Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thế nào một loại yêu không đau – Chương 071-72 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 71. Người trong lòng ( hạ )


Edit: Hanayang

“Như thế nào là đòi chết đòi sống?” Tần Phái giọng điệu lười biếng, biểu tình tề mi lộng nhãn, cô không xem những lời này như là thật, tùy ý nghe anh ta nói.

Nhưng thấy mí mắt Tần Phái mí mắt giật giật, cổ quái chép chép miệng, không biết lẩm bẩm cái gì, giống như đang thầm rủa này giao thông chết tiệt, vẫn là cái miệng chết tiệt?

“Tần Phái?” Lòng của cô chấn động, từ từ lắc lư vài cái.

“Tôi… Tôi hôm nay sáng sớm ở nhà dượng, nghe dượng nói với cô vài câu, có lẽ là tôi nghe lầm, Kha An Di ở Thanh Đài vì Hạ Dịch Dương mà cắt cổ tay tự sát… Cô có tin đó là thật không?” Tần Phái cười ha ha.

Cô bỗng dưng nhớ tới ở trong toilet sân bay, trên cổ tay Kha An Di đeo cái đồng hồ kiểu nam to bản.

“Tôi nghĩ đây chắc chắn không phải sự thật, ai ngu như vậy chứ, Hạ Dịch Dương cũng đã đưa cô đến đài giới thiệu qua, cô ta cũng biết quan hệ của hai người. Ê, hai người hiện tại chia tay … Chia tay? Tiểu Phong Diệp, hai người chia tay có phải có liên quan đến chuyện này hay không? Chẳng lẽ Hạ Dịch Dương thật sự bị cô đả động? Oa…” Tần Phái giọng điệu hưng phấn, không thua gì Colombo phát hiện ra Châu Mỹ.” Bất quá, nếu có một cô gái vì tôi mà làm vậy, nói không chừng tôi cũng sẽ tước vũ khí đầu hàng. Mấy cô gái bây giờ trên miệng luôn nói tình yêu, nhưng có mấy người có thể đối với ngươi là thật tâm? Tôi vừa nói chia tay, các cô liền khóc như mưa, nhạy cảm đáng yêu, nhưng không lâu sau liền nhìn đến bọn họ ôm người đàn ông khác, cười đến cười run rẩy hết cả người. Thế giới này không phải ai cũng đều quá giống nhau, nhưng lần này không giống với, Hạ Dịch Dương chỉ là một phát thanh viên, mà Kha An Di là con nhà danh môn của Bắc Kinh, cô ta không cần có tài có thế, cô ta là có một phần chân ái. Bội phục! Hâm mộ!”

Thì ra cũng không phải là anh không vượt qua được trở ngại của cha mẹ cô, thì ra tim anh cũng có thể bị công phá.

Tần Phái nói một hồi lâu, không có nghe thấy Diệp Phong đáp lại, mắt ghé nhìn lại, Diệp Phong dựa cửa xe, ánh mắt dại ra.

“Ai, tôi dường như nói sai nói. Tiểu Phong Diệp, này… Việc này cô không cần để trong lòng, mất đi cũng là có được. Người đàn ông tốt như chúng tôi này đó dễ dàng bị người phụ nữ khác cướp đi, không gì hiếm lạ. Cô sau này có thể gặp được người tốt hơn, ở Trung Quốc tìm không thấy, thì ra ngoại quốc tìm.”

“Còn có ba giây là đèn đỏ, anh không phải nên nhanh chút sao?” Diệp Phong nói.

Tần Phái vừa nhấc đầu, ở ngã tư đường, đèn vàng đã bắt đầu lóe lên, anh liền nhấn ga, trong nháy mắt trước khi đèn đỏ sáng lên liền nhanh chóng vọt qua.

Đem mấy thùng giấy dỡ xuống, Tần Phái đã bị phó đạo diễn điện thoại đến kêu đi rồi. Ngô Phong không ở nhà, dì Tần có. Dì giúp việc đã muốn dọn ra một cái phòng ở trên lầu dành cho Diệp Phong đằng, trước đó là phòng cho dì Tần tập yoga.

“Dì không có tính kiên nhẫn đó, kiên trì tập được hai ba ngày chính là kỳ tích.” Dì Tần thấy Diệp Phong lộ ra biểu tình bất an, liền nói.

Phòng hiển nhiên là cố ý vì Diệp Phong mà bố trí, từ rèm cửa sổ đến đồ nội thất đều là màu hồng nhạt, giường vẫn là cái giường công chúa, có bốn cây cột dựng thẳng treo rèm thêu hoa.

Diệp Phong nhìn thấy liền nhếch miệng, có chút dở khóc dở cười, không nói đến hiện tại hai mươi bảy tuổi, dù là lúc trước khi cô mười năm, mười bảy tuổi, cô cũng là không thể chịu đựng mấy thứ này.

“Dì Tần, này… cũng quá khoa trương rồi?” Cô thực sợ ở trong phòng này, cô sẽ gặp ác mộng.

