Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 107 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Giờ Dậu . Kiếm Tiên Thành . Ngày thứ
ba, trước ngày cuối tuần hai canh giờ .

Bang Hàn Thuỷ đang phải chống đỡ rất
vất vả . Người của Thái Nhật khá đông . Cảnh chém giết hỗn loạn đang tràn ngập
thành Bắc . Các vị trưởng lão biết chuyện này những vẫn để yên, chẳng ai dại gì
mà động vào chúng nó lúc này . Vả lại , hai đứa cắn xé nhau sẽ chỉ có lợi cho
các vị, bang nào có thắng đi chẳng nữa cũng sẽ bị tổn hại, vậy nên cho dù Hàn
Thuỷ được hay Thái Nhật được thì cũng hay cho Kiếm Tiên Thành cả .

Phương Thác vung đao, xẻ đôi người
một tên, hắn gào lên với Tứ Cát :

-Cố gắng đừng để chúng nó vào Hàn
Gia !

-Biết rồi !

Tứ Cát cũng đang điên cuồng chiến
đấu . Bọn Thái Nhật đông quá thể ! Không hiểu sao mà chúng lấy đâu ra lắm người
thế ?

Một mũi tên bay thẳng vào cánh tay
Tứ Cát, hắn đau đớn rồi quỵ xuống .

Phương Thác nhìn thấy một bóng người
với cây cung biến đi mất trong đêm tối .

Phương Thác chạy lại rồi đỡ lấy Tứ
Cát :

-Không sao chứ ?

Phương Thác thấy mũi tên có rỉ ra
một chất màu xanh, mũi tên đã được tẩm độc . Hắn nói :

-Mày bị trúng độc rồi ! Phải về thôi
!

-Không sao ! Em tự lo được !

Tứ Cát niệm thuật, bàn tay của hắn
đổ ánh sáng xanh lè, Tứ Cát đắp tay vào vết thương, chất độc dần được rút ra
ngoài hết .

-Mày dùng được Mộc thuật à ? –
Phương Thác hỏi .

-Học mót được của bọn giang hồ cả .
May đây chỉ là một chất độc bình thường .

Phương Thác không có thời gian để
nghĩ, hắn vừa kịp đưa thanh đao lên , đỡ lại cú chém kiếm của một tên Thái Nhật
. Phương Thác bẻ đao xuống, rồi đâm thẳng vào bụng tên Thái Nhật .

-Đứng dậy đi ! – Phương Thác nói .

Tứ Cát vùng dậy rồi lại chiến đấu
tiếp .

Phương Thác đang bị vây thì một
luồng lửa lớn phá tan vòng vây đó . Hắn quay lại thì thấy Dư Nhận .

-Mày biến đi đâu vậy ? – Phương Thác
giận dữ .

-Thở không ra hơi ở bên kia, ông anh
ạ !

Trong ánh lửa, Phương Thác có thể
thấy cái vết lằn đỏ mờ mờ trên ngón tay của Dư Nhận .

“ Vì kéo cung ư ? “ .

Phương Thác mím môi lại .

Có phải thằng Dư Nhận vừa bắn cung
không ?

Tạm thời gạt chuyện đó sang một bên,
Phương Thác lại chiến đấu tiếp .

Bỗng nhiên có một kẻ từ trong Thái
Nhật lao ra, thanh kiếm trên tay hắn đi tới đâu là người chết đến đó . Phương
Thác chạy ra cản lại .

Phương Thác thấy mái tóc trắng,
chiếc mặt nạ đầy gai, xích kêu lách cách trên người . Tên đó vung kiếm, Phương
Thác đỡ lại nhưng không thể chịu nổi đòn, hắn văng ra .

Dư Nhận và Tứ Cát chùn bước khi thấy
tên này .

Đó là người trong Ngũ Thái .

Tên sát thủ nói :

-Bọn Hàn Thuỷ yếu nhớt như vậy sao ?

