Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 109 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đường chủ Hãn Đồ ho khan một tiếng
như thể làm dấu hiệu nên dừng cuộc nói chuyện ở đây .

Nhưng Đạo Từ cố tình không hiểu điều
đó, anh nói :

-Đã hai năm rồi ngài chưa gặp đứa
cháu của mình phải không ?

Đường chủ Hãn Đồ ngước nhìn Đạo Từ
với một ánh mắt không hề dễ chịu một chút nào . Diên Túc có thể cảm nhận ánh
mắt ấy chứa đầy sát khí . Có lẽ Đạo Từ đã quá trớn .

Nhưng Diên Túc lo lắng hơi thừa,
Đường chủ Hãn Đồ là người điềm tĩnh, ông không thể nổi cáu vì một chuyện như
vậy được :

-Cậu hay dễ làm người khác bực mình
đấy, Đạo Từ ! – Hãn Đồ quay đi, ông tiếp tục gảy đàn . Đối với ông, một ngày
không có tiếng đàn, ngày đó là thảm hoạ .

Đạo Từ cũng sẽ không cho một ngày
không có tiếng đàn là thảm hoạ, đối với anh, thảm hoạ là không có thuốc Hoàn
Hồn Thảo để hút . Anh rút từ trong người ra chiếc tẩu dài, rồi lại nhét lá
thuốc vào, rít một hơi thật dài, thật dài .

Đạo Từ rảo bước, anh nói :

-Ngài nên chấp nhận một chút, đó là
công việc . Người thầy đôi khi cũng phải chấp nhận rằng, đứa học trò sau này
của mình sẽ trở thành kẻ thù của mình .Ngài đã dạy Vô Ảnh, bây giờ hắn là kẻ
thù của Uất Hận Thành, đồng nghĩa với việc hắn là kẻ thù của ngài .

Đường chủ Hãn Đồ cười khẩy, ông nói
:

-Cho ta mượn cái điếu một chút được
không ?

Đường chủ Hãn Đồ nhận cái điếu từ
tay Đạo Từ, rít lấy một hơi dài, dường như khói thuốc làm ông tỉnh táo hơn :

-Nhưng cậu đâu hiểu được, nó là cháu
của tôi, cậu thử ở vị trí của tôi đi . Có người ông nào lại không đau lòng khi
đứa cháu của mình đem tất cả những thứ mà người ông dạy cho nó để giết hại hàng
trăm mạng người ?

Đạo Từ đảo mắt, rồi lúc lắc cái đầu
vẻ chán ngán :

-Ngài biết thừa, ở Uất Hận Thành,
tình cảm máu mủ không quan trọng bằng sinh mạng mà .

Hãn Đồ phì cười :

-Trẻ con !

Hãn Đồ đứng dậy, ông đi vòng quanh
cột sáng duy nhất trong Ai Oán Đường . Cột sáng xanh ảo, mờ mờ, thỉnh thoảng
lại có chút bụi bặm từ gót giầy của Hãn Đồ .

-Thằng bé ấy giờ cũng bằng tuổi các
cậu, có điều đã lâu, tôi không được gặp mặt nó rồi .

Diên Túc nói :

-Vô Ảnh là đứa con của Phong Thần,
là đứa con của thần huỷ diệt . Trong Bất Kiếp Viện, hắn và Hắc Hổ là hai kẻ
hung hãn nhất và tàn bạo nhất . Hai thằng này luôn dẫn đầu về khoản giết người
.

Đạo Từ châm chọc :

-Phong Thần kể ra cũng có một đứa
con kế thừa xứng đáng đấy chứ ! À, ý tôi nói là, ngài và đứa cháu của ngài,
ngài xứng đáng hơn !

Diên Túc nhìn Đường chủ Hãn Đồ, Đạo
Từ đã nói năng quá đáng . Dù gì thì đây cũng là Đường chủ , ăn nói cũng phải có
chừng mực .

Tuy nhiên, đã quen với cái kiểu nói năng
này của Đạo Từ nên Hãn Đồ cũng không lấy gì làm bực :

-Tuỳ cậu nghĩ thôi, nhưng dù sao tôi
cũng là Đường chủ nên mong cậu nói năng tử tế một chút cho .

