Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Thiên thần bóng tối – Chương 15 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

..Băng đẩy tay nắm…….từ từ đẩy cửa….. chiếc cửa lớn rất nặng…..
Kẹt……..kettttt …………kettttt……..
Tràn ra hành lang vắng lặng, những âm thanh xì xào, lộn xộn…..nghe nhức tai. Một bên cửa được mở toang ra. Một căn phòng rộng, rất rộng. Rất nhiều đôi mắt quay lại nhìn Băng từ xa….Rồi tất cả quay về công việc đang làm như Băng chỉ là điều tồn tại hiển nhiên. Băng đứng lặng đi một hồi, vẫn khuôn mặt không chút gì nhạc nhiên……
Lâm Chấn Đông cho xây dựng khu B, để nuối sống…… Một lũ tội phạm đang bị truy nã hàng đầu quốc tế! Trong căn phòng này, có hơn hai mươi tên tội phạm nguy hiểm, chúng được ăn, ngủ, chơi tự do tùy thích. CHỉ có điều không được bước chân khỏi khu B và phải làm bất kể công việc nào mà Lâm Chấn Đông giao. Thực chất, khu B cũng ko khác gì một nhà tù cửa quốc gia, chỉ có điều phạm nhân ở đây được tự do hơn và cũng ko phải lo về an nguy tính mạng của mình trước pháp luật….. Nếu CIA có thể phá hủy được hệ thống an ninh năng lượng của khu biệt thự, thì ko chỉ tóm cô được ông trùm *********, mà còn quét luôn được đám tội phạm quốc tế mà ko mất thì giờ và công sức. Nhưng đương nhiên, điều đó ko hề dễ.
………..Băng cứ lặng lẽ đi xách nước và lau sàn, chắc lau hết được căn phòng này phải mất hết cả buổi sáng. Đám tội phạm trong hung dữ, thô bạo ; đầu tóc, quần áo người ko ra người, quỷ ko ra quỷ. CHúng tụ lại thành từng nhóm trên giường mải mê đánh bài cá cược, hàng ngay vẫn thường xuyên có xung đột xảy ra nhưng đều tổ chức đánh nhau để giải quyết. Bình thường, mỗi cuối tuần, sẽ có người giúp việc từ khu A sang khu B để dọn dẹp nên khi Băng vào, chúng tảng lờ vì chúng đang bàn bạc và vì chưa đến giờ chuyển thú vui chơi. Băng vẫn lê lết dưới đất lau sàn, không quan tâm những giọng nói chói tai và những tiếng cười man rợn xung quanh.
Một lát…….Băng vứt chiếc giẻ lau vào xô, đứng dậy định đi thay nước. Nhưng…..Nhỏ chợt dừng lại……. 2 tên tội phạm đang đứng trước mặt nhỏ, nhìn với ánh mắt xăm xoi, 2 tên cao to, lực lưỡng, người đen sạm, tóc tên này nhuộm đỏ, nhuộm trắng, tên kia vuốt dựng ngược lên.
– Tao chưa thấy con này.
– Đẹp phếtt nhỉ. Từ xó nào chui ra vậy.
– HÌnh như lâu lâu thay người.
– Càng vui chứ sao.
– Không tệ. Người yếu thế này chịu được mấy trận?
2 tên……rồi 5 tên chú ý…….Rồi cả đám kéo lại chỗ Hải Băng. Tên nào trông cũng hung dữ, lực lưỡng và đáng sợ. Vài tên dửng dưng nhìn soi mói, vài tên liếc mắt đưa tình, vài tên thấy hay ho như dược món đồ chơi mới……
Chợt……..tất cả 20 tên tản ra hai bên………nhường đường cho một tên bước đến. Hắn đứng đầu lũ tọi phạm bởi sự dã man và không coi ai ra gì. Hắn cao lớn, thân hình vạm vỡ, hai cánh tay to, săn chắc chằng chịt hình xăm và những vết sẹo lớn. Khuôn mặt hắn hung bạo với đôi mắt sâu hoắm và 1 vết sẹo dài trên má. Hắn bước đi hùng hổ và không thèm ngó nhìn đến ai.Hắn là tên sát thủ máu lạnh mà rất nhiều tổ chức an ninh của các quốc gia đang truy bắt. Hắn cũng là kẻ duy nhất ko phục tùng mệnh lệnh và sjw dạy dỗ của……..CHấn KHang!