Phương Thác biết có thêm Dư Nhận và
Tứ Cát thì cũng không phải là địch thủ của tên này , hắn quá mạnh .

Song Phương Thác cũng đã thở phào
đôi chút . Lão béo An Dương với thanh đao trên vai đã bước ra, trông thấy lão,
bọn Thái Nhật khiếp vía, không tên nào dám tiến lên .

-Lão già An Dương hả ? – Tên đeo mặt
nạ nói .

-Là tao , khoẻ chứ , Hiểu Minh ?

-Vẫn khoẻ, và tôi cảm thấy đủ khoẻ
để giết lão .

-Vậy sao ? Mày tự tin quá đấy, Hiểu
Minh ạ !

-Tất nhiên, lão nên hiểu vì sao có
một mình tôi ở đây . Giờ này, Hàn Gia của các người đã bị chúng tôi chiếm rồi !

An Dương cười sằng sặc :

-Ở trong đó, đã có sự đón tiếp nồng
hậu của bọn tao rồi ! Mày nên lo cái mạng mày đi thì hơn !

Hiểu Minh cười :

-Tôi phải nói câu ấy mới đúng, tôi
không còn là Hiểu Minh của năm năm trước nữa !

Hiểu Minh lao đến, thanh kiếm trên
tay hắn bổ xuống, nhưng thanh đao của An Dương đã chặn lại :

-Năm năm trước, mày chỉ là một thằng
yếu đuối …

…năm năm sau, mày vẫn là một thằng
yếu đuối thôi, Hiểu Minh ạ !

An Dương niệm thuật , thanh đao của
lão rực sáng, mặt đất Kiếm Tiên Thành như có động đất .

Khi đó, ở trong Hàn Gia .

Ba người trong Ngũ Thái dẫn đầu một
nhóm Thái Nhật đi vào Hàn Gia . Suốt dọc đường, chúng không gặp bất cứ một
người gia nhân nào trong Hàn Gia cả .

Một tên lùn nói :

-Hình như bọn chúng đã có sự chuẩn
bị thì phải ?

-Có lẽ vậy . – Một người khác trong
trong Ngũ Thái đáp .

Đám người đi được một lúc thì thấy
hai ông già đang ngồi đợi . Một người gầy gò còm nhom, còn người kia thì mặt
mũi vuông vức hết sức phong độ .

-Hai lão già này ở đây thì mệt rồi
đây ! – Một người trong Ngũ Thái nói .

Lăng Khê quay ra, cười với tên lùn
tịt :

-Hiết Tông đấy à ? Lâu lắm không gặp
!

Hiết Tông đáp lời :

-Hai ông già vẫn còn thư thái nhỉ ?

-Tao vẫn thế ! – Lăng Khê cười – Mày
coi vậy cũng lớn rồi đấy !

Hiết Tông cười :

-Lớn rồi, và trưởng thành rồi, ông
già ạ !

Cả đám Thái Nhật bao vây lấy Lăng
Khê và Tử Khách .

-Thời của Hàn Thuỷ hết rồi ! – Hiết
Tông nói .

Tử Khách cười :

-Mày nghĩ là đám trẻ ranh Ngũ Thái
chúng mày đủ đấu với tao sao ? Hiết Tông ?

-Mấy lão già các người nên chui
xuống lỗ đi là vừa ! Để dành phần cho con cháu đi !

Lăng Khê rút cây Pháp Trượng ra ,
một vòng lửa lớn bao quanh người ông và bùng phát mạnh mẽ .

-Đám con cháu ngu lâu thì bọn tao
chết làm cái gì ? – Tử Khách cười .

Lão già Khuất Bá mở toang cửa một
căn phòng .

Bên trong là một bàn thờ khá lớn .
Căn phòng này là nơi Ngài Hàn thờ các vị tổ tiên trong gia tộc Hàn Thuỷ . Mỗi
tháng một lần, ngài lại đến đây để thắp hương khói .

