Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 24 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tiếng nổ vang khắp thành Đông Tổ
Long.

Đội trưởng Hãn Đồ phải né những đợt
tên bắn xuống liên tiếp từ Nhất Tiễn.Mũi tên rơi tới đâu, đất bị xới lên đến
đó.

Âm thanh vun vút cứ vẳng trong tai
Hãn Đồ, nghe thấy nơi nào có tiếng động, ông liền tránh chỗ đó ra, trên lý
thuyết là vậy, nhưng không phải lúc nào cũng tránh được toàn bộ tên.

Áo của Hãn Đồ đã có nhiều vết rách,
đi liền với nó là những vết thương.

-Ngươi ngán rồi sao ? – Nhất Tiễn
cười, hắn lấy một mũi tên, bắn về phía đội trưởng Hãn Đồ rồi niệm thuật:

-Địa Niên Kim Thuật ! Bội Thuật !

Mũi tên biến thành một mũi lao, xoáy
tít.

Đội trưởng Hãn Đồ vận chân khí để
chặn mũi lao.

Mặt đất rung chuyển.

-Ngươi đã cố gắng. – Nhất Tiễn nói.
– Nhưng mọi chuyện cũng sắp kết thúc rồi.

Vai của đội trưởng Hãn Đồ đã bị
ngạnh của cái lao chém qua, vai ông chảy rất nhiều máu.

Hãn Đồ gục xuống, ông đã gần như cạn
sạch chân khí.

Nhất Tiễn bay xuống, hắn tiến tới
đội trưởng Hãn Đồ.

“Phải sống, phải sống ! Không thể
chết !”

Hãn Đồ nghe thấy tiếng gió như bị
cản lại.

Gió như vấp phải một vật gì đó, nó
không thổi tới chỗ ông.Hình như nó bị cản bởi một thứ gì đó.

Bây giờ, nếu mở mắt, ông sẽ bị áp
đảo về tinh thần ngay lập tức, đối thủ vẫn gần như là vẹn toàn, trong khi ông
mình mẩy đầy vết thương, hơn nữa, mắt không thể nhìn thấy gì trong bầu trời đầy
mưa tuyết thế này, lúc đó tinh thần sẽ hoảng loạn vì không biết mũi tên bay từ
hướng nào.

-Ngươi thua rồi ! – Nhất Tiễn đứng
cách ông khoảng mười bước chân rút cung, mũi tên Trí Mệnh Thỷ phát sáng.

Hãn Đồ vận khí vào chân, ông vừa kịp
thoát khỏi cái chết, mũi tên cắm sâu xuống đất.

-Vẫn còn ngoan cố sao ? Ta sẽ cho
ngươi chết !

Hãn Đồ nhảy vọt lên.

Những tiếng gió không đều, lúc có
lúc không .

Liệu có phải …. ?

Đúng rồi ! Tháp Tứ Quang !

Tháp Tứ Quang là bốn ngọn tháp được
xây dựng vào thời Hoàng Đế năm thứ năm, thực ra tháp là một toà nhà lớn, được
xây dựng bằng đá tôi luyện đặc biệt trong Luyện Ngục Hoả Sơn ở Phạt Mộc
Trường.Trên đỉnh mỗi tháp có một hệ thống những chiếc vòng tròn kim loại đan
xen nhau, vòng nọ đan vòng kia và được gắn vào một vòng tròn lớn, hệ thống đó
làm xoay liên tục không ngừng nghỉ quanh năm suốt tháng, trải qua hàng chục thế
kỷ, đó là Tuyệt Tận.Những kiến trúc sư tài ba và hàng triệu thợ rèn, thợ kim
hoàn mất gần mười năm để tạo ra nó.Mỗi tháp đứng sau một vị thần trong Tứ Đại
Kim Cương, vào ngày Hạ Chí, vào đúng giờ Ngọ, mặt trời sẽ đi vào giữa trung tâm
Tổ Long Thành, ánh sáng tích tụ tại các Tuyệt Tận, những ánh sáng đó lại được
phản về trung tâm Tổ Long Thành, hay chính là Long Sảnh, một khu đất lớn chính
giữa Tổ Long Thành, trên mặt hồ, được tạo nên từ đá Thanh Khố Thạch, khi bốn
ánh sáng đó giao nhau, một luồng ánh sáng duy nhất sẽ hiện lên thành một cột
sáng lớn.Trên mỗi tháp có các bệ hướng vào trong, một người lên đó sẽ làm lễ,
và bắt đầu mở ngày lễ Thái Dương trong vòng ba ngày.