-Vâng, tôi rõ rồi .

Đã quá giờ Dậu, Điện Phật .

Thanh Hắc Kiếm bổ xuống, bức tượng Phật
bị chẻ làm đôi, để lộ ra Kế Đô đang nấp đằng sau .

-Mày chết rồi, con chó ! – Vô Ảnh
hét lên .

Cơn cuồng phong màu đen lao vào Kế
Đô, nhưng anh không lấy thế làm sợ hãi . Kế Đô lao thẳng vào cơn bão đó, những
lưỡi đao lại bật ra khỏi người anh .

Tốc độ của Vô Ảnh đã tăng lên rất
nhiều, mặc dù thanh Hắc Kiếm có dài ra thêm, nhưng không vì thế mà đường kiếm
của Vô Ảnh lại bị rối . Tầm xa của thanh Hắc Kiếm đã làm cho Kế Đô không thể
nào lại gần Vô Ảnh được . Cả Vô Ảnh và Kế Đô đang quần nhau trên những bức
tượng lớn, dần dà, chẳng còn bức tượng nào trong Điện Phật lành lặn nữa .

Kế Đô rớt xuống đất, khắp người đau
ê ẩm, nếu không có những thanh đao bảo vệ mình thì anh đã bị thanh Hắc Kiếm chẻ
ra hàng chục mảnh từ nãy rồi .

Kế Đô ngước nhìn lên . Vô Ảnh đang
lơ lửng trên không trung, hắn như đang bay vậy. Dễ hiểu thôi, Vô Ảnh có thể
điều khiển được Phong Thuật nên chuyện bay mà không cần tới đồ Phi Hành là trò
trẻ con với hắn .

Vô Ảnh niệm thuật, thanh Hắc Kiếm
rời khỏi tay hắn, lơ lửng rồi xoáy tít .

-Địa Niên Phong Thuật . Vô Tức Thanh
Khí .

Từng mảng tượng vỡ bắt đầu bay lên
rồi lơ lửng , cứ thế, chúng đang nhăm nhe bao vây lấy Kế Đô .

Hàn Ngọc đứng quan sát trận đấu mà
trong lòng không khỏi sợ hãi.

” Hắn có thể dùng Phong Thuật,
tức là hắn có thể dùng cả Khí . Hắn lại có thể dùng Khí mà điều khiển vạn vật
vì vạn vật đang ở trong Khí…”

“…không thể thế
được…”.

Những mảnh tượng vỡ rung lên bần
bật, Vô Ảnh mỉm cười khoái trá . Còn Kế Đô thì hết ngó ngang ngó dọc, anh không
biết hướng tấn công sẽ đến từ đâu .

” …dùng Khí để điều khiển vạn
vật…” .

Những mảnh tượng bắt đầu di chuyển,
chúng lao vào Kế Đô với một tốc độ khủng khiếp .

“…đó là sức mạnh thống trị cả
thiên hạ !”.

Lần này thì trò vui đang diễn ra
trước mặt Vô Ảnh . Kế Đô đang bán sống bán chết thoát ra khỏi trận đồ đáng sợ
này . Từng mảnh tượng vỡ theo Kế Đô như hình với bóng . Lúc thì chúng đổ xuống
như cơn mưa, lúc thì cuộn tròn lên như cơn lốc, lúc thì đâm sầm vào nhau, hỗn
loạn chẳng theo chiều hướng nào cả . Và cho dù có theo chiều gì thì cũng làm
mạng sống của Kế Đô như chiếc đèn trước gió .

Tuy nhiên, Kế Đô không chịu bó gối .
Anh vẫn hết sức bình tĩnh vượt qua đám hỗn loạn, và đang dần áp sát tới Vô Ảnh
.

-Mày không đụng tới tao được đâu ! –
Vô Ảnh hét lên .

Thanh Hắc Kiếm cuồn cuộn gió đen, nó
vung hết cỡ về phía trước và Kế Đô đã dính phải đòn, anh văng xuống dưới nền
Điện Phật đến cốp một cái, cái xương sống dường như đã có vấn đề .

