Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 120 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mây mù .

Chấn Phương gạt đám mây mù .

Thiên Minh Càn Thủ quả nhiên quá
khủng bố, một chiêu, có thể đè bẹp một nửa Tổ Long Thành thành tro bụi .

Chân khí trong người Chấn Phương đã
tận cạn . Thủy Hành Kiếm, Hỏa Hành Thương, Kim Hành Kích, chưa bao giờ Chấn
Phương biến đổi ra nhiều như thế, hiện tại, anh không còn khả năng để biến đổi
Mộc Hành và Thổ Hành nữa . Ngũ Hành Đao đã trở về nguyên dạng, cắm ngập lưỡi
trên mặt đất .

Không lẽ kết thúc ở đây ?

Xích Vân phía đằng xa cũng không khá
hơn .

Dòng máu đen của Huyết Tà tuy có thể
đẩy sức mạnh của Xích Vân tăng vọt lên tuyệt đỉnh mười lăm phần công lực ,
nhưng cũng chính Huyết Tà đã cảnh báo là không được vượt quá giới hạn đó .

Để triệu hồi Hỏa Thiên Nhẫn và điều
khiển nó xuất ra một chiêu tối thượng Hỏa Quyền Câu Ngục , Xích Vân đã tăng vọt
sức mạnh lên mười sáu phần công lực . Lớp chú ấn màu đen trên người bắt đầu
phản tác dụng, quay ra tấn công hắn, đau đớn đến chết đi sống lại .

-Xích Vân !

Tiếng gọi của một cô gái .

Hoa Anh bổ người lao tới, ôm lấy hắn
vào lòng mình :

-Xích Vân, anh không sao chứ ? Xích
Vân ! Không sao chứ hả ?

Xích Vân dù đang thương tích khắp
người, song vẫn cố mở mắt, thở :

-A … cô vẫn ổn … tốt rồi …

Xích Vân gắng gượng đưa cánh tay lên
rồi buông thõng xuống .

-Xích Vân ! Xích Vân ! Này, tỉnh lại
đi ! Xích Vân !

Hoa Anh lay mạnh thế nào, Xích Vân
cũng không tỉnh .

-Xích Vân ! Sao lại thế này ? Trả
lời tôi ! Sao lại thế này ? Đồ điên ! Đồ ngu ! Tôi đâu có bảo anh phải hứng
chịu cho tôi ! Hả ? Hả ?

Ban nãy, Hỏa Thiên Nhẫn với chiêu
Hỏa Quyền Câu Ngục, khẳng định, có thể tận hủy phách của Thiên Đế .

Nhưng Thiên Minh Càn Thủ có tầm đánh
cực rộng, và lan sang cả Hoa Anh .

Khoảnh khắc ấy, Xích Vân có thể nhìn
thấy nét đau đớn khi Hoa Anh bị cả thiên phủ ép xuống .

Và Xích Vân đã từ bỏ tất cả, Hỏa
Thiên Nhẫn tiêu thất, Hỏa Quyền Câu Ngục cũng biến mất …

… hắn liều cái thân mà ôm chặt lấy
Hoa Anh, để rồi tận trọn trúng Thiên Minh Càn Thủ .

-Xích Vân ! Đồ ngu ! Ngu như con lợn
vậy ! – Hoa Anh hét lên – Sao lại ngu thế hả … sao lại thế …

Nước mắt đã chảy .

Lăn trên gò má .

Từng giọt, từng giọt một .

Ngọc lệ lăn xuống bờ má mà rơi vào
đôi mắt của Xích Vân .

Cũng …

… giống như …

… hắn đang khóc vậy .

Hoa Anh thầm nghĩ …

Vì nàng, mà hắn theo tới tận Tích Vũ
Thành . Bao hành động điên khùng của hắn, thật làm người ta phát mệt .

Nhưng kẻ điên đó giờ đã hứng trọn
một chiêu của thần …

… để cho nàng được sống .

Thế gian này …

… sao lại lắm kẻ điên vì tình như
thế ?

Xích Vân cứ đau đáu một điều mà hắn
chưa từng nói …

… là hắn yêu Hoa Anh rất nhiều .