Hãn Đồ nhớ dưới chân tháp này có một
cửa vào.

Ông lao người xuống, lúc này thì ông
phải mở mắt.

Kia rồi, cánh cửa kia rồi, may mắn
làm sao, nó chưa hề bị tổn hại gì.

Tránh đợt tên Liên Xạ từ Nhất Tiễn,
Hãn Đồ vừa chạy vừa thổi ra một luồng âm thanh du dương, cánh cửa sắt như được
ai đó đẩy liền từ từ mở ra.

Hãn Đồ nhảy vào bên trong.

Bên trong tối như mực, nếu đóng cửa
lại sẽ không thấy gì, coi như mù.

Ông thở ra, tiếng thở nhỏ lọt thỏm
trong không khí, chứng tỏ bên trong toà tháp rất rộng lớn.

Nhất Tiễn nhìn cánh cửa sắt và nhìn
vào trong.

Rất tối.

Nhất Tiễn cười, hắn định bắn nát
cổng nhưng hắn lại thôi.Nhất Tiễn đi vào và đóng cái cổng.

-Ngươi nhầm rồi ! Hãn Đồ ! Ngươi có
biết vì sao mà người ta gọi Vũ Mang là sát thủ của bóng đêm không ?

Hãn Đồ chỉ nghe thấy tiếng lùng bùng
trong tai, rất đúng ý ông. Ông xé ông tay áo thành hai miếng vải nhỏ rồi đút
vào hai lỗ tai.

Hãn Đồ tách cây sáo của mình ra làm
đôi, trong bóng tối, tay ông sờ thấy sáu sợi dây.Mỗi nửa thân sáo được nối với
nhau bằng những sợi dây như dây đàn.

Trong bóng đêm, hai cái đốm nhỏ lập
loè, là hai mắt của Nhất Tiễn.

-Loại thuật cao cấp của Vũ Mang. –
Nhất Tiễn nói.

Trong mắt Nhất Tiễn, hắn nhìn thấy
một luồng chân khí đang chuyển động.

-Vĩnh biệt !

Hãn Đồ kéo tay trên những dây đàn.

-Ngươi không thể như Từ Tuyên được
đâu ! – Hi Vỹ hét, hắn bắn Liên Xạ về phía cái bóng đang di chuyển với một
luồng khí trắng trên mặt đất.

Hàn Thuyên rẽ người, anh thấy tốc độ
của mình đã bị giảm đáng kể.

Thanh Kiếm Hoa của đội trưởng quá
dài, khiến cho một người quen cận chiến như anh không thể phát huy Tàng Ảnh Hàn
Đao với thanh kiếm như thế này được, Tàng Ảnh Hàn Đao cần có sự chính xác, Hàn
Thuyên đã quen với Bạch Hàn Đao nên cầm trường kiếm đối với anh rất khó khăn.

Mắt của Hi Vỹ rất tinh nên hắn có
thể biết được Hàn Thuyên tấn công từ hướng nào.Chỉ có tốc độ của đội trưởng Từ
Tuyên mới làm mắt hắn không theo kịp mà thôi.

Thanh Kiếm Hoa chém ngang, Hi Vỹ né
người, hắn nhảy lộn, rút tên và lên dây cung, toàn thân người hắn phát sáng:

-Địa Niên Kim Thuật ! Đoạt Mệnh Tiễn
!

Mũi tên xoáy với tốc độ khủng khiếp,
toàn bộ đất đá bên dưới bị Khí của Đoạt Mệnh Thỷ cuốn vào tạo thành một đống đá
bay kèm với mũi tên.

