Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 79 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đã hai tuần .

Kế Đô ngẫm nghĩ .

Hai tuần kể từ khi Kế Đô và Hàn Ngọc
về Đạp Kiếm Sơn Trang . Giờ này, lễ hội Thanh Lâm cũng đã gần tàn rồi . Người
ta bắt đầu quay trở lại cuộc sống thực của mình . Tích Vũ Thành đã lấy lại được
cảnh thanh bình và yên tĩnh vốn có xưa nay . Tất nhiên, nhiều người mong muốn
lễ hội dài hơn, dài hơn nữa, để họ được say bất tận trong đêm . Nhưng vui thì
không được quá đà, mà say thì không nên say triền miên, người dễ nôn nao khó
chịu lắm .

Kế Đô thấy lễ Thanh Lâm cũng bình
thường, trừ buổi tối . Có buổi tối là vui , Hàn Ngọc thường gọi anh ra nhảy
cùng . Anh không nhớ rõ là trong lúc nhảy, mình đã làm những gì . Nhưng cảm
giác ấy thật vui, thật khó tả , anh quên hết mọi thứ đang vướng bận làm anh bực
mình .

-Huynh nghĩ gì vậy ? – Hàn Ngọc hỏi
.

-À, không có gì ! Chúng ta tới quán
trọ kia đi, tiểu thư . Muộn lắm rồi !

Đạp Kiếm Sơn Trang vốn là yên tĩnh .
Nhưng trước kia, cái bộ mặt của nó không phải là yên tĩnh . Suốt từ thời Hỗn
Tam Giới cho tới khi Đại Hỗn Loạn, nơi đây từng chứng kiến cảnh máu đổ, cảnh
chết chóc . Từng là nơi cố thủ của Nhân Tộc trước sự tấn công mạnh mẽ của Oán
Linh vào thời Hỗn Tam Giới . Lúc trước, dưới sự chỉ đạo của Lục Ma Thiên Vương,
Oán Linh dồn sức tấn công vào Kiếm Tiên Thành, Nhân Tộc không thể nào chịu đựng
nổi , nên phải bỏ thành, chạy về vùng đất Kỳ Bàn Cổ, xây dựng căn cứ, chính là
Đạp Kiếm Sơn Trang bây giờ . Lục Ma Thiên Vương tiếp tục truy đuổi, dồn Oán
Linh tới đây công kích suốt ngày đêm, nhằm thực hiện mục đích tiêu diệt tận gốc
Nhân Tộc . Hàng vạn người lính đã ngã xuống, cho tới khi còn lại chưa đến mười
vạn người Nhân Tộc, thì đại quân Thú Tộc từ Vạn Hóa Thành đã tới cứu viện . Một
trận chiến tàn khốc, binh lính Thú Tộc và Nhân Tộc thương vong vô số, và cũng
chính cái ngày ấy đã tương truyền Như Lai Phật Tổ hạ thế, phổ độ cho những oan
hồn . Một thời kỳ đau khổ và tưởng chừng Nhân Tộc đã tới ngày tuyệt diệt .

Nơi ấy được tưởng niệm là vùng đất
phi chiến tranh . Nhưng cái gì cũng bền vững khi và chỉ khi người ta làm nó bền
vững . Thời kỳ Đại Hỗn Loạn tới, miền Trung Đại Lục là nơi lửa không bao giờ
tắt . Những lời thề ước về một vùng đất yên bình năm xưa đã phôi pha, thay vào
đó là cuộc chiến đẫm máu, mà chủ yếu là Thú Tộc và Nhân Tộc . Chính những người
đã từng là bạn của nhau, đã quay sang tàn hại lẫn nhau không thương tiếc .

Thời kỳ Đại Hỗn Loạn đã kết thúc,
nhưng trong ký ức của nhiều người, nó vẫn là một thứ không bao giờ tồn tại với
cái tên : không tồn tại . Những tiếng thét, tiếng gươm đao, lửa cháy, những
thảm cảnh , những năm tháng ấy, ai mà quên được ?

Kế Đô quay lại đằng sau, một thứ gì
đó đã cắt ngang mạch suy nghĩ của anh .

-Có chuyện gì sao ? – Hàn Ngọc hỏi .

-Không . Chúng ta đi thôi .

Con đường vắng không một người qua
lại . Nhưng không phải mọi sinh hoạt đã chấm dứt, một quán trọ đằng kia vẫn còn
sáng đèn . Kế Đô và Hàn Ngọc đi tới quán trọ ấy .

Trong quán trọ này, vài ba tiểu nhị
đang sắp xếp bàn ghế để đóng cửa . Họ ngạc nhiên khi thấy giờ này vẫn còn khách
.

