Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 106 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngài Hàn đang dạy cho Hàn Thanh
những điều cơ bản về Băng thuật . Hàn Thanh thích thú khi thấy những hạt băng
nhỏ xíu lấp lánh đang nhảy múa trên tay Ngài Hàn .

-Con trai… – Ngài Hàn nói – …con hãy
nhớ lấy , Băng thuật là ý chí của gia tộc Hàn Thuỷ . Băng thuật là thứ mà mỗi
người trong Hàn Thuỷ đều phải có, nếu không có, đó không phải là người của Hàn
Thủy .

Cậu bé Hàn Thanh nói :

-Nhưng mà bố à, người ta nói băng
lạnh lẽo khó chịu lắm !

Ngài Hàn cười, ngài đặt tay lên ngực
Hàn Thanh :

-Dòng sông Hàn Thuỷ lạnh lẽo . Ừ, nó
lạnh lẽo, ta cũng vậy, là người lạnh nhạt lắm !

-Nhưng bố không phải là người như
vậy !

Ngài Hàn cười :

-Sao vậy, con trai ?

-Bố quan tâm đến người khác ! Bố hay
cho con quà khi đi xa về, bố không phải là người lạnh nhạt !

Ngài Hàn cười :

-Có biết vì sao không ?

-Sao ạ ?

-Vì trong mỗi người Hàn Thuỷ, đều có
một trái tim nhiệt huyết , con trai ạ !

Ngài Hàn chỉ về phía bụi tre trong
vườn nhà :

-Có thấy chúng không, Hàn Thanh ?

-Dạ có !

-Chúng sống được là vì chúng biết
dựa vào nhau , biết vì nhau mà tồn tại .

Ngài Hàn quay sang Hàn Thanh :

-Con cũng là một cây tre như vậy đấy
. Con hãy nhớ rằng, khi con chiến đấu, mọi người, bố, mẹ, anh em, những người
đi trước trong Hàn Thuỷ luôn ở bên cạnh con . Chúng ta mang trong mình của dòng
sông Hàn Thuỷ, hiểu rồi chứ ?

-Vậy bố có ở bên con không ?

-Có thể ta không ở bên con mãi mãi,
nhưng con luôn ở trong trái tim của ta . Con là một phần của dòng sông Hàn Thuỷ
. Sức mạnh của con chỉ là một phần của Hàn Thuỷ, nhưng con cũng giữ sức mạnh
của cả Hàn Thuỷ .

-Vậy bố cũng là cây tre ? – Hàn
Thanh ngây thơ hỏi .

-Đúng ! – Ngài Hàn cười – Ta cũng là
một cây tre . Ta có sức mạnh là vì ta có người thân . Con người có dòng sông
Hàn Thuỷ, và có cả sức mạnh của gia tộc Hàn Thuỷ !

*

* *

Hàn Thanh nhìn lên, giọng nói của
Gia Tập vang vọng, hắn đang lơ lửng trên không trung :

-Mày mạnh lắm, Hàn Thanh ạ ! Nhưng
liệu mày có thể chống lại được cả Vạn Hoá Thành không ?

Hàn Thanh nhắm mắt . Hoặc là chết,
hoặc là đầu hàng .

Đôi khi anh thấy mình thật yếu đuối
.

Nhưng Hàn Thanh lại nhớ tới bóng
dáng của Trúc Mai…

Anh phải sống chứ ! Tình yêu của anh
còn đang cháy bỏng, trái tim của anh còn đang đầy nhiệt huyết !

Hàn Thanh mở mắt, anh niệm thuật :

-Nhân Niên Băng Thuật…

Nước dưới chân Hàn Thanh bắt đầu
cuộn lên .

Gia Tập gầm lên :

-Mày sẽ phải chết !

Mãnh Hổ Thiết lao xuống, con hổ gầm
rống .

Hàn Thanh cầu nguyện :

-Con mang trong mình dòng sông Hàn
Thuỷ . Con mang trong mình dòng máu Hàn Thuỷ …

…con không đơn độc một mình .

