Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 09 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vọng Quái tiếp tục bước đi, hắn nhìn
thấy một đứa con gái, tuổi mới đôi mươi, làn da trắng thập thò sau tấm áo lụa
làm bản năng của hắn hơi trỗi dậy một chút.Mẹ khỉ, đứa con gái xinh như thế kia
lại đi một thân một mình, thằng chó nào chịu được ? Nói có sai đâu, một thằng
ranh con đã chạy theo đuổi con bé kia rồi, miệng nói tay múa tùm lum.Vọng Quái
thấy mình đáng ra nên nghỉ ngơi một chút, lắm đứa con gái xinh thế này thì tội
gì mà không thịt lấy một vài con, để thế kia phí của lắm !

Hắn cười và lại bước đi…

Tới cổng của dinh trưởng lão Thiên
Thành đây rồi.Cái dinh không to lắm, nhưng cũng rộng rãi.Từ đây, hắn thấy cái
đền thờ của Hoả Thần Chúc Dung cách chừng mấy trăm bước chân, cái mục đích mà
hắn đến đây.Nhưng phải vào dinh trưởng lão cái đã…

2 người vệ binh chặn cửa nói với
hắn:

-Đi đâu ?

Vọng Quái không muốn lâu la mất thời
gian nên hắn nói:

-Lấy nhiệm vụ.

-Thế thì ra chỗ người ngồi bàn
kia-Tên vệ binh chỉ-Trưởng lão đang bận chuyện với người của bang Độc Tâm.

Tên vệ binh nhấn mạnh vào bang Độc
Tâm như thể: “Người của bang Độc Tâm đang nói chuyện thì chớ cắt ngang vào kẻo
rắc rối lôi thôi”.

Vọng Quái cười nhạt hắn bước vào và
không làm theo lời của người vệ binh.Hắn tới thẳng chỗ trường lão Thiên Thành
đang nói chuyện.

Người tiếp chuyện với trưởng lão là
một tên mặt mũi bắt mắt đối với con gái, mặc một bộ đồ khá là thời trang.Cạnh
bên tay phải là một thanh kiếm phát ánh sáng vàng nhạt-“Hoàng Kim à ?”- Đúng
như lời Hắc Băng nói, có mấy thằng oắt con lăng xăng với đồ Hoàng Kim thật.Vọng
Quái thấy hơi buồn cười, “thằng này để ra đấy như cố tình cho bàn dân thiên hạ
thấy đây.”

-Trưởng lão !-Vọng Quái cười sằng
sặc- lâu không gặp ngài rồi !

Trưởng lão nhìn lên, một tên lạ hoắc
ở đâu ra tự nhiên bắt quen với mình.

Tên đang nói chuyện với trưởng lão
tỏ ra bực mình, một tên cận vệ sau lưng hắn hầm hè:

-Này, mày là ai ? Có biết đây là
hương chủ Lỗ Quân của bang Độc Tâm không ?

Vọng Quái làm như thể không nghe
thấy cái chữ “hương chủ” , hắn lại nói với trưởng lão:

-Ngài trưởng lão, tôi không phải là
người thích rầy rà nên tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề luôn, ngài hãy giao cái Hắc
Đế Ấn ra đây, tôi không muốn phải sử dụng bạo lực, ngài già cả rồi, nên nghĩ
thoáng đi một chút !

Trưởng lão như không tin vào tai
mình, làm sao mà tên này biết Hắc Đế Ấn chứ ?

Tên Lỗ Quân bực mình thật sự.Thằng
cận vệ của hắn quát Vọng Quái :

-Này, cái thằng kia, mày có biến
khỏi đây không ?

Vọng Quái vẫn cười.

Lỗ Quân hất đầu, thằng cận vệ của
hắn rút kiếm xông tới.

Nhưng hắn vừa mới rút kiếm ra thì
Vọng Quái đã chụp tay vào cổ hắn, nhấc bổng lên.

Tên cận vệ của Lỗ Quân nghẹn ứ, mặt
hắn tím lịm lại:

-Đại… ca..cứu..

