Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 103 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hơn một năm trước …

Xích Vân vẫn thế, y lặng lẽ ngồi một
mình trên cánh đồng cỏ xanh mướt . Y ngồi ở vị trí cao nhất trên quả đồi, đủ để
cho các thành viên khác trong Bất Kiếp Viện nhìn thấy mình . Ánh nắng làm cái
bóng của Xích Vân trải dài, đè lên tất cả mười hai người còn lại . Sự ấn tượng
của Xích Vân cũng có, sự căm ghét đối với Xích Vân cũng có . Nhưng chung quy
lại, tất cả đều mang trong lòng sự kính phục , một tình cảm không thể thay đổi
trong mỗi thành viên Bất Kiếp Viện .

Hắc Băng lại gần, cô đưa cho Xích
Vân một quả táo :

-Ăn không ?

Xích Vân ngước nhìn lên, y cười :

-Cảm ơn .

Nhưng Xích Vân không ăn quả táo đó,
y cứ nhìn đăm đăm về phía trước . Dường như chỉ có nơi xa xăm đó mới làm Xích
Vân quan tâm .

-Đã mấy ngày nay ngươi chẳng ăn gì
cả rồi . – Hắc Băng nói – Ăn tạm đi .

Xích Vân cười , y nháy mắt :

-Ta không đói thật mà ! Ngươi đem
cho Thiên Ma đi . Hắn đang đói hơn ta .

Hắc Băng cười :

-Đó là chuyện của ta . Ngươi quan
tâm làm gì ?

-Thì ta chỉ nói vậy thôi ? Sao ngươi
hỏi dữ thế ?

Tuyệt Sát đang nằm ngửa cười rung
người, hắn nói :

-Ngươi khinh người khác quá đấy Xích
Vân ạ ! Hắc Băng mời ngươi ăn, mà ngươi lại chẳng ăn ! Ngươi không hiểu như vậy
là bất lịch sự sao ?

Xích Vân châm chọc :

-Có cần thiết phải đến lượt ngươi
nói không hả Tuyệt Sát ? Nói trước, tiền ngươi nợ ta là còn nhiều lắm đấy ! Lo
mà trả đi !

-Ngươi thật là kẻ khéo đùn sang
chuyện khác ! Ta đang nói về vấn đề lịch sự cơ mà !

-Thế ngươi trả tiền ta đi đã ! Rồi
ta lịch sự với ngươi !

Tuyệt Sát cứng miệng, trong khi cả
Bất Kiếp Viện cười rần . Tuyệt Sát khoái đánh bạc nên chuyện hắn vay nợ là điều
dễ hiểu . Và Xích Vân lại là người mà Tuyệt Sát nợ nhiều nhất .

Xích Vân cầm lấy quả táo của Hắc
Băng :

-Thôi được rồi, ta nhận . Kẻo người
khác bảo ta là bất lịch sự !

Xích Vân đứng dậy, y cần đi đâu đó
cho thư giãn một chút . Hắc Băng hỏi :

-Đi đâu thế ?

-Rong chơi một chút . Nói với mọi
người là cứ ăn chơi thoải mái trong ngày hôm nay, và nhớ dặn , đừng ai đi xa
quá mười dặm . Đến tối nay thì tập trung tại chỗ này để sáng mai lên đường .
Nghe rõ rồi chứ ?

-Hiểu rồi .

-Mà…Thiên Ma đâu ?

Hắc Băng sực nhớ là từ nãy tới giờ
chẳng thấy bóng dáng Thiên Ma đâu . Chẳng biết hắn lại lẩn đằng nào rồi ? Người
đâu mà đi chẳng nói với người ta một tiếng ! – Hắc Băng giận .

Xích Vân cứ đi mãi, y đi đến khi nào
mỏi chân thì thôi . Và Xích Vân ngồi xuống . Một cánh đồng cỏ trải dài bạt ngàn
đến tận chân trời . Không hiểu sao, Xích Vân rất thích cỏ , y thích ngắm nhìn
những cánh đồng cỏ xanh mướt, nhìn nó, Xích Vân cảm thấy như mình tìm lại được
chút gì gọi là tĩnh tâm . Những giây phút này thật hiếm có, Xích Vân muốn cảm
nhận hết, muốn quên hết những giây phút hỗn loạn trên chiến trường, quên đi
thanh Oan Nghiệt Kiếm .