Mặt nước bốc hơi lạnh toát, cây cỏ ,
lá cành xung quanh đông cứng lại thành những cục băng trắng xóa . Tay Hàn Thanh
cũng bị ảnh hưởng, mạch máu xanh lè nổi lên rõ, mí mắt của anh bám đầy tuyết .
Chỉ có sức mạnh của một nơi mới gây ra hiện tượng này .

Nơi mà không kẻ yếu ớt nào của Uất
Hận Thành dám lại gần .

Dòng sông Hàn Thuỷ .

Giọng nói của Gia Tập càng lúc càng
rõ, hắn đang lao người xuống cùng Mãnh Hổ Thiết :

-Mày tưởng là có mỗi mình mày hiểu
được đồng đội là như thế nào à ? Tao sẽ cho mày thấy !

Lúc này, dưới chân Hàn Thanh, sức
mạnh của dòng sông Hàn Thuỷ đang xuất hiện tại đây, tại chính Tổ Long Thành,
một nơi không bao giờ chấp nhận Uất Hận Thành .

-Hàn Băng Xà !

Một con rắn trắng toát lao ra từ
trong dòng nước, những mảnh băng vụn lao theo nó thành những mũi lao sắc nhọn .

-Tao còn phải sống để giết thằng cặn
bã như mày ! – Hàn Thanh gầm lên .

Con rắn từ dưới đất lao thẳng vào
con hổ từ trên trời xuống .

Giờ Dậu . Thành Tây Tổ Long . Ngày
thứ ba trước ngày cuối tuần hai canh giờ .

Bạch Cự Điểu rút chiếc vuốt sáng lóa
từ trong áo ra , hắn lao về phía Trúc Mai, đôi chân nhanh đến mức khiến Trúc
Mai có cảm tưởng như là đôi chân ấy không hề chạm đất vậy .

Bạch Cự Điểu vung chiếc vuốt tới ,
nhưng cái vuốt đã chạm phải thứ gì đó .

Chiếc ô của Trúc Mai xoè rộng, một
vật dụng bất ly thân thường ngày của Trúc Mai trở thành vũ khí, những nan ô
bằng sắt đã tạo thành tấm lá chắn vững chãi cho Trúc Mai khỏi cú đánh vừa rồi
của Bạch Điểu .

-Ép người khác quá lắm ! – Trúc Mai
nói .

Trúc Mai đẩy cây ô, mũi ô bật mở
phóng ra một lưỡi dao sắc, Bạch Điểu tung người lên thoát thân .

Trúc Mai niệm thuật :

-Địa Niên Hoả Thuật ! Thăng Hoả Pháo
!

Chiếc ô xoay tròn, lửa bốc lên ngùn
ngụt trên những chiếc nan sắt, thiêu rụi vải ô . Những cục lửa lớn từ trong
vòng xoáy này bắn ra khắp mọi hướng, nó tấn công cả Hắc Điểu lẫn Bạch Điểu, cục
lửa chạm vào cái gì là nó làm nổ thứ ấy .

Bạch Điểu nhắc nhở :

-Cẩn thận . Cô ta mạnh về Hoả thuật
lẫn Phong thuật đấy !

-Biết rồi ! – Hắc Điểu trả lời .

Hắc Điểu lao xuống, Hộ Thủ Song Câu
trên tay hắn xoay tít mù :

-Địa Niên Kim Thuật ! Song Trảm !

Dây xích bật mở, lưỡi câu dài ra và
lao vào Trúc Mai . Trúc Mai chỉ vừa kịp nhảy lui về phía sau, lưỡi câu vắt chéo
nhau, chém một đường sâu hoắm xuống mặt đất .

Trúc Mai tung chiếc ô lên rồi đá
mạnh vào nó, những nan ô bằng sắt bắn ra, tạo thành những mũi tên sắc nhọn, Hắc
Điểu cũng nhanh không kém, đôi Hộ Thủ Song Câu trên tay hắn chém nát hết tất cả
những mũi tên đó .

