Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thế nào một loại yêu không đau – Chương 089-90 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 89. Tình yêu xưa như đường mật


Edit: Hanayang

Khi Biên Thành đến quán, Ngả Lỵ đã đi rồi.

Cô ấy thực không phúc hậu nói với Diệp Phong: “Loại chuyện tình tam giác này rất phức tạp, mình không có cái bản lĩnh làm quan toà ấy, tránh đi.” Diệp Phong còn chưa kịp lấy lại tinh thần, người đã không thấy tăm hơi.

Khắp nơi phiêu đãng mùi thịt nướng hun khói, Biên Thành nhíu nhíu mày, đi đến quầy thanh toán hóa đơn, “Chúng ta đổi địa phương ăn cơm.”

Diệp Phong nhìn anh, Ngả Lỵ nói cô gầy, Biên Thành mới là gầy lợi hại, xương gò má hai bên xông ra, hốc mắt hõm sâu, nhưng nhìn qua đường nét thật sâu sắc, sắp vượt qua người ngoại quốc. Trong mắt phiếm hồng tơ máu, thần thái gian nan mệt mỏi đến cực điểm.

Biên Thành không có lái xe, có khả năng chuẩn bị đến nốc rượu.

Bên ngoài quán ăn chính là cửa vào bến tàu điện ngầm, lúc này, người ngồi trên tàu không nhiều lắm, trong tàu trống rỗng. Hai người cứ đối diện mà ngồi, bả đầu đều tự xoay hướng một bên, tầm mắt cũng không có chạm nhau.

Nơi anh đưa cô đến là quán bar Zero, sau khi cô về nước, lần đầu tiên anh hẹn cô đi ra chính là ở trong này, cô còn có vinh hạnh nhìn thấy anh diễn tấu một khúc Saxo.

Bartender và phục vụ sinh thấy anh, đều chạy đến tiếp đón, giống như rất quen, hỏi anh tại sao lâu quá không tới? Anh cười yếu ớt, bận việc!

Trong quán bar ngọn đèn u ám, dáng người khêu gợi, đêm nay không ai diễn tấu, máy phát một bản nhạc đồng quê nước Mỹ, thâm tình ngâm xướng, có cảm giác thôi miên.

Họ không có ngồi ở quầy, mà chọn một lô ghế riêng. Anh không uống rượu, gọi pizza hải sản, còn có salad cùng đồ uống.

“Còn muốn gì nữa không?” Anh giương mắt hỏi cô.

“Em đã ăn qua rồi.” Cô giơ mười ngón tay, cầm cái đệm ở trên sô pha ôm vào trong ngực. Đã đến tháng 10, trong quán bar còn mở máy lạnh, cả người cô lạnh đến lỗ chân lông đều lạnh run run. 

Anh nhìn thấy, rung chuông gọi ly trà nóng.

Trong lô ghế có tivi, kênh CCTV điện ảnh, lần đầu chiếu ra mắt bộ phim nhựa gì đó của một đạo diễn người Hongkong. Tuyên truyền bây giờ thật sự là rất mạnh, lần đầu ra mắt mà còn hơn lễ trao giải thưởng. Trên thảm đỏ, các nữ minh tinh váy dài thướt tha, đối với ống kính mỉm cười duyên dáng xinh đẹp.

Cơm và trà đã gọi cùng được đưa lên, tiếp nhận ly nước nóng ấm bốc khói, cô bưng lên, thở ra một hơi.

Hai người không có chuyện gì nói với nhau, làm như tới chỗ này, anh là vì ăn một miếng pizza, cô là vì uống một ly trà nóng.

Ăn được một nửa, đột nhiên anh nói một câu: “Diệp Phong, em đang tránh anh.” Ngữ khí là khẳng định.

“Vì sao?”

“Nếu hôm nay anh không có thái độ cường ngạnh, em căn bản là sẽ không gặp anh.” Anh hạ nĩa xuống, uống vào một ngụm đồ uống, trong mắt có vẻ cô đơn khôn cùng.

“Em không có lý do gì phải tránh anh, em lại không nợ anh cái gì.” Cô nói đùa.

“Anh nợ em.”

Không khí im lặng.

“Không, anh không nợ, ” cô bình tĩnh nhìn thẳng vào anh, “Ở quảng viện bốn năm, anh đã cho em tất cả những gì có thể. Chúng ta chia tay, không thể nói là vận mệnh trêu ngươi, tính cách hai chúng ta cũng quyết định kết quả của chúng ta. Em không hiểu khéo léo, cũng không đủ săn sóc, cho nên anh không dám ỷ lại vào em. Mà anh… rất kiêu ngạo, cho em không an toàn. Thời điểm lúc đó em không hiểu, chỉ biết thầm oán trách anh, chưa bao giờ biết nhìn lại chính mình.”

