Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiên Đế Kiếm – Chương 93 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

-Vậy đó là toàn bộ câu chuyện ? –
Diêu Linh hỏi .

-Ừ . – Xích Vân trả lời .

Diêu Linh cảm thấy mình phải xem lại
cái lưng của Xích Vân một lần nữa . Biết đâu, nhìn được một chữ, cô có thể đoán
ra những chữ khác thì sao ?

-Vậy…khi tìm được đáp án rồi, tại
sao anh không đi tìm Hắc Đế Ấn đi ?

-Chúng tôi làm như vậy là có mục
đích cả . Hồi đầu, Bất Kiếp Viện đi khắp các chiến trường là để tìm Tàn Dương .

-Tàn Dương ?

-Vật ở trung tâm, liên kết các Hắc
Đế Ấn lại với nhau là Tàn Dương, không có nó, các Hắc Đế Ấn là vô nghĩa . Tuy
vậy, có vẻ như cuộc tìm kiếm vẫn chưa thu được kết quả gì, nên Thiên Ma đã sốt
ruột, tìm các Hắc Đế Ấn trước vậy .

-Anh nghĩ Tàn Dương là cái gì ?

-Một là thanh Uất Ma Kiếm, hai là
chiếc dây chuyền của Hắc Đế . Có được cả hai, thì không cần các Hắc Đế Ấn nữa
mà vẫn mở được cánh cửa Địa Ngục, nhưng chuyện ấy là không tưởng . Không bao
giờ có thể tìm được cả hai bảo vật đó cả .

-Sao lại như thế ?

-Bởi vì thanh Uất Ma Kiếm thì đã
mất, nhưng chiếc dây chuyền thì vẫn còn .

Diêu Linh vồ vập :

-Đâu ? Ở đâu ?

Diêu Linh đã rướn người qua cả bàn đọc
sách, khuôn mặt của cô đã gần chạm sát mặt Xích Vân .

-Sao mà dữ thế ? – Xích Vân hỏi .

Diêu Linh thấy lại mình đã hơi thái
quá . Nhưng Xích Vân hiểu điều đó, cái bí mật quá lớn ấy đủ khiến người ta mất
hết lý trí để có được sở hữu nó .

-Vì chiếc dây chuyền bâu giờ đang ở
trong tay sư phụ tôi, Thiên Tử đương nhiệm của Uất Hận Thành . – Xích Vân trả
lời .

-Ra thế .

-Nó là vật bất ly thân của các Thiên
Tử . Khi Thiên Tử mới lên ngôi, người đó sẽ được trao lại chiếc dây chuyền .
Còn thanh Uất Ma Kiếm thì là vật phiêu bạt, nó chẳng bao giờ ở một chỗ quá lâu
. Trong ba mươi ba đời Thiên Tử cho tới nay, ngoại trừ Hắc Đế, chỉ có vài ba
người là được sở hữu nó . Người gần đây nhất có được Uất Ma Kiếm là Thiên Tử
đời thứ ba mươi hai, vị Thiên Tử tiền nhiệm .

Diêu Linh chợt nghĩ :

-Vậy…vị Thiên Tử đó đã mở Cánh Cửa
Địa Ngục ra bao giờ chưa ?

-Tôi nghĩ là chưa . Vả lại, không
một vị Thiên Tử nào muốn mở Cánh Cửa Địa Ngục cả, hình như đó là một trách
nhiệm, hoặc đại loại là một thứ ràng buộc các Thiên Tử .

-Hiểu rồi .

Xích Vân vươn vai :

-Tôi nghĩ chiều nay chúng ta nên tới
Xuyên Tâm Hồ tìm, ở trong Kính Hồ Cư này chẳng có cái chết tiệt gì đâu .

-Ừ.

Giờ Thân . Ngày thứ nhất trước cuối
tuần bốn ngày . Xuyên Tâm Hồ .

Trước mặt Diêu Linh và Xích Vân là
Xuyên Tâm Hồ .

Mặt nước lặng lẽ và trong trẻo, đến
mức có thể nhìn thấy cả đáy . Trên cao kia là Thiên Lệ Thành sừng sững .

Nơi mang những giọt nước mắt mặt
trời .

-Vậy chúng ta sẽ phải xuống đây ? –
Diêu Linh hỏi .

-Ừ .