Mấy người vệ binh thấy có chuyện
liền xông vào, chốc đã vây kín quanh Vọng Quái, có cả những tên cận vệ của Lỗ
Quân cũng xông vào nữa.

-Thả nó ra-Lỗ Quân gầm gừ.

Vọng Quái cười, hắn lắc cổ tay một
cái.Tên cận vệ mắt như lồi ra, miệng sủi đầy bọt.

Vọng Quái thả cái xác chết xuống.Hắn
lại nói tiếp:

-Chúng ta đi chứ, trưởng lão ?

Lỗ Quân chẳng nói chẳng rằng vung
thanh kiếm vào Vọng Quái.

Hắn sững sờ khi thấy Vọng Quái chặn
thanh kiếm của hắn bằng tay không.Thanh kiếm bị giữ lại bởi đôi bàn tay trái
đeo găng hở ngón của Vọng Quái.

Vọng Quái lấy tay phải chặt vào
thanh kiếm.Thanh kiếm gẫy làm đôi.

Lỗ Quân còn chưa kịp hiểu cái gì thì
một cú đấm lao vào ngực hắn, trong phút chốc hắn tưởng quả đấm đó như một quả chuỳ
hạng nặng giáng vào ngực.Người Lỗ Quân bay về phía sau mười mấy trượng.

Vọng Quái thò tay vào cổ trưởng lão
và dứt ra một thứ như dây chuyền, có đeo một mặt phù chạm trổ tinh xảo.

-Ngươi…-Trưởng lão hét lên.

-Cám ơn ngài !

Tức thì những người vệ binh và tay
chân của Lỗ Quân xông vào…

-Này, Thiên Ma -Hắc Băng nói- Ngươi
còn nhớ trận Thặng Thuỷ trước đây không ?

-Nhớ chứ ! –Thiên Ma gật đầu, một
vài lọn tóc trắng xoá rũ ra từ trong cái mũ trùm- Hồi đó, Vọng Quái là đội
trưởng của trận tập kích đó mà, thằng nào ở Uất Hận Thành lại không biết cái đó
chớ ?

-Ta nhớ hồi đó ngươi đã là Bậc
Trung, chắc chắn là có kiểm tra về số thiệt hại thì phải ?

-Ờ, nhưng mà sao ?

-Thiệt hại thế nào ?

-Quân Uất Hận Thành chỉ có một tiểu
đội, trong khi bọn chinh phạt của Tổ Long có hơn 5000 người, toàn là Thần Thú
và Kiếm Khách Trọng Binh nhận đồ Quân Hàm bậc Thượng cả…

-Chà…

-Ngươi tặc lưỡi cái gì ?

-Ta nhớ là quân của Uất Hận Thành
chết hết…-Hắc Băng tủm tỉm.

-Ừ -Thiên Ma cười ngặt nghẽo- Quân
ta chết hết, còn bọn Tổ Long…

Vọng Quái vung cú đấm vào một kẻ
chắn đường trước mặt hắn..

-Nghe nực cười thế nào ấy !-Hắc Băng
ho vì sặc cười.

-Ừ, bọn tiểu đội thì bị đội chinh
phạt Tổ Long diệt hết, mà lại còn không chém được thằng nào nữa chứ !

-Nhưng…-Hắc Băng không nói được nữa
vì buồn cười quá.

-Bọn Tổ Long thì bị thằng Vọng Quái
thịt sạch !-Thiên Ma bò ra cười.

Vọng Quái thẳng bước tới điện thờ
Hoả Thần.

Đằng sau hắn là hàng trăm xác chết
máu me tràn trên sân của Thiên Lệ Thành, tạo thành vũng màu đỏ kịt.Coi rất thê
thảm.Rất nhiều người từ ba ngọn tháp ngó ra nhưng không ai dám làm gì.

Trưởng lão đang đứng trước điện thờ,
ông ta niệm chú rồi đặt tay lên một bức tượng trước mặt.

Một luồng lửa lớn bốc lên từ điện
thờ, Vọng Quái lấy tay che mắt cho khỏi chói.