Anh không có phản bác lại cô, lời cô nói có một chút đạo lý, nhưng cũng không hoàn toàn đúng. Rất nhiều việc làm người ta rối rắm, mâu thuẫn, thay đổi thất thường, là vì thân ở trong đó, thật sự không đếm xỉa đến, khi nhìn thấu thì đã thấy phai nhạt.

Yêu đã không còn, anh vô cùng thanh tỉnh.

“Trách anh lừa gạt em sao?” Giọng anh trầm trầm, trong lòng đương nhiên thực chua chát.

“Anh nhất định có lý do của mình.” Cô nói một cách thực tế. Chuyện cô và Diêu Hoa gặp mặt, Diêu Hoa sẽ tìm anh cho anh biết, xốc cái khăn che mặt của anh lên, làm cho anh không cần lại ôm cái ý tưởng gì nữa.

“Diệp Phong,” Anh ngừng thở, vẻ mặt ngưng trọng, giống như đã suy nghĩ thật lâu, mới tiếp tục nói, “Cho dù giữa chúng ta không có kết quả, nhưng nhất định đừng cho rằng tình yêu anh đối với em là dơ bẩn.”

Cô muốn nói cái này còn quan trọng sao? Chung quy vẫn không nhẫn tâm nói ra miệng, đưa ly trà đến bên miệng che giấu, cúi thấp mi mắt, lặng lẽ thở dài.

“Anh và Diêu Hoa từng có hai năm hôn nhân, vào tháng 10 năm ngoái chúng tôi ly hôn. Chồng trước của cô ấy là một diễn viên.” Anh nói một cái tên, cô trừng mắt nhìn, nghe thật quen tai, dường như là nam diễn viên hạng hai. “Người đó là đi con đường thần tượng, vì không muốn ảnh hưởng cảm xúc của fan, rất ít người biết. Là anh đi tìm Diêu Hoa, khi đó, bọn họ đã muốn chuẩn bị ly hôn, người kia khi quay phim cùng nữ diễn viên chính nháo ra một cái scandal, chọc giận Diêu Hoa.”

Cô có chút hứng thú lắng nghe, phát giác Diêu Hoa thật sự rất mê tỷ đệ luyến.

Anh lại trầm mặc một hồi lâu, sau đó đột nhiên đứng lên đi hướng ra cửa, mở ra, hướng ra ngoài nhìn nhìn, lại ngẩng đầu lên, nhìn nhìn trần nhà. Từ trên bàn cầm lấy điều khiển từ xa, chỉnh âm lượng tivi lớn hơn, trực tiếp ngồi vào bên cạnh cô, giống như sợ lãnh, nắm chặt tay cô.

Anh biểu tình quá mức ác liệt làm cho cô thực giật mình.

“Diệp Phong,” anh nhỏ giọng, chỉ có cô có thể nghe được, “Cha anh trốn đi quá vội vàng, cái gì cũng chưa kịp mang đi, sau đó cảnh sát xét nhà, tịch thu tất cả, nhưng mà có một khoản tiền những người khác cũng không biết, anh về sau này cùng nói chuyện với ông ấy, ông ấy mới nói cho anh biết. Ông ấy ở trong công ty văn hóa mà Diêu Hoa làm kia có một số cổ phần, có thể là ông mọi khi nhận hối lộ, đều dùng danh nghĩa Diêu Hoa. Ông ấy bảo anh đi tìm Diêu Hoa, tranh thủ đem khoản tiền kia cầm qua đó, tìm cách làm ăn nuôi sống ông. Nhưng khi đó cảnh sát đã đang chằm chằm theo dõi anh, Diêu Hoa vô duyên vô cớ đem tiền cho anh, nhất định sẽ khiến cảnh sát chú ý. Chỉ có một cách, thì phải là kết hôn, anh có thể danh chính ngôn thuận nhận tiền của Diêu Hoa. Vì muốn làm chuyện này như thật sự, hôn lễ thực long trọng, anh tìm riêng Hạ Dịch Dương làm phù rễ, khi đó anh ta là phóng viên ngoại cảnh CCTV, đã được rất nhiều người biết đến. Cứ như vậy, anh thuận lợi lấy được 20% cổ phần công ty, chúng tôi mặt khác thành lập công ty văn hóa Hoa Thành. Anh cùng Diêu Hoa giao ước, qua hai năm sau khi kết hôn, lấy lý do tính cách không hợp, hòa bình ly hôn. Điều duy nhất anh thật không ngờ, Diêu Hoa xem cuộc hôn nhân này như thật. Anh vô cùng cảm kích tất cả mọi chuyện cô ấy đã làm cho anh, anh có thể vì Hoa Thành bán mạng cả đời, nhưng anh không thể chấp nhận cô ấy, ngay từ đầu anh đã thản nhiên nói rõ. Anh chỉ có thể thật xin lỗi cô ấy. Sau khi ly hôn, cô ấy vẫn chưa chịu từ bỏ ý định. Cha anh cuối cùng vẫn bị dẫn độ về nước, chết ở trên toà án, anh lại không cần phải tẫn nghĩa vụ. Anh đem 20% cổ phần công ty làm hồi báo cho Diêu Hoa, anh chỉ mang đi vài năm tiền lương này của anh, đồng tiền đó là sạch sẽ, lòng của anh cũng là sạch sẽ. Anh hy vọng xa vời quá, nhưng là… Đã đi qua thật sự liền trôi qua.”

