Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 52 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

-Ừ, thế con thấy thái độ của thằng
cha Gia Đoàn như thế nào ?

-Qua quan sát, cháu thấy ông ta như
đang nghi ngờ cho ông cụ nhà mình gây ra vụ Thiên Lệ Thành thật . Nhưng câu
chuyện của Thiết Thủ thì không phải là như thế .Thứ nhất, cả tuần nay, Đại Lục
đang xôn xao chuyện của bọn Bất Kiếp Viện . Một người có quyền lực lớn như Hà
Gia Đoàn chẳng lẽ lại không biết chuyện đó ? Thứ hai, tại sao trong cuộc họp
lại có sự chia bè chia đảng như thế ? Bát Đỉnh Điện, Chu Tước, Thái Nhật đều là
những bang phái không có quan hệ, hoặc có quan hệ không tốt đẹp lắm với chúng
ta, như Thái Nhật chẳng hạn , nhưng họ thừa biết là ông cụ nhà mình có sức
mạnh, trọng lượng lời nói tới cỡ nào chứ ! Điều này làm nảy sinh nghi vấn của
cháu về việc Độc Tâm đã có sự liên minh với ba bang phái này ngay từ lúc xảy ra
vụ Thiên Lệ Thành .

-Thế con trai nghĩ sao về thế liên
minh của chúng ta hiện nay ?

-Long Hổ thì không nói chuyện . Bọn
họ có thể hy sinh tính mạng của mình vì chúng ta , cái đó không cần bàn cãi .
Anh Hùng Hội tuy rằng mới bắt đầu liên minh với chúng ta cách đây vài canh giờ
, nhưng chúng ta cũng có thể tạm an tâm về họ . Diệm Tư Thống có quan hệ rất
tốt với ông cụ nhà ta . Nhưng hiện giờ cần phải để ý tới Cuồng Sư, mặc dù đã
liên minh với nhau được bốn năm, nhưng đằng thẳng ra cháu thấy Ứng Chính Bình
không hẳn là người có thể khiến sự an tâm ngự trị trong suy nghĩ . Ông ta là
người thế nào, chắc bác hiểu hơn cháu . Còn Ỷ Thiên thì cần phải nhanh chóng
làm quen với họ, hiện giờ nếu liên minh thêm được với bang này nữa, cháu nghĩ
chúng ta sẽ chiếm ưu thế một chút so với Độc Tâm . Có lẽ trong vài tháng nữa,
ta nên đưa ra một số đề nghị với bang phái này .

Lăng Khê không nói gì, ông chỉ tủm
tỉm cười .

Lã Vân thấy hình như Lăng Khê đang
dò xét y . Hình như Lăng Khê đã phần nào đoán ra được vì sao mà Lã Vân lại có
một chút gì hơi ưu ái về Ỷ Thiên . Còn nhớ trong cuộc họp, Tam Thuận – bang chủ
Ỷ Thiên là người đầu tiên vỗ tay khen ngợi Lã Vân, có lẽ vì thế mà Lã Vân có
hơi chút phần nào nghiêng về bang phái này .

-Ừ ! Ta sẽ nói chuyện này với ông
già họ Hàn . – Lăng Khê đứng dậy .

-Bác đi đâu vậy ?

-Ta và ông bạn ta sẽ tới nhà của Hà
Gia Đoàn, tên bang chủ Độc Tâm có bữa ăn gọi là thịnh tình, bày tỏ sự xin lỗi
ấy mà .

Lã Vân hơi sặc cười . Không biết sẽ
lại có ẩn ý gì đây ở cái lão già Hà Gia Đoàn .

-Nhớ đi về sớm đấy ! – Lăng Khê nói
– Tối này chúng ta có việc rất quan trọng muốn nói với con .

Lã Vân không hiểu lời nói ấy cho lắm
, tại sao ông già gầy rộc này lại nói thế ? Y hỏi :

-Bác nói thế là sao ?

