Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 57 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

-Nếu anh có lo lắng quá thì cũng
thừa – Hàn Thanh cười .

-Mày nói thế là sao ?

Lúc ấy thì một tiếng nói trầm chen
vào :

-Vì ta sẽ lên Phạt Mộc Trường .

Hàn Vệ quay ra, là Hàn phu nhân .

-Mẹ ! Sao mẹ lại lên Phạt Mộc Trường
chứ ?

Hàn phu nhân cười :

-Vậy tao muốn đi chơi mà mày cũng
cấm sao ?

Hàn Vệ ngượng :

-Nhưng mà…

-Thực ra, ta có một chút chuyện
riêng . Và tiện thể ta sẽ giúp Hàn Phi một tay .

Hàn Vệ thấy thực sự là kỳ lạ . Hàn
phu nhân mấy chục năm nay chẳng đi đâu xa, bà chỉ ở nhà và cặm cụi làm việc
khâu vá . Chẳng lẽ có điều gì đó thật sự lớn lao đến nỗi có thể làm Hàn phu
nhân ra khỏi nhà sao ?

-À…vâng…

-Việc ở đây, đã có bác An Dương lo
rồi . Mẹ sẽ đi về nhanh thôi, Hàn Phi tự biết nó cần phải làm gì .

Thế này thì Hàn Vệ chẳng phải nghĩ
nhiều nữa . Ai chứ Hàn phu nhân thì hắn không chỉ tin, mà còn chắc chắn là sẽ
chẳng có điều gì xảy ra với Hàn Phi cả .

-Thôi, anh em nói chuyện đi , ta về
phòng đây .

-Lúc nào mẹ đi ? – Hàn Vệ hỏi .

-Chiều nay.

Đợi khi Hàn phu nhân ra khỏi cửa,
Hàn Vệ hỏi :

-Sao mày biết bà già sẽ tới Phạt Mộc
Trường ?

-Đêm hôm qua, khi biết anh cày xới
cái sân nhà là vì có đứa đột nhập . Bà già nói với em là sẽ lên Phạt Mộc Trường
một chuyến .

-Vậy bà già đi là còn việc gì nữa ?

-Em chịu ! Mỗi người đều có một bí
mật riêng, đừng nên tò mò thì tốt hơn .

Hàn Vệ vươn vai, cả đêm qua chẳng
ngủ được tí nào khiến đôi mắt hắn cứ díp lại . Nhưng vẫn còn một vấn đề nữa :

-Mày nghĩ ai gửi bức thư này cho
chúng ta ?

Hàn Vệ đang nói tới bức thư mà
Phương Thác đã gửi cho hắn hôm qua .

-Có lẽ là một người quen biết với
ông già, có thể là người Uất Hận Thành . Chỉ có bạn bè mới gọi thẳng tên ông
già ra thôi .

-Người Uất Hận Thành sao ?

-Chắc là thế .

-Vậy mục tiêu Bất Kiếp Viện là Hắc
Đế Ấn , tao thấy chuyện này có vẻ ngày càng xa rời thực tế rồi đấy ! Đó là một
thứ không có thật .

Hàn Thanh ngáp :

-Nhưng cái cách mà chúng nó xử lý
Vạn Kiếp Thành và sự xuất hiện của Thuỷ Thần Công Công thì em nghĩ đây không
phải là một trò đùa đâu .

Hàn Vệ thở dài :

-Đợi lúc ông già là biết ngay Hắc Đế
Ấn là cái gì thôi…

Buổi chiều ở Tích Vũ Thành .

Thiên Ma suy nghĩ mãi mà chẳng biết
bức thư hắn nhận được hôm qua là do ai gửi . Ban đầu hắn cứ tưởng là của Dạ
Nhãn, nhưng nét chữ này thì chẳng phải . Mà hắn không biết vì sao mà người này
lại biết Xích Vân đang về Tích Vũ Thành .

Thôi kệ ! Đằng nào hắn cũng muốn gặp
Xích Vân .