Trên mặt của anh hiện lên một tia đau đớn.

Cô nhếch đôi môi, hiển nhiên là bị dọa đến.

Cô nhớ tới Lôi đội trưởng đội đặc công từng ám chỉ với cô, nói anh thực phức tạp, vì con đường làm quan của cha mẹ cô mà suy nghĩ, cô hẳn là tránh xa anh. Lôi đội trưởng biết khoản tiền này, có khả năng chi tiết giữa anh và Diêu Hoa đều rất rõ ràng. Chính là Biên Hướng Quân đã chết, khoản tiền này rốt cuộc nói không rõ ràng, cuối cùng không giải quyết được cái gì. Nếu Biên Hướng Quân không chết, vậy Biên thành có thể…

Cô không khỏi rùng mình một cái, “Anh và Diêu Hoa thực đã ly hôn?”

Anh gật gật đầu, trong mắt hiện lên một chút tinh quang.

Cô vỗ ngực, “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Ối, pizza của anh đều lạnh.”

Tinh quang ảm đạm, anh thản nhiên cười cười tự giễu.

Anh hy vọng quá xa vời rằng anh có thể lại đến bên cô, nhưng sau khi biết cô là con gái Tô Hiểu Sầm rồi, anh sẽ không lại cố gắng nữa. Cuộc hôn nhân cũ của anh là giấy không gói được lửa, anh có một người cha phạm tội là sự thật. Cho dù anh yêu cô, nhưng là nên đi yêu như thế nào đây?

Giữa bọn họ đã là không cân xứng, anh có thể tự tin cấp cho cô vật chất hưởng thụ, nhưng ở phương diện khác, anh có thể làm cho cô tự hào sao?

Anh khiếp đảm .

Anh đã cố lấy dũng khí đi đến Tây Đường, anh đã cỡ nào hy vọng cô có thể nắm chặt lấy anh không buông tay. Khi cô cùng anh nói chuyện, không yên lòng, mất hồn mất vía, nói đến một người đàn ông khác, trong mắt cô quang mang, anh không thể bỏ sót.

Anh tỉnh ngộ.

Mỗi một lần nhìn thấy cô cố gắng che chở anh như vậy, săn sóc anh, tim của anh đều như đang rỉ máu. Cô gái như vậy, kiếp này, anh cũng không có thể yêu.

Anh muốn giấu giếm đi chuyện anh từng cùng Diêu Hoa kết hôn, anh lo lắng cô sẽ khinh thường anh. Cô vẫn biết, bắt đầu trốn tránh anh. Anh không thể không đem miệng vết thương máu chảy đầm đìa lõa lồ vạch cho cô xem, những chuyện đó đều là nỗi xấu hổ anh không thể mở miệng. Anh phải bảo vệ kỷ niệm giữa họ, cái này đối với anh mà nói quá quan trọng, rất quý báu.

Có lẽ thật sự đến lúc bọn họ nên nói tạm biệt. Khi giữa họ cách một con sông, cách cái đại dương, phần tươi đẹp kia sẽ tồn tại vĩnh viễn.

Về nhà, lời nói của Biên Thành vẫn còn làm Diệp Phong rung động không có biện pháp đi vào giấc ngủ, một tiếng tiếp theo một tiếng thở dài, nhưng trong lòng còn có một chút vui vẻ. Biên Thành buông xuống 20% cổ phần công ty phỏng tay kia, rời xa Diêu Hoa, về sau ít nhất cũng được yên lành. Có lẽ anh sẽ gặp được một cô gái làm tim anh xao động, có thể trải qua cuộc sống hạnh phúc bình thường.

