Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 70 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hoả Ngục .

-Mẹ kiếp ! – Thiên Ma rủa thầm , tay
bắt niệm , chú ấn quanh người Thiên Ma hiện thành một đôi song kiếm khác . Đồng
thời, dòng nước mang theo Huyết Sa Vương và trăm thanh kiếm quay ngược trở lại
vào lưng Xích Vân .

Thiên Ma lại triệu hồn, lần này từ
sau lưng hắn, mười oan hồn chiến binh không có mắt, miệng lởm chởm răng, tay cầm
đại đao, chúng nhập vào Song Kiếm của Thiên Ma . Mười oan hồn chiến binh này là
Thập Âm Binh, chúng canh giữ cánh cổng vào Ma Giới .

Đôi cánh Hoả Liệt của Xích Vân toả
rộng hơn bao giờ hết .

Một luồng chân khí xoáy nhanh khủng
khiếp khi Oan Nghiệt Kiếm và Song Kiếm chạm nhau , rồi luồng chân khí ấy phát
nổ .

Ẩn Giả vừa bay tới, sức nổ của luồng
chân khí ấy đẩy văng bà về phía sau .

Người dân Tích Vũ hoảng sợ, đất đang
rung chuyển quanh Tích Vũ Thành .

-Thôi ! Hôm nay nói chuyện phiếm vậy
thôi… – Thiên Tử nói – …ta nghe nói, gần hai tháng nữa là đến ngày giỗ của Từ
Tuyên , đúng không ?

-Vâng… – Đường chủ Hãn Đồ hơi ngập
ngừng .

Thiên Tử quay ra đằng sau :

-Cậu đưa cho ta .

Một bóng người bước ra từ trong bóng
tối, tuy không nhìn rõ mặt người ấy nhưng Hãn Đồ gọi :

-Đạo Từ à ?

-Vâng, chào Đường chủ .

Tay Thiên Tử cầm một bó hoa lớn, bó
hoa Đương Tử Ly rất đẹp .

-Chính tay ta đã trồng trong thời
gian vừa rồi . Sau hôm nay, ta sẽ bế quan một lần nữa, không có dịp nào để gặp
lại cậu nữa nên ta phải đưa trước .

-Cảm ơn ngài .

Hãn Đồ nhận lấy bó hoa, ông hơi xúc
động một chút .

-Thời gian, vẫn không làm thay đổi
mọi thứ, tôi nói vậy đúng không ? – Hãn Đồ hỏi .

-Không hẳn , anh bạn của tôi à… Một
số thứ có thể thay đổi mà .

-Ý ngài là gì ?

Thiên Tử ngửa mặt lên, nhìn luồng
ánh sáng đang chiếu xuống Ai Oán Đường .

-Xích Vân không hẳn là xấu xa . Bản
chất hắn vốn rất, rất tốt đẹp . Nhưng sự phản bội, sự lừa gạt đã phá nát tâm
hồn hắn, khiến hắn trở thành Con Quỷ Uất Hận Thành, cái này, cậu hiểu hơn ta .
Nhưng ai mà biết được đấy, có lẽ giờ này Xích Vân đang là một người tốt thì sao
?

-Có lẽ ngài nói đúng .

-Thiên Tử tiền nhiệm chẳng phải đã
từng nói sao ? Người Uất Hận Thành là tuyết, tuyết trắng .

Nói rồi Thiên Tử cùng với Đạo Tử
bước ra khỏi Ai Oán Đường .

Đường chủ, à không, ngài vẫn chỉ là
một người đội trưởng, đội trưởng Hãn Đồ .

Ngài đã già, không còn là Hãn Đồ với
mái tóc đen của ngày xưa nữa .

Đã thay đổi rồi .

Diêu Linh nhìn thấy đám lửa .

Cô đã ra tận ngoài Tích Vũ để tìm
Xích Vân, thì bắt gặp tiếng nổ và cảnh tượng lửa đang đốt cháy ngùn ngụt khắp
mọi nơi .

