Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Thiên Thần Nhỏ Của Tôi – Chương 07-08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7

Kể từ hôm hứa với tôi, Hồng Hoa đến thăm khu vườn
của tôi khá thường xuyên. Trừ các buổi chiều tôi đi học, các buổi chiều
còn lại Hồng Hoa đều đến chơi với tôi. Cuộc sống của tôi trong những
ngày này bỗng thay đổi hẳn, nó trở nên ấm áp và đẹp đẽ biết bao! Cả khu
vườn cũng vậy. Dường như lá xanh hơn, còn gió thì reo vui suốt ngày trên
những vòm lá biếc.

     Chúng tôi càng ngày càng thân nhau hơn. Tôi bê cả chồng sách ra
vườn và chúng tôi nằm lăn ra bãi cỏ, mỗi đứa một cuốn sách trong tay,
say mê đọc đến khi những dòng chữ nhòe đi trong bóng chiều chập choạng.
Những lúc đó, mải cắm đầu vào trang sách, không ai nói với ai một lời
nào, chỉ có tiếng lá xạc xào đuổi nhau trên cỏ, nhưng không hiểu sao
lòng tôi dâng lên một cảm giác hân hoan khó tả và tôi cứ mong cuộc sống
ngưng đọng lại mãi ở giây phút êm đềm này.

     Cũng có khi tôi và Hồng Hoa chụm đầu vào đọc chung một cuốn
sách. Hồng Hoa nghỉ học từ hồi lớp năm nên nó đọc chậm rì. Đọc xong một
trang sách, lần nào tôi cũng phải chờ nó đọc xong phần của nó mới được
giở qua trang kế tiếp. Đợi một hồi, sốt ruột, tôi lại phải giục:

     – Đọc lẹ lên chút coi!

     Hồng Hoa bao giờ cũng trả lời bằng câu:

     – Anh chờ em chút xíu nữa đi! Gần xong rồi!

     Tôi nhăn nhó:

     – Gần xong đâu mà gần xong! Mày đọc lâu thấy mồ!

     Hồng Hoa nuốt nước bọt:

     – Gần xong thật mà! Còn chừng bảy, tám dòng nữa thôi!

     Bảy tám dòng của nó bằng bảy, tám chục dòng của người ta. Và thế là tôi lại gắt:

     – Đọc sách chung với mày chán ơi là chán! Mày đọc cứ như rùa bò!

     Thấy tôi nổi cáu, Hồng Hoa chớp mắt, giọng biết lỗi:

     – Ừ, thôi anh lật qua trang mới đi!

     Tôi liếc nó, áy náy:

     – Nhưng mày đã đọc xong đâu?

     Hồng Hoa mỉm cười:

     – Kệ nó! Em đọc chừng đó cũng được rồi!

     Nghe cái giọng hiền hòa của nó, lòng tôi tự dưng mềm hẳn đi. Tôi chẳng còn buồn giục nó nữa:

     – Thôi, mày cứ đọc cho xong đi! Tao chờ thêm một chút nữa vậy!

     Hồng Hoa khẽ lắc đầu:

     – Anh cứ lật qua đọc đi! Đừng đợi em! Em đọc chậm lắm!

     Tôi lại gắt:

     – Tao đã bảo tao đợi mày là tao đợi kia mà! Mày chưa đọc xong, tao cũng chẳng thèm đọc phần của tao đâu!

     Trước sự nạt nộ của tôi, Hồng Hoa không dám hé môi nói lại nửa tiếng. Nó đành im lặng cúi xuống đọc tiếp.

     Trong khi chờ đợi, tôi ngả đầu trên cỏ, vẩn vơ nhìn những con
chim sâu nhỏ hơn nắm tay vừa thoăn thoắt chuyền cành vừa kêu lích chích
luôn mồm. Đôi khi tôi lại thích thú nhìn ngắm những tia nắng nhấp nháy
trên vòm lá, những lúc như vậy tôi cố tình nheo mắt lại để thấy những
tia nắng trở nên lung linh hơn.

     Thỉnh thoảng, tôi liếc sang Hồng Hoa. Mặc dù ngoài miệng bảo
đợi nhưng thấy nó dò dẫm từng chữ trên trang sách, không biết đời nào
mới xong, tôi không nén được tiếng thở dài ngán ngẩm.