“Mấy cô gái nhỏ đều thích hồng hồng, nộn nộn, khoa trương cái gì? Hành lý để cho dì giúp việc thu xếp được rồi, chúng ta đi xuống ăn cơm, buổi chiều còn muốn ra ngoài mua cho con này nọ, khăn mặt nha, áo choàng tắm nha, dép lê gì đó…”

Diệp Phong khóc không ra nước mắt, vấn đề là cô không còn là cái cô gái nhỏ, nhưng nhìn dì Tần kích động hai mắt sáng quắc, cô cũng không đành lòng đả kích bà.

Cơm nước xong, dì Tần đi gara lái xe, cô lên lầu thay đổi cái áo T-shirt, quần lửng. Dì giúp việc đem sáu thùng giấy mở ra toàn bộ, hỏi cô còn có yêu cầu gì khác hay không.

Cô chỉ làm cho dì ấy đem sách thường đọc đặt ở chỗ thấy được, những cái khác tùy ý.

Khi đang cột tóc, di động reo, cúi đầu nhìn thấy là Hạ Dịch Dương, cô thu hồi ánh mắt, tiếp tục dùng lược chải đầu kéo kéo lên trên túm lại, cột như vậy sẽ không xõa xuống cổ, tất nhiên không thể nóng.

Di động reo ba tiếng, sau đó ngừng, không có lần thứ hai gọi lại, đương nhiên càng không có lần thứ ba.

Cuối tuần ở trung tâm mua sắm đặc biệt nhiều người, có du khách cũng có dân thành thị này, làm như tất cả đều là miễn phí, mỗi một chỗ đều chen đầy người. Đồ dùng gia dụng ở lầu 6, Diệp Phong cùng dì Tần ấn thang máy đi lên. Có nhãn hiệu là dì Tần thích, bà lập tức liền chọn hai túi lớn, màu sắc giống nhau đều là hồng phấn.

“Rất hợp với phòng của con, đừng nhíu mày, chờ đến một ngày con già đi, muốn mặc màu hồng phấn cũng không có dũng khí. Thừa dịp hiện tại, nắm chặt thời gian hưởng thụ đi!” Dì Tần một bên vừa quẹt thẻ vừa nói.

Diệp Phong cung cấp hai tay làm công khuân vác, cũng không có quyền phát biểu ý kiến.

“Để dì xem xem, còn có cái gì cần mua không?” Dì Tần là người cẩn thận, trước khi đi còn liệt kê riêng một danh sách.

“Đồ trang điểm cùng nội y!”

“Hai thứ này dường như không ở cùng một tầng.” Dù cho máy lạnh ở trung tâm mua sắm mở lớn, nhưng Diệp Phong vẫn cảm thấy nóng.

“Không có việc gì, chúng ta thời gian nhiều, chậm rãi đi dạo.” Dì Tần tiếp nhận một cái túi giấy, vẫn duy trì hưng trí cao độ.

Lầu 5 là trang phục nam, Diệp Phong nhìn thấy ở đối diện thang máy có một shop hàng độc quyền, trưng bày mấy cái caravat cực kỳ thanh lịch, hào phóng, không khỏi dừng chân lại.

“Tiểu Phong Diệp, con tìm một chỗ nghỉ một chút, dì đi toilet.” Dì Tần đem gói to đặt ở bên chân cô.

Cô mang theo túi giấy đi vào shop, một cái cô gái như thiên sứ mỉm cười lại nghênh tiếp, “Thưa cô, mốt mới mùa thu của chúng tôi ngày hôm qua vừa có, cô có muốn xem một chút không?”

Hai mắt cô nhìn xung quanh mọi nơi, chỉa chỉa cái caravat, “Lấy hai cái kia cho tôi xem.”

“Cô là muốn tặng cho bạn hay là tặng cho trưởng bối?” Cô gái như khảm nụ cười ở trên mặt, ngay cả một cái nếp nhăn cũng không có.

“Là bạn.”

Qua vài ngày, chính là sinh nhật Biên Thành. Anh cùng Hạ Dịch Dương bằng tuổi nhau, ba mươi tuổi, qua hai mươi chín một tuổi. Hạ Dịch Dương có đồng nghiệp có bạn bè cùng chúc mừng, còn anh bên cạnh một người cũng không có, cô đã sớm quyết định, ngày đó sẽ hẹn anh cùng nhau đi ra ăn cơm.

Sinh nhật của anh là ngày mười tháng chín, cô là ngày mười một tháng chín, lần lượt kế nhau. Cô từng không biết mắc cỡ nói với anh: “Chúng ta đời này nên là người yêu, anh xem ngay cả sinh nhật đều tương thân tương ái như vậy.” Anh yêu chiều nhéo cái mũi của cô, giễu cợt cô không sợ xấu.

Cô thật sự vì bọn họ mục tiêu nhất định sẽ dắt tay đến già, lại đã quên đời người quá mức vô thường.

Cô vừa mắt một cái caravat, xứng với một cái kẹp caravat bạch kim, để cho cô bán hàng gói lại, đóng thành hộp quà, mặt khác lại mua một cái, tặng cho Ngô Phong.

Khi dì Tần lại đây, cô đem hộp quà bỏ vào trong bao, cái cho Ngô Phong thì đóng túi gói cầm ở trong tay.

“Chú Ngô con cái này miệng sẽ vui cười không khép miệng được.” Dì Tần cười nói.