Cô tưởng tượng đó sẽ là một cô gái như thế nào, nhưng trong đầu cô không hề hiện lên ý niệm là chính mình.

Cuộc sống của cô và của anh vào sáu năm trước đây đã phân ra hai con đường.

Nghĩ đến nghĩ đi lại nghĩ tới một người, hai cái di động đều mở ra, bấm ra dãy số của anh, ngón tay ở trên bàn phím vuốt qua vuốt lại, chính là không có can đảm ấn gọi đi.

*

Chủ nhật theo dì Tần đi dạo phố một ngày, mua vài cái áo khoác chuẩn bị qua mùa đông. Khi về nhà, Ngô Phong cũng đã trở lại, ông đến Thanh Đài công tác hai ngày. Diệp Phong cười hỏi sự tình thuận lợi sao? Ông nhướng mày, nói thu hoạch rất lớn.

Dì Tần hỏi thăm ba mẹ Diệp Phong, Ngô Phong chỉ nói một chữ: bận.

Diệp Phong dẩu môi, họ cũng không hỏi con một câu?

Ngô Phong xoa xoa đầu cô, “Con có người chiếu cố, bọn họ không lo lắng.”

Cái này cũng đâu có giống nhau đâu! Diệp Phong mãnh liệt khinh bỉ Tô bí thư cùng Diệp cục trưởng, thân tình hời hợt.

Thứ Hai đến đài làm việc, cô đến lúc chiều. Xe của Vu Binh vừa mới tiến vào cổng, bảo an đã phất tay chạy tới, “Cô Diệp, có người tìm cô.”

“Là ai?” Cô đẩy cửa xuống xe, đi hướng phòng an ninh.

“Nói là thân thích của cô.”

Cô sửng sốt. Vừa bước vào cửa, một cô gái nở nang liền nhảy dựng lên chồm về phía cô, giọng vang dội, “Chị dâu, có nhớ em hay không?”

 

 


Chương 90. Đánh lén



Edit: Hanayang

Diệp Phong trong lòng vui vẻ, cũng không cố sửa đúng cách xưng hô của Doanh Nguyệt, vội vàng hỏi: “Đến từ khi nào?”

Doanh Nguyệt kỳ thật so với cô lớn một tuổi, lại đã sinh con, nên theo tướng mạo mà nói so với cô thành thục rất nhiều, nhưng trong lòng của cô, không biết tại sao, vẫn luôn đem Doanh Nguyệt làm cô em gái mà yêu thương. Thấy Doanh Nguyệt khoác áo không cài đàng hoàng, cô liền trước tiên ra tay giúp cô để ý.

“Khuya ngày hôm qua, em vừa đến bến xe liền hỏi anh trai tại sao không thấy chị, anh ấy nói chị bận việc.” Doanh Nguyệt rất ủy khuất chu miệng, “Chị không biết em nhớ chị nhiều dường nào, Tuấn Tuấn mỗi ngày la hét đòi mợ. Lần này nếu không phải nhiều việc, cả nhà chúng ta cùng mẹ đều muốn tới đây đó!”

Diệp Phong ha ha cười, “Bận” là một cái cớ thật hay nha!

Doanh Nguyệt chớp mắt tình cảm, “Chị dâu, chị biết không? Mẹ em nhìn ảnh của chị, nói chị thực xinh, nhìn qua ngoan ngoãn. Hỏi em là chị thích ăn cái gì, trong nhà có người nào, còn tìm người sửa sang nhà cửa, riêng biệt thu dọn ra một gian phòng, để dành cho chị ở khi đến nhà. Hiện tại nhắc tới đến chị, bà liền vui tươi hớn hở.”

“Anh em đưa em tới đây sao?” Diệp Phong thở dài, đột nhiên nhớ tới cái gì, hoảng hốt hướng ra phía ngoài nhìn vài lần.

Doanh Nguyệt lắc đầu như trống bỏi, “Anh ấy đâu có chịu, không cho phép em đến quấy rầy chị, em tự mình đón xe tới được. Chị dâu, chị gì chứ muốn chuyển đi?”

Diệp Phong đỏ mặt, “Cái đó… Cái đó kỳ hạn thuê nhà đến, chị liền chuyển.”

“Chỗ anh không phải rất rộng sao? Lúc trước ở rất tốt nha!”

Diệp Phong đột nhiên cảm thấy giống như không chỗ che giấu, đầu xoay hướng một bên, “Chị ở không xa, muốn gặp mặt rất dễ dàng.”

Doanh Nguyệt nói thầm: “Thế nào dễ dàng! Em ngồi xe 40 phút mới tìm được chỗ này. Chị dâu, bây giờ là giờ làm việc sao?”

