Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Thiên Thần Nhỏ Của Tôi – Chương 05-06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 05

 

Hôm qua, mải say sưa kể chuyện, tôi quên
dặn Hồng Hoa là chiều nay tôi phải đi học thêm, mãi đến năm giờ mới về. Vì vậy
tôi sợ mới ba, bốn giờ, nó đã lò mò tới, không thấy tôi, nó lại quay về.
     Bụng lo ngay ngáy, vừa tan học
xong, tôi đã ba chân bốn cẳng chạy vù về nhà. Quẳng vội cái cặp lên bàn, tôi hấp
tấp phóng ra vườn.
     Tôi vừa đi vừa dòm dác và đúng như
tôi nghĩ, chẳng thấy bóng dáng Hồng Hoa đâu. Chung quanh tôi chỉ có tiếng rì
rào thổi qua kẽ lá. Tự dưng tôi thấy buồn hiu. Trước đây, tôi vẫn chơi lang
thang một mình ngoài vườn, lòng bao giờ cũng thanh thản, nhẹ nhàng. Nhưng từ
ngày gặp Hồng Hoa, tôi mới biết rằng trên đời không có gì buồn hơn là chơi một
mình. Tôi có một ông anh. Nhưng anh Khánh lại rất ít khi đặt chân ra vườn. Anh
lại nghỉ buổi sáng, đi học buổi chiều, giờ giấc tréo ngoe. Hơn nữa, tôi với anh
cũng không hợp tính nhau. Anh có những trò chơi của riêng mình và đối với anh,
không có gì đáng chán hơn là suốt ngày cứ quanh quẩn dưới mấy gốc cây. So ra, Hồng
Hoa hợp với tôi hơn. Nói chuyện với nó chỉ mới có một lần, tôi đã thấy vô cùng
gần gũi và vì vậy chiều nay không gặp nó, lòng tôi cứ nao nao.
     Tôi đi tha thẩn dọc hàng rào và tới
chỗ “lối đi bí mật”, tôi ngồi thụp xuống, nghiêng nghiêng ngó ngó.
Không hiểu sao tôi cứ có cảm giác Hồng Hoa đang nấp đâu đây phía ngoài hàng rào
và tôi chỉ cần chờ thêm một vài phút nữa là nó sẽ cười phá lên và nghịch ngợm
chui vào.
     Nhưng mặc cho tôi chờ sốt cả ruột,
nó vẫn chẳng thèm xuất hiện.
     Ngồi một hồi phát chán, lại mỏi cẳng
tôi đứng dậy và đi lại chỗ giếng đá. Đúng lúc đó, con sáo đãng trí của tôi lại
nổi hứng kêu ầm ĩ:
     – Có khách! Có khách!
     Tôi giật mình, quay phắt về phía
hàng rào, tưởng Hồng Hoa thình lình xuất hiện. Đến khi biết bị lỡm, tôi nổi
sùng giơ tay về phía con sáo, đe:
     – Khách đâu mà khách! Mày mà còn
kêu bậy, tao bỏ đói ráng chịu à nghen!
     Con sáo không tỏ vẻ gì lo lắng trước
sự hăm dọa của tôi. Nó lại vui vẻ kêu:
     – Chào anh Kha! Chào anh Kha!
     Thấy nó gọi đúng tên mình, tôi
khoái chí, quên béng giận hờn. Và cũng nhờ nó bất thần chào tôi như vậy, tôi mới
sực nhớ ra hôm qua tôi đã quên dạy cho nó chào người bạn mới.
     Tôi liền bước lại gần nó, nói:
     – Bây giờ tao dạy cho mày một câu
mới nghen!
     Rồi không đợi nó đồng ý hay không,
tôi tiếp luôn:
     – Chào Hồng Hoa! Nói đi! Chào Hồng
Hoa!
     Con sáo tỏ ra bướng bỉnh tợn. Nó đứng
im re, lại còn trố mắt nhìn tôi như thể muốn xem tôi định nổi giận đến mức nào.
Biết không thể làm gì được nó, tôi đành nhẫn nại nhắc đi nhắc lại cho nó chú ý:

     – Chào Hồng Hoa! Chào Hồng Hoa!
     Con sáo của tôi tính nết hệt trẻ
con. Nếu có thứ gì ngon ngon trọng vào mồm nó thì dụ nó học được ngay. Kẹt một
nỗi, lúc này tôi không có gì trong tay để làm đồ dùng dạy học. Thế là gần một
tiếng đồng hồ, tôi cứ phải mỏi miệng lặp đi lặp lại câu chào mới cả trăm lần để
bắt nó nhớ.
     Có lẽ thấy tôi mồ hôi mồ kê nhễ nhại
và sắp sửa đứt hơi đến nơi, con sáo của tôi động lòng trắc ẩn nên cuối cùng nó
đồng ý hạ mình nhắc lại cái câu chào đáng chán kia. Cứ vậy, một thầy một trò, kẻ
nghểnh cổ trông lên, kẻ cúi đầu nhìn xuống, hai bên nói qua nói lại chỉ mỗi một
câu cho đến tận tối mịt.
     Tối đó, tôi đi ngủ với một tâm trạng
hân hoan khó tả. Nằm trằn trọc trên giường, tôi cứ hình dung ra cảnh gặp gỡ
ngày mai với Hồng Hoa. Tôi sẽ ra lệnh cho con sáo chào Hồng Hoa trước sự ngạc
nhiên của nó. Chắc nó sẽ thích thú lắm.
     Và đằng nào nó cũng sẽ lại xuýt
xoa: “Con sáo thông minh ghê!” cho mà xem. Tôi nói đâu có sai.
     Chiều hôm sau, tôi có mặt ngoài vườn
từ sớm.
     Tôi đem theo cuốn sách để đọc
nhưng rốt cuộc tôi chẳng đọc được chữ nào. Chốc chốc, tôi lại liếc mắt về phía
hàng rào, bụng thấp tha thấp thỏm.
     Tôi cứ liếc chừng như vậy đến lần
thứ một trăm thì Hồng Hoa xuất hiện. Thấy cái đầu nó thập thò chỗ lỗ hổng, tôi
mừng rơn, vội chạy lại giúp nó chui qua.
     Tôi vừa gỡ sợi dây leo vướng trên
tóc nó vừa hỏi:
     – Chiều hôm qua mày có đến không?
     – Có. Nhưng em đứng ngoài hàng
rào.
     – Sao mày không chui vô?
     Hồng Hoa chớp mắt:
     – Em đứng ngoài em dòm vô một hồi.
Không thấy anh, thế là em về.
     – Ừ, tao quên dặn mày. Chiều thứ
hai, thứ tư và thứ sáu, tao phải đi học thêm, năm giờ mới về! – Tôi nói, giọng
áy náy.
     – Vậy mà anh không chịu nói trước,
làm hôm qua em đứng đợi mỏi chân thấy mồ!
     Tôi chép miệng:
     – Thì tao đã nói rồi. Tao quên.
     Rồi tôi quay sang Hồng Hoa, nói tiếp:

     – Nhưng hôm nào tao đi học thì mày
cứ vào chơi một mình, đâu có sao!
     Hồng Hoa rụt cổ:
     – Xí, ai lại chơi một mình!
     Tôi bĩu môi: – Mày đừng có làm bộ!
Hôm trước mày chẳng chui vào đây chơi tha thẩn một mình là gì!
     Hồng Hoa hứ một tiếng:
     – Hôm trước khác! Tại hôm trước em
chưa quen anh!
     Tâm trạng của nó giống hệt như tâm
trạng của tôi. Vì vậy nghe nó nói, tôi cảm động vô cùng. Tôi khịt mũi:
     – Vậy thì đợi năm giờ, tao đi học
về, mày đến chơi với tao.
     – Không được! – Hồng Hoa lắc đầu –
Giờ đó em phải ở nhà nấu cơm.
     – Xạo đi mày! Hôm trước mày nghe
tao kể chuyện công chúa Hồng Hoa đến tối mịt mới về kia mà!
     Hồng Hoa cười, giải thích:
     – Tại vì hôm đó ba mẹ em đi công
chuyện về trễ, em không phải nấu cơm sớm như mọi ngày.
     Thấy nó không thể sắp xếp công việc
để đến chơi mỗi ngày với tôi được, tôi chán quá bèn hỏi sang chuyện khác:
     – Ba mày làm nghề gì vậy?
     – Ba em làm giáo viên.
     – Giáo viên hả? Hay quá hén! Ba
mày dạy ở trường nào? – Chợt tôi bỗng sáng mắt, reo lên – Có khi ba mày dạo ở
trường tao không chừng!
     Hồng Hoa đưa tay ngắt một cọng cỏ,
giọng buồn buồn:
     -Ba em nghỉ dạy ba, bốn năm nay rồi.

