Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 26 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hàn Vệ ăn không ngon.

Bát cơm đầy ứ trước mặt Hàn Vệ, hắn
nhìn đã thấy nản.

Mặc dù không thiếu các món ngon,
nhưng Hàn Vệ thấy nuốt không trôi.

-Ăn đi.Sao ngồi mãi thế ! – Hàn phu
nhân giục con.

Hàn Vệ nói, giọng hơi ngượng:

-À, dạ, mẹ ăn đi !

Hàn Ngọc nhìn anh trai, cô cũng thấy
hơi lạ.Thường ngày, Hàn Vệ ăn rất ngon miệng và là người ăn nhiều nhất nhà.Bỗng
dưng hôm nay trở trời hay sao mà hắn chán ăn.

Hàn Phi thì vẫn ăn uống như thường,
Hàn Vệ ra sao thì cũng không liên quan gì tới hắn, trước tiên là phải no bụng
đã.

-Mẹ à ? – Hàn Ngọc nói – Có khi anh
con đang yêu đấy !

-Bậy nào ! – Hàn Vệ bực mình.

Rồi thấy đúng là khó ăn thật, Hàn Vệ
đứng dậy:

-Con xin phép.

-Ăn uống kiểu gì kì vậy mày ? – Hàn
phu nhân nói – No chưa ?

-Dạ, con hơi mệt.

-Vậy tao phần bát cơm cho nhé ?

Hàn Vệ ậm ừ cho qua chuyện:

-Vâng.

*

* *

Hàn Vệ ngồi trên cái ghế trong
phòng.

Cái ghế này là chỗ của Ngài Hàn, bây
giờ nó tạm thời thuộc về Hàn Vệ.

Hàn Vệ ngồi, chân gác thượng lên cái
bàn làm việc.Ngồi kiểu này khá giống và thích hợp cho một thằng du côn ngoài
chợ.

Hàn Vệ gác tay lên trán, mắt hắn
nhắm nghiền, rất thư thái, mà kì thực đầu óc hắn đang rối lung tung beng cả
lên, chốc chốc lại thở dài một cái.

Có tiếng cửa mở, chân bước nhẹ và
chậm, kiểu đi này thì chỉ có Hàn Phi, Hàn Thanh thì bước vững chãi, nhanh nhẹn
và chắc chắn.Hàn Vệ đã quen với tiếng bước chân của mọi người trong nhà nên hắn
vẫn biết ai đang đi vào mà không cần nhìn.

Tuy vậy, Hàn Vệ vẫn nói:

-Phi à ?

Không có tiếng trả lời, đúng là Hàn
Phi, thằng này có tính hỏi không bao giờ nói ngay.

Hàn Phi kéo một cái ghế lại, hắn
ngồi bắt chân chữ ngũ rồi cười:

-Lo cho thằng em hay là sợ nó chết
rồi về không biết ăn nói với ông già thế nào ư ?

Hàn Vệ bực mình thật, Hàn Phi đi
guốc trong bụng hắn, nhưng hắn không thể chịu được cái kiểu ăn nói của Hàn Phi,
mặt Hàn Vệ dãn ra, lông mày đưa qua đưa lại tạo thành sóng:

-Nhiều lúc mày nói những cái câu
thối không ngửi được, Phi ạ ! Thằng Thanh hay mày đều là em trai ruột của tao !
Chúng mày mà chết thì tao còn đứng nguyên đấy để cho ông già nhổ vào mặt à ? Và
tao không phải là cái loại người chỉ biết nghĩ cho bản thân mình !

Hàn Phi cười khẩy, hắn uống nốt cốc
trà, rồi lại nói:

-Vậy, lúc gặp nguy hiểm, một trong
hai ta phải chết, anh sẽ cứu thằng em này hay cứu bản thân mình trước ?

Hàn Vệ không nói gì.