“Chị còn chưa tới giờ. Em có muốn đi vào tham quan một chút hay không?”

Doanh Nguyệt kích động, “Tốt, em vài lần muốn đi chỗ anh làm nhìn xem, anh ấy cũng chưa rảnh mang em đi.”

Diệp Phong cười cười, thay Doanh Nguyệt đăng ký, hai người liền vào trong tòa nhà radio. Lúc lên thang máy gặp vài đồng nghiệp, có người tò mò nhìn Doanh Nguyệt, hỏi: “Tiểu Diệp, đây là?”

Doanh Nguyệt tính cách vô cùng sang sảng, cũng không ngại ngùng, vô cùng tự hào kéo cánh tay Diệp Phong, “Cô ấy là chị dâu của tôi, tôi là em chồng cô ấy.”

Người đặt câu hỏi nhãn tình sáng lên, đánh giá hai người, “Cô là em gái Hạ biên tập?” Ở radio, chuyện tình cảm lưu luyến giữa Diệp Phong cùng Hạ Dịch Dương là cái bí mật công khai.

Doanh Nguyệt liền gật đầu.

Diệp Phong trong lòng âm thầm cười khổ.

Đưa Doanh Nguyệt ở trong tòa nhà dạo qua một vòng, đi thăm văn phòng của cô, cũng đến phòng thu trực tiếp ngồi một chốc. Tiểu Vệ và Vu Binh rất nhiệt tình, bỏ lại công tác trong tay, làm nghĩa vụ đi theo một bên, đơn giản là muốn từ miệng Doanh Nguyệt thám thính càng nhiều càng nhiều tin tức về Hạ Dịch Dương.

Căn tin radio thức ăn rất bình thường, Diệp Phong quyết định mang Doanh Nguyệt đi ra ngoài ăn cơm chiều.

Doanh Nguyệt lắc đầu, “Nếu em không quay về ăn cơm, có khả năng anh sẽ tức giận.”

“Sẽ không đâu. Em gọi điện thoại nói một tiếng với anh, nói em ở cùng một chỗ với chị.”

“Em không dám, anh ấy mà làm mặt hình sự, em cũng sợ lắm.” Doanh Nguyệt mặt khổ thành một đoàn, lại còn gắt gao túm góc áo Diệp Phong, rõ ràng không nỡ buông ra.

“Chị… gọi cho anh ấy.” Tiếng nói vừa dứt, mới biết chính mình nói cái gì đó, bỗng dưng giật mình ra một thân mồ hôi lạnh. Nhưng lời đã nói không thu trở lại, Doanh Nguyệt vui vẻ tíu tít không ngừng.

Dưới sự bức thiết chờ mong của Doanh Nguyệt, cô kiên cường lấy di động ra, cảm giác cái thân máy mỏng manh kia dường như nặng cả ngàn cân. “Chị… ra ngoài hành lang gọi.” Cô để Doanh Nguyệt ngồi lại ở trong văn phòng.

Doanh Nguyệt thực lý giải, “Được.”

Hành lang kéo dài về hướng tây, đi đến cuối, ngay đối mặt một trời chiều hoàng hôn. Ánh sáng vàng cam mờ xuyên qua cửa sổ thủy tinh thấu tiến vào, cô đắm mình trong đó, ánh mắt không quá thích ứng chớp mấy chớp.

Mười một con số kia, không cần tìm trong danh bạ, bây giờ cô cũng nhớ kỹ, chỉ là bấm lên tựa hồ thực gian nan, tim thình thịch, một tiếng so với một tiếng càng vang, một tiếng so với một tiếng càng nhanh, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi.

Giống như muốn khảo nghiệm cô, điện thoại đã thông, thế nhưng một hồi lâu đều không có ai tiếp.

Ngay tại khi cô sắp tuyệt vọng, đầu dây bên kia truyền đến một cái thanh âm lạnh lùng: “Xin chào, tôi là Hạ Dịch Dương!” 

Hơi thở dồn dập, đại khái là đi có hơi gấp. Cô hít sâu, lại hít sâu, trong lòng thở dài, trận này có điểm quen thuộc, vai trò của hai người gần đây đã bị đảo ngược, bất quá đều là tự đỉnh tên của đối phương thôi.

“Là… em.” Cô sợ hãi lên tiếng trả lời.

“Uhm!” Âm cuối không có nâng lên, vô cùng kiên nhẫn, thậm chí còn mang theo một tia cổ vũ, chờ đợi cô tiếp tục.

“Doanh Nguyệt ở chỗ em, em… đưa cô ấy đi ra ngoài ăn cơm chiều, sau đó sẽ nhờ Vu Binh đưa cô ấy trở về.”