“ Có chuyện gì vậy nhỉ ? “ . Đôi tai
cáo của Diêu Linh rung động . Bản tính hiếu kỳ , lại tò mò, Diêu Linh chạy đến
chỗ đó .

Lửa cháy hừng hực, như muốn thiêu
đốt tất cả mọi thứ, Diêu Linh chỉ dám đứng nhìn từ xa, đã thế, nước chảy lênh
láng, lại còn có tuyết nữa, thật không hiểu nổi . Nhưng đôi mắt của cô đã nhìn
thấy một cái gì đó trong đám lửa .

Một người .

Diêu Linh chạy tới, lửa tuy cháy
mạnh, nhưng nó đang thiêu những ngọn cỏ cuối cùng, nó không thể lan ra thêm
được nữa vì cỏ đã cháy sạch , tất cả những gì còn lại chỉ là một lớp đất mùn,
màu nâu .

Diêu Linh đi vào trong đám lửa ấy ,
cô đi theo ánh mắt của mình chỉ dẫn . Và cô đã tìm ra người đó .

Người đó nằm sóng xoài trên mặt đất,
cởi trần, những vết xăm màu đen vằn vện khắp cơ thể . Diêu Linh thận trọng bước
tới , cô nhận ra cái mái tóc dài ôm gáy .

Diêu Linh hốt hoảng, cô lật cái xác
ấy lên , và cô bụm miệng khi thấy cái xác đó không ai khác ngoài Xích Vân .

-Xích Vân ! Xích Vân ! – Diêu Linh
hốt hoảng, cô vỗ vào mặt Xích Vân .

Diêu Linh lay mãi, Xích Vân vẫn nằm
im , không cựa quậy .

-Thả hắn ra đi cô bé ! – Một giọng nói
ớn lạnh đằng sau .

Diêu Linh quay lại, một người khác,
cũng với những vết xăm đen trên cơ thể, ánh mắt tàn nhẫn và khát máu cực độ .

-Anh là ai ? – Diêu Linh run run .

-Tôi là người mà cô đã gặp ở thư
viện .

-Anh ! Vương Kỳ !

-Thứ lỗi, tôi đã không lịch sự khi
dùng tên giả . Tôi không phải là Vương Kỳ, tôi là Thiên Ma .

Diêu Linh nhìn quanh, lửa vẫn đang
cháy .

-Có chuyện gì…chuyện gì vừa xảy ra ở
đây ? – Diêu Linh hỏi .

-À… – Thiên Ma cười – …bạn bè lâu
ngày không gặp nhau, nghịch tý chút ấy mà …

Diêu Linh đã hiểu cơ sự . Những thứ
mà hai người này gây ra không thể gọi là tý chút được . Cô nói :

-Anh…đã đánh Xích Vân ?

-Hẵn cũng đánh tôi mà . Bây giờ, cô
hãy lui sang một bên .

-Anh định làm gì ?

Thiên Ma xoay tít Song Kiếm trên tay
:

-Giết hắn !

Diêu Linh chạy lại, ôm lấy Xích Vân
:

-Anh đừng như vậy ! Có gì từ từ nói
!

-Đây không phải là chuyện của cô !
Tránh ra !

-Anh không được làm hại Xích Vân !
Anh ta đã làm gì anh đâu ?

-Hắn đã gây ra quá nhiều rồi cô bé ạ
! Nhưng thôi, xem chừng Xích Vân làm cô say mê hắn rồi đấy ! Cho hai người đi
luôn thể !

Diêu Linh không sợ hãi Thiên Ma, cô
rút một cây gậy phép từ sau lưng, đồng thời lấy một cuộn vải, cô niệm thuật .
Một con quái vật Hoả Nham với đôi tay to khủng khiếp lao ra tấn công Thiên Ma .

Thiên Ma cười khẩy, một nhát kiếm
nhanh trong chớp mắt, con Hoả Nham đứt đôi người .

-Cô nghĩ đủ sức đấu với tôi sao ?