     Tôi há hốc mồm:
     – Sao lại vậy? Bộ ba mày về hưu rồi
hả?
     Hồng Hoa cắn môi:
     – Ba em đâu đã đến tuổi về hưu. Tại
ba em không có hộ khẩu nên người ta không cho đi dạy.
     Tôi gật gù ra vẻ hiểu biết:
     – Hóa ra là chuyện hộ khẩu! Chuyện
này gay đấy! Thế còn mẹ mày?
     – Mẹ em sao?
     – Mẹ mày làm nghề gì?
     Hồng Hoa lộ vẻ lúng túng:
     – Mẹ em hả? Người ta bảo mẹ em làm
nghề… tự do.
     Tôi chẳng biết nghề tự do là cái
nghề quái quỉ gì nhưng cũng gật đầu đại:
     – Hay quá hén! Té ra mẹ mày làm
nghề tự do!
     Tôi khen hay mà chẳng hiểu sao nét
mặt Hồng Hoa cứ dàu dàu. Chắc ba mẹ nó có chuyện buồn nên nó không muốn ai nhắc
đến! Tôi nhủ bụng như vậy và hỏi lảng sang chuyện khác để giúp nó nguôi ngoai:
     – Buổi chiều mày hay đi chơi, như
vậy là mày học buổi sáng hén?
     Nào ngờ Hồng Hoa lắc đầu:
     – Em nghỉ học lâu rồi.
     Nó trả lời bằng một giọng buồn thỉu
buồn thiu.
     Dòm mặt nó, tự nhiên tôi cảm thấy
nao nao trong lòng. Tôi hỏi chuyện học, tính làm cho nó vui, không dè lại làm
nó buồn thêm.
     – Sao mày phải nghỉ học vậy? – Tôi
hỏi, giọng bùi ngùi.
     Hồng Hoa không đáp. Nó chớp mắt và
quay mặt đi chỗ khác.
     Tôi đoán mò:
     – Lại chuyện hộ khẩu nữa chứ gì?
     Hồng Hoa vẫn không quay mặt lại
nhưng tôi thấy nó khẽ gật đầu. Tôi định tìm lời an ủi nó nhưng nghĩ mãi chẳng
biết nói gì. Loay hoay một hồi, tôi đành chép miệng:
     – Ai ở dưới quê lên cũng vậy thôi!
Tao nghe người ta bảo nhập hộ khẩu khó lắm!
     Vừa nói tôi vừa nhìn Hồng Hoa và
thấy đôi vai mảnh khảnh của nó hình như đang rung lên. Chắc là nó khóc! Tôi
nghĩ thầm và cảm thấy lòng xốn xang vô kể. Nhưng tôi không dám bước tới. Tôi chỉ
đứng im buồn rầu nhìn nó và nghĩ xem có cách gì giúp nó hay không.
     Chợt tôi reo lên:
     – A, phải rồi! Để tao nhờ ba tao
nhập hộ khẩu giùm cho gia đình mày! Ba tao làm lớn lắm, lại quen toàn các ông
to, chắc là nhập được!
     Tôi vừa nói dứt câu, Hồng Hoa quay
mặt lại. Tôi càng hí hửng:
     – Vậy hén! Để tối nay tao nói với
ba tao!
     Nào ngờ Hồng Hoa không chịu. Nó
đưa tay quẹt nước mắt, đáp:
     – Thôi, khỏi! Ba em nộp giấy tờ
lâu rồi, chắc trước sau gì người ta cũng cho nhập.
     Tôi nhíu mày:
     – Nhưng đợi tới lúc đó, mày lớn rồi,
làm sao đi học được nữa?
     Hồng Hoa lộ vẻ băn khoăn:
     – Em cũng chẳng biết! – Rồi nó cắn
môi, quả quyết – Thì em cứ… đi học đại!
     Tôi định tọt miệng “Mày lớn tồng
ngồng, sức mấy người ta nhận mày vô học” nhưng may sao, tôi tốp lại kịp. Nếu
tôi ngứa mồm nói ra, chắc Hồng Hoa càng buồn gấp bội.
     Câu chuyện giữa hai đứa tôi lại
rơi vào im lặng. Không khí tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng còi xe từ tít
ngoài đường vọng vào, và đôi khi tôi tưởng như nghe được cả tiếng cây uể oải vặn
mình trong vườn.
     Tôi hít một hơi đầy lồng ngực để
mong giảm bớt cảm giác nặng nề. Đồng thời tôi cũng tự trách mình, sao tự dưng
đi hỏi chuyện về gia cảnh Hồng Hoa làm gì cho rắc rối không biết.
     Đang lúng túng chưa biết nên làm
gì để phá vỡ bầu không khí nặng nề đó, bỗng dưng tôi sực nhớ đến con sáo, liền
hớn hở khoe:
     – € nè, con sáo của tao biết chào
mày rồi nghen!
     Hồng Hoa tươi ngay nét mặt:
     – Chào em hả?
     Tôi gật đầu:
     – Ừ, hôm qua tao dạy nó suốt cả buổi
chiều.
     Bỗng Hồng Hoa “hứ” một
tiếng:
     – Suốt buổi chiều đâu mà suốt buổi
chiều! Hôm qua anh đi học đến năm giờ mới về kia mà!
     Tôi gãi đầu, ấp úng:
     – Thì vậy! Nhưng mà từ năm giờ trở
đi, tao dạy nó nói đến tận tối mịt.
     Rồi tôi liếc Hồng Hoa, nhăn mặt
trách:
     -Mày sao ưa bắt bẻ quá! Tao nói lộn
có chút xíu mà mày cũng cãi tới cãi lui!
     Hồng Hoa cười:
     – Ai bảo anh nói lộn chi!
     Không thèm cãi nhau với nó, tôi rảo
bước lại phía gốc khế cạnh giếng nước, nói:
     – Mày lại đây tao bảo nó chào mày
cho nghe!
     Không đợi tôi gọi đến lần thứ hai,