“Nói em ấy trở về đi, đừng làm phiền em.”

“Một chút cũng không phiền, em… cũng muốn ăn cơm, chỉ là thuận tiện.” Cô vẫy vẫy tay, cánh tay cứng ngắc đến độ như chết lặng.

Anh trầm mặc một chút, chậm rãi nói: “Vậy cám ơn em.”

Cô đột nhiên không biết nên nói tiếp như thế nào, nhưng lại không muốn cứ như vậy mà cúp máy, gấp đến độ cắn chặt môi. Anh cũng không đỡ lời, mặc cho không khí đông cứng.

“Anh… Cơm chiều…” Cô cố lấy dũng khí, muốn mời anh đến đây ăn cơm chiều, dù sao cũng thuận tiện.

“Anh đã sắp chuẩn bị ăn rồi, lát nữa phải ghi hình tin tức.” Những lời này nói nghe thật nhẹ nhàng, hợp tình hợp lý.

Cô gật đầu, đột nhiên nhớ tới anh nhìn không thấy, liền lên tiếng trả lời, “Được rồi, chúng em đi ăn đây. Chúc anh trực tiếp thành công.” Nói xong, hận không thể tìm một khối đậu hủ đập đầu chết cho quên luôn đi, này đều là nói cái gì.

May thay anh không cười, lịch sự nói tạm biệt, sau đó chờ cô cúp điện thoại trước, mới tắt máy.

“Hạ biên tập đang một mình vui vẻ chuyện gì thế?” Trên vai bị vỗ xuống một phát, Hạ Dịch Dương quay đầu lại, là tổng biên đạo Chương trình《Chào buổi sáng 》, liền gật đầu, “Không có gì.” Anh có thể tưởng tượng thấy được bộ dạng cúi đầu bĩu môi uể oải của Diệp Phong lúc này, cảm thấy buồn cười, lại cảm thấy con tim dịu dàng nóng lên.

“Ăn rồi sao?” Hai người đang đứng ở trước cửa căn tin.

“Đang muốn đi vào.” Hạ Dịch Dương lễ phép nghiêng người, nhường tổng biên đạo đi vào trước, lơ đãng hỏi, ” Chương trình《 Chào buổi sáng 》 không phải sáng sớm năm giờ lên ban rồi sao?”

“Tôi bị điều động đến chuyên mục《 Tinh dạ vi quang 》, muốn giúp một chân tuyển người chủ trì, nói rằng tôi ở phương diện này có kinh nghiệm.” Tổng biên đạo cười cười, hướng người bán hàng gọi một phần cơm.

Hạ Dịch Dương cũng chọn một phần như vậy, đi theo sau ngồi xuống đối diện với ông, “Chuyên mục này đã chính thức khởi động sao? Những người báo danh như thế nào?”

Tổng biên đạo ngẩng đầu, chùi chùi mắt kính, “Có thể nói là mỹ nữ như mây a! Người hợp tác lúc trước của cậu – Kha biên tập cũng ở trong số đó. Đúng rồi, cậu có nhớ có lần chúng ta ở phòng tư liệu tìm băng ghi hình, tôi và cậu nói đến chuyện chọn lựa người chủ trì cho chương trình《 Chào buổi sáng 》 năm 2004 lúc ấy không, cái tên đứng nhất đó cũng đến đây, thì ra cô ấy đã xuất ngoại, hiện giờ làm người chủ trì ở Thành Đô radio.”

“Diệp Phong?” Hạ Dịch Dương thất thanh thở nhẹ.

“Đúng vậy, tên là Diệp Phong. Sáu năm trước còn như cái cô bé nhà hàng xóm, hiện giờ đã thay đổi, dịu dàng, tôi thấy cô ấy diễn rất tốt. Cô thu một cuốn phim, cùng với lý lịch cũng đã đưa tới, là cùng vài vị chuyên gia tình cảm thảo luận vấn đề bạo lực trong hôn nhân, thật sự rất có chiều sâu, kỹ xảo cô ấy dẫn dắt đề tài vô cùng tự nhiên, thành thạo, cũng có thể làm cho khách mời thả lỏng, đầu nhập. Cuốn phim kia chúng tôi xem vài lần, cô ấy chuẩn bị tư liệu là đầy đủ nhất, tổng giám chế cùng người chế tác đều trực tiếp cho cô ấy qua vòng sơ khảo, trực tiếp vào thi vòng hai… Hạ biên tập, sao cậu lại không ăn?”

