Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 122 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Khuất Bá nhìn Phụng Dương một lúc
rồi thở khẽ, lão không dám thở mạnh trước người phụ nữ này .

Suy cho cùng ra, từ bao năm nay lão
căm hận Hàn Thuỷ và Hàn Thuyên cũng bởi vì chính Hàn phu nhân .

Gần ba mươi năm trước, Khuất Bá vẫn
còn là Tổng chỉ huy quân đoàn Pháp Sư hùng mạnh nhất Nhân Tộc và Kiếm Tiên
Thành . Khuất Bá khi ấy không phải là một lão già móm mém, da nhăn nheo sùi vỏ
cây và cặp mắt vô hồn như bây giờ . Khuất Bá của ba mươi năm trước là anh hùng
khôi ngô tuấn tú như thần thánh, là tướng quân bách chiến bách thắng trên khắp
các trận địa , là niềm say mê của hàng trăm nữ nhân . Chàng trai trẻ đó đã mang
lòng yêu với một cô gái Pháp Sư tên gọi Phụng Dương . Nhưng một người tên là
Hàn Thuyên tới . Khuất Bá đã dang tay mà đón nhận con người bí ẩn này . Hai
người kết nghĩa anh em , tình cảm sâu sắc như anh em ruột .

Nhưng tình yêu thì không phải là thứ
có thể khiến người ta có lý trí .

Và Khuất Bá đã không có được người
con gái mình mong muốn .

Khuất Bá ôm hận, và thề rằng phải
làm nhục nhã Hàn Thuyên . Và Khuất Bá đã đào tạo Ngũ Thái, lập ra bang Thái
Nhật năm này qua năm khác đối đầu kình địch với Hàn Thủy .

Hàn phu nhân của ba năm trước tất
nhiên sao không hiểu tình cảm mà Khuất Bá dành cho mình ? Bà cũng đã từng thầm
yêu con người này, vị anh hùng này, nhưng thời gian là lưỡi dao , là ngọn lửa
đem đốt cháy và cạo rách đến tước máu trái tim của con người . Từ ngày đó, bà
đã không còn một chút nhớ nhung gì con người đó nữa .

Vậy mà hôm nay, Hàn phu nhân đã mềm
lòng .

Khai Thiên của Hàn phu nhân cực mạnh
. Song Khuất Bá cũng là một Pháp Sư tuyệt cao thâm, lão hoàn toàn có thể đỡ lại
chiêu này, nhưng cái giá phải trả cũng không hề nhỏ . Lão sẽ bị tổn hại nội
thể, tổn hại sức lực và cũng sẽ trở thành một lão già què quặt vô dụng .

Hàn phu nhân không thể cạn tình như
thế .

Khuất Bá sau cũng đã bình tĩnh, lão
hỏi :

-Tại sao cô không tận tay với ta ?

Hàn phu nhân ngửa mặt lên trời, đáp
:

-Chúng ta đã từng là bạn, không, là
huynh muội đúng không ?

Khuất Bá không đáp .

-Muội tin huynh vẫn còn mang trong
mình những phẩm chất của một người anh hùng xưa kia . Muội tin rằng huynh sẽ
tỉnh ngộ mà nhận ra rằng Hà Gia Đoàn đang lợi dụng huynh để mưu đồ cho việc của
hắn .

Dĩ nhiên là Khuất Bá biết, lão thừa
biết điều đó .

Nhưng …

… lại phải nhắc lại rằng …

… vì tình …

… mấy ai đủ lý trí ?

-Huynh hãy đi đi . Muội sẽ chờ ngày
huynh quay trở lại, với tư cách là một người bạn .

Khuất Bá lặng yên .

Lão tưởng người phụ nữ này đã tuyệt
tình , không còn nghĩ gì tới lão .

Nhưng lão đã sai .

Lão không hề biết rằng, người phụ nữ
nhớ rất rõ những gì mà mình đã từng yêu thích .

Không lẽ ….

… ta đã sai ?

Vừa lúc ấy, một bóng người vọt đến
cạnh Khuất Bá . Tên lùn này chính là Hiết Tông . Hắn cảm thấy chủ nhân mình
không được an toàn nên đã tức tốc quay lại .

-Hiết Tông hả ? – Khuất Bá hỏi .

-Bang chủ … chuyện này … có cần
tôi xử lý bà ta không ?