Diêu Linh hơi ngại . Ban nãy đã có
mấy kẻ theo dõi hai người rồi, chẳng biết là bọn chúng có đi theo nữa không ?
Bây giờ tự nhiên mà nhảy xuống hồ, e rằng câu chuyện không bình thường này sẽ
gây ra nhiều hệ lụy rắc rối . Mà đúng là rắc rối thật, ai điên lại đi nhảy
xuống hồ chứ ?

Nghe Diêu Linh cảnh báo, Xích Vân
cũng thấy đúng là như thế thật . Vậy y không còn cách nào khác là chờ đợi .

-Cứ ngồi tạm đây đã . – Xích Vân nói
– Đợi cho chúng nó đi hết , ta mới xuống hồ được .

Diêu Linh cũng không còn cách nào
khác , cô ngồi xuống cạnh Xích Vân .

Xích Vân đảo mắt, có hai kẻ đang
theo dõi y . Kể ra cũng thật quá quắt lắm, bọn Độc Tâm kiểm soát gắt như thế
này, hèn gì mọi người trong Kính Hồ Cư đều cảm thấy khó chịu và mệt mỏi .

Xích Vân thấy như chưa có sự chuyển
biến gì rõ rệt . Hai thằng theo dõi dai như đỉa đói, nhìn mãi mà không biết
chán . Bực mình quá ! Thời gian lại đang gấp rút, phải nhanh chóng tìm cho ra
Hắc Đế Ấn, để Thiên Ma mò tới đây thì thật là chó chết ! – Xích Vân nghĩ thầm .

Xích Vân nắm lấy tay Diêu Linh .
Diêu Linh mở to mắt ngạc nhiên trước hành động đó :

-Anh làm cái gì đấy ?

Chẳng nói chẳng rằng, Xích Vân kéo
Diêu Linh vào lòng mình . Diêu Linh trợn mắt, định thụi cho Xích Vân một quả
đấm về sự bỉ ổi của tên này thì đã bị tay Xích Vân chặn lại , y nói :

-Giả vờ như chúng ta là đôi tình
nhân, để cho mấy thằng kia cút lẹ !

Diêu Linh tạm thời tiếp nhận thông
tin đó, cô nghiến răng :

-Cách gì, sao lại dùng trò này ?

-Cứ tạm thời như thế này đã , khi
chúng nó đi rồi thì tôi sẽ thả cô ra, được chưa ?

-Anh được lắm ! – Diêu Linh nghiến
răng kèn kẹt – Lợi dụng hoàn cảnh khó khăn để giở trò đồi bại !

-Cô tưởng tôi thích thế này chắc ? –
Xích Vân nói – Giờ thì khe khẽ cái mồm chứ ! Đừng có gào lên đấy !

-Tôi thề là sau vụ này, tôi phải cho
anh một trận nhừ tử !

-Đợi sau rồi hẵng tính .

Cứ thế, Xích Vân và Diêu Linh như
một đôi tình nhân thật . Hai kẻ theo dõi thở dài, bọn yêu nhau thì có nói
chuyện cả ngày cũng không biết chán . Tuy vậy, chúng vẫn nán lại một chút để
xem có chuyện gì bất thường không . Lỡ đâu xảy ra vụ gì thì chết không biết
chừng !

Diêu Linh thấy ruột mình như có lửa
đốt . Cô nói :

-Vậy cho nên, tôi hiểu vì sao mà Hoa
Anh ghét anh đến thế rồi ! Một thằng dở hơi, tính tình lại khoái sàm sỡ phụ nữ,
thỉnh thoảng lại văng vài câu tục tĩu, thẳng toẹt ra, không những Hoa Anh mà
chẳng cô gái nào thích anh cả !

-Cô thì tưởng cô hay lắm đấy chắc ?
– Xích Vân độp lại – Người chưa tới mà tiếng đã lò dò đi trước ! Đành hanh,
đanh đá, chẳng chịu nhường ai cái gì ! Vậy cô nghĩ là đấng nam nhi nào chịu
được cô ?

Bọn theo dõi đang mường tượng ra
những câu tình tứ lãng mạn từ Xích Vân và Diêu Linh . Tuy nhiên, chỉ có người
trong cuộc mới biết là đang xảy ra chuyện gì . Ai mà nghĩ ra được một cảnh cãi
nhau, mà tay trong tay, lại còn ở trước mặt hồ thơ mộng nữa cơ chứ ?

