Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 43 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

-Tần Đại Nhân ! – Lão Bà nói – Ngài
đã quá lời rồi đấy !

-Phi Yến, cô bình tĩnh – Giáo Lão
nói – Mời Tần đại nhân nói tiếp…

-Tôi xin nói tiếp. Ngũ Hành Tộc các
vị nói rằng Hắc Đế đã gây ra đau thương, vậy tại sao các vị không tự vấn lại
chính mình ? Đại Hỗn Loạn xảy ra là do chính những người có chung dòng máu với
các vị. Nhưng Ngũ Hành Tộc cũng không kiểm soát cuộc chiến đó, mà ngược lại,
các vị còn để nó ngày càng mạnh mẽ hơn, có phải tất cả là vì Hắc Đế Ấn không ?

Hộ Vương Lão Bà và Tâm Thiện Giáo
Lão không thể nói được gì, họ chỉ biết lặng lẽ lắng nghe.

-Nhưng chúng tôi cũng không tính gì
chuyện đó nữa, cái gì đã qua thì để cho nó qua.

Bây giờ, vấn đề nhức nhối hiện nay
là Bất Kiếp Viện.

Uất Hận Thành đã sinh ra nghiệp
chướng Bất Kiếp Viện, bọn chúng muốn phá hỏng sự bình yên của Tam Giới một lần
nữa. Bản thân chúng tôi thấy mình có trách nhiệm phải giải quyết Bất Kiếp Viện.

Nhưng hai vị nên hiểu cho.

Bất Kiếp Viện không phải là tổ chức
bình thường.

Mười ba thành viên của Bất Kiếp Viện
là những chiến binh mạnh nhất từ trước đến nay của Uất Hận Thành, bọn chúng đều
được sinh ra, trưởng thành từ Địa Ngục Uất Hận Thành, nơi tận cùng của sự sống.

Chúng tôi, Ngũ Thánh Điện, và những
cận vệ, Thất Đỉnh Ma, cả Đường Chủ và thậm chí là cả Thiên Tử không chắc có thể
chiến đấu nổi với Bất Kiếp Viện. Sự không chắc sẽ dẫn đến không tốt, không tốt
thì sẽ không có gì cả. Vì vậy, việc liên kết với Ngũ Hành Tộc lúc này, tôi cho
rằng đó là sự cần thiết. Theo như tin tức tôi vừa nhận được, thì Ngũ Hành Tộc,
dù muốn hay không, cũng sẽ là một phần trong mục tiêu của Bất Kiếp Viện. Vậy
nên, vì sự an toàn của Đại Lục tôi thiết nghĩ, sự hợp tác là cần thiết.

Xin thứ lỗi cho tôi được nói điều
này.

Ngũ Hành Tộc các vị tự xưng là thần
thánh.

Điều đó không sai, tôi phải thừa
nhận.

Nhưng các vị cũng không nên quá tự
cao tự đại.

Các vị nên nhớ, Bạch Thiên Trụ đổ
thì Đại Lục Hoàn Mỹ sẽ sụp đổ.

Nhưng chưa chắc Uất Hận Thành đã sụp
đổ.

Nếu Uất Hận Thành bị diệt vong.

Thì không những Đại Lục Hoàn Mỹ này
sẽ biến mất…

Tần Mạnh Uy chỉ tay hướng lên trời:

-Mà cả cái tháp Bạch Thiên Trụ này
cũng chẳng còn !

Hộ Vương Lão Bà mở to mắt, còn Tâm
Thiện Giáo Lão cũng hết sức nén giận. Từ trước đến nay, chưa một ai dám nói
những điều này về Ngũ Hành Tộc, mà bây giờ, Tần Mạnh Uy đã nói, mà lại ở chính
nơi đây, đại bản doanh của Ngũ Hành Tộc, Bạch Thiên Trụ.

-Mong hai vị bỏ quá, Tần mỗ sẽ cẩn
ngôn hơn. Có lẽ tại Tẫn mỗ không thể kiềm chế được.