-Nói gì thì nói. – Hàn Phi trầm ngâm
– Anh em trong một nhà, thậm chí là tình máu mủ, chưa chắc đã khiến người ta
phải động lòng.Chuyện anh em tàn hại lẫn nhau chỉ vì những thứ quyền lợi trước
mắt, anh còn lạ gì.

Hàn Vệ lắc đầu đuối lý.Hàn Phi nói
năng khó nghe, nhiều lúc như là đấm vào tai, nhưng những gì mà nó nói đều đúng
cả.Chuyện anh em tàn ruột tàn hại lẫn nhau không hiếm. Bang Độc Tâm sở dĩ mạnh,
bởi vì bang chủ Hà Gia Đoàn không những tài năng, mà lão ta nổi tiếng là giết
người không cần quan tâm đó là ai, kể cả là người thân trong gia đình.Chức bang
chủ bang Độc Tâm đó vốn là của anh trai ruột lão, Hà Gia Viên.Hà Gia Viên ngạo
ngược, tham lam, tàn bạo, Hà Gia Đoàn giết hắn.Xét về mặt xã hội là trừ hại cho
giang hồ, nhưng nếu xét về mặt đạo đức thì đó là chuyện đáng để người ta xúc
xiểm.Ai dám đảm bảo là Hà Gia Đoàn giết anh trai mình là để trừ hại cho mọi
người, hay chỉ là mượn cớ đó để giành lấy vị trí bang chủ ? Chẳng ai biết, chỉ
có Hà Gia Đoàn biết, nhưng ít nhiều người ta cũng hiểu.Và chắc chắn là Ngài Hàn
hiểu, sống hơn sáu mươi năm trên cõi đời có thể tạm gọi là đủ để người ta hiểu
những chuyện gì gọi là khó hiểu.

-Nói vậy thôi. – Hàn Phi nói – Dù
sao em cũng nói vậy để anh nên giữ cái nghĩa tình, thời buổi ngày nay khó quản
lý được chính mình lắm.

“Nói vậy còn được” – Hàn Vệ nghĩ.

-Thằng Thanh có thể tự lo cho mình,
vả lại đang yên đang lành, làm sao mà xuất hiện bọn Bất Kiếp Viện ở đây được ?

-Cũng không chắc, nhỡ đâu chúng nó
đến đây để xử lý mình thì sao ?

-Thì mặc đấy, một thằng khôn ngoan
có bao giờ nghĩ đến cái chuyện đánh nhau với Tam Khách ở ngay Kiếm Tiên Thành
không ?

-Đừng tự tin vậy.Mày không nghe ông
già nói là cái thằng vào Thiên Lệ Chi Thành ấy, một mình nó đấu được với Hoả
Thần Chúc Dung hay sao ?

Hàn Phi cười:

-Anh không đọc sách rồi, hoặc ông
già nói chưa kỹ. Đó chỉ là phách của Hoả Thần thôi, không phải là hồn và cũng
không phải là bản thể của Hoả Thần.Nếu là hồn hay bản thể thì làm gì có chuyện
một mình đánh nhau với Hoả Thần.Có là thánh !

-Thế là thế nào ? Sao tao cóc hiểu
gì cả ? Mỗi thành đều có các vị thần cai quản đấy như ? Lại còn hồn và phách là
thế nào ?

-Trong quyển sách “Hoàn Mỹ biên sử”,
người ta đã nói rất kỹ rồi sao ?

Hàn Vệ đăm chiêu như đang suy tư về
một cõi xa xăm đầy tính hoài niệm cao cả và thiêng liêng, nhưng rốt cục hắn lại
nói một câu chẳng xứng tầm tí nào:

-Cái quyển đó hả ? Tao nhớ là đã nát
tươm khi đánh nhau với thằng Hàn Thanh hồi nó còn bé rồi.

Hàn Phi lắc đầu ngán ngẩm.

-Thôi.Mày nói rõ cho tao nghe xem
nào.

