Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Thiên thần bóng tối – Chương 28 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 28

…..
“ – Phong ak… mẹ sợ lắm … sợ phải bỏ rơi em con lại.. sợ 1 ngày không được nhìn thấy Chấn Nam nữa. Nó quá hiền lành và tin người.. nó không thể tự bảo vệ cho bản thân…Mẹ muốn chăm sóc và ôm Nam mãi… nhưng Phong ak, mẹ mệt quá… mẹ không thể chịu nổi cuộc sống này nữa.. Mẹ ích kỉ phải không?
– Phong! Con đã bao giờ hận mẹ chưa?… con có bao giờ ghét mẹ không?… không đúng không… mẹ biết.. con yêu mẹ lắm.. yêu rất nhiều.. nhưg xin con.. hãy chuyển tình yêu ấy sang em con… mẹ không thể tiếp tục tồn tại trên cõi đời này nữa… người mẹ lo lắng và nhớ nhất… là Chấn Nam. Xin con.. Phong ak.. hãy thay mẹ.. thay mẹ… bảo vệ Chấn Nam… và hãy gánh hết trách nhiệm lên vai con… hãy làm luôn phần việc của em trai con… giúp đỡ ba…
– Phong! Sao còn nhìn mẹ với ánh mắt đó… Phong .. mẹ mệt quá.. mẹ muốn ngủ… mẹ ngủ trong vòg tay con được không…. Khi Chấn Nam tỉnh giấc.. hãy nói với em rằng… mẹ yêu em rất nhiều.. rất rất nhiều…………….”

“ Mẹ… ngủ sao… mãi mãi không tỉnh dậy.. phải không… Lâu quá rồi… con không được ôm mẹ thế này… giờ.. mẹ hiền quá…. Con muốn được nghe giọng nói của mẹ lần nữa… dù .. mỗi lần mẹ nói, mẹ nhìn con… tim con đều rất đau… Co muốn được nhìn mẹ thế này hơn… giống như.. mẹ là của con.. chỉ của con thôi…. Con vui lắm…. vì… sẽ không bao giờ… nghe mẹ nói.. mẹ yêu em nữa…. Mẹ chưa bao giờ hiểu được cảm giác của con … sao??? Câu nói cuối cùng của mẹ.. vẫn chỉ là…. mẹ …..yêu em……….”
……..

Băng chậm rãi bước trên hành lang… Bất chợt, tiếng mưa đêm.. từ đâu đó vọng về… Tim Băng se lại.. Trong tiếng mưa ấy…. hiện rõ khuôn mặt của 1 người con trai… thật hiền và thật ấm áp… Băng dừng chân! Trước mặt nhỏ là… phòng 102!
Phòng ngủ phòng 102. 11h đêm.
Vỏ hộp zkilico nằm lăn lóc dưới đất…. vài viên thuốc tung toé ra.
Ánh đèn ngủ trắng mờ nhạt trải mau lên tường kín.
Trong bóng tối, có tiếng thở gấp gáp như tiếng thở 1 con thú hoang vừa săn mồi… mệt dừng chân nghỉ.
Phong đứng dựa tường, bàn tay đăt úp trên tường…. Cậu thấm mệt sau 1 hồi.. điên loạn. Zkilico phản tác dụng khi dùng quá liều và trong trạng thái kích động… Từ trán Phong, máu đang chảy xuống… qua khoé mắt.. qua cánh mũi… nhỏ giọt xuống cằm, xuống áo sơ mi.. Trong lúc không giữ được bình tĩnh và không có ai để tấn công, Phong đã tự hành hạ mik cho đến khi thấm mệt…Sau khi zkilico góp công vào việc làm trí óc hoảng loạn, nó như 1 chất cafein đậm đặc làm dây thần kinh căng ra….. Tiếng thở mệt vẫn đều đều…
Áo sơmi của Phong đẫm mồ hôi bà dần loang ra với máu… Chấn tĩnh được 1 lát, bất giác, bên kia bức tường, tiếng mưa đêm lại dội về….