Hộ Vương Lão Bà và Tâm Thiện Giáo
Lão không nói được gì, có lẽ hai người vẫn còn hơi chấn động sau những lời nói
đó của Tần Mạnh Uy.

-Nhân đây – Mạnh Uy nói – Hai vị
chắc đều biết tới Con Quỷ Uất Hận Thành chứ ?

Hộ Vương Lão Bà đã bình tĩnh lại:

-Vâng.

-Hắn tên thật là Xích Vân, từng là
thủ lĩnh của Bất Kiếp Viện. Nhưng hiện nay Xích Vân đã rời bỏ Bất Kiếp Viện,
thủ lĩnh hiện nay của tổ chức đó là Thiên Ma.

-Vậy là các ngài đã biết tới sự tồn
tại của Bất Kiếp Viện ?

-Chúng tôi đã từng biết Bất Kiếp
Viện, nhưng hồi đó Bất Kiếp Viện hình như vẫn chưa đủ thành viên như bây giờ,
và cũng không gây ra chuyện gì ghê gớm, ngoại trừ nó giống như một tổ chức
chuyên tham gia vào các chiến trường.

-Tham gia vào các chiến trường ? –
Giáo Lão hỏi.

-Không hiểu vì sao, nơi đâu có chiến
trường là nơi đó có Bất Kiếp Viện, và hình như chúng tham gia vào chiến trường
là chỉ để giết người. Tuy vậy, Uất Hận Thành chúng tôi đã có lỗi là không xử
lý, hoặc truy nã tổ chức này ngay từ hồi ấy.

-Vậy bây giờ ? – Lão Bà hỏi.

-Bất Kiếp Viện đã xác định mục tiêu,
Hắc Đế Ấn là thứ chúng cần có, Tàn Dương là thứ chúng cần tìm, và Uất Hận Thành
là mục đích cuối cùng của chúng.

-Vậy…

-Vậy nên, sự hợp tác chặt chẽ trong
thời điểm này là vô cùng cần thiết. Ngũ Hành Tộc nên chuẩn bị sẵn sàng cho ngày
hỏi thăm của Bất Kiếp Viện.

-Ngài cho rằng Ngũ Hành Tộc chúng
tôi không đủ sức chống lại Bất Kiếp Viện sao, Tần đại nhân ?

-Chỉ có người Uất Hận Thành mới hiểu
người Uất Hận Thành. Tần mỗ không có ý chê rằng bản lĩnh của các vị thấp kém,
tuy nhiên, chúng tôi không thể chắc chắn Bất Kiếp Viện có thể làm những thứ gì.
Hiện nay chúng tôi đã có ở đây…

Mạnh Uy rút từ trong người ra một
tập giấy rồi đưa nó cho Hộ Vương Lão Bà.

-Đây là hồ sơ của hai thành viên
trong Bất Kiếp Viện, Quỷ Nhân và Vọng Quái, những kẻ đã gây ra hai vụ thảm sát
ở Ngư Thôn và Thiên Lệ Thành. Hai tên này trước đây đều đã từng giữ những vị
trí quan trọng và làm việc trong các đội quân của Uất Hận Thành, vậy nên chúng
tôi có một ít thông tin về chúng.

-Vậy của những tên còn lại ?

-Tất nhiên là có, nhưng cũng có một
số trường hợp ngoại lệ, gần nửa thành viên trong Bất Kiếp Viện không có bất cứ
hồ sơ nào lưu trữ trong Mật Nội. Trong đó có Xích Vân, không có bất cứ tài
liệu, hay thông tin gì về tên này. Nhưng…

-Nhưng sao ? – Giáo Lão hỏi.

-Hắn chỉ được biết đến qua lời nói
của những kẻ sống sót trở về.

-Tôi không hiểu. – Hộ Vương Lão Bà
nói.

