Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 64 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hàn Ngọc và Kế Đô vẫn lặng lẽ bước
đi .

-Huynh thay đổi quá nhiều rồi… – Hàn
Ngọc nói .

Kế Đô không nói gì, anh vẫn im lặng
.

-Muội nhớ cái hồi trước đây . Huynh
là một cậu bé rất vô tư, rất trong sáng, hay đùa nghịch . Muội vẫn nhớ huynh
hay cười , hay nói, huynh còn vật lộn với Hàn Thanh . Nhưng bây giờ, huynh thay
đổi quá nhiều rồi . Bây giờ huynh có biết cảm giác của muội về huynh như thế
nào không ? Sợ .

-Hàn tiểu thư đừng nói vậy .

-Không, đúng như vậy đấy Kế huynh ạ
! Huynh thực sự đã trở thành một sát thủ tàn nhẫn và không ghê sợ những cái gì
mà người ta sợ . Kế huynh, muội hỏi một câu, huynh phải trả lời thành thật !

Kế Đô thở dài, anh nói :

-Tiểu thư cứ hỏi .

-Trong trái tim huynh liệu có còn
hình bóng gì về muội không ? Hay những năm tháng làm sát thủ của huynh làm
huynh không còn trái tim nữa ?

Kế Đô không nói gì .

-Trước đây huynh còn gọi muội là “
Ngọc muội “ , nhưng giờ huynh gọi muội là tiểu thư . Muội chẳng phải tiểu thư
hay công chúa gì hết ! Muội chỉ có cái tên là Hàn Ngọc . Chẳng phải cha muội đã
nói rằng chúng ta sẽ sống như một gia đình sao ?

Kế Đô vẫn im lặng . Anh muốn trả
lời, muốn nói rất nhiều, nhưng anh lại chẳng biết nói thế nào .

-Muội hỏi thật , từ khi làm sát thủ
trong Cửu Diệu, huynh đã giết bao nhiêu người rồi ?

-Việc đó tiểu thư không nên quan tâm
thì hơn .

Kế Đô đi vụt về phía trước . Hàn
Ngọc đuổi theo . Trong chốc lát, cả hai người đã tới hồ nước trong thành Tích
Vũ . Mặt hồ lặng yên, không gợn sóng . Kế Đô nhìn xuống nước, anh thấy khuôn
mặt mình, một khuôn mặt hơi hóp, mái tóc trắng che hết một bên mặt, đôi mắt của
anh không còn là đôi mắt trong trẻo của thằng bé Kế Đô ngày xưa nữa, giờ đây là
một đôi mắt lạnh lùng và tàn nhẫn .

-Hồ nước đẹp quá phải không ? – Hàn
Ngọc đã đuổi kịp Kế Đô .

Kế Đô vẫn đăm đăm xuống mặt nước,
anh đang cố gắng định nghĩa lại về khuôn mặt mình, đã lâu anh không còn xem lại
mặt mình nữa, nên giờ thấy lạ .

-Kế huynh, muội…

-Tiểu thư nên hiểu rằng thế này… –
Kế Đô cắt ngang lời Hàn Ngọc , lần đầu tiên anh nói trong ngày hôm nay .

…tôi hiểu tình cảm mà tiểu thư đã
dành cho tôi…

…sự khác biệt nhau về thân phận
không làm tôi mặc cảm, tiểu thư là một cô gái rất tốt, và tôi cũng rất quý tiểu
thư, Ngài Hàn muốn chúng ta như một gia đình…

…nhưng bây giờ tôi là một sát thủ,
tôi đã giết nhiều người, kẻ thù cũng nhiều…

…tôi không muốn tiểu thư sẽ phải
chịu chung cái số phận lúc nào cũng bị săn đuổi như tôi .

-Vậy thì sao chứ ? Cùng lắm muội
theo huynh là được chứ gì !

-Tiểu thư, đứng nói vậy . Tiểu thư
còn quá trẻ để hiểu biết một tình yêu chín chắn . Yêu là một chuyện, nhưng tới
lúc va vấp vào thực tế cuộc sống rồi thì nó không hoàn toàn đẹp đẽ như thời yêu
đương tưởng tượng ra đâu .

Hàn Ngọc lặng im, rõ ràng là cô còn
trẻ . Cô vẫn chưa thể hiểu hết được cuộc sống này không phải lúc nào cũng là
màu hồng .

-Nhưng là huynh muội không được sao
? Huynh không thể coi muội là một em gái được à ?