Khuất Bá nhìn rồi cười :

-Hàn Thuyên à ! Ngươi sắp hết thời
rồi ! Hàn Thuỷ sẽ bị tiêu diệt !

Khuất Bá đi vòng quanh cái bàn thờ
rồi nói :

-Dòng máu Hàn Thuỷ cái gì ? Ta ghê
tởm cái thứ bẩn thỉu Uất Hận Thành ! Ta ghê tởm ngươi ! Hàn Thuyên, ngươi được
lắm ! Ngươi đã hạ nhục ta ! Ngươi đã cướp đi niềm hạnh phúc của ta ! Có thể
ngươi đánh ta, chửi mắng ta, ta cũng không quan tâm ! Vì chúng ta đã là anh em
! Nhưng ngươi biết không ? Ta hận ngươi vì ngươi đã đánh cắp niềm hạnh phúc ấy
! Ta suốt đời không bao giờ tha thứ cho ngươi !

Khuất Bá cười như điên như dại :

-Và đây sẽ là cách trả thù ! Ta sẽ
đập nát cái bàn thờ này ! Nỗi nhục lớn nhất của một đời người là bàn thờ tổ bị
phá ! Ngươi có chịu được nỗi nhục này không ? Hàn Thuyên ?

Khuất Bá lùi ra xa, lấy Pháp Trượng,
vận một quả cầu lửa .

-Dừng lại đi !

Một giọng nói vang lên, Khuất Bá
quay lại đằng sau .

-Là cô ? – Khuất Bá hỏi .

-Là tôi . – Người này trả lời .

Một người phụ nữ, đứng tuổi, nhưng
vẫn rất đỗi xinh đẹp với bộ quần áo màu xanh .

Hàn phu nhân .

Khuất Bá đang đứng trước Hàn phu
nhân . Hai người đối mặt nhau, đôi mắt của Khuất Bá thì nóng như lửa và bị kích
động . Còn mắt của Hàn phu nhân thì lạnh băng .

-Tôi tưởng rằng cô đã đi tới Phạt
Mộc Trường rồi cơ mà ? – Khuất Bá hỏi .

-Đi mãi rồi cũng phải về thôi .
Nhưng làm sao anh biết được chuyện đó ?

Khuất Bá cười sằng sặc :

-Tất nhiên là tôi biết được chuyện
đó từ một người trong Hàn Thuỷ rồi .

“ Nội gián “ – Hàn phu nhân nghĩ
ngay .

-Chúng ta là những người bạn… – Hàn
phu nhân từ tốn nói – …anh hãy ngừng ngay việc làm của mình lại đi . Gây chiến
chẳng đem lại kết quả tốt đẹp gì cho ai cả…

Khuất Bá cắt lời :

-Khoan ! Cho tôi đính chính lại một
chút nhé ! Đã từng là những người bạn ! Phụng Dương ạ ! Đã từng là bạn chứ
không phải là bạn !

Hàn phu nhân nói :

-Đã từng , đúng . Chúng ta đã từng
là những người bạn . Vậy tại sao bây giờ chúng ta không phải là bạn ?

Khuất Bá gầm lên :

-BẠN À ?

Khuất Bá đi vòng quanh chiếc bàn
thờ, rồi nói :

-Cái thứ Hàn Thuỷ này là đồ cặn bã !
Cô hiểu không hả Phụng Dương ? Hàn Thuyên đến, tôi đã giơ cánh tay của mình ra
cứu hắn ! Tôi đã mở lòng thu nhận hắn ! Để rồi hắn đã phản bội tôi !

-Hàn Thuyên đã phản bội anh điều gì
?

Khuất Bá cười giần giật, lão đến gần
Hàn phu nhân :

-Cô quên rồi sao Phụng Dương ? Cô có
hiểu cái cảm giác bị phản bội là như thế nào không ?

