Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 128 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hàn Phi không bao giờ nghĩ là mình
sẽ tự thân đi gặp Doãn Ái .

Trước đây chỉ có Doãn Ái lả lơi chạy
tới hắn để moi tiền .

Nhưng bây giờ lại hoàn toàn khác .

Di cốt của Thất Hiền Sứ Giả nghe đâu
còn đúng cái bàn tay . Nhưng thiên hạ đồn là không thể đem chôn cái bàn tay,
nên nhà đòn đã nghiền thành bột tất, đựng trong lọ mà đem hỏa táng . Cái chết
của Thất Hiền Sứ Giả thực sự đã gây ra một cơn địa chấn chẳng kém chuyện Phật
Tổ giáng thế chút nào . Từ mấy ngày nay, người qua , người tới nườm nượp trong
phủ của Sứ Giả thắp nén nhang tỏ lòng thương tiếc vô hạn cao ngập ngụa cho
người đã khuất . Vì Doãn Ái phận nữ, không thể cáng đáng nổi mọi thứ nên Hạ
Phong tướng quân cùng gia đình đã thân chinh tới Tổ Long Thành chịu tang . Cũng
chẳng lấy gì làm trang trọng lắm, vì ngoài việc tới viếng ông già Sứ Giả, người
ta còn tranh thủ moi chút tình cảm và lợi lộc từ tay Hạ Phong tướng quân .
Chuyện bình thường thôi . Vì cuộc sống và công việc làm ăn nên phải tranh thủ
mọi lúc mọi nơi mà . Còn đến ngày kia đưa tang mới thật sự là rầm rộ à !

Hàn Phi bước vào phủ, hắn tránh
không để cho Hạ Phong tướng quân nhìn thấy . Hắn ngại Hạ Phong tướng quân sẽ
gọi hắn vào mà nói về chuyện của Hàn Thủy mất . Tất nhiên, là Hàn Phi cũng
nhanh chân tới thắp một nén nhang trên bài vị ông Sứ Giả .

Hàn Phi hỏi một gia nhân trong phủ
Sứ Giả , thì được biết hiện Doãn Ái đang ở sân sau .

Hàn Phi rảo bước, và hắn đã thấy
Doãn Ái .

-Doãn Ái …. – Hàn Phi khẽ gọi .

Doãn Ái quay ra, người mặc đồ tang,
song dù mặc quần áo gì cũng – không – bao – giờ dấu nổi nét đẹp của mình .

Hàn Phi thực tình chưa từng bao giờ
thấy Doãn Ái không son phấn .

Đến lúc này, hắn mới biết cái
“con đĩ thõa” một thời kia thực sự là một tuyệt đỉnh mĩ nhân .

Son phấn vào thì người người đổ rạp,
người quỵ lụy mong chiếm hữu .

Không son phấn thì sao ?

Là thứ vô cùng xa vời, không ai có
thể với tới nổi .

Hàn Phi cũng không dám mơ cô gái của
mình lại đẹp đến thế .

-A ! Là chàng ….

Doãn Ái bước đến, khẽ cúi đầu xuống,
không dám nhìn thẳng vào mặt Hàn Phi, các ngón tay đan vào nhau, nói nhỏ :

-Vết thương của chàng đã đỡ hơn chưa
?

Hàn Phi không đáp .

Doãn Ái thấy Hàn Phi không nói gì
thì cũng không hỏi thêm , bèn nói :

-Cảm ơn chàng đã tới, em còn phải ra
ngoài kia …

Doãn Ái định bước đi, thì Hàn Phi đã
nắm tay cô lại .

-Tại sao lần trước em lại bỏ đi ? –
Hàn Phi hỏi .

Doãn Ái không đáp .

Có quá nhiều lý do .

Hàn Phi khẽ nói :

-Lần sau mà cứu ta như vậy thì đừng
cứu nữa . Để cái mạng ta cho thằng Quỷ Nhân đó, lỡ nó nổi khùng thì mà phang ta
một nhát thì sao ?

Doãn Ái run người bật khóc . Hàn Phi
nói :

-Nhưng … hôm nay ta đến đây là để
cảm ơn em .

-Hàn Phi , chàng ….

-Đừng nói nữa, ta hiểu mọi chuyện
rồi . Ta biết người cha của em đã khiến em phải khổ sở như thế nào rồi .

Doãn Ái khóc, người nàng run một hồi
rồi quỵ xuống, Hàn Phi theo bản năng ôm chặt lấy Doãn Ái vào lòng .

-Em … xin lỗi …

-Đừng nói nữa, ta hiểu mà .

Hàn Phi khẽ vuốt tóc Doãn Ái, bỗng
nhiên hắn thấy chiếc dây chuyền nanh sói chạm vào người .

Nghĩ quẩn lại sang chuyện của Nhữ
Hài .