Hồng Hoa vội vã chạy lại đứng bên cạnh tôi.
     Tôi dòm con sáo, hắng giọng bảo:
     – Sáo ơi, chào đi!
     Con sáo của tôi hôm nay dễ thương
hết biết! Tôi vừa nói xong, nó vui vẻ đáp lại liền:
     – Chào anh Kha! Chào anh Kha!
     Vừa chào nó vừa nhảy tưng tưng
quang lồng cánh đập cả vào các thanh gỗ.
     Tôi khoái chí khen:
     – Giỏi lắm! Nhưng thôi, mày đừng
chào tao nữa! Mày chào người đứng bên cạnh tao đây nè!
     Tôi chỉ tay vào người Hồng Hoa.
Nhưng con sáo không thèm dòm tôi mà đưa mắt ngắm nghía mấy trái khế đong đưa
trước mặt nó.
     Tôi kiên nhẫn nhắc:
     – Chào đi chứ! Hôm qua tao dạy mày
những gì, mày còn nhớ không?
     Con sáo không màng trả lời tôi. Nó
cứ nhảy qua nhảy lại, mắt thì nhìn tận đâu đâu, ra vẻ ta đây không còn nhớ gì hết,
nhà ngươi đừng có mà hỏi han lôi thôi.
     Tôi giận tím ruột nhưng không biết
làm sao. Hồng Hoa đứng bên cạnh hết nhìn con sáo lại quay sang nhìn tôi khiến
tôi không dám liếc nó một cái.
     Suy tính một hồi, thấy không có
cách nào hơn là năn nỉ, tôi đành phải cất giọng dịu dàng:
     – Sáo ơi, chào đi chứ! Mày ngoan lắm
mà! Nói câu gì hôm qua tao dạy mày đó!
     Không biết cảm động trước cái giọng
nịnh nọt của tôi hay vì nhảy lâu mỏi cẳng, con sáo của tôi liền đứng yên, cúi đầu
nhìn xuống.
     Tôi mừng rơn, gạ:
     – Chào đi! Chào Hồng… gì đó!
     Nghe tôi nhắc tuồng, con sáo hình
như chợt nhớ ra. Nó liền hoan hỉ kêu lên:
     – Chào Hồng Hoa! Chào Hồng Hoa!
     Tôi thở phào và quay sang Hồng
Hoa, giọng hí hửng:
     – Mày thấy chưa! Tao đã bảo con
sáo của tao khôn lắm mà!
     Hồng Hoa tỏ ra thích thú không kém
gì tôi. Nó nhìn con sáo bằng ánh mắt hân hoan và khen lấy khen để:
     – Con sáo ngoan ghê!
     Sự trầm trồ của Hồng Hoa khiến tôi
nở từng khúc ruột.
     Nhưng tôi chưa kịp tận hưởng trọn
vẹn niềm vui do sự thông minh của con sáo đem lại thì cũng chính nó, cái con
sáo chết tiệt đó, đã chơi tôi một vố đau hơn trời giáng.
     Hồng Hoa mới vừa khen nó ngoan, lời
khen chưa kịp tan trong gió, nó đã chứng minh ngược lại liền. Không biết có phải
vì ghét Hồng Hoa về cái tội chưa biết gì về nó mà cũng bày đặt khen, hay vì giận
tôi hôm qua bắt nó học đến mệt lử mà không chịu bắt cho nó một con cào cào nào,
con sáo của tôi thình lình la to lên cái tiếng bậy bạ trước đây nó học được của
anh Khánh.
     Tiếng kêu của nó bất ngờ như sét
đánh ngang tai. Tôi bàng hoàng cả người, mặt đỏ như ớt chín. Tôi giận con sáo đến
nỗi muốn lấy đá ném cho nó một phát vào đầu. Cái từ ngữ khủng khiếp kia đã lâu
rồi tôi ít nghe nó nói, cứ tưởng nó sắp sửa quên béng đi rồi. Không ngờ nó chọn
đúng lúc có mặt Hồng Hoa để đem cái tiếng ác ôn đó ra “chơi xỏ” tôi.
     Dòm sang bên cạnh, thấy Hồng Hoa
đưa hai tay bịt lỗ tai lại, tôi như muốn chui ngay xuống đất.
     Mãi một lúc sau, Hồng Hoa mới chịu
bỏ tay xuống. Và nó nhăn mặt liếc sang tôi, trách:
     – Anh dạy con sáo nói bậy!
     Tôi tặc lưỡi:
     – Tao đâu có dạy, tại nó bắt chước
người ta.
     Hồng Hoa dòm tôi lom lom, giọng
nghi ngờ:
     – Người ta nào? Em chỉ thấy con
sáo chơi với một mình anh.
     Thấy nó cứ khăng khăng đòi lên án
tôi, tôi đã tính buộc miệng kể tội của anh Khánh. Nhưng rồi nghĩ đi nghĩ lại,
tôi cảm thấy ngượng ngùng, bèn thôi. Và tôi nói một câu bâng quơ:
     – Tao đã nói con sáo bắt chước người
ta, mày không tin thì thôi!
     Tôi vừa nói vừa nghiêm mặt lại. Thấy
vậy, Hồng Hoa sợ hết hồn. Nó vội vàng mỉm cười:
     – Em tin.
     Tôi cũng cười theo:
     – Mày tin tao là đúng. Chứ hồi
chơi với tao đến giờ, mày thấy tao nói bậy lần nào chưa?
     Hồng Hoa xịu mặt:
     – Em đã bảo em tin anh rồi mà! Hỏi
hoài!
     Nói xong, Hồng Hoa lại cười ngay.
Miệng nó cười tươi thật tươi. Và tôi vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy hai lúm đồng
tiền trên má nó. Những lúm đồng tiền trông có duyên đáo để. Vậy mà mấy bữa nay
tôi không biết để chọc cho nó cười coi chơi!