Hàn phu nhân nói :

-Mỗi người đều có sự lựa chọn riêng
của mình , anh không thể ôm hận suốt đời chỉ vì lý do đó !

-Không thể à ? – Khuất Bá quát – Cô
biết vì sao tôi căm hận Hàn Thuyên như vậy không ? Là vì cô ! Phụng Dương !
Chính cô đã làm tôi phải thống khổ !

Hàn phu nhân thở dài .

Câu chuyện của ba mươi năm trước .
Bà vẫn còn nhớ nó mãi .

-Tuy nhiên… – Khuất Bá cười – …nói
dông dài mãi cũng đã thành chán . Nước mắt cũng đã không chảy nữa rồi .

Khuất Bá cầm thanh pháp trượng lên,
lão luyện thuật :

-Thiên Niên Thổ Thuật ! Động Thổ
Thiên Thu !

Mặt đất dưới chân Hàn phu nhân rung
động và xuất hiện những vết nứt .

-Tôi đã đổi ý… – Khuất Bá nói –
….tôi sẽ giết cô , đó chính là cái giá mà Hàn Thuyên phải trả !

Những vết nứt lở toác ra , đất đá
bắn lên không trung rồi đổ ụp xuống người Hàn phu nhân .

Nhưng đằng sau bụi mù là ánh lửa
chói loà, bao quanh Hàn phu nhân lúc này là một vòng pháp chú bằng lửa bảo vệ .

Khuất Bá cười :

-Lâu rồi ta không còn được xem Thánh
Diệt Phụng Dương trình diễn .

Hàn phu nhân nói :

-Anh hận Hàn Thuyên như vậy sao ?

-Đúng , hận đến mức tôi muốn giết kẻ
mà hắn yêu thương nhất…

…và cũng là người mà tôi yêu thương
hơn cả .

Khuất Bá tung cây Pháp Trượng của
mình lên, đầu gây gậy là một khối sắt đúc hình đầu rồng . Toàn thân cây gậy này
phủ một lớp pháp chú màu nâu .

Giờ Dậu . Thành Tây Tổ Long .

Vẫn như thông lệ, Hà Gia Đoàn và
Thất Hiền Sứ Giả lại ngồi xem hát .

Tuy vậy, chỉ có Hà Gia Đoàn mới là
người đang thực sự nghe hát, còn Thất Hiền Sứ Giả thì lo lắng không yên, cái
mặt ngựa của lão xị ra trông hết sức khó coi .

Rồi như không chịu nổi cái vẻ khinh
khỉnh đến đáng ghét của Hà Gia Đoàn, Thất Hiền Sứ Giả tức giận :

-Hà đệ, đệ có chắc là Khuất Bá sẽ
làm nên chuyện không vậy ?

Hà Gia Đoàn không để ý tới những lời
đó, lão vỗ đùi :

-Hát hay lắm !

Thất Hiền Sứ Giả cảm thấy hành động
đó thật là một xúc phạm đến dòng máu Hoàng Đế của lão .

Nhưng Gia Đoàn nói ngay, kẻo vị Sứ
Giả sôi máu lên :

-Huynh yên tâm !

-Đệ bảo ta yên tâm sao được ? Hàn
Thuỷ mạnh hơn Thái Nhật nhiều, kể cả có gửi thêm người tới Kiếm Tiên Thành thì
cũng vậy , sao có thể chống lại được ba lão già của Hàn Thuỷ chứ ? Chẳng lẽ đệ
không hiểu Hàn Thuyên và ba lão già đó đã gần như làm chủ toàn bộ thiên hạ này
hay sao ?

Gia Đoàn cười :

-Vậy là Võ huynh không nắm chắc về
Khuất Bá rồi !

-Sao ?

