Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Thiên thần bóng tối – Chương 69 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 69

….
Băng nằm dài trên bàn, cảm giác thực sự khó chịu! Lần đầu tiên Phong giận dữ với nhỏ như vậy. Dù thực sự nhỏ và Phong đang mâu thuẫn thì nhỏ cũng không tin được Phong lại cư xử như thế. Nhỏ như muốn điên lên mỗi khi nhớ lại ánh mắt cậu lúc ấy.
– Tên đáng ghét! – Băng ngồi thẳng dậy – Sao anh ta có thể… Khó chịu quá!!!
Cạch… Quản lí bước vào, tay hắn cầm hộp đồ
– Cô chủ!
– Ngươi bám theo ta 24/24 đấy à?
– Chỉ khi có chuyện thôi ạ. Ông chủ gửi cho cô thứ này!
Zan đặt hộp đồ lên bàn và mở nó ra. Một chiếc nhẫn gắn Ruby rất đẹp và rõ ràng… rất đắt giá!
– Cô chủ thử dùng coi có vừa không?
Băng cầm chiếc nhẫn lên. Đôi mắt nhanh nhạy nhìn một lượt, chú ý từng chi tiết nhỏ nhất.
– Ngươi biết quản gia vừa ra đi, Thụy An?
– Có, thưa cô chủ!
– Chiếc nhẫn này không khác chiếc cô ấy hay đeo là mấy!
– Không. Chiếc của cô chủ là hàng mới, hiếm và đắt nhất hiện nay.
– Vậy sao? – Băng bỏ chiếc nhẫn lại vào hộp, cầm cả hộp lên và nhẹ nhàng… vứt nó vào thùng rác.
– Nói lại với ông ta… ta rất thích. Hãy tặng nhiều vào!
Dứt lời, Băng lại nằm dài lên bàn
– Nhưng… cô chủ… – Zan vẫn đứng đó
Băng ngẩng đầu
– Ngươi định ra ngoài hay ở đây nhìn ta thay đồ?
– Tôi… – Zan bất ngờ, bối rối định quay người đi. Nhưng nghĩ gì hắn lại quay lại
– Nếu tôi bảo… muốn nhìn cô chủ thay đồ?
Băng sững người. Nhỏ ngồi thẳng dậy. Tên quản lí này thực sự không vừa
– Được thôi! Ngươi làm trước rồi sẽ đến lượt ta.
Dường như Zan muốn đối kháng đến cùng.
– Thật chứ?
– Đương nhiên!
Zan đưa tay cởi khuy áo. Vứt chiếc vest trắng xuống đất, tiếp theo là áo sơ mi… Băng vẫn nhìn chằm chằm không chút ngại ngần. Zan không tin Băng có thể nhìn tới cùng. Hắn cởi xăng-tuy, bắt đầu làm chậm lại, từ từ kéo khóa quần… Hắn nhìn Băng… ánh mắt nhỏ vẫn lạnh tanh dán chặt vào hắn.
– Tiếp đi! – Băng nói vẻ thách thức.
– Cô chủ… cũng sẽ làm?
– Chắc chắn rồi!
Zan kéo hẳn khóa quần xuống. Cùng lúc, Băng lôi từ ngăn kéo ra một chiếc máy quay, đặt lên bàn và bật chế độ ghi hình. Tay Zan dừng lại
– Cô chủ làm gì vậy?
– Tiếp tục đi! Nhìn cảnh này, các cô giúp việc trong khu biệt thự sẽ phấn khích lắm!
Ngón tay Zan khẽ run lên, hắn nuốt khan
– Cô chủ… thực sự… không nắm bắt nổi!
Zan kéo khóa quần lên, rất nhanh, cúi xuống mặc áo và cài xăng-tuy rồi quay người bước vội về phía cửa. Đóng cửa phòng lại, Zan dựa tường, cố gắng thở đều…
– Zan! Mày làm trò gì vậy? Mày điên rồi! – Chợt nhớ đến gương mặt đầy thách thức của Băng, hắn khẽ nhắm mắt – Mày điên thật rồi!!!


Một ngày sau.
– Ngày mai… hy vọng mọi việc sẽ tốt đẹp!