-Có thể nôm na là thế này.Các vị
thần không như con người, hay nói chung là những đứa có hình người vì em không
biết định nghĩa bọn tộc Thú là cái giống gì.Con người có một bản thể và một
linh hồn, không có phách.Linh hồn con người khi chết đi thì đi về đâu là chuyện
của nó, ai mà biết được, có thằng nào chết rồi mà viết sách được thì tốt.Còn
các vị thần có bản thể hay là xác cũng không sai, có hồn, có phách.Vào lúc Oán
Linh quấy nhiễu, các vị thần đã để lại phách của mình ở nhân gian để bảo vệ con
người.Phách chỉ là một phần tách ra từ bản thể, nên sức mạnh cũng bị giảm theo.
Tuỳ thần nào mà có nhiều phách, em chỉ thấy người ta nói Hoả Thần Chúc Dung có
năm phách, trong khi Thuỷ Thần Công Công có những tám phách.Chẳng biết đâu mà
lần !

-Nói tóm lại là các thần đều có
phách ?

-Có thể nói là như vậy.

-Vậy muốn tiêu diệt thần thì phải
tiêu diệt cái gì ?

-Hồn.Hồn trú ngụ trong bản thể, nếu
bản thể bị tổn thương thì hồn cũng tổn thương, không biết thần thế nào, chứ
người thì chưa ai làm được chuyện hồn thoát xác cả.Nhưng cái đó là trên lý
thuyết, chứ ai mà tin được.

-Ờ, hay đấy, vậy là tao diệt được
thần chăng ?

-Rồi, tiêu diệt Hoả Thần xong thì
lấy đâu ra lửa ?

Hàn Vệ phì cười:

-Mày tin vào thần quá đấy. Tao biết
Hoả Thần Chúc Dung là người đã cho nhân gian ngọn lửa, nhưng mày quên rằng con
người có thể tạo ra lửa, Mộc sinh Hoả, không nhớ sao ?

-Biết là vậy, nhưng …

-Nếu phụ thuộc vào thần mãi, thì con
người chỉ càng ngày càng ngu đi mà thôi.Hàng thế kỷ nay, chẳng phải con người
đã bắt đầu vượt ra sự kiểm soát và thống trị của thần hay sao ? Con người mới
thực sự là đáng sợ nhất trong thế giới này.Chẳng phải các vị thần đều phải cúi
đầu trước Hắc Đế – vị Thiên Đế của Đại Lục này là gì ?

Hàn Phi ngẫm nghĩ, Hắc Đế quả thật
đã vượt ra mọi cái giới hạn của thế gian, để rồi trở thành Thiên Đế, cái tên
chỉ dành cho vị thần tối cao nhất tạo ra thế giới, hơn cả Thượng Đế. Đúng là
con người có những khả năng vô biên.

-Dù sao, sách vẫn là sách, nhiều thứ
chỉ là tao phách của cổ nhân mà thôi. – Hàn Vệ cười. – Suốt ngày ngồi chúi mũi
vào sách, rồi đem những thứ trong sách ra để loè bịp thiên hạ và nói khoác thì
cả ngày không hết.