     Rốt cuộc, không thể nào kiên nhẫn hơn được, tôi đành lên tiếng đề nghị:

     – Thôi để tao đọc cho mày nghe hén?

     Hồng Hoa mở to mắt:

     – Anh đọc?

     Tôi gật đầu:

     – Ừ, tao đọc. Tao sẽ đọc to lên cho hai đứa cùng nghe, mày chịu không?

     Hồng Hoa chịu liền. Nó gật đầu, mặt mày hớn hở.

     Thế là từ hôm đó, chiều nào tôi cũng đọc sách cho Hồng Hoa
nghe. Khi thì ngồi trên thành giếng, khi tựa lưng vào gốc mận, lúc lại
nằm dài trên cỏ, Hồng Hoa luôn luôn xúm xít bên tôi. Sách mở trên tay,
tôi vừa đọc vừa cố sửa giọng cho diễn cảm, còn Hồng Hoa thì nghểnh cổ
nghe, chốc chốc lại tặc lưỡi xuýt xoa.

     Đọc sách cho Hồng Hoa nghe vài lần, tôi đã biết rõ tính nó. Nó
chỉ thích các câu chuyện có hậu trong đó người tốt luôn luôn thắng còn
kẻ xấu bao giờ cũng thua. Lần nào cũng vậy, hễ tôi đọc tới chỗ nhân vật
tốt lâm nạn hay gặp phải những nghịch cảnh là nó bắt đầu khụt khịt mũi.
Cái giọng sụt sịt lẵng nhẵng của nó nhiều lúc khiến tôi phát bực, phải
gắt lên:

     – Mày có im đi không! Mày cứ làm ầm ĩ như vậy làm sao tao đọc tiếp được!

     Thấy tôi nổi khùng, Hồng Hoa đưa tay quệt nước mắt và cố mím
chặt môi lại để khỏi bật ra tiếng nấc. Dòm điệu bộ của nó, tôi thấy tội
tội, bèn an ủi:

     – Mày ngốc quá! Có gì đâu mà khóc! Tới đoạn này thì thằng Hạt
Tiêu bị bắt cóc nhưng lát nữa tới phần sau, người ta đã cứu nó ra rồi và
nó lại trở về với mẹ nó. Còn bọn cướp thì bị tóm sạch không sót một
tên.

     Hồng Hoa tươi ngay nét mặt. Nó mỉm cười và nhìn tôi bằng đôi mắt ướt:

     – Thật không? Sao anh biết?

     Tôi nhún vai:

     – Tao đã đọc cuốn này cả chục lần, sao lại không biết!

     Hồng Hoa có vẻ bẽn lẽn:

     – Vậy mà em cứ lo lo…

     Nhờ tôi kể trước đoạn kết, Hồng Hoa mới thôi sụt sùi và lặng yên nghe tôi đọc tiếp.

     Nhưng đọc sách hoài cũng chán, chúng tôi chuyển sang trò chơi khác. Tôi rủ Hồng Hoa:

     – Tao với mày chơi đá dế đi! Mày một con tao một con, đá nhau xem bên nào thắng!

     Nào ngờ Hồng Hoa lắc đầu:

     – Thôi, em không chơi trò đá dế đâu!

     Tôi ngạc nhiên:

     – Sao vậy?

     Hồng Hoa cười:

     – Con gái ai lại chơi trò đó!

     Tôi hừ giọng:

     – Có sao đâu! Con gái con trai gì chơi chẳng được!

     Nhưng Hồng Hoa tỏ ra chẳng mê trò đá dế của tôi chút nào. Nó vẫn một mực từ chối:

     – Với lại, xem hai con dế đá nhau em thấy ghê ghê làm sao!

     – Có gì đâu mà ghê! Tại mày là con gái, mày nhát gan đó thôi!

     Tôi có ý nói khích nó để nó đồng ý chơi với tôi. Không ngờ nó gật đầu, giọng thản nhiên:

     – Ừ, em nhát gan hồi nào đến giờ.

     Tôi đành thở dài xuôi xị:

     – Vậy thì thôi!