Khang đứng dựa vào bàn, trên tay cậu là một lon bia. Cậu được nghỉ ngơi để ngày mai tham gia điều khiển đường đi của xe hàng. Nếu việc này thành công sẽ là sự khởi đầu cho một kế hoạch vĩ đại lâu dài. Nếu giao dịch hoàn tất, chỉ vài ngày nữa, hai trong số rất nhiều thành phố lớn trên thế giới sẽ trở thành bãi phế liệu khổng lồ. Sẽ có những phát đạn đầu tiên, đánh dấu chiến tranh thế giới lần ba nổ ra. Lúc đó CIA hay gì đi nữa cũng không thể ngăn chặn được. Gia đình Lâm Chấn sẽ chỉ việc nhàn hạ ngắm nhìn cuộc chiến giành ngôi vị đứng đầu náo nhiệt và hưởng lợi nhuận bạc tỷ. Do vậy, cuộc giao dịch ngày mai vô cùng quan trọng!!! Nó sẽ châm ngòi cho âm mưu thế chiến đang cháy âm ỉ trong lòng các cường quốc lớn mạnh. Hoặc sẽ làm lắng đi tất cả và giáng một đòn đau xuống khu biệt thự, nếu thất bại. Dẫu sao Khang vẫn rất tin mọi việc sẽ thành công. Khang quay người đặt lon bia lên bàn.
Choang!!! Tay Khang không may quặc vào chiếc cốc, nó rơi xuống, vỡ toang, mảnh vỡ văng tứ tung. Khang nhìn những mảnh vỡ ấy, cảm giác bất an…
– Á! – Khang không may dẫm phải vụn thủy tinh. Cậu ngồi xuống, bực tức
– Chuyện quái gì thế này?
Vết thương không nặng. Nhưng bất giác, trong một khoảnh khắc, ánh mắt Khang tia vào gầm giường… Cậu sững người! Mảnh ghép còn thiếu trong bộ ghép hình …Vẫn nằm đó! Im lìm… Hình ảnh người con gái ấy chợt hiện về…
Có những thứ ngỡ như không là gì, chỉ ở đâu đó… bên ta. Ta đã không tìm kiếm và quên bẵng. Cho đến ngày nhận ra thì nó đã quá xa tầm tay ta, từ lúc nào…
Danh vọng và quyền lực trong cuộc đời… chỉ luôn là vô ảnh. Nhưng con người ta vẫn không ngừng tìm kiếm, không ngừng với tới, đôi khi là bất chấp tất cả để có được. Nhưng đến cuối cùng, khi cái ta nhận về chưa đủ thỏa mãn thì cái ta đánh mất… đã quá nhiều!
Lòng Khang trùng xuống. Cậu nhớ cảm giác ở bên người con gái ấy… nhớ vô cùng…


– Nó có gặp ai trong biệt thự không?
– Không, thưa ông chủ. Tôi đi theo cô chủ gần như 24/24. Cô chủ không làm bất kì việc gì bất thường cả. 
– Ngươi… không phải đã “say” con bé đấy chứ?
Zan lưỡng lự… Một lát sau, hắn trả lời chắc nịch:
– Không, thưa ông chủ!
Từ phía cửa, Wind bước vào.
– Được rồi, ngươi lui ra đi!
Zan cúi đầu, bước ra ngoài.
– Mai là ngày thực hiện kế hoạch rồi, chắc ngươi rất bận?
– Tôi rất hy vọng cuộc giao dịch sẽ thành công.
– Sao rồi? Điều tra thêm được gì về John Han?

2 giờ sáng.
Rầm!!! Cửa phòng 102 mở toang 
– Cậu chủ!!! – Wind vội vã lao vào.
Trên sàn, một vũng máu còn tươi, lẫn trong đó cả những cục máu đen… Phong đang chống tay trên sàn, dường như thuốc giảm đau chỉ vô tác dụng. Máu vẫn tràn ra từ miệng cậu.
– Nguy kịch quá rồi! Cậu chủ cần nhập viện. Ngay lập tức!
– Không! – Dù đang vô cùng đau đớn, Phong vẫn quyết liệt phản đối. Cơn xuất huyết ngày càng nhiều… mọi việc đang vượt khỏi tầm kiểm soát của cậu.
– Kết thúc rồi…
– Không! Cậu chủ không thể buông xuôi như thế! Em đã liên lạc với bệnh viện thành phố rồi, cũng đã yêu cầu đưa chuyên gia nước ngoài về. Còn một cách để cứu được cậu chủ…
– Không thể!