“Con tặng dì một bộ đồ trang điểm, được không?” Cô thân thiết choàng vai dì Tần.

“Lần trước con đưa, dì còn chưa xài hết đâu, tuần trước, mẹ con lại gửi cho dì một bộ. Con có tấm lòng này, dì cũng cười không không khép miệng rồi. Hôm nay chúng ta chỉ mua cho.”

Diệp Phong cười cười, nắm tay dì Tần xuống thang máy.

Mua xong này nọ, Diệp Phong đề nghị đi uống trà chiều.

Đối diện có tiệm cà phê, cách vách kính thủy tinh, nhìn đến bên trong còn có vài chỗ trống. Hai người dẫn theo bao lớn bao nhỏ đi vào, vừa ngồi xuống gọi món, Diệp Phong nghe được có người gọi tên mình, quay đầu vừa thấy, là Lâu Tình cùng Giang Nhất Thụ.

Liên hoan mừng năm mới trong đài truyền hình, ai cũng mang theo người nhà, Lâu Tình cùng dì Tần đã sớm quen biết, còn từng hẹn nhau cùng chơi mạt chược.

Vì thế Diệp Phong và dì Tần đi qua, cùng họ ngồi một chỗ.

Lâu Tình dưới chân cũng để vài cái túi giấy, thu hoạch dường như cũng không nhỏ.

Nhân viên phục vụ đem hai tách Mocha mà dì Tần gọi qua bên này, Giang Nhất Thụ đem ly trà sữa trước mặt mình đổi lại tách cà phê của Diệp Phong.

“Yên tâm, ly trà sữa đó tôi chưa uống qua,” Anh nâng nâng mi, “Đôi mắt thâm đen như vậy thì uống ít cà phê đi.”

“Cám ơn. Anh vẫn đều là cẩn thận như vậy sao?” Diệp Phong sờ sờ mặt.

“Cũng không phải, người qua đường muốn uống cái gì tôi sẽ không đi can thiệp, nhưng tôi cùng Dịch Dương là bạn tốt.”

Cô lập tức cảm thấy ngực buồn không thể thông khí, tâm đập nhanh hơn. Dì Tần cùng Lâu Tình đã tán gẫu sôi nổi, hoàn toàn đem hai người họ quăng ở một bên.

“Cô thân thể đã khôi phục sao?” Giang Nhất Thụ hỏi.

Diệp Phong gật gật đầu, bưng lên ly trà sữa, trà sữa khá ấm. “Tôi… đã đi làm.”

“Nói thật, trước kia tôi cảm thấy cô là một cô gái thực yếu ớt, chịu không nổi một chút ủy khuất, cũng sẽ không quá bận tâm cảm thụ của người khác, rất tùy hứng. Hiện tại tôi mới biết được, thì ra cô là kiên cường mà lại độc lập như vậy, thiện người am hiểu ý.”

“Còn nói tiếp tục, anh có thể nào hiểu lầm tôi là cô gái tốt nhất thế kỷ này hay không?” Cô nói giỡn hỏi, kỳ thật trong lòng đã khó chịu hít thở không thông.

“Tôi hiểu lầm không có gì, Dịch Dương nhìn xem chuẩn là được. Diệp Phong, có rảnh khuyên nhủ Dịch Dương, đề nghị cậu ta chú ý ăn uống ẩm thực nhiều hơn, hoặc là thử điều trị bằng thuốc Đông y cũng không sai, không thể luôn dạ dày không thoải mái liền uống thuốc. Cái loại thuốc này tuy rằng công hiệu nhanh, nhưng mà trong đó đa số tác dụng là do thành phần benladon, nếu uống quá nhiều có thể tổn hại gan, đối hệ thần kinh cùng hệ thống lưu thông máu đều có ảnh hưởng. Dạ dày không tốt ngoại trừ ăn uống thì chỉ cần vận động nhiều, không cần uống cà phê, chút chút cơm, giữ cho tâm tình tốt, kiên trì đi xuống sẽ có cải thiện.”

Cô đối với anh bất đắc dĩ cười cười, trầm mặc không nói.

“Như thế nào, cậu ta cũng không nghe lời của cô nói?”

“Anh lớp trên, những lời này anh tự chuyển tới anh ấy đi, tôi… với anh ấy đã không phải loại quan hệ có thể loạn quan tâm.” Cô cực không tình nguyện nói ra chuyện này, lại không thể không nói.

Giang Nhất Thụ không dám tin nhìn cô, “Đợi sáu năm, cùng một chỗ còn không đến sáu tháng, này… Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Cô đem tầm mắt chuyên chú nhìn đến ly trà sữa trước mặt, hai tay nhanh xiết lại, vấn đề này, cô thật sự không có cách nào cho ra đáp án, lại nâng mắt lên nhìn người trước mặt, cô thật xin lỗi nhún nhún vai.

“Không phải cô tin vào mấy cái tin trên mạng chứ?” Giang Nhất Thụ nhìn nhìn Lâu Tình và dì Tần, nén thấp âm lượng, “Nếu là như vậy, tôi có thể giải thích. Tôi cùng đi Thanh Đài với Dịch Dương, có một số việc tôi cũng rõ ràng.”

Cô đưa tay lên, đánh gãy lời anh.