Chương 06

Hóa ra cái nghề… tự do của mẹ Hồng Hoa là nghề bán cháo lòng.

     Tôi biết được điều đó hoàn toàn là do ngẫu nhiên.

     Một hôm, nhân mẹ tôi ra chợ, tôi lò dò đi theo để chọn mua cho mình một hộp chì màu vừa ý.

     Đang len lỏi giữa chợ, đột nhiên tôi nhìn thấy một con nhỏ
trông quen quen đang ngồi rửa bát cạnh một gánh cháo lòng. Tôi bước lại
gần, trố mắt dòm kỹ và mừng rỡ kêu lên:

     – Hồng Hoa!

     Nghe kêu, Hồng Hoa giật mình ngó lên. Thấy tôi, mặt nó thoáng lộ vẻ bối rối.

     – Anh đi đâu đây? – Nó hỏi, giọng không được tự nhiên.

     Tôi vui vẻ:

     – Tao đi chợ với mẹ tao. Tao định mua một hộp chì màu.

     Hồng Hoa ngó quanh:

     – Mẹ anh đâu?

     – Mẹ tao đằng kia kìa! – Tôi chỉ tay về phía quầy rau.

     Hồng Hoa nhìn theo tay chỉ của tôi:

     – Đâu?

     – Đó! Mẹ tao mặc áo đỏ đó!

     Hồng Hoa chép miệng:

     – Mẹ anh trông đẹp quá hén?

     – Ừ.

     Rồi tôi quay lại nhìn nó:

     – Mày làm gì ở đây vậy?

     Hồng Hoa đáp, vẻ ngượng nghịu:

     – Em phụ với mẹ em… bán cháo.

     Tôi liếc người đàn bà đang ngồi trước gánh cháo, khẽ hỏi:

     – Mẹ mày đó hả?

     Hồng Hoa gật đầu.

     Đúng lúc đó mẹ Hồng Hoa quay lại và bắt gặp ánh mắt của tôi. Tôi liền gật đầu:

     – Chào bác.

     Mẹ nó mỉm cười:

     – Chào cháu. Cháu là bạn của Hồng Hoa hả?

     Tôi gật đầu, lí nhí:

     – Dạ.

     Và tôi liếc sang Hồng Hoa, cười bẽn lẽn.

     Nhưng hôm đó, tôi không nói chuyện với Hồng Hoa được nhiều. Hai đứa tôi mới hỏi han nhau dăm ba câu, mẹ tôi đã gọi giật:

     – Kha ơi! Lẹ lên chứ!

     Tôi đành phải chào hai mẹ con Hồng Hoa rồi hấp tấp rảo bước theo mẹ tôi.

     – Ai vậy? – Đợi tôi lại gần, mẹ tôi hỏi:

     – Bạn con.

     – Bạn cùng lớp hả?

     Phân vân một thoáng, tôi thấy nói thật không tiện, có khi bị mắng nữa không chừng, bèn gật đầu đại:

     – Dạ, bạn cùng lớp.