-Chết đi !

Đám mảnh tượng vỡ đổ xuống như mưa
rào vào người Kế Đô .

-Kế huynh ! – Bỏ đi mọi sự căm ghét
đang tồn tại trong người mình, Hàn Ngọc chỉ kịp hét lên câu đó .

” Xong rồi ” – Kế Đô thầm
nghĩ .

Bóng tối phủ lên trước mắt Kế Đô .

Nền Điện Phật rung chuyển, hàng ngàn
mảnh tượng vỡ thi nhau lao xuống .

Bụi cuốn mù mịt .

Đạo Từ thở dài :

-Dù sao thì ngài cũng không cần phải
suy nghĩ nhiều quá về Vô Ảnh . Tôi biết, chuyện gia đình người khác, không nên
xen vào . Nhưng ngài thử nghĩ xem, điều gì đã khiến Vô Ảnh đi theo Bất Kiếp
Viện chứ ?

Đường chủ Hãn Đồ nhìn Diên Túc như
tìm kiếm câu trả lời hộ, và thấy không có chuyển biến gì ở Diên Túc, ông nói :

-Tôi không biết .

-Ngài không biết . Cũng phải, vì
ngài không phải là hắn, không phải là đứa cháu của mình . Hắn là cơn gió, muốn
đi theo những thứ mà hắn cảm thấy thích thú .

Đường chủ Hãn Đồ phì cười :

-Từ bao giờ mà cậu cũng triết lý ghê
vậy ?

-À, vì hắn suốt ngày hút thuốc, đâm
ra cái đầu hắn dạo này cũng toàn ám khói thuốc thôi, Đường chủ à ! – Diên Túc
nói .

Cả ba người đều cười , tiếng cười
lớn vang khắp không gian buồn tẻ Ai Oán Đường .

Đường chủ Hãn Đồ thở dài :

-Cậu nói cũng đúng . Vô Ảnh là đứa
con của gió, nó đi đâu, thì không ai cản được . Còn ta…

…chỉ là một cơn gió nhỏ nhoi, bó
buộc .

Đạo Từ và Diên Túc nhìn nhau .

-Nhưng dù sao, ta không thể không
phiền lòng về Vô Ảnh được . Dù gì nó cũng là cháu của ta . Nó đang gây ra những
thứ không thể chấp nhận được .

Diên Túc hiểu cuộc nói chuyện phải
dừng ở đây . Anh ra hiệu cho Đạo Từ .

Nhưng vừa ra đến cửa, chính Diên Túc
lại buột mồm hỏi một câu mà chính anh cũng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ hỏi
tới :

-Vậy sau này gặp lại Vô Ảnh, ngài sẽ
làm gì ?

Đường chủ Hãn Đồ khẽ gẩy đàn, ông
nói :

-Cậu nghĩ sao ?

Diên Túc biết câu trả lời, nhưng anh
không tiện nói, vả lại nói ra thì thật quá là trơ trẽn . Riêng câu hỏi của anh
đã đáng ăn cái vả vào mặt rồi, chứ đừng đợi câu trả lời .

-Dù sao, chết cũng là một cách tốt .
Mọi thứ sẽ được bắt đầu lại . – Đường chủ Hãn Đồ nói .

-Đời người chỉ được bắt đầu một lần
thôi, Đường chủ ạ . – Đạo Từ nói .

Đường chủ Hãn Đồ cười, tiếng đàn của
ông ngân vang :

-Ai mà biết được đấy ? Có thể có một
lần nữa thì sao ?

Đạo Từ thở mạnh một cái, rồi anh
bước ra cùng với Diên Túc . Cánh cửa Ai Oán Đường đóng lại .

” Chết cũng là một cách hay
…”

” Để được làm lại một lần
nữa.”.

” Nhưng…”.

” Một lần nữa ấy ở đâu ? ”
.

Vô Ảnh từ từ đáp xuống , hắn đi qua
đi lại đống đổ nát để xem Kế Đô đã chết chưa .

-Này ! Kế Đô ! Mày đã ngủm chưa vậy
? Ê ! Thằng chó con ! Mày còn sống không vậy ?