Không lẽ hắn là thằng đa tình, thích
lang chạ khắp chốn ?

Chịu thôi .

Nhưng hắn thực sự yêu mến những thứ
trong sáng thuần chất nhất .

Suy nghĩ của Hàn Phi lẫn lộn, vừa có
Nhữ Hài, lại vừa có Doãn Ái .

Nhưng mà sau một thoáng ….

… thì trong tâm trí của Hàn Phi
chỉ có Doãn Ái .

Hàn Phi khẽ nâng cằm Doãn Ái lên .
Đúng là Doãn Ái nhìn kiểu gì cũng đẹp, khi vui khi buồn . Lã Vân bảo Doãn Ái là
tuyệt đỉnh mĩ nhân trong thiên hạ cũng không có sai .

Hàn Phi lau nước mắt trên mặt Doãn
Ái mà không khỏi cảm thán một câu :

-Em đẹp quá !

Doãn Ái mỉm cười .

Đã lâu rồi cô không còn được nghe
một lời nhận xét đầy tình cảm như thế nữa .

-Ta đã từng hứa là sẽ đưa em đi một
nơi thật xa phải không ?

-Đúng , nhưng mà …

-Hãy đi cho khuây khỏa, được chứ ?

Hàn Phi ôm Doãn Ái vào trong lòng
rồi tận hưởng dư vị ngọt ngào từ bờ má nóng ấm của Doãn Ái . Tình yêu của hắn
lại được sống lại như thuở nào .

Trong cái thế giới điên rồ này …

… vẫn còn những điều tốt đẹp .

Bích Đào Lâm .

Bất Kiếp Viện một lần nữa lại phải
tụ họp .

Hiện tại, Bất Kiếp Viện còn thiếu ba
người là Hắc Hổ, Dạ Nhãn và Bắc Hải .

Trong khi các thành viên khác của
Bất Kiếp Viện đi tìm Hắc Đế Ấn , thì Hắc Hổ được Thiên Ma giao nhiệm vụ tới hòn
đảo ở Vô Vọng Hải với mục đích là phá vỡ Kết Giới của thần linh gần vạn năm về
trước để giải thoát cho Oán Linh .

Giải thoát cho Oán Linh đối với
Thiên Ma là chuyện không hề dễ chịu chút nào . Điểm chung duy nhất mà những con
người ở Đại Lục Hoàn Mỹ và người ở Uất Hận Thành có là họ đều sợ Oán Linh .
Những con quái vật ấy thỉnh thoảng vẫn thường xuất hiện ở Đại Lục bởi ma khí
thất thoát ra từ cánh cửa bị phong ấn khiến bọn quái vật trên Đại Lục ngửi phải
mất hết lý trí, trong thâm tâm chỉ còn điên cuồng chém giết .

Vậy thì vì sao Thiên Ma biết được
nơi phong ấn Oán Linh ? Và tại sao hắn lại giải thoát Oán Linh ?

Mật Nội có tổng cộng mười ba gian
sách . Mỗi gian sách dài cả thảy hai mươi tư dặm có lẻ thêm vài trăm trượng ,
cao gần một dặm chia làm mười ba tầng , có bề ngang là sáu trăm sáu mươi sáu
trượng, chứa được cả thảy là mười ba vạn cuốn sách . Trong gian sách thứ tư,
tầng thứ tám, có một quyển sách vô cùng cũ kỹ, long cả gáy , các trang sách qua
thời gian bị mục đi ít nhiều . Quyển sách là bản chép tay của một kẻ vô danh
nào đó sống thời kỳ Ngũ Đế có ghi chép về một hòn đảo bí mật ngoài Vô Vọng Hải
. Khi xưa, các vị thần ngoài việc phong ấn Ma Thần vào Ma Giới xong, họ còn gom
tất cả Oán Linh ném vào một ” cánh cổng ” rồi phong ấn lại . Bọn Oán
Linh này, xét cho cùng ra còn nguy hiểm hơn cả Ma Thần, vì vậy, các vị thần đã
đem phong ấn tại một hòn đảo bí mật ngoài Vô Vọng Hải, với ý định là không bao
giờ để ai biết về vị trí cánh cổng này, và ngăn chặn những dã tâm nguy hiểm .
Song, Kết Giới có đặc điểm là càng qua nhiều thời gian, thì sức mạnh càng giảm,
vậy nên, cần có những người tiếp tục công việc phong ấn của các vị thần . Các
vị thần trước khi ra đi đã trao lại trọng trách nặng nề này cho con người . Và
công việc phong ấn bí mật được thực hiện suốt từ bao vạn năm nay . Những người
được tuyển chọn để tiếp tục phong ấn, và canh giữ cánh cổng đều được huấn luyện
vô cùng nghiêm ngặt về tính kỷ luật, và tính bí mật để đảm bảo không một ai
được biết nơi đáng sợ này .