Hắn mở mắt ra, một luồng lửa khổng
lồ cao như thanh kiếm khổng lồ ở Kiếm Tiên Thành, mang hình dạng một chiến binh
mặc bộ giáp.

Hoả Thần Chúc Dung.

Hoả Thần vung hai đôi tay lên, một
quả cầu lửa ở giữa hai bàn tay đang lớn dần.

“Toi rồi !”-Vọng Quái nghĩ thầm.

Hắn rút thanh đao to đằng sau lưng
ra, tiếng lách cách của xích đã không còn nghe thấy so với tiếng nổ ầm ầm liên
tục từ trên quả cẩu lửa.

Hoả Thần Chúc Dung ném quả cầu lửa
xuống.Vừa lúc đó, Vọng Quái đưa thanh đao ra chắn trước mặt.

Tiếng nổ long trời lở đất vang lên,
người dân ở Kính Hồ Cư và Tổ Long đang chỉ lên trời. Đằng xa kia, một luồng lửa
đang xuyên thủng những đám mây bay ngang qua.

Một cái hố lớn ở giữa sân Thiên Lệ
Thành.

Trưởng lão thở phào, dù sao thì cái
lỗ đó có thể sửa chữa lại được.

Điều đáng tiếc là trưởng lão đã phải
nhờ tới linh hồn của Hoả Thần để cứu nguy, phải mất 1 năm nữa thì mới có thể sử
dụng lại thuật này.Nhưng cái tên lạ mặt kia quá mạnh, đành phải thế thôi !

Trưởng lão mỉm cười nhưng ông như
chết điếng người đi khi nghe một giọng nói:

-Ngài vui sớm vậy !

Trưởng lão quay lại nhìn, tên lạ mặt
kia vẫn còn sống sót, áo trên người hắn bị rách tứ tung, khuôn mặt thì rớm máu
chảy từ bên má xuống.Nhưng thanh đao của hắn thì vẫn chẳng hề hấn gì.”Không thể
thế, lẽ ra nó phải bị nung chảy rồi chứ, kể cả là đồ Hoàng Hôn hay Hoàng Kim
mạnh nhất cũng không thể chịu được ngọn lửa của Hoả Thần Chúc Dung !”

-Toi mất cái áo của ta rồi !

Vọng Quái đứng dậy, hắn cười:

-Hoả Thần Chúc Dung chỉ có vậy thôi
sao ? Không nướng nổi thanh Bá Đao này của ta sao ?

Hắn cắm thanh đao xuống đất, đất bị
nứt ra:

-Cho ngài Hoả Thần chiêm ngưỡng một
chiêu của Uất Hận Thành này !

Hắn niệm thuật.

Người dân Kính Hồ Cư giật mình, nước
dưới hồ tuôn lên trên không trung cuồn cuộn như dòng thác chảy ngược.Trong phút
chốc cả cái hồ đã cạn sạch nước.

Luồng nước khổng lồ tuôn lên không
trung, ngài trưởng lão không thể tin vào mắt mình nữa.Người dân ở 3 ngọn tháp
chạy tán loạn, có người còn bị xô cả ra ngoài, rơi xuống những dây xích.

Hoả Thần nói một tiếng lớn:

-Công Công !

-Ta không phải là Công Công, nhưng
ngài nên gọi ta là Công Công từ bây giờ đi !

Vọng Quái niệm thuật.

-Thiên Niên Thuỷ Thuật ! Thuỷ Đao
Cuồng Bá Diệt Thuật !

Ngài Hạc Tú đang ngồi bên một chiếc
bàn con.Ngài đang đọc một cuốn sách, một chuyện tao nhã ở nơi mệnh danh là Địa
Ngục Sống này.Xung quanh là những cây hoa nở rộ, hoa đẹp lắm, nhưng cũng rất
nhiều gai, đâm tua tủa hơn những cây bình thường được trồng ở nơi khác.Một cái
cây cao, đang ngày càng lớn dần để thoát khỏi những cây leo đang bóp nghẹt thân
cây của nó. Đến cả những thứ vô tri giác cũng cạnh tranh, giết nhau để sống.