Từ đằng xa, một luồng kim quang xuất
hiện .

Thiên Đế tuy vẫn còn, song một chiêu
Trảm Nhật Nguyệt của Chấn Phương mà thần khí bị hủy hoại tới giờ chỉ còn bằng
bốn phần mười so với ban đầu .

Hoa Anh nhìn lên .

Chính cái thứ đó !

Chính cái thứ đó đã hại Xích Vân !

Người Vũ tộc vốn sùng bái thần linh
, họ coi các vị thần cũng như sinh mạng của mình .

Nhưng bây giờ Hoa Anh không nghĩ thế

… trước mặt nàng, chẳng có thần
quỷ gì cả .

Chỉ có báo thù .

Cung giương lên, bốn mũi tiễn lắp
vào dây, kéo căng hết cỡ .

-Đừng ! Hoa Anh cô nương ! – Chấn
Phương hét – Giờ cô đang trọng thương, nếu miễn cưỡng dùng Thánh Tiễn Tâm Pháp
sẽ bị vong mạng đấy !

Chấn Phương cũng mới vỡ lẽ ra Hoa
Anh là người có dòng máu Ngũ Hành không lâu , nên anh biết rất rõ cực hạn nếu
ép buộc sử dụng Thánh Tiễn Tâm Pháp .

Hoa Anh cười :

-Cảm ơn công tử …nhưng mà …. tôi
cũng không còn gì nữa mà … nếu nhỡ tôi chết thật … thì mong công tử …

-Sao ?

Hoa Anh nhìn xuống Xích Vân :

-Cho tôi được nằm cạnh hắn .

Thiên Đế phía bên kia cũng cảm nhận
được sự nguy hiểm, liền khởi phát sức mạnh chí thượng của mình .

-Thiên Minh Long Thần !!!

Kim long khởi xuất, sức mạnh tuyệt
đối có thể hủy diệt cả Xuyên Tâm Hồ này .

Bốn mũi tên trên tay Hoa Anh lóe sắc
trắng như ánh thái dương phát quang cả một vùng rộng lớn, tuyệt chiêu này, cô
mới chỉ xem sư phụ Ẩn Giả biểu diễn, nếu sai lầm trong việc điều khí, hậu quả
chỉ có thể là cái chết .

Phụ nữ …

… khi khóc , có thể vô cùng yếu
đuối …

… nhưng …

… đôi lúc …

… lại vô cùng mạnh mẽ .

-Tứ Thần Phong Vạn Đoạt Mệnh Thỷ !!!

Bốn mũi tiễn lao đi xé gió, nhưng
bốn đường rạch ngang toàn thiên phủ, xẻ địa ngục . Vừa lúc ấy một ánh chớp loé
ngang bầu trời, đánh thẳng xuống bốn mũi tiễn .

Tứ tiễn hợp nhất, thành một mũi tiễn
vạn phong xoáy tung toàn bộ mặt đất, như triệu vạn ngàn trăm người Vũ tộc cùng
xuất tên . Uy phong của cả Tích Vũ Thành, sức mạnh của cả người Vũ tộc đã tập
trung trên mũi tiễn này .

Tiễn xoáy thẳng vào miệng Kim long
đang há ngoác, xuyên thủng thần khí, chém rồng ra làm đôi, xoáy vào Thiên Đế
đứng ở đằng sau .

Thời đại của thần đã hết từ lâu rồi
.

-BÙMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMM
MM !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Kim quang tiêu thất, không còn sót
lại một mảnh .

Chấn Phương há hốc miệng trước uy
lực này .

” Thánh Tiễn Tâm Pháp … quả
thực mãnh liệt không tưởng, giết thần giết quỷ, nếu mà là Vũ Tộc Ẩn Giả ở đây
thì một phát có thể bắn thủng Thiên Đế từ nãy rồi … “

” Cô gái này … thật không tầm
thường … ” .

Bỗng nhiên, Chấn Phương như nhớ ra
điều gì liền hét lên :

-Hoa Anh cô nương !