Thiên Ma uể oải đứng dậy, bây giờ
hắn cần phải qua thư viện trong Tích Vũ Thành . Lần đi chơi này không phải là
chỉ có chơi suông, mọi công việc Thiên Ma đã tính toán cẩn thận .

Nhưng có một thứ làm Thiên Ma thấy
bứt rứt không yên, đó là Hắc Băng đang buồn rầu ngồi trên giường . Cả mấy ngày
nay Hắc Băng chẳng thèm nói với hắn câu nào .

Thiên Ma không có ý muốn về Tích Vũ
Thành . Nhưng tại Hắc Băng đã lâu không về đây, và hắn lại không muốn Hắc Băng
đi một mình, hắn sợ cô đi một mình, Thiên Ma không thích một mình, đi đâu hắn
cũng giữ rịt Hắc Băng bên cạnh . Mà lễ Thanh Lâm đâu có ngắn ngủi gì, vui chơi
gần hai tuần chứ ít à ? Mà hai tuần thiếu Hắc Băng ở bên cạnh là Thiên Ma không
thể nào chịu đựng nổi . Thế nên hắn đành chấp nhận cùng Hắc Băng về Tích Vũ
Thành vậy .

Về tới đây rồi, Thiên Ma chỉ ngồi ở
trong phòng, hắn suy nghĩ miên man mãi không chán, hắn nghĩ về mọi thứ, những
chuyện đã qua, những chuyện dự định, nhưng nhiều nhất là những chuyện hắn đang
chuẩn bị làm . Tích Vũ Thành chứa đựng nhiều bí mật, hắn muốn tìm hiểu nơi đây,
có khi chính nó cũng là một nơi cất giấu Hắc Đế Ấn cũng nên, biết đâu có thể
tìm được Tàn Dương nữa thì quá ổn . Thế nên Thiên Ma đã lò dò tới thư viện của
Tích Vũ Thành vào ngày hôm qua để moi móc một số thông tin có thể rơi rớt trong
một vài cuốn sách nào đó .

Hôm qua Hắc Băng đã phải đi chơi một
mình . Cô không muốn cắt ngang dòng suy nghĩ của Thiên Ma, không muốn hắn phải
bận tâm sang chuyện khác mà trong khi đầu óc hắn đang căng ra để nghĩ về Hắc Đế
Ấn . Vì vậy , Hắc Băng đành chấp nhận đi chơi một mình, và tất nhiên là cô buồn
. Nhìn những đôi nam thanh nữ tú khác tay trong tay, cô cảm thấy mình thật lẻ
loi , thật cô đơn .

Thiên Ma ngồi xuống, Hắc Băng quay
ngoắt sang một bên tỏ ý giận dỗi . Thiên Ma cười :

-Sao thế ?

Hắc Băng không nói gì, mắt cô đang
chăm chú một cách kỳ lạ vào góc phòng .

Thiên Ma vuốt nhẹ tay lên má Hắc
Băng :

-Sao thế, đứng có im lặng mãi như
vậy chứ .

-Bỏ ra ! – Hắc Băng bực mình , cô
gạt tay Thiên Ma sang một bên .

Thiên Ma cười, hắn nói :

-Đi chơi không ?

Hắc Băng thấy lòng mình tự nhiên
phấn chấn lên một cách khó tả, tuy vậy, cô vẫn làm ra vẻ mặt nặng nề :

-Đi đâu ?

Thiên Ma ôm lấy Hắc Băng, hơi thở
lạnh buốt của hắn phả vào mặt cô :

-Đi chơi mà cũng cần phải có địa
điểm sao ?

-Nói tóm lại là đi đâu ?

-Vì công việc – Thiên Ma cười rần .

Hắc Băng bực, thì ra tên Thiên Ma
này đang lỡm cô . Cô đẩy hắn ra xa mình, rồi thu mình vào một góc giường .

Thiên Ma nói :

-Ngươi thông cảm cho ta một chút đi
. Nói thật lòng là ta chẳng thích quái gì cái lễ Thanh Lâm này cả .