Kế Đô thở dài .

-Huynh hãy gọi muội như ngày xưa
chúng ta đã từng gọi nhau đi .

-Tiểu thư…

-Không phải !

-Ừ…thì…Ngọc muội…

-Đấy ! Rốt cục thì huynh cũng đã nói
là Ngọc muội rồi nhé ! Chúng ta đi chơi đi ! Về Tích Vũ Thành này mà không chơi
thì chán lắm !

Hàn Ngọc nắm lấy tay Kế Đô rồi kéo
anh đi .

Em gái à ?

Ừ, em gái .

Diêu Linh không thể nào chịu được .
Thằng điên Xích Vân lại bắt đầu nhảy múa ở phòng bên . Từ sáng tới giờ, đây là
lần thứ tư Xích Vân lên cơn động kinh như vậy . Thật là quá thể lắm ! Mượn được
mấy quyển sách ở thư viện Tích Vũ về, bây giờ mới có thời gian ngồi đọc . Cái
cần khi đọc sách là sự yên tĩnh . Nhưng Xích Vân đã phá hoại sự yên tĩnh đó ,
từ nãy giờ Diêu Linh thấy chẳng vào đầu tí nào cả .

Quá thể lắm rồi ! Diêu Linh đập bẹt
quyển sách xuống bàn, đi sang phòng Xích Vân .

Này người ơi, có nghe thấy lòng ta
vẫy gọi ?

Ánh trăng hè mơn man rọi lòng người…

Xích Vân vừa nhảy, vừa hát bập bõm
những câu hát mà hắn nghe được khi đám con trai con gái Tích Vũ hát với nhau .
Có chỗ y hát đúng, nhưng đa phần là y hát sai hoặc tự chế thêm ra . Mặc xác,
Xích Vân đang vui . Y vẫn không thể nào quên hai ngón tay mềm mại của Hoa Anh
đặt lên má mình . Đôi tay phảng phất mùi thơm, Xích Vân hít hửi mãi, và không
hiểu sao Y lại yêu cái má mình đến thế .

-Này ! – Diêu Linh bực bội – Anh
không biết cái gọi là tôn trọng sự im lặng à ?

Lại là con nhỏ Diêu Linh . Nhưng
Xích Vân không thấy Diêu Linh đáng ghét nữa . Y chạy đến trước mặt Diêu Linh,
vòng tay vào vai cô :

-Chúng ta cùng nhảy nào ! Tôi đang
rất vui !

Diêu Linh đã bực mình thì chớ, cô
đẩy Xích Vân ra :

-Bỏ ra ! Đồ thần kinh !

Xích Vân cười :

-Sao cô lại phá hoại niềm hạnh phúc
của người khác nhỉ ?

-Hạnh phúc của anh đang làm ảnh
hưởng không tốt đến hạnh phúc của tôi ! – Diêu Linh gắt gỏng .

-Đâu ! Tôi thấy mọi người hôm nay
đều rất hạnh phúc đấy chứ ! Cả cô nữa, trông cô cũng xinh lắm !

Diêu Linh mở to đôi mắt, cái tên
Xích Vân này có vấn đề gì ở đầu óc à ?

Diêu Linh thở dài . Nói , gắt, quát,
đã ba lần như thế rồi mà tên Xích Vân này chẳng chịu để cho cô yên, cứ về phòng
là hắn lại bắt đầu lên cơn .

-Này ! – Diêu Linh hỏi – Thế có
chuyện gì mà anh vui như một thằng dở hơi vậy ?

Xích Vân vồn vã chạy đến, y nói :

-Cô biết không, tối qua, tôi đã được
một cô gái hôn đấy !

Diêu Linh mở to đôi mắt, miệng cô
méo xệch , rồi cô cười sặc sụa . Đôi tai cáo của Diêu Linh rung lên bần bật .

-Ôi trời ôi ! Tôi không biết là cô ả
điên tới cỡ nào mới dám hôn một tên dở hơi như anh ?

Xích Vân nghe thấy chữ “điên”, y lừ
mắt, đôi mắt trắng dã nhìn Diêu Linh . Diêu Linh im bặt khi thấy ánh mắt đó ,
một cảm giác lạnh buốt tràn khắp sống lưng Diêu Linh, cô bủn rủn chân tay rồi
ngồi phịch xuống ghế .

-À, không… – Diêu Linh nói lấp – …Ý
tôi là…

-Lần sau đừng có nói như vậy nữa . –
Xích Vân nói .