Gia Đoàn nói :

-Người hận Hàn Thuyên nhất là Khuất
Bá, mượn tay lão già đó để tiêu diệt Hàn Thuỷ là hợp lý nhất !

-Nhưng…

-Huynh đã từng tham gia quân đội
chưa ?

Thất Hiền Sứ Giả hơi thẹn, một người
như lão, thì chỉ lo chuyện làm việc công văn mà thôi . Thời Đại Hỗn Loạn, lão
vẫn còn là một tay vô danh tiểu tốt cơ mà .

-Huynh có biết Kiếm Tiên Thành tồn
tại được đến ngày nay là nhờ ai không ?

-Hình như…

-Nhớ ra rồi đấy ! Bộ ba đó chính là
ba người mạnh nhất Kiếm Tiên Thành . Hàn Thuyên Sát Thủ, Thanh Long Kiếm và
Khuất Bá . Thanh Long Kiếm thì đã rời bỏ Kiếm Tiên Thành , một nhân vật khá bí
ẩn, cái này không biết thì còn được, chứ chẳng lẽ huynh lại không hiểu Khuất Bá
là người thế nào sao ?

Thất Hiền Sứ Giả nhớ lại, quả thực
là lão chỉ nghĩ tới cái tiếng xấu của Khuất Bá mà quên hẳn Khuất Bá hai mươi
năm trước là người thế nào .

Gia Đoàn nói :

-Đừng nói là đệ, đến cả những vị có
tiếng trên đại lục này như các vị Ẩn Giả hoặc người của Ngũ Hành Tộc cũng chưa
đủ khả năng để lấn át Khuất Bá đâu . Thái Nhật đi xuống, người ta sẽ khinh bang
chủ, nhưng tại sao đệ và những bang chủ khác vẫn nể Khuất Bá ?

Gia Đoàn nhấp một ngụm rượu :

-Khuất Bá đã là tổng chỉ huy đạo
quân Pháp Sư Kiếm Tiên Thành, đạo quân thiện chiến nhất , có đủ khả năng để đấu
với đội quân chết chóc Uất Hận Thành . Không có đạo quân ấy trong Ngày Của Sự
Kết Thúc, Kiếm Tiên Thành đã không còn tồn tại .

Thất Hiền Sứ Giả thở mạnh, lão nói :

-Quả thực, ta đã quên mất ông ta là
người thế nào…

-Trong thiên hạ bây giờ, kẻ giết
được Khuất Bá chỉ có Hàn Thuyên…

…và kẻ giết được Hàn Thuyên cũng chỉ
có Khuất Bá .

Hà Gia Đoàn nốc một ly rượu để nói :

-Vậy nên, Khuất Bá sau này sẽ là một
con bài chủ lực của đệ . Không có ông ta, giấc mộng của đệ khó thành . Hiện
tại, để Thái Nhật thắng Hàn Thuỷ là hơi khó, nhưng có lẽ sẽ có chút cơ may
chăng ?

-Ông ta đã có công lớn như vậy rồi,
sao cuối cùng lại thành ra đổ đốn bê tha như vậy ?

Hà Gia Đoàn cười :

-Câu chuyện tình yêu ba mươi năm
trước . Rất đau khổ và đẹp đấy ! Đệ cũng không thể cầm lòng được khi nghe câu
chuyện này . Ôi, thống khổ lắm ! Thống khổ lắm !

Thất Hiền Sứ Giả có thể cảm nhận
được cái nét nhạo báng trong cách nói của Hà Gia Đoàn nên lão cũng chẳng nghĩ
là câu chuyện tình ấy lại đẹp đẽ gì trong con mắt của Hà Gia Đoàn .

-Chuyện tình ?

-Người vợ của Hàn Thuyên tên là
Phụng Dương, một pháp sư nổi tiếng trong thời kỳ Đại Hỗn Loạn, cô ấy được gọi
là Thánh Diệt . Khuất Bá có thể trên cơ Phụng Dương một chút, nhưng bảo Khuất
Bá giết được Phụng Dương thì chắc là trời đất hỗn loạn mất .