Bạch Điểu xoè rộng áo, lộ ra dải dao
găm, dải dao găm ấy bỗng dài ra hàng trăm trượng, bao vây lấy Trúc Mai . Bạch
Điểu niệm thuật :

-Địa Niên Kim Thuật . Thiên La Địa
Võng .

Dải dao găm cuốn lại xung quanh Trúc
Mai thành khối cầu lớn, những lưỡi dao đặc chi chít, hướng vào phía trong . Dải
dao găm co lại, những mũi dao đâm thẳng về phía Trúc Mai, đến một con ruồi cũng
không thể thoát khỏi chỗ này .

Trúc Mai không bó tay chịu chết, cô
rút từ trong người ra một cuộn vải và giở tung cuộn vải đó, những chiếc ô từ
trong cuộn vải chui ra . Trúc Mai lấy chúng bao bọc toàn bộ người .

Lưỡi dao đã bị những nan ô bằng sắt
cản lại, nhưng cũng có những lưỡi dao chọc thủng lớp vải và đâm vào trong, may
là nhờ nan ô bằng sắt đã cản đường sợi dây nối những chiếc dao găm nên lưỡi dao
không thể tiến sâu vào trong được .

Trúc Mai niệm thuật, những chiếc ô
bốc lửa, phá nát toàn bộ khối cầu đầy dao găm .

Bạch Điểu hơi chột dạ một chút, đã
lâu rồi chưa có kẻ nào phá được chiêu này của hắn cả . Nhưng điều đó làm hắn
thấy hứng thú hơn nhiều .

Trúc Mai đạp chân lên một chiếc ô
rồi nhảy lên, niệm thuật :

-Địa Niên Kim Thuật ! Thăng Hoả Pháo
!

Những chiếc ô xoay tròn trên không
trung . Vẫn là những cục lửa bắn tứ phía, có điều là, nó nhiều hơn dày đặc hơn
ban nãy . Hàng trăm cục lửa bay tán loạn về Bạch Điểu và Hắc Điểu .

Tuy vậy, Hắc Bạch Song Điểu vẫn còn
chữ “ nhanh “ , cả hai tên luồn lách qua trận mưa lửa mà không hề có chút sây
sát gì trên người .

Bạch Điểu nhảy lên, lưỡi vuốt trên
tay hắn hoa lên với tốc độ kinh người .

Trúc Mai rút lấy một chiếc ô , những
nan ô bằng sắt lại phóng về phía Bạch Điểu, nhưng chiếc vuốt trên tay Bạch Điểu
chém đứt hết những nan ô đó .

Cán ô dài ra, đầu ô bật ra một lưỡi
kiếm dài, bây giờ nó đã trở thành một cây thương .

-Phụ nữ như cô mà cầm Trường binh,
hiếm có đấy ! – Bạch Điểu nói .

Mũi thương của Trúc Mai đã cản lại
lưỡi vuốt Bạch Điểu .

Cả hai người hạ xuống đất, Bạch Điểu
xông vào tấn công ngay, tuy rằng Trúc Mai có lợi thế về khoảng cách, nhưng Bạch
Điểu rất nhanh, nên đôi khi đường thương của cô bị rối . Và Trúc Mai cũng tốn
sức khi dùng cây thương bằng sắt này vì phải dùng nhiều lực, nó không dẻo như
thanh Bạch Xà Kích của Hàn Thanh .

Trúc Mai thấy mình không thể tiếp tục
chiến đấu thế này, cô nhảy lui về phía sau .

Bạch Điểu đổ người lao theo .

Cây quạt hằng ngày của Trúc Mai xoè
ra, cô phi thẳng cây quạt đó về phía Bạch Điểu . Trúc Mai niệm thuật :

-Địa Niên Kim Thuật ! Bội Hoá Thuật
!

Cây quạt hoá thành khổng lồ, nó xoay
đi với tốc độ cực nhanh, lưỡi quạt thành ra sắc nhọn hơn cả đao kiếm .