Quyển sách mà Thiên Ma vô tình tìm
thấy được này quả là một thứ mà ông trời đã bất cẩn trao cho hắn . Quyển sách
thực ra chỉ là một cuốn nhật ký . Thiên Ma tất nhiên không bao giờ biết được
tác giả là ai, song hắn cũng có thể hiểu được thân phận và câu chuyện của người
này . Tác giả là một người lính vệ binh, đã phục vụ trong công tác bí mật ngót gần
bốn mươi năm, đến khi xuất ngũ trở về nhà, ông ta trở nên buồn chán và viết lại
những gì mà mình đã trải qua . Căn cứ vào thời điểm người này sống, và đất nước
mà người này phục vụ, thì Thiên Ma có thể khẳng định người viết quyển sách nhật
ký đã từng phục vụ cho đất nước Quang Hoa Quốc, đất nước do Hoàng Đế Võ Thái
Lang trị vì . Có vẻ đến gần cuối đời, chiến tranh nổ ra giữa Ngũ Đế, người lính
này lại phải nhập ngũ lần nữa, và anh ta đã chết trên chiến trường, bằng chứng
là vết máu loang lổ màu nâu xỉn gần nửa quyển sách . Có lẽ, những kẻ cầm được
quyển sách không hề biết chữ, cũng đúng vì thời đó, chỉ có đẳng cấp quý tộc mới
được học chữ . Vậy nên cuốn nhật ký có thể quăng quật về tận Uất Hận Thành cũng
không lạ .

Quyển nhật ký có nói vào đúng giờ Tý
ngày mùng một tháng tám hàng năm, ma khí tại cánh cổng này phát ra mãnh liệt,
và các Pháp Sư chịu trách nhiệm phong ấn cánh cổng phải làm việc khá vất vả
.Thiên Ma nghĩ rằng khi ma khí ở cánh cổng mạnh nhất, cũng là lúc Kết Giới trở
nên yếu , vì vậy, hắn đã cử Hắc Hổ chèo thuyền trên Vô Vọng Hải tới hòn đảo này
để khai mở cánh cửa phong ấn vào đúng ngày mồng một tháng tám, chính là ”
ngày cuối tuần ” của hơn một tuần trước . Tất nhiên, Hắc Hổ đã thất bại,
hắn tuy mạnh, song chưa đủ sức để đập vỡ toàn bộ kết giới được phong ấn bởi cả
trăm vị thần từ thời Thượng Cổ như vậy .

Tuy nhiên, Kết Giới cũng đã khai mở
một khoảng không nhỏ, Oán Linh sẽ dần từ từ thoát ra . Trong thời gian tới,
việc tìm Hắc Đế Ấn sẽ vô cùng vất vả, và nguy hiểm, để tránh sự chú ý tập trung
vào Bất Kiếp Viện, Thiên Ma đã tiến hành khai mở cánh cổng giam giữ Oán Linh .

Còn lại Bắc Hải thì chẳng ai biết
hắn ở chỗ khỉ gió nào nên cũng không tiện hỏi Thiên Ma . Dạ Nhãn thì đang trên
đường trở về .

-Ta đã nói rồi …. – Giọng của
Thiên Ma cất lên – …. chúng ta sẽ tạm thời nghỉ ngơi khoảng hai tháng để giảm
bớt sự chú ý của thiên hạ, và khi vấn đề Oán Linh nổi cộm, thì cũng là lúc
chúng ta hành động . Ta ước chừng khi chúng ta ăn xong cái Tết Thái Dương năm
sau, thì sẽ bắt đầu công việc . Mục tiêu là Nhị Thập Bát Tú để mở cánh cổng dẫn
tới Thiên Giới để tìm Hắc Đế Ấn đang bị chôn vùi ở đó .

-Nhị Thập Bát Tú ở đâu ? – Quỷ Nhân
hỏi .

-Được cất giữ bởi Tứ Tộc Hộ Vệ : Hữu
Hộ Vệ Thiên Vương Bạch Hổ hiện đang sống ở Vạn Hóa Thành, Tả Hộ Vệ Thiên Vương
Thanh Long hiện đang ở đảo Thái Cực Nham, Tiền Hộ Vệ Thiên Vương Chu Tước hiện
sống mãi tít dưới Sa Mạc Hải, và Hậu Hộ Vệ Thiên Vương Huyền Vũ hiện đang ở Vạn
Lưu Thành . Riêng gia tộc Huyền Vũ, đích thân ta sẽ tới cày nát chỗ đó lẫn Vạn
Lưu Thành, có ai còn ý kiến gì không ?

Mộng Dụ hỏi :

-Thế tiền tiêu tháng của chúng ta
đâu ?