Hàn Thuyên né người trong cái chớp
mắt, anh đổ vật xuống. Đoạt Mệnh Tiễn bay qua vai, đâm thẳng vào tường, tiếng
nổ long cả đất, những mảng tường thành khổng lồ bắn tung toé lên không trung
rồi vỡ nát khi rơi xuống đất.

Hàn Thuyên nằm trên đất, tay của anh
đã bị chân khí của Đoạt Mệnh Tiễn làm ảnh hưởng tới cánh tay phải, máu chảy
ròng xuống đất.

-Thực ra Đoạt Mệnh Tiễn chưa phải là
mạnh nhất. – Hi Vỹ bước tới.

Hàn Thuyên cố gắng đứng dậy.

-Mạnh nhất là Tuyệt Tàn Vô Mệnh
Tiễn.Loại thuật thuộc đẳng cấp cao nhất của Thánh Tiễn Tâm Pháp. Đoạt Mệnh Tiễn
chưa bằng được một phần mười uy lực của nó.Ta vẫn chưa tới mức ấy.

Hàn Thuyên hướng ánh mắt về phía Hi
Vỹ, anh thấy hắn đang cười.

-Ngươi đã chết. – Hi Vỹ nói.

Hàn Thuyên nhắm mắt.

“Mày là ai ? Là Hàn Thuyên, đứa con
trai của gia tộc họ Hàn, gia tộc máu của sông Hàn Thuỷ.Mày thuộc về nơi đó, chỉ
có máu, không có lòng yêu thương !”

Tiếng nói ấy làm Hàn Thuyên mở bừng
mắt.

Ánh mắt ấy nhìn thẳng vào Hi Vỹ.

“Quỷ” – Hi Vỹ giật mình.

Không hắn loá mắt rồi, làm gì có quỷ
ở đây, trước mặt hắn chỉ là kẻ sắp chết, nhưng sao ánh mắt tên này khó chịu thế
nhỉ ?

-Ta sẽ dùng thuật này – Hàn Thuyên
nói – Ta định dùng nó để kết thúc cuộc đời của một kẻ, nhưng bây giờ ta sẽ kết
thúc ngươi trước.

Hi Vỹ nheo mắt.

-Ngươi tên là gì ?

-Hàn Thuyên.

Hi Vỹ giật mình, hắn nghĩ tới Hàn
Thuỷ, con sông độc nhất chảy qua Uất Hận Thành, có một gia tộc nổi tiếng ở đó
với con sông này, gia tộc nổi tiếng họ Hàn.

-Có phải ngươi là người của dòng họ
Hàn Lão Đế không ?

-Phải.

-Ngươi muốn giết ai ?

-Một kẻ.

-Kẻ nào ?

-Kẻ đã lấy đi tâm hồn ta.

Hàn Thuyên chạy tới, anh niệm thuật:

-Nhân Niên Băng Thuật ! Hàn Băng
Kiếm Thuật !

Mạnh Uy và mọi người đang phải chống
đỡ rất vất vả, lính Tích Vũ quá đông.

Anh nhìn về đằng kia, Hàn Thuyên
đang một mình chiến đấu với Hi Vỹ.

-Cậu làm được không ? – Hà Liên nói.

-Được ! – Bích Nhi gượng, bả vai vẫn
còn đau.

-Lùi lại đi ! – Hà Liên hét.

Bích Nhi lôi ra cái cuộn vải màu đỏ,
cô không ngờ là phải dùng tới nó, trước khi ra trận, cô đã rất đắn đo về cuộn
vải này.

Toàn bộ các thành viên đã lùi lại về
phía sau, chỉ còn Bích Nhi đối mặt với hàng ngàn quân Tích Vũ.

Trải cuộn vải, Bích Nhi niệm thuật:

-Triệu Hồi Thuật ! Hoả Chu Tước !

Một ngọn lửa lớn bùng lên từ trong
cuộn vải, ngọn lửa ấy hoá thành một con phượng hoàng lửa khổng lồ, sải cánh dài
cả trăm trượng, con phượng hoàng lao về phía đám lính.Một tiếng nổ lớn.