-Vậy thì lại chuyện tình tay ba chứ
gì ?

Hà Gia Đoàn cười :

-Có thể nói là như vậy !

Khuất Bá vung cây pháp trượng và
niệm thuật :

-Thiên Niên Thổ Thuật ! Hoang Long
Sát Thần !

Hàn Gia rung động , mặt đất đang lên
cơn co giật từng hồi khiến người ta đứng không vững .

Rồi một trận lũ đất đá và cát nổi
lên thành đợt sóng, bao lấy toàn bộ không gian xung quanh Hàn phu nhân, nó dồn
ự lại thành đống trên không trung rồi đổ vật xuống .

Mặt đất nát nhừ sau cơn chấn động
vừa rồi, thấy có lẽ còn chưa đủ, Khuất Bá niệm tiếp :

-Sát Thần !

Mặt đất lại rung lên, đất đá, cát
như thêm sức nặng, nó đè xuống làm mặt đất sập thành một hố rất lớn ở giữa .
Mặt đất còn không chịu nổi, huống hồ là người thì tan xương nát thây .

Nhưng đất đã lại rung chuyển thêm,
cái hố sập xuống ban nãy nổ tung, bật ra bên trong là những vòng pháp chú lửa
đỏ rừng rực .

Hàn phu nhân vẫn bình an vô sự, có
điều tay bà hơi tấy đỏ lên vì phải dồn nén chân khí chống đỡ đòn vừa rồi của
Khuất Bá .

-Cô vẫn còn mạnh mẽ đấy nhỉ ? Phụng
Dương ?

Hàn phu nhân không lấy gì làm vui vẻ
lắm trước lời khen ngợi đó của Khuất Bá . Vai hơi ê ẩm một chút, nhưng Hàn phu
nhân vẫn từ tốn nói :

-Chưa quá muộn để thay đổi quyết
định đâu .

Khuất Bá cười sằng sặc :

-Ồ ! Trước đây tôi cũng đã từng nói
câu đó rồi, nhưng cô đâu có thay đổi quyết định ?

Khuất Bá lầm rầm trong miệng :

” Nhâm , Mậu , Kỷ , Tân, Bính ,
Ất, Quý ” .

-Thiên Niên Thổ Thuật ! Súc Địa
Thuật !

Hàn phu nhân không kịp phản ứng .
Mặt đất dưới chân bà nhão ra như bùn, lôi tuột bà xuống, rồi nó lại rắn chắc
như ban đầu . Bây giờ nửa thân người Hàn phu nhân bị chôn chặt trong mặt đất
cứng .

-Tôi sẽ trả lại những thứ mà cô đã
gây ra cho tôi ! – Khuất Bá gào lên .

-Vậy anh không tự hỏi mình đã gây ra
những gì cho chúng tôi ?

Khuất Bá nheo mắt :

-Cái gì ?

-Mấy năm trước, anh đã dồn cả gia
đình tôi vào bước đường cùng . Anh còn nhớ bát cơm mà tôi đã phải quỳ xuống
trước mặt anh để xin cho những đứa con của tôi chứ ?

Khuất Bá cười giần giật, lão chẳng
nói năng gì nữa, cây pháp trượng trên tay lão quay một vòng :

-Lưu Thạch Trận !

Những tảng đá đủ mọi kích cỡ từ dưới
đất nổi dậy và hung hăng như một lũ cá mập, bắn tít lên không trung rồi đổ ụp
xuống ngôi nhà thờ tổ .

Ngôi nhà thờ tổ tiên của Ngài Hàn đã
bị phá .

-Xem ra nói chuyện không thể giải
quyết vấn đề rồi . – Hàn phu nhân nói.

Khuất Bá lại điều khiển thạch trận,
những hòn đá lao như tên bắn xuống Hàn phu nhân .