-Anh thì chịu nhường ai ? Nếu thế
thì tôi đã không phải khốn khổ ở chung phòng với anh khi tới Tích Vũ Thành !

Bực mình quá ! – Xích Vân cáu điên
người . Y thấy cái con cáo con chết tiệt này ngày càng đáng ghét ! Thế mà trước
đây, y đã từng đê mê bởi mái tóc nâu của nó mới chết chứ ! Bây giờ, đố ai tìm
ra được cái thiện cảm nào trong ánh mắt của Xích Vân :

-Tôi thề với cô là tôi vẫn còn nhớ
tới cái bánh bao ! – Xích Vân nói – Người ta đói mà cô ăn cướp giữa đường giữa
chợ như thế !

-Tôi cũng đói ! Thế sao anh không
nói trước, ù ù cạc cạc như con vịt thế thì ai mà biết ? – Diêu Linh mỉa mai .

-Chà, cũng hợp lắm . Trông eo ót thế
này, chứ ăn thì cũng từa tựa như là…mấy con Sơn Miêu háu đói, nhỉ ?

Diêu Linh đỏ mặt tía tai . Tên Xích
Vân chết tiệt này đem cô ra so với bọn thú ! Cô thề là phải cho cái tát vào mặt
tên này ngay sau khi bọn theo dõi đi mới được .

Bọn theo dõi đã chán ngấy lên rồi .
Chúng thấy chẳng có cái gì bất thường ở đây cả . Cả hai tên bắt đầu quay gót .

Xích Vân đánh mắt nhìn, đợi một lúc
, rồi y thả ngay Diêu Linh ra như trút khỏi gánh nặng .

Diêu Linh căm hận nhìn Xích Vân .
Đáng ra phải chửi cho tên này một trận, nhưng công việc thì vẫn là quan trọng
hơn .

-Tôi xuống dưới đấy, cô nhớ để ý xem
có động tĩnh gì lạ không . – Xích Vân nói, y chuẩn bị xuống Xuyên Tâm Hồ .

Diêu Linh chẳng thèm đáp, quay ngoắt
đi .

“ Con cáo chết tiệt ! “ – Xích Vân
rủa thầm .

Xích Vân định bước xuống hồ thì Diêu
Linh chợt hỏi :

-Không cởi quần áo ra à ?

-Khỏi ! – Xích Vân khoát tay – Đằng
nào thì cũng ướt ! Tí về thay bộ quần áo khác !

Bỗng dưng Xích Vân hỏi lại :

-Thế cô muốn tôi cởi quần áo ra à ?

Diêu Linh méo miệng . Cô tự hỏi tại
sao trên đời này lại có loại đàn ông sỗ sàng và bất lịch sự đến thế là cùng !
Một ý tưởng độc ác bắt đầu nổi lên trong đầu Diêu Linh , cô mong sao cái thằng
Xích Vân chết tiệt này chìm nghỉm dưới đáy hồ và đừng hòng ngoi lên được nữa !

Xích Vân bước xuống hồ . Y cảm thấy
chân mình, rồi thân người trở nên mát rượi . Mặt hồ vốn phẳng lặng bình yên giờ
bị xao động bởi những con sóng nhấp nhô nối tiếp nhau phát ra từ Xích Vân .

Xích Vân hít lấy một hơi . Bài học
cơ bản khi lặn xuống dưới nước của các chiến binh là hít một hơi căng lồng
ngực, dùng nội công nén lại, và lượng khí ấy sẽ được cơ thể hấp thụ dần mà
không phải thở . Tuy nhiên, cách này chỉ duy trì được trong một thời gian ngắn
.

Xích Vân nhắm mắt, lặn mình xuống .
Khi cảm thấy mình đã lặn xuống khá sâu, y mở choàng mắt ra .

Ban đầu mắt của y cay và nhức nhối,
nhưng lâu thành quen, và Xích Vân đã nhìn được cảnh vật dưới hồ .

Những tảng đá to và màu xám xịt,
thỉnh thoảng lại có vài con cá từ đằng sau bơi qua, đáy hồ này trông vậy mà sâu
hun hút ở phía dưới và không thể nhìn thấy được . Xích Vân ngửa đầu lên, y thấy
cảnh vật trên mặt đất qua làn nước thật buồn cười, trông nó méo mó mẹo mọ, xiêu
vẹo khó coi .