Lăng Khê cười :

-Chẳng phải Tam Thuận – bang chủ Ỷ
Thiên muốn gặp con sao ?

Lã Vân nheo mắt .

Y không ngờ là ông già gầy rộc Lăng
Khê đã biết .

*

* *

Vài canh giờ trước .

Cuộc họp đã kết thúc, Lã Vân thấy
mệt mỏi, nhưng y lại vươn vai một chút cho đỡ mỏi . Bởi vì còn phải có một số
cuộc gặp gỡ nho nhỏ của Ngài Hàn nữa, y cần phải nghĩ ngay tới việc đó .

Đang vươn vai chán thì có một giọng
nói nhẹ nhàng nhưng hơi sắc khiến Lã Vân phải quay lại :

-Chào Lã công tử !

Lã Vân đã nhận ra người có giọng nói
này . Đây là cô gái đi theo tháp tùng Tam Thuận – bang chủ Ỷ Thiên . Đứng giáp
mặt thế này, Lã Vân mới nhìn thấy được toàn bộ khuôn mặt của cô gái . Một khuôn
mặt trái xoan, đôi môi đỏ bởi tô son, rất tự nhiên, mái tóc nâu dài tới tận
thắt lưng , nhưng Lã Vân lại say mê cái đôi mắt với ánh mắt sắc, sắc như lưỡi
dao , tưởng chừng ánh mắt ấy có thể để lại một vết rạch dài trên mặt Lã Vân .
Lã Vân chưa từng thấy cô gái nào lại có ánh mắt sắc đến vậy .

Vì quá mải mê nhìn ngắm , Lã Vân há
hốc mồm, cô gái phải gọi lần nữa :

-Lã công tử không sao chứ ?

Lã Vân chỉ cảm thấy mắt mình là đang
có tình ý thôi, đúng thế, thằng đàn ông nào gặp gái đẹp chẳng nảy sinh lòng ham
muốn . Nhưng Lã Vân đã định thần lại, y biết chỉ có y là đang có cảm giác đó,
còn cô gái này thì không bao giờ . Giọng Lã Vân đột nhiên hơi khàn lại và như
vịt đực :

-À…à…vâng !

-Bang chủ của chúng tôi muốn gặp
công tử một lát .

Cô gái quay gót ngay, Lã Vân phải
lật đật bước theo, y thấy cô gái này mặc bộ quần áo được nai nịt rất gọn, khiến
những đường cong trên cơ thể cô gái làm mắt Lã Vân để ý đâu đâu .

-Chào Lã công tử !

Ánh mắt Lã Vân chuyển ngay lập tức,
trước mặt y là Tam Thuận . Người này tầm đã ngoài ba mươi tuổi, đôi mắt chim
ưng của Tam Thuận quét khắp người Lã Vân, Lã Vân thấy hơi khó chịu trước ánh
mắt ấy .

-Vâng ! Chào Tam bang chủ !

Lã Vân làm một cái bắt tay rất thịnh
tình với Tam Thuận .

-Lã công tử quả là nhân tài giấu mặt
! – Tam Thuận nói – Qua những lời phát biểu ban nãy, ta thực sự khâm phục trí
tuệ của công tử .

Lã Vân biết là Tam Thuận đang thật
sự khen mình , nhưng có lẽ do chứng kiến quá nhiều những lời nói xu nịnh ,
không chân thật, nên Lã Vân điềm nhiên trả lời, chẳng tỏ vẻ gì vui sướng :

-Cảm ơn Tam bang chủ đã khen tặng .
Vãn bối không phải như bang chủ nghĩ đâu .

-Đừng nên khiêm nhường vậy , Lã công
tử ! Những người thực sự có tài thì đi đâu ai cũng biết thôi !

-Cảm ơn bang chủ .

-Thế này, ta rất muốn được trò
chuyện với công tử . Buổi chiều nay, tầm giờ Thân, công tử có thể tới nói
chuyện với ta một lúc không ?