Cố gắng lết cái thân xác tới, Chấn
Phương bỗng vô cùng kinh ngạc khi thấy một luồng thánh khí bạch quang trong mây
mù .

Hoa Anh cũng đang ngạc nhiên chính
mình .

Ngọc Vũ vỡ nát thành từng mảnh ngọc,
rồi từ sau lưng Hoa Anh, một đôi cánh khác mọc ra . Cánh rực lên một màu thanh
khiết, lấm tấm sao sa .

Thanh Tinh Vũ .

Hoa Anh, đã chính thức đề thăng công
lực lên Bát Phi .

Chấn Phương ngây người, Hoa Anh giờ
đẹp như một tiên nữ giáng trần .

Nhưng đó chưa phải là tất cả .

Thanh Tinh Vũ lại nát thành từng
mảnh, sao sa cuộn vào lưng Hoa Anh, một đôi cánh rộng như cánh đại bàng khai
xuất, sắc tím lung linh huyền ảo tuyệt đẹp .

Tử Tinh Vũ .

Sức mạnh, lại đề thăng lên một tầng
nữa .

Giờ , Hoa Anh chính thức đã lên đẳng
cấp Thất Phi , con hạc trên tay cô gái mọc tới bốn cánh .

Hoa Anh cuối cùng đã đại ngộ .

Không bao giờ có thể rũ bỏ tình .

Tình . Có thể vô cùng nguy hiểm, đưa
con người ta tới cái chết .

Nhưng, có tình, thì mới có cái mà
phấn đấu .

Tâm ý tràn đầy tình cảm, tới một lúc
nào đó thì toàn tâm toàn ý cho thứ tình cảm mà mình theo đuổi, đó chính là cái
ý niệm của đẳng cấp Bát Phi và Thất Phi hướng tới .

Vũ Tộc Ẩn Giả giờ mà ở đây, chắc
chắn bà không thể tưởng tượng nổi đứa học trò của mình đã đề thăng lên cảnh
giới này . Chắc chắn bà sẽ ghen tỵ vì hồi trẻ bà không được như nó, rồi bà vui
mừng khôn xiết mà ôm chầm lấy đứa đệ tử này . Không những vậy, đề thăng lên một
cảnh giới, sức mạnh của Hoa Anh đã đại tiến chẳng biết bao nhiêu mà kể . Tuy
rằng, để vươn tới hàng ngũ tuyệt đại cao thủ là còn xa, song bước trưởng thành
là không nhỏ, có thể xứng đáng thuộc hàng cao cấp , hơn thế, còn kéo Hoa Anh ra
khỏi phút sinh tử vừa rồi .

Nhưng Hoa Anh không vui .

Xích Vân vẫn nằm đó, bất động .

Hoa Anh quỳ xuống, lòng nàng đang
xáo động .

Tại sao hắn lại như vậy chứ ?

Không có lý do .

Xích Vân yêu Hoa Anh, chỉ vì hắn yêu
Hoa Anh .

Có lẽ đó là lý do .

Hoa Anh cũng vừa mới nhận ra …

… tình cảm của hắn dành cho nàng

… tuyệt đối là tình yêu .

Không chút nhiễm bụi trần .

Xích Vân đã dành thứ trong sáng duy
nhất còn lại trong cuộc đời đen tối của hắn cho Hoa Anh .

Nước mắt lại rơi …

… nước mắt của sự yếu đuối …

… con người, vốn không bao giờ
trân trọng những thứ mà mình đang có …

… tới lúc nó mất đi rồi mới hối
tiếc .

-Không biết là ở đây có chào đón cho
tôi không ?

Hoa Anh và Chấn Phương quay lại, một
người đàn ông vóc dáng trung bình, đi theo sau là một thanh niên cao lớn .

Ngài Hàn và Hàn Vệ .

-Các hạ là … – Chấn Phương lên
tiếng .

Ngài Hàn tươi cười :

-Tôi tên là Hàn Thuyên . Khi nói
chuyện với bậc bề trên, hoặc bạn làm ăn, tôi rất giữ lễ, nhưng với hai vị thì
có thể tự nhiên .