Xích Vân bắt đầu bơi xuống .

Từng đám đá chất thành đống lên
nhau, bên cạnh nó là những đám rong rêu rất dài , chúng uốn lượn theo dòng nước
như những con rắn . Không lẽ nào Hắc Đế Ấn lại được dấu ở một nơi khó coi như
thế này ? Ngoài đá và rong ra, chẳng có thứ gì khác cả . Hắc Đế Ấn chẳng lẽ lại
ở một nơi kém phần tương xứng thế này sao ?

Xích Vân chẳng biết nên nghĩ thế nào
nữa .

“ Hay là được dấu trong những cái
đám này ? “ .

Xích Vân mò xuống, chân của y chạm
xuống đáy hồ . Cát và bùn bắt đầu tung lên khi chân Xích Vân đạp xuống .

“ Chẳng có gì cả ! “ – Xích Vân nghĩ
, y đã nhìn khắp mọi chỗ, nhưng chẳng có cái thứ gì ở đây hết .

Xích Vân thấy cơ thể mình bắt đầu
phản ứng, khí trong ngực đã dùng gần hết, phải ngoi lên ngay .

Xích Vân bơi lên, y trồi ra từ trong
mặt nước . Xích Vân nhận thấy mình đã bơi khá xa bờ .

-Này ! – Xích Vân hét .

Diêu Linh đang ngồi nghịch mấy cành
cây giật mình bởi tiếng gọi đó . Mãi một lúc, cô mới nhìn thấy cái đầu của Xích
Vân . Diêu Linh hét lên :

-Gì ?

-Chẳng có gì cả !

Diêu Linh hơi nóng ruột, cô muốn ra
giữa hồ lúc này để xem tình hình thế nào . Nhưng điều đó là không thể, trừ phi
cô lội xuống nước . Giá mà có cái thuyền thì tốt quá .

Không biết là Diêu Linh ăn ở phúc
đức thế nào mà cầu được ước thấy . Cô quay sang và thấy một chiếc thuyền nhỏ
đang đi trong Xuyên Tâm Hồ . Đứng từ xa, Diêu Linh và Xích Vân có thể nghe thấy
giọng hát của người lái đò :

Một chiếc thuyền, một mái chèo, ung
dung tự tại

Một thân gầy, một chiếc lưới, sống
nhìn ngày qua

Sông sâu thẳm, sông trong vắt, tưởng
chừng như rõ

Nhìn cho kỹ, nhìn cho thấu , lại
chẳng nhìn ra

Nước mắt rơi, nước mắt chảy, ta lại
thấy hết

Ngẫm lại mình, ngẫm lại lòng, ta
nhìn thấy ta .

Diêu Linh nghe tiếng hát có thể đoán
chừng người lái đò là một ông già, tiếng hơi khàn và đục, có thể cho thấy ông
ta đã phải qua tuổi bảy mươi , khá hiếm . Diêu Linh nói to :

-Người lái đò ! Người lái đò !

Người lái đò đã nghe thấy tiếng gọi
Diêu Linh , liền vẫy tay :

-Đây ! Có đây !

Chiếc thuyền ghé vào bờ . Đúng như
Diêu Linh đoán, người lái đò là một ông già . Diêu Linh hỏi :

-Chào lão bá ! Xin hỏi tiểu nữ có
làm phiền lão bá không ?

Ông già cười :

-Không ! Không ! Lão phu hôm nay chỉ
rong thuyền đi chơi mà thôi !

-Vậy nhờ lão bá chở giúp tiểu nữ ra
giữa hồ được không ? Tiểu nữ sẽ không để lão bá phải chịu thiệt đâu !

Miệng nói tay làm, Diêu Linh đưa ra
trước mặt người lái đò một đồng bạc trắng . Người lái đò nói :

-Ồ ! Nếu chỉ chở ra giữa hồ thôi thì
không cần phải nhiều tiền như vậy đâu . Lão chở người qua Xuyên Tâm Hồ này cũng
chẳng bao giờ lấy một đồng bạc cả !

-Không sao . Coi như đây là tiểu nữ
cảm ơn lão bá vậy ! Mong lão bá nhận cho !

Ông già cười :

-Nếu tiểu thư có lòng vậy thì lão
phu xin nhận .