Bất chợt Vô Ảnh thấy Hàn Ngọc đang
đứng trước mặt mình một đoạn .

-Ồ ! Cô bé ! – Vô Ảnh cười – Cô định
làm gì vậy ?

Vô Ảnh đưa mắt nhìn xuống, và hắn
thấy tay của Hàn Ngọc đang cầm một mảnh giấy nhỏ . Trong gió phấp phớ, hắn nhìn
thấy một chữ ” Thổ ” trên tờ giấy đó .

-Chó thật ! – Vô Ảnh phì hơi .

Tức thì từ trong đống đổ nát, một
cái bóng lao ra , toàn thân đầy lưỡi đao sáng lóa với máu .

Kế Đô .

Trong cơn nguy cấp, Hàn Ngọc vẫn đủ
bình tĩnh để dùng Thổ Thuật, tạo ra một bức tường thành kiên cố để cứu lấy cái
mạng của Kế Đô . Có điều, cô không phải là Pháp Sư tinh thông Thổ Thuật, để tạo
ra một bức tường đủ lớn và đủ kiên cố để chống chọi lại cơn mưa gạch vụn vừa
rồi, cô đã phải dùng tới bùa Thổ, tấm bùa phòng thân lúc cấp bách nhất . Đã
vậy, chân khí lại bị hao tổn rất nhiều .

-Thôi được rồi ! Vậy là hai người
đấu với một người hả ? – Vô Ảnh nói .

-Ta sẽ bắt ngươi phải trả lại tất cả
những thứ gì mà ngươi đã gây ra ! Tên súc sinh ! – Hàn Ngọc gầm lên .

-Thế thì làm đi !

Kế Đô lùi lại dần về phía sau, anh
nói nhỏ :

-Tiểu thư ! Ở đây đang rất nguy hiểm
! Hãy…

-Huynh là tiểu thư hay muội là tiểu
thư đây ?

Kế Đô hơi bất ngờ trước câu hỏi đó
nên không biết trả lời ra sao .

-Nếu huynh là một người phục vụ
trung thành của muội thì huynh phải nghe muội, hiểu chứ ?

-Nhưng…

-Hãy bớt nói đi một chút ! Chuyện
Tam Thích Đại Sư, muội sẽ xử lý huynh sau, bây giờ là lúc phải kết hợp với nhau
để đánh bại tên súc sinh kia !

Kế Đô có thể thấy đôi mắt rực lửa
của Hàn Ngọc . Anh gật gù cười , Hàn Ngọc hỏi :

-Huynh cười điều gì ?

Kế Đô nói :

-Vậy nếu như tiểu thư đã muốn .

Những lưỡi kiếm trên người Kế Đô đỏ
rực như máu, chúng bốc ra một sát khí nồng nặc mùi tanh, hướng về phía Vô Ảnh .
Ngay cả Hàn Ngọc cũng phải nhăn mũi khó chịu . Đã lâu rồi Kế Đô không sử dụng
tới Vạn Huyết Kiếm nữa . Đây là lần đầu tiên Hàn Ngọc thấy Kế Đô sử dụng chiêu
này .

-Bài kiểm tra cuối cùng của tôi dành
cho tiểu thư . Giết Vô Ảnh . Tiểu thư sẵn sàng chưa ?

-Rồi ! – Hàn Ngọc đáp dứt khoát .

Vừa dứt lời, Kế Đô đã dùng tốc độ
xông tới Vô Ảnh .

Máu trong người Kế Đô đã chảy nhanh
hơn nhiều , nên tốc độ của anh đã chuyển biến rõ rệt . Đó là sức mạnh của Vạn
Huyết Kiếm . Vô Ảnh ngày càng thích thú với trận đánh này .

Hàn Ngọc thì từ đằng sau không ngừng
sử dụng Hoả Thuật tấn công Vô Ảnh . Đó là quy tắc khi chiến đấu đồng đội . Một
Kiếm Khách như Kế Đô có nhiệm vụ chiến đấu tay đôi với Vô Ảnh, và để cho một
Pháp Sư như Hàn Ngọc có thời gian luyện thuật . Thời gian thi triển thuật của
Pháp Sư thường khá là lâu, nên họ cần phải có một đồng đội có khả năng cận
chiến như Kiếm Khách đi kèm .