Rồi Xích Vân lại trở về trạng thái
như ban nãy . Dường như hắn đã quên là hắn vừa nói những gì .

-Cô đi ăn với tôi không ? Đói quá
rồi !

Diêu Linh đã trấn tĩnh lại được mình
. Cô nói nhẹ :

-Thôi…tôi…

Xích Vân nắm lấy tay Diêu Linh, y
kéo cô dậy :

-Nào ! Từ mấy hôm rồi chúng ta chẳng
đi ăn với nhau được một bữa ! Tôi sẽ trả tiền là được chứ gì !

Diêu Linh để mặc cho Xích Vân dắt
mình đi đâu , cô đang tự hỏi chính mình .

“ Dường như con người này không hề
khờ khạo như mình tưởng “ .

“ Cảm giác sợ hãi rất giống của tên
Vương Kỳ lần trước “ .

Ông chủ quán trọ đang ngáp vặt, bỗng
thấy đôi nam nữ hôm trước đang dắt tay nhau ra khỏi quán , ông cười . Mới cãi
nhau xong, hôm nay đã tay trong tay thế, bọn trẻ thời này thật là khó hiểu .

Một đại sảnh rất lớn trong Uất Hận
Thành .

Nhưng đại sảnh ấy đã bị bao phủ bởi
một màn đêm vô tận . Chỉ nhìn thấy một luồng ánh sáng mờ ảo, lạnh lẽo từ cái lỗ
bé tí trên kia đâm xuống cái nền bằng đá màu xanh .

Một người ngồi giữa luồng ánh sáng
ấy, chiếc áo khoác xám ông đã mặc hằng bao nhiêu năm vẫn không thay đổi .

Người đàn ông ấy đang đánh đàn . Một
chiếc đàn rất lạ, có đúng một dây, bên tay trái là một thứ trông như một cái vỏ
gỗ bầu bầu, có một thanh gỗ dẻo lắp vào cái vỏ gỗ bầu ấy . Tay trái cầm thanh
gỗ, tay phải cầm một chiếc móng chim ưng . Tiếng đàn réo rắt , não nề lọt thỏm
vào không gian đen tối vắng lặng .

Một tiếng đẩy cửa nặng nề và chầm
chậm . Người đàn ông thôi không đánh đàn nữa, tiếng bước chân gấp gáp, một lúc
sau ông thấy một người từ trong bóng tối bước ra trước mặt ông .

-Thưa Đường chủ, Tần đại nhân đã về
!

-Cho cậu ta vào . – Đường chủ nói .

Người báo tin lui vào trong bóng
tối, tiếng bước chân đi ra, Đường chủ lại tiếp tục đánh đàn .

Ngay sau đó là tiếng bước chân chầm
chậm tiến đến Đường chủ .

-Đường chủ, tôi đã về .

-Đừng gọi ta là Đường chủ nữa . Ở
đây , cậu có thể gọi ta là đội trưởng .

-Vâng . Đội trưởng Hãn Đồ .

Đường chủ cởi tấm mũ trùm . Ông vẫn
là đội trưởng Hãn Đồ của Tần Mạnh Uy . Chỉ khác rằng khuôn mặt ông đã già xọm
đi rất nhiều, những nếp nhăn sâu vào trong , lớp nọ đè lên lớp kia và trũng
xuống . Tóc của ông đã bạc trắng hết cả và dài che gần hết mặt .

Tần Mạnh Uy nhìn vào cây đàn kỳ lạ
của Hãn Đồ, ông hỏi :

-Đàn gì mà lạ vậy , đội trưởng ?

-Chẳng biết nữa . Ta định đặt tên
cho nó là Độc Huyền Cầm . Nhưng chắc là…gọi nôm na dễ hiểu là đàn bầu , được
chứ ?

-Đàn có một dây thôi sao ?

Tiếng đàn vẫn réo rắt vang lên , âm
thanh lúc trầm lúc bổng , não nùng bi thương .

-Ừ. Chỉ một dây thôi . Nhưng nó tạo
ra được mọi âm thanh, tiếng đàn của nó còn bi thảm hơn tất cả các loại đàn khác
.

-Vậy lúc nào cũng chỉ buồn thôi sao
?

-Nó tuỳ theo tâm trạng của ta . Nếu
ta vui, nó sẽ vui . Còn nếu ta buồn, thì nó sẽ buồn . Vậy thôi .