Quanh người Hàn phu nhân rực lên một
ánh sáng xanh dịu, những khe nứt trên mặt đất xuất hiện, trồi ra từ trong những
khe nứt đó là dòng nước khổng lồ, đập nát những hòn đá đang lao xuống .

Khuất Bá cười :

-Thổ trị Thuỷ , nhưng tôi quên mất
là đối với một Pháp Sư như cô thì điều đó không có ý nghĩa gì cả .

Hàn phu nhân lạnh lùng niệm thuật :

-Nhân Niên Hoả Thuật ! Khai Thiên
Thuật !

Một dòng lửa lớn xoay quanh cánh tay
của Hàn phu nhân, nó lượn lờ vẻ như vô hình yếu ớt .

Khuất Bá trố mắt nhìn rồi thở dài :

-Ôi trời ôi…

Hàn phu nhân niệm một tràng không
ngừng nghỉ :

” Ất, Giáp , Bính, Đinh, Mậu,
Canh, Kỷ, Nhâm, Ất, Kỷ, Tân, Giáp, Canh, Nhâm, Mậu, Nhâm, Kỷ, Giáp, Canh, Tân,
Nhâm, Ất, Kỷ, Bính, Đinh, Canh, Đinh, Bính, Mậu, Kỷ . ” .

Khuất Bá toát mồ hôi :

-Tệ thật ! Tệ thật ! Tôi không ngờ
cô lại dùng tới cái này !

Cây pháp trượng trên tay Khuất Bá
chống xuống đất, mặt đất lở toác, bao quanh lấy lão già này thành tầng lớp dày,
khít lại với nhau , kiên cố, đến cả một con kiến cũng không thể chui vào được .

Bầu trời trên Kiếm Tiên Thành đang
đen ngòm bỗng dưng xoắn lại, những cuộn mây xoay quanh một điểm sáng chói loà
màu đỏ .

Lão béo An Dương thở hồng hộc, thanh
đao của lão kéo lê trên mặt đất, đã lâu rồi không chiến đấu nên giờ cảm thấy
mệt mỏi là phải . Thằng chó con Hiểu Minh này trông vậy mà giờ cũng mạnh kinh
khủng .

Hiểu Minh cũng mệt mỏi, nhưng qua
cái mặt nạ sắt, hắn vẫn cười :

-Thời của của các lão già đã hết
rồi, chấp nhận cái chết đi !

-Bọn chảy dãi chúng mày còn non nớt
lắm à !

Bỗng An Dương giật mình bởi tiếng
sấm chớp nổ, lão ngước nhìn lên, một chấm sáng màu đỏ chói chang ở trên Hàn Gia
.

-Ai chà ! – An Dương thở dài – Thế
này thì phải xây lại cái sân nhà rồi !

An Dương đã quên mất điều tối kỵ là
phải tập trung khi đang có chiến trận . Và Hiểu Minh đã chớp thời cơ, hắn lao
vút đi như sao băng, đâm kiếm nhằm thẳng cái bụng to khệ nệ của lão An Dương .

Tuy nhiên, trước khi tới đích chiến
thắng, Hiểu Minh chỉ kịp thấy một nụ cười trên gương mặt lão béo , hắn hiểu
ngay chuyện gì sẽ xảy ra .

Như đã chuẩn bị sẵn, và đợi con mồi
tới, thanh đao trên tay lão An Dương rực sáng từ lúc nào . Hiểu Minh đã nhầm
khi lao vào lão béo này . Rõ ràng kinh nghiệm của lão An Dương vẫn là hơn hẳn .
Chẳng qua lão béo này giả vờ lơ đãng, trong khi lão vận toàn lực vào thanh đại
đao, và đúng như ý định của An Dương, Hiểu Minh đã ham hố tiến tới .