Lã Vân nghĩ ngợi, hoàn toàn đi được
. Y có thể nói với Ngài Hàn là y muốn đi chơi một lúc, nhưng mà …

-Công tử có thể đi không ? – Tam
Thuận hỏi lại .

Lã Vân đã quyết định .

-Vâng, vãn bối xin nhận lời .

-Thế thì được, công tử hãy ra cổng
vườn đào Tổ Long Thành , tại đó sẽ có người dẫn công tử đi .

-Vâng, xin cảm ơn bang chủ .

*

* *

Không hiểu vì sao, Lã Vân lại buột
miệng hỏi :

-Bác Lăng Khê này ?

Lăng Khê định mở cửa thì ông quay
lại, cười :

-Có chuyện gì hả con trai ?

-Rời bỏ một nơi thân quen để tới một
nơi khác có phải là kẻ vô tình không ?

Lăng Khê ngẫm nghĩ một lúc rồi nói :

-Không hẳn . Nếu như nơi khác mà có
thể làm cho ta được vùng vẫy, được thoả sức thể hiện tài năng thì không có gì
gọi là vô tình cả .

-Các bậc anh hùng xưa kia đều nhất
quyết gắn bó lại với quê hương, như những chiến binh đã tử trận trong Ngày Của
Sự Kết Thúc để bảo vệ Kiếm Tiên Thành . Những kẻ chạy theo Vạn Hoá Thành ngày
đó là những kẻ bị người đời phỉ nhổ, tới ngàn năm sau chắc đã rửa được nhục .

Lăng Khê cười mỉm :

-Con trai ta sao hôm nay triết lý
quá vậy ?

Lã Vân im lặng, những suy nghĩ mấy
hôm trước lại bùng cháy trong đầu y lúc này .

-Ta đã từng rời bỏ Uất Hận Thành,
mặc dù nơi đó là quê hương của ta .

-Cái đó…

-Kẻ thức thời mới là cha tuấn kiệt .

-Ý bác là sao ?

-Làm anh hùng, làm kẻ cứu thế, rốt
cuộc lại không thể cứu nổi bản thân mình, vậy anh hùng ở đâu ?

-Vậy bác cho rằng những người lính
đã khuất ấy chỉ hi sinh vô ích sao ?

Lăng Khê không cười nữa, ông thở dài
:

-Có biết Nghĩa Địa Kiếm không ?

-Dạ có . Nó ở phía Tây của Lan Nhược
Tự . Cánh đồng binh khí ấy là để tượng niệm những người lính Uất Hận Thành,
Tích Vũ Thành và Vạn Hoá Thành đã tử trận trong hai cuộc chiến của Cửu Chiến Bi
Hận .

-Vậy có ai tới đến thờ ở đó không ?
Hay chỉ có mỗi Tam Thích Đại Sư chụ trì Lan Nhược Tự là thăm nom ?

-Dạ không…vì quái vật…

-Tam Thích Đại Sư đâu có ngại ngần
hay từ chối chuyện đưa người ta ra đền thờ ! Phật pháp của ông ấy dư sức đủ đưa
cả trăm người ra đền thờ đó được cơ mà .

-Nhưng…

-Bởi vì trong tâm tưởng của những
người ngày nay làm gì có chữ “ Lòng biết ơn “ ! Người ta hành hương từ phương
xa như Tích Vũ, Vạn Hoá tới Lan Nhược Tự, chỉ để vào chùa , khấn vái công đức,
mong điều bình an đến với mình . Còn Nghĩa Địa Kiếm thì rặt chẳng có người nào
thèm tới ! Ngay như nghĩa địa dành cho binh sĩ ở Kiếm Tiên, có ai ra đấy, ngoài
những người có người thân làm lính đã nằm kỹ dưới ba tấc đất ? Bây giờ, người
ta phải đặt một câu hỏi rằng, người ta đã hiến dâng tuổi trẻ, xương máu cho quê
hương, vậy rốt cục cái mà họ nhận được là cái gì ? Có thấy một đứa trẻ bây giờ
nhạo báng một người lính già phải chống nạng là “ Thằng què “ không ? Những
người lính xả thân cho Kiếm Tiên năm xưa, giờ đây họ được gì, có biết chuyện
một bà mẹ mất cả ba đứa con trai đi lính, để rồi người ta để bà già ấy chết vì
đói, vì đau khổ trong con phố nghèo của Kiếm Tiên không ? Thế thì anh hùng làm
cái gì cho những kẻ ngày nay không biết tới chữ “ Lòng biết ơn “ chứ ?