Mạnh Uy hiểu điều đó, sắp tới ngày
giỗ của đội trưởng Từ Tuyên , ông biết đội trưởng của mình vẫn thường buồn như
vậy mỗi khi ngày này tới .

Khi Hàn Thuyên ra đi, Thiên Tử đã
quyết định chỉ thị đội trưởng Hãn Đồ nhận lại vị trí này . Đội trưởng Hãn Đồ đã
từng làm Đường chủ, Hàn Thuyên là người kế nhiệm ông . Nhưng khi Hàn Thuyên ra
đi, không còn ai có đủ khả năng để nhận lại vị trí Đường chủ Ai Oán Đường, nên
Hãn Đồ lại phải tiếp tục làm Đường chủ .

Hãn Đồ không đánh đàn nữa , ông hỏi
:

-Việc thoả thuận với Ngũ Hành Tộc
đến đâu rồi ?

-Chỉ có Hộ Vương Lão Bà và Tâm Thiện
Giáo Lão đón tiếp tôi thôi . Nhưng vậy cũng được, đưa ra điều kiện để hai người
này biết thôi . Bọn thủ cựu của Hội Đồng Trắng thế nào mà chẳng nhao nhao lên ?

-Họ chưa có Vô Chân Vương à ?

-Chưa . Vô Chân Vương mới nghe nói
là một người còn rất trẻ của Ngũ Hành Huyết . Hiện giờ cái Băng Ngai trong Bạch
Thiên Trụ vẫn còn để trống .

-Vậy cậu đưa điều kiện của chúng ta
cho Hộ Vương Lão Bà và Tâm Thiện Giáo Lão ?

-Cũng mất một lúc, tôi mới thuyết
phục được Tâm Thiện Giáo Lão , tôi đã để lại máu của mình ở lại đó …– Tần Mạnh
Uy giơ lòng bàn tay đang phải băng bó của mình cho đội trưởng Hãn Đồ xem – …còn
chuyện Ngũ Hành Tộc có để lại máu không, thời gian sẽ trả lời .

-Ừ, vậy cũng được…

-Đội trưởng có nghĩ như vậy là hơi
mạo hiểm không ? Chúng ta đã thực hiện lời hứa, lời hứa của chúng ta một khi đã
nói ra là phải thực hiện, còn người Ngũ Hành Tộc chưa nói gì cả, họ có quyền
không thực hiện những yêu cầu mà chúng ta đưa ra .

-Tuỳ ở tâm của họ thôi . Nhưng ta
tin là Hộ Vương Lão Bà với Tâm Thiện Giáo Lão đủ khôn ngoan để không làm trái
với những yêu cầu của chúng ta . Không làm thì chỉ thiệt cho họ thôi . Cậu biết
đấy, không gì chắc chắn là Xích Vân đã thay đổi . Nếu Thiên Ma vẫn tiếp tục lôi
kéo, một ngày nào đó có thể Xích Vân sẽ quay trở lại Bất Kiếp Viện .

-Thằng Xích Vân đã luyện tới tầng
thứ bao nhiêu của Cấm Môn Quan rồi ?

-Tầng năm, Ngũ Môn . Mạnh lắm đấy,
gần ngang với Thiên Tử của chúng ta trước đây .

Tần Mạnh Uy thở dài, ông hỏi :

-Vậy Thiên Tử đương nhiệm của chúng
ta ?

-Ta không rõ . Đã lâu không gặp
Thiên Tử rồi , ngài muốn yên tĩnh . Mà thôi, tạm gác chuyện Xích Vân sang một
bên, nói tiếp về chuyện ban nãy đi , cậu nói là Vô Chân Vương kế nhiệm đã rời
bỏ đỉnh Thiên Linh Sơn ?

-Nếu tôi không nhầm thì là vậy . Mà
còn gần hai năm nữa là đến đại lễ lên ngôi của Vô Chân Vương kế nhiệm . Nếu Ngũ
Hành Huyết vẫn không thể tìm ra được người đó thì Ngũ Hành Ma và Ngũ Hành Tiễn
sẽ có quyền lựa chọn người kế vị mới . Tôi chỉ ngại đến lúc đó lại phiền hà
thôi .

-Ngũ Hành Tộc tiếng là gia tộc thần
thánh nhưng thực ra cũng chẳng tốt đẹp gì… – Đội trưởng Hãn Đồ nói – …họ luôn
khúc mắc với nhau về quyền lợi của mình .

-Vậy đến lúc đó đội trưởng tính sao
?