– Có thể!!! Phẫu thuật thay tim nhân tạo! Dù phần trăm thành công rất nhỏ nhưng vẫn còn hy vọng…
– Ta sống? Làm gì? Để chờ cô ấy chĩa súng vào ta? Hay chờ ngày… vào ngục tù…
Wind sững người, họng hắn nghẹn lại. Bỗng, hắn quỳ phịch xuống
– Có một điều tôi thực sự muốn nói với cậu chủ. Bộ óc của cậu chủ… khiến tôi khâm phục! Vô cùng!
Hắn cúi đầu, trong hắn tràn đầy lòng kính trọng. Khá lâu, Wind đứng dậy, quay người bước ra cửa.

6 giờ sáng.
– Cô chủ đã sẵn sàng chưa?
Băng vuốt lọn tóc dài lên trước rồi quay lại nhìn Zan. Hôm nay nhỏ không trang điểm, cũng không ăn vận quyền quý. Nhỏ trở lại con người lần đầu tiên bước vào khu biệt thự này. Váy trắng. Tóc xõa dài. Tim Zan đập lệch một nhịp.
– Cô chủ thế này… Thực sự rất đẹp. À, Tôi thấy thứ này ngoài cửa… – Zan bước đến, chìa tay ra trước mặt Băng. Một mảnh ghép nằm yên trên bàn tay hắn.
Băng cầm mảnh ghép lên
– Ngươi biết nó là gì không?
– Một mảnh ghép trong bộ xếp hình.
– Sai rồi. Là thứ đã đánh mất. Và giờ, tìm lại… thì đã quá muộn! – Băng nghiêng tay, mảnh ghép rơi xuống. Nhỏ bước đi, dẫm lên nó, lòng không gợn chút cảm xúc.
– Ta… nhờ ngươi một việc, được không?
– Bất cứ điều gì, chỉ cần không hại đến ông chủ!
– Ngươi làm hay không thì tùy. Nhưng việc này khiến tính mạng ta… phụ thuộc vào ngươi!
– Cô chủ…
Băng bước trên hành lang. Sắp đến lúc rồi! Nhỏ đã buộc chặt lòng mình lại, đã làm mọi cách để một lần nữa hóa trái tim mình thành băng. Ánh mắt nhỏ lạnh tanh. Một thoáng nào đó, hình ảnh người con trai ấy hiện về… nhưng tan biến trong phút chốc.
– Khoan! Khoan đã!!!
Wind lao tới, đứng chặn trước Băng. Hắn dừng lại, thở dốc.
– Cô… cô đang tới phòng ông chủ?
Băng nhìn Wind, chờ một lời thông báo
– Tôi muốn nói chuyện với cô… về cậu hai!
– Nếu về hắn thì tôi không muốn nghe!
– Rốt cuộc… tình cảm thực sự của cô là thế nào? Cậu hai thực sự rất yêu cô!
Băng bước sang ngang, lướt qua mặt Wind
– Chẳng có ý nghĩa gì…
Băng lạnh lùng bước đi. Kế hoạch trả thù nhỏ thực hiện suốt 10 năm nay đã sắp đến hồi kết. Nhỏ quá mệt mỏi rồi… Nhỏ không muốn bất kì điều gì cản đường mình… Với nhỏ, gặp Chấn Phong… là một sai lầm!
– Sao cô có thể lạnh lùng như vậy? Cậu hai đã quá nguy kịch rồi!
Wind dứt lời, Băng hơi sững lại. Nếu giờ nhỏ quay đầu, có thể nhỏ sẽ mất hết. Nếu giờ nhỏ quay đầu, có thể nhỏ sẽ phải từ bỏ hết… Tàn nhẫn! Nhỏ dặn lòng phải thật tàn nhẫn. Nhỏ nghĩ đến Hunter, nghĩ đến cái chết đau đớn của mẹ, nghĩ đến người chị gái chưa một lần nhận nhau. Nếu có trách, chỉ có thể trách Chấn Phong… được sinh ra bởi một con ác thú! Băng hít một hơi dài, nhỏ bước tiếp.