“Tôi không phải không tín nhiệm anh ấy, mà là cảm giác chuyện này như vở kịch hoang đường. Tôi chính miệng hỏi qua anh ấy, chẳng sợ anh ấy là bịa đặt ra gạt tôi cũng tốt rồi, tôi chỉ cần một cái lý do. Anh ấy ngay cả một cái cớ cũng không có cho tôi. Anh ấy tình nguyện bị tôi hiểu lầm, cũng không nói ra chuyện của cô ta, cũng phải bảo vệ danh dự cho cô ta, chẳng sợ trả giá đắt là cùng tôi đoạn tuyệt quan hệ. Tôi không muốn nghe cái gọi là chân tướng, đã đi đến bước này, cứ như vậy đi!”

Giang Nhất Thụ nhíu mày, tựa hồ rất khó hiểu, lại tìm không được lời phản bác.

Vốn muốn ăn một chút gì đó, Diệp Phong nói choáng váng đầu, dì Tần liền vội cùng cô trở về. Dì giúp việc đã dọn phòng sắp xếp lại gần ổn thỏa, Diệp Phong không cần ra chút sức nào.

Ăn xong cơm chiều, cùng dì Tần xem tivi một chút, Diệp Phong liền lên lầu tắm rửa.

Chờ tóc khô, gọi cuộc điện thoại về nhà, báo cáo tình huống chuyển nhà, Diệp Nhất Châu nhận điện, dặn dò cô đi làm về khuya động tác phải nhẹ nhàng một chút, không thể làm phiền nhiễu tới chú Ngô cùng dì Tần.

Ngô Phong buổi tối có buổi xã giao, về nhà đã hơn mười giờ. Vừa vào cửa, liền vội vàng lên lầu gặp Diệp Phong.

Diệp Phong đang viết lời dạo đầu cho ngày thứ hai trực tiếp, từ trước màn hình quay đầu lại, cười kéo ghế dựa cho Ngô Phong ngồi.

Ngô Phong đánh giá căn phòng, cười đến mắt híp thành một đường kẽ, “Chú biết ngay dì Tần của con sẽ làm như vậy, bà ấy luôn nói là có cô con gái thật tốt, cho nó mặc váy hoa, kết tóc…, bây giờ có con, còn không thoải mái phát huy một phen.”

Diệp Phong cười khổ, “Con đây làm bé gái dường như có hơi quá già rồi.”

“Còn chưa kết hôn thì chính là đứa nhỏ.” Ngô Phong cũng không đồng ý.

“Chú Ngô, dì thích trẻ con như vậy, lúc trước hai người tại sao không sinh một đứa chứ?”

Ngô Phong thản nhiên cười cười, ánh mắt sâu kín cụp xuống, Diệp Phong nghe thấy ông giống đang thở dài, “Dì Tần của con… không thể sinh con, vô sinh bẩm sinh, chúng ta kết hôn đên năm thứ ba mới biết được.”

Diệp Phong ngây dại.

“Chú không thể lại quá tham lam, thời điểm tuổi trẻ, gặp được mẹ con, cái chuyện điên cuồng gì cũng đã làm, cảm xúc mạnh mẽ gì cũng nếm qua. Sau này sống cùng với dì Tần, bà ấy liền giống như là cái giảm xóc của chú, mặc kệ chú làm cái gì, bà ấy đều đã vô điều kiện duy trì chú, thấu hiểu chú, tín nhiệm chú. Thời điểm mẹ con sinh hạ con, chú với dì cùng đi Thanh Đài thăm con, bà ấy nói chúng ta cũng đã có con gái. Bây giờ, đứa con gái này cùng chúng ta sống cùng dưới một mái hiên. Tiểu Phong Diệp, con nói trên đời này có thể có bao người đàn ông may mắn giống như ta vậy chứ?”

Cô không biết nên nói cái gì cho tốt. Chú Ngô thương yêu cô, vì cô là con gái Tô Hiểu Sầm, mà dì tần thương yêu cô, lại là vì chú Ngô.

Trong mắt người đời, tình yêu là thứ không có gì nói cho rõ ràng. Nhưng thật sự khi đã trải qua thời gian bào mòn, sẽ phát hiện bản chất tình yêu kỳ thật chính là nguyện vì người mình yêu mà trả giá.

Chú Ngô là có yêu mẹ, nhưng chú Ngô cũng đồng dạng trân ái dì Tần.

Trong phòng vô cùng im lặng, hô hấp nhợt nhạt còn rõ ràng như vậy.

“Chú Ngô, ” cô ngẩng đầu, Cháu có thể cầu xin chú một việc không?”

“Tiểu Phong Diệp có chuyện không cần cầu xin, trực tiếp hạ mệnh lệnh là được.”

“Cháu… cùng Hạ Dịch Dương chia tay là chuyện giữa cháu và anh ấy, chú Ngô không cần có thành kiến với anh, đối với anh vẫn giống như trước kia, bình thường như khi con chưa về nước, có thể không?”

Ngô Phong yên lặng nhìn cô vài giây, cười nói: “Ở trong mắt con, chú là cái dạng lãnh đạo vô năng công và tư chẳng phân biệt được sao?”

“Không phải, nhưng chú rất yêu thương con.”