Hoa Anh nheo mắt . Hàn Thuyên, cái
tên này chẳng phải là quá quen thuộc sao ? Bang chủ của bang Hàn Thủy , tiếng
tăm vang khắp Đại Lục . Ai lại không biết ? Có điều, chuyện gì đã đưa ông ta
tới đây ? – Hoa Anh thầm nghĩ .

Ngài Hàn có thể đọc được suy nghĩ ấy
trong đôi mắt dò xét của Hoa Anh, ông chỉ khẽ mỉm cười, rồi quan sát Xích Vân .

Chà !

Thằng bé còn khóc lóc thuở nào, giờ
đã lớn thế này rồi sao ?

Cái tên Xích Vân, chính là ngài đặt
cho nó chứ ai vào đây ?

Ngài Hàn tiến tới Xích Vân, quan
sát, bắt mạch tượng rất nhanh rồi đáp :

-Chưa chết đâu . Nhưng rất yếu .

Hoa Anh vồn vã :

-Xích Vân chưa chết sao ? Ngài nói
thật không ?

-Ta dám khẳng định là cậu ta chưa
chết . Song, cần phải chữa trị ngay .

Ngài Hàn rút từ trong túi áo ra một
lọ thuốc, nói :

-Cốt Dịch Chuyển Đoạn này có thể hồi
phục tạm thời cho cậu ta .

Thứ này, khẳng định là đồ dung dịch
hoàn đan cực quý hiếm, mà bất cứ một vị dược sư nào nhìn thấy cũng khao khát có
được nó . Hàn Thủy vốn buôn bán xương của những con quái vật, nên Ngài Hàn đã
gạn lọc, tuyển chọn những khúc xương tốt nhất của mấy chục loại quái vật khác
nhau, đem tinh luyện liên tục trong vòng hai ngày hai đêm . Công hiệu thì có
thể tạm đưa bệnh nhân vào trạng thái ” đông cứng ” toàn cơ thể trong
khoảng một tuần lễ . Toàn bộ hoạt động trao đổi nội thể trì hoãn, nhằm tạo thời
gian cho những bệnh nhân gặp nguy kịch mà chưa có thuốc chữa trị . Cốt Dịch
Chuyển Đoạn, dù không phải là thuốc chữa bệnh, nhưng khẳng định là một đồ trân
quý, không dễ gì có được . Cứ nhìn vẻ mặt của Hàn Vệ tiếc ngẩn tiếc ngơ khi
Ngài Hàn đổ một ít cốt dịch vào miệng Xích Vân là biết .

Hoa Anh đã dần cảm nhận được chút
sinh khí đang le lói trong người Xích Vân, nàng vui mừng không thể tả .

Ngài Hàn tiếp lời :

-Cậu ta bị Tà Khí lấn át xâm nhập
quá nhiều rồi, hiện tại toàn nội thể đang bị thứ Tà Khí ấy phá hoại, theo ta,
hai người nên về Tổ Long Thành, gặp các vị dược sư nổi tiếng chữa trị thì mới
có hiệu quả .

Hoa Anh và Chấn Phương gật đầu .

Tuy nhiên, với con mắt dò xét của
mình, Hoa Anh hỏi ngay :

-Bang chủ Hàn Thuyên đến đây là có
việc gì ?

Ngài Hàn cười :

-Tất nhiên là ta có việc .

Nói xong, bèn rút cái bọc vải đen
đưa cho Hoa Anh :

-Hãy giữ nó cho cẩn thận .

Hoa Anh ban đầu không đoán ra được
đó là vật gì, nhưng nhìn vào sự ram ráp xù xì, màu đen đặc cùng ánh hoa văn kỳ
dị của nó, cô đoán ra đây là Hắc Đế Ấn .

-Hắc Đế Ấn ! Làm sao mà ngài lại có
được nó ? – Hoa Anh hỏi .

Ngài Hàn không giấu giếm, nói thẳng
:

-Hắc Đế Ấn này, ta lấy lại từ tay
Thiên Ma .