     Sau lần gặp gỡ bất ngờ đó, Hồng Hoa không đến khu vườn của tôi
nữa. Suốt một tuần, chiều nào tôi cũng ngồi ngoài vườn đợi nó một cách
vô vọng. Trong những thời khắc dài dằng dặc đó, bất cứ một tiếng động
nhỏ nào cũng làm tôi giật mình ngoái cổ nhìn về phía hàng rào quen
thuộc. Tôi cứ ngỡ là nó đến. Nhưng tiếp ngày sau đó, bao giờ tôi cũng
rơi vào một nỗi thất vọng mênh mông.

     Tôi không thể tự giải thích được, vì sao Hồng Hoa lại “bỏ rơi”
tôi trong nhiều ngày liên tiếp như vậy. Tôi cố nhớ xem tôi có làm gì để
nó phải giận tôi không, nhưng tôi vẫn không tài nào nhớ ra. Hay là Hồng
Hoa ốm? Đôi khi tôi đâm ra nghĩ ngợi vẩn vơ, trong đầu tưởng tượng toàn
cảnh kinh hãi và thế là tôi bỗng lo cuống cả người.

     Nếu biết nhà Hồng Hoa ở đâu thì tôi đã tới tìm nó rồi. Đằng
này, tôi mù tịt. Hôm trước tôi hỏi, nó chỉ bâng quơ ra đường, có trời
mới biết.

     Chẳng biết làm gì để giải khuây, tôi lôi dế ra đá. Nhưng trò đá
dế cũng chẳng khiến tôi vui lên được chút nào. Nếu trước đây, tôi say
mê xem những con dế trổ tài bao nhiêu thì lúc này, những màn múa máy của
chúng lại khiến tôi hờ hững bấy nhiêu. Những con cá vàng thong thả vẫy
những chiếc đuôi dài trong khi uể oải lượn lờ trong bể trông càng đáng
chán hơn. Trông chúng cứ lừ đừ làm sao! Tôi đã buồn, dòm bọn cá, tôi
càng buồn hơn.

     Chỉ có con sáo tôi có thể tạm đánh bạn được trong lúc này.

     Nhờ cái miệng léo nhéo của nó mà khu vườn đỡ vắng vẻ và những
buổi chiều bớt trống trải hơn. Nhưng con sáo của tôi lại không được tế
nhị lắm. Thỉnh thoảng nó kêu lên lảnh lót “Chào Hồng Hoa, chào Hồng Hoa”
khiến lòng tôi bâng khuâng khôn tả. Trái tim tao đâu phải bằng sắt, sáo
ơi!

     Trong những buổi chiều đi tha thẩn một mình trong vườn như vậy,
tôi chợt nhìn thấy mô đất nhỏ hôm trước Hồng Hoa bẻ cây cắm xuống như
để “ếm bùa” tôi. Tôi dòm dỏ, quan sát một hồi vẫn không đoán ra cái mô
đất đó là cái mô đất… gì. Thoạt đầu, tôi định đào lên coi. Nhưng rồi
tôi lại nghĩ dưới đó chắc chẳng có quái gì, đào bới chỉ tổ nhọc xác, bèn
thôi.

     Không thèm nghiên cứu mô đất, tôi trèo lên nghiên cứu cây mận.
Tôi nhớ hôm trước Hồng Hoa đã trèo lên ngắm nghía cái gì trên này. Tôi
trèo lên tới chạc ba Hồng Hoa đứng hôm đó và lướt mắt dọc thân cây. Hóa
ra trên cây có một hình vẽ, có lẽ được khắc bằng mảnh chai. Hình vẽ hình
như được khắc từ khá lâu nên đường nét trông rất mờ nhạt. Cũng có những
nét vẽ mới, còn tươi, chắc là do Hồng Hoa lấy móng tay rạch chồng lên.

     Tôi nheo mắt ngó một hồi vẫn không hiểu được hình vẽ đó là hình
vẽ gì, bông hoa không ra bông hoa, mặt trời không ra mặt trời, chỉ toàn
là những nét ngoằn ngoèo. Dòm một hồi mỏi mắt, tôi ôm cây tụt xuống,
miệng lẩm bẩm: “Tưởng gì! Cái hình vẽ xấu hoắc mà nó cũng leo lên ngắm
ngắm nghía nghía cả buổi!”.

     Đúng vào lúc tôi sực nhớ đến khu chợ bữa trước và định chạy ra
đó hỏi thăm tin tức về Hồng Hoa thì nó lại bất ngờ xuất hiện.

     Tiếng động khẽ phía hàng rào khiến tôi quay phắt lại và khi
nhìn thấy Hồng Hoa đang lính quýnh chui ra khỏi mớ dây leo, tim tôi như
muốn ngừng đập.