Bạch Điểu nhảy lên thoát thân, cây
quạt lao về phía Hắc Điểu đang đứng đằng sau .

-Để ta phải chịu trận sao , Bạch
Điểu ? – Hắc Điểu nói .

Song Câu trên tay vung xuống cản lại
chiếc quạt, nhưng có lẽ hắn cũng nên tránh như Bạch Điểu thì tốt hơn, chiếc
quạt đã mang một lượng rất lớn Phong thuật .

Hắc Điểu bị đánh tung về phía sau,
tuy nhiên, hắn bật người ngay dậy, dù vai đau ê ẩm .

“ Mạnh thật ! “ – Hắc Điểu thầm nghĩ
.

Bạch Điểu thấy vậy nên có đôi chút
tính toán .

-Trúc Mai cô nương vốn nổi tiếng
trong quân đội Tổ Long Thành với tuyệt chiêu dùng quạt và ô làm vũ khí chiến
đấu, tôi muốn được tận mắt chứng kiến tuyệt kỹ đó, có được không cô nương ?

-Tôi chỉ là một người bình thường
thích yên ổn .

-Cô nương khiêm tốn thật đấy ! Cô
nương đã từng là đội trưởng đội tuần tra bí mật của Tổ Long Thành, và vì cô
nương yêu Trường Thương Tiểu Quỷ nên cô đã xin rút khỏi đội tuần tra đó để đi
theo Tiểu Quỷ, tôi nói vậy có sai chỗ nào không ? Trúc cô nương ?

-Anh cũng biết đội tuần tra đó ?

-Tôi biết . Đó là đội được đích thân
Hạ Phong Tướng Quân tuyển chọn nhằm giữ trật tự và an ninh khắp Tổ Long Thành,
nếu tôi không nhầm thì đội của cô nương đã từng ép Độc Tâm của chúng tôi một
lần thì phải ?

-Đúng .

Bạch Điểu giơ vuốt lên :

-Nên bây giờ là lúc trả nợ đó, Trúc
cô nương ạ !

Bạch Điểu xông tới .

Trúc Mai lôi từ trong người ra một
cuộn vải khác, lần này thì một chiếc quạt xuất hiện, chiếc quạt to gấp mấy lần
chiếc quạt bình thường . Trúc Mai xoè quạt , cánh quạt rộng và che lấy cả người
cô . Chiếc vuốt sắc nhọn bị cản lại , nó không thể đâm thủng được tấm vải trên
quạt .

-Tấm vải này được làm ra từ vỏ cây
Thiết Tùng phải không ? – Bạch Điểu hỏi . ư

-Anh cũng hiểu biết đấy !

Trúc Mai vung quạt, Bạch Điểu nhảy
về phía sau .

Cây Thiết Tùng là loại cây sống
nhiều ở U Lan Thôn . Vỏ cây Thiết Tùng vốn đã rất dai và cứng, đem ngâm nước
cho mềm ra, rồi phơi nắng trong bảy ngày, phơi xong lại đem ngâm nước, rồi lại
phơi khô . Cứ thế, ngâm và phơi trong vòng hai tháng sẽ cho ra một tấm vải mềm,
nhưng rất dai, đặc biệt là kiếm thường không thể đâm thủng nó . Chính vì vậy,
tấm vải Thiết Tùng được các chiến binh Tổ Long Thành sử dụng để bảo vệ những
chỗ trọng yếu trên cơ thể .

Trúc Mai tấn công . Cô thấy mình có
đủ khả năng để chiến đấu với Bạch Điểu .

Và đúng là như thế . Mặc dù Trúc Mai
thua Bạch Điểu về tốc độ, nhưng tầm rộng của chiếc quạt đã tạo thành một tấm lá
chắn vững chắc cho Trúc Mai , Bạch Điểu dù nhanh tới đâu cũng không thể xuyên
thủng được tấm lá chắn đó . Hơn nữa, những nan quạt bằng sắt cũng có lực đánh
rất mạnh , gây ra sự khó khăn cho Bạch Điểu .