-Xử lý hả ? Mày muốn tao vặt đầu mày
không nhóc ? – Một giọng nói khác vang lên .

Từ đằng sau Hàn phu nhân, ba người
khác tiến tới . Chẳng phải ai xa lạ , chính là ba lão bạn già của Ngài Hàn .

An Dương vẫn khệ nệ bụng to tổ bố ,
tay vác đao , có điều, lão bị thương một vết không nhẹ ở vai trái . Với lão già
này, thì như thế cũng chẳng có gì khiến lão phiền lòng, nhưng lão không ngờ là
thằng Hiểu Minh của Ngũ Thái đã tiến bộ quá nhiều như vậy .

Khuất Bá thấy thế cũng không muốn
động thủ . Vả lại, lão cũng đã không có ý định gây chiến kể từ lúc Hàn phu nhân
tha cho lão kia .

-Chúng ta đi ! – Khuất Bá cất lời .

Thoáng một cái, thấy người của Khuất
Bá chìm xuống lòng cát rồi biến mất . Còn Hiết Tông nhìn cả đám người Hàn phu
nhân một lúc rồi cũng nhanh chóng rời khỏi nơi này .

Lão già Tử Khách cất tiếng :

-Hàn phu nhân vẫn ổn chứ ?

Hàn phu nhân quay lại, khẽ cúi đầu :

-Đa tạ Tử lão . Tôi vẫn ổn . Mọi
người trong gia viên vẫn an toàn phải không ?

-Không có gì . Chúng tôi đã sắp xếp
đâu vào đấy .

-Thật phiền cho ba vị quá .

Hàn phu nhân nói được một lúc rồi bà
chợt cảm thấy có chút nóng nóng trong miệng, tức thì nhổ ra một dòng máu .

-Kìa Hàn phu nhân ! – Lăng Khê hốt
hoảng – Bà không sao chứ ?

-Không sao . – Hàn phu nhân xua tay
– Có lẽ là do tôi đã quá sức trong đòn Khai Thiên , cần nghỉ ngơi vài ngày .

-Vậy, để tôi đưa phu nhân về nghỉ
ngơi .

-Đa tạ .

Dứt lời, Lăng Khê chuyển thân lên
một thanh Phi Kiếm hiện ra từ hư không, đoạn, quay lại về phía sau :

-Tôi sẽ đưa Hàn phu nhân về trước,
còn hai ông nhớ là mình phải làm gì rồi chứ .

-Nhớ rồi . – An Dương đáp .

Hàn phu nhân ngồi tọa thiền trên cây
Phi Kiếm còn Lăng Khê thì điều khiển nó quay theo hướng Nam mà nhằm tới . Toàn
bộ gia nhân trong Hàn gia đã được chuyển xuống Hiệp Ẩn Thôn . Giờ Lăng Khê sẽ
tạm đưa Hàn phu nhân về đó rồi tính lại chuyện tái xây dựng bang phái sau .

Lão già An Dương nhìn bóng phi kiếm
rồi lão đi đi lại lại quanh khu vực bình địa, thở ra một câu :

-Thế này có khổ không ? Cái gia viên
đẹp như vậy mà toi hết .

Tử Khách cười :

-Đối với chúng ta, tiền có phải là
vấn đề không ông bạn ?

An Dương cười :

-Thế lão không nghĩ là sau này chúng
có còn được dư dả không hả ?

Tử Khách cố nhiên là hiểu điều đó .
Sau hôm nay, địa vị của Hàn Thủy sẽ bị lung lay nghiêm trọng . Bao mối làm ăn
sẽ đổ bể . Vây cánh thì vẫn còn đầy, song cái chính là uy thế bị sụt xuống, cái
này còn quan trọng hơn nhiều . Nhưng Tử Khách cũng chẳng lo . Hà ! Một người đã
từng làm quân sư mấy chục năm cho Ngài Hàn như lão, chẳng lẽ lại không có cách
để lấy lại vị trí của Hàn Thủy trong thời gian ngắn hay sao ?

Tử Khách thở dài :

-Bây giờ đã đến lúc vở kịch kết thúc
rồi đấy .

-Vở kịch ? – An Dương ngạc nhiên –
Vở kịch gì ?

-Tôi đã từng nói với ông, trong nội
bộ Hàn Thủy có một đứa phản bội, vậy nên giờ chúng ta cần xử nó để vở kịch kết
thúc có hậu chút nhỉ ?