-Nếu Vô Chân Vương kế nhiệm về kịp
thì không sao, Ngũ Hành Tộc sẽ chấp nhận điều kiện của chúng ta thôi , Hộ Vương
Lão Bà và Tâm Thiện Giáo Lão thế nào cũng khuyên vị Thiên Tử thuộc dòng họ của
mình . Nhưng nếu Ngũ Hành Ma hoặc Ngũ Hành Tiễn lên nắm quyền thì ta cũng nên
tới Thiên Linh Sơn chuyến nữa, dò xét ý kiến thế nào . Họ không chấp nhận điều
kiện của ta thì thôi, đành trách cái số phận của dòng họ ấy đã tận .

-Và còn một vấn đề nữa, đội trưởng
có nghĩ để Ngũ Hành Tộc giữ Hắc Đế Ấn và Tàn Dương là hợp lý không ?

-Ta nghĩ như vậy là được . Thiên
Linh Sơn vốn là nơi ngự trị của thần Bàn Cổ và các vị thần, nơi đó đã mang
trong mình nhiều Thần Khí của các vị thần nên có lẽ việc giam giữ Hắc Đế Ấn và
Tàn Dương sẽ thuận lợi hơn, đặc biệt là Tàn Dương . Còn Uất Hận Thành chúng ta
mang nhiều Tà Khí quá, không tốt .

-Nhưng đến giờ chúng ta vẫn chưa thể
biết được Tàn Dương đích thực là cái gì ? Liệu có đúng là thanh Uất Ma Kiếm như
ngài nói không ?

-Cái này thì ta , và cả Thiên Tử
cũng không chắc chắn . Ta đã hỏi Thiên Tử vấn đề này, ngài cũng nghĩ Uất Ma
Kiếm chính là Tàn Dương, nhưng không hề có bằng chứng nào khẳng định điều đó cả
. Chúng ta chỉ biết rằng Tàn Dương là thứ mang trong mình sự tội lỗi, sự uất
hận đến mức Như Lai Phật Tổ cũng không thể hóa giải . Còn lại, Tàn Dương đã
được Hắc Đế sử dụng thế nào, vào việc gì, liên hệ như thế nào với Hắc Đế Ấn,
những cái đó chúng ta không biết .

-Khá phức tạp và rối rắm đấy .

-Ta định nói cho cậu chuyện này .
Cậu còn nhớ lời tiên tri rằng cánh cửa Địa Ngục của Uất Hận Thành mười năm nữa
sẽ mở không ?

-Có .

-Vậy cậu có biết ai là người đã nói
ra lời tiên tri ấy không ?

Tần Mạnh Uy nghĩ ngợi , ông thành
thật trả lời :

-Không .

-Vậy cậu còn nhớ lời tiên tri về
việc kẻ nào nhốt được các vị thần về Tuyệt Cực Địa, kẻ ấy sẽ nắm trong tay toàn
bộ thế giới này không ?

-Có, một lời tiên tri hơi sáo rỗng
một chút, đã hơn ba ngàn năm rồi mà có chuyện gì xảy ra đâu ?

Tần Mạnh Uy cười . Nhưng rồi trán
ông nhăn lại ngay tức thì, ông nói :

-Khoan đã, có cái gì không ổn . Hình
như…

-Cậu thấy rồi phải không ?

-Nếu tôi nhớ không nhầm, lời tiên
tri cánh cửa Địa Ngục đã được truyền đi khắp Uất Hận Thành cách đây hai mươi tư
năm, đúng vào cái ngày mà Xích Vân sinh ra …

-Nếu tính từ khoảng thời gian ấy,
lời tiên tri muốn nói rằng ba mươi tư năm nữa cánh cửa Địa Ngục sẽ mở . Còn nếu
tính thời điểm hiện tại mà chúng ta đang sống thì mười năm nữa, cánh cửa ấy sẽ
mở .

-Cách đây hai mươi tư năm, thì cái
ngày Xích Vân sinh ra là vừa tròn ba ngàn năm kể từ khi lời tiên tri về việc
giam giữ các thần được nói ra, cũng trong ngày hôm đó, lời tiên tri về cánh cửa
Địa Ngục xuất hiện . Khá là trùng hợp đấy .

-Lời tiên tri giam giữ các thần ra
đời trong thời kỳ Hỗn Tam Giới . Nó động vào tính tham lam thích quyền lực của
con người . Lời tiên tri cánh cửa Địa Ngục lại đánh vào lòng tham ấy một lần
nữa . Có vẻ như là…

-Đội trưởng nghĩ gì vậy ?