Giữa căn phòng tối…..
Tiếng mưa rả rích và ai oán như muốn khoét dần, khoét dần 1 khoảng trống rộng thênh…mênh mang là nỗi cô đơn…
Bàn tay đặt lên tường… lại từ từ xiết chặt lại và run lên khe khẽ. Phong cố, cố dằn lòng xuống, cố nén cái khoảng trống cứ từng lúc rộng ra ấy…. Phong sẽ làm được nếu không có thứ gì tá động thêm…
Nhưg, cửa phòng ngủ chợt mở.
Và… tiếng bước chân… từ đôi bàn chân trần, thật khẽ
Đôi mắt vô hồn, màu café đặc… từ từ đưa ngang…. Chiếc váy trắng! Đôi mắt nâu! Hiện lên mờ ảo trong bóng tối đang tiến lại…
Tiếng mưa…. lại dội về trong tâm trí Phong ..
Và đôi mắt cậu…. đang chuyển màu….
Bàn tay lên gân… đang cào trên mặt tường.. 2hàm răng nghiến chặt lại… zkilico tan ra bao giờ mới thực sự ngấm vào máu Phong!
Chiếc váy trắng vẫn đang tiến lại gần…
Phụt!!!
Chiếc đèn treo tường đang sáng… bỗng bốc cháy!!!!
Rồi…1,2.. cái đèn không sáng cũg vụt cháy theo…
Có tiếng lách tách rất to trên bảng điện… bảng điện xì khói khét… nhựa nhão ra và tan chảy trong giây lát…
Mắt Chấn Phong, đôi mắt căng ra, nhìn chằm chằm vào con người đang bước đến… đôi mắt màu – lửa!
Chân Băng vẫn bước…. bước đi như trong vô thức… chỉ có đôi mắt vẫn vô cảm nhìn về phía 1 người, như cố tìm 1 gương mặt qúa quen…. Nhỏ không hề cảm thấy rằng… cơ thể mình.. đang nóng lên.. Và!!!!!!!!!!!
Bất chợt, rất rất gần Băng…1 góc tối sáng rực lên.. chiếc bàn kính… bốc cháy!!! Như 1 thứ năng lượng khổng lồ và dư thừa quá mức.. đang được phóng đi không mục đích… Nhưg Băng, Băng vẫn bước và lúc này, nhỏ đã dừng lại… trước mặt Phong ..!! Rất gần!!!
Đôi mắt Phong giờ đang nhìn như xoáy sâu vào Hải Băng, cái nhìn đáng sợ và nguy hiểm.. cái nhìn như muốn tấn công ngay tức khắc và cướp đi mạng sống người đối diện ngay tức khắc…
Đôi mắt nâu trong veo màu khói.. nhẹ nhàng nhìn Phong …Thật sự thì lúc này, Băng chẳng chú ý đến cơ thể đang gồng lên hết mức và nguy hiểm hết mức ấy… nhỏ chỉ thấy… khuôn mặt dịu dàng của… Chấn Nam!! Tay nhỏ đang đưa lên… chậm rãi.. chậm rãi..
Nhưg!!!!!
Cũng cùng lúc, bàn tay rắn như đá đưa len… và trong khoảnh khắc… đã ghì lấy cổ Băng!!
Phong đẩy Băng đi… rất nhanh và vô cùng thô bạo…
Rầm!!!!
Băng bị trận vào tường… bàn tay Phong lên gân và ghì chặt nhỏ vào tường… Bàn tay đang.. bóp cổ Băng!!! Phong lúc này như 1 con thú dữ đang tấn công! cánh tay rắn thép cướp dần đi mạng sống con mồi trong khi đôi mắt.. rực đỏ!
Băng chưa đủ thời gian để hiểu chuyện gì đang diễn ra… cũg chưa đủ thời gian để trở về thực tại…Khí quản bị xiết chặt, nhỏ khó thở.. cơ thể gồng lên… Đôi mắt vẫn mở căng nhìn… Chấn-Nam không chớp… nhưg Chấn Nam bây giờ.. với đôi mắt rực đỏ tàn nhẫn và đáng sợ…
Cổ họng ngày càng bị xiết chặt… Băng đang cảm thấy sự sống dần rời xa mình….