Người lái đò chở Diêu Linh ra giữa
hồ . Đến nơi thì vẫn thấy Xích Vân đang loi ngoi ở đó . Diêu Linh hỏi :

-Không thấy à ?

-Ừ . Chẳng có gì cả .

-Chắc là phải có chứ ! Hay là anh
lười nhác không tìm kỹ ?

Xích Vân bực :

-Giỏi thì cô xuống hồ mà tìm !

Diêu Linh quay ngoắt đi vẻ không
bằng lòng . Ông lái đò thấy vậy, hỏi Xích Vân :

-Công tử tìm gì ở dưới đáy Xuyên Tâm
Hồ này ?

Xích Vân ấp úng :

-À…à… Tôi và cô ấy …ừm…mới cưới nhau
. Cô ấy có tặng tôi…ừm…một chiếc dây chuyền ! Chiếc dây chuyền ! Lúc qua hồ,
tôi lỡ đánh rơi nên phải tìm lại ! Đúng rồi, phải tìm lại !

Diêu Linh há hốc miệng vì không ngờ
Xích Vân lại đặt ra một cái lý do như vậy . Mặc dù tức muốn vỡ đầu khi thấy cái
bản mặt đáng ghét kia của Xích Vân đang cong cớn châm chích, nhưng Diêu Linh
nén giận cười trừ với ông lái đò .

-Thôi, có gì em nhớ đánh động cho ta
nhé ! – Xích Vân nói với Diêu Linh – Cứ vỗ tay xuống mặt nước nhé là ta biết !
Nhớ chưa, vợ yêu của ta ?

Xích Vân nổ một tràng cười như điên
rồi lặn xuống . Khuôn mặt Diêu Linh lúc này như vừa bị ai đấm vào , đôi mắt của
cô tức nổ đom đóm . Đã thế, ông lái đò còn nói :

-Chà ! Phu quân của tiểu thư thật là
người trọng tình trọng nghĩa, chỉ vì một chiếc dây chuyền mà phải lặn lội thế
này !

Diêu Linh đành cười trừ :

-À…vâng…

Một buổi chiều thế này là quá đủ cho
Diêu Linh rồi . Cô thề với trời là tí nữa phải cho Xích Vân một trận .

Bãi đá lưa thưa và ngày càng nhiều
rong rêu, Xích Vân nhìn đỏ cả mắt mà y vẫn chẳng thấy cái gì gọi là Hắc Đế Ấn
đâu .

Xích Vân ngước lên, y có thể nhìn
thấy cái Thiên Lệ Thành đang chập chờn trong sóng nước . Như vậy là Xích Vân đã
ở dưới Thiên Lệ Thành, bơi khá xa rồi .

Xích Vân lại bơi tiếp , y vẫn chẳng
thấy gì cả .

Bỗng dưng cái lưng của Xích Vân đau
không thể tả được, như có lửa đốt từ bên trong . Xích Vân cố gắng nén cơn đau
để ngậm miệng lại, nếu không muốn chết vì uống nước .

“ Sao lại đau thế này ? “ .

“ Hay là…”

Xích Vân bừng tình, y nhìn quanh
khắp mọi chỗ .

Hắc Đế Ấn đang ở đây, rất gần đây !

Hay là…

Xích Vân ngồi xuống, cả thân người y
lẫn vào trong đám rong rêu cao quá đầu .

Dưới lòng đất !

Động tác ở dưới nước chậm chạp hơn
nhiều . Từng mảng bùn và đất bị Xích Vân xới tung lên .

Nhưng chẳng có gì cả . Không thể thế
! – Xích Vân rủa thầm . Cái lưng nhói đau, chắc chắn là nó có phản ứng với Tà
Khí của Hắc Đế Ấn . Nhất định là quanh quẩn đâu đây !

Xích Vân cứ thế bới khắp mọi chỗ, y
tức điên lên khi mà lưng thì đau, mà vẫn chẳng thấy Hắc Đế Ấn đâu cả !

Mẹ kiếp ! Xích Vân chửi trong bụng .
Khí trong ngực lại sắp hết, không thể cố hơn được nữa, phải ngoi lên thôi .