-Chỉ có những kẻ sống sót trong
những chiến trường mà Bất Kiếp Viện đã từng tham gia mới biết đến sự tồn tại
của Xích Vân, tất cả bọn họ đều gọi Xích Vân là Con Quỷ Uất Hận Thành.

-Không có ai biết tí gì về hắn sao ?

-Gần như vậy. Những người may mắn
không bị lưỡi kiếm của Xích Vân đụng đến chỉ biết…

…sợ hãi, lắp bắp một hai câu về hắn
mà thôi.

-Họ nói gì ? – Hộ Vương Lão Bà hỏi.

-Họ nói Xích Vân là hiện thân của
Hắc Đế.

Hộ Vương Lão Bà thấy xương sống hơi
lạnh đi một chút, đã lâu lắm rồi, cuộc sống ung dung tự tại trên Thiên Linh Sơn
đã làm bà mất đi cảm giác sợ hãi. Bà quay sang Giáo Lão, Giáo Lão có lẽ vẫn giữ
được sự điềm tĩnh của mình, ông không nói gì cả, chỉ lặng lẽ quan sát Tần Mạnh
Uy.

-Vì vậy – Tần Mạnh Uy nói – Chúng
tôi nghĩ, nên có một sự trao đổi ngay tại đây.

-Ngài muốn gì ở Ngũ Hành Tộc chúng
tôi ? – Lão Bà hỏi.

-Chúng tôi muốn đảm bảo sự yên lặng
tại Thiên Linh Sơn, vì vậy, chúng tôi đề nghị thế này, Uất Hận Thành sẽ cử một
đội tới chân đỉnh núi Thiên Linh Sơn, và giám sát mọi thứ có thể bén mảng tới
chân ngọn núi này. Bất kỳ động tĩnh nào khiến đội đó cảm thấy không an toàn, họ
sẽ gửi ngay mật báo về doanh trại đóng trên Phạt Mộc Trường. Và từ đó Phạt Mộc
Trường sẽ thông báo cho Uất Hận Thành bằng cách riêng của chúng tôi, và trong
trường hợp khẩn cấp, đại quân Uất Hận Thành sẽ tới để tiếp ứng cho Ngũ Hành Tộc

-Không phải là để giám sát chúng tôi
nữa chứ ?

-Tuỳ hai vị nghĩ, tuy nhiên, sự
thành thật của người Uất Hận Thành được đo bằng máu chảy, hai vị nên nhớ điều
đó.

Hộ Vương Lão Bà đã lấy lại được vẻ
điềm tĩnh vốn có của mình, bà nói nhẹ nhàng:

-Có lẽ, Tần đại nhân đã có một
chuyến đi dài, vậy xin mời đại nhân ghé qua tệ xá nghỉ ngơi, thăm thú đó đây.
Việc hệ trọng như thế này, có lẽ chúng tôi phải bàn chuyện với Hội Đồng Trắng.
– Hộ Vương Lão Bà nói.

-Không, các vị nên quyết định ngay,
việc vô cùng hệ trọng như thế này, không thể kéo dài thời gian.

-Tần đại nhân ! – Hộ Vương Lão Bà
nói – Ngài nên hiểu cho, hai người chúng tôi không phải là tất cả của Ngũ Hành
Tộc. Sự việc này quá hệ trọng, nó có thể huỷ hoại Tam Giới, và ngài cũng chưa
bàn chuyện này với những người đứng đầu của Ngũ Hành Tiễn và Ngũ Hành Ma, và
ngài cũng phải đợi sự quay về của ba vị Ẩn Giả của ba tộc Thú, Nhân, Vũ. Tới
lúc đó, công việc của ngài mới có thể tiến hành. Nếu ngài cảm thấy quá gấp, chúng
tôi sẽ gửi thư để mời ba vị Ẩn Giả quay trở về Thiên Linh Sơn ngay lập tức.

-Tôi nghĩ, không cần phải nhiêu khê
vậy đâu. Ở đây đã có thể quyết định rồi, đúng không ?