Giờ Tuất . Ven Kính Hồ Cư .

Ta đang ở đâu đây ?

Địa Ngục chăng ?

Không phải .

Ta nhìn thấy ánh sáng .

Đúng . Ta vừa mới nhìn thấy ánh sáng
!

Hàn Phi mở choàng mắt , thở hổn hển
. Hắn thấy mình đang ở trong một ngôi nhà hoang .

Hắn vẫn chưa chết .

-Nằm yên đó đi, không thì chất độc
sẽ biến ngươi thành một con chó chết vì ăn phải bả đấy .

Hàn Phi quay sang, một người với
chiếc mặt nạ trắng đang ngồi nhóm lửa .

Quỷ Nhân .

Hàn Phi thấy vai phải của mình nhói
đau, ngoảnh xuống thì thấy đã được băng bó cẩn thận . Không lẽ thằng Quỷ Nhân
này tính phải để cho hắn lành lặn mới xử lý sao ? Tính khí gì kỳ quái vậy ? Nếu
hắn nhớ không nhầm, thì trước khi bất tỉnh, Quỷ Nhân đã hạ một nhát dao xuống
mà ?

Hàn Phi định hỏi, nhưng miệng hắn
ríu cả lại không nói được gì, cuối cùng mới lên tiếng được một câu chẳng ăn
nhập quái gì :

-Ta tưởng cái mặt nạ của ngươi vỡ
rồi cơ mà ?

Quỷ Nhân quay sang , có lẽ là hắn
đang đoán xem cái thằng khỉ gió tên gọi Bất Luật Kiếm Khách có phải điên không
?

-Ta có cả chục chiếc mặt nạ, thiếu
gì ? – Quỷ Nhân xoè ra cái mấy chiếc mặt nạ màu trắng trên tay .

Hàn Phi ngẩn người . Rồi hắn bắt đầu
suy nghĩ mông lung .

Quỷ Nhân vừa cời lửa, vừa đáp :

-Cái vết thương trên vai ấy là do ta
chém vào đó, định giết ngươi, nhưng ta lại không muốn giết nữa, thành ra vết
thương ấy lại tốt . Chất độc đang dồn tụ, muốn sống thì cần một lối thoát ra
ngoài . Vậy nên ngươi chịu khó đi lại nhẹ nhàng vậy, còn không chất độc sẽ biến
ngươi thành cái xác chết ngay đấy .

Hàn Phi ngó quanh một lúc rồi hỏi :

-Tại sao lại đưa ta về đây ?

Quỷ Nhân cười :

-Tức là muốn hỏi vì sao ta tha mạng
cho ngươi hả ?

-Đúng thế .

-Vì có người đã cầu xin ta tha mạng
cho ngươi .

Hàn Phi ngạc nhiên, sao lại có người
nào tới xin tha mạng cho hắn chứ ?

-Ai vậy ? – Hàn Phi hỏi .

Quỷ Nhân trầm ngâm :

-Ta không thích, cũng chẳng khoái gì
đàn bà , cùng lắm là chỉ chơi đĩ . Có điều, ta không thể tưởng tượng được thê
tử tương lai của ngươi lại đẹp đến thế .

Hàn Phi giật mình . Thê tử tương lai
? Chẳng phải đó chính là Doãn Ái sao ? Sao ả ta lại xuất hiện ở đây ? Con khốn
đó đúng là quá đẹp, nhưng tại sao nó lại đẹp đến mức cả thằng Quỷ Nhân cũng
phải khen chứ ?

-Cô ta đã cầu xin ta tha mạng cho
ngươi . Thôi thì …. cũng được ….

-Ả đàn bà mà ngươi nói …. có phải
đánh phấn bôi son chòe choẹt không ?

Quỷ Nhân nói :

-Không . Chẳng có son phấn chết mẹ
gì cả . Đó thực là tuyệt đại mĩ nhân, người con gái hoàn mỹ nhất mà ta từng gặp
. Thật là ghen tỵ với ngươi đó .

Hàn Phi thấy rộn lòng .

*

* *

Trong phút cuối, Hàn Phi đã bị một
nhát dao chém vào giữa vai, cộng thêm chất độc đang phát tán khắp cơ thể nên đổ
gục xuống, bất tỉnh .

Quỷ Nhân là Kiếm Khách Ám Sát, mỗi
khi ra tay hắn thường một chiêu mà kết liễu cuộc đời đối thủ .

