Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 14 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cả đội Bạch đã tới căn lều mà đội
trưởng Từ Tuyên nói.Căn lều rộng, bên trong có tiếng ồn ào một chút, chắc là có
nhiều người.

Hàn Thuyên vén cửa lều đi vào.

-À, đến rồi à ? – Đội trưởng Từ
Tuyên cười.

Hàn Thuyên nhận ra đội Vô cũng đang
ở đây.Anh nhìn thấy người quen.

-Thuyên à, chào !

Một giọng nói nhẹ như gió lướt
qua.Hàn Thuyên quay lại.

Một khuôn mặt hơi dài, mắt xanh lơ,
mái tóc nâu, tay phải cầm một con dao, người này luôn luôn có tính chơi dao ở
mọi lúc mọi nơi.Anh ta tên là Tần Mạnh Uy.

-À, cậu !

Hai người nắm tay nhau.Tần Mạnh Uy
nói:

-Vẫn khoẻ chứ ? À, Tú, chào !

Hạc Tú cũng nhận ra người này, anh
chàng cũng nắm tay Tần Mạnh Uy.Mạnh Uy còn bắt chuyện với An Dương và Lăng Khê
nữa.

Một tiếng cãi nhau đằng sau khiến
Hạc Tú quay lại.

-Tại sao cậu không mang dây chuyền ?
– Một anh chàng nói với một cô gái.

-Tôi không thích cái đó, được chưa ?
– Rồi cô gái đùng đùng bỏ đi.

Chàng trai gặp ánh mắt của Hạc Tú
liền cười gượng và đi chỗ khác.

-Đó là Chu Văn – Mạnh Uy nói – Cậu
ấy ở trong đội của tôi !

-Vậy sao ?

-Thôi, các cậu ngồi lại nhé, tôi có
việc

Mạnh Uy đi ra khỏi căn lều.

-Lâu lắm không gặp, cậu ta thay đổi
nhiều quá ! – Hàn Thuyên ghé vào tai Hạc Tú.

-Ừ, bốn năm rồi còn gì nữa !

Tần Mạnh Uy trước đây ở cũng đội
Biệt Sát với Hàn Thuyên, Hạc Tú, Lăng Khê và An Dương.Tới năm 20 tuổi, Hàn
Thuyên vào đội bảo vệ Sầu Lệ Điện, còn Mạnh Uy vào ngay đội Vô, Hạc Tú, An
Dương và Lăng Khê cũng vào ngay đội Bạch, nhưng đội Bạch lúc đó chưa hoạt động
được vì thiếu người.Sau vài tháng, Hàn Thuyên chuyển vị trí vào đội Bạch, muốn
đi thăm Mạnh Uy, nhưng vì công việc nhiều nên Hàn Thuyên chưa có thời gian.

Mạnh Uy được coi là một đối thủ
ngang ngửa của Hàn Thuyên, với sở trường chuyên dùng dao găm, một loại vũ khí
kén người sử dụng, Mạnh Uy là thành viên chiến đấu mạnh nhất trong đội Vô.Chính
đội trưởng Từ Tuyên đã khen ngợi rằng Mạnh Uy là người có thể đối thủ mà Hàn
Thuyên nên dè chừng.Nhưng thiên hạ bàn tán thế nào, Hàn Thuyên và Mạnh Uy vẫn
coi nhau là những người bạn.

Miên man suy nghĩ, Hàn Thuyên không
nghe thấy người gọi:

-Hàn Thuyên !

Hạc Tú thúc nhẹ vào sườn Hàn Thuyên
: “Kìa ! “

Hàn Thuyên nhận ra người đang gọi
mình, đó là đội trưởng Hãn Đồ. Ông ta có một khuôn mặt vuông, mái tóc vẫn đen
nhánh, không lốm đốm bạc như đội trưởng Từ Tuyên, và có lẽ do bởi hai người
chơi với nhau nên Hãn Đồ cũng bị ảnh hưởng tính cách của Từ Tuyên, ông nở một
nụ cười:

-Làm việc tốt chứ, anh bạn ?

-À, vâng ! Cám ơn ngài !

-Nói chuyện một tí đi ! Tôi rất muốn
được nói chuyện với người được mệnh danh là Hàn Đao này !