-Ngắm gì mà ghê thế Xích Vân ?

Là giọng của Thiên Ma . Xích Vân uể
oải quay lại :

-Ngươi đi đâu mà…

Nhưng Xích Vân gần như cấm khẩu khi
nhìn thấy Thiên Ma .

Đôi mắt của Thiên Ma đã được kẻ đậm
lên, môi đỏ như con gái, và móng tay cũng thế, đỏ chót . Sau khi định thần được
chuyện gì xảy ra , Xích Vân ôm bụng cười lăn lộn trên mặt đất . Thiên Ma méo
miệng :

-Có gì đáng cười ở đây ?

Xích Vân chết sặc :

-Ngươi lấy…lấy đâu ra cái trò này
đấy ?

-Ta mượn của Mộng Dụ .

Xích Vân lại cười lớn hơn nữa, y lăn
qua lăn lại như thằng điên .

Nhưng cười mãi cũng bể bụng . Xích
Vân ngồi dậy, y nói :

-Ngươi thần kinh nó vừa chứ ! Đàn
ông, trừ khi đi diễn hát ra, chẳng bao giờ dùng đồ của phụ nữ cả !

Thiên Ma hơi ngượng , nhưng dù sao
thì cũng đã lỡ rồi . Hắn đứng dậy, nói :

-Trông ta thế nào ? Xinh không ?

Xích Vân không rõ mắt mình có nhìn
lầm không . Nhưng quả thật Thiên Ma trông như con gái, khuôn mặt hơi trẻ con và
búng ra sữa . Không những thế, hắn lại còn có một vòng eo gần như là hoàn hảo,
các cô gái nào nhìn thấy eo hắn mà không ước ao mới là chuyện lạ . Cái dáng
người cao, cơ thể hơi yếu đuối làm cho Thiên Ma chẳng khác con gái một tí nào .
Chẳng hiểu làm sao mà Xích Vân trông mà cũng còn thấy có cảm tình , nhìn Thiên
Ma thế này đâm lại hay hơn hẳn .

Tuy thế, Xích Vân vẫn nói :

-Trông tởm không chịu được !

Thiên Ma ngồi xuống, ghé sát mặt vào
mặt Xích Vân . Quả thật, càng nhìn gần, Thiên Ma càng giống con gái, không lẫn
vào đâu được :

-Có xinh hơn Hắc Băng và Mộng Dụ
không ?

Xích Vân không biết nói thế nào .
Cái mặt của Thiên Ma làm cho Xích Vân hơi ngây người đi một chút .

-Muốn xinh như thế, thì ngươi nên
đầu thai kiếp sau ! – Xích Vân cười sằng sặc .

Thiên Ma vuốt tóc điệu đà :

-Khỏi ! Ta cảm thấy mình như thế này
đúng là Hoàn Mỹ rồi !

-Bệnh hoạn quá đấy !

Thiên Ma bất chợt ôm lấy Xích Vân .
Mặc dù luôn là khó chịu với cái cảnh này, nhưng lâu rồi thành quen , Xích Vân
nói :

-Bỏ ra đi ! Ai mà nhìn thấy thì thật
chẳng có chỗ nào mà chui đâu !

-Thì mặc kệ bọn chúng chứ ! – Thiên
Ma nói .

-Ngươi không thấy thế này là điên
khùng sao ?

-Hai người đàn ông ôm nhau thì có gì
sai ?

Xích Vân ngẫm nghĩ, rồi y nói :

-Nói thật là ta cũng không hiểu như
vậy thì có gì sai . Nhưng thiên hạ nói rồi, hai người đàn ông mà ôm nhau thì đó
là chuyện không thể chấp nhận được, nhất là trong cái tư thế này, anh bạn ạ !