Trong phòng, khói vẫn bốc lên nghi ngút.. vẫn sáng rực cả 1 góc lửa cháy… nhưg tĩnh lặng đến rợn người…
Bàn tay rắn chắc vẫn xiết chặt
Đôi mắt đáng sợ vẫn rực đỏ..
Và Băng thấy không thể chịu thêm nữa… Đôi mắt nâu nhìn Phong, cái ánh nhìn tuyệt vọng…
Băng .. từ từ.. đưa bàn tay lên… nhỏ đang làm theo bản năng.. Trước khi đi cùng Thần Chết.. nhỏ thật sự.. thật sự muốn…
Nhữg ngón tay Băng chạm vào khuôn mặt Phong.. thật khẽ..
Tim Chấn Phong… bỗng sững lại!!!
Nhữg ngón tay Băng lần đi trên khuôn mặt Phong … khoé mắt.. chiếc mũi.. đôi môi… tất cả… tất cả đều của Chấn Nam!!!
– Lạnh… em lạnh quá… Chấn Nam……
Trong đôi mắt Phong, màu của lửa.. đang nhạt dần… nhạt dần…
Cảm giác này… cảm giác 1 bàn tay chạm vào mình.. mà Phong đã nghĩ nó tồn tại trong giấc mơ. Mỗi lần những ngón tay khẽ chạm vào da thịt… lại như có dòng điện chạy qua người…
Bàn tay Phong giãn ra… cánh tay từ từ buông xuống… Và đôi mắt màu cafe đặc…
Đôi mắt đang nhìn xoáy vào cặp mắt nâu.. cái nhìn như vô hồn!!
………
Gần 12h đem. trên hành lang vắng lặng.
Quản lí của Phong ôm cuốn sổ kiểm tra gì đó… Hắn chợt khựng lại…. khi bất giác nghe tiếng mưa vọng vào từ ngoài khu biệt thự..
– Cậu chủ…
Hắn vội vã chạy đi…
Mở cửa phòng 102, tay qlí bước vào… Phòng khách bao trùm bóng tối rờn rợn… hắn cảm thấy có chuyện chẳng lành…. Hắn quyết định vào phòng ngủ phía trong… Đẩy cửa vào..
Hắn sững lại!!!!
Trước mắt là 1 cảnh tượng kinh hoàng…
Căn phòng gần như bị phá huỷ. Nước từ vòi cứu hoả tự động trên trần đang phun khắp phòng, dập tắt nhữg đám cháy còn rừng rực… Nhữg mảnh vụn và mảnh thuỷ tinh văng tung toé.. Đồ đạc không lăn lóc thì cũg đã cháy đen… Và.. quan trọng hơn… Cảnh đập vào mắt tay qlí làm mắt hắn mở căng… gần như chết lặng…
Gần 1 bức tường… có 2 người… 1 nam 1 nữ.. toàn thân ướt rượt nước… Người con trai cao, phải, rất cao… đứng yên như bất động….Còn người con gái…. chiếc váy trắng ượt nhẹt.. mái tóc đen dài xoã xuống… sũng nước… Điều đáng nói là…
Khuôn mặt Băng … đang.. dựa vào ngực Phong!!!!!!!!!
Không phải 1 giọng nói ấm áp… không phải 1 vòng tay dịu dàng… Nhưg lúc này.. chỉ dựa vào cơ thể vạm vỡ và cao lớn ấy thôi… cũg cho Băng cảm giác an toàn vô cùng….
Mảnh áo sơ mi trên ngực Phong .. đã ướt nước, đã loang ra màu đỏ của máu của Phong .. và giờ… hoà vào nữa.. những… giọt nước mắt…Mặn, trong veo… Những giọt nước mắt cứ rớt đều.. rớt đều.. từ đôi mắt Băng …
Dù khuôn mặt lạnh lùng như vô cảm..