-Tiếp chuyện ông bạn già của ta cho
tốt nhé, Thuyên, lão ta hơi cục tính đấy ! – Đội trưởng Từ Tuyên nháy mắt.

-Đừng nghe lời lão già đó, anh bạn
trẻ, ta rất niềm nở mà.

Đội Bạch và đội Vô nói chuyện với
nhau, đây là một dịp tốt để mọi người học hỏi lẫn nhau.Tất cả mọi người trong
trung đội Hạn Tuyền đều là những người ưu tú, vì vậy, họ đều có những mặt mạnh
riêng mà đáng để những người khác ngưỡng mộ.

Đột nhiên tất cả im bặt lại, không
nói gì nữa, một người mặc chiếc áo khoác bước vào, cởi chiếc mũ trùm ra.Người
này đi cùng với vài người nữa.

Tất cả các mọi thành viên Hạn Tuyền
đều kính cẩn cúi người:

-Ngài Thiên Tử !

Thiên Tử liền nói ngay:

-Thôi, các vị bỏ qua mấy cái thứ này
ngay, rườm rà phức tạp quá !

-Sư phụ thật là người khoáng đạt ! –
Hãn Đồ nói.

Các thành viên đều cười.Thiên Tử là
một người rất thoải mái, ông nói:

-Cậu thật là…Nhưng bây giờ, đang là
công việc, hãy gọi ta là Thiên Tử.

-Vâng, thưa sư phụ ! – Từ Tuyên nói.

Lại một tràng cười nữa vang lên.

-Cậu là người hay làm người khác
cười lắm, Tuyên.

Thiên Tử nghiêm giọng lại:

-Nhưng bây giờ là công việc, không
có chuyện khôi hài ở đây !

Mạnh Uy nói nhỏ với Hàn Thuyên:

-Giống nhau như đúc, đội trưởng Hãn
Đồ cũng vui tính, nhưng hễ vào việc là căng thẳng lắm !

-Chẳng khác gì đội trưởng Từ Tuyên
của tôi ! Đều cùng là sư phụ và học trò cả.

Thiên Tử lệnh cho một người dải một
tấm vải treo lên vách lều.Một tấm bản đồ khá rộng và tỉ mỉ, đó là bản đồ của Tổ
Long Thành.

-Hai đội trưởng ở đây đều đã nói với
các cậu về chiến dịch lần này.Tôi cũng không cần phải nói nhiều nữa.Thực sự
không ai muốn làm chuyện này cả, nhưng tình thế bắt buộc, đành đổ lỗi cho ông
trời thôi.

Thiên Tử lấy một cây gậy dài và
mảnh, chỉ lên tấm bản đồ :

-Ở Tổ Long Thành hiện nay có 100 vạn
quân Tích Vũ. Chúng ta sẽ tấn công chính diện vào cửa Bắc, đại quân ta sẽ phá
cổng thành. Đội Bạch và đội Vô sẽ đi cùng với đại quân, chúng ta sẽ cố gắng che
chắn để các cậu không bị phát hiện, đặc biệt là đội Bạch.Khi phá xong cổng, đội
Vô có nhiệm vụ hỗ trợ đại quân đánh chiếm cổng Bắc, chắc chắn chúng ta sẽ đẩy
lui được bọn Vũ, lúc ấy, đội Bạch lập tức vào bên trong thành, tìm Hi Vỹ và
giết hắn. Để cho công việc tìm kiếm của đội Bạch thuận lợi, đại quân đã chuẩn
bị đóng hào, lập luỹ ngay tại cổng thành Bắc.Còn đội Vô sẽ bắt tất cả những kẻ
mà chúng ta đã nêu tên, nhớ là phải bắt sống, nếu tìm được Hi Vỹ thì giết ngay,
không cần phải hỏi.Hi Vỹ không thể bỏ trốn, thành Nam đã có Kiếm Tiên đóng ở
sông Lưu Phương,U Lan Thôn, U Lan Cốc, ta đã cử người theo dõi ở đó, nếu Kiếm
Tiên thoả hiệp với Hi Vỹ và để hắn chạy thoát, chúng ta có thể huỷ bỏ hiệp ước
ngay lập tức, nhưng chuyện đó gần như là không thể xảy ra, Kiếm Tiên vẫn còn
đau sau khi bị Tích Vũ phản bội nên bọn họ chắc chắn sẽ giết Hi Vỹ nếu gặp hắn
và tất cả những kẻ nào có cánh ở trên đầu, trừ người của Uất Hận Thành.Còn
thành Tây, đã có quân ta đóng ở Khoáng Trường và sông Chu Tước.Nhớ, đội Vô phải
bắn pháo hoa xanh khi bắt được Vũ Tộc Ẩn Giả.Như vậy cơ bản là xong. Ai có ý
kiến gì không ?