Các Vũ Linh và Vũ Mang của Uất Hận
Thành đang ở trên cao của Tổ Long Bắc có thể thấy cả một vệt lửa dài chạy khắp
thành Nam.

Lính Tích Vũ đã chết gần hết sau
thuật vừa rồi.

Con phượng hoàng bắt đầu đảo chiều
bay, nó vòng lên rồi lao thẳng xuống Bích Nhi.

-Phong Ấn Thuật !

Vừa kịp lúc con phượng lửa há cái
miệng, một luồng sáng bốc lên, con phượng biến thành một ngọn lửa bé rồi chui
vào trong cuộn vải.

Bích Nhi đóng tấm vải rồi buộc chặt
dây.

-Xong !

Hạc Tú nhìn về đằng sau, Hàn Thuyên
vẫn đang chiến đấu một mình.

Anh chạy về hướng đó.

Hi Vỹ đã mừng quá sớm, và bây giờ
thì hắn đang phải lãnh hậu quả.

Tốc độ của Hàn Thuyên bây giờ không
còn kém đội trưởng Từ Tuyên nữa.Không những nhanh mà Hàn Thuyên còn kéo theo cả
những dải băng lạnh toát trong không khí, vừa gây sát thương, vừa tạo một vùng
hàn khí quanh người Hi Vỹ. Đã bị thương, hàn khí còn làm cho cơ thể không thể
truyền chân khí một cách liên tục.Mấy lần Hi Vỹ định dùng thuật, nhưng chân khí
không theo ý muốn của hắn.

“Trước mặt”.

Hi Vỹ né người, một dải băng lạnh
toát cứa qua mặt hắn, máu chảy dài.

Nhưng không hiểu sao Hi Vỹ lại cười.

Hàn Thuyên dừng lại, anh thở hồng
hộc.

-Ngươi đã tự hại mình rồi, Hàn
Thuyên !

Thanh Kiếm Hoa quá dài khiến cho Hàn
Băng Kiếm Thuật không thực sự chính xác, hơn nữa chiến đấu suốt từ giờ Mùi tới
giờ Hợi đã làm Hàn Thuyên cạn hết chân khí.

-Bây giờ ngươi còn chân khí không ?
– Hi Vỹ nói.Mặc dù cơ thể bị đầy vết chém nhưng hắn vẫn đủ sức giương cung.

Hàn Thuyên cố gượng.

“Mày phải sống, Thuyên.Bản năng tồn
tại của mày đâu rồi ?”

Tiếng nói ấy vang lên trong đầu Hàn
Thuyên.

Anh ghét tiếng nói ấy.

Mũi tên Dẫn Nhi Bất Pháp bay tới.

Hàn Thuyên dồn sức vào đôi tay đánh
văng mũi tên ra.

Anh dồn hết lượng chân khí còn lại
trong cơ thể, rồi nhảy lên không trung.

Hi Vỹ cũng đã mệt, hắn buông cung
xuống, tên đã hết.

Hi Vỹ liền đưa tay niệm thuật:

-Nhân Niên Huyết Thuật ! Lục Hoành
Phi Thuật !

Cặp cánh Lục Hoành Thiên xuất hiện
sau lưng Hi Vỹ, đôi cánh ấy phát ra một luồng chân khí vàng rực, bắn thẳng lên
Hàn Thuyên.

Hàn Thuyên dồn sức vào thanh Kiếm
Hoa, anh không còn gì để mất nữa:

-Địa Niên Kim Thuật ! Hàn Đao !

Xung quanh thanh Kiếm Hoa, cả một
vệt băng trong không trung đi xuống, va chạm với chân khí của Lục Hoành Phi
Thuật.

Khí phát ra mạnh, làm rung chuyển cả
mặt đất, tuyết bắn lên rồi rơi xuống như mưa.Cuối cùng, một trận nổ lớn ở trên
không trung.

Hi Vỹ mệt mỏi, hắn cúi đầu và thổ ra
cả đống máu.