Thiên Ma cười, hắn ôm lấy Xích Vân
chặt hơn, khuôn mặt trắng trẻo của Thiên Ma lẫn trong mái tóc trắng :

-Như vậy, khi người con trai ôm lấy
người cha của mình, thế cũng là sai ?

-Cái đó…

-Điều đó không hề sai ! Vậy thì điều
này sai ở chỗ nào ?

Xích Vân ngẫm nghĩ, rồi y sặc cười :

-Người ta nghĩ rằng chúng ta yêu
nhau cũng nên đó ! Ta không thể tưởng tượng ra cái cảnh hai thằng đàn ông hôn
nhau nó tởm đến thế nào đâu !

Thiên Ma cười, hắn dụi đầu vào cổ
Xích Vân rồi nói :

-Nếu ta yêu ngươi thật thì sao ?

-Đừng có suy nghĩ điên khùng như vậy
chứ ! Ta không muốn mang tiếng là tên đồng bóng !

Thiên Ma lần tay vào trong lưng của
Xích Vân , móng tay của hắn kéo một đường dài chạy dọc từ cổ xuống đến thắt
lưng làm Xích Vân tê người đi . Nó nhẹ như có một chiếc lông vũ chạm vào, cảm
giác thoải mái dễ chịu tới tận óc .

-Dễ chịu chứ ? – Thiên Ma hỏi .

-Có . Nhưng làm ơn, ngươi tránh ra
đi, trông thế này làm người khác đủ buồn nôn rồi đấy !

-Ngươi đừng có nói mấy từ “ buồn nôn
” và “ tởm “ ở đây ! – Thiên Ma bực – Nếu chúng nó muốn nói gì thì mặc xác
chúng nó ! Can hệ gì chứ ?

Xích Vân thấy Thiên Ma đang giận
thật, y cứ tưởng là thằng này đang bày trò . Chết ! – Xích Vân thầm nghĩ .
Thằng Thiên Ma này phải xem xét lại nó là nam hay nữ mất ! Cứ tiếp diễn thì
không ổn .

-Ngươi là người duy nhất cứu ta ! –
Thiên Ma thì thầm – Đó là một ơn nghĩa to lớn . Ngươi đã cho ta một mạng sống,
đến bây giờ, ta vẫn chưa thể trả nổi cái ơn đó . Ta không biết làm cách nào để
trả cho ngươi, vì vậy, ta chỉ biết bày tỏ sự kính trọng, sự ngưỡng mộ đối với
ngươi theo cách này mà thôi .

-Vẫn còn nhớ chuyện đó sao ? Quên đi
anh bạn ! Hãy quên điều đó đi . Lúc đó, có thể là ta bất chợt nổi hứng lên mà
thôi, còn không, có thể ta đã bỏ mặc ngươi chết rồi . Và ta cứu ngươi cũng
chẳng để làm bạn với ngươi, ngươi thích thì theo, không thích thì thôi . Người
Uất Hận Thành có sự lựa chọn của riêng mình, ngươi có nợ ta, nhưng ta không bắt
ngươi phải trả nợ, ta cũng không muốn làm bạn với ngươi, ta cần ngươi là vì ta
cần Hắc Đế Ấn, ta cần sự giúp sức . Coi như chúng ta làm việc hợp tác với nhau,
ngươi không nhớ điều khoản của Bất Kiếp Viện hay sao ? Người nào trong Bất Kiếp
Viện có chết thì điều đó cũng chẳng liên quan gì tới người khác . Ngươi có
chết, thì ta cũng không quan tâm , ta lại đi tìm một người khác để thay thế vào
vị trí của ngươi, hiểu chứ ?

Thiên Ma thấy những lời lẽ của Xích
Vân thật khó nghe hết sức, hắn nhăn mặt lại, rồi thả Xích Vân ra . Thiên Ma cúi
mặt xuống, buồn bã như thể những lời nói của Xích Vân đã làm tổn thương hắn .
Xích Vân lúc này mới để ý đôi mắt của Thiên Ma mới buồn làm sao . Nó không
giống như thường ngày, bây giờ đôi mắt ấy quá yếu đuối, như một ánh nến leo lắt
trước gió .