Mạnh Uy giơ tay.

-Có gì không, anh bạn trẻ ?

-Thưa, ngài chắc chắn trong số những
kẻ chúng tôi phải bắt sống có Vũ Tộc Ẩn Giả không ?

-Chắc chắn, các Vũ Linh và Tiên Thú
đã theo dõi bà ta không ngừng nghỉ mấy ngày nay.

-Nếu bà ta chống cự quá mức, chúng
tôi…

-Bất đắc dĩ mới phải dùng lựa chọn
đó.Tốt nhất là bắt sống, điều này sẽ làm có lợi cho chúng ta trong việc thoả
hiệp.

-Vâng.

Bích Nhi giơ tay lên.

-Rồi, cô gái, có gì sao ?

-Thưa ngài, nếu như chúng tôi không
thể tìm được Hi Vỹ thì tính sao đây ?

Thiên Tử nhăn trán, rồi hỏi:

-Cô ở đội Bạch ?

-Dạ, vâng.

-Ta hiểu tâm trạng của mọi người
trong đội Bạch.Thông tin được đưa về liên tục, chúng ta sẽ cố gắng hết sức.Tiện
đây…

Thiên Tử lấy một cái ống từ trong
người ra.

-Từ Tuyên sẽ giữ cái ống này, trong
trường hợp chưa tìm được Hi Vỹ mà bị vây hãm, hãy bắn pháo hiệu này lên.Ta sẽ
cử quân vào bên trong để cứu các cậu ra.Trong trường hợp có tin Hi Vỹ không có
ở trong thành, chúng ta sẽ bắn pháo hiệu màu vàng.Tất cả đã hiểu chưa ?

-Vâng.-Bích Nhi trả lời.

Thiên Tử thở dài, ông lại nói nốt:

-Có một điều cần lưu ý…

Mọi người đang rất lắng nghe.Gió bên
ngoài thổi rin rít.

-Ngoài tộc Vũ, bên trong thành còn
hơn 1 vạn dân thường, họ bị kẹt lại ở Tổ Long.Hãy cố gắng giảm sự tàn sát xuống
mức thấp nhất có thể.Mọi người hiểu ý tôi chứ ?

Không ai nói gì hết.

-Thôi, vậy đi đi ! – Thiên Tử khoát
tay.

Hơn 180 vạn quân của Uất Hận Thành
đang tiến về phía cổng thành Bắc của Tổ Long Thành.

Hàng trăm lá cờ màu đen giương cao,
tiếng trống đánh liên tục không ngừng nghỉ.Tiếng bước chân xào xạo trên mặt
tuyết.

Đi ở giữa đoàn quân là đội Bạch và
đội Vô.Những người lính khác đeo những cái khăn màu đen ở trên cổ.

-Mang đủ tên không đấy, hai cậu ? –
Đội trưởng Từ Tuyên nói với Thiên Tiễn và Dương Du.

-Vâng, đủ cả.Có thể chiến đấu liên
tục trong ba ngày được.

-Tốt.

Đội trưởng Từ Tuyên lại chạy xuống
cuối với Tuyết Hạ và Bách Yến.

-Hai cô có….

Tiếng của đội trưởng bị át đi bởi âm
thanh của tù và.

-Xin lỗi đội trưởng, chúng tôi không
nghe rõ !! – Tuyết Hạ phải hét lên.

-Có mang đủ mọi thuốc không ?

-Đủ rồi ạ ! – Bách Yến nói.

Đội trưởng chạy lên hàng đầu với Hàn
Thuyên.

-Tí nữa phân ra hai tổ nhé ! – Đội
trưởng nói.

-Vâng, nhưng chia thế nào đây ?

-Cậu đi với Hạc Tú, Diệp Thu, Dương
Du, Tuyết Hạ, Tử Khách. Tổ thứ hai là những người còn lại.

-Thế đội trưởng ?

-Tôi sẽ hành động một mình.