” Giáp, Bính, Tân, Quý, Nhâm ,
Kỷ , Mậu ” .

-Địa Niên Hoả Thuật ! Tuyệt Hoả
Thuật !

Hàn Ngọc chống cây Pháp Bảo của mình
xuống dưới đất, một luồng lửa tràn xuống .

Vô Ảnh chỉ vừa kịp đáp xuống đất,
những luồng lửa cuồn cuộn như những con rắn trồi lên từ mặt đất tấn công hắn,
buộc Vô Ảnh phải thối lui về phía sau .

Kế Đô dùng dao găm phi tới tấp về
phía Vô Ảnh, dao bay như mưa khiến Vô Ảnh phải dùng thanh Hắc Kiếm để đỡ .

-Địa Niên Hoả Thuật ! Hoả Xa Thuật !

Một bánh xe lửa khổng lồ đang lăn về
phía Vô Ảnh . Nó nghiến nát và làm tan chảy mọi thứ trên đường đi . Bánh xe lửa
đó để lại một vệt dài sâu hoắm và nóng chảy trên nền Điện Phật .

Vô Ảnh nhún chân, lao vào bánh xe
lửa, thanh Hắc Kiếm xẻ ngang một đường ngọt xớt cắt đôi cái bánh xe lửa đó ra .

Nhưng nhìn thấy chiêu của mình bị
phá, Hàn Ngọc không những không nao núng mà còn hết sức đắc ý .

Bánh xe lửa bị cắt làm đôi, để lộ ra
bên trong nó hàng chục lá bùa vẫn còn nguyên vẹn .

-Thiên Niên Hoả Thuật ! Hoả Phá !

Các lá bùa phát nổ . Vô Ảnh dính
trọn cả đống lá bùa ấy . Hắn văng về phía sau một đoạn, người bốc đầy khói,
quần áo rách tơi tả . Đòn vừa rồi là quá đau .

Nhưng chưa kịp định thần lại thì Kế
Đô đã lao tới, những thanh đao đỏ rực máu bổ vào người Vô Ảnh .

Nhưng Vô Ảnh không chịu thua, được
tư thế tốt, hắn quay ra, tung một cú đạp vào giữa bụng Kế Đô . Máu phun thành
vòi từ miệng Kế Đô .

” Tưởng giết tao là dễ sao ?
” – Vô Ảnh nghĩ thầm .

Nhưng máu từ miệng Kế Đô bắt đầu
đông tụ lại…

” Không phải chứ ? Thằng này dị
đến mức độ thế này sao ? ” .

Vòi máu vừa phun khỏi miệng Kế Đô
chuyển thành một thanh kiếm, Kế Đô cầm lấy cán kiếm, rút nó ra khỏi bụng mình,
lựa đà, chém ngang vào người Vô Ảnh . Vô Ảnh chỉ kịp nhún chân nhảy về sau
trong gang tấc, lưỡi kiếm mới sượt qua da, chậm chân chút nữa là bay nửa người
.

Tất nhiên, Vô Ảnh không phải là kẻ
thích lùi, trong chiến đấu , hắn không bao giờ lùi, chỉ có tiến về phía trước .
Cho nên vừa mới nhường Kế Đô một bước, hắn lại lao lên , thanh Hắc Kiếm cuồn
cuộn gió đen, thổi tung mọi thứ dưới mặt đất .

-Địa Niên Phong Thuật ! Phong Hoa
Trảm !

Thanh Hắc Kiếm bổ xuống đất, cơn gió
đen cuồn cuộn xoáy như mũi khoan, xuyên thẳng tới Kế Đô .

Nhưng Kế Đô đã sử dụng tới Vạn Huyết
Kiếm, sức mạnh của anh tăng vọt . Kế Đô xoay người như một cơn lốc, đâm thẳng
vào Phong Hoa Trảm .