Lã Vân cứng miệng, vì những lời nói
của Lăng Khê quá đúng . Bọn trẻ con ngày nay, có bao nhiêu đứa hiểu được sự hy
sinh của những người lính ? Còn những người lính , họ chẳng biết làm gì hơn
ngoài việc an phận, sống cho qua ngày, rồi nuối tiếc cho những gì mà mình đã
phải trả trên chiến trường .

-Dù sao thì…sống thế nào cho thật sự
là mình…thế là được…

-Nhưng nếu vì bản thân mà làm tổn
thương người khác thì sao ? – Lã Vân hỏi .

-Thì xã hội này đâu thể thiếu được
những mặt trái chứ ! – Lăng Khê cười rồi bước ra khỏi phòng .

Lã Vân thấy ẩn ý của Lăng Khê có gì
đó làm cho y khó hiểu . Y không biết là Lăng Khê có nhận ra được cái nỗi bức
xúc của y vừa nãy hay không , nhưng những điều mà ông già Lăng Khê nói không
hoàn toàn cho thấy ông già gầy ròm này đã nói lạc đề . Lăng Khê muốn nói một
điều gì đó với Lã Vân, nhưng những lời nói của ông già rất mâu thuẫn nhau .

Sống đúng với bản thân, đó là một
niềm hạnh phúc .

Nhưng có thể sẽ làm người khác bị
tổn thương .

Đó là một kẻ xấu .

Nhưng xã hội không thể thiếu kẻ xấu
.

Vậy rốt cuộc là cái gì ?

Lã Vân thấy rất khó xử .

Nghĩ mãi, Lã Vân thấy đầu óc mình
mệt mỏi vì đã phải suy nghĩ quá nhiều cho cả buổi sáng nay .

Lã Vân đứng dậy, y rời khỏi phòng
trọ .

Bang chủ Tam Thuận đang đợi y .

Nhạ công tử đang lang thanh trong
khu chợ Thành Tây Tổ Long .

Anh bước đi trong ánh nắng dịu nhẹ
đang dát xuống con đường . Một ngày thật đẹp, anh muốn đi thế này cho tới hết
buổi chiều .

Nhạ công tử luôn nghĩ rằng mình sau
này sẽ phải trở thành một vị lãnh đạo , một người mang lại hạnh phúc cho bao
người . Ước mơ cao đẹp và có phần ngây thơ ấy tưởng chừng như chỉ xuất hiện
trong đầu óc của một đứa trẻ mới lớn, nhưng kỳ lạ là nó lại xuất hiện trong đầu
của Nhạ công tử, một chàng trai đã ngoài hai mươi tuổi . Không phải anh không
biết ước mơ ấy là hơi ngây thơ, mà thực ra anh cố gắng lảng tránh cái suy nghĩ
đó .