Tâm Thiện Giáo Lão, thủ lĩnh Hội
Đồng Trắng ?

Hộ Vương Lão Bà là người có quyền lực
cao nhất, chỉ sau Vô Chân Vương, bởi vì nắm trong tay các chiến binh của Ngũ
Hành Huyết và trở thành tổng chỉ huy toàn bộ các chiến binh Ngũ Hành Tộc nếu
xảy ra chiến tranh, nhưng người thông qua những gì hệ trọng liên quan tới cả
gia tộc Ngũ Hành thì đó là Tâm Thiện Giáo Lão. Tâm Thiện Giáo Lão có trách
nhiệm tổng hợp mọi ý kiến của các thành viên thuộc Hội Đồng Trắng, thảo luận
với những người khác, suy nghĩ kỹ càng rồi mới đưa đến phán quyết cuối cùng.
Thủ lĩnh của Hội Đồng Trắng là Tâm Thiện Giáo Lão, trong nhiều một số hợp có
quyền lực ngang bằng với Vô Chân Vương. Kể cả Hộ Vương Lão Bà, nếu muốn đưa ra
một ý kiến gì, nếu có ảnh hưởng tới sự an nguy của Ngũ Hành Tộc, cũng phải hỏi
Tâm Thiện Giáo Lão.

Tâm Thiện Giáo Lão là người cao tuổi
trong toàn bộ gia tộc Ngũ Hành. Hộ Vương Lão Bà tuy có quyền lực chỉ kém Vô
Chân Vương, và dù Tâm Thiện Giáo Lão là người có chức vị kém hơn so với bà,
nhưng Tâm Thiện Giáo Lão là người mà Lão Bà kính trọng nhất chỉ sau Vô Chân
Vương.

-Vậy, Tâm Thiện Giáo Lão, tiền bối
có quyết định như thế nào ?

Tâm Thiện Giáo Lão chậm rãi nói:

-Vậy Ngũ Hành Tộc chúng tôi có một
điều kiện thế này, không biết Uất Hận Thành các vị có đồng ý không ?

-Kẻ hậu sinh xin lắng nghe.

-Vậy tôi xin nói. Uất Hận Thành các
vị hãy cho Ngũ Hành Tộc chúng tôi một vị trí trong Uất Hận Thành.

-Tức là…

-Tức là Ngũ Hành Tộc chúng tôi sẽ
được quyền nắm giữ Hắc Đế Ấn và Tàn Dương. Cả Ngũ Hành Tộc và Uất Hận Thành sẽ
tham gia vào cuộc truy tìm này, nhưng cho dù là Uất Hận Thành tìm được, thì
cũng phải đưa nó cho Ngũ Hành Tộc, Tần đại nhân đồng ý chứ ?

Tần Mạnh Uy nheo mắt.

Kể từ lúc bước vào Bạch Thiên Trụ,
đây là lần đầu tiên ông cảm thấy mình khó xử.

Hắc Đế Ấn thuộc về Uất Hận Thành.

Bởi vì nó vốn là của Uất Hận Thành.

Tuy nhiên, Mạnh Uy lại xoáy tít con
dao, ông nói:

-Vậy Tần mỗ cũng có một điều kiện.

-Mời Tần đại nhân.

-Chỉ cần một điều kiện thôi.

-Vâng.

-Nếu Uất Hận Thành xảy ra chuyện…

..thì Ngũ Hành Tộc sẽ phải dốc toàn
lực để ứng cứu…

…cho tới người cuối cùng…

…kể cả là Vô Chân Vương.

Ngài đồng ý chứ ?

Tâm Thiện Giáo Lão ?

Tâm Thiện Giáo Lão nheo mắt, lần này
đến lượt ông cảm thấy khó chịu.

Nhưng…

-Tôi chấp nhận điều kiện đó. – Giáo
Lão nói.