Bạch Điểu nhảy lên, hắn đâm chiếc
vuốt xuống .

Trúc Mai xoay quạt, từ đầu nan quạt
bật ra những lưỡi kiếm sắc nhọn .

Bạch Điểu hơi bất ngờ trước tình
huống này nên hắn phải xoay người thoát thân .

“ Cô gái này…” .

Bạch Điểu nhìn kỹ chiếc quạt .

“ Trường binh ở trong chiếc quạt sao
? “ .

Mỗi nan quạt là một cây thương .
Muốn tấn công thì đã có nan quạt, muốn phòng thủ thì đã có tấm vải quạt .

Trúc Mai niệm thuật :

-Địa Niên Phong Thuật ! Cuồng Phong
Trận !

Trúc Mai xòe quạt hết cỡ rồi quạt
một đường rất mạnh về phía trước, một trận cuồng phong nổi lên, tấn công về
phía Bạch Điểu và Hắc Điểu . Trận gió lớn cuốn nát đá và làm sập hàn cây ở phía
sau . Sân gạch Tổ Long Thành bị bật lên từng miếng .

Tuy nhiên, Bạch Điểu vẫn lao ra từ
trong đám khói, chiếc vuốt trắng lóa trên tay hắn :

-Hơi quá đáng rồi đấy cô nương ạ !

Bạch Điểu niệm thuật :

-Địa Niên Kim Thuật ! Huyết Đồ Trận
!

Bạch Điểu tan đi như ảo ảnh, hắn
biến mất .

Trúc Mai cảm thấy nguy hiểm, cô giơ
chiếc quạt lên, rồi lấy ba chiếc quạt khác từ tấm vải . Bốn chiếc quạt chắn bốn
hướng, không có khe hở .

Cái bóng của Bạch Điểu xuất hiện rồi
quay vòng quanh Trúc Mai, hắn lướt quá nhanh, đến Hắc Điểu cũng không thể nhìn
thấy được bước chân của hắn .

Mỗi bước chạy, dao găm từ Bạch Điểu
lại phóng ra tứ phía , ban đầu những lưỡi dao bị gãy vụn, nhưng dần dần, nó
xuyên thủng được tấm vải Thiết Tùng . Dao phóng ra nhiều đến mức gãy nát, ngập
ngụa thành một đống rất dày dưới mặt đất . Lưỡi dao theo những vết thủng của
tấm vải xuyên thẳng vào trong .

Bạch Điểu dừng lại, hắn niệm thuật :

-Địa Niên Kim Thuật ! Động Tâm Kiếm
!

Mặt đất Tổ Long Thành rung động,
những lưỡi dao vỡ, từng mảnh , từng mảnh bị hút lên không trung rồi đổ ụp xuống
bốn chiếc quạt . Mặt đất bị lõm xuống tạo thành đợt sóng, đập tung toàn bộ nền
đất đá Tổ Long . Bốn chiếc quạt không chịu nổi nên vỡ nát thành từng mảnh .

Nhưng Bạch Điểu nhìn kỹ lại, trong
bốn chiếc quạt ấy …

Không thấy Trúc Mai đâu .

Đột nhiên Bạch Điểu thấy một chiếc
quạt với những lưỡi thương lao vào người mình . Hắn quay sang, Trúc Mai đã ở
bên trái hắn từ lúc nào .

Trúc Mai đã thoát ra từ lúc Bạch
Điểu còn chưa dùng thuật, chiếc quạt rất lớn nên nó đã cản tầm nhìn của Bạch
Điểu, khiến hắn không thấy Trúc Mai đã thoát thân về phía sau . Những chiếc
quạt dựng lên chỉ nhằm che mắt Bạch Điểu mà thôi .

Lưỡi thương vung đến, nhưng đã bị Hộ
Thủ Song Câu chặn lại .