Nhưng…

Hi Vỹ nhìn lên, Hàn Thuyên vẫn lao
xuống, tay cầm kiếm trong tư thế đâm.

Hi Vỹ rút thanh kiếm đeo đằng sau
ra, thanh kiếm trắng và lạnh.

Bạch Hàn Đao.

Hi Vỹ thấy cổ của Hàn Thuyên đang
hở.

Máu bắn tung toé trên đất.

-Vĩnh biệt ! – Nhất Tiễn gào.

Hãn Đồ kéo tay trên những dây đàn.

-Địa Niên Phong Thuật ! Lục Huyền
Phát !

Nhất Tiễn thấy mắt hắn quay cuồng
một cách không cần thiết.Thân thể chao đảo như muốn quỵ xuống.

Nhất Tiễn định dùng thuật Cuồng Lôi
Thiên Ưng.Nhưng đầu óc đang đau như bị một cây gậy sắt đập vào, hắn thả mũi
tên.

Con chim ưng sét phát sáng, nó lao
về một phía.Tiếng nổ lớn vang lên, cánh cửa sắt bị vỡ nát.

Nhất Tiễn chạy ra ngoài, tay ôm
đầu.Hắn ngã xuống đất và nằm quằn quại.

Đội trưởng Hãn Đồ từ trong bước ra.
Ông tiến lại gần hắn.

-Bên trong Tháp Tứ Quang được xây
bằng loại đá rất nhẵn. Ở trong không gian được xây bao bọc bằng một loại vật
liệu như vậy, âm thanh lùng bùng như trống đánh khó nghe do không thể phản
xạ.Nếu âm thanh càng trầm, lúc đó, tai sẽ bị ù và mất tập trung.Ta đã dồn lượng
chân khí cuối cùng để tạo ra âm thanh đó.

Nhất Tiễn vẫn ôm chặt đầu, nhưng hắn
đứng dậy và loạng choạng.

-Kết thúc rồi ! – Hãn Đồ chạy tới
chém dọc kiếm.

Nhất Tiễn ngả người, lưỡi kiếm quét
qua cánh tay trái, máu phun thành vòi, cánh tay hắn rơi bich xuống đất.

Lưỡi kiếm lại vung xuống, lần này là
cánh tay phải, một tiếng bịch nữa vang lên.

Máu thấm đầy trên tuyết.

Nhưng Nhất Tiễn không kêu, hắn cắn
chặt môi đến nỗi môi hắn ứa máu, chảy xuống cằm.Tấm khăn trắng đeo trước mặt
Nhất Tiễn thấm đầy máu.

-Ngươi thua rồi ! – Hãn Đồ quay lưng
lại.

Nhất Tiễn rên rỉ:

-Đứng…lại…

Hãn Đồ quay lại, tên Nhất Tiễn này
đang cố gắng đứng dậy dù hai tay đã bị cụt.

Nhất Tiễn hổn hển:

-Ta…là…Nhất Tiễn của Tứ Vũ Tích…

-Kể cả ngươi là thánh, mất hai tay
rồi thì định chiến đấu tiếp sao ?

-Ta là…người tộc Vũ…ta là Nhất
Tiễn…Ta hi sinh vì nhiệm vụ…vì nhiệm vụ cao cả…

Nhất Tiễn lấy miệng kéo tấm khăn che
mặt.Một khuôn mặt còn rất trẻ, trẻ hơn cả Tứ Pháp.

Nhất Tiễn nghiêng người, tên trong
túi vải rơi xuống đất.

Hắn đá một mũi tên lên không trung,
rồi chạy tới chỗ đổ nát, đá tiếp cây cung lên, rồi hắn nhảy lên cao.

Hai chân đạp vào cung, Nhất Tiễn lấy
miệng kéo dây cung với mũi tên, máu từ hai bên vai hắn chảy ròng xuống đất.

-Địa Niên Kim Thuật ! Tử Tâm Tiễn !

Mũi tên bay xuống, đội trưởng Hãn Đồ
nhảy lui về đằng sau mấy chục bước.