-Vì điều gì ? – Chấn Phương hỏi – Vì
điều gì mà ngài lại giúp chúng tôi ? Phải chăng là có điều kiện ? Và làm thế
nào ngài lấy lại được Hắc Đế Ấn từ tay hắn ?

Ngài Hàn nhìn sơ qua nét mặt và dung
mạo của Chấn Phương, trong lòng không khỏi thầm than : ” Người Ngũ Hành
Tộc, tư chất tuyệt đỉnh, thông minh đĩnh ngộ, kỳ tài hiếm có ” .

-Hắn đang bị trọng thương, ta và con
trai … – Đoạn, Ngài Hàn chỉ tay vào Hàn Vệ đứng đằng sau – … đã chiến đấu
với chúng một trận kịch liệt . Cuối cùng, Thiên Ma cũng phải bỏ lại Hắc Đế Ấn .

Hoa Anh nghĩ lý do này thật không
còn có sơ hở nào để nạy nọc . Có điều, cô cũng có cảm giác có chút gì giả dối
trong lời nói này, nhưng điều ấy vô cùng mơ hồ, bản thân Hoa Anh rất khó có thể
nhận ra .

Chấn Phương cũng chưa từng gặp Ngài
Hàn bao giờ , có điều, cái danh của ông ta thì anh đã nghe rất nhiều từ Hộ
Vương Lão Bà . Người này, nguyên là Đường chủ Uất Hận Thành , vì chán nản mà ra
ngoài thế giới mới, thành lập ra bang Hàn Thủy, chỉ trong nháy mắt đã thu phục
cả trăm bang phái trên khắp Đại Lục, dựa vào thủ đoạn mà thiếu chút nữa đã trở
thành Vô Chân Vương , chuyện này nếu xảy ra, sẽ là một thiên thiên đại kỳ sự
của Đại Lục . Nhưng không hiểu vì lý do gì, mà ông ta lại từ bỏ vào những giây
phút cuối cùng .

Một con người khó hiểu …

… và khó đoán .

-Nhưng vì lý do gì mà ngài lại biết
nơi này lưu trữ Hắc Đế Ấn ? – Hoa Anh hỏi .

-Thủ lĩnh Ngũ Thánh Điện của Uất Hận
Thành là Tần Mạnh Uy, ông bạn già của ta đã nhờ ta giúp sức vào việc truy tìm
Hắc Đế Ấn, dù ta đã rời bỏ Uất Hận Thành từ lâu, nhưng vẫn còn có cái tình,
chẳng lẽ ta không thể giúp người bạn của ta sao ?

Hoa Anh cũng đã nghe phong phanh lời
đồn của thiên hạ rằng Ngài Hàn xuất thân từ Uất Hận Thành , và lời đồn ấy đã
được chính Ngài Hàn xác nhận là thực . Nếu thế, thì chuyện ông ta xuất hiện ở
đây cũng không có gì lạ , Thủ lĩnh Ngũ Thánh Điện là người thế nào, Hoa Anh
biết rõ . Một người có vị trí khủng bố như vậy trong Uất Hận Thành không ngờ
lại nhờ tới sự giúp đỡ của Ngài Hàn, thì phải hiểu con người tên gọi Sát Thủ
một thời này ghê gớm tới mức nào .

Hoa Anh tin chắc rằng cảnh giới kiếm
pháp , võ thuật của Ngài Hàn đã đạt tới mức khó ai tưởng tượng nổi, có điều vài
chục năm nay ông ta sống ẩn mình , không còn khuấy động giang hồ nữa , còn nếu
không, thì chuyện ông ta muốn có huyết phong tử vũ trên đại lục là chuyện quá
bình thường .

-Vậy ngài có điều kiện gì với chúng
tôi ? – Chấn Phương hỏi tiếp .

Ngài Hàn cười thâm trầm :

-Anh bạn trẻ, cậu thông minh lắm .
Đúng, cái luật trên đời này là có qua thì phải có lại . Ta trao lại cho ba
người Hắc Đế Ấn, thì các cậu cũng phải giúp cho ta .

-Giúp như thế nào ? – Hoa Anh hỏi .