Diêu Linh chùn bước, cô không thể
ngờ con Hoả Nham của cô lại dễ dàng bị hạ đến thế . Nó là con quái vật mạnh
nhất của cô, Diêu Linh cũng là một Tiên Thú có hạng, thế mà không ngờ Thiên Ma
đã tiêu diệt nó chỉ bằng một nhát kiếm .

-Xem ra tôi phải cho cô đi cùng Xích
Vân rồi ! – Thiên Ma lao tới .

Diêu Linh nhắm nghiền mắt . Cô còn
nhiệm vụ chưa hoàn thành, cô đã thất hứa với cha cô rồi .

-Địa Niên Kim Thuật ! Đoạt Mệnh Thỷ
!

Cơn lốc xoáy xé tan lửa, chính giữa
nó là một mũi tên trắng xoá . Mũi tên ấy lao thẳng vào Thiên Ma . Thiên Ma đã
nhận thấy thuật Đoạt Mệnh Thỷ :

-Bực mình thật .

Thiên Ma xoay kiếm, hắn đánh bật mũi
tên ra, song Đoạt Mệnh Thỷ có chân khí không phải là nhỏ . Thiên Ma bị đẩy lui
về phía sau, mặt đất phía dưới bị bở ra .

Diêu Linh mở choàng mắt, cô tưởng
rằng mình đang mơ khi thấy một người Vũ tộc, đôi cánh bạc trong suốt bay xuống
.

Vũ Tộc Ẩn Giả đã tới, bà đáp nhẹ
nhàng xuống đất .

-À, bà cũng tới đây sao ? – Thiên Ma
cười .

-Cậu đã ngông cuồng quá rồi . – Ẩn
Giả nói .

Ẩn Giả đã nhìn thấy những vết xăm
trên người của Thiên Ma, không khác gì những vết xăm trên ngực của Xích Vân .

-Cậu có muốn nghe câu trả lời của ta
không ? – Ẩn Giả nói .

-Có .

-Ta vẫn còn rất muốn thời cuộc, ta
còn khao khát nó . Nhưng…

…không phải là theo cách của cậu .

Thiên Ma cười, hắn nói :

-Đó, cái tên đang nằm đó . Hắn là
Xích Vân, người mà tôi từng nói đến với bà, hắn là thủ lĩnh Bất Kiếp Viện .

Ẩn Giả không quay lại nhìn .

-Tôi vẫn để ngỏ lời đề nghị của
mình… – Thiên Ma nói – …bà vẫn có thể thay đổi lại quyết định.

Thiên Ma quay đi, hắn chìm vào trong
bóng tối .

Lúc này Ẩn Giả mới tới xem xét Xích
Vân, bà đặt tay lên ngực Xích Vân rồi nhắm mắt lại .

-Tà Khí đang xâm chiếm cơ thể cậu ta
.

Rồi bà quay sang Diêu Linh :

-Cô là…

-Tôi là bạn của anh ta . – Diêu Linh
nói .

-Ta sẽ đưa cậu ấy về để trị thương,
ta cần người chăm sóc, cô đi được không ?

-Có !

Vừa lúc ấy, đội lính vệ binh Tích Vũ
Thành đã tới, dẫn đầu là Hoa Anh .

-Sư phụ, có chuyện gì không ?

-Không …

Hoa Anh đã nhìn thấy người nằm trên
mặt đất, cô nói :

-Đây là…

-Nhiều chuyện lắm . Bây giờ, ngươi
hãy làm ngay một việc cho ta, bao vây Tích Vũ Thành, cấm để một người nào lọt
ra ngoài .

-Đệ tử hiểu rồi . – Hoa Anh chạy đi,
nhưng vẫn không ngừng ngoái lại nhìn Xích Vân đang nằm trên mặt đất .

Ẩn Giả để ý thấy một đám cỏ đang
trụi dần mà chẳng hề có tí lửa nào chạm vào nó, bà lại gần xem xét .

Và bà cảm thấy người mình sực lên,
ngọn lửa xanh đen chìm trong bóng tối đang thiêu đốt nó .

“ Hoả Ngục “ .