-Liệu có…

-Không sao, cậu hãy nói với những
thành viên khác đi.

Hàn Thuyên đi xuống dưới.

Đội trưởng Hãn Đồ chạy lại cùng với
đội trưởng Từ Tuyên.

-Lát nữa… – Hãn Đồ nói – Khi nào
chúng tôi và đại quân đánh được mặt ngoài và tiến vào bên trong, các cậu mới
bắt đầu vào, hiểu chứ ?

-Rõ rồi, nếu giết được Hi Vỹ, nhớ
bắn pháo hiệu đấy !

-Được rồi !

Đội trưởng Từ Tuyên không nói gì
nữa.Mọi việc như vậy là đã ổn.

Tuyết rơi dày nên khó nhìn được
đường phía trước, tuy nhiên, Từ Tuyên đã thấy cái ánh sáng mờ mờ đằng xa, đó là
ánh sáng từ Tứ Đại Kim Cương, bốn pho tượng khổng lồ của Tổ Long.

Một bông tuyết rơi vào tay Từ Tuyên,
ông đưa tay lên nhìn, rồi xoa vào tuyết, bông tuyết tan đàn rồi biến mất hẳn.

Từ Tuyên nheo mắt lại.

Như tuyết vậy…

-Tổ Long đây rồi ! – Hạc Tú nói.

Trước mặt đội Bạch là Tổ Long
Thành.Toàn thành sừng sững, to lớn, trong khi con người lại thật bé nhỏ. Ánh
sáng mặt trời đã le lói đằng kia.

Đại quân Uất Hận Thành dừng lại.Từ
đây, Hàn Thuyên có thể thấy những người của tộc Vũ đứng trên cổng thành, rõ
ràng đã có sự chuẩn bị trước.

Không khí im lặng một cách đáng sợ.

-Đã nhớ chưa, Hàn Thuyên ? – Đội
trưởng Từ Tuyên thì thầm.

-Vâng.

-Khi vào trong thành, lập tức chia
ngay thành hai tổ.Không được chậm trễ.

Ở đằng sau, Bách Yến đang ghé vào
tai Dương Du:

-Cậu còn giữ cái khăn không đấy ?

-À, có – Dương Du lúng búng.

-Cẩn thận nhé, tí nữa không thể đi
cùng nhau được rồi.

Dương Du không biết nói sao.Trông
anh chàng ngượng ngịu đến buồn cười.

-Cậu…

-Sao ? – Bách Yến quay ra.

-Mình…

Bách Yến cười, cô hôn nhẹ lên má của
Dương Du.

-Cẩn thận đấy.

Dương Du chẳng biết nói gì ngoài
chuyện mặt đỏ tưng bừng.

Có tiếng nói đằng xa, Hàn Thuyên
nghe không rõ, nhưng ngay sau đó, tất cả những chiến binh không phải của đội
Bạch đứng bên cạnh anh lập tức giơ khiên lên.

-Bắt đầu rồi ! – Từ Tuyên nói.

-Cúi xuống đi, các bạn ! – Hàn
Thuyên nói ra đằng sau.

Toàn bộ thành viên đội Bạch khom
người xuống, ngay sau đó, những người lính khác che khiên ở phía trên, khiên
che khá kín, Hàn Thuyên chỉ thấy chút tia sáng lọt xuống mặt mình.

Tiếng tù và thổi vang khắp mọi nơi.
Đội quân bắt đầu di chuyển về phía trước, đội Bạch cũng phải đi theo trong tư
thế khom lưng hết sức khó chịu.

-Bực mình quá ! – An Dương nói.

-Chỉ cách khoảng gần một ngàn bước
chân thôi, vào trong đấy rồi đừng kêu là chạy nhiều nhé ! – Diệp Thu nói.

An Dương cười khành khạch.

Đi khoảng bốn trăm bước, Hàn Thuyên
nghe thấy tiếng vun vút, nhưng không phải gió, mà là tên bắn xuống.

-Sao tối thế này ? – Tử Khách hỏi.

-Tên đấy ! – Hàn Thuyên hét lên.

Đội Bạch đang ở dưới những tấm khiên
nên không nhìn thấy cả một đợt mưa tên bay xuống, che khuất cả ánh nắng mặt
trời.Dù khiên đã che rất tốt, nhưng một vài người trong đội quân đã ngã
xuống.Tiếng tên đâm vào khiên nghe ầm hết cả tai Hàn Thuyên, tưởng như là đá
rơi xuống thì đúng hơn.