Anh chà chà đôi tay, đuôi lông mày nhẹ nhướng lên, “Tôi nghe quá nhập thần, muốn sớm một chút nhìn thấy vị đồng hành này.”

Tổng biên đạo trêu chọc nói: “Trên lý lịch của cô ấy ghi là chưa kết hôn, cậu muốn theo đuổi cô ấy?”

“Đúng vậy!”

“Vậy đến lúc đó tôi giúp cậu làm mai mối?”

“Vâng, cám ơn biên đạo.”

Tổng biên đạo chỉ xem như tự mình nói một cái chuyện tiếu lâm, cười ha ha, nào biết Hạ Dịch Dương ở đối diện trong lòng là thật sự khai hoa.

Thật là một cô gái vụng về, đây là phương thức biểu đạt xin lỗi của cô sao?

Cơm nước xong đi ra nhà ăn, trên đường đến phòng thu trực tiếp, anh tạt ngang tầng kênh giải trí nghệ thuật kia, muốn xem thử một chút cuộn phim mà người nào đó đã tỉ mỉ chuẩn bị, ở ngoài cánh cửa đề chữ《 Tinh dạ vi quang 》, không hẹn mà gặp phải Kha An Di.

Bốn mắt chạm vào nhau, anh dẫn đầu thản nhiên chào hỏi.

Kha An Di hiện giờ chủ trì tiết mục vô cùng nhàn rỗi, ăn mặc cũng so với dạo trước tân thời hơn, “Giờ này đến nghe ngóng tin tức, có phải quá sớm hay không?” Cô trào phúng liếc mắt nhìn anh. “Kỳ thật rất nhiều việc là muốn xem thực lực, có nội ứng lại như thế nào?”

Anh âm thầm bật cười, “Cô nói rất có đạo lý, tôi đây sẽ không đi vào, đến lúc đó lấy thực lực nói chuyện đi!”

“Khi tới đây nhớ mang theo nhiều khăn tay một chút, là một cái cơ hội tốt để thương hương tiếc ngọc.” Kha An Di hai tay bắt chéo, khóe mắt giương cao, rất là khinh thị.

Có khả năng cô ta đã nhìn thấy tư liệu của Diệp Phong.

“Không quan hệ, quan trọng ở quá trình, kết quả không trọng yếu, cô có thể chấp nhận được thất bại.”

Kha An Di thay đổi sắc mặt, “Nếu như vậy, em đây nhất định phải gắng hết sức thành toàn cho cô ấy!”

Anh mỉm cười, “Tôi nên đi phát tin tức.”

Lời lẽ đôi co hơn thua, chưa bao giờ là sở thích của anh. Anh không thiên vị, ngoại hình Kha An Di thích hợp biên tập tin tức, nhưng làm người dẫn chương trình phỏng vấn, như lời Ngô Phong nói, thật sự có chút cứng ngắt. Nhưng cũng không phải nói chắc rằng vị trí này sẽ là của Diệp Phong, Diệp Phong chưa có cảm giác thân thiện trước ống kính, khuyết thiếu kinh nghiệm, chủ trì ở radio cùng chủ trì trên truyền hình là hai khái niệm hoàn toàn bất đồng, tưởng thắng, cô còn phải phi thường cố gắng.

Anh không có lòng đắc thắng mãnh liệt, anh đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn rồi, lời anh nói, anh là một người đàn ông, cô tuy rằng biểu hiện tạm được, lại để ý từng giọt từng giọt như vậy.

Trái tim trốmng rỗng suốt một tháng nay của anh giờ phút này tràn đầy ôn nhu.

Doanh Nguyệt lần này không có đến ở trong căn hộ của anh mà cùng với ca sĩ dân ca đến thu âm ở tại khách sạn. Phát sóng tin tức xong, anh lái xe đi qua gặp một chút, chưa đi đến cửa, đã nghe thấy tiếng cười rần trời bên trong.

Doanh Nguyệt ra mở cửa, anh nhìn thấy trên bàn thả mấy cái giỏ hoa quả, còn có bánh bích quy cùng các thứ đồ ăn vặt, ngay cả nhiên nước uống thông cổ họng cũng có.

Nhóm ca sĩ hi hi ha ha lại đây tiếp đón, trăm miệng một lời nhìn về phía anh nói lời cảm ơn.

Anh buồn bực nhìn Doanh Nguyệt. Doanh Nguyệt giả trang cái mặt quỷ, “Đều là chị dâu mua, lo lắng chúng em ăn không vô đồ ăn Bắc Kinh. Anh, hôm nay tiêu của chị dâu rất nhiều tiền đó! Các đồng sự của chị dâu đều tốt lắm, đối với em rất nhiệt tình!”