Hộ Vương Lão Bà quay sang, bà toan
nói điều gì đó nhưng nhìn ánh mắt quả quyết của Giáo Lão, bà lại thôi.

-Vậy… – Mạnh Uy nói – …tôi sẽ để lại
một thứ chứng minh ở đây.

Mạnh Uy lấy con dao trong người ra,
rạch lòng bàn tay của mình trước sự kinh ngạc của Hộ Vương Lão Bà và Tâm Thiện
Giáo Lão. Ông ngửa bàn tay lên, máu đọng lại thành một vũng trên lòng bàn tay.

-Ngài…làm gì vậy ? – Tâm Thiện Giáo
Lão hỏi.

-Tôi sẽ để lại máu của mình ở Bạch
Thiên Trụ. Nếu ngài đồng ý, thì hãy để lại máu của mình.

-Tần đại nhân ! – Giáo Lão đã hơi
xao động – Chúng ta có thể ký kết đàng hoàng…

-Tôi đã nói, Uất Hận Thành chúng tôi
giữ lời hứa bằng máu.

Tần Mạnh Uy úp bàn tay xuống, máu
chảy thành dòng xuống con dao hứng ở phía dưới. Màu đỏ chảy lan ra trên lưỡi
dao.

-Tần mỗ sẽ để lại con dao này tại
đây. Nếu tiền bối đồng ý, hãy để máu của tiền bối trên con dao này.

Mạnh Uy đặt con dao xuống cái bàn
bằng đá ở bên cạnh. Rồi ông bước ra cửa.

-Ngài có thể để máu của mình trên
con dao đó lúc nào ngài muốn, trong vòng mười năm. Còn bản thân Uất Hận Thành
chúng tôi sẽ thực hiện lời hứa của mình ngay từ bây giờ.

Vậy cho nên, ngài hãy làm sao để cho
hành động của ngài tương xứng với lời hứa của người Uất Hận Thành.

-Ngài không sợ chúng tôi bội ước sao
? – Lão Bà nói.

Tần Mạnh Uy cười, ông quay lại:

-Người của Ngũ Hành Tộc không biết
bội ước.

Và người Uất Hận Thành không thích
sự bội ước.

Mạnh Uy bước ra cửa, ông nhảy xuống
dưới tầng dưới cùng của Bạch Thiên Trụ. Và vẫn đúng nghi lễ, ông bước theo vòng
tròn, không đi vào Quang Lộ rồi Tần Mạnh Uy bước đi .

-Tần đại nhân ! – Hộ Vương Lão Bà
gọi.

-Vâng ?

-Ngài không ở lại đây sao ?

Tần Mạnh Uy cười:

-Các vị sống ở nơi cao quá, leo lên
đây đã tốn khá nhiều thời gian của tôi rồi.

-Ngài nói vậy là sao ?

-Khôi hài thôi, thực ra tôi phải đi
về để chuẩn bị…

-Chuẩn bị gì ? Có liên quan tới công
việc của chúng ta không ? Nếu vậy thì có thể bàn ngay tại đây, Tần đại nhân.

-Không, thực ra chỉ là chuyện riêng.

-Vậy…không giữ ngài nữa.

-Cáo từ !

-Cáo từ ! Tần đại nhân bảo trọng.

Mạnh Uy dần mất dạng sau cánh cửa
Ngũ Sắc.

-Cô biết gì về người này ? – Tâm
Thiện Giáo Lão hỏi.

-Tần Mạnh Uy, từng ở trong đội Vô,
Thất Đỉnh Ma, và bây giờ là thủ lĩnh Ngũ Thánh Điện, tài năng xuất chúng, giống
như Hàn Thuyên. Đã từng tận tay bắt sống Vũ Tộc Ẩn Giả, một Kiếm Khách đặc
biệt, chuyên sử dụng dao găm.

-Nhưng cô có biết gì về tính cách
của hắn không ?

-Cái này…tôi không biết nhiều lắm.