Wind lắc đầu
– Cô điên rồi! Nếu không có cậu hai cô đã chết từ lâu. Vì muốn cứu cô mà cậu hai mới nguy kịch thế này!!! Cô mới chính là kẻ ác nhân máu lạnh!!! – Giọng Wind gằn xuống.
Băng bước chậm lại. Nhỏ không hiểu Wind đang nói gì. Vì cứu nhỏ nên Chấn Phong mới nguy kịch??? Nhỏ dừng chân, từ từ quay đầu.
– Nói… gì vậy?
– Cô nghĩ căn bệnh của cô tự nhiên khỏi sao? Nhờ ai mà cô có thể sống khỏe mạnh thế này? Trong thứ thuốc cô tiêm vào người cô để kháng bệnh, 90% là máu của cậu hai!!!
– Sao cơ???
– Để cứu cô, cậu hai đã tiêm nọc rắn vào người. Cậu ấy dùng tim mình để lọc chất độc, “nuôi” máu làm thuốc cho cô. Tình trạng cậu hai giờ nguy kịch lắm rồi!!!
Băng sững sờ… Tim nhỏ thắt lại …
– Tôi muốn cậu hai phẫu thuật thay tim nhưng cậu ấy không đồng ý! Cô nghĩ là vì ai? Cô nghĩ… Cô… Tôi chưa nói hết…
Tai Băng không nghe lọt lời nào của tay quản lí. Nhỏ guồng chân chạy đi. Băng sợ sẽ quá muộn. Băng sợ sẽ đánh mất người con trai ấy. Nhỏ dặn lòng tàn nhẫn, nhỏ tự nhủ phải thực hiện kế hoạch bằng mọi giá. Nhưng nhỏ nhận ra… dù yêu Phong là sai lầm… thì nhỏ cũng đã yêu Phong quá nhiều! Người con trai ấy đã hi sinh tất cả vì nhỏ… đã yêu nhỏ bằng tình yêu cao thượng và mãnh liệt đến thế! Tim Băng quặn lên khi nghĩ về Phong, về những điều cậu phải chịu đựng.
Rầm!!! 
Cửa phòng 102 mở toang. Băng thở dốc, lòng nhỏ dịu đi khi thấy Phong vẫn còn sống. Nhỏ bước vào. Phong lập tức nhận ra sự xuất hiện của Băng. Cậu vội vàng kéo hộp thuốc trận lên vũng máu còn mới rồi đứng dậy. Cậu không muốn người con gái ấy biết về tình trạng của mình. Băng đối diện với Phong, vẫn thở hổn hển, nhỏ nhìn Phong trân trân như sợ cậu sẽ biến mất.
– Em muốn nói với tôi điều gì à?
Bỗng… Băng vươn tay, ôm chầm lấy Phong! Cậu sững người
– Em sao vậy?
– Đừng nói gì cả! Để thế này đi… một lát thôi…
Tay Băng víu chặt áo sơ mi Phong, nhỏ như đứa trẻ giữ khư khư thanh kẹo mình thích, không muốn ai chạm vào, sợ sẽ bị cướp mất. Phong chưa kịp hiểu gì nhưng cậu cảm nhận được… nhịp đập rất nhanh nơi lồng ngực Băng, vòng tay nhỏ đang ôm cậu rất chặt. Trong phút chốc, tay Phong cũng đưa lên vuốt nhẹ những lọn tóc dài…
– Đã xảy ra chuyện gì với em vậy?
– Đáng ghét! Xấu xa! Sao anh làm vậy? Em đâu có đáng để anh làm vậy??? Em được sống, còn anh sẽ chết sao?
– Em… 
– Đổi mạng mình cho em… Anh nghĩ em sẽ vui, sẽ biết ơn anh?
– Em… không phải muốn tôi chết sao? Em từng nói… muốn tôi đau đớn và bị giày vò??
– Đồ ngốc! Anh là đồ ngốc!!! Biết khi nói ra những lời đó em đau đến thế nào không? Tại anh! Tất cả là tại anh! Tại sao… em lại yêu anh nhiều thế này…
– Em… thật lòng đấy chứ?
Băng khẽ đẩy Phong ra, ngước mắt nhìn cậu
– Thế anh nghĩ… “đêm đó” là trò đùa à? Hay anh định… rũ bỏ trách nhiệm?
Phong chau mày, không ngờ Băng có thể nhắc đến “đêm đó” một cách bình thản như vậy.