-Ngươi nghĩ thế thật sao ? – Thiên
Ma hỏi .

-Đúng thế ! – Xích Vân đứng dậy –
Đối với ta, chỉ có mình ta mà thôi .

Xích Vân nhìn khuôn mặt của Thiên Ma
. Tại sao cái khuôn mặt ấy lại giống con gái đến thế ? Thật không thể tin được
Thiên Ma lại là con trai .

-Ngươi nói vậy , có biết là đang làm
tổn thương người khác không ? – Thiên Ma hỏi .

-Không . – Xích Vân cười .

Thiên Ma lặng lẽ , hắn không nói gì
. Có lẽ là như thế thật, đối với Xích Vân, chỉ có Hắc Đế Ấn là tất cả . Một
người như hắn, thì đâu đáng để Xích Vân quan tâm .

Nhưng Thiên Ma thấy một bàn tay ấm
áp đang sờ lên khuôn mặt của mình . Hắn nắm lấy bàn tay ấy, rồi dụi mặt vào,
hắn muốn hưởng thụ cảm giác nóng như lửa của nó trên khuôn mặt mình .

-Nhưng tất nhiên, đi với nhau lâu
như vậy, thì ngươi chết đi, ta cũng phải tìm một chỗ nào sạch sẽ một chút để
chôn ngươi chứ ! – Xích Vân cười .

Xích Vân rút tay ra rồi đi thẳng .

Thiên Ma thấy còn quên điều gì đó,
hắn đứng dậy, hỏi :

-Nếu ta là con gái, thì ngươi có yêu
ta không ?

Xích Vân sặc cười , y trả lời :

-Chắc chắn là không bao giờ rồi .

Thiên Ma méo miệng .

-Bởi vì đối ta, ngươi có một vị trí
khác ! – Xích Vân cười .

Thiên Ma thấy vui , nhưng hắn tự hỏi
chính mình .

Đối với Xích Vân, Thiên Ma là gì ?

Giờ Dậu . Xuyên Tâm Hồ . Ngày thứ
ba, trước cuối tuần hai canh giờ .

Không những Thiên Ma xuất hiện, mà
còn có thêm hai người nữa .

Đứng bên trái Thiên Ma là tên cao
lớn, mái tóc vàng óng xoã xuống vai, với thanh đao to lớn sau lưng lằng nhằng
dây xích . Là Vọng Quái . Còn một tên bên phải Thiên Ma thì vóc người bình
thường, chiếc mũ trùm che sụp xuống , mặc dù nhớ từng cử chỉ vóc dáng mọi người
trong Bất Kiếp Viện, nhưng Xích Vân không luận ra nổi đó là ai . Mộng Dụ chăng
? Hay là Bạch Nhật ?

-Lâu rồi không gặp ngươi ! – Vọng
Quái cười sằng sặc .

-Chào . Đã lâu không gặp . – Tên mặc
áo khoác đen nói .

Mặc dù không nhìn rõ được mặt tên
đó, nhưng qua giọng nói, Xích Vân đoán ra ngay :

-Huyết Tà .

-Thôi nào, gặp mặt nhau như vậy là
vui rồi ! – Thiên Ma nói – Chúng ta nên bàn ngay việc chính , phải không Xích
Vân ?

Xích Vân không ngờ là Thiên Ma đã
kéo nhiều người đến như vậy, không biết Long Chấn Phương và Hổ nhân Thụ Cáp ra
sao, chứ y rất lo lắng cho Hoa Anh và Diêu Linh . Cả hai người hợp sức lại cũng
không phải là đối thủ của bất cứ kẻ nào trong Bất Kiếp Viện .

-Ta không nghĩ là ngươi thông minh
đến thế ! Xích Vân ạ ! – Thiên Ma cười – Hình như ngươi đã hiểu ra Xuyên Tâm Hồ
này vốn là cái nghĩa địa rồi thì phải ?

-Muốn gì đây ? – Xích Vân lừ mắt .

-Cái đó là của ta . Hắc Đế Ấn là của
ta . Và ta đến để lấy lại, được chưa ?

