Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Thiên thần bóng tối – Chương 67 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 67

Cạch!
Một họng súng chĩa vào đầu Băng. Nhỏ từ từ hạ tay và từ từ quay người … Nhỏ bất giác sững lại. Kẻ cầm súng là Chấn Khang!
– Chấn Khang! Ta đã nói với con thế nào. Con bé tới đây có mục đích!
Tay Khang đang cầm khẩu súng và mắt cậu dán vào Băng. Khang không ngờ có ngày mình có thể chĩa súng vào người con gái ấy. Cậu không thể chịu đựng nổi việc Băng không thuần khiết như cậu nghỉ…
– Em.. là gián điệp thật sao?
– Tôi trả lời anh câu này rồi!
– Không! Chuyện này không phải đùa! Em đừng có tùy tiện như thế!
– Anh đang hi vọng điều gì?
– Em đừng vậy. Tự thanh minh cho mình đi! Hãy nói em không phải gián điệp! Em vào đây không có mục đích, phải không?
– Mục đích tôi đến đây? … Một phần trong đó… là để giết anh đấy!
Giọng nói lạnh tanh của Băng làm Khang ớn lạnh. Cậu không muốn tin người con gái ấy là gián điệp và ở bên cậu có mục đích! Nhưng sự thực luôn phũ phàng…
– Con còn chờ gì nữa, Chấn Khang? Giết con bé đi!
Khang nhìn khẩu súng trên tay mình. Liệu cậu có thể bóp cò? Nỗi giận dữ dâng lên, tự trọng dâng lên. Cậu đã bị lừa! Lừa bởi một người con gái!
Tay Khang xiết lấy khẩu súng. Ngón tay ghì lấy cò.
Và…
– Bỏ khẩu súng ra khỏi người cô ấy! – Giọng nói trầm và đầy quyền lực vang lên. Phong muốn giận điên khi có kẻ chĩa súng vào người Băng!
– Tôi bảo bỏ xuống!! – Giọng Phong tức giận hơn.
– Chấn Khang! Giết con bé đi! – Và Lâm Chấn Đông thì coi như không có mặt Chấn Phong.
– Bỏ xuống!! Tôi sẽ thiêu sống anh ngay đấy!
– Giết con bé! Chấn Khang!!
Khang bấn loạn. Không phải vì sợ Chấn Phong hay sợ cha. Suy nghĩ của cậu mâu thuẫn và rối loạn. Khang không thể và chưa bao giờ tha thứ cho kẻ phản bội, nhưng cậu chưa đủ dũng khí để bóp cò!
Cảm giác mất người con gái ấy quá tồi tệ.
Cảm giác biết chính tay mình lấy đi mạnh sống của người con gái ấy còn tồi tệ hơn! Còn khó đối diện hơn!
Cạch… khẩu súng rơi xuống …Khang không thể ra tay!!
Xạch xạch!
– Nếu cả hai không thể, thì ta sẽ làm! – Trên tay Lâm Chấn Đông, một họng súng nữa chĩa về phía Băng!
– Cha! – Chấn Khang bất giác thất thần.
Và Chấn Phong thì… định ba tích tắc nữa, ngọn lửa sẽ thiêu rụi khẩu súng ấy! Nhưng cậu bỗng ngừng lại.
– Bắn đi! – Giọng nói nhẹ và cao vút cất lên.
– Cháu đang đùa với mạng sống của mình đấy à?
– Bắn đi! Để tôi biết loài ác thú như ông máu lạnh đến thế nào…
– Đó… không nên là giọng của một kẻ điệp viên! Là CIA sao?
– Đến giờ ông vẫn chưa nhận ra? Hay ông đã nghi ngờ rồi lại tự phủ nhận? Tôi là con gái Hunter! Và tôi đến để trả mối thù cho gia đình!!
Lâm Chấn Đông sững người…
– Cháu nói gì?
– Chẳng phải đêm mưa ấy, điều thật sự khiến ông đưa tôi về khu biệt thự này… là bởi khuôn mặt của tôi sao? Khuôn mặt giống một ai đó rất quen…
– Cháu…
– Là thật sự ông không nhận ra, hay bởi… ông đã tin vào một điều khác, chắc chắn hơn! Lí do là gì vậy? Là thứ này sao…
Băng cúi đầu, bàn tay đưa lên mắt, như muốn lột chiếc mặt nạ giấu kín ba năm nay, như muốn phô bày sự thật…
Nhỏ ngẩng lên và… Cả Lâm Chấn Đông cùng Chấn Khang đều bất ngờ! Con mắt màu nâu khói chuyển thành đen sẫm! Đôi mắt Băng đen sẫm màu café và tay nhỏ đang giơ lên… một miếng kính áp tròng!
Lâm Chấn Đông bàng hoàng… Gương mặt ấy! Sao ông có thể tự phủ nhận! Chính là gương mặt người phụ nữ ông đã từng yêu!
– Không.. không thể nào…
– Bắn đi! Bóp cò đi! Làm như ông từng làm với Lâm Chấn Nam!
Chấn Khang như nuốt từng lời nói, cậu bất ngờ vì Băng là con gái Hunter, vậy là ở bên nhỏ lâu vậy cậu không hề nhận ra, cũng không hề nghi ngờ. Một chiếc mặt nạ hoàn hảo của người đẹp. Nhưng lúc này, cậu không hiểu nổi thái độ của cha…
– Làm như ông từng làm với con trai ông vậy! Tôi cũng không muốn sống đâu! Khi tự ghê tởm chính mình! Khi nhận ra dòng máu chảy trong cơ thể này bẩn thỉu thế nào…
Tròng mắt của Lâm Chấn Đông giãn ra … Và bàn tay cầm khẩu súng ngắn buông xuống …
– Con đã biết việc.. con là con gái ta…
Sửng sốt! Chấn Khang không tin nổi vào tai mình! Cậu vừa nghe thấy gì? Cậu đang hi vọng mình chỉ nghe nhầm, hoặc có sự nhầm lẫn nào đó…
– Đừng có gọi tôi như thế! Ông không xứng!
– Xin lỗi, ta có lỗi với mẹ con!
– Im đi, đừng có nhắc tới mẹ tôi ở đây!
– Ta có lỗi với Hân Đồng, ta biết… Ta sẽ làm bất cứ điều gì để bù đắp cho con!
– Bù đắp? Ông nói là bù đắp sao?
– Chỉ cần không phải mạng sống của ta. Bất cứ thứ gì .. ta cũng có thể cho con!
Lân đầu tiên! Từ khóe môi Băng vẽ lên 1 nụ cười, nhưng là 1 nụ cười khinh bỉ.
– Bất cứ thứ gì, thật sao?
– Phải, bất cứ thứ gì!
– Được! Thứ tôi muốn là… vị trí thừa kế!

