Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 108 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đã quá Giờ Dậu . Kỳ Bàn Cổ, Điện
Phật, ngày thứ ba trước ngày cuối tuần hai canh giờ .

Tam Thích Đại Sư đã đổ gục xuống .

Hàn Ngọc mở to đôi mắt ra nhìn .

Kế Đô đã không còn sự lựa chọn nào
khác .

Hoặc là Tam Thích Đại Sư chết, hoặc
là Hàn Ngọc chết . Mặc dù Tam Thích Đại Sư đã cứu Kế Đô, nhưng Hàn Ngọc quan
trọng với anh hơn . Đành phải mang cái tiếng bất nghĩa vậy, đằng nào lựa chọn
thì cũng chết cả .

Ở đời, không phải cái gì muốn là
được .

Không ai cho ta hạnh phúc .

Mà ta phải tự đi tìm lấy, chà đạp
lên những giấc mơ của ai khác để tìm tới những giấc mơ của riêng ta .

Tam Thích Đại Sư há miệng, thở hồng
hộc, đại sư không trách Kế Đô . Đó là con người, có con người thì mới có giáo
lý của Phật . Thế gian này ai cũng tốt cả thì không còn gọi là tốt nữa .

-Xin lỗi , đại sư ! – Kế Đô nói –
Tôi không còn sự lựa chọn nào khác !

-Thí chủ…- Đại Sư thở dốc – Tôi
hiểu mà !

Vô Ảnh như đã thoả mãn, hắn cười
sằng sặc, rồi thả Hàn Ngọc ra .

-Mày hành động đúng rồi đó , Kế Đô à
!

Hàn Ngọc chạy bổ tới Tam Thích Đại
Sư, việc đầu tiên cô làm là cho Kế Đô một cái tát lên mặt .

-Huynh là đồ khốn nạn ! Huynh không
biết chữ bất nghĩa là gì à ?

Kế Đô không nói gì cả .

-Cô không nên làm vậy , Hàn Ngọc ạ !
– Vô Ảnh cười rủng riểng – Nếu hắn không làm vậy thì cái cổ họng xinh xinh của
cô không thở được nữa đâu !

Đôi tay của Hàn Ngọc thấm ướt máu từ
bụng Tam Thích Đại Sư . Cô ôm lấy Đại Sư mà khóc .

Kế Đô không có hơi đâu mà nhìn cái
cảnh xúc động ấy làm gì cho mệt .

Cái mục tiêu chính là ở trước mắt
kia .

-Xem chừng ra đánh nhau được rồi ! –
Vô Ảnh cười .

Lần này thì Vô Ảnh đã xài tới đồ
chính . Thanh kiếm buộc vải trắng trên lưng hắn nện mạnh xuống đất .

-Tao muốn đấu lại một lần nữa với
mày, Kế Đô ạ ! Tao muốn cho mày thấy rằng, tao thật sự là mạnh hơn mày nhiều !

Kế Đô đứng dậy, anh cởi bỏ chiếc áo
khoác ngoài, để lộ ra một cơ thể buộc đầy vải đen bốc mùi lá thuốc .

-Ai dà ! – Vô Ảnh cười – Muốn dùng
Vạn Huyết Kiếm hả ? Mày muốn chơi đến cùng đấy hả ?

Chẳng nói chẳng rằng, Kế Đô và Vô
Ảnh cùng tiến lại gần, bước chân gấp gáp hơn, nhanh hơn, và chuyển thành bước
chạy, hai đôi chân rầm rập trên nền Điện Phật lao vào nhau .

Thanh Hắc Kiếm trên tay Vô Ảnh bổ
xuống, những lưỡi đao trắng lóa pha chút màu đỏ của máu bật ra từ tay Kế Đô đỡ
lại .

Vô Ảnh nghiến thanh kiếm xuống, hắn
ghé sát mặt lại gần Kế Đô, cái gương mặt trơ ra với mái tóc đen trắng lẫn lộn :

-Sẵn sàng để chết chưa ?

Kế Đô gằn giọng :

-Tao sinh ra là để đập chết con chó
cái như mày !

