cho em xem.”

Anh còn túi xách tùy thân, từ bên trong lấy ra một quyển sách, “Hình ảnh quảng bá Triển lãm xe ô tô Bắc Kinh, các nhãn hiệu lớn trên thế giới đều có, mẫu xe cũng rất đầy đủ.”

“Anh đổi nghề tiếp thị ô tô?” Cô nhận cuốn catalogue, vô luận trang giấy hay là in ấn, tinh tế tuyệt vời.

“Hài, phương diện này anh không rành. Em thích một chiếc như thế nào?”

Cô ngạc nhiên ngây người.

Anh ngước cằm, “Anh nghĩ rồi, em rất thích công việc hiện tại, thời gian nghỉ ngơi của em sẽ không thay đổi, công tác của anh có vẻ bận, không thể mỗi ngày đưa đón em, nghĩ tới nghĩ lui, đây là phương pháp giải quyết tốt nhất, tự em lái xe đi làm, tính an toàn sẽ cao chút. Nhưng không cho phép mua xe quá phong cách, giá trong vòng ba mươi vạn đến năm mươi vạn, màu sắc cũng không cần quá chói mắt, như vậy sẽ không quá gây chú ý.”

“Biên Thành, vấn đề không phải vậy…” Nếu muốn tự mình lái xe, thì cô trở lại Bắc Kinh sẽ mua.

“Tay lái em không tốt? Không sao hết, về Bắc Kinh rồi, anh sẽ tìm một giáo viên giúp em luyện mấy tháng.”

“Cũng không phải…”

“Diệp Phong, em cho rằng trái tim của anh rất mạnh mẽ sao?” Giọng của anh đột nhiên thấp xuống, ánh mắt ảm đạm ưu thương, “Anh ở trên đời này còn có mấy người để quý trọng? Nếu em lại rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm, nếu anh không ở bên cạnh em, nếu… Em nói anh phải làm sao bây giờ?”

Cô khó khăn muốn biểu đạt rõ ràng ý kiến của mình, “Lần đó là chuyện ngoài ý muốn, sẽ không thường xuyên phát sinh …”

“Không cần thường xuyên, một lần như vậy đủ rồi.” Anh đè thấp thanh âm nhưng vẫn không ngăn được giọng điệu nóng nảy, “Không chỉ vì anh, còn vì cho ba mẹ em yên tâm, em cũng có thể bảo vệ tốt chính mình.”

“Được rồi, vậy trở lại Bắc Kinh rồi em đi mua xe.” Cô nghĩ nghĩ, đồng ý quan điểm của anh.

“Mua xe không phải mua quần áo, chọn trúng sẽ có, xe là cần đặt trước. Em chọn đi, nhìn trúng mẫu nào, anh đi đặt, chờ em trở lại Bắc Kinh, có thể lấy xe.”

“Biên Thành, cám ơn!” Cô trầm mặc một chút, nói, “Xe, vẫn là để em chính mình mua đi!”

“Anh mua hay em mua có cái gì khác nhau?” Tươi cười trên mặt anh biến mất.

“Giá trị quá lớn, anh cũng không phải mở ngân hàng, tiền kiếm cũng không dễ dàng, dù sao ba mẹ em vẫn muốn mua chiếc xe cho em, để cho họ mua đi!”

“Diệp Phong, tiền của anh là do anh đầu tư kiếm được, không bẩn, rất sạch sẽ.” Anh chợt đứng lên, đi ra ngoài.

Cô cắn cắn môi, đuổi đi theo, túm lấy cánh tay của anh, “Em không phải có ý như vậy, chỉ là em cảm thấy…”

Anh bất đắc dĩ thở dài, “Trước kia, mua cho em cái kẹp tóc bằng thủy tinh, em cũng sẽ vui vẻ nhảy dựng lên; dắt em đi ăn KFC một lần, em từ trên đường vui vẻ đến thủy viện, hiện tại rốt cuộc làm sao vậy, quần áo cũng vậy, ô tô cũng thế, em vì sao muốn làm rối rắm giá trị, có khác biệt cũng là tâm ý của anh sao? Em nhìn em xem, mày nhíu lại, miệng mím chặt, giống như anh đang khi dễ em vậy.”

“Không có, không có,” cô có gắng làm vẻ mặt tươi cười, “Quần áo cùng ô tô đều là xa xỉ phẩm, em dùng không nhiều lắm, mà kẹp tóc và KFC là em yêu thích. Anh hiện tại cũng đi mua món ngon cho em, liền chén tà hủ đi!”

Cô đem anh kéo vào quán nhỏ ven đường.

“Mặc kệ em nói cái gì, lần này em phải nghe lời anh.” Anh trừng mắt nhìn cô một cái, vẫy tay với một người chắc là bà chủ, gọi hai chén tà hủ.

Cô xoay mặt đi qua, cắn môi in rõ hai dấu răng.

Mặt trời vừa mới còn gay gắt, trong giây lát, chân trời nổi lên một đám mây đen, ngoài ý muốn nổi cơn mưa, mới đầu chỉ là mưa phùn phơn phớt, về sau càng mưa càng lớn, hai người mua chiếc ô, chạy trở về nhà nghỉ.

Chủ cho thuê nhà đã chuẩn bị một gian phòng cho Biên Thành, cơm trưa đặc biệt nhiều hơn vài món ăn. Biên Thành và Diệp Nhất Châu còn có bác sĩ Tông đều uống rượu, Diệp Nhất Châu và bác sĩ Tông uống hơi nhiều, sau khi ăn xong hai người về phòng lên giường nghỉ ngơi.

Sắc trời đã muốn tối hoàn toàn, hạt mưa từng giọt tí tách đánh vào cửa sổ, khắp nơi một màu xám xịt. Diệp Phong ngồi ở trong phòng khách chính, nhìn cỏ cây trong sân đến xuất thần, Biên Thành bưng một dĩa dưa hấu mới cắt đi tới.

“Anh có cần đi ngủ trước hay không?” Cô nhìn cả gương mặt anh đều đỏ.

Anh sờ sờ mặt, “Anh ổn, còn chịu được.”

“Anh có chạm mặt Ngả Lỵ hay không? Em đã thật nhiều ngày không cùng cô ấy liên hệ.”

“Không có. Dù cho nhìn thấy, nửa con mắt cô ấy cũng không nhìn anh.” Anh thản nhiên cười, nhớ tới lúc trước Ngả Lỵ vì giúp Diệp Phong hết giận, đem nguyên phần cơm canh úp lên đầu anh, anh gội đầu năm lần vẫn cảm thấy trên tóc còn mùi dầu mỡ.

“Nhưng anh có số điện thoại của cô ấy, những khi họp mặt bạn học, cô ấy sẽ gửi tin nhắn cho anh.”

“Thật sự? Cho em mượn di động, em gọi cho cô ấy.”

Anh lấy di động đưa cho cô, “Em gọi đi, anh đi nằm một lát, sáng sớm dậy quá sớm. Buổi chiều chúng ta đi ngồi thuyền.”

“Được!”

Anh mua một cái di động mới, vỏ ngoài màu xám bạc, cô tìm tìm trong danh bạ, có thể anh đều lưu số trong thẻ nhớ, trong danh bạ lại phân từng mục từng mục rõ ràng. Lần trước cô không tìm trong mục bạn học, ấn mở ra, anh tuy rằng không cùng bạn học liên hệ, nhưng lưu cũng không ít số.

Vô tình, tên Hạ Dịch Dương liền bất ngờ không kịp đề phòng đập vào mắt của cô, tim cô “tình thịch” nặng nề nhảy lên.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+