-Còn ta nữa cơ mà !

Trúc Mai lùi về phía sau . Hắc Điểu
đã ra trận .

Chợt có tiếng chạy rầm rập, đội vệ
binh Tổ Long Thành đã tới .

-Có chuyện gì ở đây ? – Người đội
trưởng hỏi .

Trúc Mai thấy mình đã thoát khỏi vụ
này, có vệ binh đến, thì mỗi người sẽ đi một ngả, chẳng ai dại mà đi dây dưa
với đám vệ binh .

Bạch Điểu nói :

-Bỏ đi Hắc Điểu !

Nhưng Hắc Điểu cười, hắn nói :

-Không ai được can dự vào chuyện của
ta cả !

Bạch Điểu hét lên :

-Đừng !

Dây xích bật mở, lưỡi câu móc lên
vòm họng của người đội trưởng .

Hắc Điểu kéo mạnh lưỡi câu .

Da bị kéo roàn roạt với cơ thịt đứt
, máu chảy lênh láng khắp sân gạch .

Đội vệ binh trông thấy vậy đều nhất
loạt xông vào, tuy nhiên, lưỡi câu của Hắc Điểu đã xé rách toàn bộ cổ của họ .

Trúc Mai thấy tên Hắc Điểu này không
phải là kẻ dễ xơi, hắn ra tay vô cùng tàn bạo . Đôi mắt sát thủ đằng sau tấm
vải đen ấy thật khiến người ta sợ hãi .

Không cần nói nhiều, Hắc Điểu đã
xông tới ngay .

Trúc Mai phóng cây quạt của mình đi
. Lưỡi thương của cây quạt xẻ dọc mặt đất lao vào người Hắc Điểu .

Hắc Điểu tránh được, hắn vung cây
Song Câu về phía Trúc Mai .

Trúc Mai rút ra hai chiếc quạt khác
nhỏ hơn, cô niệm thuật :

-Địa Niên Phong Thuật ! Khiết Thuật
Phong Ca !

Trúc Mai xoay người, hai chiếc quạt
vung theo và tạo ra một cơn gió cực mạnh, đẩy lui Hắc Điểu .

Trúc Mai nhảy lên, xoè rộng quạt,
những mũi kiếm từ trong nan quạt bắn về phía Hắc Điểu . Hắc Điểu né tránh sang
một bên rồi niệm thuật :

-Địa Niên Kim Thuật ! Nguyệt Kiếm
Đạo !

Trúc Mai thấy đôi Song Câu trên tay
Hắc Điểu loé lên ánh sáng như ánh sáng của mặt trăng .

Mảnh trăng lưỡi liềm lao thành từng
đợt về phía Trúc Mai, không còn cách nào khác, cô phải dùng đến những chiếc
quạt lớn hơn để đỡ lại .

Quạt trên tay Trúc Mai rung lên, tấm
vải quạt đã bị rách, kiếm khí xuyên qua người Trúc Mai, những vết rạch bắt đầu
xuất hiện trên vai của cô, máu tươi chảy xuống, ướt hết tấm áo .

Hắc Điểu tiếp tục niệm thuật :

-Địa Niên Kim Thuật ! Lưu Nguyệt
Kiếm !

Một luồng ánh sáng lớn bao vây lấy
Trúc Mai, nó thu hẹp lại thành một tia sáng chiếu thẳng vào người cô, một mảnh
trăng lưỡi liềm theo đường sáng đó bay xuống .

Trúc Mai không còn biết làm thế nào
nữa, ánh trăng đó chứa lượng chân khí mạnh khủng khiếp, nó sẽ xé nát bất cứ thứ
gì trên đường đi .

“ Em xin lỗi, Hàn Thanh . Không thể
theo chàng được rồi ! “ .

Tiếng nổ lớn làm rung động toàn bộ
Tổ Long Thành Tây , khu chợ nháo nhác một phen khi người ta không biết vụ nổ ấy
từ đâu ra .

Hắc Điểu nhìn kỹ .