-Xin lỗi quý khách ! Giờ này quán
chúng tôi đóng cửa mất rồi !

Hàn Ngọc nói :

-Không, chúng tôi không ăn uống gì
cả . Chúng tôi chỉ muốn có một chỗ trọ thôi , phiền các anh nói giùm với ông
chủ một chút được không ?

Anh tiểu nhị nhìn Hàn Ngọc mãi, đúng
là một cô gái xinh đẹp . Nhưng khổ nỗi con mắt anh ta không dám nhìn thẳng vì
Kế Đô đang án ngữ ngay cạnh Hàn Ngọc . Trái hẳn với khuôn mặt vui tươi của Hàn
Ngọc, đôi mắt của Kế Đô lạnh lùng và toát ra một thứ khó chịu đằng sau mái tóc
trắng .

Tiểu nhị chạy vào trong, ngay sau
đó, một ông chủ quán khí người to béo đi ra, người chưa xuất hiện mà giọng đã
tới :

-Quý khách ! Quý khách !

Ông chủ đi vào bàn . Ông ta làm một
tràng :

-Vị cô nương và công tử đây muốn tìm
phòng trọ sao ? Quán chúng tôi còn một phòng đấy ! Ở trên tầng ! Rất vừa vặn
cho hai vị…

Nói đến đó, ông chủ quán im bặt khi
bắt gặp ánh mắt của Kế Đô lộ rõ vẻ khó chịu đang hướng vào ông ta . Hàn Ngọc
thấy vậy, nên hỏi ngay :

-Vậy chỉ còn đúng một phòng thôi sao
ông chủ ?

-Vâng…vâng .

Thấy mắt của Kế Đô , ông chủ quán
hơi rợn, ông nói ngay :

-Chúng tôi có thể kê thêm giường,
nếu hai vị thấy bất tiện !

-Thế cũng được !

Mất một lúc, căn phòng mới được dọn
xong . Hàn Ngọc uể oải nằm xuống giường, một cuộc hành trình dài và mệt mỏi .

-Tiểu thư đi nghỉ đi ! – Kế Đô nói –
Hôm nay đã mệt mỏi rồi !

Hàn Ngọc vươn vai :

-Huynh cũng đi nghỉ đi .

-Vâng .

Hàn Ngọc thấy thật không thoải mái
chút nào . Cô bực :

-Đã nói rồi ! Tại sao huynh lúc nào
cũng một câu tiểu thư, hai câu tiểu thư vậy ?

Kế Đô quay đi, không thèm nghe những
lời nói đó, anh đặt lưng xuống giường rồi bảo Hàn Ngọc :

-Tiểu thư hãy nghỉ đi .

Hàn Ngọc nhìn theo rồi thở dài . Kế
Đô lúc nào cũng vậy, và cô cũng cảm thấy hơi bực mình với Kế Đô . Rồi cô hậm
hực nằm xuống giường, ngủ một giấc .

Mới nằm được một lúc, Hàn Ngọc đã
ngủ ngay . Cả một cuộc hành trình dài và mệt mỏi đã làm cô kiệt sức .

Kế Đô mở mắt . Trong bóng đêm, anh
vẫn có thể nhìn thấy rõ Hàn Ngọc . Khuôn mặt Hàn Ngọc sáng ngời lên trong đêm
tối .

Kế Đô ngồi dậy, anh lại gần Hàn Ngọc
. Đôi tay anh rờ lên khuôn mặt cô .

Rồi Kế Đô đưa tay xuống .

Anh kéo tấm chăn lên, Hàn Ngọc cựa
mình, nằm nghiêng sang một bên .

Kế Đô mở cửa sổ phòng, gió hun hút
thổi vào lạnh cả người . Anh chui ra ngoài, rồi đóng cửa sổ lại .

Kế Đô phi thân xuống dưới đất, con
đường giờ đây hoàn toàn vắng lặng, không một bóng người , chỉ có lá cuốn .

Kế Đô bước đi trong đêm, bóng của
anh dưới ánh sáng mờ nhạt của trăng đổ dài và loang ra trên mặt đường . Anh đi
tới cổng một ngôi nhà .

Một kẻ mặc áo khoác đen đang đợi ở
đó, hắn dựa lưng vào tường . Trông thấy bước chân đi tới, hắn ngước nhìn lên ,
khuôn mặt bị che khuất bởi mũ trùm .

Kế Đô nhìn kẻ đó, anh nhìn quanh,
rồi hỏi :

-Đi theo làm gì ?