Nhưng với Hàn Phi thì lại khác .

Quỷ Nhân muốn Hàn Phi phải bị phanh
thây thịt nát, phải dùng lưỡi kiếm này chém cái xác của hắn đến khi người ta
không còn phân biệt được đó là người nữa thì thôi .

-Thằng khốn ! – Quỷ Nhân rủa – Hôm
nay, tao phải băm cái xác mày ra trăm mảnh mới hả giận !

Kiếm vung xuống .

-Đừng !!!!

Quỷ Nhân quay về phía sau, một âm
giọng thất thanh làm mũi kiếm của hắn dừng lại trước khuôn mặt của Hàn Phi .

Bóng người ướt lướt thướt chạy trong
mưa , tuy mưa rơi tầm tã, ấy vậy mà vẫn không ngăn nổi một mùi hương nồng nàn
cuốn đến . Quỷ Nhân ngửi thấy, cũng có cảm giác mình đang được ngửi một vườn
hoa đầy quyến rũ .

Bóng người lao đến, ôm chầm lấy Hàn
Phi đang nằm bất động dưới đất :

-Hàn Phi ! Chàng không sao chứ ?
Tỉnh lại đi ! Hàn Phi ! Tỉnh lại đi !

Quỷ Nhân nghe được tiếng khóc của
người này . Hắn không thích sự mùi mẫn nên cất tiếng :

-Ngươi là ai ?

Bóng người ấy quay lại .

Chậc ! – Quỷ Nhân tặc lưỡi .

Đàn bà là thứ mà Quỷ Nhân không ưa,
cũng không ghét . Nói tóm lại là bình thường .

Ấy vậy mà lại có thứ đàn bà khiến
hắn phải ưa ngay từ cái nhìn .

Đó là người con gái mà Quỷ Nhân cảm
giác là hoàn mỹ nhất thế gian này . Đôi mắt màu tím kia thật khiến người ta
phải phiền lòng điên đảo, khuôn mặt kia, trời đất ơi, đó không phải là của con
người . Đó là của tiên nữ ! Có lẽ đó chính là tiên nữ !

Người con gái này, đích thực có thể
gây ra đại họa vì sự xinh đẹp hoàn mỹ của mình .

Quỷ Nhân tuy là kẻ máu lạnh , song
hắn cũng là đàn ông . Hắn không thể kìm lòng trước một nữ nhân xinh đẹp như thế
. Người, chứ có phải gỗ đá đâu ?

-Cô …. là ai ? – Quỷ Nhân hỏi .

-Tiểu nữ tên là Doãn Ái, là thê tử
tương lai của Hàn Phi !

Thê tử tương lai ư ? – Quỷ Nhân nghĩ
.

Trước khi hành động, Quỷ Nhân bao
giờ cũng tìm hiểu khá rõ về đối phương . Hắn được biết Hàn Phi sắp làm lễ cưới
với con gái của Thất Hiền Sứ Giả . Hắn cũng biết rằng cô con gái Thất Hiền Sứ
Giả đó là một con đĩ lăng loàn, lăng nhăng hết thằng nọ với thằng kia, đến nỗi
người dân Kiếm Tiên Thành không ai không biết tiếng .

Chẳng lẽ con quỷ cái đó lại là nữ
nhân tuyệt thế này ư ?

Quỷ Nhân không có tin .

Doãn Ái nước mắt nhạt nhòa trong mưa
, cô không thể thấy được khuôn mặt của Quỷ Nhân đang ẩn ẩn hiện hiện trong bóng
tối, ngoại trừ ánh tóc màu hung đỏ . Doãn Ái nói :

-Tiểu nữ cầu xin vị đại hiệp hãy tha
mạng cho Hàn Phi ! Tiểu nữ cầu xin ngài đấy ! Chàng là thê tử của tiểu nữ !
Tiểu nữ có thể chết, nhưng chàng không thể chết được !

Quỷ Nhân lặng yên nhìn Doãn Ái .

Đàn bà …

… rốt cục là thế nào đây ?

Chẳng lẽ chính là thứ khiến người ta
điên vì họ và chính bản thân họ cũng điên vì tình ?

Mệt mỏi quá .

Quỷ Nhân suy nghĩ một lát .

Thằng Hàn Phi này tốt số thật . Hắn
có được một mĩ nữ tuyệt sắc thế này, tại sao lại còn chán chường mà bỏ chạy
theo Nhữ Hài ?