Chiếc quạt vẫn hiện ra trong đám
khói .

Trúc Mai thấy mình vẫn còn đang đứng
, cô tưởng rằng mình đã chết .

Trúc Mai mở quạt ra, thì thấy có hai
người đang đứng cạnh mình . Một người nói :

-Xin lỗi vì đã đến muộn !

Người này có thân hình vừa phải, mái
tóc dài tới tận gót chân, đôi tay rắn chắc của anh ta cầm theo một chiếc roi .
Người còn lại thì cao hơn một chút, tóc ngắn , mang theo sau lưng một chiếc rìu
lớn .

Trúc Mai hỏi :

-Các anh…các anh là ai ?

Người cầm roi nói :

-Tôi là Thái Dương .

Người mang rìu tiếp lời :

-Tôi là Thái Âm . Chúng tôi ở trong
Cửu Diệu của Hàn Thuỷ .

Trúc Mai vỡ lẽ, thì ra họ là người
của Cửu Diệu, nhóm sát thủ khét tiếng của Hàn Thuỷ . Cô tạm coi như mạng mình
đã được cứu sống .

Tuy nhiên, Trúc Mai thấy thiếu một
cái gì đó . Cô nhớ rằng , trong Cửu Diệu, có một đám ba người thường xuyên đi
với nhau, và đó là ba anh em họ Thái, vậy còn một người nữa đâu ?

Dường như biết được điều nghi vấn
của Trúc Mai, nên Thái Dương nói :

-Một người nữa là Thái Bạch, cậu ta
có việc riêng của mình .

Trúc Mai thấy đau nhức không thể tả,
chân của cô cũng đã bị thương . Thái Âm đỡ lấy cô :

-Cô hãy đi trước ! Công việc ở đây
giờ là của chúng tôi !

Bất chợt , cả đám người thấy một
luồng sét từ trên trời đánh vào giữa không trung, rồi một khối cầu trắng xoá
xuất hiện .

Bạch Điểu nhận ra sự việc đó, hắn
nói :

-Là Cuồng Lôi Mãnh Hổ của Gia Tập .

Rồi hắn nói với Trúc Mai :

-Trong lúc cô nương đang ở đây thì
Gia Tập đã tới gặp Tiểu Quỷ của cô nương rồi . Hiện giờ Gia Tập đang dùng cái
thứ thuật chết người đó, tôi nghĩ cô nương nên tới mà nhặt xác Tiểu Quỷ của cô
nương thì hợp lý đấy !

Trúc Mai giật mình, không lẽ Hàn
Thanh đang bị tập kích ?

Nhìn khối cầu sáng đó, Trúc Mai rợn
cả người, sức ép của nó làm cho cô khó thở .

Không lẽ…

“ Hàn Thanh, chàng không được chết !
“ .

Đôi chân tập tễnh, Trúc Mai hướng về
phía Thành Nam .

Hắc Điểu nói :

-Ngươi không giữ cô ta lại sao ?

Bạch Điểu không nói gì .

Hắc Điểu định đuổi theo thì một cái
bóng vọt tới, vả vào mặt hắn, Hắc Điểu cúi đầu xuống để tránh, cái bóng ấy quật
vào thân cây, làm nó thủng một lỗ rất lớn .

Cây roi trên tay Thái Dương đã cản
lại Hắc Điểu :

-Tập trung vào đây đi thì tốt hơn đó
! – Thái Dương nói .

Bạch Điểu ngán ngẩm :

-Đang có hai còn kỳ đà cản mũi ở đây
mà còn chạy đi đâu ?

Hắc Điểu nói :

-Đã thế thì chơi cho xong luôn đi !

Hắc Điểu và Bạch Điểu nhất loạt xông
vào .

Thái Dương nói với Thái Âm :

-Cậu chọn thằng nào ?

-Thằng áo trắng . – Thái Âm xông
lên, chiến đấu với Bạch Điểu .

Thái Dương vung cây roi về phía Hắc
Điểu .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+