Ở khu chợ thành Tây Tổ Long này,
người ta lẽ nào lại không biết tới sự lừa lọc, sự phản bội, sự oán thù chỉ vì
tiền ? Nhạ công tử hiểu điều đó hơn bất cứ ai . Chỉ vì đồng tiền, người ta có
thể bất chấp tất cả mọi thứ, tiền không mua được tất cả nhưng có thể mua được
gần như tất cả . Nhạ công tử đã từng đứng ra can ngăn bao nhiêu vụ xô xát,
chẳng lẽ anh không hiểu rằng cuộc đời này mang trong theo trong nó bao sự xấu
xa ? Đúng, Nhạ công tử không hiểu, nói đúng hơn là anh cố tình không hiểu .
Những gì xảy ra trước mắt anh như một sự ngang tai chướng mắt, Nhạ công tử luôn
mang trong mình ý nghĩ của những bậc đại hiệp ngày xưa rằng “ Xả thân vì việc
nghĩa “ . Ngày nay, người ta đâu còn giữ những đức tính trượng nghĩa, cao đẹp nữa,
người ta chỉ chăm chắm lo cho bản thân, còn ai sống chết thì mặc, hoặc không
thì đem những thứ đó ra mà tiêu khiển . Đâu còn những bậc cao nhân phiêu diêu
giang hồ hành hiệp nghĩa nữa ? Vậy nên Nhạ công tử nghĩ rằng cả thiên hạ này
đang đục , thế thì mình phải trong, mình phải làm cho người khác cũng trong như
mình, và dần loại bỏ đi những vẩn đục . Đó là lý do vì sao Nhạ công tử chấp
nhận cái tiếng “ hay xen vào chuyện của người khác “ .

Nhạ công tử tới một cửa hàng , anh
nở một nụ cười, bởi vì anh lại gặp người quen .

Một cô gái là chủ cửa hàng, tay phe
phẩy chiếc quạt lớn . Nhạ công tử nói :

-Có đắt hàng không, Trúc Mai cô
nương ?

Cô gái hạ chiếc quạt xuống, một
khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu với đôi mắt to tròn, mái tóc đen nhánh được cô vắt
qua một bên cho đỡ vướng .

-A ! Lâu không thấy công tử qua chơi
!

-Lâu gì ? Vừa mới cách đây có một
tuần thôi, cô nương gạ ta mua hàng phải không ?

Trúc Mai cười làm lộ rõ đôi má lúm
đồng tiền :

-Trêu vậy thôi, công tử ra đây có
chuyện gì không ?

-Tôi chẳng có chuyện gì vui cả, ra
đây nói chuyện với cô nương cho vui .

Nhạ công tử đã quen Trúc Mai cách
đây mấy tháng . Lần đó, Trúc Mai bị một tên Thần Thú to người hung hãn doạ nạt
vì cô không có đủ hàng như hắn cần . Lỗi không phải của Trúc Mai, tên Thần Thú
đó hẹn rằng hắn sẽ lấy một lượng móng vuốt thú khá lớn trong một tuần tới trong
như đã thoả thuận . Một tuần, rồi mười ngày, rồi hai tuần , Trúc Mai chờ tên
Thần Thú đó mà chẳng thấy đâu, trong khi bao nhiêu ngươi hỏi mua móng vuốt .
Cực chẳng đã, Trúc Mai đành phải bán, vừa bán xong, ba ngày sau, tên Thần Thú
đó quay lại và hoạch hoẹ Trúc Mai . Tất nhiên là Trúc Mai không chịu để cho tên
Thần Thú ấy lấn lướt mình như thế, chính hắn mời là kẻ không giữ lời hứa, giờ
quay lại nói cô không ra sao thì Trúc Mai đâu chịu được ? Và tất nhiên, hôm ấy
thiên hạ được coi một trận kịch chiến giữa một tay Thần Thú và một cô gái dùng
Trường binh . Vừa khéo lúc ấy Nhạ công tử đi qua, và chuyện gì thì thiên hạ
biết cả rồi, vẫn như cũ, không để cho ai bị thiệt . Có điều, Trúc Mai có cảm
tình với Nhạ công tử vì Nhạ công tử không những đã đưa cho tên Thần Thú ấy đủ
số hàng hắn cần, mà còn hào hiệp giúp Trúc Mai giúp Trúc Mai tìm một chỗ bán
mới thay cho chỗ bán cũ đã tan tành sau trận chiến . Và không có gì lạ khi một
cô gái lại muốn biết tên tuổi anh chàng đã giúp đỡ mình .