Tên áo đen ấy nói :

-Con bé ấy ngủ nhanh thế cơ à ?

-Tôi hỏi đi theo làm gì ?

Tên mặc áo khoác vởi mũ trùm, một
khuôn mặt hơi vuông, nhưng cằm lại thuôn xuống , khuôn mặt ấy được kéo gọn lại
bởi mái tóc dài đến cổ màu bạc pha lẫn đen .

-Chỉ theo dõi mày mà cũng không được
sao ?

-Vô Ảnh à ? – Kế Đô nói .

Cổng thành Bắc Kiếm Tiên .

Những người vệ binh đã đi nghỉ , chỉ
còn lại hai người lính canh đang ngồi trò chuyện với nhau . Và họ không hề hay
biết là có người đang ở trên nóc tháp canh .

Doãn Ái ngồi một mình trên tháp canh
. Đang mùa hè, nhưng một cơn gió tràn tới làm Doãn Ái cảm thấy lạnh ngắt người
.

-Này ! Cậu có biết là Hàn Phi sắp
lấy Doãn Ái rồi không ? – Tiếng của một người lính vệ binh .

-Biết ! Thiên hạ đang đồn ầm lên rồi
mà chẳng lẽ tôi không biết hay sao ? – Người kia đáp lại .

-Hai đứa ấy đâm lại hợp nhau, một
thằng thì thích gái gú, một con thì khoái ngủ với trai .

Hai người lính vệ binh cười ầm lên .

Doãn Ái ngồi ở trên mà tức đến lộn
ruột . Không phải Doãn Ái tức vì mình bị chửi, mà tức là vì Hàn Phi bị người ta
chửi . Hàn Phi không phải là hạng trăng hoa, Doãn Ái biết rõ điều ấy , vậy mà
hai thằng vệ binh này lại sủa như vậy, thật tức chết đi được !

Nhưng Doãn Ái lại buồn . Sự buồn tự
nhiên đến, vồ vập và quấn lấy Doãn Ái . Năm nay cũng chẳng đi lễ Thanh Lâm nữa,
Doãn Ái không có tâm trạng để đi . Ánh trăng đang nhạt nhoà và rưng rưng trong
mắt Doãn Ái .

-Sao chị còn ngồi đây ? – Một tiếng
nói làm Doãn Ái giật mình .

Doãn Ái quay lại, một dáng người cao
dong dỏng với khuôn mặt gầy .

-Lã Vân à ? – Doãn Ái cố gắng nở một
nụ cười tình tứ, nhưng không thể cười nổi . Hai khoé miệng cứ nhếch lên trông
thật khó coi .

Lã Vân nhìn Doãn Ái một lúc rồi ngồi
xuống cạnh Doãn Ái .

-Trăng hôm nay không được đẹp lắm .
– Lã Vân nói .

-Ừ…

Lã Vân quay sang :

-Hôm nào chị cũng ngồi ở đây à ?

-Ừ . Tôi thường hay ngồi ở đây .

Lã Vân để ý mặt Doãn Ái không còn
son phấn nữa, và bỗng nhiên trong y nổi lên một thứ đến cồn ruột . Không phải y
bực mình như thường lệ, mà là y cảm thấy Doãn Ái quá đẹp, quá hoàn mỹ . Doãn Ái
son phấn lên đủ làm tất cả đàn ông ngã rạp xuống, nhưng không trang điểm gì cả
thì đủ sức làm một kẻ máu lạnh như Lã Vân phải nao lòng . Doãn Ái sinh ra là
một sự hoàn hảo của tạo hóa rồi, cặp mắt màu tím trông vẻ mơ mộng đĩ thoã hằng
ngày của Doãn Ái là vì son phấn, cái mà Lã Vân nhìn thấy bây giờ là một đôi mắt
đẹp và sáng rực lên bởi ánh trăng . Vẫn là đôi mắt màu tím ấy, nhưng nó lại vừa
khiến người ta xúc động, lại vừa khiến người ta vui vì nó, nhưng lại làm người
ta thấy buồn . Quá lẫn lộn ! Lã Vân kìm nén lại mình .

-Hàn Phi đã về chưa ? – Doãn Ái hỏi
.

-Chưa . Nhưng cũng sắp rồi .

Doãn Ái lại ngồi im đấy, không nói
gì cả .

-Cậu có tin rằng ngày mai, tôi chỉ
cần tới cạnh Doãn Ái và trưng bày một số thứ ra là nó ngủ với tôi liền không ?

-Nói khoác vừa chứ !

-Ơ, cái cậu này ! Không biết con
Doãn Ái nó thích mấy thằng to và “ khoẻ “ hả ?