“Không lẽ ác quỷ đã xuất hiện trên
thế gian này ? “ .

Thiên Ma gắng gượng bước đi, Hoả
Ngục đã làm hắn trở nên bức bối trong người, chân khí đang chạy toán loạn trong
cơ thể . Máu ở tim cứ dồn dập từng hồi, chảy vô tội vạ xuống sườn làm cho Thiên
Ma không điều chỉnh được chân khí . Những vết xăm trên cơ thể bắt đầu tan ra ,
chạy xuống cánh tay và nằm yên ở đó . Tà Khí trong người Thiên Ma đang bộc phát
quá mạnh, đến hắn cũng không thể kiểm soát nổi , toàn thân tê dại và đau nhức
không thể tả , hai con mắt như muốn nổ tung vì đau . Hơi nóng của Hoả Ngục đang
hành hạ Thiên Ma .

Hoả Ngục trên Oan Nghiệt Kiếm của
Xích Vân đã bị Song Kiếm mang oan hồn Thập Âm Binh cản lại . Huyết Sa Vương
cùng với kiếm tống vào lưng Xích Vân . Xích Vân không thể chịu nổi nên buông
kiếm, y văng ra . Nhưng Thiên Ma đã đứng quá sát Hoả Ngục, hơi nóng của Hoả
Ngục như một con ký sinh trùng, nó theo chân khí , chạy qua kiếm của Thiên Ma
và vào cơ thể hắn . Thiên Ma đã phải cắn răng chịu đựng, cầm Song Kiếm cố giết
Xích Vân, nhưng lại bị con bé Diêu Linh và Vũ Tộc Ẩn Giả cản mũi . Thiên Ma
phải cố sức lắm mới chém nổi con Hoả Nham, nhưng nếu con bé Diêu Linh lại gọi
ra một con Hoả Nham nữa thì Thiên Ma chịu, lại thêm Đoạt Mệnh Thỷ của Vũ Tộc Ẩn
Giả làm hắn tiêu hao chân khí để cản lại nữa . Chẳng còn cách nào khác, quan
trọng là phải giữ cái mạng đã, Thiên Ma đành bỏ lại vậy .

Đường phố Tích Vũ ngập người đang
bàn tán về hai cái vòi rồng định nhăm nhe tiêu diệt Tích Vũ Thành . Đã thế,
lính vệ binh còn đứng đầy ra đấy, bọn họ đang định tìm gì đó . Thiên Ma đoán
ngay là Vũ Tộc Ẩn Giả sẽ truy bắt hắn, nên hắn đã vớ được một cái áo khoác, mặc
tạm lên người, làm vẻ mặt bình thường, tránh sự chú ý của bàn dân thiên hạ .

Hoả Ngục đang tràn lên cổ, người
Thiên Ma túa mồ hôi như tắm . Thiên Ma đã quá mệt mỏi, bước chân hắn nặng như
có đá đeo vào . Mắt Thiên Ma lờ đờ, dòng người trôi qua trước mắt hắn một cách
chậm chạp, tiếng nói ù hết hai tai . Thiên Ma gục xuống .

Một cánh tay mềm mại đỡ Thiên Ma ,
mặc dù đã mặc một cái áo khoác, song Thiên Ma vẫn cảm nhận được điều ấy .

-Có mệt lắm không ?

Thiên Ma gục đầu vào đôi vai mềm,
một mùi thơm thoang thoảng làm hắn dễ chịu , hơi nóng trong người hắn được dịu
bớt .

-Hắc Băng à ?

-Vừa mới gặp Xích Vân đã đánh nhau
rồi …

-Sao biết ?

-Thư từ ngươi nên cất cho kỹ, đừng
vứt lung tung như vậy.

-Vui chơi thôi mà…

-Vui chơi ! – Hắc Băng thì thào –
Ngươi đang bị dính Hoả Ngục phải không ?

-Ừ…

-Nghe thấy tiếng nổ, ta biết ngay là
ngươi rồi . Nên ta đã trả tiền phòng, và thu dọn đồ đạc ngay , giờ chúng ta đi
đâu ?