Kể từ sau lần ấy, ngày nào Nhạ công
tử cũng ra thành Tây Tổ Long, dành một ít thời gian để gặp Trúc Mai . Những hôm
Trúc Mai không mở hàng thì thôi, còn không thì hai người có thể nói chuyện với
nhau chán ! Đủ mọi thể loại chuyện phiếm trên trời dưới bể . Trúc Mai là một cô
gái vui tính, nói chuyện có duyên, lại hiểu được tâm lý của người khác, nên bao
ưu phiền, nỗi bực dọc, Nhạ công tử đều bày tỏ với Trúc Mai . Tiếc một điều là
Trúc Mai đã có ý chung nhân, Nhạ công tử không biết làm gì hơn là đành chúc
phúc cho Trúc Mai vậy .

-Tôi… – Nhạ công tử nói – …cảm
thấy…nhiều lúc, tôi thật sự không muốn ở lại trong gia đình .

-Tại sao chứ ? Công tử biết đấy, bao
nhiêu cô gái ngoài kia sẵn sàng được làm thê tử của công tử, bao nhiêu người
muốn được công tử nâng đỡ, điều đó có gì sai ?

Nhạ công tử quay lại, đã có những
cặp mắt mơ mộng dòm ngó anh . Nhiều cô gái tỏ ra hơi bức xúc khi anh đang ngồi
nói chuyện với Trúc Mai, họ thì thầm vào tai nhau câu gì đó rồi bỏ đi .

-Công tử có biết họ đang nói gì về
tôi không ? – Trúc Mai nói .

-Họ nói gì ?

-Họ nói : “ Con nhỏ kia đang làm Nhạ
công tử u mê rồi ! “ .

Nhạ công tử phì cười, anh nói :

-Tôi không biết họ thích tôi là vì
tôi đẹp trai, hay là họ thích cái gia sản nhà tôi nữa .

-Công tử chớ nên nghĩ cánh phụ nữ
chúng tôi như vậy chứ ! Đâu phải cô gái nào cũng coi tiền lên hàng đầu đâu ?

-Tôi không nói tất cả . Nhưng cô
nương thử ở trong hoàn cảnh của tôi xem, bao người săn vắn, bao người theo,
trong số họ liệu được bao người có tình cảm thật sự với tôi ?

Trúc Mai thở dài :

-Công tử cũng có cái khó của mình .
Dù sao thì người theo công tử, đón chào công tử không thể chỉ vì công tử là
người hào hiệp trượng nghĩa .

-Cô nương nghĩ ta không thể có nổi
một người con gái thật sự yêu thương mình sao ?

-Không thể có chuyện đó được ! Gái
ham tài, trai ham sắc . Phụ nữ chúng tôi rất thích những người đàn ông có tài
và có khí chất . Tài năng như công tử đây, thì thế nào cũng có người sẽ thật
lòng với công tử . Chỉ có điều công tử sẽ phải chờ đợi lâu thôi .

-Vậy sao ?

-Trang nam nhi, chí lớn tung hoành
ngang dọc trời đất thì đâu sợ thiếu giai nhân đi theo và dâng hiến tấm lòng chứ
?

Nhạ công tử cười :

-Tiếc rằng tôi chỉ là một tên công
tử thôi, chí thì không, văn dốt vũ dát, đâu làm được trò trống gì ? Tôi chỉ có
tiền thôi .

Trúc Mai nháy mắt tinh nghịch :

-Thế mà tôi lại nghe lời đồn thiên
hạ khác đấy !

-Đồn gì ?

-Người ta nói công tử là người hiếm
có, như các bậc đại hiệp xưa kia, đối xử với mọi người rất công bình, nhã nhặn,
có phong độ của một người lãnh đạo . Tôi nói không sai chứ ?

-Người ta tâng bốc thế thôi…

-Công tử đừng nên quá khiêm nhường
làm gì . Khiêm nhường là một đức tính tốt, nhưng đôi khi cũng phải cho người ta
thấy được cái khí chất của mình, đặc biệt là một trang nam tử .