Một lần nữa, Chấn Khang bàng hoàng. Liên tiếp như có những cú giáng đau xuống đầu cậu. Cậu chưa tin nổi vào những gì tai mình vừa nghe! Chưa dám tin!
Còn Chấn Phong, nãy giờ cậu vẫn đứng đó. Đôi mắt rất buồn…
– Nhưng tôi sẽ nhận vị trí ấy bằng cách thể hiện khả năng. Trước mắt, khu biệt thự này muốn tồn tại, phải trừ khử sạch những tên gián điệp!
Wind từ ngoài cửa đang bước vào, hắn cúi đầu nhưng không lên tiếng. Hắn đã đoán ra phần nào câu chuyện. Trong khoảnh khắc, hắn liếc về phía cô quản gia, tim khẽ nhói, nhưng nét mặt vẫn không chút biến đổi.
– Và kẻ nên trừ khử đầu tiên là … – Băng liếc mắt đi, và chợt nhận ra ánh nhìn của Wind từ phía đằng sau – Là quản lý của Lâm Chấn Khang – Sheeply!
Lâm Chấn Đông nhíu mày, rồi nở một nụ cười… thật nhẹ.


– Wind! Ngươi cho người xử lý vụ của quản gia đi, và tìm một quản gia tạm thời thay thế trong đám giúp việc.
– Vâng!
– Ngươi… không có tình cảm gì với con bé đó chứ?
– Không! Thưa ông chủ!