“Thật sự như vậy. Tiểu Phong Diệp, không cần nghĩ lung tung, chú phân biệt rõ nặng và nhẹ, vẫn vô cùng coi trọng cậu ấy, cậu ấy cũng đáng cho chú coi trọng. Lúc chạng vạng này là vòng bán kết cuộc thi Người dẫn chương trình, cậu ấy trong người không khỏe lắm, vẫn cắn răng chống đỡ suốt quá trình cuộc thi. Khi phát huy làm đề thi, tiếng nói có điểm khàn khàn, nhưng vô cùng trật tự rõ ràng, ngữ điệu tự nhiên vững vàng. Cậu ấy lấy thành tích thứ ba tiến vào trận chung kết, rất tốt.”

“Uhm!” Cô cố gắng gượng mỉm cười, lại chua xót như khóc.

 

 

 


Chương 72 – Bầu trời vắng anh ( thượng )



Edit: Hanayang

Bên ngoài cửa sổ dần dần sáng lên, Diệp Phong ngồi dậy, cây ngọc lan dưới lầu xôn xao, cành lá ở trong gió lay động. Cây ngọc lan thích hợp với khí hậu miền nam, rất khó trồng, cái cây này thường xuyên hứng chịu bão cát của Bắc Kinh thế nhưng vẫn tươi tốt. Bởi vì ngoài cửa sổ có cái cây này nên có khi cô cũng lười kéo rèm cửa sổ.

Sáng sớm trong tiểu khu vô cùng im lặng, không nghe được tiếng xe cộ, cũng không nghe thấy tiếng người. Bình thường vào giờ này cô đều đang say nồng trong giấc ngủ, nhưng từ sau khi chuyển đến chỗ này, đồng hồ sinh học của cô có chút thay đổi, luôn vào lúc trời vừa sáng không một tiếng động tỉnh lại, làm như gặp phải ác mộng, ngực dồn dập phập phồng, tay vươn ra, vuốt một bên giường trống rỗng, cô chậm rãi thở ra một hơi, thần trí hoàn toàn thanh tỉnh.

Tất cả trường học ở Bắc Kinh đều đã khai giảng, tháng chín, gió thổi vào người, không còn cái nóng, hé ra một ít lạnh lẽo. Buổi tối khi đến radio, cô đều mang theo một cái áo lông mỏng, để lúc trở về khoác vào người. Trong xe cũng không cần mở điều hòa, cô nói Vu Binh hạ cửa kính xe xuống, gió đêm thổi vào trong xe, rất là thoải mái.

Sự trở về của cô làm cho 《 Đêm khuya khuynh tình 》 lại toả sáng hào hứng rực rỡ đầy sức sống. Trải qua chuyện sinh tử, cô đối với chuyện lý giải tình cảm có nhận thức bất đồng, tựa hồ càng phóng khoáng, khoan dung, dịu dàng. Khi cùng chuyên gia hợp tác, đề tài càng thêm nhiệt liệt, thâm trầm.

Ở Bắc Kinh tổng cộng có hơn hai mươi đài phát thanh, tiết mục tình cảm đêm khuya có hơn mười cái, trên mạng từng làm cái bình chọn tiết mục mà thính giả cảm nhận có chiều sâu nhất. Ở phương diện tình cảm, 《 Đêm khuya khuynh tình 》 lấy ưu thế tuyệt đối đứng đầu bảng xếp hạng.

Cá nhân Diệp Phong không mấy xem trọng vinh dự này, nhưng radio Thành Đô lại ầm ỹ chúc mừng một phen. Lâu Dương mời rượu nhóm công nhân viên chức, ngày hôm đó uống say mèm. Thôi Linh cũng đến, im lặng ngồi ở một bên, ánh mắt nhìn Diệp Phong như đang nhìn hiện vật được triển lãm trong bảo tàng, có ngạc nhiên, cũng có xa lạ. Đến khi tàn tiệc, cô ta giơ lên ly rượu nhẹ chạm ly với Diệp Phong, trong ly rượu toàn là nước trái cây. Uống hết, cô ta thực tao nhã đứng dậy, mắt cũng không thèm nhìn Lâu Dương đang ngã gục ở một bên. Cuối cùng là Vu Binh đưa Lâu Dương về nhà.

Nhà đài phân nhiệm vụ cho các nhân viên lôi kéo quảng cáo tài trợ đã được hoàn thành rất tốt, nên quyết định căn cứ theo kim ngạch khác nhau mà phát tiền thưởng cho các công nhân viên chức. Diệp Phong cầm hơn năm ngàn, nhìn chuỗi con số nhảy trên chi phiếu kia, cô không biết có nên liên hệ với Hạ Dịch Dương hay không, ít nhất nên mời anh ăn bữa cơm. Người hộ khách kia là do anh kéo đến.

Cô không có gọi điện.

Giữa họ đã không còn gì liên hệ. Anh có gọi điện thoại tới, nhưng cô không có tiếp. Những lời hỏi thăm ân cần thường thường, lời nói tri kỷ làm cô cảm động, hiện tại cô đều không muốn nghe.

Sau đó đã không có điện thoại gọi tới nữa.

Ở cùng một thành phố, họ đều có được một phương trời riêng thuộc về mình.