Tiếng cười ngất của hai người vệ
binh vọng lên trên, và tất nhiên là Lã Vân nghe không sót một từ nào .

Lã Vân thấy Doãn Ái vẫn im lặng , y
mím môi và mong muốn cho một cái vả vào mặt, không phải mặt Doãn Ái mà là mặt
hai thằng vệ binh dưới kia . Không hiểu sao y lại nghĩ vậy .

-Cậu cũng nghĩ tôi là một đứa con
gái mất dạy phải không ? – Doãn Ái hỏi .

-Không . Chị nghĩ sai rồi .

-Vậy thì sao ?

-Tôi chưa bao giờ coi chị là một đứa
con gái mất dạy . Tôi chỉ coi chị là một con điếm .

Doãn Ái khẽ gật đầu, nói :

-Đúng , tôi là một con điếm . Vậy
tại sao cậu còn ngồi cạnh một con điếm làm gì cho dơ bẩn người cậu ?

-Sẽ rất bẩn . Đúng vậy, nhưng mà tôi
muốn biết vết bẩn ấy là vì cái gì .

-Ý cậu là sao ?

Lã Vân nói :

-Tôi biết Thất Hiền Sứ Giả chẳng hề
quý gì chị . Ông ta là cha , nhưng chỉ quan tâm tới dòng máu của chị . Ông ta
cần máu , chứ không cần tới cái mạng của chị . Hôm trước, tôi đã thấy hết
chuyện đó .

Doãn Ái thở dài :

-Vậy là cậu đã biết ?

-Tôi hỏi thật, có đúng là người cha
đáng kính của chị muốn tìm một đứa con trai, và kể cả mẹ thằng bé ấy là điếm
thì cha chị cũng chấp nhận phải không ?

Doãn Ái quay sang nhìn Lã Vân :

-Cậu có nghĩ một đứa con lại đi kể
mọi việc về cha mình không ?

-Nếu chị không thích nói thì tôi
cũng không ép , bởi vì tôi đã biết cả rồi .

Doãn Ái lặng lẽ cúi đầu .

-Chị cảm thấy tủi nhục, nên chị đã
sống buông thả, và giờ đủ trò phá phách để khuây khoả , tôi nói có đúng không ?

-Cậu nghĩ nhầm rồi…

-Bác Hàn đã từng nói : không một
người phụ nữ nào sinh ra để trở thành một con điếm cả . Chị cũng là phụ nữ, nên
chị hiểu rõ điều đó . Chỉ có sự khốn quẫn mới khiến người phụ nữ bán đi cái thứ
quý giá nhất của mình . Còn chị, nỗi đau mà chị phải cảm nhận trong suốt mấy
chục năm qua làm chị không thể chịu đựng nổi . Và chị oán hận người khác, chị
dùng sắp đẹp của mình để phá nát hạnh phúc của người khác, tôi nói không sai
chứ ?

-Cậu đúng là một con cáo già đấy .

-Cáo thì hơi có , nhưng già thì chưa
! – Lã Vân cười .

Doãn Ái cũng bật cười, Doãn Ái cảm
thấy vui .

-Cậu đến đây là để thăm dò tôi sao ?

Lã Vân lắc đầu :

-Không . Chỉ là tán chuyện thôi .
Còn nếu muốn dò hỏi về cha của chị, thì tôi phải hỏi khác và cũng trong hoàn
cảnh khác, chị hiểu chứ ?

Doãn Ái nhìn lên trời, trăng nhợt
nhạt, nhưng vẫn sáng rõ .

-Cậu có nghĩ Hàn Phi còn yêu tôi nữa
không ?

-Không . Nhưng nếu chị thay đổi,
biết đâu lại được thì sao ? Hàn Phi không phải là người lắm điều và xét nét như
tôi . Hàn Phi có thể bỏ qua tất cả .

-Tôi nói điều này, đừng nghĩ tôi giả
dối . Thật sự Hàn Phi là người mà tôi yêu thương nhất .

-Vậy sao còn theo trai ?

-Tôi ghen tỵ với Hàn Phi, và tôi
không thể chịu đựng được, anh ấy có những thứ tôi không có…

-Bỏ tiền ra một bên chứ ?

-Ừ .

-Tôi có biết người chồng trước đây
của chị . Nói cùng ra thì chị bỏ hắn cũng có phần đúng . Hiện giờ thằng cha đó
đang say khướt ngoài Vạn Xà Đảo kia kìa . Hắn ham đánh bạc lắm, có số má ở Kiếm
Tiên Thành và Tổ Long từ lâu rồi . Và hắn cũng đốt tiền vào kỹ viện như đốt
giấy vậy . Nghe đâu là thua đến gần hai chục viên Kim Nguyên Bảo rồi , chỉ còn
lại vài đồng sắt mua bánh bao thôi .