-Mẹ kiếp ! – Hạc Tú chửi rủa.Một mũi
tên rơi xuống đất, cách chân Hạc Tú có vài đốt ngón tay.

Đằng sau đội quân Uất Hận Thành, các
máy bắn đá đã lên dây.Các tay điều khiển máy bắn đang đốt những viên đá đã được
tẩm dầu sẵn, lửa bùng lên ngùn ngụt.

Một người đứng lên trên một mỏm đá,
tay phất cờ và gào lên:

-Bắn !

Hàng chục hòn đá lửa bay đi, lao
tới, đập vỡ những thứ gì nó chạm phải trên toà thành.Có những tên lính Tích Vũ
bị đá đè chết ngay lập tức.Những mảng tường của toà thành rơi xuống, vỡ nát
thành nhiều mảnh.

Tên và đá bay liên tục, hai bên đều
đã bị tổn thất, nhưng có vẻ Uất Hận Thành ít thương vong hơn.

Cuối cùng thì đội quân tiên phong đã
dừng lại.

Tất cả bọn họ đều chia đôi đội hình
ra để cho một chiếc xe phá thành đi vào.Những người kéo xe là các Thần Thú to
cao lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn.Cổng thành làm bằng thép và có Kết Giới bảo vệ
nên không thể dùng chưởng lực để phá được.

Một tiếng động rất lớn ở trên đầu Lý
Nhuệ, ngay sau đó, anh thấy người lính bên cạnh khuỵu chân xuống, song người
lính lại đứng ngay dậy.

-Chúng nó ném đá đấy !

Nhiều người lính không chịu nổi sức
nặng của những hòn đá ném xuống nên ngã xuống.

Ngay lập tức, ở phía sau, đội Vũ
Mang của Uất Hận Thành, với sự bảo vệ của những tấm khiên, đã bắn lên cổng
thành, yểm trợ cho đội phá thành ở bên dưới.Tên bắn rất rát nên lính Tích Vũ
không dám ló mặt nhiều.

Tiếng cổng thành bị phá kêu đinh tai
nhức óc. Đội Bạch đang thắt cho nhau những dải băng màu trắng vào cánh tay để
làm dấu hiệu.

-Tuyên à…- Đội trưởng Hãn Đồ nói.

-Có gì vậy ?

-Cẩn thận.

Từ Tuyên nhìn vào mắt của người bạn,
rồi ông ôm lấy Hãn Đồ.

-Hẹn gặp lại.

Hãn Đồ buông Từ Tuyên ra rồi chạy
lên phía trước cùng với những thành viên đội Vô.

-Đi nhé, Thuyên ! – Mạnh Uy nói.

-Cẩn thận đấy !

Hàn Thuyên quay về đằng sau, tiếng
nói hoà vào tiếng mưa tên, tiếng đá và tiếng rên la:

-Nhớ, tìm trong một canh giờ, xong tập
trung tại trung tâm Tổ Long Thành, rõ chưa ?

-Rõ ! – Mọi người đồng thanh.

Cả đội Bạch luồn bên dưới tiến sát
tới cổng thành.

Một tiếng ầm lớn vang lên, cánh cửa
đã bị sập.

-Lên ! – Đội trưởng Hãn Đồ hét.

Đội Vô cùng với đại quân tiến lên
phía trước.Mạnh Uy là người đầu tiên bước vào, anh ta nhảy lên cổ một tên lính
đâm thẳng con dao xuống, máu bắn lên mặt Mạnh Uy.Ngay lập tức, tiếng da, xương
bị chém đứt vang lên.

Những tên lính Tích Vũ đằng sau đứng
thành hàng giương cung lên bắn.

-Hà Liên ! – Mạnh Uy hét.

Một Tiên Thú tên là Hà Liên niệm
thuật, toàn bộ đội Vô được bao phủ bởi một vòng sáng xanh lục.Tên bay đến nhưng
gặp phải vòng sáng xanh thì bị đẩy ra hoặc gẫy làm đôi.