Vô Ảnh gật gù :

-Con chó cái…ừ…để xem nào… bố
mày đây cũng thích lắm !

Vô Ảnh niệm thuật trên cánh tay còn
lại, không gian xung quanh Kế Đô chuyển thành từng đợt sóng lao vào người anh .

Kế Đô lui lại về phía sau, nhưng
đồng thời Vô Ảnh cũng lao tới .

Hàn Ngọc đã nhìn rõ đòn vừa rồi . Và
cô đã hiểu ra vì sao mà Vô Ảnh lại có cách giết người tàn bạo đến như vậy, nạn
nhân của Vô Ảnh luôn chết không toàn thây .

Phong Thuật .

Phong là nguyên tố nằm trong Tứ Trấn
gồm : Phong, Lôi, Băng, Huyết . Phong Thuật vốn là của Vũ Linh, những thiên tài
về Phong thuật . Sở dĩ Phong Thuật mạnh là vì nó chuyển động nhờ Khí, mà Khí là
vô hình, vậy nên nếu đối phương không cảnh giác trước những biến đổi về Khí
xung quanh bản thân mình thì sẽ bị đòn Long Quyền Phong của Vũ Linh đập cho nát
người . Một làn gió mỏng manh, nhưng với Vũ Linh, thì họ có thể biến ngọn gió
ấy thành một lưỡi dao sắc nhọn đủ để róc nát những cái cổ đang ngập tràn máu .

Nhưng đó không phải là vấn đề, vì
vấn đề ấy thì ai cũng biết . Cái vấn đề chính ở đây, Vô Ảnh là Kiếm Khách, mà
Kiếm Khách thì không thể học Phong Thuật . Tố chất cơ thể của người Nhân Tộc
không có khả năng để dùng Phong Thuật . Thứ nhất, muốn dùng được Phong Thuật
thì phải dùng được pháp chú, mà Kiếm Khách sinh ra không phải là để dùng pháp
chú . Thứ hai, Phong Thuật là của người Vũ Tộc, vì họ có đôi cánh, và đôi cánh
sẽ đập trong quá trình luyện thuật để tạo ra Phong Thuật . Hơn nữa, khi luyện
Phong Thuật, cơ thể phải sẽ sản sinh ra lượng Tà Khí lớn, và phản ứng phụ trong
quá trình luyện thuật là thân nhiệt sẽ nóng lên . Người Vũ Tộc có thân nhiệt cơ
thể cao hơn Nhân Tộc nên học có thể dùng Phong Thuật dễ dàng, còn người Nhân
Tộc thì chỉ nhìn Phong Thuật với một thái độ rằng : chúng ta không cần tới thứ
đó vì chúng ta đã có Ngũ Hành .

Vô Ảnh vung kiếm ngang ra, Kế Đô
nhảy lên, những thanh đao từ cánh tay của anh lại bật ra, xoè rộng . Kế Đô xoay
tròn thân người, những lưỡi đao xoay tít .

Vô Ảnh thuận đà , vung thanh kiếm
lên, đánh bật Kế Đô ra .

-Ê này ! – Vô Ảnh nói lớn – Cái mùi
của mày như là phân vậy, tao thấy buồn nôn quá !

-Còn tao thì chỉ cần nhìn thấy cái
mặt mày là đã buồn nôn rồi !

Vô Ảnh cười rần, hắn niệm thuật :

-Địa Niên Phong Thuật ! Ám Phong
Thuật !

Một luồng gió màu đen từ thanh kiếm
của Vô Ảnh lao ra như cơn bão, cuốn phăng những bức tượng Phật to lớn và lao về
phía Kế Đô .

Tất nhiên là Kế Đô không ngu gì mà
lao vào cơn bão đó . Anh tránh sang một bên, cố gắng thoát khỏi cơn bão .

Hàn Ngọc phải kéo Tam Thích Đại Sư
sang một bên, nấp sau một bức tượng Phật, cơn bão đen đang hoành hành dữ dội .
Từng mảnh đất đá bắn rát vào mặt Hàn Ngọc .