Băng bước chậm rãi từng bước trên hành lang…
Cô độc…
Lạc lõng…
Nước mắt trên má nhỏ lăn dài…
Nhỏ đã không khóc khi mẹ mất, không khóc khi Hunter ra đi… Nhưng nỗi đau trong nhỏ quá lớn, nước mắt trong tim quá nhiều. Nước mắt đóng thành băng! Và giờ băng đã tan… vì một kẻ! Con trai gã ác nhân dã lấy đi tất cả của nhỏ! Vì một kẻ! Một kẻ nhỏ yêu… Yêu nhiều và hận cũng nhiều…
Phặc!
Một bàn tay xiết lấy tay Băng kéo nhỏ chạy đi…
Rầm!!
Cửa phòng 102 đóng mạnh lại.
Giữa bóng tối, Băng vẫn nhận ra bàn tay ấm áp ấy… Nhưng nhỏ giật phăng nó ra.
– Đủ rồi, dừng lại đi… Băng!
– Anh lấy tư cách gì mà muốn tôi thế này thế kia?
– Tôi hiểu em đang nghĩ gì. Tôi hiểu cảm giác của em lúc này…
Phong vươn tay kéo Băng lại phía mình, cậu muốn vòng tay cậu sưởi ấm trái tim đang phẫn nộ ấy…
Nhưng Băng dùng cả hai tay xô mạnh Phong ra .
– Tránh xa tôi ra!! Anh thì hiểu gì về tôi? Đừng có nghĩ mình cái gì cũng biết!
– Có thể tôi không biết tất cả. Nhưng tôi cảm nhận được …trái tim tim đang đau đớn thế nào.
– Anh không thấy nực cười sao? – Trong bóng tối, hai ánh mắt như giao nhau, tim Băng đập lệch 1 nhịp. Nhỏ xiết chặt hai bàn tay, nhỏ cần can đảm… – Vì đã… yêu tôi, anh trai?
Quả tim Phong như bị ai bóp nghẹt.
– Không phải trò đùa đâu!
– Đùa? Thì ra anh nghĩ là đùa… Vậy tôi nói cho anh biết. Ngay từ đầu tôi đã biết quan hệ của tôi và anh nhưng tôi vẫn để anh yêu tôi! Tôi muốn anh đau đớn khi nhận ra mình đã yêu một người không thể yêu!
– Đừng nói nữa…
– Ngay từ đầu, khi tôi bước chân vào khu biệt thự, khi tôi ở bên Lâm Chấn Nam, rồi Lâm Chấn Khang, và cuối cùng là anh! Tất cả… đều nằm trong kế hoạch!
– Đủ rồi! – Có lẽ Phong đã biết điều đó, nhưng nghe từ miệng người con gái ấy nói ra, cậu vẫn thấy đau hơn.
– Anh sợ phải biết những điều đó sao? Hay anh sợ phải nhìn thấy bộ mặt thật của tôi? … Có một chuyện anh còn chưa biết… Suốt thời gian ở bên anh, tôi đã lấy Lâm Chấn Nam làm cái cớ để đưa anh vào tròng!
Tim Phong sững lại, rồi đau thắt lên.
– Em đang muốn làm tôi căm giận em? Hay tuyệt vọng vì sai lầm của mình?? … Dù em có là con người thế nào… em vẫn là người tôi yêu!
– Còn anh có muốn biết cảm giác mỗi lần tôi nhìn thấy anh? Căm phẫn! Khinh khi! Và ghê tởm!
– Vậy lời… em nói yêu tôi…
Băng nuốt khan, ánh mắt người con trai ấy vẫn chũ mục vào nhỏ. Cổ họng nhỏ như nghẹn ắng lại, nhưng đã đi tới đường cùng rồi, quay đầu là vực sâu! Băng đưa ánh chệch đi, tránh ánh nhìn ấy.
– Sao anh ngây thơ vậy? Bộ óc thiên tài của Lâm Chấn Phong đâu rồi? Anh nghĩ tôi có thể yêu anh? Con trai kẻ đã giết cả gia đình hạnh phúc của tôi, đã đẩy cuộc đời tôi xuống vực thẳm… Làm sao anh biết được cảm giác của một đứa bé 4 tuổi, khi mà máu của mẹ nó nhuộm thẫm áo nó, khi mẹ nó chết trước mặt nó.. Làm sao anh biết được cảm giác của một đứa bé 8 tuổi, lúc nào cũng sống chui lủi như một kẻ trộm cướp vì sợ bị sát hại. Một tuần vài lần gặp cha, người thân duy nhất còn bên cạnh… Và rồi, ông cũng theo mẹ nó ra đi, bước ra khỏi cuộc đời nó… Làm sao anh hiểu được? Tôi hỏi làm sao anh hiểu được hả? Khi chỉ còn một mình lạc lõng giữa thế gian? 8 tuổi, tôi nhìn đời bằng đôi mắt cay nghiệt! Tôi muốn quên hết! Quên hết! Nhưng kí ức ngày nào cũng hiện về! Chạy trong tâm trí tôi hệt như một đoạn phim! Yêu ư? Anh nói là yêu sao? Tôi có thể yêu anh sao…
Một khoảng lặng. Hai trái tim đang đau nhói, đang run rẩy. Băng chậm rãi bước đi… lướt qua người Phong …
– Tại sao lúc ấy… em không đâm chết tôi đi …
Băng khựng lại.
– Bởi… tôi muốn anh chết dưới tay Lâm Chấn Đông! Mục đích cuối cùng của tôi là… làm chính tay Lâm Chấn Đông giết ba người các anh, và chính tay tôi giết ông ta!
Phong không đứng vững nổi. Cậu quỳ phịch xuống sàn. Như có ai đó đang xuyên từng lưỡi dao vào tim cậu, như có ai đó bóp nghẹt khí quản cậu. Đau! Chưa bao giờ đau như lúc này!