– CHuyện gì? – Giọng hắn cát lên dữ dằn.
– Leader! Chỉ là có người dọn dẹp mới.
Hắn đang đứng trước Hải Băng, mắt tia chậm rãi từ đầu xuống chân… Rồi nhìn lại khuôn mặt Băng, nhỏ đang liếc mắt ra chỗ khcs, chẳng có vẻ sợ hãi. Leader hơi nhếch lông mày lên…….hắn quay người…….Cả đám tội phạm lại tản ra nhường đường.
– Tao chưa có hứng chơi. Nhưng tao chưa đụng đến..thì chúng mày….cũng đừng có chạm vào.
Leader đi khỏi, vài tên bàn tán vài câu, vài tên trở lại giường tiếp tục chơi bài….. Một tên liếc xung quanh rồi tiến lại gần Hải Băng. Mắt nhỏ vẫn nhìn đi chỗ khác. Tên tội phạm liếc ánh nhìn đểu cáng, săm soi một lượt, hắn dừng lại ở những chiếc khuy trên ngực áo giúp việc của Băng,lưỡi hắn đẩy qua đẩy lại.
– Hấp dẫn đấy.
hắn cười khẩy rồi quay đi.
Băng lại tiếp tục công việc của mình, tốt nhất là làm xong để ra khỏi đây cho sớm.
Tên Leader ngồi ở một góc, gác chân lên thành ghế, miệng nhấp nháy ăn vặt. Suốt 2 tiếng đồng hồ, hắn ko rời mắt khỏi Hải Băng. Nhỏ chăm chỉ lau sàn, mồ hôi lấm tấm trên mặt, ướt đẫm áo. Ko nghe lọt tai mấy lời chòng ghẹo từ miệng tên tội phạm nào. Nhỏ vô cùng tật trung vào công việc. Leader chống tay, cứ nhìn Băng bằng cặp mắt soi mói đầy dã tâm.
– Nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp. Cỡ này…… mà Lâm Chấn Khang có thể bỏ qua sao?……Dù gì…… vẫn là 1 thú chơi ko tồi.
………Băng đứng dậy, đưa tay lau mồ hôi trên trán. Cuối cùng cũng lau xong căn phòng bừa bộn. Nhỏ tay cầm ghẻ lau bước về phía cửa, gần đến giờ ăn trưa – giờ đưa cơm cho CHấn Phong.
Cheng….. Cốc nước rơi xuống sàn nhà, ko vỡ nhưng làm nước lênh láng….. Băng quay về phía tiếng cốc rơi. Leader đang nhìn nhỏ với ánh mắt thích thú. Băng định bước tiếp……
– Ko thấy chân anh đang bẩn sao? Muốn đi thì dòn cho xong đã, cô em.
Ko một chút khó chịu, Băng chậm rãi quay người tiến về phía Leader. Mắt hắn nhìn dán vào từng nét mặt, cử chỉ của Băng. Nhỏ cúi xuống, lau nước trên sàn ngay cạnh bàn chân của Leader
– Cả chân anh nữa!
Băng đứng dậy khi lau hết nước trên sàn, vẻ như ko nghe gì tên tội phạm nói. Nhỏ chỉ làm tất cả việc của mình.
– Đứng lại!
Chân Băng vẫn bước. Leader giận dữ:
– ĐỨng lại!!!
Mấy chục con mắt nhìn về phía Băng, tất cả đều biết có chuyện hay ho sắp xảy ra.
Băng dừng chân quay người…….. bước về phía Leader, cúi đầu, chỉ đơn giản là…nhỏ quên cầm theo chiếc giẻ lau. Leader nhìn chằm chằm hành động và ánh mắt của Băng, nhỏ tỏ ra như ko thấy sự tồn tại của hắn. Khi Băng định đứng dậy, hắn chợt đưa tay, và….. nắm lấy cả mớ tóc của Băng. Nhỏ ko hề đứng thẳng dậy. Leader kéo Băng lại sát mình hơn:
– Gán to đấy, cô em!
Hắn buông tay ra…… và ngày lập tức, Băng định quay đi:
– Đừng vội…… ta nói chuyện đã, được không?
Giọng nói vô – cùng – nhẹ – nhàng củ Leader giữ chân Hải Băng lại. Nhỏ…nhìn thẳng và mắt hắn, như chỉ chờ một cuộc đối thoại ngắn.
– Mỗi ai mới bước chân đến đây, đểu được tổ chức một nghi lễ goik là lễ ra mắt. Chắc cô em không có lí do gì để từ chối? 