-Tần Mạnh Uy là người không thích
đùa. Và hắn càng không thích lời hứa bị đùa giỡn.

-Vậy ngài sẽ chấp nhận điều kiện của
Uất Hận Thành ?

-Trước mắt, ta sẽ chấp nhận chuyện
họ đóng quân trên Phạt Mộc Trường.

-Ngài nghĩ sự lựa chọn là đúng chứ ?
Chúng ta chưa nói chuyện gì với Hội Đồng Trắng cả.

-Tôi sẽ có cách của mình.

-Vậy còn điều kiện cuối cùng của Tần
Mạnh Uy, ngài có thực hiện không ?

Tâm Thiện Giáo Lão nhìn con dao đẫm
máu ở trên bàn.

-Người Uất Hận Thành đã phải dùng
tới máu, thì đó là chuyện không thể đùa. Tuy nhiên…

-Sao ?

-Chúng ta có quyền quyết định, có
nên để máu tại con dao này hay không ? Đó là quyền của chúng ta, Tần Mạnh Uy
nói vậy, và nếu chúng ta không thực hiện lời hứa, họ cũng không có quyền bắt
chẹt.

-Không lẽ Mạnh Uy để cho ông thoải
mái như vậy sao ?

-Không rõ. Nhưng tôi nghĩ, Tần Mạnh
Uy đã có chủ ý.

-Tức là…

-Có lẽ, hắn không mong đợi việc
chúng ta không để lại máu trên con dao này. Nhưng tôi nghĩ, nếu chúng ta không
làm chuyện này, trong mười năm. Chuyện Ngũ Hành Tộc lâm vào chiến tranh là điều
khó tránh khỏi.

-Tại sao là mười năm ?

-Vì có một lời tiên tri rằng, trong
mười năm nữa, cánh cửa Địa Ngục tại Uất Hận Thành sẽ mở, và tôi tin là Bất Kiếp
Viện cũng biết tới điều này.

-Mười năm sao…

-Hoặc là khởi đầu cho nền hoà bình
vĩnh cửu, hoặc sẽ mãi mãi là ngày tận thế.

Vũ Tộc Ẩn Giả bước đi chầm chậm,
từng cơn gió nhẹ khẽ đi qua, phảng phất lên gương mặt Ẩn Giả. Tay bà cầm theo
một cái giỏ, trong có thức ăn của Hoa Anh. Con bé tập mệt, cho nó ăn ngon một
chút, tự tay Ẩn Giả đã làm những món này, và Hoa Anh thích nhất là được ăn
những món do Ẩn Giả nấu.

Cơn gió mát quá, Ẩn Giả thấy đầu óc
mình như đang nhớ về một thời.

Tổ tiên của Ẩn Giả là những người
thuộc dòng họ Ngũ Hành Tiễn, một phần trong gia tộc Ngũ Hành. Những con người
đã rời bỏ đỉnh núi Thiên Linh Sơn ở phương Bắc xa xôi, xuống phía Nam khai phá,
và lập nên Tích Vũ Thành.

Năm tuổi, cô bé Yên Nhạn đã học
Thánh Tiễn Tâm Pháp, thành thạo bắn cung. Mười tuổi, trở thành tay cung tài
năng, có tư chất nhất trong số những người cùng trang lứa ngày ấy. Hai mươi tư
tuổi, cô gái Yên Nhạn trở thành tổng chỉ huy vệ binh Tích Vũ Thành, từ đó bắt
đầu một cuộc đời dai dẳng chiến đấu. Và khi lên năm mươi tuổi, cô bé Yên Nhạn
ngày nào đã trở thành Vũ Tộc Ẩn Giả, với những chiến công lừng lẫy, dẫn quân
vào Hoàng Hôn Thánh Điện đánh Thượng Cổ Ác Ma, một mình vào Độ Kiếp Cốc ngăn
quái vật không cho chúng tràn ra ngoài Đại Lục, tự tay giết chết Thanh Y Tử,
Tần Lăng, cùng với đồng đội ngăn chặn Tuần Hải Dạ Xoa. Vũ Tộc Ẩn Giả được mọi
người trong Tích Vũ Thành nể phục, vì những đóng góp của bà, đem lại bình yên
cho Đại Lục.