-Thế sao ngươi còn đi theo ta làm
cái gì ?

Thiên Ma chồm người tới, hắn ghé sát
mặt vào Hắc Băng :

-Ngươi có hiểu ta không đấy ? Ngươi
phải hiểu rằng, có một cảm giác rất, ngươi hiểu không ? Rất khó chịu ! Nó như
muốn thôi thúc ta phải làm một cái gì đó cho dịu bớt đi, nếu ta không cùng
ngươi về Tích Vũ Thành, thì cái doanh trại Liên Quân giờ này nát như tương rồi
đấy ! Ngươi có hiểu ta không ?

Ánh mắt của Thiên Ma loé lên dưới
tấm mũ trùm rất đáng sợ . Hắc Băng không thích ánh mắt ấy . Thiên Ma quả thực
rất yêu cô, hắn yêu với cái cách của hắn, dễ khiến người ta lầm tưởng rằng
Thiên Ma đang làm cho cô đau khổ . Yêu nhiều, đau cũng nhiều . Hắc Băng chấp
nhận yêu Thiên Ma, cô biết trước yêu hắn có thể sẽ có kết cục như thế nào, cô
cũng biết những nỗi khổ khi phải phải yêu một người như hắn . Nhưng Hắc Băng
vẫn chấp nhận, cô không giận gì Thiên Ma cả, đó là công việc chung của tổ chức,
công việc có ảnh hưởng tới sinh mạng của các thành viên trong Bất Kiếp Viện .
Thiên Ma sống là vì lẽ đó . Có điều rằng Hắc Băng cảm thấy đôi lúc mình quá cô
đơn, cô đơn vì cô sợ rằng một ngày kia Thiên Ma sẽ từ bỏ cô, cô muốn níu kéo ,
muốn nén lại từng kỷ niệm với Thiên Ma trong trái tim mình, cô muốn cùng Thiên
Ma đi chơi, đi thăm thú đâu đó nhưng Thiên Ma quá chú tâm vào công việc đến nỗi
nhiều khi hắn quên mất là có Hắc Băng ở bên cạnh .

-Ta biết… – Thiên Ma nói – … ngươi
rất buồn . Nhưng ta hứa đấy, hôm nay ta sẽ về sớm, ta chỉ qua chỗ thư viện một
lát thôi . Rồi chúng ta sẽ đi chơi ! Nhé !

Hắc Băng không nói gì , cô chỉ lặng
lẽ thở dài .

-Thế nào ? – Thiên Ma hỏi – Có được
không ? Hay là ta không tới thư viện nữa vậy ? Chúng ta đi chơi luôn !

Thú thật là Hắc Băng thích Thiên Ma
đưa cô đi chơi hơn, nhưng lại nghĩ đến công việc, cô không muốn vì cô mà Thiên
Ma phải nghĩ sang việc khác .

-Ngươi cứ tới thư viện đi… – Hắc
Băng nói – … Ta chờ ở nhà cũng được…

Thiên Ma ôm chặt lấy Hắc Băng :

-Ta biết là ngươi buồn lắm…nhưng
ta hứa đấy…ta sẽ về ngay thôi…

-Ừ… – Hắc Băng nói nhỏ .

-Thôi nào ! Cười lên đi chứ ! Cứ mặt
mày ủ rũ thế thì làm sao mà ta đi được ?

Hắc Băng quay người lại, nhìn Thiên
Ma :

-Mặc dù…ta là một thành viên Bất
Kiếp Viện…

…nhưng ta vẫn chỉ là một người con
gái…

-Ừ…

-Ngươi phải hiểu là…một người con
gái khi yêu thì có dâng hiến tất cả tấm lòng của cô ấy chứ ?