Anh yêu chiều nhìn nhìn cô, “Làm gì muốn chạy tới radio tìm cô ấy?”

“Anh chọc chị dâu tức giận, nếu em không giúp anh thì ai sẽ giúp anh.”

“Ai nói anh chọc cô ấy tức giận?”

“Không tức giận, làm gì chị dâu muốn chuyển đi?”

Dung mạo tuấn tú trong sáng mất tự nhiên cứng ngắc, sờ sờ cái mũi, “Ngày mai còn muốn thu âm đó, đi ngủ sớm một chút đi!”

Ra khỏi khách sạn, anh không có về nhà, ma xui quỷ khiến thế nhưng đem xe chạy đến Thành Đô radio. Đợi không lâu, Vu Binh lái xe ra. Vu Binh đã rất rất quen thuộc màu đen Passat này, nhảy xuống xe, cười meo meo chạy tới, “Hạ biên tập, khéo như vậy sao!”

Anh lúng túng nheo nheo mắt, “Phải, tan tầm rồi sao?”

Diệp Phong xách theo túi đẩy cửa bước xuống, cách bóng đêm, không thấy rõ biểu tình trên mặt cô, đi vài bước, không biết như thế nào, lại lui về tại chỗ.

“Cái kia… Cái kia buổi tối tôi có chút việc, Hạ biên tập có thể giúp tôi đưa cô Diệp về không?” Vu Binh nhức đầu, cố ý nói nghe cho được tự nhiên.

“Đương nhiên!” Anh thật sâu nhìn cô, đi qua đi, tiếp nhận túi trong tay cô, đầu ngón tay chạm vào cô, cô run lên, cúi đầu, mi mắt thật dài ở trên khuôn mặt xinh đẹp che khuất một mảnh sáng rọi.

Vu Binh mãnh liệt phất cả hai tay, nhìn theo hai người rời đi.

Cô rất là co kéo, hai tay lộn xộn, ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn xem ngoài cửa sổ, anh chuyên chú lái xe.

“Hôm nay cám ơn.” Đây là câu đầu tiên anh cùng cô nói.

“Không có gì!” Giọng của cô nhỏ không thể nghe thấy, cắn môi cắn ra hai hàng bạch ấn.

“Hôm nay anh lên sóng rất thành công, em thế nào?” Vẻ mặt của anh vô cùng sung sướng.

“Ơ? Em… Bình thường phát huy.” Cô khóc không ra nước mắt.

Miệng của anh bất giác co rúm vài cái, thanh khụ hai tiếng, như đang che giấu cái gì.

Thời gian trôi qua thật nhanh, trong chốc lát, đã đến bên ngoài biệt viện, xe dừng lại. Anh xuống dưới, vòng qua đầu xe, giúp cô mở cửa xe.

“Cám ơn!” Cô đeo túi lên, cúi người, “Ngủ ngon!”

“Ngủ ngon!” Tiếng nói hơi hơi ám ách, tay quyến luyến nắm lấy túi, sau đó chậm rãi buông ra.

Cô cúi đầu hướng đến cổng biệt viện, khi đi đến một nửa, cô lặng lẽ quay đầu lại, nhìn thấy lưng anh hướng về phía cô, đang chuẩn bị lên xe.

Cô đột nhiên không biết dũng khí từ đâu tới, xoay người chạy nhanh bay về phía anh.

Trên đường đi cô thầm tính toán, cô muốn lén lút từ phía sau vòng tay ôm lấy anh, không để anh nhìn thấy biểu tình xấu hổ lúng túng của cô, như vậy cô mới có thể có can đảm nói ra “Thực xin lỗi”, mới có thể có da mặt dày làm nũng, làm xấu, muốn anh tha thứ cho mình. Buổi tối hôm đó, là cô đã sai rồi, cô không nên trút giận lên người anh, cô không nên nói ra lời như vậy.

Còn có một bước là đến, bỗng nhiên, anh xoay lại, cô sợ tới mức thiếu chút nữa hét ra tiếng, thiếu chút nữa lao vào trong lòng của anh.

Biểu tình đứng hình ở giữa không trung.

“Làm sao vậy?” Anh trấn định hỏi.

“Em… Em đi lầm đường.” Cô chỉa chỉa cổng sau biệt thự, cười như mếu, “Thì ra là hướng đằng kia ha! Ha, a, em đi vào.”

Kế hoạch ngâm nước nóng, chỉ có thể chờ lần sau quay trở lại.

Hòa vào bóng đêm người nào đó lại nhịn cười đến nội thương.

Nếu anh không có hiểu sai, cô là muốn đánh lén anh sao?

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+