Thanh kiếm trên tay Hiểu Minh vỡ
nát, nhưng dù sao thì trước khi trở thành phế vật nó cũng đã giúp hắn không bị
tàn phế toàn thân . Hiểu Minh bị văng một đoạn, đâm sầm vào bức tường . Không
biết xương cốt của Hiểu Minh có vấn đề gì không chứ nhìn cái bức tường nứt toác
sau lưng hắn đã thấy hãi rồi .

An Dương chống thanh đại đao xuống đất,
cười :

-Thái Nhật của bọn bay tận số rồi !

Hiểu Minh nhìn quanh, quả đúng là
như vậy . Bọn Thái Nhật đã chết gần hết , đã thế, ba đứa Phương Thác, Tứ Cát,
Dư Nhận đều đang bao vây lấy hắn .

-Mày cũng đừng nên nghĩ nhiều quá về
thằng già Khuất Bá nữa ! – An Dương cười – Mày có biết cái chấm sáng đằng kia
là gì không ?

An Dương chỉ tay, Hiểu Minh nhìn
theo hướng đó, mặc dù khá là tò mò muốn biết cái chấm sáng ấy là gì nhưng hắn
không hỏi, cũng không nói .

-Đó là Khai Thiên . – An Dương cười
– Đừng nói là tao ! Ngay cả ông bạn già Hàn Thuyên đáng kính của tao cũng không
chịu nổi đòn đấy đâu nhóc ạ ! Vậy nên, cái xác của thằng già Khuất Bá nhà mày
sẽ nát nhừ đến độ phải dùng xẻng mà xúc đổ vào quan tài đấy !

Hiểu Minh thở dài .

-Kế hoạch thất bại mất rồi !

Trong khi đó .

Lão già Tử Khách ngước nhìn lên, cái
chấm sáng đỏ choé ấy làm lão hơi rợn .

Ông già Lăng Khê thì đang mải đánh,
lâu rồi không đánh nên lão hăng máu không chịu được . Tử Khách nhắc :

-Này ! Khai Thiên rồi đó !

Lăng Khê cười rần , ngọn lửa trên
tay lão vung đi khắp mọi nơi, bọn Thái Nhật cứ thế mà chạy dài :

-Đã quá ! Đã quá ! Mà cái gì cơ ?

-Khai Thiên ! Hiểu chưa ?

-Cái gì “khai thiên” ?

Tử Khách vò đầu về sự ngu lâu đột
xuất của lão già Lăng Khê này :

-Khai Thiên ! Muốn chết à ?

Lăng Khê ngớ người ra một lúc rồi
nhìn lên bầu trời, lão hốt hoảng :

-Không phải chứ ? Cái nhà thờ tổ thì
sao ? Chẳng lẽ Hàn phu nhân nhà ta muốn phá tung cả cái thành này lên à ?

Tử Khách lắc đầu :

-Chịu ! Đang lúc đánh nhau thì không
có mồ mả bố con gì hết ! Chạy khỏi đây, hoặc là chết không có chỗ chôn !

Hiết Tông nghe hai lão già này nói
chuyện với nhau, đồng thời nhìn lên cái chấm sáng đỏ choé trên bầu trời nên
phần nào cũng đoán ra cơ sự .

Hiết Tông nói :

-Việc hôm nay không thể giải quyết
được rồi , mấy lão già ! Gặp lại sau nhé !

An Dương và Lăng Khê cũng chẳng có
thời gian đâu mà đôi co với thằng ranh con này , vì không nhanh chân lên là hai
lão sẽ chết không toàn thây .

Trên đường chạy, một tên đi cạnh
Hiết Tông hỏi

-Sao lại chạy ?

Hiết Tông trả lời :

-Gặp phải thú dữ !

-Là sao ?

-Cái chấm sáng ấy là đòn Khai Thiên,
nếu ngươi muốn chết an lành thì hãy chạy cho nhanh lên, đừng có hỏi nhiều nữa !

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+