     Sợ tôi buồn, Hồng Hoa lại rụt rè đề nghị:

     – Hay mình chơi đá gà đi!

     Tôi trố mắt:

     – Gà đâu mà đá?

     – Không phải là gà thật! – Hồng Hoa chớp mắt – Đá gà là đá cỏ gà ấy mà!

     Tôi bĩu môi:

     – Tưởng gì! Cái trò này hồi ở dưới quê tao chơi hoài!

     Nói vậy nhưng tôi vẫn cùng với Hồng Hoa lom khom đi tìm cỏ gà
quanh giếng đá và dọc các hàng rào. Trong vườn tôi, cỏ gà không nhiều
nhưng một lát sau, hai đứa cũng hái được ba, bốn cọng.

     Không biết sao Hồng Hoa nó gặp hên quá chừng. Các cọng cỏ gà
trên tay nó cọng nào cọng nấy trông dẻo dai và chắc nịch, còn các cọng
của tôi thì nom èo uột chẳng ra làm sao. Quả đúng như tôi lo ngại, đá
nhau một hồi, những “con gà” của tôi rụng đầu ráo trọi.

     Hồng Hoa toàn thắng, bèn hí hửng rủ tiếp:

     – Chơi nữa không?

     Tôi vứt cọng cỏ xơ xác còn nằm trên tay xuống đất, giọng gây sự:

     – Tao không thèm chơi với mày nữa đâu! Mày ăn gian!

     Hồng Hoa tròn mắt:

     – Em ăn gian hồi nào?

     Tôi cộc lốc:

     – Hồi nãy.

     Hồng Hoa thấp thỏm:

     – Hồi nãy là hồi nào?

     Tôi nhún vai và quay mặt đi:

     – Hồi nãy là hồi đi hái cỏ gà chứ hồi nào! Mày giành mày hái toàn cọng lớn, chỉ chừa cho tao những cọng bé xíu.

     Nghe tôi trách, Hồng Hoa có vẻ áy náy:

     – Em đâu có giành với anh! Em với anh cùng hái kia mà!

     Tôi lúng túng chép miệng:

     – Thì mày không giành! Nhưng mày khôn mày hái toàn cọng lớn!

     Thấy tôi cứ nằng nặc kết tội nó, Hồng Hoa bối rối phân trần:

     Thì nhìn thấy cỏ gà là em bứt đại, em có lựa cọng lớn cọng nhỏ gì đâu!

     Khi nãy cùng đi hái chung, quả là tôi chẳng thấy nó lựa chọn gì
thật. Nhưng không hiểu sao nó lại vớ được những cọng cỏ ngon lành quá
xá! Chắc là tại nó “mát tay” hơn tôi, nói theo kiểu ngoại tôi thường
nói. Nghĩ vậy, nỗi hờn dỗi trong lòng tôi bay biến đâu mất. Và tôi liền
dịu giọng “giải oan” cho nó:

     – Ừ thì mày không lựa.

     Hồng Hoa mừng quýnh:

     – Vậy là em không ăn gian hén?

     Tôi hiền khô:

     – Ừ, không ăn gian.

     Hồng Hoa hắng giọng:

     – Vậy thì anh quay mặt lại đi!

     Tôi quay mặt lại và thấy Hồng Hoa đang cười khoe hai cái lúm
đồng tiền. Tôi liền nhe răng cười theo, lòng nhẹ nhõm. Nhưng dường như
Hồng Hoa muốn làm tôi cụt hứng cho bõ ghét chơi. Nó đột ngột rủ:

     – Chơi tiếp hén?

     Tôi giật thót, nụ cười biến mất:

     – Đá cỏ gà nữa hả?

     – Ừ, – Hồng Hoa gật đầu, rồi hình như kịp nhận ra nỗi kinh
hoàng trong mắt tôi, nó vội vàng trấn an – Nhưng lần này, hái xong, mình
chia đều cọng lớn cọng nhỏ cho hai bên.

     Tôi thở phào như người sắp chết đuối vớ phải cái phao. Tuy
nhiên, không muốn để lộ cho Hồng Hoa thấy sự mừng rỡ quá đáng của mình,
tôi làm bộ gật gù:

     – Ừ, mày muốn vậy cũng được!