Thiên Ma muốn nghĩ, nhưng đầu óc hắn
cứ ong ong hết cả lên, chẳng nghĩ được gì cả .

-Vậy…ngươi định làm thế nào bây giờ
… ? – Thiên Ma hỏi .

-Thoát ra khỏi Tích Vũ Thành đã .
Chúng ta sẽ tới Lạc Anh Thôn, ngươi cần được tĩnh dưỡng .

-Nghe theo ngươi vậy .

Hắc Băng dìu Thiên Ma đi . Sau một
đoạn đường dài vất vả, hai người đã ra tới cửa Tích Vũ Thành, những nữ vệ binh
đang đứng chắn trước lối ra vào, hàng chục người muốn ra ngoài mà không được .
Hắc Băng để Thiên Ma ngồi tạm xuống gốc cây, rồi đứng từ xa niệm thuật :

-Nhân Niên Vũ Thuật . Mộng Hành
Thuật .

Từ người Hắc Băng, những chiếc lông
vũ bắn lên không trung rồi rơi lả tả xuống đầu những người lính vệ binh . Họ
nói :

-Lông vũ ở đâu ra thế này ?

Nhưng rồi những nữ vệ binh cảm thấy
mắt mình nặng trĩu, họ gục xuống đất . Đám người lộn xộn cũng vậy, không người
nào trụ lại được, họ lần lượt đổ gục xuống đất . Vũ thuật của Hắc Băng có thể
đưa người khác vào trạng thái hôn mê bất tỉnh trong một thời gian ngắn .

Hắc Băng đỡ lấy Thiên Ma rồi cô đưa
hắn tới cái cổng đang bít kín lối ra bằng dây leo . Hắc Băng niệm thuật :

-Nhân Niên Lôi Thuật .

Một luồng sét từ tay Hắc Băng phóng
ra , đốt cháy những dây leo, nhưng cái dây leo này không bị tổn hại nhiều lắm,
Lôi Thuật của Hắc Băng không dễ gì làm tổn hại những cây dây leo được ếm bằng
bùa chú .

Hắc Băng đành phải rút một thanh
đoản kiếm, chặt đứt dây , nhưng dây lại rất dai và cứng .

Hắc Băng bực mình , cô để Thiên Ma
ngồi xuống, cô đành phải dùng thuật :

-Nhân Niên Lôi Thuật . Lôi Liên !

Luồng sét từ tay Hắc Băng phóng ra,
phá nát đống dây leo, chọc thủng một hố sâu hoắm trên mặt đất . Tiếng nổ khá
to, Hắc Băng đưa Thiên Ma đi ngay, để lâu sẽ có nhiều kẻ đến đây, phiền phức .

-Đứng lại ! – Tiếng quát ở phía sau
, một nữ vệ binh, có vẻ như không bị trúng phải Mộng Hành Thuật .

Hắc Băng dừng lại một chút, rồi cô
lại dìu Thiên Ma đi tiếp .

-Tôi nói đứng lại ! Nếu không, hai
người đừng có trách ! Hai người sẽ phải giải thích chuyện vì sao mọi người lại
bị hôn mê như thế này !

Hắc Băng không quan tâm tới những
lời nói ấy, cô vẫn tiếp tục đi .

Tiếng dây cung căng thẳng rồi bật ra
, Hắc Băng chỉ chờ có vậy, cô xoay ngươi, phi một cái lông vũ . Chiếc lông bay
vùn vụt, xuyên vào đầu mũi tên và chẻ nó ra làm đôi, chiếc lông cắm vào tay
người nữ vệ binh .

-Á ! – Người nữ vệ binh vừa hét lên,
một luồng sét từ chiếc lông vũ chạy qua cánh tay cô ta .

Người nữ vệ binh đổ gục xuống đất .

-Chết rồi à… – Thiên Ma hỏi , giọng
hắn lạc đi .

-Không, cô ta chỉ bị bất tỉnh một
lúc thôi .