-Hắn ta đốt tiền cũng không đến nỗi
nhanh lắm .

-Thằng quỷ con Lã Vân đâu rồi ? –
Ngài Hàn hỏi .

-Cậu ta ra ngoài có chút việc… – Hàn
Vệ trả lời .

Phòng làm việc của Ngài Hàn giờ là
của Ngài Hàn , Hàn Vệ thấy cũng nhẹ bớt khi thoát khỏi cái ghế màu nâu và bóng
sơn mà Ngài Hàn đang ngồi . Ngồi lên cái ghế ấy là phức tạp lắm . Cũng may là
mấy tuần Ngài Hàn đi vắng , có Hàn Thanh giúp đỡ nên Hàn Vệ cũng đỡ mệt hơn một
tí .

-Thất Hiền Sứ Giả đã nói chuyện với
Độc Tâm chưa bố ? – Hàn Vệ hỏi .

-Chưa, nhưng sắp . Lão già ấy sắp
vào Tổ Long rồi .

-Liệu Độc Tâm có chịu nhượng bộ
chúng ta không ?

-Cái đó còn tuỳ . Nhưng ta nghĩ khả
năng được là nhiều hơn . Thất Hiền Sứ Giả là một lão già hám danh, nếu Độc Tâm
không chịu thì lão có cách để Độc Tâm phải chịu . Vả lại thằng Hà Gia Đoàn đang
cay cú chúng ta thì thế nào mà nó chả nhận lời !

-Sao lại thế ?

-Động não một chút là nhận ra ngay .
Mày có hiểu , chúng ta cậy nhờ vào đất của Độc Tâm tức là chúng ta đã mạo hiểm
không ? Bọn Độc Tâm sẽ không từ mọi thủ đoạn để phá hoại chúng ta ở Kính Hồ Cư
.

-Ra vậy . Nhưng tại sao bố lại chọn
Kính Hồ Cư chứ ? Ta có thể ở trong Tổ Long Thành, hoặc cùng lắm là ở U Lan Cốc,
nếu có động về Bất Kiếp Viện thì ra đó ngay cũng được mà .

-Có . Cách đấy cũng được . Nhưng mà
có cái dở, đến lúc bọn Bất Kiếp Việc xồ vào Kính Hồ Cư, còn chúng ta cũng tự
nhiên thò mũi vào đấy thì bọn Độc Tâm thế nào mà chẳng vin cớ đó mà bắt chẹt
chúng ta chứ ?

Hàn Vệ ngáp dài :

-Đằng nào cũng khó cả . Mà sao tự
nhiên chúng ta lại dây dưa vào vụ này cơ chứ ?

Ngài Hàn đốt thuốc Phù Linh, khói
thuốc bốc ngào ngạt, tuôn ra cửa sổ .

-Số kiếp nó là thế . Ta đã từ bỏ Uất
Hận Thành, nhưng giờ nó lại bám riết lấy như oan hồn đòi mạng vậy .

Hàn Vệ lại ngẫm nghĩ thời gian sắp
tới, hắn thích ngủ, hắn chán cái chuyện lại phải vung vũ khí lên mà chém giết
lẫn nhau .

-À, Hàn Ngọc bảo là sau lễ Thanh Lâm
là nó về đâu đấy ? – Ngài Hàn hỏi .

-Đạp Kiếm Sơn Trang , nó bảo là về
đấy .

-Ừm…

-Bố đừng lo quá, có Kế Đô rồi , mọi
chuyện sẽ ổn thôi .

-Ừ .

Màn đêm đen cuốn theo lá vẫn đang
bao trùm khắp Đạp Kiếm Sơn Trang .

Trước mặt Kế Đô lúc này là Vô Ảnh .

-Đi theo làm gì ? – Kế Đô hỏi .

-Cái đó đáng ra mày phải tự hiểu thì
đúng hơn . Sao lại hỏi tao ?

Kế Đô im lặng, anh không nói gì cả .

-Tao tưởng là mày đưa nó đến Lạc
Nhật Trấn cơ mà ? – Vô Ảnh tiếp tục – Tao đợi mỏi cổ rồi chẳng thấy đâu cả !

-Có một chút thay đổi trong kế hoạch
. Đáng lý ra anh phải biết và đừng có vác mặt đến đây .