Nhưng khi chạm đất, một tiếng nổ,
hàng ngàn mũi tên khác bắn ra tứ phía, những mũi tên ấy bay cả về phía Nhất
Tiễn.

Nhất Tiễn cười, nhiệm vụ của hắn đã
kết thúc.

Hi Vỹ đâm thanh Bạch Hàn Đao lên.

Hàn Thuyên đang trong tư thế rơi nên
không thể tránh được.

Anh đưa tay trái ra phía trước.

Thanh Bạch Hàn Đao đâm thủng lòng
bàn tay trái Hàn Thuyên, xuyên ra mu bàn tay, anh nén lại một tiếng kêu, rồi
cắn chặt răng đâm thanh Kiếm Hoa.

Thanh Kiếm Hoa đâm thẳng vào bụng Hi
Vỹ.

Máu phun tung toé trên mặt đất.

Bàn tay trái của Hàn Thuyên run run,
vừa đau bởi kiếm đâm lại vừa lạnh tới tận óc do hàn khí của thanh đao.

Hi Vỹ thổ máu, mặt hắn đang ở gần
mặt Hàn Thuyên, hắn thấy đôi mắt của Hàn Thuyên, đôi mắt đầy sự hận thù và
trống trải.

“Quỷ”.

-Tất cả chấm dứt. – Hàn Thuyên nói.

Hi Vỹ cúi mặt, hắn cố gắng thở:

-Vậy…đây là chiến trường…

-Đây là chiến trường.

-Thế…thì…chưa kết thúc đâu…

Hàn Thuyên ấn thanh kiếm xuống, lưỡi
kiếm rạch đứt ruột Hi Vỹ.

Hi Vỹ mở to mắt, hắn đã nhìn thấy,
chiến trường đây rồi, chiến trường đang ở đây.

Hàn Thuyên rút kiếm, Hi Vỹ đổ người
về đằng sau, hắn ngã xuống tuyết.

Hàn Thuyên thả thanh Kiếm Hoa đẫm
máu xuống, anh nghiến răng rút thanh Bạch Hàn Đao.Tay của anh lại phun máu
xuống tuyết.

-Thuyên !

Hạc Tú và Tuyết Hạ vừa tới nơi.

-Cậu… – Tuyết Hạ rên lên.

Cô lấy một tấm vải trắng, rắc thuốc
rồi băng lại.

Hạc Tú nhìn xác chết của Hi Vỹ, anh
nói:

-Sao đây ?

-Lấy trong túi…áo tôi.

Hạc Tú lấy ống pháo trong túi áo Hàn
Thuyên, anh mở ống rồi đốt, cục pháo bay lên rồi nổ thành một màu tím trên
trời.

Nhiệm vụ kết thúc.

Chân núi Đặng Lung Sơn.

Gió thổi.

Tuyết rơi.

Hàng trăm vạn xác chết.

Thiên Tử đứng giữa chiến
trường.Trước mặt ông, con Đại Cực Quái nằm thành một đống lớn, máu chảy khắp
người con quái vật.

Tay của Thiên Tử bị cào xé ghê rợn,
máu tuôn khắp người ông.

Ba người trong Ngũ Thánh Điện ở đằng
sau, người họ cũng đầy máu .

-Ngài Thiên Tử ! Ngài không sao chứ
?

Thiên Tử ôm cánh tay đầy máu của
mình, rồi nói:

-Không sao.Về trại thôi.

Thiên Tử quay gót, những người lính
còn lại của Uất Hận Thành cũng đi theo Thiên Tử, còn lại chưa đến nghìn
người.Lá cờ đen của Uất Hận Thành bay phấp phới trong gió.

-Vĩnh biệt ! – Nhất Tiễn gào.

Hãn Đồ kéo tay trên những dây đàn.

-Địa Niên Phong Thuật ! Lục Huyền
Phát !

Nhất Tiễn thấy mắt hắn quay cuồng
một cách không cần thiết.Thân thể chao đảo như muốn quỵ xuống.