Nhưng…

Không ít người chê trách Vũ Tộc Ẩn
Giả.

Thời kỳ Đại Hỗn Loạn đã xảy ra.

Và đến bây giờ chính Ẩn Giả cũng
thường tự vấn lại chính bản thân mình, tại sao lúc ấy bà lại có thể làm như
vậy, để rồi gây ra đau thương đổ máu.

Mười chín tuổi, Yên Nhạn thích yêu
đương, bề ngoài xinh đẹp hút hồn, cô gái yêu rất nhiều chàng trai, rồi cũng từ
bỏ họ nhanh chóng. Nhưng một chàng trai đã làm Yên Nhạn rung động, một chàng
trai bình thường, vẻ ngoài không có gì đặc biệt, nhưng chàng trai ấy luôn nỗ
lực, luôn cố gắng hết mình, với mong muốn trở thành một chiến binh Vũ Mang tài
năng. Đôi khi những cố gắng của chàng trai khiến bạn bè đồng trang lứa cười
nhạo, cho rằng những việc làm của anh là điên khùng, nhưng Yên Nhạn lại yêu cái
“điên khùng” ấy của chàng trai. Và Yên Nhạn đã không nhìn nhầm người, một anh
chàng có vẻ rụt rè, nhưng sự nỗ lực tập luyện không ngừng nghỉ đã làm anh trở
thành một chiến binh mạnh nhất Tích Vũ Thành ngày ấy, Yên Nhạn dù đã học Thánh
Tiễn Tâm Pháp, nhưng cô thấy mình so với chàng trai còn quá xa, quá xa. Cô chỉ
ỷ lại vào sự thông minh của mình, cho rằng Thánh Tiễn Tâm Pháp là vô địch, là
bất khả chiến bại. Khi chiến đấu với chàng trai, cô mới nhận ra anh là một sự
nỗ lực đến tột cùng. Rồi Yên Nhạn yêu chàng trai đó từ lúc nào không hay.

Hai người yêu nhau, yêu say đắm, họ
sống chết vì nhau. Và ngày ấy, trong lần vào Hoàng Hôn Thánh Điện, chàng trai
đó đã đỡ cho Yên Nhạn một nhát chém từ những cái móng vuốt sắc nhọn của lũ quái
vật. Đôi tay đầy máu, gào khóc khản cổ trong tiếng thét của đồng đội, Yên Nhạn
cố gắng đưa xác của người yêu ra ngoài nhưng buộc phải bỏ lại. Những người đồng
đội phải mang Yên Nhạn ra ngoài, mặc cho cô giãy giụa trong đau đớn tuyệt vọng.

Sự nỗ lực, nỗ lực không ngừng nghỉ,
nỗ lực đã giúp Yên Nhạn học thành Thánh Tiễn Tâm Pháp tầng thứ sáu, và cái ý
định trả thù Hoàng Hôn trỗi dậy. Cô gái Yên Nhạn trở thành đội trưởng đội vệ
binh Tích Vũ Thành, dẫn quân xộc thẳng vào Hoàng Hôn, khiến Thượng Cổ Ác Ma run
sợ, con quái vật phải lẩn trốn và nó không bao giờ dám ló mặt ra Đại Lục nữa.

Thời gian dần trôi, và từng ấy năm
đủ để làm thay đổi con người. Những dòng chữ cổ trên Hoàng Hôn Thánh Điện có
liên quan tới Tâm Pháp đã thôi thúc Vũ Tộc Ẩn Giả tìm kiếm Hắc Đế Ấn. Bà muốn
vươn tới sự bất diệt của những vị thần. Bà phải mạnh hơn nữa, phải tàn nhẫn hơn
nữa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+