Băng guồng chân chạy đi. Nhỏ cứ chạy, chạy khắp các dãy hành lang, chạy không suy nghĩ… Và rồi nhỏ cũng phải dừng lại, mồ hôi túa ra ướt mặt. Băng ngồi phịch xuống, thở dốc. Và lần nữa, nước mắt nhỏ tràn mi…
“Con đã đúng phải không ? Cha mẹ nói là con đã đúng đi! Nhưng sao con thấy đau lòng thế này… con đau lắm….”


Phong bỗng thấy tim nhói lên từng đợt, dữ dội và đau đớn hơn mọi lần. Một tay cậu giữ lấy ngực trái… Từ miệng Phong … máu tràn ra. Mỗi lần tim nhói lên, máu lại xộc lên miệng, lại tràn ra… Máu đỏ thẫm, rớt dọc áo sơ mi, chảy loang thành một vũng dưới sàn…

Sinh ra ở hai thế giới. Định mệnh khiến họ gặp nhau. Định mệnh oan nghiệt! Và họ đã đi quá xa… Liệu tình yêu có đủ sức phá tan khoảng cách? Hủy diệt bức tường ngăn giữa hai thế giới? Xóa bỏ mọi hận thù và toan tính? Liệu tình yêu có thể? Hay tất cả.. đã là định mệnh…

Phòng 101
Khang như muốn phát điên lên! Cậu đi qua đi lại, rồi ngồi phịch xuống giường, ôm đầu. Cậu có thể chắc chắn một điều, mình không đủ can đảm để giết người con gái ấy! Dù Băng có phản bội cậu! Không! Không phải phản bội, mà ngay từ đầu đã đặt bẫy và chờ cậu nhảy vào! Trên tất cả, điều làm Khang muốn điên lên là cậu không thể rời bỏ người con gái ấy, cậu đã yêu thật lòng. Và Băng là em gái cùng cha khác mẹ với Khang! Em gái?? Hai chữ đó làm đầu Khang muổn nổ tung!!
Khang ngửa mặt lên trời, bật cười… Kẻ như cậu đã yêu thật lòng? Và yêu một người không thể yêu sao? Làm sao cậu chịu nổi chuyện khi nhìn một người chung huyết thống mà lòng lại khao khát, thèm muốn? Cuộc đời có phải đang đùa giỡn với Khang không…


– Thằng hai làm sao?
– Tôi nghĩ do cậu hai quá căng thẳng với công việc nên trí óc quá sức và cần được nghỉ ngơi.
– Đang chuẩn bị một kế hoạch quan trọng, tại sao nó lại như thế?
– Ông chủ đừng vắt cậu hai làm quá sức nữa, đến lúc không chịu đựng nổi, cậu hai sẽ gục mất!
– Được rồi, nó chỉ cần quản lý tốt an ninh hiện tại thôi.
– Ông chủ… ông nghĩ đứa con gái đó có ý định gì khi muốn tranh quyền thừa kế?
– Ta nghĩ khả năng của nó cũng không tầm thường, nhưng nó đang giành được vị trí ấy để trả thù ta!
– Vậy thì…
– Không được đụng tới con bé! Đứa con gái duy nhất, ta không muốn làm hại đến! Vả lại, trong kế hoạch này, có thể nó sẽ giúp được nhiều đấy. Xong vụ này ta sẽ thay đổi suy nghĩ của nó!
– Có lẽ hai cậu chủ sẽ khó khăn để chấp nhận!
– Con bé cũng nhẫn tâm lắm! Tiếp cận từng thằng con trai ta, khiến chúng vướng vào lưới tình và rốt cục nhận ra đã yêu người em chung huyết thống!
– Ông chủ có ý định gì cho kế hoạch chưa? Chúng ta chỉ còn 4 ngày nữa.
– Trước mắt ngươi thông báo với tất cả mọi người trong biệt thự, từ giờ cho đến lúc kế hoạch hoàn thành, không ai được bước chân ra khỏi khu biệt thự, kể cả các cậu chủ và quản lý như ngươi!
Lâm Chấn Đông ra hiệu cho một tên cận vệ:
– Ngươi đi thu mọi thiết bị có thể nối sóng với bên ngoài, tất cả! Cho đến khi thực hiện xong kế hoạch, chỉ ta mới có thể liên lạc với bên ngoài thôi!
– Ông chủ đang lo lắng còn gián điệp trong khu biệt thự?
– Nếu con bé thực sự là CIA, thì đó là việc nên làm để lũ CIA không nhúng tay vào kế hoạch này! 