Xích Vân cười :

-Không có cái luật ấy đâu, ông bạn
của tôi ạ !

-Nhưng ta là người quyết định ở đây
! – Thiên Ma nói – Ngươi muốn chết hả ?

-Chết thì chưa . Bởi vì ai lấy nổi
mạng của ta chứ ? Dựa vào sức của ngươi hả ?

-Tự tin quá ! Ta thật sự ngưỡng mộ
cái phong cách ấy ! Nhưng thôi, giải quyết nhanh nào !

Thiên Ma lao người tới, tay của hắn
niệm thuật :

-Nhân Niên Băng Thuật ! Phù Băng Trụ
!

Những cột băng sắc nhọn đâm thủng
đất, xuyên lên trên . Nhưng Xích Vân đều né được hết . Đôi tay của y phát chân
khí đỏ rực, Xích Vân nhảy lên , nhằm thẳng vào mặt Thiên Ma mà ra đòn :

-Nhân Niên Huyết Thuật ! Quỷ Thi Tận
!

Mặt đất rung chuyển bởi ngọn lửa
lớn, đất đá bị sức ép của không khí nén xuống làm vỡ nát tất cả mọi thứ . Chấn
Phương đứng ở bên ngoài cũng cảm thấy bị ảnh hưởng , tim như đeo thêm cái gì đó
khiến người chùng xuống .

Vọng Quái che mặt để đất đá khỏi
văng vào, hắn nói :

-Uy lực vẫn khủng khiếp như vậy !
Đúng là con quỷ lửa có khác !

Huyết Tà không dám bình luận gì, hắn
chỉ đứng yên mà theo dõi trận đấu .

Vọng Quái rút đao , hắn nói với
Huyết Tà :

-Xuống xử lý Xích Vân đi ! Giải
quyết cho chóng !

Huyết Tà thở dài, rồi hắn chạy theo
Vọng Quái :

-Ta chẳng muốn đánh nhau tí nào .

Xích Vân đè hẳn tay xuống, Thiên Ma
không khỏe bằng Xích Vân nên hắn bị Xích Vân đẩy lùi về đằng sau .

-Ngươi cứ cẩn thận, lỡ tay mà huỷ
mất Hắc Đế Ấn thì coi như xong chuyện ! – Xích Vân cười .

-Yên tâm đi ! Nó mà bị phá huỷ thì
ta sẽ băm ngươi ra làm trăm mảnh ! – Thiên Ma cười .

Thiên Ma niệm thuật, đôi tay của hắn
bốc ra một luồng khí xanh lạnh lẽo :

-Triệu Hồn !

Xích Vân thấy bóng dáng đôi vuốt sắc
nhọn của bọn Ma Vũ đang bổ tới mặt mình, y phải thả tay và lui về phía sau .

Nhưng chưa kịp định thần lại thì
Xích Vân đã thấy thanh Bá Đao bổ xuống người mình, những sợi xích của trên
thanh đao va chạm lách cách :

-Chịu chết đi ! – Vọng Quái gầm lên
.

Nhưng thanh Bá Đao vừa bổ tới, thì
một thanh đao khác cũng vung lên, cản thanh Bá Đao lại . Vọng Quái hơi bất ngờ
trước tình huống này nên hắn bị đẩy lại về phía sau .

Vọng Quái nhìn lại thì thấy một
người khác, thân hình cao, mái tóc ngắn màu bạch kim, tay cầm thanh đao khá
lớn, to ngang ngửa với thanh Bá Đao .

Long Chấn Phương .

Chấn Phương nhìn xuống Xích Vân, anh
cười :

-Tưởng rằng thủ lĩnh Bất Kiếp Viện
thế nào ! Xem ra cũng chỉ thuộc hàng tôm tép thôi !

Xích Vân nhìn Chấn Phương một lúc,
rồi cười :

-Cám ơn .

Chấn Phương toe toét :

-Chiến hữu cả mà !

Vọng Quái nhìn lại Chấn Phương .
Trông Chấn Phương cũng cao lớn, tuy vậy, anh còn thấp hơn Vọng Quái nhiều, và
cũng không ai nghĩ Chấn Phương có thể cầm trong tay một thanh đao nặng như vậy
.