-Ta cần hai người đảm bảo mạng sống
của Xích Vân .

-Tôi … tôi không hiểu lắm … –
Hoa Anh ngạc nhiên .

-Thứ võ thuật mà Xích Vân mang trong
người là Diệm Ngục Chiến Quỷ Cấm Môn Quan, thứ này, khẳng định là cực cường
hãn, mạnh mẽ điên đảo tam giới, có điều, nếu Xích Vân quá lạm dụng vào nó, thì
hậu quả sẽ rất là nghiêm trọng . Vậy nên, hai người cần có trách nhiệm trong
việc kiềm chế sức mạnh của Xích Vân . Và …

Ngài Hàn thong thả một lúc như muốn
thử thách sự kiên nhẫn của Hoa Anh và Chấn Phương .

-Và còn gì nữa ? – Rốt cục thì Hoa
Anh cũng chưa bao giờ là người biết đợi chờ .

Ngài Hàn trầm ngâm :

-Và các cậu sẽ phải làm một chuyến
tới Hoàng Hôn Thánh Điện .

-Vì sao ?

-Một Hắc Đế Ấn đang ở đó, không lẽ
các cậu muốn nó rơi vào tay Thiên Ma ?

Dĩ nhiên là không . Hoa Anh nghĩ .
Có điều, dường như cô cảm giác con người lặng lẽ khó đoán kia đang lợi dụng
mình .

-Tại sao ngài lại biết ?

Ngài Hàn dò xét Hoa Anh một lúc rồi
nói :

-Có một luật mà hai người nên biết .
Đó là chỉ Thiên Tử của Uất Hận Thành và Vô Chân Vương của Ngũ Hành Tộc là biết
đích xác các Hắc Đế Ấn đang ở đâu . Nhưng nguyên tắc ấy, và quy định ấy, không
phải bao giờ cũng đúng và càng không đúng khi có những thứ khiến nó không thể
đúng . Thiên Tử và Vô Chân Vương đã phải tế một lượng máu không hề nhỏ của bản
thân trước lời thề năm xưa mà nói ra địa điểm cất giữ Hắc Đế Ấn cho các thuộc
hạ cấp dưới của mình .

-Vậy tại sao lại phải nhờ chúng tôi
? – Hoa Anh hỏi tiếp – Ở Uất Hận Thành và Ngũ Hành Tộc, cao thủ như mây, họ dư
sức có được Hắc Đế Ấn !

Ngài Hàn mỉm cười :

-Vấn đề này …. cả ta và anh bạn
đều hiểu, đúng không ? Vậy hãy giải thích cho cô gái này đi .

Hoa Anh quay sang Chấn Phương, Chấn
Phương thầm nghĩ một lúc rồi nói :

-Có một lời nguyền rằng : chỉ có
những ai đã rời bỏ nơi sinh ra mình mới có tư cách tìm Hắc Đế Ấn . Và Hắc Đế Ấn
cũng chỉ chấp nhận những người như thế .

Lời nguyền đó, đích thực vô cùng đơn
giản , nhưng là đơn giản với Hoa Anh, hay với Diêu Linh, hoặc Thụ Cáp . Chứ với
Ngài Hàn và với Chấn Phương, thậm chí là cả Xích Vân thì thực khó khăn . Nên
nhớ, người Uất Hận Thành và người Ngũ Hành Tộc chưa bao giờ đặt chân ra ngoài
lãnh địa của mình . Một bên thì đắm chìm trong tội ác, một bên thì ngập trong
lớp hào quang gia tộc, nên những gì bên ngoài đối với họ không đáng quan tâm .
Xích Vân, hay Ngài Hàn, hoặc là Chấn Phương đã ra đi khỏi Uất Hận Thành và Ngũ
Hành Tộc, nhưng cái tâm của họ vẫn chưa tuyệt tình với những nơi mình đã sống,
đã từng lớn lên . Thế nên, khi Xích Vân chạm vào Hắc Đế Ấn lần thứ hai, thì
ngoài chuyện đó là thiên kiếp khủng bố theo Quy Tắc giáng xuống, còn một phần
quan trọng hơn là bởi vì Xích Vân vẫn còn cái tình với Uất Hận Thành, và thiên
kiếp cũng mạnh hơn theo cấp số nhân .