Cả lũ tội phạm đã kéo lại, vô cùng khoái chí khi tên cầm đầu muốn chuyển thú vui.
– Lễ ra mắt đơn giản thôi, bất cứ một cô em nào sang đây đều được hưởng cả…. Để kỉ niệm cho lần đầu gặp em đầy thú vị này….
Leader rút từ túi quần ra con dao găm, bật ra chiếc lưỡi sác sáng loáng. Tay hắn vuốt trên mặt lưỡi con dao vả cẩn trọng và đáng sợ….. rồi bất chợt, hắn ném con dao lên bàn:
– Em chọn đi. Một là anh dùng con dao rạch 1 đường trên khuôn mặt xinh đẹp của em. Hai là….. em cầm chính con dao đó…tự rạch hết……. quần áo của mình ra.
Đằng sau vài tiếng cười vang lên.
Leader thả người dựa vào ghế, vẫn nhìn chằm chằm Băng.
– Đừng có làm mất thời gian của anh. CHọn lựa là một đặc ân lớn đấy. Nào. Trả lời đi. Một – hay- hai??
– Không – gì – cả!!
Băng vẫn nhìn tên tội phạm nguy hiểm, cái miệng xinh đẹp phát ra những tiếng nhẹ nhàng, ngắn gọn. Mặc kệ tên Leader chợt tắt nét vui thích. Hắn nhìn Băng bằng ánh mắt đáng sợ. Hăn đứng dậy và tiến lại phía Băng….. rất gần. Hắn đưa mấy ngón tay từ từ đẩy cằm Băng lên, ánh mắt nhỏ ngước theo không một chút sợ hãi hay mất bình tĩnh. Ở cự li gần, Leader một lần nữa ngắm rõ từng đường nét trên khuôn mặt ấy.
– Tên gì?
Băng im lặng, chỉ trả cho tên tội phmj một cái nhìn bình thản.
– Em có biết đang nói với ai không mà có vẻ hỗn xược thế? CHưa từng một ai dám làm thế với anh. Cho em cơ hội cuối cùng để anh hết bực mình…… còn không, đừng trách anh không thương hoa tiếc ngọc.
Leader ghé xuống gần mặt Băng hơn, đôi mắt đáng sợ nhưng giọng nói-vẫn nhẹ-nhàng.
– Em muốn tự cầm con dao lên hay anh sẽ cầm nó đây?
1s………2s……. Băng liếc nhìn đi chỗ khác….. một lần nữa coi như Leader chẳng-là-gì.
Mặt Leader tối sầm xuống. Hắn tóm lấy cổ áo Băng và lôi đi. Hắn hùng hổ bước trong rất nhiều anh mắt của lũ tội phạm. CHúng đều hiểu một tai họa sẽ giáng xuống đầu Băng và chúng rất có hứng chờ xem đó là gì……. Leader cứ kéo Hải Băng đi, thô bạo. Hắn dừng lại cạnh chiếc giường của hắn, nơi một cái tủ lớn được trùm kín bởi chiếc rido. Hắn liếc nhìn Băng, cái nhìn nham hiểm.
– Trước mắt, em nên biết…. thế nào là sợ hãi.
Hắn một tay giật phứt tấm rido ra, một tay nhận Băng sát vào chiếc tủ, mặt nhỏ áp sát và mặt kính, mắt nhìn thấy rõ phía trong tủ……. Lần đầu tiên, đôi mắt ấy không – thể – bình – thản nổi mà mở căng ra….
Trong chiếc tủ kính không kín hết……..một con trăn lớn………đang oằn mình trườn đến….. Con trăn to bằng nửa thân người, dài hơn 6m, màu loang lổ trắng đen. Nó trườn đến……. gần…. gần…… Cái đầu nó chạm vào thành kính……Đôi mắt nhìn Băng và cái miệng……mở to ra hết cỡ…..thấy rõ bốn chiếc răng nanh sắc nhọn trong khoang miệng……… Cái miệng mở to bằng cả khuôn mặt Băng……. Nhỏ nhìn chằm chằm và cái họng tối đen ngay phía trước mắt mình…..Nhỏ muốn vùng ra nhưng Leader quá khỏe, hắn nhấn chặt nhỏ và mặt kính. COn trăn đã bị bỏ đói 3 tuần……. Và nếu không có chiếc tủ ngăn cản, chắc chắn nó sẽ nuốt chửng cả người Hải Băng.