Một tên gia nhân vào thưa:

-Thưa ngài, có đại nhân Diệp Thu tới
thăm !

Ngài Hạc Tú nghĩ ngợi một lúc rồi
nói:

-Mời ông ấy vào.

-Vâng.

Nói rồi ngài lại tiếp tục đọc sách.

Lúc sau, một người vào.Người này cao
lớn, da ngăm, khuôn mặt vuông ăn rơ với chòm râu quai nón trắng.Lông mày cũng
trắng nốt. Đôi mắt sâu và hẹp nhưng không lộ vẻ hiểm ác.

-Ông biết Thiên Lệ Thành sập tiệm
rồi chứ ?-Ngài Diệp Thu lên tiếng.

-Có-Ngài Hạc Tú rót một chén trà-
Nghe phong phanh đâu là thằng Vọng Quái thịt.Uống đi, trà nhà đấy, thơm lắm.

Ngài Diệp Thu uống chén trà.Trà hơi
ngăm một chút nhưng rất thơm.

-Đến cả linh hồn Hoả Thần cũng chịu
nó –Ngài Diệp Thu để chén trà xuống.

-Bọn Thiên Lệ Thành từ hơn nửa thế
kỷ nay chỉ toàn ăn chơi nhảy múa, không như cái thời Ngũ Bá trước kia nữa
rồi.Chỉ dựa vào Hoả Thần mà đòi chống lại thanh Bá Đao của Uất Hận Thành sao?
Ngu xuẩn !

-Ngu thì ngu, chúng ta vẫn có việc.

Ngài Diệp Thu đặt một tập giấy lên
mặt bàn.

-Gì đây ?-Hạc Tú hỏi.

-Ít ra cũng nên có chút thông
tin.Già rồi, còn minh mẫn nữa đâu.

Ngài Hạc Tú lật xấp giấy.

-Tập hồ sơ lấy từ Mật Nội, cũ lắm
rồi.Mới chỉ tìm thấy của Quỷ Nhân và Vọng Quái, 2 thằng nổi tiếng nhất.Còn
những đứa khác đang tìm tiếp.

Ngài Hạc Tú đọc một tập giấy.Chữ đã
mờ nhưng vẫn còn đọc được chán.

Hồ sơ của thành viên Biệt Sát (chỉ
lưu hành nội bộ)

Tên: La Thất.

Tuổi: 17.

Bí danh: Quỷ Nhân.

Nghề nghiệp: thành viên đội Biệt
Sát.

Đặc điểm nhận dạng: tóc hung, đeo
mặt nạ trắng.

Đã tốt nghiệp qua kỳ thi “Ải Tử”.

Thành tích: hoàn thành 120 nhiệm vụ
cấp Hạ Trung.

72 nhiệm vụ cấp Trung.

30 nhiệm vụ cấp Thượng.

16 nhiệm vụ cấp Bán Tử.

7 nhiệm vụ cấp Vô Tồn.

-Ông lấy cái này ở đâu ra, ngoài
Thiên Tử và Đường chủ ra thì không ai được lấy hồ sơ trong Mật Nội mà?

-Cái vườn rau làm ông chẳng chú ý gì
tới thế sự cả.-Ngài Diệp Thu trầm ngâm- 2 năm trước đã có quy định mới là Ngũ
Thánh Điện sẽ quản lý Mật Nội.Hôm đó ông không đi thì đành chịu vậy.

Nói rồi ngài Diệp Tú lại chỉ vào xấp
giấy:

-Đây là bản mật, chỉ có những người
quản lý chúng ta mới được đọc thôi.

-Ông lại dạy tôi rồi, trước kia cũng
thế có khác gì đâu.

-Nói khỏi quên.Bản hồ sơ bình thường
thì chỉ có bí danh và chức vụ thôi.Còn…

-…bản này thì chỉ có Mật Nội lưu
giữ.Khổ lắm, nói mãi.