Bụng của Tam Thích Đại Sư đã được
băng bó lại . Hàn Ngọc hỏi :

-Đại Sư ổn chứ ?

-Không có gì… – Đại Sư thở dốc .

Kế Đô hỏi lớn :

-Ổn không tiểu thư ?

Mặc dù là đang rất giận Kế Đô, nhưng
bây giờ không phải là lúc để tình cảm xen vào , cô khẽ gật đầu ra hiệu .

-Mày nên tập trung thì tốt hơn đấy !
– Giọng của Vô Ảnh .

Vô Ảnh chống thanh kiếm xuống đất .
Hắn lại niệm thuật .

-Địa Niên Phong Thuật ! Hắc Ám Cuồng
Phong !

Những cơn gió đen ban nãy giờ xoay
quanh Kế Đô, càng lúc càng nhanh hơn .

-Cái con mẹ nó ! – Kế Đô chửi rủa .

Những cơn gió đen tạo thành cơn lốc
, xoáy nhanh khủng khiếp , hàng trăm bức tượng bị cuốn vào trong nó và vỡ nát .
Mặt nền bằng đá hoa cương của Điện Phật bị cơn lốc chọc thủng xuống, sâu hun
hút .

Nhưng từ trong cơn lốc , một cơn lốc
khác, nhưng lại có màu trắng xoá lao thẳng vào người Vô Ảnh .

Vô Ảnh rút thanh kiếm, Hắc Ám Cuồng
Phong ngừng thi triển , những mảnh vụn tượng rơi tọt xuống Điện Phật .

Cơn lốc nho nhỏ ấy đâm thẳng vào
người Vô Ảnh, cũng vừa kịp lúc Vô Ảnh kịp giơ thanh Hắc Kiếm lên . Hắn bị bắn
về phía sau một đoạn rất xa, lao thẳng vào một bức tượng khiến nó đổ sụp xuống
.

Cơn lốc ngừng xoáy, và hiện ra
nguyên hình là Kế Đô , giờ đây, khắp người Kế Đô đã bật ra hàng chục lưỡi đao
trắng lóa .

Đống đổ nát vỡ tung, Vô Ảnh lồm cồm
bò ra , giọng hắn lè nhè :

-Này ! Thế là không công bằng ! Tao
nhớ lần trước mày đâu có xài tới cái này !

-Bây giờ thì dùng, hiểu chưa ? Con
chó cái ?

Vô Ảnh niệm thuật, không gian xung
quanh Kế Đô lại chuyển động, tuy nhiên, Kế Đô đã nhanh hơn rất nhiều, chỉ có
bức tượng Phật là bị cắt nát mà thôi .

Hàn Ngọc vẫn đang suy nghĩ .

Tất nhiên, là Kiếm Khách không thể
tạo ra Phong Thuật . Nhưng cũng có ngoại lệ . Ngài Hàn với cương vị là một
người cha đáng kính không thể nào lại giấu con gái những gì mà ông biết được .
Hàn Ngọc vẫn còn nhớ . Ngài Hàn có nói tới một trường hợp là Hãn Đồ . Ông ta là
đội trưởng đội Vô, lớn tuổi hơn Ngài Hàn, là bạn của huyền thoại Kiếm Khách Từ
Tuyên, đã từng tham gia vào chiến trận cùng với Ngài Hàn . Ông ta không biết
pháp chú, nhưng ông ta đã dựa vào một đặc tính quan trọng của Khí . Đó là âm
thanh . Sử dụng các loại vũ khí đặc biệt có thể tạo ra âm thanh, khi âm thanh
phát ra thì Khí chuyển động, âm thanh đủ lớn, và biết điều khiển âm thanh thì
sẽ biến nó thành Phong Thuật . Vừa có sức mạnh của âm thanh, lại vừa có sức
mạnh của Phong Thuật, đó là sức mạnh của Hãn Đồ, không có mấy kẻ nào sống được
khi đấu với Hãn Đồ, vậy không có gì khó hiểu khi hiện giờ Hãn Đồ là Đường chủ
Ai Oán Đường ở Uất Hận Thành .