……Leader buông tay, Băng ngã phịch xuống đất, lần đầu tiên khuôn mặt ấy hiện rõ sự hốt hoảng….. toàn cơ thể khẽ run lên. Con trăn trườn đi trong chiếc tủ, thấy khó chịu như vừa mất một con mồi ngon. Leader nhìn con trăn, bàn tay thô bạo của hắn lại túm lấy gáy áo Hải Băng lôi lên
– Seiky. Tao chưa thể tặng mày con mồi hấp dẫn này được. Nhưng đến một lúc nào đó, tao thấy khó chịu…… thì tao cũng có thể nghĩ lại đấy.
– Thấy chưa? Không phục tùng anh…..sẽ khó sống lắm.
……………

7 giờ tối. Băng bước từng bước mệt mỏi trên hàh lang đi về khu A. Nhân lúc tên Leader không để ý, nhỏ đã lén đi. Cả một ngày không được ăn gì, phải làm việc hì hục từ sang đến chiều, phải chịu làm rất nhiều trò chơi trước mặt lũ tội phạm, thật sự Băng chẳng thấy dễ chịu gì. Dù thế thì lúc này, nhỏ cũng lấy lại vẻ thản nhiên trước khi trở về khu A. Cái lạnh đã bắt đầu thấm vào da thịt Băng…..Nhỏ rút từ túi ra hộp thuốc nhỏ màu trong suốt. Mở nắp và bỏ một viên vào miệng.
” – Ta không muốn em phải sử dụng thứ thuốc nguy hiểm này nữa. Ít nhất là khi ở bên cạnh ta….. em sẽ không bao giờ phải đụng đến nó. Dù đến bất cứ nơi lạnh lẽo nào trên thế gian này…. vòng tay ta cũng sẽ dang rộng……để sưởi ấm cho em………”
Băng bước đều đều trên hành lang vắng lặng. Giọng nói của một người chợt ùa về trong tâm trí. Nhưng nó lập tức tan biến vào không gian…..
Băng mở cửa….. chân bước vào phòng ăn.
Chát!!!!
Chưa hiểu rõ chuyện gì, chưa kịp nhìn thấy ai, một cái tát trời giáng đã bay thẳng đến làm Băng suýt nữa chũi vào cửa.
– Mấy giờ rồi mà mày mới về đây? Mày muốn cậu hai chết đói phải không?……Nếu mày còn im khi tao hỏi….
Băng đã đứng thẳng dậy nhìn cô quản gia:
– Bên khu B……
Chát!!!!
Một cái tát nữa mạnh hơn và lần này làm Băng ngã xuống đất, má lằn đỏ năm ngón tay.
– Tao đã bảo mày nói chưa? Con xấc xược! Mang cơm cho cậu hai! Và trở về đây sau 10 phút!
………..
Băng bê khay đồ ăn……chậm rãi bước đến phòng 102….
Nhỏ đặt khay đồ ăn lên bàn kính, liếc nhìn người con trai ấy trong khoảnh khắc, rồi quay đi. Phong vẫn vậy, ngồi trên thành cửa sổ nghe nhạc….. và chỉ nghe nhạc thôi.
– Trễ quá đấy! Nếu lặp lại lần nữa, tôi sẽ không để yên! – Tay quản lí của Phong bước ra…. đã kịp nhận ra cô gái mang đồ ăn đến là ai. Băng vẫn tiếp tục bước hướng đến cửa.
– Không còn cậu ba, chắc cũng không sống dễ dàng…..
Băng khựng lài 1s……. rồi lại bước……
Quản lí quay lại nhìn Phong:
– Thật sự…. caaujc hủ không hề chú ý…. đến cô gái bí ẩn này sao?
Lời tay quản lí vừa dứt….. đôi mắt CHấn Phong….. từ từ mở ra….. nhfn như xoáy vào chiếc cửa sổ màu bạc….. ánh nhìn vô hồn.
……Băng trở lại phòng ăn của người làm….. Như và đám giúp việc đang cùng ăn tối. Băng định đi lướt qua…..
– Đứng lại!!….. Tao bảo đứng lại!!
Như đẩy ghế đứng dậy, quay ra nhìn Hải Băng, ánh mắt khó chịu:
– Mày chậm 3 phút! Muốn ăn gì không?
Àoo….