     Sau một thoáng bàng hoàng, tôi kêu lên mừng rỡ và định ùa chạy
về phía nó. Nhưng ngay lúc đó, một nỗi giận hờn vô cớ không biết từ đâu
dâng lên làm nghẹn cổ tôi và ghìm chân tôi lại. Và thế là tôi đứng im
tại chỗ, môi mím chặt.

     Chui khỏi hàng rào, Hồng Hoa bước thẳng lại chỗ tôi đứng. Đi chưa tới nơi, nó đã láu táu hỏi, giọng vui vẻ:

     – Anh đang làm gì đó?

     Tôi càng mím chặt môi lại, không thèm trả lời.

     Hồng Hoa lại gần và khi phát hiện ra vẻ quạu quọ trên gương mặt tôi, nó lo lắng hỏi:

     – Anh sao vậy?

     Tôi cứ đứng trơ trơ, không hó hé nửa tiếng.

     Ngần ngừ một lát, Hồng Hoa lại cất giọng rụt rè:

     – Anh giận em hả?

     – Nhìn đôi mắt lo âu đến sắp khóc của nó, tôi cảm thấy nguôi nguôi được đôi chút, bèn đáp:

     – Ừ.

     – Em làm gì mà anh giận em? – Giọng Hồng Hoa buồn buồn.

     Tôi đáp, giọng giận dỗi:

     – Mày để tao chơi một mình cả tuần nay mà bảo là không làm gì!

     Hồng Hoa chớp mắt:

     – Em bận chứ bộ!

     Tôi khịt mũi:

     – Xạo đi mày! Mày trốn tao thì có!

     Vừa nói tôi vừa nhìn Hồng Hoa. Bắt gặp ánh mắt tôi, nó cúi nhìn xuống đất, không trả lời. Thấy vậy, tôi hỏi tới:

     – Mày trốn tao, đúng không?

     Hồng Hoa vẫn im lặng cắn môi. Thái độ của nó càng khiến tôi thắc mắc:

     – Nhưng tại sao mày lại trốn tao?

     Lúc đầu Hồng Hoa không chịu nói. Nó cứ lắc đầu hoài. Tôi phải gặng hỏi một hồi, nó mới ấp úng giải thích:

     – Tại em… mắc cỡ.

     Giải thích như nó càng khó hiểu thêm. Tôi ngơ ngác:

     – Mắc cỡ chuyện gì?

     Hồng Hoa đỏ mặt:

     – Thì chuyện em… bán cháo lòng ngoài chợ đó.

     Tôi phì cười:

     – Mày ngốc lắm! Bán cháo có gì phải mắc cỡ! Dì Sáu tao ở dưới quê cũng bán cháo vậy!

     Rồi tôi tặc lưỡi, hít hà:

     – Cháo lòng ngon thấy mồ! Tao thích ăn cháo lòng lắm!

     Hồng Hoa cười khúc khích:

     – Cháo lòng mà ngon?

     Tôi trợn mắt:

     – Chứ gì nữa!

     Hồng Hoa rùn vai:

     – Em chẳng thấy ngon chút nào! Hôm nào bán ế, mẹ cũng kêu em ăn. Ăn hoài ngán tận cổ!

     Tôi cười:

     – Đó tại mày ăn hoài. Lâu lâu ăn một lần như tao mới thấy ngon!
– Rồi tôi nheo mắt nhìn nó – Hôm nào tao ra chợ ghé mày ăn nghen!

     Lời đề nghị của tôi khiến Hồng Hoa giật mình. Nó lắc đầu nguầy nguậy:

     – Thôi, thôi, không được đâu!

     – Sao lại không được?

     Hồng Hoa nhăn nhó:

     – Em bảo không được là không được chứ sao! Kỳ lắm!

     Tôi nhún vai:

     – Có gì đâu mà kỳ!

     Thấy tôi giở bài lì, Hồng Hoa nghinh mặt:

     – Anh mà ghé ra đó một lần, em nghỉ chơi anh luôn!

     Tới lượt tôi giật thót. Đòn của Hồng Hoa đúng là đòn độc. Tôi đành phải hạ giọng năn nỉ:

     – Tao nói đùa vậy thôi chứ tao không ra chỗ mày đâu! Mày đừng nghỉ chơi với tao nghen!

     – Ừ. Nhưng mà anh hứa đi!

     – Hứa gì?

     – Hứa không ra chỗ em.

     – Thì tao đã nói rồi. Tao hứa.

     Rồi tôi nhìn nó, nói:

     – Cả mày nữa, mày cũng phải hứa với tao.

     – Hứa sao?

     Tôi nghiêm giọng:

     – Hứa không được để tao chơi một mình nữa. Hứa chiều nào tao nghỉ học, mày cũng đến chơi với tao.