Dù cơ thể bất động như bất cần…
Nhưg.. khi.. nhữg giọt nước mắt trong veo.. thấm vào da thịt… trái tim Phong đã…. lệch nhịp…
Tay qlí vẫn đứng đó.. mắt không chớp…
………..

Sáng!
– Party hả?
– ukm! Chị Như bảo là 1 party quan trọng, hầu hết đều là bạn của cậu cả, toàn nhữg thiếu gia công tử quyền thế.
– Vậy thì lại bận rồi..
– Qlí của cậu cả dặn dò cẩn thận lắm. Nếu trong bữa tiệc, ai sai xót gì thì sẽ bị phạt nặng đó.
– Doạ thế thì vừa phục vụ vừa run lên mất… Mà không biết qlí của cậu hai có việc gì mà phải gấp vậy nhỉ?
– um`. Bình thường có bao giờ cho vào dọn dẹp phòng cậu 2 đâu chứ… Nghĩ thôi đã thấy khiếp!
– Tốt nhất tí nữa vào cả 2 im như sên luôn nhá ?
– Ok ! Vậy đi.
– Nhưg.. lần đầu vào phòng cậu 2 lâu lâu… tao thấy cũg hồi hộp thiệt…
– Ừ ha …
Hai cô giúp việc đang đứng trước của phòng 102. Phải lấy dũng khí mấy lần, mới dám đẩy cửa vào…
– Qlí dặn dọn dẹp phòng ngủ, vào luôn đi!
– Ừ!
2 cô giúp việc cùg vào trong.
Nhữg đám cháy h đã tắt rụi, phòng không có 1 cái cửa sổ nên tối đen như mực.
– Phòng này cho người sống sao trời?? Tao chả thấy gì cả…
– Đã bảo im như sên mà! bật cái đèn đi!
Tách.
Ánh sáng từ đèn xách tay chiếu được nửa căn phòg, 2 cô giúp việc cùng đứng như trời trồng…
– Oh my god!!!!!!!!!!!!!
Cảnh tượng khó có thể sửng sốt hơn!
– Như 1 cuộc hỗn chiến vừa xảy ra.
– Chiến cái đầu mày, cậu 2 đánh chiến với quân xâm lược chắc? Tao đoán lũ chuột gây ra…
– Chuột cái đầu mày… cái gì kia cháy đen thui rồi kìa. Bảng điện hư luôn rồi…. – 2 Cô giúp việc loanh quanh xem xét tình hình
– Thôi đi! Dọn nhanh mà ra, ở đây chết lúc nào không biết đâu.
– Nhưg chắc chắn đã có điều gì kinh khủng lắm xảy ra ở đây… Mà cậu 2 ở đâu nhỉ? Trời!!!!!!
– Cái gì mà mày rú lên thế???
– Nhìn.. nhìn này… mày ơi….
Cô giúp việc kia tiến lại.. Ánh đèn xách tay chiếu thẳng vào 1 góc tường… Nơi.. 1 chiếc áo sơ mi của Phong đang nằm yên vị.. nước gần như đã khô đi… nhưg những vệt máu vẫn loang lổ..
1 cô giúp việc chậm rãi cúi xuống… hết sức cẩn trọng nâng chiếc áo lên.
– Áo! áo của cậu 2 mày ơi….
– Máu này…. máu nữa… máu của cậu 2???
Cô kia bỗng lao tới chộp lấy cáu áo sơ mi…kéo ra:
– Của tao! tao thấy trước!
– Không! tao đã nhặt nó.. trả đây…
– không! không! của tao! Là của tao!!
– Tao sẽ giữ nó… mày muốn chết phải không… bỏ ra…
2 cô đang tranh giành nhau… thì chợt cả 2 khựng lại, quay sang..