-Được rồi.Thế thì đi thẳng vào vấn
đề luôn.Thằng Quỷ Nhân này đã rời bỏ Uất Hận Thành 4 năm trước, tức là lúc nó
19 tuổi.

-Ờ, mà cái thằng này làm những 7
nhiệm vụ cấp Vô Tồn cơ à ?

-Đúng, một tài năng hiếm thấy.Thiên
tài Hàn Thuyên đến bây giờ mới chỉ làm 11 nhiệm vụ Vô Tồn thôi.

-Thằng này là Kiếm Khách Ám Sát à ?

-Ừ, tốc độ khủng khiếp chưa từng
thấy.Khéo chăng có Hàn Phi con trai của Hàn Thuyên mới trị nổi nó.

-Thằng nhóc Hàn Phi cũng là Ám Sát
hả ?

-Ừ, nó cầm cây Kiếm Hoa của đội
trưởng chúng ta.

Im lặng một lúc, cả 2 người đều
không nói gì.

Rồi ngài Diệp Thu phá tan bầu im
lặng:

-Tôi cũng vừa phát hiện, trong tủ hồ
sơ của Thiên Ma cũng có một bản y hệt như thế này.Có lẽ, hắn đã có sự chuẩn bị
kỹ lưỡng cho công việc.Tôi cũng không biết làm thế nào mà hắn có được bản này,
trừ phi hắn đột nhập vào Mật Nội.

Ngài Hạc Tú lại giở xấp giấy tiếp
theo.

Hồ sơ thành viên đội bảo vệ cấp
Thượng (tuyệt mật)

Tên: Xuân Liệt.

Tuổi: 19.

Bí danh: Vọng Quái.

Nghề nghiệp: Đội trưởng đội thứ tư
của Ai Oán Đường.

Đặc điểm nhận dạng: tóc vàng, dài.Có
nốt ruồi đuôi mắt trái.

Thành tích: hoàn thành 95 nhiệm vụ
cấp Trung

64 nhiệm vụ cấp Thượng

24 nhiệm vụ cấp Bán Tử

6 nhiệm vụ cấp Vô Tồn.

-Ông chắc cũng không lạ gì cái thằng
này nữa-Diệp Thu nói.

-Ừ, cái trận Thặng Thuỷ đó thì đến
cả đứa con nít của Uất Hận Thành cũng biết.

-Nói tóm lại một câu là thằng Quỷ
Nhân và Vọng Quái là 2 đứa mạnh nhất, đứng sau Thiên Ma.

-Nói rõ hơn đi.

-Quỷ Nhân là một Kiếm Khách Ám Sát,
tốc độ vào dạng nhanh nhất từ trước tới nay.Ngư Thôn là một bằng chứng rõ
rệt.Vào năm 19 tuổi, hắn được đề cử vào vị trí đội trưởng đội Biệt Sát.Nhưng
cũng năm đó thì hắn ra đi.Vọng Quái với thanh Bá Đao thì không phải nói
nhiều.Duy có một điều mà chúng ta chưa biết là hắn có lượng chân khí đến kinh
người.Theo một số nhân chứng kể lại thì chân khí của Vọng Quái dường như là vô
hạn.Đó cũng là một cách lý giải vì sao mà hắn có thể chiến đấu được một lúc với
5000 người một lúc.Nhưng hắn có nhiều chân khí thế thì tôi chịu không biết lý
giải như thế nào.

Ngài Diệp Thu uống ngụm trà thì nói
tiếp:

-Bất Kiếp Viện do con Quỷ Uất Hận
Thành lập ra.Nhưng không hiểu sao hắn lại bỏ giữa chừng, giờ đây Thiên Ma là
thủ lĩnh.Bọn chúng làm gì thì chúng ta không biết nhưng có điều chắc chắn mục
tiêu của chúng là Uất Hận Thành.

-Thế còn những đứa khác?