-Dường như cô nương hiểu chuyện đời
hơn ta thì phải ! – Nhạ công tử cười .

-Không, tôi chẳng dám nói cái câu
hiểu chuyện đời trước mặt công tử . Công tử được sinh ra ở đâu, ai cũng biết,
vậy nên công tử hiểu rõ chuyện đời hơn tôi là điều chắc chắn . Có điều…

-Sao ?

-Công tử chẳng qua chỉ muốn gạt bỏ
những suy nghĩ ấy sang một bên, công tử không muốn những suy nghĩ ấy chi phối
đầu óc mình, đúng không ? – Trúc Mai nói .

Trúc Mai quả thực là tinh ý . Nhạ
công tử chưa bao giờ bộc bạch lòng mình cho ai, vậy mà Trúc Mai lại có thể hiểu
được tấm lòng của anh .

-Có lẽ vậy…- Nhạ công tử cười bẽn
lẽn .

-Dù sao thì…công tử cứ sống theo
cách của mình, tôi tin rằng sau này công tử sẽ là một nhân vật có tiếng đấy !

Nhạ công tử cười rần, anh chưa bao
giờ nghĩ mình lại phải là người có tiếng cả . Ước mơ của anh chỉ là góp sức ,
góp chút gì đó cho cuộc sống này .

Vừa nói đến đó, Nhạ công tử thấy một
người đến, ghé vào tai mình thì thầm :

-Lão gia cho gọi công tử về !

Nhạ công tử lắc đầu chán ngán :

-Có chuyện gì nữa vậy ? Ta đang bận,
ngươi về trước đi !

-Công tử nên nghe theo tại hạ thì
hơn . Lão gia nói nhất quyết phải đưa công tử về .

Nhạ công tử thừ người ra, anh chẳng
muốn về nhà lúc này . Nhưng Trúc Mai nói :

-Công tử nên về nhà thì hơn…

Nhạ công tử tần ngần mãi, rốt cục
anh cũng đứng dậy :

-Vậy, thứ lỗi cho tôi nhé, Trúc Mai
cô nương !

-Không có gì đâu !

-Ngày mai cô vẫn còn ở đây chứ ?

-Yên tâm ! Mai công tử cứ ra đây nói
chuyện cho đỡ buồn !

-Vậy xin cáo từ !

Nhạ công tử quay gót . Quả thực lúc
này anh không muốn về nhà tí nào . Bởi vì …

Nhạ công tử chán, chẳng buồn nghĩ
nữa …

Lã Vân đã đợi một hồi lâu . Y cảm
thấy hơi hồi hộp khi đi một mình thế này . Từ trước tới nay, Lã Vân luôn tháp
tùng Ngài Hàn tới gặp mặt những ông lớn, y chẳng thấy ngại ngần gì cả, giờ đi
một mình y lại thấy có chút gì đó không thật tự nhiên lắm .

Người người đông đúc đi qua, cái khu
thành Tây này thật là chật chội . Vốn dĩ nó rất rộng, nhưng người người đổ về
mua bán khiến cái khu thành thênh thang này trở nên nhỏ bé hơn người ta tưởng .

Vườn đào khu thành Tây Tổ Long này
thật là đẹp – đối với nhiều người . Còn đối với Lã Vân – bình thường thôi . Bởi
vì trong con mắt y không bao giờ có khái niệm đẹp đẽ . Lã Vân chẳng thể hiểu
nổi vì sao người ta vừa mới ngắm một ngọn núi, nhìn thấy một đám mây trôi lờ
lững, nhìn thấy một bông hoa, người ta thốt lên rằng : “ Ôi, đẹp quá ! “ . Có
lẽ là do cảm nhận của mỗi người . Lã Vân không thuộc mẫu người có thể cảm nhận
cái đẹp .

Tuy nhiên, điều đó lại chẳng giải
thích được vì sao trong đầu Lã Vân bây giờ lại đang tơ tưởng đến cô gái đi theo
Tam Thuận .

Vừa lúc ấy, có tiếng gọi :

-Lã công tử chờ tôi có lâu không ?