Chấn Phương vác thanh đao lên vai ,
nói :

-Anh bạn đừng thừa cơ người khác khó
khăn mà ra tay ! Chơi như vậy là không đẹp !

Vọng Quái nhìn kỹ thanh đao của Chấn
Phương , dài hơn tám chín gang tay không kể tới cán, lưỡi đao không dày như của
Bá Đao, và nó cong lại một chút ở đầu lưỡi . Một thanh đao không hẳn có sức tàn
phá ngoại thương mạnh lắm, nhưng điều làm Vọng Quái chú ý nhất là hình ngôi sao
năm cánh sáng lóa trên lưỡi của thanh đao này .

Chấn Phương cười toe toét, giới
thiệu :

-Đây là Ngũ Ảo Đao . Gắn bó với ta
từ lâu, lai lịch của nó là…

-Khỏi phải dài dòng ! – Vọng Quái
nói – Đây là công việc của bọn ta, ngươi xen vào làm gì ? Tránh sang một bên,
trước khi ta bổ nát người ngươi ra !

-Thế à ? Nhưng ta lại không nghĩ vậy
đâu !

Chấn Phương dõng dạc bước tới, mặc
dù thấp bé hơn, nhưng mỗi bước tiến của Chấn Phương đều làm cho Vọng Quái cảm
thấy như có gì đè nặng lên người mình, hắn lùi về phía sau một chút .

-Ngươi muốn đấu với ta hả ? – Vọng
Quái hỏi .

-Cứ thử xem thế nào ấy mà !

Vọng Quái cười, lâu lắm mới gặp một
đối thủ xứng tầm như vậy .

Hắn bổ thanh Bá Đao xuống . Chấn
Phương cũng vừa kịp đưa Ảo Đao lên đỡ lại . Luồng chân khí của hai thanh đao chạm
nhau nổ vang dậy cả một vùng đất .

Thiên Ma quay sang, hắn thấy Huyết
Tà vẫn đang ung dung ngồi xem trận đấu, hắn nhắc nhở :

-Làm gì vậy ? Xích Vân đang ở đây
này , sao ngươi không giúp ta một thể ?

-Ta không muốn đánh nhau với Xích
Vân .

-Sao thế ?

-Vì đơn giản là không thích .

Thiên Ma thở dài, hắn ngó quanh rồi
chỉ thẳng về phía Diêu Linh và Hoa Anh :

-Hai đứa kia thì sao ?

Huyết Tà ngó một lúc rồi quyết định
:

-Không đánh có được không ?

-Không được . Hôm nay ngươi phải ra
trận .

Huyết Tà thở dài mệt nhọc, hắn vừa
đi vừa làu bàu :

-Sao không gọi người khác , mà gọi
ta làm cái gì ?

Xích Vân đứng dậy, y định cản Huyết
Tà thì Thiên Ma đã chắn trước mặt :

-Đối thủ của ngươi là ta cơ mà !

Huyết Tà tiến đến, hắn nói với Hoa
Anh và Diêu Linh :

-Hai cô nên rời khỏi đây thì tốt hơn
. Hãy để Hắc Đế Ấn lại cho chúng tôi , chúng tôi chỉ cần Xích Vân và Hắc Đế Ấn
.

Hoa Anh chùn chân . Tên Huyết Tà
không phải là kẻ dễ nuốt . Bất Kiếp Viện thực sự quá mạnh, với thực lực bây
giờ, cô không đủ khả năng để chiến đấu với chúng . Mạng sống giờ là quan trọng
hơn .

Diêu Linh thì không như vậy .

-Không ! – Diêu Linh nói lớn – Ta ở
đây là vì Hắc Đế Ấn ! Giờ không thể dễ dàng bỏ đi như vậy được !

Hoa Anh nói nhỏ :

-Diêu Linh ! Bỏ đi ! Chúng ta không
thể thắng nổi hắn đâu !