Nhưng cái khó hiểu ở đây, đó chính
là Vô Ảnh . Hắn dùng Phong Thuật nhờ Địa, đó là kiếm của hắn, không nói chuyện
làm gì cái đó . Nhưng dường như, Vô Ảnh muốn dùng Phong Thuật lúc nào cũng được
. Hàn Ngọc để ý, chỉ cần một cái phẩy tay, những vị cao tăng trong Kỳ Thiên Tự
đã bị phanh thây . Dường như…biết nói thế nào đây ? Dường như Vô Ảnh muốn có
gió là hắn sẽ tạo ra gió vậy ! Không thể thế ! Cơ thể của người Nhân Tộc không
thể tạo ra Phong Thuật được !

Hay hắn là người Vũ Tộc ?

Tránh khỏi luồng gió chết người của
Vô Ảnh, Kế Đô cuộn người lại một chút rồi anh xoay đi như tên bắn, những lưỡi
đao xoáy nát mặt nền đá , đâm thủng những bức tượng và cắt đôi chúng ra .

Vô Ảnh không kịp thi triển thuật,
hắn đành phải làm cái việc mà hắn chưa từng làm từ trước tới giờ, trốn chạy .

Nhưng điều ấy cũng không giúp Vô Ảnh
nhiều lắm, cơn lốc kiếm Kế Đô lao theo hắn như hình với bóng . Những bức tượng
rắn chắc không thể nào cản nổi Kế Đô , Vô Ảnh chạy đi trong cơn mưa đá và gạch
vụn đang đổ xuống người hắn .

Vô Ảnh đã lỡ trớn , Kế Đô đã lao
tới, những lưỡi đao trên người Kế Đô lướt qua Vô Ảnh, máu phun ra, Vô Ảnh không
cầm nổi kiếm nữa .

-Chó thật ! – Vô Ảnh rủa .

Kế Đô dừng lại, những thanh đao chảy
thành máu, thu gọn vào trong người Kế Đô .

Bởi vì lúc này không cần tới kiếm .

Dùng một bức tượng làm đà, Kế Đô
tung người mình đến Vô Ảnh, anh hạ thấp người xuống, quét chân trái xuống mặt
đất . Vô Ảnh bị mất thăng bằng .

Ngay sau đó, đôi chân phải của Kế Đô
tống một đá đến lên cằm Vô Ảnh , phải cỡ đến mức vỡ quai hàm . Vô Ảnh bị bắn
lên không trung .

Còn chưa kịp hiểu ra vấn đề gì thì
Vô Ảnh đã thấy Kế Đô xuất hiện ngay cạnh mình :

-Trả lại cho mày đấy, con chó cái !

Một cú đấm vào bụng Vô Ảnh, một cú
lên gối vào lưng, một cú lên gối xuống bụng, rồi một cú tung người vào mặt, Vô
Ảnh lại bị bắn lên cao hơn nữa . Những cú đánh liên hoàn của Kế Đô làm Vô Ảnh
đau đớn khôn cùng, thà bị dao đâm còn hơn, chứ đánh kiểu này, xương cốt bị róc
ra thành từng miếng, có chó chịu được !

” Tốc độ của nó như của thằng
Quỷ Nhân vậy ! ” – Vô Ảnh nghĩ thầm .

Kế Đô xoay người xuống, một cú đấm
như trời giáng vào bụng Vô Ảnh . Dòng máu nóng và tanh tràn lên từ miệng Vô Ảnh
.

Kế Đô tóm lấy chân Vô Ảnh, dùng hết
sức quật xuống . Bức tượng Phật vỡ nát vì cái xác của Vô Ảnh .

Kế Đô lăn ra thở hồng hộc, để có thể
đạt được tốc độ như vừa rồi, anh đã phải dùng khá nhiều chân khí cho Huyết
Thuật . Máu có thể lưu chuyển cực nhanh, từ đó gia tăng tốc độ, nhưng tim thì
có hạn, nó không thể co bóp nhanh bằng máu được, và nếu vượt quá giới hạn, chết
là điều dễ hiểu .