     Hồng Hoa cười tươi:

     – Em hứa.

     Khi Hồng Hoa cười, hai cái lúm đồng tiền lộ ra trên má trông dễ
thương ác! Càng dễ thương hơn nữa sau khi nó đã hứa sẽ không “bỏ rơi”
tôi như những ngày vừa qua, nó sẽ đến thăm khu vườn thường xuyên để tôi
khỏi phải dài cổ trông chờ. Thấy tôi nhìn nó đăm đăm, Hồng Hoa hỏi:

     – Làm gì anh ngó sững em vậy?

     Tôi bâng khuâng:

     – Mày cười có mấy cái lúm đồng tiền trông dễ thương quá!

     Hồng Hoa “xí” một tiếng và xấu hổ quay mặt đi:

     – Em không thèm cười với anh nữa đâu!

     Tôi cười hì hì:

     – Kệ mày! Mày không cười thì tao chọc cho mày cười!

     Hồng Hoa ngúng nguẩy:

     – Em không cười!

     Nó nói vậy nhưng tôi biết nó không thể làm nghiêm với tôi được.
Hễ tôi chọc là nó cười ngay, mặc dù trong lòng nó đang có lắm chuyện
buồn.

     Đang nghĩ ngợi lan man, tôi sực nhớ đến cái mô đất khi nãy, liền hỏi:

     – €, mấy hôm nay tao quên hỏi mày! Cái mô đất đó là mô đất gì vậy?

     Hồng Hoa tỏ vẻ ngạc nhiên:

     – Mô đất nào?

     Tôi chỉ tay vào mô đất:

     – Mô đất này nè! Hôm trước tao thấy mày cắm mấy cái que gì đó!

     Hồng Hoa ấp úng:

     – €, đó là nấm mộ.

     Tôi giật thót:

     – Nấm mộ? Nấm mộ gì mà nhỏ xíu vậy?

     – Ừ.

     Tôi gãi đầu:

     – Ừ là sao? Mày chôn cái gì dưới đó vậy?

     – Em chôn con Mi-mi.

     – Mi-mi?

     Hồng Hoa nói, giọng buồn bã:

     – Ừ, đó là con mèo nhỏ của em. Nó ốm. Rồi nó chết. Em khóc suốt một tuần.

     Tôi không giấu được sự thắc mắc:

     – Nhưng tại sao mày lại chôn trong vườn của tao? Mà mày chôn khi nào?

     Hồng Hoa lộ vẻ bối rối. Nó trả lời, giọng lúng túng:

     – Em đâu có chôn nó… ở đây. Em chôn nó trong khu vườn của em ở
dưới quê. Nhưng nấm đất này lại trông giống hệt… mộ của Mi-Mi.

     Lời giải thích của Hồng Hoa khiến tôi nhẹ nhõm cả người.

     Tôi thở phào:

     – Vậy mà tao cứ tưởng mày cắm mấy cây que để ếm bùa tao!

     Hồng Hoa tròn mắt:

     – Em ếm bùa anh làm gì?

     Tôi ngớ người ra:

     – Thì tao đâu có biết! Tao chỉ tưởng vậy thôi!

     Hồng Hoa lườm tôi:

     – Tưởng gì kỳ vậy?

     Tôi chỉ biết nhe răng cười. Rồi tôi lại hỏi:

     – Còn hình vẽ trên cây mận?

     – Sao?

     – Hình vẽ gì vậy?

     – Em đâu có biết.

     Tôi nhăn mặt:

     – Xạo đi mày! Hôm trước tao thấy mày trèo lên cây mày xem rõ ràng!

     – Thì em có xem.

     Tôi hỏi, giọng nghi ngờ:

     – Như vậy mày phải biết đó là hình gì và do ai vẽ chứ?

     Hồng Hoa lắc lắc mái tóc:

     – Làm sao em biết được? Em trèo lên cây mận chơi và tình cờ nhìn thấy hình vẽ vậy thôi!

     Tôi tặc lưỡi:

     – Chỉ vậy thôi hả?

     – Ừ, vậy thôi!

     Tôi thở một hơi dài. Hóa ra nó cũng chẳng biết gì về xuất xứ
của hình vẽ lạ lùng kia. Nó cũng giống như tôi thôi. Vậy mà hôm trước nó
làm ra vẻ lén lén lút lút trông phát ớn. Hình vẽ lại xấu tệ, thế mà nó
cứ thích thú đứng xem cả buổi. Thật tôi chưa thấy ai kỳ cục hơn con nhỏ
này. Ba mẹ tôi và anh Khánh mỗi khi nổi dóa lên thường mắng tôi là thằng
khùng, nhưng xem ra Hồng Hoa còn khùng hơn tôi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+