-Mày có theo kế hoạch đâu, thay đổi
cũng không hề nói với tao một tiếng, thì làm sao mà tao biết được ? Mà mày thay
đổi cái gì chứ ? Đưa con bé tới tận Ma Thiên Nhai, rồi lại vòng về Tích Vũ
Thành, ăn chơi xả láng rồi mới đem nó về chỗ này ?

-Tôi chỉ đề phòng thôi .

-Đề phòng ?

-Tôi sợ rằng có người của Hàn Thuỷ
đi theo dõi . Vả lại , tôi cũng đã nói với Hàn Vệ là phải đào tạo và hướng dẫn
cho Hàn Ngọc . Đến Ma Thiên Nhai là thích hợp với cô ta .

-Thôi được rồi, tao không săn vắn
mày cái chuyện đó nữa . Tuy nhiên, tao không thể hiểu nổi cách làm việc của mày
. Ở Ma Thiên Nhai, suýt chút nữa là con bé ấy bay đầu bởi con Mị Yêu rồi !
Thiên Ma cần nó sống, mày dư sức quét sạch bọn quái vật ấy cơ mà ?

-Đó là việc riêng của tôi .

Vô Ảnh mỉa mai :

-Việc riêng ! Ừ, mày có biết Thiên
Ma sẽ điên tiết thế nào nếu con bé Hàn Ngọc chết không hả ?

-Tôi chỉ chấp nhận yêu cầu là đưa
Hàn Ngọc đến cho anh . Còn tôi làm việc thế nào, đó là chuyện của tôi . Vì vậy,
đừng có xía vào đây mà thêm rối rắm !

Vô Ảnh bực mình, đôi mắt hắn đầy sát
khí, không gian bị đè nén bởi sát khí của hắn, Kế Đô cảm thấy khó thở .

Nhưng Vô Ảnh chỉ bực mình thôi, rồi
đâu lại vào đấy . Hắn nói :

-Muốn làm thế nào thì làm . Đừng để
tao phải cho con bé ấy bay đầu ngay tại đây …

Trong chớp mắt , Kế Đô lao tới .
Nhưng Vô Ảnh còn nhanh hơn, thanh Hắc Kiếm đã rút ra từ lúc nào, thanh kiếm
cuốn băng trắng loang lổ máu, bốc mùi tanh . Một luồng gió khẽ thoảng qua mặt
Kế Đô .

Kế Đô thấy mặt mình nhói lên, anh sờ
vào má và thấy một ít máu .

-Đừng tưởng là tao không dám giết
mày ! – Vô Ảnh nói – Thích thì chiều ! Mày được gọi là “ bất tử “ nhưng cần thì
tao chiến ngay tại đây đấy !

Vô Ảnh rút kiếm lại , đặt ra sau
lưng, hắn nói :

-Con bé ấy khi nào thì rời khỏi đây
?

-Hai ngày nữa .

-Nghe cho kỹ đây . Mày, khôn hồn
phải đưa con bé ấy tới Kỳ Bàn Cốc nội trong tháng này . Nếu không, phải để tao
và mày đánh giết một trận thì không hay đâu .

Vô Ảnh quay đi, bước chân hắn chậm
rãi và nặng nhọc .

Vô Ảnh thấy một bên tóc của mình bị
đứt và rơi xuống .

“ Thằng Kế Đô ra tay nhanh thật ,
sém chút nữa là đứt đầu rồi ! “ .

Vô Ảnh đang cố gắng kiềm chế máu
nóng đang chảy khắp người mình .

“ Phải bình tĩnh…

…bình tĩnh là tốt…

…phải bình tĩnh . “ .

Tần Mạnh Uy ngồi lặng im trong Sầu
Lệ Điện .

Sầu Lệ Điện xưa kia vốn là một nơi
để các tù nhân cầu nguyện và sám hối . Những tù nhân quỳ xuống thành hàng dài,
miệng lầm rầm đọc những bài ca rửa tội . Nhưng có những kẻ không thích đọc,
không thích hát, những tay cai ngục phải nhờ đến roi da và xích sắt để rửa tội
cho chúng, thay cho những bài ca đẹp đẽ kia .

Nhưng nơi đây còn là chỗ để người ta
tế những vong hồn những người tù đã chết .

Mạnh Uy không biết ông bạn già Hàn
Thuyên có chịu giúp đỡ mình không . Ông đã đắn đo suy nghĩ mãi, ông không muốn
người bạn mình một lần nữa lại vướng bận về Uất Hận Thành . Nhưng đã nói rồi,
có số kiếp ở Uất Hận Thành thì muốn thoát khỏi nó cũng không được .