Hàn Ngọc thấy trận đấu đã kết thúc .
Vô Ảnh giờ không nát thây mới gọi là lạ, cô nói lớn :

-Kế Đô ! Huynh không sao chứ ?

Kế Đô không còn hơi sức đâu mà trả
lời nữa .

Đống đổ nát lại vỡ tung ra, Vô Ảnh
vẫn còn thọ chán . Mặc dù vẫn đứng dậy được, nhưng xương cốt của Vô Ảnh không
phải là không có vấn đề .

-Thằng chó chết … – Vô Ảnh gầm gừ
– …mày làm gãy tay bố mày rồi đấy !

Vô Ảnh lấy đôi tay còn lại của mình
nắm chặt cánh tay kia rồi bẻ sang một bên . Cơn đau đớn cùng cực làm hắn thổ
máu, tuy nhiên, gãy xương trên chiến trường không phải là vấn đề gì lớn lắm .
Vô Ảnh đã gặp phải tình trạng tồi tệ hơn thế này nhiều .

” Giá mà có Mộng Dụ ở đây !
” – Vô Ảnh nghĩ thầm .

-Thôi được rồi ! – Vô Ảnh nói , hắn
lầm lũi tiến đến thanh kiếm với vải trắng đã nhàu nát của mình – Tao sẽ phải
cởi bỏ cái này ra !

Vô Ảnh cởi tấm vải .

Một thanh kiếm màu đen nâu, đồng
thời gió đã đưa cái mùi tanh nồng nặc của nó lan ra khắp Điện Phật , Hàn Ngọc ở
cách xa như vậy nhưng cũng có thể ngửi thấy cái mùi khó chịu đó .

Kế Đô gượng dậy, anh lấy từ đằng sau
cái túi của mình một viên thuốc màu trắng rồi nuốt nó .

-Xài thuốc hả ? – Vô Ảnh nói .

Từ người Kế Đô bật ra vô số những
lưỡi đao . Có vẻ như viên thuốc đã lấy lại sức lực cho Kế Đô .

-Mày đừng tưởng là chỉ có mình mày
là có trò đó ! – Vô Ảnh nói .

Vô Ảnh nhăn mặt, lòng bàn tay của
hắn lồi lên một chút .

Và cảnh tượng trước mặt Hàn Ngọc đã
lý giải vì sao Vô Ảnh có thể sử dụng Phong Thuật một cách dễ dàng như vậy .

Một thanh kiếm nhỏ đâm thủng bàn tay
trái của Vô Ảnh, bàn tay phải của hắn cũng trồi ra một thanh kiếm như vậy .
Lưỡi kiếm nhuốm một màu đỏ ướt át và sóng sánh .

Một loại cấm thuật đáng sợ .

Ấn Binh .