Cô muốn đi mua xe. Thứ sáu tan tầm bình thường so với mọi khi sớm hơn, cô nói Vu Binh đưa mình đến một cửa hàng ô tô.

“Cô Diệp, giúp bạn coi xe sao?” Vu Binh là người mê xe, nói đến xe đến cả người liền như sáng lên.

Cô lắc đầu, “Không phải, là chính tôi muốn mua.”

Vu Binh tươi cười liền đông cứng trên mặt, khóe miệng thẳng đơ ra, nhìn qua thực buồn cười, “Cô Diệp, có phải cô đối với tôi có mặt nào không hài lòng hay không?”

Cô ngây ngẩn cả người.

Vu Binh chu đáo làm cho cô cảm thấy băn khoăn. Buổi tối đúng chín giờ giờ đến trước biệt viện của Ngô Phong, cũng không ấn loa, cũng không gọi điện thoại, im lặng ngồi trong xe nghe nhạc, xem tạp chí. Chờ cô đi ra, mới cười hì hì nhảy xuống xe, giúp cô mở cửa xe, tiếp nhận laptop trong tay cô. Trên đường đi, cậu ta thường thích ở trong xe kể cho cô biết một số tin đồn thú vị. Trực tiếp chấm dứt, trên đường trở về, cô hơi mệt, cậu ta liền lẳng lặng lái xe. Nhìn đến phòng cô sáng đèn, cậu ta mới có thể rời đi.

Tiểu Vệ đều nói Vu Binh là lái xe kiêm bảo tiêu của cô, hay là cái bóng đèn.

Trong các chuyên gia mà radio mời đến, cũng có người đàn ông điển trai phong nhã. Tiết mục thu âm bình thường là đặt ở buổi sáng thứ sáu, thu xong, Diệp Phong có khi sẽ cùng chuyên gia đi ra ngoài ăn một bữa cơm. Ngẫu nhiên, trước khi thu âm, cũng sẽ hẹn chuyên gia ở bên ngoài vừa uống cà phê vừa trao đổi.

Vu Binh sẽ không quấy nhiễu bọn họ, nhưng cậu ta tuyệt đối sẽ xuất hiện trong tầm mắt Diệp Phong trong vòng mười thước, câu ta nghe nhạc trong di động, chơi trò chơi, tự tiêu khiển tự vui vẻ, thường thường giương mắt nhìn thoáng qua chuyên gia. Có hai đạo ánh mắt theo dõi như vậy, người nào dám giấu giếm tâm tư khác, huống chi biểu hiện của Diệp Phong cũng là trong lễ phép mang theo xa cách.

“Sao cậu có thể nghĩ như vậy?” Diệp Phong nuốt nuốt nước miếng, buồn bực hỏi.

“Chứ nếu không cô muốn mua xe làm gì? Đưa đón cô đi làm là công tác của tôi, giờ cô tự lái xe, tôi không phải thất nghiệp sao? Cô có biết ở Bắc Kinh hiện tại muốn tìm một phần công tác mà mình thích có bao nhiêu khó sao?” Vu Binh vẻ mặt rất là ủy khuất.

Diệp Phong ước chừng nhìn cậu ta vài giây, “Thực xin lỗi, tôi không nghĩ tới chuyện này. Thôi, tôi lái xe cũng không tốt, vậy tạm thời không mua, chúng ta đi thôi!”

Nếu Vu Binh thất nghiệp, cô không chỉ có đối với Vu Binh áy náy, chỉ sợ Tiểu Vệ cũng muốn hận cô tận xương. Tiểu Vệ đem chuyện chọc phá Vu Binh trở thành thuốc giảm áp lực công tác. Ở radio, thường xuyên nhìn đến Tiểu Vệ đem Vu binh chọc đến mặt đỏ tía tai.

“Không mua thì không mua, đi xem vẫn là có thể.” Vu Binh mê muội nhìn chằm chằm chính giữa đại sảnh một chiếc Porsche kiểu mới.

Diệp Phong bật cười. 

Cuộc sống của cô cũng rất bận rộn. Khóa học bồi dưỡng ở Quảng viện đã khôi phục lại, một tuần ba buổi. Hết giờ học, cô liền hẹn Ngả Lỵ ăn cơm, có một hai lần, cô còn gài Vương Vĩ mời khách.

Nếu đối một người đàn ông không có mong đợi gì, nói chuyện, làm việc sẽ vô cùng tùy ý thoải mái. Diệp Phong không cần biết Vương Vĩ sẽ nghĩ như thế nào, cũng không lo anh ta đang ở vị trí nào, có thể từ chối hay không. Như Ngả Lỵ cho tới bây giờ cũng không dám cùng Vương Vĩ nhẹ nhàng vui đùa, cô sợ anh ta biểu hiện không như mình chờ mong thì lòng sẽ mất mát.

Vương Vĩ thực sảng khoái đồng ý, đưa hai người đến quán gần Quảng viện ăn cơm. Diệp Phong làm như vô tình hỏi anh ta nghỉ hè đi đâu. Anh ta nói cùng một nhóm bạn bè đi vòng vo khắp nơi. Diệp Phong nhăn mặt nhăn mũi, hỏi có phải sợ các cô sẽ hưởng ké hào quang của anh ta hay không, chứ sao không gọi cô và Ngả Lỵ theo.