Vô Ảnh không kịp lường trước chiêu
thức này của Kế Đô nên hắn không kịp trở tay, cơn lốc Kế Đô xoáy thẳng vào bụng
hắn, lưỡi đao cứa nát cả hai cánh tay của Vô Ảnh .

Vô Ảnh đã tận số, trước khi bị rơi
xuống đất, một quả cầu Liệt Hoả Phù còn tống hắn một lần nữa .

Vô Ảnh rớt bịch xuống, hai cánh tay
gần như đã bị phế . Thanh Hắc Kiếm cũng đã rơi , cắm ngập trên nền đá .

Kế Đô đến trước mặt Vô Ảnh đang quằn
quại trên đất, những lưỡi đao trên người anh đã gãy nát, Kế Đô đã liều mình cho
canh bạc cuối, anh nói :

-Trò chơi đã kết thúc rồi !

-Tao…mẹ kiếp ! Tao…đã thắng
mày…sao bay giờ…?

Kế Đô nói :

-Vì mày chỉ có một mình, còn tao có
đồng đội .

Vô Ảnh ngoái nhìn về phía trước, Hàn
Ngọc cũng đã quá mệt mỏi trong trận chiến này . Điện Phật giờ thì đã tan hoang,
nó giống như một bãi lằng nhằng, rối bét lên như mớ bòng bong vậy .

Từ cánh tay Kế Đô xuất hiện một dòng
máu rất dài, nó hoá thành cây thương .

-Tạm biệt nhé !

Nhưng Kế Đô đã phạm sai lầm .

Trong cơn điên loạn, Vô Ảnh vẫn kịp
đưa hai tay ra chặn mũi thương, lưỡi thương sắc nhọn cứa rách bàn tay hắn . Vô
Ảnh hướng ánh mắt hoang dại như con dã thú về phía Kế Đô :

-Tao…đã nói với mày…tao rất ghét
Trường Binh…

Kế Đô biết mình đã hơi sơ suất trong
tình huống này, anh cố gắng nghiến cây thương xuống .

Vô Ảnh thả một tay ra, tay kia với
tới thanh Hắc Kiếm . Có điều thanh Hắc Kiếm của hắn cách hắn hàng chục bước
chân .

-Mày đưa hai thanh đoản kiếm vào tay
để dùng Phong Thuật . Nhưng mày quên là mày đã lấy nó ra rồi sao ? – Kế Đô nói
– Bây giờ mày không thể dùng Phong Thuật để điều khiển vật nữa .

-Mày nghĩ vậy sao ? – Vô Ảnh cười .

Hàn Ngọc thấy tình thế đang hết sức
nguy hiểm, cần phải kết thúc ngay trận đấu ở đây, cô chạy lại, hai tay niệm
thuật, quả cầu lửa trên tay Hàn Ngọc xuất hiện .

-Dồn người khác vào thế bí là không
tốt đâu, cô bé à ! – Vô Ảnh cười .

Bỗng dưng thanh Hắc Kiếm rời khỏi
nền đá, nó lao vào tay của Vô Ảnh .

-Mẹ kiếp ! – Kế Đô rủa – Lùi ra Hàn
Ngọc !

Kế Đô chỉ kịp nói đến thế, Hàn Ngọc
cũng chỉ vừa mới kịp nghe thấy lời Kế Đô, thanh Hắc Kiếm với trận cuồng phong
dữ dội lại nổi lên .

Cả hai người , Hàn Ngọc và Kế Đô bị
bắn văng ra xa . Nội thương không phải nhỏ . Những dòng máu tươi đổ ra khắp
miệng Hàn Ngọc .

Vô Ảnh từ từ đứng dậy, lết thanh Hắc
Kiếm trên tay, hắn cười :

-Ta quên chưa nói với tụi bay…ta
vẫn còn một thanh kiếm nữa…

Vô Ảnh cúi người xuống, lần này, một
thanh đoản kiếm khác trồi ra từ sống lưng hắn . Thanh kiếm đỏ sẫm máu .

-Tao đã nói, tao rất ghét Trường
binh…

Vừa nói tới đó, trên bầu trời, hàng
trăm ánh sáng xuất hiện . Đội vệ binh đã xử lý hết bọn đàn em của Vô Ảnh .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+