Nhưng Xích Vân đã phạm sai lầm khủng
khiếp khi chui vào đám rong rêu này . Những sợi rong mảnh dẻ , nhưng chúng quấn
vào chân Xích Vân chắc như dây thừng . Chân và tay Xích Vân bị siết chặt .

Lũ chó ! – Xích Vân rủa . Y càng
vùng vẫy, đám rong ngày càng siết chặt hơn, và đám rong này còn đang hút cạn
chân khí trong cơ thể của Xích Vân .

Long Đằng ! – Xích Vân niệm thuật .
Người y phát ra một luồng chân khí mạnh mẽ đẩy ngược người lên, nhưng những sợi
rong dai và chắc này không hề đứt, chúng lại kéo Xích Vân xuống .

Chân khí đang cạn, Xích Vân điên
cuồng giãy giụa trong nước .

“ Nhân Niên Huyết Thuật ! Quỷ Huyết
Quyền ! “ .

Đôi tay Xích Vân phát chân khí đỏ
rực, nhưng chân khí sắc bén đến đâu cũng không thể cắt nổi đám rong này .

“ Quỷ Thi Tận ! “ .

Đôi tay của Xích Vân bùng cháy mạnh
mẽ trong nước, nhưng nó không đủ sức cháy lâu để đốt hết đám rong này . Người Xích
Vân ngày bị đám rong kéo sâu xuống .

Xích Vân chỉ còn biết hướng ánh mắt
cầu cứu của mình lên phía trên kia .

Diêu Linh vỗ mãi tay xuống nước mà
chẳng thấy Xích Vân đâu cả . Cô giật mình : “ Có chuyện gì rồi ? “ .

Không, có thể là Xích Vân đang trêu
cô . Cái tên Xích Vân này hay thế lắm ! Mặc, ở dưới đến bao giờ thì ở, thế nào
cũng phải ngoi lên thôi !

Bỗng dưới nước bùng sáng lên . Diêu
Linh nhìn ánh sáng ấy , là ánh sáng của lửa .

Ánh sáng tắt ngúm .

“Đúng là xảy ra chuyện rồi ! “ –
Diêu Linh giật mình . Cô đứng dậy, ông lái đò hỏi :

-Tiểu thư làm gì vậy ?

Chẳng nói chẳng rằng, Diêu Linh lao
ùm xuống mặt nước, bao nỗi bực dọc ban nãy về Xích Vân trong Diêu Linh bị nước
hồ làm trôi đi hết .

Bơi mãi mà chẳng thấy ngọn nguồn ánh
sáng đó đâu, Diêu Linh bức bối, trong lòng không yên . Cô hốt hoảng bơi khắp
nơi để tìm Xích Vân .

Rồi Diêu Linh đã thấy . Xích Vân
đang ngập chìm dần vào trong đám rong , người đã cứng đờ . Cô bơi nhanh lại .

Diêu Linh tới nơi, cô nhận ra loại
rong này . Nó là loài cây Thông Kinh Thảo mọc ở dưới nước, trải qua nhiều biến
đổi nên hình dáng đã khác so với Thông Kinh Thảo trên mặt đất . Đặc điểm là nó
có thể hút sạch chân khí, thân rong luôn tiết ra một dịch nhớt nên có thể bám
chắc vào bất kỳ vật gì .

Diêu Linh rút đoản kiếm sau lưng,
chặt đứt những đám rong đó . Chỉ có đồ kim loại mới chặt được loại rong này,
chân khí có mạnh đến đâu cũng không thể làm tổn thương nó . Xích Vân dần thoát
ra .

Nhưng vấn đề lại nảy sinh, Xích Vân
quá nặng so với sức của Diêu Linh . Cô không tài nào mang nổi y lên . Cứ lên
được một quãng lại trôi xuống .

“ Anh phải sống . Xích Vân ! Anh
phải sống ! “ .

“ Chúng ta đã nói thế nào rồi ? Tên
chết tiệt này ! “ .

“ Anh nói anh thích Hoa Anh ! Vậy sao
cứ cứng đờ ra thế này ? Dậy đi, con lợn Xích Vân chết tiệt ! “ .

“ Phải sống ! “ .

Bằng một nỗ lực phi thường, cánh tay
nhỏ bé của Diêu Linh đã gồng lên và kéo được Xích Vân . Tay của Diêu Linh chưa
bao giờ nắm tay của Xích Vân chặt như thế, giờ đây không còn một thứ gì có thể
chia rẽ được hai bàn tay đó .