Nếu như cơ thể Kế Đô là một dạng đặc
biệt, có thể chuyển hóa Kim thành một loại vũ khí có thù hình nhờ Huyết thì
trường hợp của Vô Ảnh lại hoàn toàn khác . Đó là đưa vũ khí từ bên ngoài vào
trong cơ thể, gọi là Ấn Binh . Hàn phu nhân đã từng nói cho Hàn Ngọc về loại
cấm thuật này, theo nhiều tài liệu thì có vẻ như nguồn gốc của nó xuất phát từ
Uất Hận Thành . Đầu tiên dùng pháp chú và máu phong ấn vào vũ khí cần thiết,
sau đó dùng dao rạch trên cơ thể, và phong ấn một lần nữa vũ khí ấy vào vết
thương . Khá tàn bạo và nguy hiểm . Bởi vì vũ khí là một dạng thù hình nên
không thể phong ấn bình thường được , muốn đưa nó vào trong cơ thể thì phải có
vết thương hở, và vết thương ấy phải đủ lớn và phù hợp với vũ khí muốn phong ấn
. Ưu điểm tất nhiên là rất rõ ràng, người dùng cấm thuật này ngoài vũ khí cầm
trên tay, thì có thể dùng hai, hoặc thậm chí là ba bốn vũ khí nữa trong cơ thể
mình, ưu thế về vũ khí là rất rõ ràng . Tuy nhiên, khuyết điểm thì khá lớn .
Trong quá trình phong ấn, nếu sơ sảy mà nhiễm trùng thì nên đâm đầu vào tường
chết ngay cho xong nợ . Và khi đã ở trong cơ thể rồi, mặc dù các loại vũ khí đã
được trộn với máu để nó cũng trở thành một bộ phận của cơ thể, tham gia hoạt
động cùng với cơ thể, nhưng bản chất của nó thì vẫn không thay đổi . Dưới một
góc độ nào đó thì nó đang cản trở việc vận hành của cơ thể . Đó là chưa kể đôi
khi có thể sẽ đau đớn vì dùng cấm thuật Ấn Binh, gây ra những vết thương hoại
tử . Thế nên Ấn Binh đã bị cấm tuyệt . Không một vị Đại Sư nào được dạy học trò
của mình loại cấm thuật này . Họ có thể biết được lý thuyết, nhưng đừng hòng
bao giờ họ thực hành, và cũng đừng hòng họ dạy cho ai Ấn Binh, vì đơn giản là
họ đã thử bao giờ đâu mà biết ? Vả lại ai mà có gan dám thử chứ ?

Mặc dù rất là đau đớn, nhưng Vô Ảnh
vẫn không lấy gì làm phiền lòng chuyện đó cả . Hai thanh đoản kiếm cuối cùng
cũng ra khỏi cánh tay hắn .

Hai thanh đoản kiếm ấy lao vào thanh
Hắc Kiếm, rồi chúng từ từ lặn dần vào bên trong . Thanh Hắc Kiếm được tiếp thêm
sức mạnh, nó dài ra , mùi tanh ngày càng nồng nặc hơn, và nhất là những luồng
Ma Khí bốc ra liên tục từ nó khiến những bức tượng xung quanh đang từ một màu
trắng thanh thoát chuyển thành một màu xỉn , trông rất khó coi .

-Bây giờ thì chúng ta nói chuyện lại
nhé ! – Vô Ảnh nói .

Đôi chân của Vô Ảnh như có gió đẩy
đi, hắn lướt một cách nhẹ nhàng đến Kế Đô, thanh Hắc Kiếm theo đà vung lên . Kế
Đô vẫn đỡ lại lưỡi kiếm đó , nhưng Vô Ảnh đã mạnh hơn rất nhiều, hắn hất tung
Kế Đô lên không trung .

Vô Ảnh nhún chân xuống, rồi nhảy
lên, rất cao, như có gió mạnh thổi hắn lên vậy . Thanh Hắc Kiếm bổ dọc lên, Kế
Đô trong gang tấc vẫn kịp xoay người đỡ lại đòn đó .

Vô Ảnh nhẹ nhàng đáp xuống đầu một
bức tượng lớn nhất trong Điện Phật .

Tượng Phật Tổ .

Bức tượng cao hàng trăm trượng, một
ngón tay của bức tượng này to bằng một người lớn . Bức tượng nguy nga , kỳ vĩ
nhất trong Điện Phật . Nhưng nguy nga đến đâu thì đối với Vô Ảnh cũng chỉ là
thứ để hắn dẫm chân lên mà thôi .

-Mày chơi không đẹp một chút nào ! –
Vô Ảnh nghiêng nghiêng cái đầu – Lần trước, mày đâu có sử dụng cái chiêu thể
thuật đó !

Kế Đô trả lời :

-Có cần thiết là tao phải nói với
mày không ?

-Có chứ !

Vô Ảnh ngửa mặt lên trời, bầu trời
đen đặc, những đám mây nặng nề như những hòn đá, chỉ chực rớt xuống đầu người
ta .

-Mày có biết gió là tượng trưng cho
cái gì không Kế Đô ?