Mặt Thiên Ma cùng những người khác
dài ra như cái bơm trước yêu cầu của Mộng Dụ .Riêng Hắc Băng thì có chút gì như
khinh khỉnh nên phì hơi một cái, tất nhiên là chuyện ấy không qua được khỏi mắt
Mộng Dụ .

-Có ý kiến gì sao , Hắc Băng ? –
Mộng Dụ mỉa mai .

-Không …. – Hắc Băng nói – … chỉ
là ta không thể nào ưa được một số người cứ nhìn vật gì sáng lóa là mắt lại
nhảy lên …

-Nói vậy là muốn gì đây hả ? – Mộng
Dụ lừ mắt .

-Ta nói thế nào đó là việc của ta,
những người khác muốn hiểu thế nào thì tự hiểu, chỉ có những người thích xuyên
tạc thì nói này nói nọ . Cô muốn đánh nhau với ta chắc ?

-Xem ra cô chưa hề bị dạy dỗ lần nào
nên mới ngông nghênh như vậy phải không ?

Thiên Ma và những người khác lắc đầu
trước tình trạng căng thẳng . Mộng Dụ và Hắc Băng vốn cãi nhau thường xuyên nên
chẳng có gì lạ . Thiên Ma cười hề hề :

-Thôi nào , hai người đừng nên như
vậy chứ hả ? Hắc Băng, ngươi thông cảm cho Mộng Dụ đi, không có tiền thì ai mà
sống được ?

Rồi hắn tươi cười quay sang Mộng Dụ
:

-Cứ từ từ … – Thiên Ma đáp – ….
ta sẽ có đủ tiền cung ứng cho ngươi, được chứ ?

Người ta vẫn thường hỏi Thiên Ma làm
sao mà đào đâu được lắm tiền như thế ?

Nên nhớ, ngoài những bang phái lớn
trên Đại Lục, còn có gần một ngàn bang phái nhỏ hơn .

Thiên Ma chính là kẻ đầu lĩnh của
hơn hai phần ba số đó , dựa vào sức mạnh, hắn đã bắt các bang chủ phải quy phục
hắn, và hàng tháng cống cho hắn một số tiền vừa đủ . Ngần ấy bang phái cộng
lại, lo gì thiếu tiền ? Tất nhiên, ngoài các bang chủ này ra, thì không ai dưới
quyền biết được Thiên Ma mới là ông chủ thực sự của họ .

Vậy nên, Thiên Ma mới có cả đống bọn
lâu la thuộc hạ khi đánh nhau ở Kính Hồ Cư và làm chó săn cho Vô Ảnh đấy chứ ?

Có thể nói, Thiên Ma chính là đang
có trong tay một bang phái lớn nhất, vượt xa cả Hàn Thủy lẫn Độc Tâm gộp lại .

-Này Thiên Ma ! – Bạch Nhật lên
tiếng – Ta không hiểu tại sao ngươi trả cho Xích Vân thanh Oan Nghiệt Kiếm ?

-Thế ngươi nghĩ là vì sao ? – Thiên
Ma cười .

-Ta nghĩ ngươi là thằng dở hơi và
đầu óc ngu lậu nhất mà ta từng thấy ! – Tuyệt Sát cất tiếng – Ném lại cho Xích
Vân cái đó thì ai là đối thủ của hắn ?

Thiên Ma gật gù :

-Chính xác thì ta đang cần tới Xích
Vân, ta nghĩ hắn không thể không có Oan Nghiệt Kiếm . Và ta tin sau này hắn sẽ
cùng chúng ta đi tìm Hắc Đế Ấn .

Vô Ảnh im lặng từ nãy tới giờ cất
lời :

-Công việc của chúng ta nặng nề quá
. Hắc Đế Ấn rồi lại Tàn Dương, chẳng lẽ không giảm bớt đi được cái nào sao ?

-Không , và không . – Thiên Ma nở
một nụ cười cực thỏa mãn như thể bắt Vô Ảnh vận động là một việc khiến hắn thú
vị lắm vậy .

Vừa lúc ấy, tiếng vỗ cánh phành
phạch vang lên , mọi người trong Bất Kiếp Viện hướng ánh mắt vào trong màn đêm
phía trên những tán cây cao kia .

Dạ Nhãn đã trở về, và khuôn mặt của
hắn chẳng thể nào có chút việc gọi là vui mừng, trái lại như vừa bị nện thẳng
cái gì đó vào giữa mũi .

-A ! – Mộng Dụ reo lên – Con quạ đen
thối tha về rồi ! Ngươi đi đâu xa vậy, có mang quà gì cho ta không ?

Dạ Nhãn nhếch mép cười khổ trước cô
nàng hồ ly lắm chuyện này rồi quay sang Thiên Ma :

-Rắc rồi to rồi …

-Có chuyện gì ?

-Hắc Đế Ấn ở Nghĩa Địa Kiếm đã bị
lấy mất !

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+