Nhất Tiễn định dùng thuật Cuồng Lôi
Thiên Ưng.Nhưng đầu óc đang đau như bị một cây gậy sắt đập vào, hắn thả mũi
tên.

Con chim ưng sét phát sáng, nó lao
về một phía.Tiếng nổ lớn vang lên, cánh cửa sắt bị vỡ nát.

Nhất Tiễn chạy ra ngoài, tay ôm
đầu.Hắn ngã xuống đất và nằm quằn quại.

Đội trưởng Hãn Đồ từ trong bước ra.
Ông tiến lại gần hắn.

-Bên trong Tháp Tứ Quang được xây
bằng loại đá rất nhẵn. Ở trong không gian được xây bao bọc bằng một loại vật
liệu như vậy, âm thanh lùng bùng như trống đánh khó nghe do không thể phản
xạ.Nếu âm thanh càng trầm, lúc đó, tai sẽ bị ù và mất tập trung.Ta đã dồn lượng
chân khí cuối cùng để tạo ra âm thanh đó.

Nhất Tiễn vẫn ôm chặt đầu, nhưng hắn
đứng dậy và loạng choạng.

-Kết thúc rồi ! – Hãn Đồ chạy tới
chém dọc kiếm.

Nhất Tiễn ngả người, lưỡi kiếm quét
qua cánh tay trái, máu phun thành vòi, cánh tay hắn rơi bich xuống đất.

Lưỡi kiếm lại vung xuống, lần này là
cánh tay phải, một tiếng bịch nữa vang lên.

Máu thấm đầy trên tuyết.

Nhưng Nhất Tiễn không kêu, hắn cắn
chặt môi đến nỗi môi hắn ứa máu, chảy xuống cằm.Tấm khăn trắng đeo trước mặt
Nhất Tiễn thấm đầy máu.

-Ngươi thua rồi ! – Hãn Đồ quay lưng
lại.

Nhất Tiễn rên rỉ:

-Đứng…lại…

Hãn Đồ quay lại, tên Nhất Tiễn này
đang cố gắng đứng dậy dù hai tay đã bị cụt.

Nhất Tiễn hổn hển:

-Ta…là…Nhất Tiễn của Tứ Vũ Tích…

-Kể cả ngươi là thánh, mất hai tay
rồi thì định chiến đấu tiếp sao ?

-Ta là…người tộc Vũ…ta là Nhất
Tiễn…Ta hi sinh vì nhiệm vụ…vì nhiệm vụ cao cả…

Nhất Tiễn lấy miệng kéo tấm khăn che
mặt.Một khuôn mặt còn rất trẻ, trẻ hơn cả Tứ Pháp.

Nhất Tiễn nghiêng người, tên trong
túi vải rơi xuống đất.

Hắn đá một mũi tên lên không trung,
rồi chạy tới chỗ đổ nát, đá tiếp cây cung lên, rồi hắn nhảy lên cao.

Hai chân đạp vào cung, Nhất Tiễn lấy
miệng kéo dây cung với mũi tên, máu từ hai bên vai hắn chảy ròng xuống đất.

-Địa Niên Kim Thuật ! Tử Tâm Tiễn !

Mũi tên bay xuống, đội trưởng Hãn Đồ
nhảy lui về đằng sau mấy chục bước.

Nhưng khi chạm đất, một tiếng nổ,
hàng ngàn mũi tên khác bắn ra tứ phía, những mũi tên ấy bay cả về phía Nhất
Tiễn.

Nhất Tiễn cười, nhiệm vụ của hắn đã
kết thúc.

Hi Vỹ đâm thanh Bạch Hàn Đao lên.

Hàn Thuyên đang trong tư thế rơi nên
không thể tránh được.

Anh đưa tay trái ra phía trước.

Thanh Bạch Hàn Đao đâm thủng lòng
bàn tay trái Hàn Thuyên, xuyên ra mu bàn tay, anh nén lại một tiếng kêu, rồi
cắn chặt răng đâm thanh Kiếm Hoa.

Thanh Kiếm Hoa đâm thẳng vào bụng Hi
Vỹ.