Lã Vân quay lại, vẫn là cô gái ấy .
Tuy nhiên, y lại đang cảm nhận được mắt mình lạ bắt đầu cái tình trạng mở to
hơn bình thường . Giờ đây, cô gái ấy không còn mặc bộ quần áo của chiến binh
nữa, mà thay vào đó là bộ váy màu đỏ, đẹp tuyệt vời – Lã Vân nghĩ thế . Mái tóc
xoã buổi sáng nay được cài trâm gọn gàng, khiến Lã Vân có thể nhìn rõ được
khuôn mặt của cô hơn .

-Chúng ta đi chứ, Lã công tử ?

-À…vâng…

Cô gái quay đi, Lã Vân lật đật bước
theo . Đi được một quãng đã có xe ngựa chờ sẵn hai người .

-Mời công tử ! – Cô gái nói .

Lã Vân bước lên xe, rồi sau đó cô
gái cũng lên theo . Giờ Lã Vân đang ngồi sát cạnh cô gái , y thấy tim mình đập
nhanh hơn, mồ hôi vã ra nhiều hơn, một vì trời nóng, hai là vì cái gì đó Lã Vân
không thể giải thích nổi .

Chiếc xe rung lên rồi bắt đầu đi .

Kiếm Tiên Thành buổi chiều giờ vãn
người qua lại . Đa phần mọi người đã về Tích Vũ Thành để dự lễ Thanh Lâm ,
nhiều hàng quán đã đóng cửa . Đến cả cửa hàng của bác thợ rèn Lữ Hạ Đao nổi
tiếng xưa nay giờ cũng đóng nốt .

Và ít người qua lại, nên càng tốt
cho Thiên Vũ và Tiên Hoa Tự , đỡ đi những ánh mắt dòm ngó . Chỉ cần nhìn cái bộ
quần áo trắng toát của hai người, và đặc biệt là dấu xăm hình ngôi sao năm cánh
trên cổ trần của Thiên Vũ sẽ khiến người ta để ý ngay . Ai mà chẳng biết dấu
xăm ngôi sao năm cánh là biểu trưng của gia tộc Ngũ Hành trên đỉnh Thiên Linh
Sơn – nơi ở của những con người mang dòng máu thần thánh và cao quý ? Có được
dấu xăm ấy trên người là cả một niềm tự hào, nó phân biệt giữa “thần thánh” và
“phàm tục” . Có một luật trên khắp Đại Lục là không ai được xăm hình ngôi sao
năm cánh trên người . Đó là dấu hiệu riêng của gia tộc Ngũ Hành . Gia tộc Ngũ
Hành là gia tộc mang dòng máu của các vị thần linh, thế nên trong những con
người thần thánh ấy luôn mang trong mình sự kiêu căng rất con người, họ cho
rằng tất cả những thứ gì dưới đỉnh Thiên Linh Sơn đều không xứng tầm với họ .
Thiên Vũ thấy điều đó đôi khi làm anh nực cười . Gia tộc Ngũ Hành không quan
tâm tới “ hạ giới “ và vì không quan tâm tới “ hạ giới “ nên họ không biết có
nhiều người nói gia tộc Ngũ Hành là một lũ bịp bợm , một lũ vô học, cho mình là
nhất, và họ nói rằng cái tháp Bạch Thiên Trụ chẳng qua chỉ là Ngũ Hành Tộc dựng
chuyện, chứ không hề có cái tháp nào cao tới hơn một trăm tầng cả . Tất nhiên
là những người đó đã nói sai, nhưng nguyên do chính là từ Ngũ Hành Tộc, ai mà
ưa cho được những kẻ cao ngạo , suốt ngày nói rằng mình là nhất thiên hạ chứ ?

-Chúng ta đã đi khỏi Thiên Linh Sơn
được hơn một tuần… – Tiên Hoa Tự nói – …vẫn chưa thấy bóng dáng thiếu gia của
anh đâu cả .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+