Thật khó hiểu .

Nhưng mà thôi .

Kể ra cũng nên tha cái mạng hắn .

-Thôi được . – Quỷ Nhân nói .

-Tiểu nữ tạ ơn đại hiệp ! Tiểu nữ
đại hiệp ! – Doãn Ái quỳ xuống khấu đầu trước Quỷ Nhân đến cả chục lần .

Doãn Ái toan khoác vai Hàn Phi đưa
đi, nhưng nghĩ bụng sao lại nói :

-Đại hiệp …. tiểu nữ có thể cầu
xin ngài một điều nữa không ?

-Chuyện gì ? – Quỷ Nhân hỏi .

-Đại hiệp có thể … có thể chăm sóc
Hàn Phi được không ?

-Cái gì cơ ? – Quỷ Nhân giật giọng,
tựa như không tin nổi vào tai mình .

Mẹ kiếp ! – Quỷ Nhân rủa . Hắn cũng
đang bị thương khắp mình mẩy, thằng Hàn Phi chết tiệt lại là kẻ thù của hắn,
giờ bảo hắn chăm sóc cho cái thằng đó liệu có phải là điên không ?

Nhưng Quỷ Nhân chưa kịp thốt ra câu
gì thì Doãn Ái đã lại quỳ xuống cầu xin :

-Tiểu nữ cầu xin đại hiệp ! Giờ tiểu
nữ không thể gặp chàng được ! Mong đại hiệp hãy mở lòng từ bi ….

Nói xong, khấu đầu lạy liên tục .

Quỷ Nhân cảm thấy khó xử . Chưa bao
giờ một cô gái lại quỳ xuống lạy hắn như thế này . Thực là khó chịu, Quỷ Nhân
quát :

-NGỪNG LẠI NGAY !

Doãn Ái giật mình, rồi quỳ nguyên ở
đó .

Quỷ Nhân thật không hiểu nổi cô gái
này làm thế là vì mục đích gì . Tới đây quỳ trước mặt hắn để xin tha cho cái
mạng Hàn Phi, rồi lại nói là không thể gặp được, như vậy là thế nào chứ ?

-Tại sao cô lại không thể gặp hắn ?

-Vì tiểu nữ … chưa đủ tư cách …

Quỷ Nhân ngạc nhiên :

-Cái gì mà chưa đủ tư cách ?

-Đó là câu chuyện dài, mong đại hiệp
hãy rộng lượng mà cứu lấy mạng Hàn Phi ! Nếu đại hiệp cần tiểu nữ làm gì, tiểu
nữ sẽ làm cho ngài ! Kể cả làm trâu làm ngựa !

Bực mình quá ! – Quỷ Nhân thầm nghĩ
.

Nghĩ đi nghĩ lại, nếu nhận lời, thì
Quỷ Nhân khẳng định đây là chuyện điên rồ nhất mà mình đã từng làm .

-Thôi được . – Quỷ Nhân nói .

-Đa tạ đại hiệp ! Tiểu nữ sẽ không
bao giờ quên ơn ngài !

Nói xong, liền chạy mất hút trong
mưa gió .

Quỷ Nhân nhìn theo .

Cô gái đó …

… đích thực có thể đem lại sự hỗn
loạn …

… nhưng …

… cũng có thể mang lại sự bình yên

… mà chưa ai từng có .

*

* *

Thông qua Lã Vân, Doãn Ái biết được
Hàn Phi sẽ không về Hàn Gia mà làm một cuộc hành trình thẳng tiến tới Kính Hồ
Cư . Vậy nên cô gái đã bí mật bám theo Hàn Phi và cuối cùng đã bắt kịp được hắn
. Có điều, Doãn Ái không ngờ lại có kẻ tên Quỷ Nhân cũng bám theo Hàn Phi để
chờ cơ hội giết hắn . Khi trận chiến xảy ra, Doãn Ái không có cách nào ngăn
được chuyện này, đành cầu trời mong cho Hàn Phi được bình yên .

” Cô ta đã cứu mạng mình sao ?
” .

Quỷ Nhân ngoảnh mặt nhìn Hàn Phi một
lúc rồi nói :

-Đừng nghĩ là ta cứu ngươi . Ta cứu
ngươi để sau này ta sẽ lại giết ngươi .

-Cái gì ?