…ta biết công việc của Bất Kiếp Viện
là quan trọng nhất, nhưng…

…ta chỉ mong ngươi quan tâm đến ta
một chút thôi…

…thế là được rồi…

Thiên Ma vuốt nhẹ mái tóc của Hắc
Băng sang một bên, đôi mắt hiền và sâu thăm thẳm hút hồn hắn . Thiên Ma yêu đôi
mắt ấy, hắn vuốt nhẹ lên lông mày của Hắc Băng rồi nói :

-Ta không phải là một người tốt…

…nhưng ta sẽ tốt với ngươi…

Thiên Ma ôm Hắc Băng vào lòng, hắn
vuốt nhẹ mái tóc của cô :

-Được một cô gái như ngươi, thời nay
là khá hiếm đấy . Không phải tất cả bọn đàn bà đều dâng hiến tấm lòng cho người
mình yêu đâu .

-Nói vậy là ngươi đã từng yêu ai đó
trước ta rồi ?

-Yêu thì chưa . Nhưng tán thì có, và
vào kỹ viện để giải quyết một số vấn đề là đương nhiên .

-Từ hồi yêu ta đến giờ, ngươi vào kỹ
viện bao nhiêu lần rồi ?

-Chắc là ba bốn lần gì đó… – Thiên
Ma cười -… đánh nhau liên miên, nếu không thì chắc là ta đi nhiều hơn .

Hắc Băng thụi một cú đấm vào vai
Thiên Ma .

-Ngươi nói yêu ta mà lại đi kỹ viện
là thế nào ?

Thiên Ma cười, hắn túm lấy tay Hắc
Băng :

-Thôi nào ! Đau ! Yêu là một chuyện,
còn giải quyết vấn đề đó thì là một chuyện khác . Ta làm việc đấy với bọn điếm,
nhưng ta đâu có yêu chúng nó .

-Ngươi có biết làm như thế là tổn
thương người khác không ? – Hắc Băng hơi nghẹn, mắt cô long lanh chực khóc .

Thiên Ma áp hai tay lên má Hắc Băng,
hắn cười :

-Thì ai bảo đời nó sinh ra kỹ viện
làm gì ? Nói đừng giận, nếu ta không vào kỹ viện thì liệu bây giờ ta có thể
ngồi đây mà ôm ngươi được không ?

Hắc Băng không nói gì .

-Ta dành cho ngươi một tình cảm trân
trọng của riêng ta – Thiên Ma nói – Ta như thế nào, ngươi còn không hiểu sao ?

Hắc Băng thở dài, thôi đành chấp
nhận vậy . Tình cảm của Thiên Ma thế nào Hắc Băng thế nào, cô hiểu rõ . Có điều
cô thật là khó chấp nhận cái chuyện Thiên Ma yêu cô, trong khi kỹ viện thì hắn
vẫn cứ đi .

-Này ! – Thiên Ma cười tinh quái –
Hay là…ngươi chưa từng làm chuyện ấy với ta bao giờ nên bực đấy hả ? Hay làm
ngay bây giờ đi !

-Cái đồ điên ! – Hắc Băng đẩy Thiên
Ma ra .

-Sớm muộn gì thì ta và ngươi cũng sẽ
phải làm thôi ! Không thoát được đâu ! – Thiên Ma cười ngất .

Hắc Băng ngượng chín cả mặt, cái tên
Thiên Ma này nhiều lúc điên không chịu được . Có cần hắn phải bỗ bã ra như thế
không ?

-Đùa đấy ! – Thiên Ma nói – Ta sẽ về
sớm . Không hứa bừa đâu .

Thiên Ma cởi áo khoác đen thường
ngày, và thay vào đó là áo khoác vải màu trắng . Bạch Nhật và Tuyệt Sát chẳng
được cái tích sự quái gì ngoài việc gây phiền hà rắc rối cho những thành viên
khác trong Bất Kiếp Viện . Có mỗi cái Vạn Kiếp Thành con con mà không giải
quyết dứt điểm đi . Gặp phải Thiên Ma thì đừng hòng còn đứa nào sống sót để đi
khắp nơi dẩu mỏ lên về chuyện những kẻ mặc áo khoác đen làm loạn Vạn Kiếp
Thành, nhân từ thì chẳng nhân từ hẳn, tàn ác thì không cho ác luôn, hai thằng
quỷ con Bạch Nhật và Tuyệt Sát lại để đứa sống đứa chết . Hậu quả là sau cái vụ
đó khoảng hai canh giờ, lệnh truy nã Bất Kiếp Viện lan đi khắp Đại Lục . Tất cả
những kẻ nào mặc áo khoác đen hoặc cái gì đó tối màu đều bị thẩm vấn hết .
Thiên Ma lại chẳng muốn rắc rối phiền hà tí nào vì hắn đang cần thời gian để
tìm hiểu Tích Vũ Thành .