Người ta tin lời nguyền ấy là do
Thiên Tử và Vô Chân Vương sắp đặt với nhau trước , và ếm lên Hắc Đế Ấn, nhằm
tránh chuyện những kẻ trong Uất Hận Thành và Ngũ Hành Tộc nổi lòng tham mà rắp
tâm đoạt Hắc Đế Ấn . Điều oái ăm trong lời nguyền là ở chỗ : chỉ những người
thuộc Ngũ Hành Tộc hoặc Uất Hận Thành mới có đủ tư cách có Hắc Đế Ấn, nhưng
những người đó phải từ bỏ và tuyệt tình nơi mình đã sinh ra . Tất nhiên, là
trong suốt mấy ngàn năm qua, cũng có những người vì sức hấp dẫn bí ẩn của Hắc
Đế Ấn mà rời bỏ, điển hình như tổ chức Bất Kiếp Viện của Uất Hận Thành đã tồn
tại từ rất lâu rồi . Song, những người như thế, thực sự là rất ít , chưa tới
hai chục người . Và những người đó cũng không hề may mắn, vì suốt cuộc đời, họ
chưa bao giờ từng biết nơi nào cất giữ Hắc Đế Ấn chứ đừng nói là đụng chạm vào
nó để hứng chịu thiên kiếp .

-Vậy, cô hiểu rồi chứ , cô gái ? –
Ngài Hàn nói .

-Tôi đã hiểu .

-Vậy thì … còn chờ điều gì nữa ?
Việc đầu tiên mà hai người cần làm là đưa Xích Vân đi chữa trị ngay, nếu không,
cậu ta sẽ chẳng ổn một chút nào đâu . Hãy nhớ, tới Hoàng Hôn Thánh Điện để tìm
Hắc Đế Ấn .

Chấn Phương và Hoa Anh nhìn nhau ,
rồi một người tung cánh bay lên cao, người kia ngự phi kiếm, đồng thời mang
Xích Vân đi theo .

Hàn Vệ nhìn bóng ảnh mất hút dần
trong màn đêm rồi hỏi :

-Cha thấy những người đó có đủ tin
cậy mà giao Xích Vân cho họ không ?

Ngài Hàn khẽ cười trong miệng :

-Ha ! Nếu như bọn họ chẳng đủ thực
lực thì ta đã giết họ từ lâu rồi . Song , hai người này thực chẳng phải bình
thường đâu . Nhất là cô gái Vũ Tộc đó, trong tương lai, sẽ dần trở thành một
nhân vật không hề kém cạnh ta chút nào đâu .

Hàn Vệ ngẫm nghĩ một chút rồi như
sực nhớ ra điều gì , nói tía lia :

-Thôi chết ! Thằng Phi sao chưa thấy
đến ? Chẳng phải chúng ta đã đánh thư gửi cho nó là tới ngay đây rồi sao ?

Ngài Hàn cũng động tâm . Phải nói là
ngài đã quên khuấy mất chuyện này .

-Khéo chừng …. – Ngài Hàn thở dài
– … nó bị vồ rồi cũng nên .

-Cha đừng nói vậy chứ ! – Hàn Vệ
kinh ngạc .

-Hàn Phi tuy lười nhác, song nó
không bao giờ dám trễ hẹn, nhất là khi bố nó hẹn . Nay đến chậm thế này, thì
chỉ có một khả năng duy nhất là nó bị vồ .

Vừa lúc ấy, một tiếng chim kêu .

Và lại một tiếng chim kêu nữa .

Ngài Hàn ngạc nhiên, chẳng phải đó
là tiếng kêu của Thiên Bạch Thần Ưng sao ?

Nếu không phải việc quan trọng thì
Thiên Bạch Thần Ưng không bao giờ cất cánh .

Hai con Thiên Bạch Thần Ưng lao
xuống, chân có gắn những cuộn thư nho nhỏ . Hàn Vệ gỡ từng cuộn ra , và mặt hắn
bắt đầu xám xịt lại, xám hơn cả bóng đêm đang ngự trị .