Đội Vô, được sự bảo vệ của vòng sáng
đó lập tức xông lên. Đội trưởng Hãn Đồ rút một cây sáo đen rất dài, đầu sáo bật
ra một lưỡi kiếm, ông chém xả vào mặt một tên lính, máu túa ra trên thanh
kiếm.Mạnh Uy phi con dao vào một tên lính định bắn lén đội trưởng Hãn Đồ, con
dao cắm vào cổ tên lính, hắn chỉ kịp “Ứ” lên một tiếng, máu tràn ra miệng rồi
gục xuống.

-Vào đi, Tuyên ! – Hãn Đồ hét.

Đội trưởng Từ Tuyên cùng đội Bạch
lao vào.Tuy nhiên, họ không chiến đấu ở đây.Nhiệm vụ của đội Bạch là ở trong
kia.

-Chia ra nhanh ! – Từ Tuyên nói.

Hai tổ của đội Bạch, tổ của Hàn
Thuyên theo hướng Đông của thành, tổ của Lý Nhuệ theo hướng Tây của thành.Bọn
họ chạy rất nhanh và mất hút trong đám quân hỗn chiến.

Đội trưởng Từ Tuyên dừng lại một
chút, rồi ông chạy như bay về phía trước, nhằm thẳng trung tâm Tổ Long Thành.

Thiên Tử đang đứng trên một đỉnh đồi,
trước mặt ông là cả một trận địa. Đứng từ đây cũng có thể nghe thấy tiếng quân
Uất Hận Thành reo hò đánh vào thành Bắc.

Một người trong Ngũ Thánh Điện đi
lên, nói với Thiên Tử:

-Đã xong, thưa ngài, đội Bạch đã vào
bên trong.

-Có đánh chiếm được thành không ?

-Mặc dù lính Tích Vũ có ít hơn,
nhưng được bảo vệ rất chắc chắn.Tuy quân ta có thế thượng phong trong lúc này,
nhưng muốn chiếm thành ít nhất cũng phải một ngày rưỡi.

-Đội của Ai Oán Đường và Sầu Lệ Điện
đã tập trung đủ chưa ?

-Sẵn sàng ứng cứu đội Bạch bất cứ
lúc nào.

Thiên Tử đi đi lại lại, khuôn mặt
hơi lo âu.

-Mong ngài đừng quá lo lắng, đội
Bạch là đội ưu tú nhất của Uất Hận Thành, sẽ không có gì xảy ra đâu.

-Ừ.

Một bông tuyết rơi xuống tay của
Thiên Tử, ông xoa bông tuyết, nó tan dần rồi biến mất.

Đúng rồi, Từ Tuyên rất thích
tuyết.Thiên Tử cười thầm.

Đội của Hàn Thuyên chạy như bay trên
con đường trống trải, chốc chốc Hàn Thuyên lại thấy một số người dân chạy loạn.

-Dừng lại ! – Hàn Thuyên giơ tay
lên, ra hiệu cho cả đội.

-Nấp đi ! – Hàn Thuyên nói.

Mỗi người nấp ở một chỗ khác
nhau.Trên cổng một tường thành, khá nhiều lính Vũ Mang đang tuần tra, đây là
một chốt chiến đấu bên trong, quân Uất Hận Thành tấn công vào đây sẽ bị cản
lại.Chắc chắn là còn rất nhiều đơn vị của Tích Vũ bên trong nữa.

Hàn Thuyên ra hiệu cho Dương Du bằng
một động tác cưa tay qua cổ và che miệng.

Dương Du gật đầu, bây giờ không phải
là Dương Du nhút nhát hằng ngày nữa, mắt anh ta loé lên tia máu.Dương Du chạy
tới một bức tường, nấp sau những bụi cây rậm rạp.

Dương Du đưa chiếc nỏ lên, báng nỏ
đặt vào vai, mắt ngắm theo hướng mũi tên, mũi tên đang chỉ thẳng vào cổ một tên
lính.

Dương Du lẩm bẩm trong miệng:

-Con cầu xin thần Thượng Đế. Hãy cứu
rỗi linh hồn chúng con, những kẻ bị nguyền rủa. Người nhân từ và độ lượng vô
cùng…

Dương Du kéo ngón tay trỏ, mũi tên
bay trúng cổ họng tên lính, mắt hắn lồi ra, máu sủi trong miệng rồi đổ vật
xuống.

Kéo cái lẫy xuống, một mũi tên khác
lại trồi lên, Dương Du ngắm bắn tên tiếp theo.