Tất nhiên là bản tính không đổi,
Thiên Ma vẫn chọn cái áo khoác có mũ trùm . Hắn không ưa bất cứ cái gì làm hắn
chói mắt .

-Ta đi đây . – Thiên Ma nói – Đừng
có ngủ đấy nhé !

-Chiều rồi còn ngủ cái nỗi gì nữa ?

-Thì cứ dặn vậy .

Nói rồi Thiên Ma ra khỏi phòng . Hắc
Băng nhìn theo hắn, cô đã bớt buồn đi nhiều . Thôi, lỡ yêu một kẻ như Thiên Ma
rồi thì phải chịu chứ biết làm thế nào .

Thiên Ma đi ra khỏi cửa, hắn cười
một mình, hắn cười khi nhớ lại cái ánh mắt hiền của Hắc Băng .

“ Hắc Băng à…

Em có biết là ta yêu em như thế nào
không ? “

Phòng họp của trưởng lão Tích Vũ
Thành đông người hơn thường ngày, bởi vì Vũ Tộc Ẩn Giả đã đến . Thực ra thêm Ẩn
Giả là thêm một người mà thôi, nhưng bởi vì Ẩn Giả là một nhân vật lớn của Đại
Lục, và đã lâu bà không qua Tích Vũ Thành nên mọi người hỏi thăm nhiều là
chuyện đương nhiên nên phòng họp có vẻ như nhiều người lên hẳn . Đối với những
người tộc khác, Vũ Tộc Ẩn Giả không hẳn đã là vĩ đại vì những chính sách sai
lầm của bà trong thời kì Đại Hỗn Loạn , nhưng đối với cư dân Tích Vũ Thành , Ẩn
Giả vẫn được coi là một người tài năng nhất, cao cả nhất tộc Vũ .

Cuộc họp vẫn đang tiếp tục . Hoa Anh
được ngồi ở hàng ghế dành cho những người có vị trí cấp bậc cao trong Tích Vũ
Thành , đây là một điều vinh dự đối với một người trẻ tuổi như Hoa Anh .

Trưởng lão Tích Vũ Thành đang phát
biểu, mặc dù đã gần sáu mươi tuổi nhưng hình như phụ nữ tộc Vũ có một đặc điểm
chung là vẫn giữ được những nét thanh xuân vốn có của thời trẻ , nên trưởng lão
lại như một phụ nữ bốn mươi tuổi . Chỉ có bản thân người tộc Vũ mới biết được
mình thực sự là bao nhiêu tuổi, chứ người tộc khác chưa chắc đã phát hiện ra .

-Khách thập phương đã về thành khá
đông . Hiện nay, thành phía Đông đã có một vài sự lộn xộn do khách đến quá
đông, tuy nhiên chúng ta đã giải quyết được vấn đề chỗ ở cho họ .

Tướng quân Tích Vũ – Nhận Phong nói,
bà ta cũng vậy, khuôn mặt và cơ thể không có gì gọi là già :

-Từ nay đến lễ Thanh Lâm còn chưa
đầy một tuần nữa , vì vậy, chúng ta cần phải khẩn trương sắp xếp lại những vấn
đề còn đang vướng mắc . Các vị Ngũ Lão có ý kiến gì không ?

Ngũ Lão là năm vị cao tuổi nhất
trong thành Tích Vũ, chỉ sau Vũ Tộc Ẩn Giả , và toàn là đàn ông . Một người
trong đó đứng dậy, tóc trắng và dày, khuôn mặt hằn khá nhiều nếp nhăn, dường
như nam giới tộc Vũ không có khả năng duy trì thể chất tốt như phái nữ .