Hàn Phi cười.Hàn Vệ không hay đọc
sách, nói đúng hơn cho đỡ văn hoa thì Hàn Vệ chẳng bao giờ đọc sách cả.Hàn Vệ
sống lăn lộn ở ngoài đường từ lúc bé. Và Hàn Phi hiểu rằng cuộc đời mới thật sự
là quyển sách lớn nhất, không có mở đầu và cũng chẳng có kết thúc.Hồi ấy, hắn
vẫn tự hỏi rằng có thật là Ngài Hàn bỏ bê không quan tâm tới Hàn Vệ hay là ngài
cố tình để Hàn Vệ sống ngoài đường phố ? Cái đó Hàn Phi chịu, nhưng hắn chắc
chắn một điều là Hàn Vệ biết và hiểu rõ luật đời, mặc dù tính có hơi nóng. Hàn
Phi nhớ hồi trước, Hàn Vệ đi chơi đêm về, Ngài Hàn cấm cửa không cho vào, thế
là Hàn Vệ phải ngủ lại ngoài đường.Chuyện Hàn Vệ đánh nhau với ai, gây gổ cái
gì, thậm chí là chém người gây thương tích, Ngài Hàn không quan tâm, hay nói
đúng hơn là ông biết nhưng mặc đấy, để cho tự Hàn Vệ giải quyết.Thế cho nên năm
mười sáu tuổi, Hàn Vệ bị bọn du đãng đánh hội đồng lúc đêm khuya, và đáng nhớ
nhất là cái lần Hàn Vệ bị một thằng Kiếm Khách mạnh hơn bắt quỳ xuống hôn cái
giầy của nó vì Hàn Vệ đánh thằng đàn em của thằng Kiếm Khách ấy. Hàn Vệ đánh
không lại vì, còn non, và quá háo thắng. Có lẽ đó là cái lần nhục nhất mà Hàn
Vệ đã từng chịu đựng trong đời.

Và sau này Hàn phu nhân có nói lại
cho Hàn Phi, hắn đã đúng.Ngài Hàn không phải không quan tâm tới Hàn Vệ, mà thậm
chí ngài còn cử người theo dõi Hàn Vệ liên tục.Mọi hành động của Hàn Vệ, Ngài
Hàn biết hết.Nhưng ngài để cho Hàn Vệ tự quyết định cuộc sống của mình.Ngài tâm
niệm rằng, những đứa con trai có bản lĩnh và thực sự có thể sống được trong mọi
hoàn cảnh thì nó phải tự suy nghĩ và quyết định lấy, chứ không phải là có người
chỉ dẫn này nọ.Hàn phu nhân mặc dù xót con khi chứng kiến thằng nhóc Hàn Vệ,
người lúc nào cũng thâm tím vì đánh nhau.Nhưng bà cũng theo ý chồng. Ngài Hàn
rất kính trọng bà, nhưng chuyện dạy con thì Ngài Hàn đã giao khoán là phải để
ông dạy.Có thể người thiên hạ chê cười rằng ông không quan tâm tới con cái, có
nhà mà lại để cho thằng nhóc suốt ngày lang bạt khắp chốn.Nhưng người ta nói
thế nào, thì Ngài Hàn cũng chỉ cười xoà thôi.Chẳng ai hiểu, chỉ có Ngài Hàn và
những ông bạn già của ngài hiểu rằng, đó chính là cách giáo dục trẻ con của
người Uất Hận Thành.Và Ngài Hàn không sai, Hàn Vệ lớn lên đã tự suy nghĩ được,
mình cần phải làm gì, cần đối xử với mọi người như thế nào.Hàn Vệ đi theo con
đường riêng của hắn, hắn không học kiếm, mà hắn học trọng binh.Câu đầu tiên Hàn
Vệ nói với Ngài Hàn là “ Con muốn tìm thầy”, Ngài Hàn đã hiểu đến lúc cho Hàn
Vệ trở thành một Kiếm Khách đích thực chứ không phải là một Kiếm Khách đường
phố.Ngài thấy Hàn Vệ đã đủ chín chắn để học, chứ không phải học rồi để đánh
nhau.Và Hàn Vệ đã từng bước trở thành một Kiếm Khách mạnh nhất Kiếm Tiên Thành,
mang cái biệt danh Hoả Trọng Đế, cái tên đủ làm những thằng lang bạt trong con
phố nghèo Kiếm Tiên Thành khiếp sợ.Và cái tên ấy đủ khiến mọi kẻ trên giang hồ
biết rằng, chớ có lôi thôi với Hàn Vệ, hoặc là yên lành, hoặc là có máu.Nhưng
Hàn Vệ đã quá thừa sự khôn ngoan để biết rằng nên giữ mình, chớ có lấy chuyện
mình mạnh để uy hiếp người khác.Không thiếu những thằng ỷ lấy cái mạnh của mình
để bắt nạt thiên hạ và những thằng đó kiểu gì cũng có ngày bị người khác trị
cho.Vì thế, gần một năm nay, Hàn Vệ đã cố gắng tập cho mình vào trong khuôn
phép, tránh chuyện giận quá mà mất khôn.