Cứ thế từng tên một bị hạ mà bọn
lính không hề hay biết.

-Đứa thứ mười ba ! – Dương Du lẩm
bẩm.

Tên lính quay về phía sau, hắn nhận
ra những tên đồng đội của mình đã chết.

Mũi tên bay đi.

-Có kẻ…

Lời nói của tên lính kết thúc bằng
một âm thanh của cái thanh quản bị mũi tên xuyên qua.

-Khỉ thật, xui quá ! – Dương Du chửi
thầm.

Ngay lập tức, những tên lính Tích Vũ
mở cổng và xông ra, rất đông, cả một trung đội.

-Ra đi ! – Hàn Thuyên hét lên.

Diệp Thu là người xông ra đầu tiên
với một cú vung ngang tay vào mặt một tên lính.Tiếng xương cổ gãy kêu đến “Rắc”
một cái.Hạc Tú chém song đao như kiểu một cái kéo, đầu tên lính rơi xuống, bửa
làm đôi.Máu phun tung toé.

Hàn Thuyên chém ngang kiếm, tên lính
bị cụt đầu, chém cái thứ hai, một tên lính người xẻ đôi. Đường kiếm của Hàn
Thuyên nhanh gọn, dứt khoát, không rườm rà.

Có hai lính Tích Vũ bay lên không
trung và vận lực.

-Tuyết Hạ ! – Hàn Thuyên hét.

Tuyết Hạ đưa tay niệm thuật, và xoay
chiếc Pháp Kiếm của mình một vòng.Vừa lúc ấy, những luồng sét từ những tên Vũ
Linh bắn xuống.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Đội Bạch không hề hấn gì, nhờ có Kết
Giới chống phép thuật của Tuyết Hạ.

Những tên Vũ Linh thấy vậy, liền
niệm thuật, nhằm thẳng vào Tuyết Hạ.

Nhưng bọn chúng thấy một cái bóng ở
trước mặt.Một thứ như móng vuốt cào vào mặt một tên Vũ Linh, hắn kêu thét đau
đớn rồi ngã xuống, tên thứ hai chưa kịp hiểu chuyện gì thì thấy một kẻ đang
ngồi trên cổ mình với cái vuốt vắt chéo qua cổ.

Tử Khách nghiến răng kéo hai tay
mang vuốt của mình, cái cổ của tên lính bị xé toạc, những tiếng cơ và xương cổ
đứt đan xen nhau, máu rớt từ cái cổ rơi xuống đất như xối.

Bọn Tích Vũ không biết ở đâu ra đông
đến thế, Hàn Thuyên gọi Hạc Tú:

-Tú, ra tay đi !

Hạc Tú nhảy vào giữa đám quân Tích
Vũ, lấy chuôi của hai thanh kiếm lắp lại, xoay một vòng, được một thanh kiếm
duy nhất, có hai lưỡi.Hạc Tú xoay thanh kiếm tới đâu, máu phun ra đến đấy.Kiếm
hai lưỡi của Hạc Tú rất tốt khi bị bao vây và đánh với số lượng đông.

-Cổ.

Thanh kiếm xuyên họng một tên lính.

-Tay.

Thanh kiếm quét qua làm một cánh tay
của tên lính rớt xuống, hắn lăn lộn dưới đất với cái tay đã bị cụt.

-Tú !!! Cẩn thận !

Một tiểu đội lính Tích Vũ giương
cung lên nhằm thẳng Hạc Tú.

Hàn Thuyên xông lên phía trước, đôi
chân guồng hết cỡ.

Các thành viên đội Bạch phải nấp vào
một chỗ, Hàn Thuyên sắp dùng thuật.

Lính Tích Vũ lại quay sang Hàn
Thuyên.Những cái cung với tên phát ánh sáng xanh.

Là Liên Xạ.

Tên bay vào người của Hàn Thuyên.

Rồi xuyên qua người Hàn Thuyên.

Chỉ là ảo ảnh.

-Lạnh quá ! – Một tên lính thốt lên,
rơi cả cái cung xuống.

Ngay lập tức, ngực tên lính có một
khe phun ra máu.Tên thứ hai đứt đầu, tên thứ ba xẻ tan mặt.Cứ như thế toàn tiểu
đội lính Tích Vũ bị diệt sạch.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+