-Bây giờ có lẽ là chỉ còn vướng khâu
an ninh trong ngày lễ . Năm ngoái, chúng tôi đã từng bị một đám người vây quanh
, chen lấn xô đẩy vì người quá đông, cũng may là còn chưa rụng râu .

Mọi người trong phòng họp cười ồ lên
.

Hoa Anh đứng dậy, cô nói :

-Năm nay , các lính vệ binh đã được
bố trí thành nhiều nhóm nhỏ, canh giữ ở các chốt quan trọng như Mẫu Thụ, đền
thờ thần Thanh Lâm . Mạt tướng cũng sắp xếp để các lính vệ binh canh giữ ở
ngoài ngoại ô trong mấy ngày nay để dẫn đường cho các xe ngựa vào thành . Vào
đêm lễ hội, các vệ binh sẽ vẫn canh phòng cẩn mật như ngày thường . Để cho
người vệ binh nào cũng được hưởng một mùa lễ hội như những người bình thường
khác , nên tôi đã sắp xếp làm việc theo ca . Hai tuần lễ hội sẽ được chia làm
bốn ca, các lính vệ binh sẽ được phân chia làm việc .

-Chỉ cần cô làm thế nào mà không để
cho dân tình giật râu của tôi lần nữa là được . – Vị trưởng lão ban nãy nói .

Cả phòng họp lại cười ran lên . Hoa
Anh nói :

-Thái trưởng lão yên tâm, mạt tướng
sẽ hoàn thành trách nhiệm thôi .

Nhưng tràng cười vừa dứt thì Vũ Tộc
Ẩn Giả đứng dậy, bà hỏi một câu khiến cả phòng họp yên lặng như phỗng :

-Bổn giả muốn hỏi các vị ở đây, đã
ai tính tới chuyện Bất Kiếp Viện tới đây chưa ?

Trưởng lão quay sang tướng quân Nhận
Phong , thực tình bà trưởng lão cũng đã nghĩ đến chuyện này , mặc dù thông tin
về Bất Kiếp Viện đã trở thành một đề tài nóng sốt trong mấy tuần nay . Và cái
vụ Vạn Kiếp Thành từ đêm hôm qua là cái món ăn nóng dòn vừa được dọn ra để
miệng lưỡi thiên hạ thi nhau xâu xé . Nhưng Ẩn Giả hỏi quá đột ngột, nên bà hơi
sững lại một chút .

Một lúc sau, trưởng lão nói :

-Tôi đã tính đến khả năng này .
Tướng quân đã chuẩn bị mọi lực lượng cần thiết để ứng phó tới tình huống xấu
nhất là phải đụng độ Bất Kiếp Viện .

Ẩn Giả lại quay sang tướng quân Tích
Vũ :

-Tướng quân, hiện giờ chúng ta có
bao nhiêu lính vệ binh ?

-Ở trong thành hiện nay là một vạn,
còn ở ngoại ô là ba vạn , sẵn sàng ứng chiến mọi lúc . Hơn nữa, tôi đã thành
lập một đội phản ứng nhanh gồm các thành viên ưu tú nhất của Tích Vũ, do đội
trưởng Hoa Anh dẫn đầu . Tôi cũng đã liên lạc với phó bang chủ Huyết Hồng của
bang Ỷ Thiên về việc tăng lực lượng phòng vệ, cô ta đã đồng ý chuyện đó .

Thái trưởng lão nói :

-Bang Ỷ Thiên à ? Có chắc không đấy
tướng quân ? Bà thừa biết là bang phái vốn không có quan hệ tốt đẹp gì với hội
đồng trưởng lão của các thành rồi mà .

-Bổn tướng cũng đã nghĩ đến chuyện
đó rồi . Nhưng Thái trưởng lão cũng hiểu đấy, ta cần thêm sự trợ giúp của họ,
còn hơn là để Ỷ Thiên tự ý nhảy vào chuyện của chúng ta, nên tôi đã chủ động đề
nghị trước .