Diêu Linh ngạc nhiên :

-Cậu nói gì vậy ? Hắc Đế Ấn vô cùng
quan trọng, khổ công lắm mới tìm ra được , giờ bị kẻ khác nẫng mất, cậu không
thấy quá vô lý sao ?

-Biết là thế ! Nhưng hắn quá mạnh !
Chúng ta không thắng nổi đâu !

Diêu Linh lắc đầu :

-Mình không nghĩ cậu là người nhụt
chí đến thế ! Chưa đánh thử, thì làm sao biết được hắn mạnh hay không ? Với lại

…cậu không định đền cái ơn cứu mạng
của Xích Vân đối với cậu sao ?

Hoa Anh im lặng, cô không nói gì .

Diêu Linh bước lên phía trước :

-Chúng ta là cùng một đội mà ! Các
thành viên không thể xé lẻ nhau ra được !

Tiếng nổ từ trận chiến giữa Xích Vân
và Thiên Ma làm Hoa Anh giật mình .

Biết thế nào đây ?

Nhưng Huyết Tà là người của Bất Kiếp
Viện .

Cô không đủ sức .

Huyết Tà nghe chán, hắn nói :

-Cô là Diêu Linh ? Đúng, vậy mong cô
hãy nghĩ lại đi . Lời nói như tên bắn, không rút lại được đâu !

Diêu Linh cứng cỏi đáp :

-Ta sẽ đấu với ngươi !

Huyết Tà như thăm dò lại ý kiến lần
nữa, rồi hắn nói :

-Coi như cô gặp xui xẻo .

Từ sau lưng Huyết Tà, một luồng chân
khí màu đen đặc xông ra, hoá thành những con rắn, đớp thẳng vào người Diêu Linh
. Diêu Linh không nghĩ là từ một khoảng cách xa thế này, Huyết Tà có thể tấn
công được . Diêu Linh đứng yên như phỗng .

-Diêu Linh ! – Hoa Anh hét .

Nhưng những con rắn bị chặt mất đầu
bởi một đôi tay to khỏe, với bộ lông màu trắng .

Hổ nhân Thụ Cáp .

-Lại có người nữa muốn chiến đấu với
tôi sao ? – Huyết Tà ngạc nhiên .

Thụ Cáp điềm nhiên :

-Phải . Thụ Cáp ta muốn thử sức với
Bất Kiếp Viện các ngươi .

-Coi như anh gặp xui xẻo . – Huyết
Tà nói .

Thụ Cáp lao tới, hai tay đã cầm sẵn
Song Phủ, bổ vào người Huyết Tà .

Diêu Linh cũng định thần lại, cô lấy
Pháp Trượng, xông vào trận chiến của Thụ Cáp với Huyết Tà .

Hoa Anh nghĩ lại .

Cô đang làm gì thế này ?

Không lẽ một đội trưởng vệ binh Tích
Vũ Thành mà lại yếu đuối và hèn nhát như vậy sao ?

Không phải thế .

Đứa bé sinh ra từ trong nhà tù, sinh
ra từ trong cái kiếp đọa đày của cuộc chiến Đại Hỗn Loạn hai mươi năm về trước
.

Đứa bé ấy được sinh từ trên chiến
trường .

Là Hoa Anh .

Hoa Anh mỉm cười . Đúng, Diêu Linh
nói đúng, chưa đấu với định thì sao mà đã biết địch mạnh hay yếu .

Và cô vẫn còn nợ tên khốn Xích Vân
một mạng sống .

Tay niệm thuật, trên tay Hoa Anh
xuất hiện một cây cung phát sáng xanh .

Thụ Cáp bổ ngang cây rìu, nhưng
Huyết Tà lấy luồng chân khí màu đen hiện lên làm một bức tường chắn cho mình .
Bức tường chân khí cứng như đá, rìu của Thụ Cáp bổ vào, chân khí nổ tung mặt
đất .

Thụ Cáp lui lại, phân tích tình hình
.

“ Cái thứ màu đen đó là gì vậy ? Nó
là chân khí sao ? Tại sao chân khí lại có thể rắn như đá vậy ? “ .