-Đằng thẳng mà nói, thì ngươi đã
thắng ta, nhưng ta đã dùng độc nên ngươi lại thất thế . Bản thân ta muốn chứng
tỏ với thằng đồng cô Thiên Ma rằng : ta là Kiếm Khách Ám Sát mạnh nhất Đại Lục
Hoàn Mỹ, thì ta phải đường đường chính chính thắng ngươi bằng tuyệt học Mặc Vạn
Huyễn . Thế nên … ngươi nên chuẩn bị tinh thần đi thì hơn . Và điều quan
trọng nhất, ta giết ngươi là để …

Quỷ Nhân bỏ lửng câu nói đó, Hàn Phi
cũng hiểu là hắn đang ám chỉ điều gì .

Nhữ Hài .

Hàn Phi tức lên tận cổ, song trong
tình trạng thương thế như vậy thì hắn cũng không thể làm gì hơn , hắn không
ngại chết, nhưng nếu hắn gân cổ mà chửi nhau với nó, nhỡ đâu nó nổi khủng giết
chết hắn ở đây thì thật lãng nhách lắm .

Rồi như sực nhớ ra điều gì, Hàn Phi
hỏi :

-Tại sao ngươi lại tới Ngư Thôn tấn
công vào đúng hôm mừng thọ cha ta ?

Quỷ Nhân lật đống củi cháy, nói :

-Tìm Hắc Đế Ấn .

-Tại sao Hắc Đế Ấn lại ở đó ?

-Không phải Hắc Đế Ấn ” ở
” đó, mà là nó ” được mang ” đến đó .

-Được mang đến đó ? Sao lại như thế
? Ta tưởng chỉ có mỗi các ngươi biết được Hắc Đế Ấn ở đâu thôi chứ ?

Quỷ Nhân phì hơi :

-Chuyện này, đến cả thằng đồng cô
Thiên Ma cũng không biết là vì sao . Chúng ta chỉ biết rằng, thằng trưởng thôn
đã nhận được một món đồ ” rất đáng khả nghi ” từ tay một người tên
gọi là Lỗ Quân ở Tổ Long Thành .

Lỗ Quân ? Hàn Phi ngẫm nghĩ . Cái
tên này … sao thấy quen quen … hình như là hắn đã từng nghe nó ở đâu rồi

À !

Lỗ Quân, đó chẳng phải tên của cái
thằng đã bị chết ở Thiên Lệ Thành, nó giữ vị trí Hương Chủ trong Độc Tâm, và
cái chết của nó chính là cái cớ để Hà Gia Đoàn vời Ngài Hàn về Tổ Long định bắt
chẹt ngài trước mặt bàn dân thiên hạ . Cái thằng này chính là thằng mà Hàn
Thanh ghét nhất, đến độ hôm về nhà dự lễ mừng thọ Ngài Hàn, Hàn Thanh đã phải
gọi Lã Vân nhờ xử lý thằng ranh đó hay sao ? Nhưng chuyện này là thế nào đây ?
Tại sao Lỗ Quân lại có Hắc Đế Ấn ?

Quỷ Nhân nghe Hàn Phi cạp cạp một
hồi rồi nói :

-Ta cũng không hiểu được chuyện ấy
là như thế nào . Tuy nhiên, chúng ta khẳng định chắc chắn là Hắc Đế Ấn đã từng
ở trong tay Lỗ Quân, rồi nó lại được chuyển sang cho thằng cha trưởng thôn Ngư
Thôn . Và thế là ta tới đấy để xử lý thôi .

Hàn Phi nghĩ thầm . Hắc Đế Ấn không
thể vứt bừa bãi lung tung như vậy được . Đến một thằng con nít mồm hôi sữa mẹ
cũng hiểu rằng, thằng Lỗ Quân có tư cách quái gì mà có được Hắc Đế Ấn ? Nó mà
chống nổi thiên kiếp sao ?

Đáp án duy nhất chỉ có một : Hà Gia
Đoàn .

Chắc chắn là Hà Gia Đoàn đã có Hắc
Đế Ấn, rồi Hắc Đế Ấn được chuyển qua cho Lỗ Quân .

Nhưng làm sao Hà Gia Đoàn lại có
được Hắc Đế Ấn ?

Câu chuyện càng ngày càng rối lung
tung beng, thật khiến người ta đau đầu .