Cả bát nước canh đang nóng dội vào mặt Băng. Nước chảy từ tóc, mặt xuống áo….. NHỏ đứng nguyên không phản kháng. Cô quản gia ném luôn cái tô xuống sàn….. nó vỡ toang.
– Chỉ là phần thưởng nhẹ nhàng khi mày làm sai ý tao. Đừng có tưởng mày được sướng như lúc còn cậu ba….. Là do mày tự chuốc lấy thôi. GIờ thì….. dọn chỗ này đi.
Như ngồi xuống bàn….. ăn tiếp.
Ở một chỗ…… An vẫn ăn hết sức thản nhiên…..
……..
– CHó mà cũng định ngủ cùng phòng với chủ sao? hahaha….
– Người mày thế này thì phòng bốc mùi len mất. CÓ cần mai tao dựng cho cái ổ mà nằm không?
– Ổ gì?
– Ổ chó mới đẻ đấy…..
– hahaha….. tao không biết nó nằm vừa cái ổ chó cơ đấy.
Băng không để tâm những lời nói ác ý của mấy cô giúp việc. NHỏ ra khỏi phòng ngủ của người làm. Tốt hơn hết là ngủ ngoài ban công. Nếu trở lại căn phòng ấm áp của CHấn Nam. Băng sẽ còn mệt mỏi hơn với những kỉ niệm rất gàn chỉ chực hiện về. Zkilico không phải loại thuốc có thể dùng nhiều và có tác dụng lâu dài….. có nghĩa Băng sẽ phải chịu lạnh gần nửa đêm…..
…….7 giờ sáng.
Băng đẩy cánh cửa sắt lớn, cảm thấy toàn cơ thể chẳng còn sức lực gì. Không được ăn gì cả ngày hôm qua. Nhỏ không biết có thể cố sức đến lúc nào, nhưng trước mắt cứ cố đã.
– Hôm qua tự ý về. Em làm anh bực đấy.
Leader đang tiến lại…… Lũ tội phàm đang túm tụm ăn sáng quay ra nhìn. Mới sáng sớm đã có trò tiêu khiển khiến chúng cảm thấy vui.
– Anh được nghe thống báo, từ giờ em sẽ thường xuyên qua đây. Vui nhỉ??….
Đám tội phàm hú lên thích thú…. Băng im lặng.
Leader lùi dần…. ngồi xuống chiếc ghế ưa thích của hắn. Hắn đưa hai bàn chân lên:
– Tối qua anh quên rửa chân. Đi lấy nước và làm việc đó đi.
– Anh còn quên chưa tắm nữa, rồi tắm họ anh với…..
– ANh cũng thế.
– Lúc tăm hộ vui lòng không mặc gì nhá…. hahaha.
– hahaha…
Lũ tội phạm cười ngặt nghẽo. Tên Leader dựa lưng vào ghế, vẫn nhìn Băng chằm chằm.
– Em nhiều đơn hàng đấy……. nhưng……. anh trước.
– Không – thích!
Băng nhìn thẳng vào mắt tên tội phạm nguy hiểm. Hắn chợt nhíu mày…. Rồi gương mặt tối sầm lại.
Leader bật dậy, tiến đến chỗ Băng như một con thú dữ. Bàn tay thô bạo của hắn nắm lấy một mớ tóc của Băng và kéo mạnh xuống. Lần này thì nhỏ biết không thể phản kháng.
– Em chưa được ăn sáng phải không? Đói nên không biết mình đang nói gì phải không?
– Ăn rồi!
Dù thực sự bụng đang cồn cào và người dã rời vì đói, Băng không muốn tỏ ra yếu mềm. Tên Leader chợt bật cười, hắn kéo Băng lại sát hơn.
– Nhưng anh…… muốn em ăn lần nữa.
…… Hắn xô Băng vào ghế….. rồi hùng hổ quay đi, chẳng ai biết hắn đi đâu.
– Sao liều thế em? Leader dã man lắm!
– Mặt nhìn hiền thế mà gan to phết nhỉ. Anh chưa thấy cô nào sang đây dám như em.
– Nhưng thú vị đấy, anh thích con gái mạnh mẽ.
– VÒng một đẹp thế. Em có bơm không?
– Anh ngủ giường 28, tối nhớ thì qua đây, anh chiều…..
Lũ tội phạm xúm lại chỗ Băng…. Nhỏ bỏ hết ngoài tai lời chúng nói, cũng chẳng còn hơi sức đâu mà nghĩ tên Leader định làm gì mình.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+