– Loạn luân đấy, em gái à! – Cậu nói với vẻ còn bình thản hơn, chỉ như đưa ra một lời bình luận.
Băng đẩy mạnh Phong ra, nhỏ bực bội
– Ý anh là anh thực sự muốn chối bỏ trách nhiệm?
– Tôi chỉ sợ… ngày mai em lại thay đổi! Em biết mà… Dù em là ai, em gái hay gì đi nữa, tôi vẫn sẽ yêu em!
– Cùng rời khỏi chốn này nhé! Sau khi mọi việc kết thúc…
Phong đã nói cậu sẽ chờ, dù mất cả đời cậu vẫn sẽ chờ… để đưa người con gái cậu yêu đi thật xa. Nhưng lúc này, dẫu đó chính là điều Băng muốn…
– Không! Tôi… không thể đi cùng em nữa…
– Anh… nói gì vậy?
– Tôi… sẽ không sống được bao lâu nữa… sẽ không thể bảo vệ được em…
Phong nhìn ra chỗ khác. Cậu không thể nhìn thẳng vào người con gái ấy. Để đứng đây, nói chuyện với Băng thế này, cơ thể cậu đang phải gồng lên chịu đựng.
– Làm phẫu thuật đi! Phẫu thuật thay tim! Em chưa cho phép thì anh không được chết! Anh phải có trách nhiệm với em!
– Tôi xin lỗi… Quá muộn rồi…
– Anh đừng tùy tiện nói ra cậu đó! – Băng gắt lên – Anh phải làm phẫu thuật. Anh phải sống!!!
– Tôi hiểu cơ thể mình hơn bất kì ai. Vô ích thôi.
Bỗng, Băng tiến sát lại gần Phong. Hai tay nhỏ đưa lên túm lấy cổ áo cậu, siết lại. Phong buộc phải quay lại nhìn nhỏ
– Em…
– Anh sẽ sống! – Băng gằn từng chữ – Anh phải làm phẫu thuật!
– Sao phải làm khi biết chắc sẽ thất bại?
– Em nói là anh phải làm! Và anh sẽ sống! – Tay Băng xiết mạnh hơn, nhỏ kéo Phong xuống. Hai ánh mắt chạm nhau, khoảng cách giữa bóng tối… rất gần.
– Tôi… không… thể! – Dẫu trong bóng tối, Phong vẫn cảm nhận được… làn môi ấy đang gần cậu đến mức nào.
– Anh phải làm! – Băng tiếp tục ra lệnh, tiếp tục kéo Phong xuống… gần hơn.
– Không! 
Dù không muốn tranh luận kiểu này nhưng Băng đang buộc Phong phải làm điều đó. Cậu vẫn kiên quyết, nhưng giọng nói thì bắt đầu… nhẹ dần.
– Lâm Chấn Phong! Em hỏi lại lần cuối cùng. Anh… sẽ làm phẫu thuật, và sẽ sống, phải không?
Phong không thể trả lời… Môi Băng đang ép lên môi cậu, đẩy tiếng nói của cậu trở ngược vào trong. Đây là lần thứ hai, Băng thực sự chủ động. Trong tim Phong, cơn đau đang tan biến …
– Phải không? – Băng hỏi lại… 
Giọng nói ấy làm Phong khuất phục. Đôi môi ấy làm Phong… “Say”!!!
– Ừ… Bất kì điều gì em muốn!
Khóe môi Băng khẽ thoáng qua một nụ cười đắc thắng
– 5 giờ chiều mai. Cầu Yu Heda!
Khoảnh khắc này, họ rời xa nhau… để lại một lời hẹn. Cả hai đều hiểu, không gì đảm bảo họ có thể gặp lại nhau. Mỗi người sẽ phải đối diện với một mối nguy hiểm, nguy hiểm với tính mạng chính mình. Nhưng họ vẫn đặt ở nhau một niềm tin lớn, niềm tin từ tình yêu mãnh liệt đang cháy trong họ. Họ quá khác nhau. Họ hai thế giới riêng biệt. Họ sinh ra bởi hận thù. Nhưng chẳng còn gì quan trọng nữa. Có thể chính là định mệnh… Nhưng khi con người thay đổi, định mệnh cũng sẽ đổi thay…
Tử thần đang chờ họ… và họ… đang chờ nhau…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+