Thái trưởng lão hiểu điều đó, chẳng
qua ông chỉ muốn hỏi lại cho rõ . Ai cũng biết mùa lễ hội là lúc tiền dễ đổ vào
nhất, người mua chẳng có hơi đâu lại mặc cả . Thế nên chuyện Ỷ Thiên nhảy vào
mùa lễ hội này để kiếm lợi là điều đương nhiên . Tướng quân Nhận Phong làm vậy,
chẳng qua là để Ỷ Thiên biết rằng, họ có thể làm ăn được vào lúc này, và chỉ
cần không làm điều gì để cho các trưởng lão nóng mặt, thế là được . Còn hơn là
chẳng nói gì, để Ỷ Thiên phải tự thân làm việc thì dễ nảy sinh nhiều sự rắc rối
không hay . Các trưởng lão vốn đã chẳng ưa gì bang phái rồi .

-Bổn giả nghĩ rằng, các vị hãy siết
chặt hơn nữa đối với các vị khách đang hành hương về đây . Đồng thời cũng phải
kiểm tra lại những người khả nghi ở các nhà trọ . Bổn giả rất lo lắng về chuyện
Bất Kiếp Viện đã có mặt trong Tích Vũ Thành lúc này .

Ai nấy trong phòng họp đều lo lắng .
Bất Kiếp Viện có thể một mình chọi được đông người, chúng không ngán gì quân
đông đến hàng vạn cả .

-Không phải chứ ? Ẩn Giả ? – Trưởng
lão Tích Vũ hỏi.

-Có thể chúng đã về đây vào lúc Vạn
Kiếp Thành và Thiên Lệ Thành vẫn bình an vô sự . Rất có khả năng đó, chính vì
vậy, bổn giả mới nhắc nhở các vị về việc Bất Kiếp Viện . Nhân đây cũng nói với
các vị một chuyện, hôm qua, ta đã tới phòng quân cơ và đã thấy một số tài liệu
rất đáng nghi ngờ …

Vũ Tộc Ẩn Giả đem một tập giấy ,
đoạn giở từng trang bà nói :

-Đây là bản ghi chép về việc hai
mươi vạn quân Kiếm Tiên có một cuộc hành trình lên phương Bắc cách đây ba năm ,
chúng ta ai cũng biết chuyện này, hai mươi vạn quân đều bị giết hết , số lượng
lính còn sống sót trở về chưa đến ba trăm người . Vụ này hồi ấy đã trở thành
tâm điểm thu hút sự chú ý của dư luận . Theo như những gì mà người ta biết,
những người lính trở về đều bị cấm khẩu , họ trải qua một sự … bổn giả không
biết dùng từ gì để miêu tả cho đúng …có thể gọi là… một sự khủng bố hoặc tra
tấn tinh thần . Không một ai trong số họ nói gì được, họ chỉ lắp bắp một vài
câu mà người ta đã phải căng tai ra để nghe rõ, hình như họ chỉ ú ớ được từ Hắc
Đế . Điều ấy khiến mọi người nghĩ ngay tới Uất Hận Thành, họ cho rằng Uất Hận
Thành đã tiêu diệt hai mươi vạn quân Kiếm Tiên .

-À ! – Thái trưởng lão nói – Hình
như là hồi đó Ẩn Giả đại nhân đã tới Tổ Long để họp bàn về chuyện này thì phải
?

-Đúng là như vậy .

-Không chỉ có lính Kiếm Tiên . Hồi
đó vụ thảm sát quân đội là một chủ đề rất nóng . Đã xảy ra ba vụ nữa cũng như
vậy, nếu tôi nhớ không nhầm thì…năm vạn lính Vạn Hoá cũng chết, không một ai
còn sống . Thứ hai là mười vạn lính Tổ Long , vụ này đã gây ảnh hưởng rất
nghiêm trọng tới uy tín các vị Trưởng lão Tổ Long, thứ ba là hai vạn lính ở
Luyện Ngục Hoả Sơn, vụ đó người ta cho là bị quái vật trong Hoả Sơn tràn ra và
giết hại binh lính .