Một đám người đi vào Sầu Lệ Điện .
Mạnh Uy vẫn ngồi đấy, ông chẳng quấy quả họ làm gì, vì họ đang chuẩn bị hành lễ
. Đám người đó bước thành hai hàng, mỗi hàng sáu người , riêng một người đi ở
giữa hai hàng đó, trên tay mỗi người cầm một nén hương nghi ngút khói . Ngày
nào cũng vậy, cứ tầm giờ Sửu là hành lễ trong Sầu Lệ Điện .

Từng người một trong đám người đó
cắm những nén hương lên một cái vạc rất lớn, được đặt trên một cái bệ . Cái vạc
chi chít hàng trăm cây hương đã tàn, bụi bẩn bám đầy lên cái vạc đó khiến màu
đồng vốn có của nó đã bị xỉn lại .

Đám người đứng xung quanh cái vạc ,
khói hương cuộn lên dày đặc và lượn quanh mười ba người đó . Đám người cầu
nguyện, tiếng của họ văng vẳng trong Sầu Lệ Điện .

Hồn ơi, hồn ơi

Đừng về nơi đây

Đừng đòi mạng người

Đừng quẩn quanh người

Các người đã chết

Luyến tiếc làm chi ?

Hồn ơi, đi đi !

Về nơi xa mãi

Về Tuyệt Cực Địa

Về với Ma Giới

Kiếp sống là thế

Oán trách làm gì ?

Hồn ơi, đừng về !

Cha chẳng thiết mong

Mẹ chẳng thiết cần

Cha mẹ vô lệ

Cha mẹ đi mãi

Hồn về nhớ ai ?

Hồn ơi, hồn hỡi

Đi trong mưa sa

Đi trong bão tuyết

Phiêu diêu vô định

Đừng quay đầu lại

Đừng nhìn về đây .

Số kiếp ai oán

Trong ánh sao tàn

Số kiếp liêu xiêu

Trên cánh đồng chiều…

 

Những làn khói thoảng lên, chốc chốc
lại xuất hiện những đám khói hình mặt người rồi tan biến . Những oan hồn vẫn
chưa được giải thoát . Tiếng gầm thét của chúng vang vọng và trải dài khắp Sầu
Lệ Điện .

Tần Mạnh Uy nhìn những oan hồn đó,
mà ông chạnh lòng…

Nếu ông chết thì sao ?

Đang suy nghĩ đến đó thì có một
người đi vào, người này di chuyển lanh lẹ, khuôn mặt của anh ta không nhìn rõ
vì chìm khuất trong bóng tối .

Tần Mạnh Uy quay lại :

-Đạo Từ đấy à ?

-Vâng , chào ngài thủ lĩnh .

-Có chuyện gì không ?

-Cuộc thi “ Sinh Tử “ đã kết thúc
vòng đầu tiên .

Tần Mạnh Uy giật mình, ông đã quên
béng mất chuyện ấy gần hai tuần nay . Kể cũng lạ, một việc trọng đại như thế,
mà tại sao ông lại quên được nhỉ ? Ông hỏi dồn :

-Thế nào ?

-Một vạn thí sinh . Có gần tám ngàn
đứa trẻ đã qua vòng một . Còn lại thì trượt …

-Hai ngàn đứa ấy thế nào ?

-Gần một ngàn đứa còn giữ được mạng
. Gần năm trăm đứa đã chết . Còn lại…

-Thì sao ? – Mạnh Uy bực mình .

-…tàn phế, chúng nó sắp sửa bị hành
quyết tại Ai Oán Đường rồi .

Chỉ có thế, Tần Mạnh Uy vọt ra, chạy
như bay trên hành lang rồi lờ mờ ánh lửa từ những ngọn đuốc ở hai bên . Ông
nghiến răng kèn kẹt .

Tưởng chừng như lâu lắm, Mạnh Uy mới
tới được Ai Oán Đường . Ông bị hai thành viên Biệt Sát giữ lại :

-Xin lỗi thủ lĩnh, đang chuẩn bị
hành hình, ngài không thể vào được !

Mạnh Uy chẳng đếm xỉa gì, một cú đá,
một cú đấm, hai người lính Biệt Sát bay ra . Ông mở toang cánh cửa đá nặng
trịch . Cánh cửa kêu ầm lên khi chạm vào tường .

Trước mắt Mạnh Uy không còn là bóng
đen nữa .