Máu phun tung toé trên mặt đất.

Bàn tay trái của Hàn Thuyên run run,
vừa đau bởi kiếm đâm lại vừa lạnh tới tận óc do hàn khí của thanh đao.

Hi Vỹ thổ máu, mặt hắn đang ở gần
mặt Hàn Thuyên, hắn thấy đôi mắt của Hàn Thuyên, đôi mắt đầy sự hận thù và
trống trải.

“Quỷ”.

-Tất cả chấm dứt. – Hàn Thuyên nói.

Hi Vỹ cúi mặt, hắn cố gắng thở:

-Vậy…đây là chiến trường…

-Đây là chiến trường.

-Thế…thì…chưa kết thúc đâu…

Hàn Thuyên ấn thanh kiếm xuống, lưỡi
kiếm rạch đứt ruột Hi Vỹ.

Hi Vỹ mở to mắt, hắn đã nhìn thấy,
chiến trường đây rồi, chiến trường đang ở đây.

Hàn Thuyên rút kiếm, Hi Vỹ đổ người
về đằng sau, hắn ngã xuống tuyết.

Hàn Thuyên thả thanh Kiếm Hoa đẫm
máu xuống, anh nghiến răng rút thanh Bạch Hàn Đao.Tay của anh lại phun máu
xuống tuyết.

-Thuyên !

Hạc Tú và Tuyết Hạ vừa tới nơi.

-Cậu… – Tuyết Hạ rên lên.

Cô lấy một tấm vải trắng, rắc thuốc
rồi băng lại.

Hạc Tú nhìn xác chết của Hi Vỹ, anh
nói:

-Sao đây ?

-Lấy trong túi…áo tôi.

Hạc Tú lấy ống pháo trong túi áo Hàn
Thuyên, anh mở ống rồi đốt, cục pháo bay lên rồi nổ thành một màu tím trên
trời.

Nhiệm vụ kết thúc.

Chân núi Đặng Lung Sơn.

Gió thổi.

Tuyết rơi.

Hàng trăm vạn xác chết.

Thiên Tử đứng giữa chiến
trường.Trước mặt ông, con Đại Cực Quái nằm thành một đống lớn, máu chảy khắp
người con quái vật.

Tay của Thiên Tử bị cào xé ghê rợn,
máu tuôn khắp người ông.

Ba người trong Ngũ Thánh Điện ở đằng
sau, người họ cũng đầy máu .

-Ngài Thiên Tử ! Ngài không sao chứ
?

Thiên Tử ôm cánh tay đầy máu của
mình, rồi nói:

-Không sao.Về trại thôi.

Thiên Tử quay gót, những người lính
còn lại của Uất Hận Thành cũng đi theo Thiên Tử, còn lại chưa đến nghìn
người.Lá cờ đen của Uất Hận Thành bay phấp phới trong gió. Truyện Thiên Đế Kiếm
copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com

Đội trưởng Từ Tuyên mở mắt, trước
mặt ông là Hàn Thuyên, bàn tay trái băng bó.

-Cậu đấy à ?

-Hi Vỹ chết rồi, đội trưởng.Nhiệm vụ
hoàn thành rồi.

Đội trưởng Từ Tuyên khẽ gật đầu, ông
cười:

-Tốt, tốt lắm.

Mọi thành viên đội Bạch đứng xung
quanh ông, ai cũng hết sức buồn bã, họ mang một khuôn mặt nặng trĩu.

-Tôi…sắp chết rồi.

Bách Yến nói:

-Không đội trưởng, ngài sống rồi,
chúng tôi đã lấy mũi tên rồi !

-Nói dối mà cũng không biết cách,
tôi đang lạnh tới thấu xương đây.

Bách Yến im lặng.

-Chiến trường là thế…tôi xin
lỗi…không thể đi cùng các bạn rồi…

-Không ! – Bích Nhi nói – Đội trưởng
sẽ đi với chúng tôi tới cuối đời, chúng ta sẽ chơi tuyết, chúng ta sẽ về Phạt
Mộc Trường chơi tuyết !

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+