Băng vẫn lang thanh trên dãy hành lang, nhỏ phải lấy lại tinh thần để làm việc. Phía trước, Chấn Khang đang bước hướng ngược lại…
Khang dừng chân, nhưng Băng định lướt qua người cậu
Phặc! Khang túm lấy cổ tay Băng
– Em đang đùa cợt với ta sao?
– Tôi không có tâm trạng nói chuyện lúc này!
Khang dùng sức kéo mạnh Băng và xô nhỏ trận vào tường
– Em coi ta là trò đùa và giờ nói thế hả?
– Anh muốn gì? – Băng nhìn chằm chằm vào Khang.
– Muốn gì ư? – Khang chợt cười – Thứ ta muốn là … – Và cậu giữ lấy hai tay Băng nhận vào tường, rồi cúi xuống hôn nhỏ một cách thô bạo. Băng cố né nhưng Khang càng mạnh tay và quyết làm tới cùng.
Băng dùng hết sức xô mạnh Khang ra …
Chát!
Và tặng cậu một cái tát khá đau.
– Thô bỉ!
– Phải! Ta thô bỉ, ta không ra gì! Nhưng ta muốn em biết ta thèm khát em tới thế nào! Em gái sao? Chuyện điên rồi quá đấy!!
– Dù anh phủ nhận thì đó vẫn là sự thật!
– Ta không cần biết sự thật nào hết! Em gái thì sao? Chúng huyết thống thì sao? Pháp luật cấm được ta yêu và chiếm đoạt em à? Không, có cấm thì cũng chẳng làm được gì sất!!
– Bệnh hoạn!
– Vậy tại ai? Tại ai mà giờ ta yêu em đến thế này??
– Cô chủ!
Một người đàn ông tầm 25,26, dáng vóc khỏe mạnh, da ngăm ngăm đen và vẻ mặt lanh tanh đầy sát khí thật không hợp với bộ vest trắng lịch lãm hắn mặc. Băng nhìn ra, hắn cúi đầu chào lần nữa
– Từ giờ tôi sẽ là quản lý của cô chủ!
Khang cười khẩy:
-Cô chủ sao? Ngươi đang ở đây nói cái quái gì thế, thằng khốn! – Khang có vẻ không ưa tên kia.
Nhưng tay “quản lý mới” có vẻ không để tâm lời Khang
– Phòng của cô chủ đã được chuẩn bị. Cô chủ theo tôi!
Băng nhìn theo hướng tay quản lý chỉ, định bước đi, nhưng nhỏ khựng lại, nhìn Khang:
– Anh muốn tôi hơn hay muốn sự nghiệp hơn?
– Em nói gì?
– Hay cả hai? Tôi… sẽ không để anh có được bất cứ thứ gì!

Băng bước đi cùng tay quản lý, nhỏ thừa biết hắn là kẻ dưới của Lâm Chấn Đông, và chắc hẳn là 1 kẻ rất trung thành.
Khang vẫn đứng như trời trồng ở đó, cậu không tin vào tai mình…
– Vậy ra… em thật sự muốn tranh vị trí ấy với ta? – Khang bật cười – Thú vị thật!


– Lâm Chấn Đông muốn ngươi “chăm sóc” ta?
– Công việc của quản lý rất nhiều, thưa cô chủ!
– Ngươi tên gì?
– Zan Seven!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+