Một dáng người cao, rất cao… tiến vào… Là Chấn Phong!! Cả 2 cô giúp việc luống cuống cùg cúi xuống:
– Cậu chủ…
Lúc này.. Phong đang nhìn chằm chằm vào… chiếc áo trên tay 1 cô người làm…
– Bọn em… ak.. quản lí bảo bọn em vào dọn dẹp…
– Phòng bừa bộn quá… cậu chủ.. bọn em…
1 cô người làm khẽ liếc lên nhìn Chấn Phong, lập tức cô ta cứng đờ người… khi thấy cơ thể cao lớn trước mặt gần như lút đi trong bóng tối mờ nhạt…. hiện leen…. 2 đôi mắt đỏ rực!!
Cô ta quay sang nhìn cô bạn đứng gần với chiếc áo sơ mi khư khư trong tay… Cô bạn ấy… như bất động… chiếc áo tuột ra… rơi xuống sàn.Cô ta bỗng thấy không khí xung quanh nóng lên đột ngột…đến mức chắc có thể sôi lên được nếu có nước… Và từ miệng cô ta.. máu hộc lên.. túa ra ngoài….1… rồi 2 đợt… máu hộc lên tràn qua miệng.
Cô giúp việc còn lại đứng như trời trồng…
Trong phút chốc… cô giúp việc tưởng mik may mắn giựt được chiếc áo sơ mi.. đã ngã vật xuống.. toàn thân khô cứng lại.. vì máu cứ trào ra từng đợt liên tiếp thành vũng lớn dưới sàn.. Mắt cô ra trợn ngược lên.. cơ thể bỗng co giật từng hồi… cô ta chết mà chưa kịp hiểu lí do là j…
Cô giúp việc kia vẫn đứng im re.. mặt tái mét và thực sự không dám nhìn lại cậu 2 lần nữa..
Bàn chân Phong đang tiến lại.. cô giúp việc run lên vì sợ hãi… Nhưg may cho cô ta… Phong chỉ nâng chiếc áo của mình lên và quay người bước đi luôn…
– Biến…. đi….
Một giọng nói chứa đựng sức mạnh và vô cùng đáng sợ dằn xuống… nó thấu vào tận tim gan cô giúp việc vẫn đứng như trời trồng…
Cô giúp việc xấu số đã fạm 1 sai lầm không thể ngu xuẩn hơn…. Khi chiếc áo ấy không chỉ đơn thuần là sở hữu của Phong …đã ướt máu Phong … mà còn.. có vị mặn… trong nước mắt của Hải Băng !!

………
– Ôi mẹ ơi…..
– Chắc nó làm gì khiến cậu 2 giận.
– Tội nghiệp quá, tao không muốn nhìn xác nó đâu.
– Tháng này làm quái gì mà đen thế chứ… Hết con Yến giờ đến con Vy..
– Hix .. đừng có nói nữa… tao khóc rồi đây này…
– Đừng có khóc, tao khóc theo bi giờ..
– Nhưg tụi nó đáng thương mà… ai biểt rồi mình có thế không?
– Nhi kìa…. nó chưa hoàn hồn chắc.. có khi suýt nữa nó cũg không toàn mạng
– Nhi! mày không sao chứ?
– Chắc mày chứng kiến con Vy chết thế nào.. nói bọn tao nghe đi…
– Mày nghe bọn tao hỏi không vậy?
– Này! mày điếc ak?? Đừng có doạ bọn tao…
– Tao….
– Nó nói! nó nói rồi! Sao? Sao con Vy chết? Chúg mày đã làm gì hả??
– Cậu. … cậu 2…
– Cậu 2 làm sao? Cậu 2 đã giết con Vy? thế hả??
– Cậu 2 ….
– Trời ơi…. đừng có lắp bắp nữa… nói đi coi nào….
Cô giúp việc bỗng đứng phắt dậy .. gào lên:
– Là cậu 2 nói chuyện với tao!!!!!!!!!!!!!!!!!!!1
– Á.. á á á á………………….