Nhưng Hàn Vệ lớn lên trên đường phố,
nên tính cách của hắn cũng đường phố luôn thể.Hàn Vệ gần như là vô địch trong
chuyện ăn nói thiếu văn hoá.Sống ngoài đường quen đã ảnh hưởng lên chuyện nói
năng của Hàn Vệ.Trước mặt Ngài Hàn và Hàn phu nhân, hắn vẫn nói năng lễ phép,
nhưng trước mặt những đứa em, mọi câu nói năng bậy bạ và vô văn hoá, hắn cứ
tuôn ra tồng tộc.Hàn Ngọc là con bé lễ phép, gia giáo nhất nhà cũng bị ảnh
hưởng đôi chút thì còn nói gì đến hai thằng em trai và đứa em nuôi suốt ngày
tiếp xúc với ông anh cả yêu dấu.Và lối sống của đường phố cũng làm cho Hàn Vệ
trở nên gan lỳ và nguy hiểm hơn. Đến bây giờ, Hàn Phi vẫn không biết cái thằng
Kiếm Khách làm nhục Hàn Vệ trước đây biến đâu, do sợ quá hay là bị Hàn Vệ cho
nằm ngủ dưới Kiếm Tiên Hồ rồi ?

-Thôi – Hàn Phi thở dài – Bọn Bất
Kiếp Viện không có thì giờ tới đây đâu.Mà có đến thì chúng nó cũng chẳng giải
quyết cái gì cả.

-Nên cẩn thận trước thì hơn, chúng
nó mà kéo hết tới đây thì khó sống.

-Không đâu.Theo như ông già nói, thì
cái thằng Quỷ Nhân gì đó, và thằng đấu với Hoả Thần Chúc Dung ấy, chúng nó hành
động một mình, không đi theo hội.Vì vậy, sẽ không có chuyện chúng nó kéo đàn
tới đây được.

-Ừ, cũng phải.

-Vả lại, chúng nó đánh sập cái Ngư
Thôn, tức là chúng nó phải biết mình đang dây vào ai.Bất Kiếp Viện tự biết mình
mạnh, nhưng chúng nó cũng không thích cái chuyện đánh nhau với ta.Chúng nó đánh
Ngư Thôn, có lẽ vì tìm kiếm cái gì đó quan trọng nên bắt buộc mới đánh.Chẳng
thằng nào thích mua rắc rối vào mình cả, có thằng điên nào tự dưng ra làm thịt
cả cái thôn ấy không ? Nếu giờ chúng ta tạm ngồi yên, thì Bất Kiếp Viện cũng sẽ
ngồi yên đó.

-Vậy ngồi yên mãi sao ?

-Chắc chắn là không rồi. Kiểu gì sẽ
có đánh nhau lớn, chẳng phải ông già đã nói để chúng ta chuẩn bị tinh thần rồi
đấy như ? Vấn đề bây giờ phải xác định lý do mà Bất Kiếp Viện đánh mình đã.

-Nhưng cẩn thận thì vẫn hơn.Nhỡ đâu
chúng nó tới đây để triệt mình luôn thì sao ?

-Cũng phải.

Hàn Phi bất giác nhìn lên bàn, hắn
thấy quả cầu thuỷ tinh đựng nước, bên trong có thanh kiếm nhỏ và cát trắng
xoá.Hàn Phi lắc mạnh quả cầu, thanh kiếm chuyển động nhẹ, cát trong quả cầu rơi
xuống như tuyết.

-Ông già vẫn còn giữ cái này sao ?