Quỷ Nhân đứng dậy, đoạn vứt từ trong
người ra một bịch thuốc :

-Về mà đun cái này lên, đem sắc,
uống mỗi ngày một bát là chất độc tự tiêu hết .

Hàn Phi nhìn gói thuốc một lúc rồi
nói :

-Ngươi đi đâu ?

Quỷ Nhân dừng lại một chút .

Ừ nhỉ ?

Đi đâu bây giờ ?

Cuộc hành trình của những kẻ bị
nguyền rủa vốn không có điểm đến .

-Đi đâu đó … – Quỷ Nhân nói – …
ta cũng không biết . Nhưng chắc là về nơi tập hợp các thành viên Bất Kiếp Viện
.

Nói xong , Quỷ Nhân bước ra ngoài
trời mưa như trút nước .

Hàn Phi bỗng nhớ ra điều gì, hắn sờ
tay lên cái cổ .

Chiếc dây chuyền nanh sói vẫn còn
nguyên .

Hàn Phi thực tình lúc này cũng không
thể hiểu được là mình đang nghĩ gì nữa .

Tại sao Doãn Ái lại cứu hắn ?

Cùng lúc đó tại Tổ Long Thành .

Gia Nhạ điên cuồng chạy vào trong
khu rừng tre, lính vệ binh đang đứng đầy ra ở đó, cả đám thiên hạ hiếu kỳ cũng
lần mò tới, song không một ai biết được chuyện gì đang xảy ra ở trong khu rừng
mà lính vệ binh lại phải tới đây .

Anh thực tình không hề biết sự vụ
này sẽ xảy ra . Mặc dù Gia Nhạ hiểu là mối quan hệ giữa Độc Tâm và Hàn Thủy đã
trở nên không an lành, song anh không nghĩ mọi chuyện lại như thế này .

-Tập ca ! Huynh ở đâu ! – Gia Nhạ
gọi lớn – Tập ca !!!

-Nhị thiếu gia ! Đại thiếu gia đang
ở đây !

Gia Nhạ xoay chân, lội bì bõm trên
mặt nước lạnh ngắt .

Gia Tập đang nổi lềnh phềnh trên mặt
nước, khuôn mặt cứng đờ, không chút biểu cảm .

Gia Nhạ lao tới, lắc mạnh cái xác
của Gia Tập :

-Tập ca ! Tập ca ! Huynh tỉnh lại đi
! Tỉnh lại đi ! Này , tỉnh lại đi !

Mặc cho Gia Nhạ lớn tiếng gọi , Gia
Tập vẫn nằm đờ người ra đó .

-Thiếu gia … – Một người nói –
…. đại thiếu gia … chết … chết mất rồi …

-CÁI GÌ HẢ ?

Gia Nhạ gầm lên, đoạn sấn bước tới ,
xách cổ người vừa nói :

-Ngươi nói cái gì ? Ngươi muốn ta
đập chết ngươi không hả ? HẢ ?

Gia Nhạ lúc này lên cơn chẳng khác
nào một kẻ sắp sửa chuẩn bị tàn sát mọi người ở đây . Khuôn mặt anh dãn ra, như
một bạo chúa .

-Gia Nhạ thiếu gia, xin đừng quá đau
buồn !

Một giọng nói vang lên khiến Gia Nhạ
quay lại . Hắc Bạch Song Điểu đã tới .

-Thiếu gia xin đừng quá xúc động .

Gia Nhạ thẫn thờ ngồi xuống cạnh Gia
Tập, nước mắt theo đó mà chảy xuống .

Đàn ông …

… vốn không bao giờ khóc …

… nếu đã phải khóc …

… thì đó là một điều tồi tệ .

-Tập huynh ! Huynh đã hứa với đệ thế
nào ? Huynh đã hứa là chúng ta sẽ về Tầm Mộng Cảng một chuyến để câu cá cơ mà ?
Huynh như thế này, không phải là thất hứa hay sao ?

Gia Nhạ ngửa mặt lên trời, gầm một
tiếng rất lớn, rồi anh đấm tay xuống mặt nước :

-Trường Thương Tiểu Quỷ ! Tao thề là
sẽ phải lấy mạng mày !!!

Hắc Bạch Song Điểu nhìn nhau .

Rốt cục thì sự cố gắng của Gia Nhạ
về một cuộc sống yên bình đã tan thành mây khói .

Kể từ nay,
anh chính thức bị cuốn vào vòng xoáy của bang phái .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+