……
Chấn Khang ngồi trên ghế, gác chân lên bàn, tay giở giở lật lật đọc cuốn tạp chí. Nói là đọc nhưg cậu không thể tập trung nổi… 2 ngày rồi Yến Chi không trở lại, cũg không liên lạc… Khang nghĩ là do cậu đã nặng lời đêm hôm đó. Lại thêm nỗi khó chịu không tả hết vì người tình không coi ai ra gì …
– Cậu chủ! – Tay qlí đang bước vào phòng – Sáng nay cậu 2 đã sát hại 1 người giúp việc , nguyên nhân ban đầu em tìm hiểu là do cô ta chạm vào đồ cậu 2
– Chuyện thế thôi mà mày cũg báo cáo ak?? Đau đầu… Nó giết ai mặc nó, cho đỡ chật nhà. Báo cáo chuyện party tối mau đi!
– Em đã gửi giấy mời đến tất cả những người cậu chủ yêu cầu. Nhưg em vẫn thấy tổ chức 1 pary ngay trong khu biệt thự thật nguy hiểm, khi chúng ta luôn phải tăng cường an ninh để bảo vệ bí mật khu biệt thự!
– Vấn đề đó là của thằg 2. Chẳng phải cha bảo nó là thiên tài sao?
– Nhưg nếu xảy ra…
– Đừng quá lo xa. Tất cả đều là bạn tao, hầu hết vừa đi du học về nên muốn tổ chức gặp mặt. Chúng sẽ chỉ đem theo người tình thôi.
– Thế này có phải chơi bời quá không? Ông chủ rất không thích….
– Mày nhầm rồi… Party này không hẳn là cuộc hội tụ bạn bè. Mày biết rồi đấy.. thằng con quý tử của ngài Uỷ Viên Brack- Uyliam cũg vừa về nước sau chuyến du học dài bên Pháp… NẾu hắn có mặt trong bữa tiệc này… và thiết lập 1 mối quan hện tốt với tao…
– Em đã biết phải làm gì !
– Kiếm cho tao 1 bộ váy dạ hội.. nhẹ nhàng thôi… không trang điểm và ăn vận lộng lẫy… thì “nàng” cũg quá đủ để làm… say người rồi…
Tay qlí cúi đầu, rồi quay người bước …
Khang quăng cuốn tạp chí lên bàn…
– Nói thật ra thì… ta chỉ muốn “nàng” là của ta thôi… “Say” là 1 cảm giác tuyệt vời… và ta, không cho phép kẻ nào, ngoài ta, có cai quyền được “say” ấy cả….
………..

Phòng 102.
– Cậu chủ!
….
– Cậu Chấn Khang vẫn độc đoán như vậy. Tự ý quyết định mọi việc mà không biết đến khó khăn của người khác. 1 buổi party sẽ phục vụ việc chơi bời của cậu cả nhưg việc bảo vệ cho khu biệt thự lại là cậu chủ lo, và nếu có sai sót gì thì chính cậu là người phải chịu trách nhiệm…
– Qlí của cậu Khang cũg gửi giấy mời cậu chủ đến dự…Em nghĩ nếu cậu không muốn phản đối cậu cả thì nên dự buổi tiệc… sẽ có nhiều mối quan hệ cần thiết cho cậu. Nhất là… với con gái Hoàng Bá Nguyên!
……….
– Việc qlí bên ngoài party tối mai em sẽ lo. Party tổ chức ngoài công viên nên em sẽ cho người canh giữ tất cả các lối vào các dãy hành lang. Có khả năng sẽ có kẻ theo chân đám thiếu gia quyền thế đột nhập vào khu biệt thự… Thật mày vì “lũ chó hoang” đã được cậu cả dẹp yên và bớt miệng đi được rồi… Nhưg em đoán là không lâu dài…
Thường thì qlí của Chấn Phong sẽ báo cáo kế hoạch của mình và cứ theo đó mà làm, bởi Phong không tham gia vào nhữg chuyện không cần thiết.
– Còn.. cậu chủ… em nghĩ em nên nói ra suy nghĩ của mình.. Một cô gái cướp trái tim cậu ba, lấy mạng sống của cậu 3… rồi trở thành nc tình của cậu cả…rồi thực hiện nhữg điều không ai đoán trước nổi.. thì thật… không đơn giản đâu!!
………..

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+