Nhưng vừa phải kéo Xích Vân, vừa
phải bơi, mà khí trong ngực Diêu Linh đã cạn . Chỉ còn cách mặt nước một chút
nữa thôi ! Một chút nữa !

Diêu Linh thấy nặng dần . Đôi chân
cô tê dại và không còn cử động nữa .

Mặt nước với ánh mặt trời kia xa dần
.

“ Tại sao chúng ta lại kết thúc như
thế này chứ , Xích Vân ? “

“ Tại sao ? “ .

“ Tôi còn chưa nói hết cơ mà ! “ .

Diêu Linh thấy mình đang được kéo
lên, một cánh tay khác đã túm vào tay Diêu Linh . Bàn tay ráp và khỏe .

Diêu Linh thấy mình đã ở trên mặt
nước cùng với Xích Vân . Người kéo cô lên chính là ông lái đò .

-Hai vị bất cẩn quá ! – Ông lái đò
nói – Đám rong dưới Xuyên Tâm Hồ nguy hiểm lắm !

Xích Vân cứng đờ người, khuôn mặt
chẳng còn cảm xúc . Diêu Linh hoảng :

-Xích Vân ! Xích Vân !

Ông lái đò bình tĩnh :

-Không sao, còn cứu được ! Còn cứu
được !

Ông lái đò đặt tên lên ngực Xích Vân
, ấn xuống một cái rất mạnh . Xích Vân bật người dậy, nôn thốc nôn tháo nước
xuống hồ . Mọi vật trước mắt y đang trôi qua một cách không kiểm soát .

Ông lái đò đã đưa hai người trở lại
bờ . Diêu Linh rối rít cảm ơn :

-Cảm ơn lão bá ! Ơn này chúng tôi
không bao giờ quên !

-Không phải khách khí vậy, mạng
người quan trọng !

Xích Vân lờ đờ nhìn lên, ông lái đò
nhìn y , nói :

-Công tử hãy cẩn thận, không phải
cái gì muốn là được đâu !

Ông lái đò lên thuyền và lại sẻ mái
chèo đi tiếp . Diêu Linh không quên chào một lần nữa .

Xích Vân lảo đảo bước đi, y cảm thấy
chân mình rã rời, Xích Vân ngã vật xuống mép hồ, nước bắn tung toé .

Diêu Linh chạy tới :

-Đường về bên này cơ mà ! Anh bị
chóng mặt thế à ?

-Ừ…

Xích Vân nói tiếp :

-Không có…không có…

-Biết rồi ! – Diêu Linh nói – Không
quan tâm tới cái Hắc Đế Ấn chiết tiệt đó nữa ! Chúng ta về thôi !

Xích Vân không đứng nổi nữa . Diêu
Linh khoác tay Xích Vân :

-Để tôi đỡ anh !

Xích Vân không chịu đứng lên, y kéo
Diêu Linh xuống, làm cô ngã xuống nước, Diêu Linh gắt :

-Anh làm gì thế ?

Xích Vân hỏi :

-Cô lại cứu tôi phải không ?

-À…thực ra thì ông lão lái đò đã cứu
mạng anh đấy .

-Nhưng cô đã xuống đáy hồ !

-Ừ .

Xích Vân nhìn đăm đăm về phía trước,
ánh chiều đang xuống, y hỏi :

-Tại sao vậy ? Tôi là một kẻ bị
nguyền rủa, một kẻ đáng ghét ! Vậy tại sao cô lại cứu tôi , mà những hai lần ?

Diêu Linh ấp úng một lúc, rồi cô
tuôn một tràng :

-Vì tôi có nhiệm vụ của riêng mình !
Anh mà chết, thì nhiệm vụ của tôi cũng đi tong nốt ! Hiểu chưa ? Tôi cóc cần
cái mạng anh ! Vấn đề là chuyện của tôi thôi !

Xích Vân cười, y nói :

-Cô…

…đúng là dễ thương thật đấy !

Diêu Linh đỏ mặt, cô hỏi :

-Này ! Lại buông lời lẽ gì đấy hả ?
Tôi mà cáu lên…

Chưa kịp nói hết câu, Diêu Linh đã
thấy mình ở trong vòng tay ướt át đầy nước của Xích Vân . Cả hai người đều đang
ngập trong mặt nước dập dềnh ánh chiều tàn .