-Ừ, từ hồi cưới bà già đến giờ, ông
già vẫn giữ, mày cẩn thận, nó mà vỡ là mày cũng “vỡ” luôn thể !

Hàn Phi phì cười, Hàn Vệ nhiều lúc
nói những câu dễ khiến người ta hiểu nhầm sang ý nghĩa khác quá.

Hàn Phi lau cho quả cầu bóng lên,
rồi cẩn thận đặt lên cái bệ.Quả cầu này là của Hàn phu nhân tặng Ngài Hàn hồi
Ngài Hàn cưới phu nhân.Quả cầu qua hàng chục năm mà vẫn sáng bóng và được đặt
trang trọng như thường.

-Nhân nói chuyện cưới xin. – Hàn Vệ
tiếp lời – Mày lo mà cưới vợ đi, không có để rồi sau này chẳng còn thời gian mà
nghĩ tới chuyện ấy nữa đâu. Đàn ông có tuổi là phải lo lắng những chuyện quan trọng
hơn rồi, không ai hơi đâu nghĩ đến cưới gả.

-Lo làm gì, anh cũng đã lấy vợ đâu ?

-Thì đằng nào tao cũng phải lấy,
cùng lắm là trong ba năm nữa.Mày cũng lo dần đi là vừa, sắp có chuyện rồi mà cứ
đủng đỉnh như không ấy !

-Sớm muộn gì, lão Khuất Bá bây giờ
vẫn đang tìm ý chung nhân đấy như ? – Hàn Phi dài giọng.

-Con chó khắm ấy tao không chấp, nói
trắng ra là không chấp được ! Có ai đời sắp lên bảy mươi rồi mà còn đi quật gái
! Chỉ khiến cho thiên hạ nó khinh như chó thôi.Mà tao nghe nói dạo này mày đang
tằng tịu với con Doãn Ái, con gái Thất Hiền Sứ Giả phải không ?

-Đúng.Nhưng mà sao ?

-Con đĩ.

Hàn Phi nhăn mặt:

-Sao lại nói người ta thế ? Con bé
ấy dễ thương thật mà !

-Ừ, nó dễ thương, nhưng không dễ
chịu.Con đó mới bỏ chồng được một tháng rồi phải không ?

Hàn Phi chữa lại:

-Gần một tháng.

-Ừ thì gần một tháng. Mày quen nó
được hai tháng rồi phải không ?

-Ừ, nhưng mà sao ?

-Tức là mày đi lại với nó lúc nó
đang có chồng chứ gì ?

Hàn Phi đáp, mặt tỉnh khô:

-Có thể nói là như vậy.

-Thế thì mời mày đạp ngay cái con
đượi ấy cho tao nhờ ! Nó chấp nhận chuyện qua lại với mày khi nó đang có chồng
! Nó dám bỏ chồng để theo mày ! Thử hỏi đến lúc mày cưới nó rồi, mày có dám đảm
bảo là nó không đưa đẩy với thằng khác không ?

Hàn Phi ngẫm nghĩ, hắn cũng chẳng
thích con bé ấy lắm, mặc dù nó đúng là dễ thương và xinh thật, trước Hàn Phi
thực sự yêu Doãn Ái, nhưng tính cách đỏng đảnh của con Doãn Ái khiến hắn không
ưa, hắn tính bỏ rồi, nhưng Doãn Ái cứ bám riết lấy Hàn Phi, hắn cũng chưa nỡ bỏ
luôn.Vả lại, trong thành hắn chưa tìm đâu ra được đứa nào xinh hơn con Doãn Ái
cả.

-Mà tao nghe nói hồi tuần trước, mày
bỏ ra hơn một trăm Kim Nguyên Bảo chỉ để mua cho nó cái guốc gì đó phải không ?

-Sao anh biết ?