-Sở dĩ tôi nói Quỷ Nhân và Vọng Quái
mạnh nhất là bởi vì chúng ta chưa biết tí gì về những đứa còn lại.Nhưng nghe
đâu chúng mạnh ngang ngửa với Thất Đỉnh Ma đấy, thậm chí có thể còn mạnh
hơn.Nói thật, Bất Kiếp Viện mà đánh vào đây thì một mình Ngũ Thánh Điện chúng
ta chưa chắc đã đỡ nổi đâu.

-Ừm…

-Tuy nhiên, có một tên đặc biệt lưu
ý .

-Gì ?

-Vô Ảnh.Tôi chưa từng nghe thấy ai
kể về hắn.Nhưng nghe nói hắn có một thanh kiếm màu đen.

-Sao lại đen ?

-Nghe nói là thanh kiếm ấy dính máu
người lâu quá thành ra máu bị đặc lại và phủ một màu đen.Và thanh kiếm ấy có
mùi rất nặng.

Hai người im lặng một hồi.

Ngài Hạc Tú lại giở sách ra đọc.

Ngài Diệp Thu thấy vậy liền hỏi:

-Sách gì vậy?

Ngài Hạc Tú lật cuốn sách.Hàng chữ
“Cách chăm bón cây cảnh” nổi lên.

-Những cuốn sách như thế này không
bao giờ có ở Uất Hận Thành.

-Tôi mượn một quyển sách của ông
được không ?-Ngài Diệp Thu hỏi.

-Cứ tự nhiên.

Ngài Hạc Tú lấy ra một đống
sách.Diệp Thu tìm và ông thấy một quyển sách có nhan đề “Tình yêu thương”.

Ngài Hạc Tú nói:

-Cuốn ấy là của Hàn Thuyên tặng tôi
cách đây 10 năm trước.

Ngài Diệp Thu cầm cuốn sách, ra đến
cửa ngài quay lại hỏi:

-Liệu đây có phải là lý do mà Hàn
Thuyên đã rời bỏ Uất Hận Thành không ?

Ngài Hạc Tú vẫn đọc sách, không đưa
mắt lên nhìn:

-Tôi không rõ.

-Ông biết điều đó.Và tôi thấy…

Ngài Hạc Tú nhìn lên:

-Ông muốn nói gì ?

-Con Quỷ Uất Hận Thành đang đi tìm
cái đó và hắn đang đi lại con đường mà Hàn Thuyên trước đây đã đi.

Ngài Hạc Tú lại cúi xuống.

-Và ông cũng muốn đi thử con đường
đó phải không ?-Diệp Thu hỏi tiếp.

-Thế ông cũng…

-Đúng, chúng ta giống nhau, đều muốn
bước đi thử trên con đường của đội trưởng và Hàn Thuyên đã đi.

-Ông muốn đi lúc nào ?

Ngài Diệp Thu thấy câu hỏi này hơi
mập mờ.Tuy nhiên, ngài cũng trả lời:

-Bất cứ lúc nào.Tuổi già đã cản trở
chúng ta, lúc nào ông sẵn sàng, chúng ta có thể đi.Nhưng bây giờ tôi vẫn được
ổn định lắm.

Ngài Hạc Tú mỉm cười, cái cười đầu
tiên của ngài trong vài chục năm qua:

-Tuổi tác không có ý nghĩa, con
đường ấy luôn rộng mở.Nhưng nó còn khó hơn cả con đường trên Địa Ngục của Uất
Hận Thành.

Diệp Thu không nói gì.

Ngài Diệp Thu bước ra khỏi cửa thì
ngài Hạc Tú nói lại:

-Con đường ấy khó lắm, tôi cũng chưa
muốn đi.

-Nhưng ông vẫn sẽ đi.-Diệp Thu mỉm
cười.

-Ông còn lạ gì tôi nữa đâu.

-Phải nói thật, tôi rất khâm phục Con
Quỷ của Uất Hận Thành.Hắn biết con đường ấy chông gai hơn bất cứ con đường nào
khác nhưng hắn vẫn dấn thân vào.

Nói rồi Diệp Thu bước đi thẳng.

Ngài Hạc Tú mỉm cười, con đường ấy
ngài sẽ đi.

Nhưng chưa
phải là bây giờ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+