Ai Oán Đường thực sự là Ai Oán Đường
. Những đứa trẻ xếp thành một hàng dài, dưới những cây đại đao cắm ngập xuống
đất . Có những đứa đã bị mất cả hai cánh tay, hoặc mù cả hai mắt, tệ hại hơn là
có những đứa mất cả tay lẫn chân, chỉ còn đúng một cánh tay phải, còn nhiều đứa
bị lở loét toàn thân, mùi hôi thối bốc lên . Đó là hậu quả của những trận chiến
trong Hạ Thâm Hồn với quái vật , ăn phải những loại quả và sinh vật có độc .

Những người lính Biệt Sát quay ra
nhìn Mạnh Uy, họ đang chuẩn bị làm công việc của thần chết – tống tiễn những đứa
trẻ này về địa ngục .

-Cậu làm gì vậy ? – Một giọng nói
cất lên .

Mạnh Uy nhìn sang , là Đường chủ Hãn
Đồ . Ông nói :

-Tôi xin ngài, đừng giết bọn chúng !

-Cậu hiểu điều này . Ta thành thực
không muốn giết chúng nó, nhưng chúng nó đã tàn phế, tàn phế trong Uất Hận
Thành đồng nghĩa với cái chết . Sớm muộn gì, thì chúng nó cũng sẽ bị những kẻ
khác giết .

Mạnh Uy nổi khùng :

-Mạng người là quan trọng !

-Tôi biết . Nhưng đây là luật .

-Tại sao chứ ? Chúng nó có tội gì ?

-Ta cũng muốn , nhưng…

-Tại sao ngài không hỏi Thiên Tử ?

-Thiên Tử hiện đang bế quan . Ta
không được làm phiền .

Mạnh Uy hướng ánh mắt vô vọng về
phía những đứa trẻ đằng kia .

-Đường chủ ! – Mạnh Uy hét – Ngài
không thể giết chúng được !

-Cậu thật không biết điều ! – Đường
chủ Hãn Đồ mất bình tĩnh – Cậu đã từng tham gia cuộc thi này nên phải hiểu
rằng, tàn phế chính là biểu hiện của sự vô dụng chứ ? Những phế vật không thể
tồn tại ở nơi này !

Mạnh Uy ngửa đầu lên, luồng ánh sáng
của trăng đang rọi vào mặt ông .

-Trước đây, tôi cũng đã có một người
bạn…. – Mạnh Uy nói – …trước cả Hàn Thuyên …

…cậu ấy không vượt qua nổi Trung
Thâm Hồn, và bị mất cả hai chân…

…cậu ấy thất vọng, chán nản . Nhưng
rồi ngài có biết cậu ấy nói gì với tôi không ?

…cậu ấy nói rằng sẽ phải sống . Cậu
ấy sợ phải chết, cậu ấy vẫn còn muốn sống…

…cậu ấy nói rằng phải sống, để chờ
tôi ra khỏi Thâm Hồn…

…khi tôi ra khỏi Thâm Hồn, cậu ấy
đã bị hành quyết rồi, ở đây, Ai Oán Đường.

-Mạnh Uy, cậu…

-Ngài có hiểu không ? Ham sống sợ
chết đâu có gì sai ? Chẳng phải Hàn Thuyên đã nói rồi sao ? Được sinh ra là một
điều hạnh phúc . Những đứa trẻ này…dù đã tật nguyền, nhưng chúng vẫn có quyền
sống , chúng ta không phải thần chết , chúng ta không thể cướp mạng sống của chúng
.

-Nhưng đây là Uất Hận Thành…

-Chúng ta có thể cho chúng sống
riêng, và chọn cho chúng một việc phù hợp về sau này .

-Cậu không biết là cậu đang nghĩ gì
đâu…

-Đội trưởng !

Hãn Đồ đã thấy Mạnh Uy gọi đúng bằng
cái tên trước đây . Ông cảm thấy có chút gì đó…

-Tôi không phải là thủ lĩnh gì cả …
– Mạnh Uy nói – …tôi vẫn chỉ là Tần Mạnh Uy , cũng như ngài, ngài vẫn là đội
trưởng .

-Cậu…

-Tôi là Tần Mạnh Uy, cầu xin đội
trưởng, xin ngài đừng giết bọn trẻ đó .

Mạnh Uy quỳ xuống, ông cúi gập đầu
xuống đất .

-…tôi chỉ đang nói lại lời của người
bạn năm xưa thôi…

…cầu xin ngài…

…đừng để Uất Hận Thành phải chịu đau
khổ nữa…

…đau đớn quá rồi…

…quá nhiều nước mắt rồi .

Hãn Đồ nhìn xuống, ông chẳng biết
nói gì .

Rồi Hãn Đồ quay sang, ông nhìn bọn
trẻ .

Muộn màng quá rồi .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+