Hắc Băng đỡ Thiên Ma, hai người dần
rời khỏi Tích Vũ Thành .

-Xem chừng… – Thiên Ma thở hổn hển –
…phải xử lý Kính Hồ Cư gấp…

-Ngươi đang không ổn tí nào đâu !

-Không sao , rồi sẽ ổn thôi…

Hắc Băng hơi nghẹn, Thiên Ma để ý,
hắn hỏi :

-Khóc đấy à ?

-Ngươi hứa không bao giờ làm ta buồn
nữa . Bây giờ, trông ngươi thế này, làm sao mà ta không khóc cho được ? Ngươi
luôn là kẻ nói dối !

Những giọt nước mắt của Hắc Băng cứ
tràn xuống khuôn mặt của cô . Thiên Ma lấy tay chùi đi :

-Rồi sẽ qua thôi … đừng để ý nhiều
làm gì… đi nhanh thôi, bọn lính đuổi theo đấy…

Tích Vũ ngày càng xa dần với Hắc
Băng .

Trong khi đó, bên trong Tích Vũ
Thành, lính vệ binh đang sục sạo khắp thành mà chẳng thấy tăm hơi kẻ tình nghi
đâu cả .

Quỷ Nhân đã thấy sườn phải của mình
bớt đau nhiều . Mặc dù những vết thương vẫn chưa lành hẳn, nhưng dù gì thì
những cơn đau dai dẳng trong mấy ngày qua đã không còn nữa . Tất cả là nhờ sự
chăm sóc của Nhữ Hài, tối nào cũng vậy, cô đều tận tay bôi thuốc, và đắp băng cho
Quỷ Nhân .

Quỷ Nhân đã chẳng nghĩ số mình thọ
đến thế .

*

* *

Mưa tuyết trong đêm xối xả .

Quỷ Nhân lê từng bước một, tay ôm
sườn phải thấm máu, những giọt máu đỏ tươi nhỏ từng giọt xuống mặt tuyết trắng
xoá . Quỷ Nhân không nghĩ là lão già ấy lại mạnh đến thế .

Màn đêm mịt mùng, tuyết che kín tầm
mắt của Quỷ Nhân . Không lẽ cuộc đời của Quỷ Nhân lại kết thúc ở đây ? Rồi trở
thành một bông tuyết, trôi mãi về màn đêm kia ? Không, không thể được ! Hắn
chưa được gặp Xích Vân, hắn muốn gặp lại Xích Vân ! Còn nữa, còn nhiều nữa !
Hắn phải đạt tới Huyễn Vô Thuật, cảnh giới cao nhất của Mặc Vạn Huyễn ! Hắn
phải mạnh hơn lão già khốn kiếp đó ! Lão già ấy đã gây ra những vết thương này
cho Quỷ Nhân, không lẽ những gì công sức luyện tập trong một năm qua thành công
cốc ? Hắn đã sai ở điều gì chứ ?

Không sao , không sao ! Quỷ Nhân tự
an ủi mình, và nếu hắn nhớ không nhầm thì hắn đã cười . Lão già ấy cũng như hắn
thôi, mà lão có vẻ còn thương nặng hơn thì có ! Như vậy là Quỷ Nhân vẫn chưa
thất bại !

Không, Quỷ Nhân tự vấn lại mình .
Hắn vẫn thua ông già ấy, ông ta đã không tung hết sức mạnh, mọi sức mạnh của
đẳng cấp Đạt Nhân Độ . Ông ta vẫn lưu luyến hắn cái tình . Mẹ kiếp ! Lão vẫn
còn nể hắn vì cái tình ! Lão vẫn còn quá khứ ! Không, không phải thế ! Là do
lão kém cỏi ! Hai luồng suy nghĩ trái ngược của Quỷ Nhân đang xâu xé nhau trong
đầu hắn . Không ! Hắn là mạnh nhất Bất Kiếp Viện ! Đến Thiên Ma còn không dám
nghĩ là đối đầu với hắn ! Hắn không ngán bất cứ kẻ nào !

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+