Hoa Anh cũng nhớ tới điều này . Cách
đây hai năm, có một sự kiện gây xôn xao khắp Đại Lục là không hề có chiến
tranh, vậy mà gần bốn mươi vạn lính đã tử trận . Không hiểu vì một nguyên do gì
. Ban đầu người ta nghĩ là dịch bệnh hoặc thiên tai nên mới xảy ra chuyện như
vậy . Nhưng khi khám nghiệm, kết quả thu được lại cho thấy, tất cả những người
lính đều đã bị giết . Và có một điều rất khó hiểu là cả bốn vụ thảm kịch trên
đều xảy ra ở phương Bắc , hơn nữa những người lính sống sót trở về chỉ biết nói
mỗi một từ : Hắc Đế . Và không có lý do gì khiến người ta không nghi ngờ Uất
Hận Thành đã gây ra chuyện này cả . Bẵng đi một thời gian, không còn những vụ
việc như thế nữa, và nó không còn là chủ đề nóng . Tuy thế, hậu quả thì những
gia đình có người đi lính trong những vụ thảm kịch đó phải gánh chịu tới tận bây
giờ, và Hoa Anh nghĩ rằng nỗi đau ấy không bao giờ có thể nguôi ngoai được .
Còn các vị trưởng lão cũng không chịu để yên, họ đã lập ra một tổ chức của Tổ
Long để nghiên cứu , xác minh lại những vụ việc trên, và tổ chức điều tra ấy
vẫn hoạt động cho tới bây giờ . Tuy thế, Hoa Anh nghe phong phanh rằng cái tổ
chức ấy sắp bị giải thể tới nơi vì suốt một năm qua họ không tìm ra được thủ
phạm, đã thế còn bị dư luận phản đối vì làm việc theo kiểu quan liêu, điều tra
thì không thấy đâu, chỉ thấy ngày đến ngồi chơi xơi nước, trong khi tiền thưởng
thì vẫn phát đều đều , thì khi xảy ra vụ Thiên Lệ Thành và Vạn Kiếp Thành, tổ
chức điều tra ấy lại có dịp để làm, mọi nghi vấn đều đang tập trung vào Bất
Kiếp Viện . Họ nói rằng đã làm việc trong suốt một năm qua và đang tập trung
vào Bất Kiếp Viện ! Dân tình chỉ biết cười khẩy và chửi : “ Chúng tao nộp tiền
, đóng thuế để cho bọn mày làm việc, nhưng chúng mày chỉ có ngồi chơi xơi nước,
chẳng làm được cái cóc khô gì ! Thế chẳng thà chúng tao đem tiền đến biếu chúng
mày luôn cho xong, nghe còn thông hơn ! “ . Trưởng lão Kiếm Tiên đã kịch liệt
phản đối và đòi giải thể cái tổ chức này, ông đã nói thẳng rằng tổ chức điều
tra này của Tổ Long chẳng được cái thể thống gì, trong khi những gia đình có
người bị nạn đang cần một lời giải thích . Tất nhiên, các vị trưởng lão Tổ Long
đâu có chấp nhận lời đề nghị của trưởng lão Kiếm Tiên ! Những người trong tổ
chức điều tra ấy đều là chỗ tâm giao hảo hữu với các vị trưởng lão cả, lại nhận
được của nhau quà biếu rồi, đâu dễ nói bỏ là bỏ ngay thế ! Hơn nữa chính Bất
Kiếp Viện, những người bị giết ở hai thành lại hàn gắn cho các vị trưởng lão Tổ
Long và tổ chức điều tra của các vị về cái mặt nạ mang tên thể diện sắp long ra
tới nơi vì quá trình làm việc yếu kém của mình . Kể cũng nực cười, cái nỗi đau
của người này là niềm sung sướng của kẻ khác .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+