“ Tên này rốt cuộc là Pháp Sư hay là
Kiếm Khách đây ? “ .

Diêu Linh đứng từ sau niệm thuật :

-Thiên Niên Mộc Thuật . Thiết Mộc
Thuật !

Huyết Tà thấy mặt đất rung chuyển,
hắn nhìn xuống dưới chân thì một đống dây leo có gai đâm thủng đất lên . Hắn
nhảy vội về phía sau, những cây dây leo đầy gai sắc nhọn truy đuổi hắn .

“ Cô ta đã rải hạt giống từ lúc nào
thế ? “ .

Khả năng sử dụng Mộc Thuật của các
Tiên Thú không thua kém gì các Pháp Sư, thậm chí, họ còn giỏi hơn cả Pháp Sư .
Pháp Sư chỉ biết dùng các đạo bùa có Một thuật để sử dụng . Tiên Thú còn cao
thâm hơn, họ có thể rải hạt giống trên mặt đất, và dùng chân khí khiến nó
trưởng thành nhanh gấp vạn lần bình thường . Hơn nữa, Tiên Thú vốn đã nổi tiếng
về sử dụng độc nên những cái cây như thế thường có độc lực cực mạnh, bị nó cuốn
vào thì kể như tiêu đời .

Huyết Tà giơ tay, một cái đầu con
rồng thòi ra từ bàn tay hắn, cắn nát những sợi dây leo .

“ Cái thứ đen ngòm ấy là cái chết
tiệt gì nhỉ ? “ – Diêu Linh ngạc nhiên . Tại sao một thứ trông có vẻ vô định
hình ấy lại hoạt động như một thực thể vậy ? “ .

Thụ Cáp hỏi :

-Ngươi…tên là Huyết Tà phải không ?

-Tôi tên là Huyết Tà .

Hổ nhân Thụ Cáp vỡ lẽ . Thì ra tên
hắn là Huyết Tà .

Hổ nhân Thụ Cáp nói với Diêu Linh :

-Cô hãy ra khỏi cuộc chiến này đi .
Nơi này không dành cho cô .

-Tại sao vậy ? – Diêu Linh ngạc
nhiên .

-Hắn là Huyết Tà .

Diêu Linh không hiểu , thì tên hắn
là Huyết Tà , có sao đâu ? Chẳng lẽ có cái tên mà người ta cũng phải sợ ?

-Thì sao ? Hắn là người của Bất Kiếp
Viện chứ gì ? Thì tôi sẽ đấu với hắn ! Có anh ở bên cạnh, chúng ta sẽ cùng
chiến đấu với nhau !

-Chỉ e là cô sẽ chết thảm thôi .

-Cái gì ?

-Tôi e rằng đó không hẳn là cái tên
của hắn, mà là tên của một dòng họ .

-Dòng họ gì ?

-Trong Kiếm Tiên Thành , có một gia
tộc thuộc huyết hệ Pháp Sư, truyền từ đời này qua đời khác , họ nổi tiếng một
thời không kém gì Pháp Sư dòng máu thuần chủng, thế nhưng, gia tộc đó luôn đi
theo lợi ích của dòng họ, gia tộc cũng nổi tiếng về sự tàn ác và dã man bởi
những luật lệ trong dòng họ vô cùng hà khắc, gia tộc ấy là Huyết Tà . Trong
thời kỳ Ngũ Đế, họ đã phản bội Kiếm Tiên Thành, và lưu lạc về tới tận Uất Hận
Thành . Tuy nhiên, tôi cho rằng đó vẫn chỉ là lời đồn đại của người đời cho tới
lúc này, được gặp chính người trong gia tộc ấy .

-Gia tộc Huyết Tà ư ? Tại sao tôi chưa
từng nghe cái tên này bao giờ ?

-Chúng ta còn trẻ, nên những chuyện
thuộc về quá khứ hàng trăm năm trước thì sao biết được ! – Hổ nhân Thụ Cáp đáp
– Vả lại, người ta cũng kỵ những thứ gì có liên quan tới Uất Hận Thành, cô hiểu
rõ điều ấy mà !

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+