Xích Vân lùa tay vào trong mái tóc
ướt đẫm của Diêu Linh :

-Tôi…cảm ơn…

Nói rồi Xích Vân gục đầu xuống, y đã
quá mệt .

Diêu Linh chẳng biết nói sao nữa,
dòng nước mát lạnh của Xuyên Tâm Hồ đang ôm lấy cả cô và Xích Vân .

-Đàn ông các anh khiến người ta mệt
mỏi quá .

Diêu Linh lấy đôi tay ướt át của
mình lau đi những vết bùn còn đang vướng lại trên mặt Xích Vân . Cô bỗng nhận
ra, lúc ngủ, trông Xích Vân hiền và đôi chút gì đó yếu đuối .

“ Chẳng lẽ cứ thế này mãi à ? “ –
Diêu Linh tự hỏi .

Cô bỗng cảm thấy mình muốn ở trong
dòng nước này mãi .

Giờ Tuất . Phía bên kia bờ Xuyên Tâm
Hồ .

Xuyên Tâm Hồ trông vậy mà rộng lớn
vô cùng . Hướng ánh mắt xa đến cỡ nào chăng nữa cũng không thể nhìn thấy bờ bên
kia . Nhất lại là lúc nhập nhoạng tối thế này . Mặt nước lúc này đang loang ra
những vệt dài và nhầy nhụa của ánh trăng . Những hàng cây bên sông rủ xuống một
cách mệt mỏi và u ám một cách khó tả . Trông thấy thế , người ta chẳng có ý
định đi dạo làm gì cho mệt .

Nhưng thực ra, tất cả những thứ khó
coi đó chẳng qua là do suy nghĩ của Hàn Phi đã biến đổi cảnh vật như vậy . Sự
thực thì trăng vẫn rất đẹp . Những hàng cây xanh mướt lá rủ xuống hai bên đường
như những mái tóc dài, và chẳng thiếu những đôi tình nhân đang đi dạo dưới một
tiết trời đẹp như mơ này . Thời gian đối với những đôi tình nhân là quá ngắn
ngủi, quá ít ỏi so với những tình cảm mà họ đang khao khát . Họ thích đi chậm
chạp, đi từ tốn, và thoả sức nói chuyện để thỏa mãn sự khao khát đó . Và để cho
hoàn hảo, những tiếng chim hót hoà với mặt nước tĩnh lặng kia cho cảnh thêm đẹp
.

Nhưng những tiếng chim hót ấy đang
cứa vào lòng Hàn Phi . Hắn chẳng thấy điều gì hay từ những cái tiếng ấy cả .
Mặt hồ nhừa nhựa ánh trăng nhợt nhạt kia sao bằng những thảm tuyết trải dài bất
tận ? Những cành cây rủ bóng xanh mướt kia sao bằng những gốc cây trơ trọi
không lá trong mưa tuyết ? Không gian tĩnh lặng với người qua lại sao bằng
tiếng gió ù ù thổi ngày đêm mà không bóng người ? Tiếng chim hót vớ vẩn kia sao
bằng tiếng hú của chó sói Bạch Lang vào ban đêm ? Những cảnh tượng ở Xuyên Tâm
Hồ có gì đó giả tạo và không thực – Hàn Phi khẳng định một điều như vậy . Hắn
cảm thấy chán nản mọi thứ, chán cả cái mục đích mà Ngài Hàn đã giao cho hắn .
Hắn thèm được ngửi cái mùi lạnh lẽo của tuyết một lần nữa . Tuyết đẹp như thế,
tại sao người ta không yêu tuyết ? Hàn Phi bắt đầu nổi lên những câu nhiếc mắng
như vậy ở trong bụng . Giá mà người nào nghe được những suy nghĩ ấy của Hàn Phi
thì chắc là họ nghĩ tên này dở hơi lắm .

Nhưng Hàn Phi chẳng cần xem người ta
phán xét thế nào cả…

Hàn Phi lôi từ trong cổ mình ra hai
chiếc dây . Một chiếc dây bạc , quà sinh nhật của Hàn Thanh, vật bất ly thân .
Còn một chiếc dây nữa có đeo một chiếc răng nanh sói .

Chiếc dây có răng nanh sói .

Bây giờ cũng là vật bất ly thân .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+