Vương vĩ thản nhiên cười, ánh mắt như có như không quét qua Ngả Lỵ, nói trời nóng như vậy, một thân nữ sinh phải đi theo sau một nhóm đàn ông, chuyện tắm rửa thôi, còn những phương tiện khác làm sao bây giờ? Có đôi khi bọn họ đều là cắm trại dã ngoại bên ngoài.

Lời này của anh ta làm cho những ứ đọng trong lòng Ngả Lỵ lập tức tan thành mây khói, ăn xong, giành hóa đơn trả tiền.

Diệp Phong đau lòng nhìn Ngả Lỵ, khẽ nói với Vương Vĩ: thầy Vương, nếu anh đối với Ngả Lỵ thật sự không có tâm tư kia, liền cứng rắn một chút, làm cho cô ấy hoàn toàn chết tâm này đi.

Vương Vĩ cười đến rất sâu trầm, làm sao, làm sao, khi cô ấy là học trò của tôi, tôi đã cảm thấy cô ấy là một người vô cùng tài giỏi, một cô gái hiếm có.

Diệp Phong nghe xong răng còn muốn rớt, bất đắc dĩ thở dài.

Mặt khác cô còn tham gia một lớp nấu ăn, chiên, nướng gì đó, cô không có hứng thú, chú trọng là học làm một số món điểm tâm nhẹ và canh. Lên lớp về, nói dì giúp việc đi chợ mua nguyên liệu nấu ăn cho cô thực hành, dì Tần nói cô rất có năng khiếu, nhưng tại sao toàn là những món canh dưỡng dạ dày chứ?

Cô ngây ngốc thất thần có hơn nữa ngày, sau đó nói: “Chú Ngô không phải là dạ dày không tốt sao?”

Dì Tần chớp chớp mắt, “Lần trước làm kiểm tra sức khỏe, dì chỉ nghe nói ông ấy có vẻ cao huyết áp, bác sĩ dặn dò ông ấy ăn ít dầu mỡ gì đó. Khi nào thì dạ dày không tốt?”

“Vậy có thể là con nghe lầm. Canh này uống nhiều chút có thể bồi bổ dạ dày, làm cho dạ dày càng mạnh khỏe, không phải càng tốt hơn sao?”

Dì Tần nở nụ cười, “Vẫn là Tiểu Phong Diệp chu đáo.”

Cô chột dạ chậc chậc lưỡi.

Sau khi cô chuyển vào biệt thự, Tần Phái đột nhiên thành khách quen, có khi đến ăn ké cơm, có khi đưa bạn bè về tụ hội ở trong hoa viên. Những người anh ta quen biết người người đều theo phái hưởng thụ, hào phóng. Trong biệt thự náo nhiệt thì náo nhiệt, chỉ là ngày hôm sau làm khổ dì giúp việc, tiêu tốn thời gian cả một ngày làm vệ sinh hoa viên, như vậy không có cách nào chuyên tâm nấu cơm, Ngô Phong không vui, nói Tần Phái là lần sau không cho phép dẫn người về nhà tụ tập.

Lần sau đó, Tần Phái dẫn theo vài người đàn ông trang phục thanh lịch tới đây thưởng rượu nói chuyện phiếm. Trong đó có một người Anh, màu mắt xanh như biển, khi nở nụ cười bên khóe miệng lộ ra từng vòng từng vòng khuếch tán, ánh mắt xanh lam cổ điển, vô cùng mê người. Trong cử chỉ, cách nói năng, tất cả đều hiển thị anh là một quý ông đầy phong cách. Anh là một kiến trúc sư người Anh làm việc cho một công ty thiết kế quốc tế ở Bắc Kinh phụ trách những công trình hạng nhất. Tiếng Trung của anh ta nói không được tốt lắm, Diệp Phong phải cố hết sức để nghe, khi đối thoại đơn giản thì dùng tiếng Anh.

Anh ta rất kinh ngạc tiếng Anh của Diệp Phong lại lưu loát như thế, Diệp Phong nói ra chuyện từng ở Edinburgh hai năm, anh ta liền kích động, anh được sinh ra tại Edinburgh.

Qua vài ngày sau, vào một buổi chiều Tần Phái lại tới nữa, chỉ dẫn theo độc nhất anh kiến trúc sư kia.

Diệp Phong thí nghiệm làm vài cái bánh ngọt điểm tâm, Tần Phái cự tuyệt nếm thử, anh chàng kiến trúc sư vô cùng khích lệ ăn vài cái, lúc ra về, còn hỏi có thể mang một ít về làm điểm tâm sáng hay không.

Diệp Phong nghe xong quả thực là rất có cảm giác thành tựu.

Thứ Bảy, Diệp Phong ở trong phòng xem CD, phim tình yêu kinh điển Anh quốc 《Room with a view》, phong cảnh nông thôn nước Anh vào thế kỷ mười bảy, những cánh đồng lúa mạch chín vàng, nhân vật nam chính có mái tóc vàng với đôi mắt đẹp luôn nhìn về nữ chính, khi không thể không ly biệt, nam chính nói: khi trái tim em thật sự đau đớn, khi nước mắt sắp rơi xuống thì hãy ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời này từng thuộc về chúng ta. Bầu trời vẫn luôn bao la như vậy, mây vẫn trôi lững lờ như vậy, vậy nên đừng khóc, bởi vì anh ra đi, cũng không có mang theo thế giới của em.