Bức thư thứ nhất có ghi :

Hàn Thanh đã bị úp .

Bức thư thứ hai :

Thái Nhật khởi quân ở Kiếm Tiên
Thành .

Ngài Hàn cũng đọc lá thư, dù có hơi
chút chấn động, nhưng vẻ mặt băng giá của ngài lại hiện hữu, trái ngược hẳn với
cái mặt nhăn nhúm như tấm giẻ nhàu của Hàn Vệ .

-Bọn Thái Nhật khốn nạn ! – Hàn Vệ
rủa – Chúng nó ăn phải phân chó của thằng Gia Đoàn rồi ! Thế nên mới đánh úp
chúng ta ! Thằng Hàn Thanh bị vồ mất rồi !

Ngài Hàn lặng yên suy nghĩ một lúc
rồi trả lời :

-Chẳng biết là ba anh em họ Thái có
hỗ trợ được Hàn Thanh điều gì không nữa ?

Ba anh em họ Thái, vốn được giao trách
nhiệm tới Phạt Mộc Lĩnh điều tra Bất Kiếp Viện, sau là đưa thư cho Hàn Phi, và
cuối cùng là tới Tổ Long Thành, đề phòng có biến xảy ra với Hàn Thanh . Kế
hoạch này là do Ngài Hàn soạn ra, và thật không thừa một chút nào .

-Bố ! Hàn Thanh …

-Im nào ! Mày đừng cuống cuồng lên
như vậy ! Theo tao thì Hàn Thanh sẽ ổn thôi ?

-Sao cha lại nghĩ thế ?

Ngài Hàn lặng lẽ cười :

-Yên tâm . Dự cảm của ta không sai
chút nào đâu . Thằng lỏi con ấy còn dai lắm , hơn cả bố của nó kia .

-Cha chắc chắn ?

-Chắc . Giờ , chúng ta cần đưa Hàn
Thanh đi một nơi khác thôi .

-Đi nơi khác ?

-Thằng Hà Gia Đoàn chơi bài này, tức
là nó ép Hàn Thanh phải động thủ, và đằng nào thì Hàn Thanh cũng sẽ bị truy
lùng thôi . Gia Đoàn đã chuẩn bị sẵn chuyện này để vây bắt Hàn Thanh .

-Con không hiểu lắm .

-Đơn giản thôi . Mày cứ tưởng tượng
xem, nếu thằng khác vác gạch đập vào mặt mày thì mày sẽ làm gì ?

-Con sẽ vặt chết nó . – Hàn Vệ đáp .

-Đó . Hàn Thanh đang bị bọn Độc Tâm
vác đá đập vào mặt, và nếu không muốn sưng mồm thì Hàn Thanh phải giết bọn Độc
Tâm . Và thằng Gia Đoàn sẽ lợi dụng cái lý do này mà gây chiến với chúng ta,
tựa như vừa ăn cướp vừa la làng đó .

-Thằng chó đẻ !

-Giờ mày rủa cũng không ích gì .
Than vãn kêu ca chẳng bằng ra tay hành động . Giờ chúng ta sẽ viết một bức thư
cho Trưởng lão Tổ Long, ông già ấy cũng đã ăn vàng bạc của tao nhiều quá rồi,
bụng ních mỡ, giờ phải cho lão hoạt động chút .

-Cha muốn ông ta cứu Hàn Thanh ?

-Đúng . Ông ta sẽ đưa Hàn Thanh ra
ngoài Doanh Trại Liên Quân, ở đó có bến thuyền của ta, thằng Hàn Thanh sẽ lênh
đênh trên biển một thời gian, đợi tai qua nạn khỏi rồi tính tiếp .

-Vậy còn chuyện ở Kiếm Tiên Thành ?

-Chẳng có
gì phải lo cả . – Ngài Hàn cười – Có ba ông bạn già và đặc biệt là có mẹ mày ở
đó, lẽ nào thằng già Khuất Bá dễ bề hành động thế ?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+