-Nghe có vẻ hơi vô lý , tôi đang
nghĩ có phải hai lời tiên tri đều xuất phát từ một cái miệng không ?

-Ngài nghĩ là từ một người ?

-Có lẽ thế .

-Tôi phải nói thật là cái giả thuyết
ấy không hợp lý cho lắm . Ai mà sống được ba ngàn năm chứ ?

Đội trưởng Hãn Đồ lắc đầu , cười :

-Ừ, có lẽ già rồi , đâm lẩn thẩn …

Đội trưởng lại tiếp tục đánh đàn .
Âm thanh não nề của Độc Huyền Cầm lại vang lên . Tần Mạnh Uy đi xung quanh cái
luồng sáng duy nhất trong đại sảnh, mắt nhìn đăm đăm vào màn đêm tối mịt trước
mặt mình .

-Sao đội trưởng phải dùng thuật Hắc
Ám để che phủ cái sảnh đường này làm gì ?

-Ta chẳng muốn nhìn cái sảnh này làm
gì , nhìn chỉ càng thêm buồn lòng thôi .

-Bao đời các vị Đường chủ đã ngồi
đây, Hàn Thuyên, và đội trưởng nữa, chẳng phải đã quá quen rồi sao ?

Tiếng đàn càng lúc càng réo rắt, như
tiếng người khóc .

-Nhìn mãi cũng chán, nhìn lại càng
buồn cho số kiếp phải làm người của mình . – Đội trưởng Hãn Đồ nói .

-Chán thì cũng phải nhìn thôi . Con
người sinh ra là để chấp nhận mà .

-Cậu biết đấy . Con người phức tạp
lắm, hạnh phúc mà ta có được, niềm vui mà ta có được, đến lúc mất đi chẳng phải
đau khổ lắm sao ? Thà làm quỷ, sống trong tội ác, đến lúc chết đi còn không lo
nghĩ . Làm người, đến lúc chết đi, vẫn không thể định nghĩa nổi bản thân là cái
gì…

Tiếng đàn bắt đầu đè nặng lên tim
của Mạnh Uy, ông nói :

-Đừng quá nghĩ vậy, đội trưởng…

Tay đội trưởng Hãn Đồ run bần bật,
không gian rộng lớn trong màn đêm mịt mù chùng xuống, đè nặng lên người Tần
Mạnh Uy .

-Đội trưởng ! – Mạnh Uy hét .

Âm thanh khô khốc của dây đàn đứt
vang lên . Ngay sau đó, màn đêm xung quanh hai người tan biến .

Một đại sảnh đường cực rộng lớn .
Nhưng tiền thân nó không phải là sảnh đường .

Tần Mạnh Uy nhìn lên . Trần của đại
sảnh giăng chằng chịt những dây xích, to nhỏ , lớn bé đủ cả . Nơi đó là chỗ để
treo những xác tù nhân đã chết . Những sợi dây xích lạnh buốt thấm đẫm dòng máu
nóng của con người .

Dưới sàn, hai hàng đại đao trải dài
vô tận cắm ngập xuống mặt đất, các thanh đao đã rỉ và mòn đi rất nhiều . Đó là
thứ để chém đầu các tù nhân . Đằng sau hai hàng đại đao, là những dụng cụ tra
tấn khủng khiếp nhất mà con người đã nghĩ ra để hành hạ tù nhân . Những cây roi
dài đặc quánh máu đen, những cái chuỳ nặng nề để đập vỡ ống quyển , những con
dao lưỡi nhỏ để rạch cơ thể dần dần , những chiếc ghế đặc biệt, khi tù nhân
ngồi lên sẽ bị dây gai cuốn quanh chân tay hoặc là quấn lên đầu , những cái dây
gai ấy sẽ ngày càng siết chặt tuỳ vào mức độ ngoan cố . Những tên cai ngục ở
đây thường mắc một chứng bệnh quái lạ, chúng thèm được nghe thấy tiếng rên xiết
đau đớn của tù nhân, tù nhân kêu càng lớn, chúng càng thích thú . Và thích thú
đến mức chúng có thể ăn cả thịt người .

Tù nhân nơi đây khổ sở, tiếng kêu la
thảm thiết vang khắp ngày đêm, và họ đã gọi cái nơi tra tấn rộng lớn này là…

…Ai Oán Đường .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+