Diệp Phong vẫn khóc, lệ rơi đầy mặt, chật vật tìm chung quanh tìm khăn tay, vừa nhấc mắt, phát hiện anh chàng kiến trúc sư đứng ở cửa phòng cô.

“Dì nói cô ở nhà, nhưng gọi cô mấy lần, cô cũng chưa lên tiếng, nên tôi… lên đây.”

Cô lung tung lấy lưng bàn tay xoa xoa mặt, “Tần Phái đâu?”

“Anh ta chưa tới.” Anh ta thật sâu nhìn vào mắt cô, nhưng không có mạo muội đi vào phòng, “Tôi đang ở công ty xem bản vẽ, nhìn, nhìn, tôi đột nhiên rất nhớ tới cô, vì thế, tôi nghe theo con tim của mình, tới đây. Đã quấy rầy cô sao?”

“Không có.” Diệp Phong chấn động, liền ngẫm lại hành vi của mình, dường như cũng không có cho anh ta ám chỉ gì đó, “Chúng ta đi xuống uống trà đi!”

“Hôm nay không có món điểm tâm nhẹ sao?” Anh chàng nhìn đến trước mặt chỉ có một ly trà xanh mát lạnh.

Diệp Phong nở nụ cười, “Có bánh đậu xanh, muốn ăn không?”

Anh lắc đầu, “Thật ra tôi không thích ăn đồ ngọt, nhưng mà món điểm tâm cô làm, cho tôi cảm giác đó không chỉ là điểm tâm, mà là tình yêu.”

Diệp Phong trầm mặc, hồi lâu, mới ngẩng đầu, cười nhẹ, “Tôi biết một người, dạ dày anh ấy không khỏe, lại không biết yêu quý bản thân. Điểm tâm dễ tiêu hóa, hơn nữa cũng dễ dàng mang theo.”

“Cô là vì anh ta mà chuẩn bị ?”

Diệp Phong không có trả lời, cô cũng không biết chính mình làm như thế này là vì cái gì, giống như là vì muốn bù lại một giấc mộng, chính là giấc mộng kia đã là ngày hôm qua.

Chàng kiến trúc sư nâng ly trà uống hết, đứng dậy cáo từ.

Diệp Phong tiễn anh ta đến bên cạnh xe, anh mỉm cười cảm ơn, nói câu: “Tạm biệt!”

Sau đó, anh chàng cũng không đến nữa.

Đó chỉ là một chút nhạc nệm, Diệp Phong cũng không để ở trong lòng. Ngoài ý muốn là vào chủ nhật nhận được điện thoại của Hứa Mạn Mạn, hẹn cô đi ra ngoài uống trà.

Hứa Mạn Mạn mặc một bộ váy màu lam, tóc dài buông xõa giản dị, trang sức bằng chuỗi hạt cùng đôi hoa tai trắng, dáng người không còn như lúc trước châu tròn ngọc sáng nữa, lại khôi phục vẻ tinh tế, thon thả như thời đi học.

“Thấy tôi giảm cân thành công chớ?” Đợi Diệp Phong ngồi xuống, Hứa Mạn Mạn hé ra cái thiệp mời giấy mạ vàng đưa qua.

“Uhm, thực thành công. Cô đi làm rồi sao?” Diệp Phong nhớ rõ Hứa Mạn Mạn sinh con đã là chuyện của mấy tháng trước. Cô mở thiệp mời ra, Hứa Mạn Mạn chuẩn bị làm tiệc đầy tháng bổ sung cho đứa nhỏ.

“Vốn định là vào ngày đầy tháng đó tổ chức, nhưng vì bảo bối quá nhỏ, tôi lại chưa hồi phục, thời tiết lại nóng như vậy, ông xã tôi luyến tiếc, nói sau này bù lại. Tuần sau tôi trở lại đài làm việc, bộ dáng của tôi cũng có thể gặp người rồi, cho nên liền nâng cốc làm luôn. Cậu nhất định phải tới nha, bên Ngả Lỵ tôi đã gọi điện nói.”

Diệp Phong xem thời gian là buổi tối thứ Sáu, cô không có việc gì, gật gật đầu.

“Tôi… cũng mời Biên Thành.” Bên dưới hàng mi dày cong cong, Hứa mạn mạn giương mắt nhìn Diệp Phong.

Diệp Phong vẻ mặt bình tĩnh.

“Ngày hôm qua tôi nhìn thấy hai người đi cùng nhau, ở quán cà phê Hồng Tường phía đông thành.”

“Uh, chúng tôi ở đó ăn cơm chiều.”

“Diệp Phong… Thật ra, tôi… đối với cậu đã nói những lời đó, vốn ý của tôi cũng không phải muốn lừa cậu, mà là tôi… Ai, cậu hẳn là đã biết, tôi với anh ấy cũng không có từng quen nhau…” Hứa Mạn Mạn mất tự nhiên nhún vai.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+