Kế Đô không trả lời, vậy nên Vô Ảnh
cho đó là câu trả lời, nghĩa là : không biết .

Vô Ảnh nói tiếp :

-Đó là sức mạnh vô tận, nó có thể
đem đến sự sống, ồ, đó là đối với người khác ! Còn đối với tao …

…ở Uất Hận Thành, vị thần của gió
được thờ phụng…

…chẳng phải là vì sự sống gì cả…

Vô Ảnh chống thanh Hắc Kiếm xuống
đầu bức tượng . Bức tượng khổng lồ rung lên, những âm thanh lạo xạo điếc tai
làm Kế Đô phải hết sức chú ý .

-…Phong Thần là một vị thần của
Thiên Giới, à, điều này trẻ con cũng biết . – Vô Ảnh nói – Nhưng mày có biết
thực sự Phong Thần là gì không ?

Bức tượng Phật Tổ rung lên mạnh mẽ
hơn , Hàn Ngọc từ đằng xa cũng có thể cảm thấy toàn bộ Điện Phật đang chấn động
.

-…giáo phái Tuyệt Cực Địa cổ xưa
thờ Phong Thần bởi một lý do duy nhất…

Bức tượng Phật Tổ khổng lồ bị xoáy
nát từ bên trong, cơn gió đen cắt nát bức tượng ra hàng ngàn mảnh . Bức tượng
linh thiêng nhất Điện Phật, biểu trưng nền Phật Giáo của Đại Lục đã bị phá huỷ
.

Vô Ảnh nhún chân lao xuống, thanh
Hắc Kiếm cuồn cuộn gió đen, xông vào Kế Đô .

-…Vì Phong Thần là biểu trưng của
sự huỷ diệt !

Đã quá giờ Dậu . Uất Hận Thành, Ai
Oán Đường .

Cánh cửa đá nặng nề mở ra . Đường
chủ Hãn Đồ nhìn lên, có hai người bước vào .

Ai Oán Đường vẫn thế, ngập chìm
trong bóng tối và tiếng Độc Huyền Cầm não nề .

-Diên Túc và Đạo Từ à ? – Hãn Đồ hỏi
.

-Vâng, thưa Đường chủ .

Diên Túc vẫn với cái mái tóc dài tới
lưng như con gái, còn Đạo Từ thì tóc chổng ngược cả lên . Hai tay này nổi tiếng
là hay đi với nhau , như hình với bóng, trong Uất Hận Thành, ai cũng biết tới
điều đó, và cũng phải, vì hai người là Sứ Giả của Thiên Tử Uất Hận Thành .

Đạo Từ kính cẩn hay tay đưa cho
Đường chủ Hãn Đồ một xấp giấy, Hãn Đồ ngạc nhiên, hỏi :

-Cái gì đây ?

-Là hồ sơ của các thành viên còn lại
trong Bất Kiếp Viện .

Đường chủ Hãn Đồ không nói gì .
Nhưng hình như Đạo Từ biết Đường chủ đang cố gắng lảng tránh điều gì đó nên anh
độp vào :

-Còn Xích Vân, Vô Ảnh, Hắc Băng, và
Bắc Hải thì không có . Chúng tôi đã tìm kỹ lắm rồi . Chắc chỉ dựa theo lời nói
miệng của một số người mà thôi .

Đường chủ Hãn Đồ không nói gì .

Diên Túc tiếp lời :

-Xích Vân
thì có lẽ không cần nữa, chúng ta biết về hắn nhiều rồi . Còn Hắc Băng thì hình
như là một cô kỹ nữ ở phía Đông thành, sau một vụ thảm sát tại kỹ viện thì
người ta không còn thấy cô ta nữa, theo nhiều người nói thì cô ta được một kẻ
khác dắt đi . Tôi nghĩ đó là Thiên Ma . Còn Bắc Hải thì chúng tôi đành bó tay ,
không ai biết hắn ta là người thế nào cả , kể cả dung mạo , khuôn mặt cũng
không . Đây là thành viên bí ẩn nhất trong Bất Kiếp Viện . Còn Vô Ảnh…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+