-Tao nghĩ con Doãn Ái nó yêu cái túi
tiền của mày hơn là yêu mày đấy.Tiền không mua được tất cả, nhưng mua được gần
như tất cả, mất tiền không phải là mất tất cả nhưng mất gần như tất cả. Đến lúc
mày hết tiền, liệu con Doãn Ái ấy có giúp mày không, hay là bỏ theo thằng khác
? Hết tiền rồi phải sang nơi khác để làm con chó cho người ta sai bảo, nhục lắm
! Vả lại, mày không phải là ông già, có thể đi lên bằng hai bàn tay trắng.Nhìn
luôn ngoài chợ đi, lắm thằng chẳng có xu nào trong người để ăn, mày tiêu hoang
như thế không thấy phí à ?

Hàn Phi nghĩ Hàn Vệ nói cũng đúng,
con Doãn Ái bám riết lấy hắn không phải để ôm hôn hắn mà là để nũng nịu như con
nít đòi mẹ mua cho cái gì đó.Và, hắn cũng không phải là Ngài Hàn, ngài có thể
vực dậy cả gia đình.Hồi năm mười tuổi, Hàn Gia bị phá sản do không thể chịu nổi
sự phá hoại ngầm của bang Thái Nhật, bang Hàn Thuỷ tan rã.An Dương và Lăng Khê
lúc ấy phải ngủ ngoài đường, còn gia đình phải ở trong một căn nhà rách nát,
đúng là cực khổ khi hồi đó con bé Hàn Ngọc mới có bốn tuổi đã phải nhịn ăn.Vậy
mà Ngài Hàn đã vực dậy cả gia đình, cả bang Hàn Thuỷ để trở thành bang phái
mạnh nhất Đại Lục bằng công sức và cả thủ đoạn.Hàn Phi chẳng bao giờ được như
thế cả.Nghĩ lại hắn cũng thấy mình ngu lâu quá thể, tự dưng lại biếu không con
đĩ kia hơn một trăm Kim Nguyên Bảo để nó mua một cái guốc hay giầy hoặc là hỗn
hợp cả hai gì gì đó.Bây giờ nghĩ lại cũng tiếc.

-Mà mày đã đụng chạm con Doãn Ái cái
gì chưa đấy ?

-Chưa.Dạo này ít đi với nó.Mà anh
biết em chẳng bao giờ làm chuyện ấy khi yêu rồi cơ mà ? Chỉ có đi kỹ viện thì
mới làm cái trò đó thôi.

-Kiểu gì thì kiểu.Tao không quan
tâm.Một ngày đẹp trời, gió hiu hiu thổi, chim hót líu lo trên cành, tâm hồn con
người đang bay bổng cùng với trời đất, thì tự nhiên con khốn đó xuất hiện ở
cửa, tay bồng một thằng lỏi rồi nói với ông bà già : “Con là vợ của anh Phi,
đây là con anh ấy”, tao và thằng Thanh tự nhiên lên chức bác và chú.Nói thật
với mày, không gì có thể cản được chuyện ông già ngồi một mình trong phòng
không dám ra ngoài đường để nhìn mặt bàn dân thiên hạ nữa.

Hàn Phi thở dài, dù gì cũng nên nghe
lời anh trai:

-Vậy…cứ để đó.Em cũng tính nghỉ con
này rồi.

-Nghỉ luôn đi. Đàn bà là dễ dụ khị
nhất nhưng cũng dễ lừa người nhất.Mày hiểu cái đó hơn tao mà.Nhân tiện, mày
cũng nên xin lỗi thằng chồng con Doãn Ái đi.Mình làm sai rồi, vợ người ta mà
mày lại đi tán tỉnh, mày không thấy là bàn dân thiên hạ nó chửi mày vì suốt
ngày đi với gái không ?

-Biết rồi.Nhưng nói thật là chẳng có
con nào vừa ý em.

Hàn Vệ lắc đầu:

-Được một nửa bà già thì sao ?

-Một phần mười đã là phúc lắm rồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+