     Hồng Hoa chẳng buồn để ý đến bộ tịch vờ vịt của tôi. Đối với
nó, hễ tôi vui là nó vui rồi. Vì vậy, vừa thấy tôi bằng lòng chơi tiếp,
nó đã hớn hở nắm tay tôi kéo đi:

     – Giờ anh với em đi tìm cỏ gà nữa hén!

     Thế là tôi với nó lại lui cui đi hái cỏ gà và đá đến tận tối mịt.

     Nhưng trò chơi Hồng Hoa thích nhất vẫn là trò chuyện với con
sáo trên cây khế. Con sáo của tôi dạo này tỏ ra thân thiết với Hồng Hoa
lắm. Bây giờ không cần tôi phải nhắc, hễ thấy mặt Hồng Hoa là nó bô bô
“Chào Hồng Hoa” khiến Hồng Hoa thích chí vô cùng. Gặp tôi, con sáo cũng
chào nhưng kiểu chào của nó trông thờ ơ phát ghét. Lúc vui nó nói “Chào
anh Kha”, lúc buồn nó kêu “Chào anh Khánh”. Nó cứ lầm lẫn muôn đời.

     Hồng Hoa đã dạy cho con sáo thêm nhiều câu mới. Bây giờ con sáo
đã nói được “tối rồi”, “cười đi”… Nó còn nói “nghỉ chơi anh ra”. Cứ
mỗi lần nó nói câu đó, Hồng Hoa lại ôm bụng cười ngặt nghẽo. Không hiểu
sao trước một ông thầy oai phong như tôi, con sáo học tập có vẻ uể oải
và lơ đễnh. Ngược lại, trước cái giọng thủ thỉ nghe phát chán của Hồng
Hoa, nó lại tỏ ra ngoan ngoãn hết biết. Thậm chí mới đây, Hồng Hoa còn
tập cho nó hát. Và khi nghe nó bập bẹ câu “Đào vừa ra hoa…” trong bản
Ca-chiu-sa, tôi đã trố mắt lên vì ngạc nhiên và thích thú.

     Trong những ngày này, khu vườn của tôi giống như một thiên
đường nhỏ bé. Ở đó, tuổi thơ của tôi và Hồng Hoa đã tình cờ gặp nhau và
sự hồn nhiên, tấm lòng trong sáng cùng mối đồng cảm với thiên nhiên đã
khiến chúng tôi mỗi ngàt thêm quyến luyến nhau hơn.

Chương 8

 Suốt một thời gian dài, tôi với Hồng Hoa chỉ chơi
loanh quanh ở ngoài vườn. Hồng Hoa chưa bao giờ đặt chân vào nhà tôi và
tôi có cảm giác Hồng Hoa dường như e ngại điều đó.

     Có lần tôi rủ:

     – Tao với mày vô nhà chơi đi !

     Hồng Hoa lắc đầu:

     – Thôi, em không vô nhà đâu ! Chơi ở ngoài vườn thích hơn !

     – Nhưng vô nhà tao cho mày xem bể cá của tao . Xem xong, chạy ra liền.

     Hồng Hoa tỏ vẻ ngần ngừ:

     – Vô sao được mà vô ! Mẹ anh biết em chui hàng rào mẹ anh la chết !

     Tôi nhún vai:

     -Tưởng gì ! Nếu muốn cho mẹ tao khỏi la thì dễ ợt ! Bây giờ mày
chui trở ra rồi chạy vòng đến đằng trước nhà, tao sẽ đón mày vô . Mẹ
tao đâu có biết.

     Hồng Hoa vẫn lắc đầu:

     – Em không vô đâu .

     – Sao vậy ?

     – Thì em không thích chứ sao !

     Tôi nổi sùng:

     – Bộ mày chê nhà tao hả ?

     Hồng Hoa chớp mắt:

     – Em đâu có chê nhà anh.

     – Vậy sao mày không vô nhà chơi ?

     Hồng Hoa ấp úng:

     – Tại em… thích chơi ngoài vườn hơn.

     Tôi hắng giọng:

     – Thì tao cũng thích chơi ngoài vườn vậy ! Nhưng đây là tao với mày xem bể cá. Xem chút xíu thôi . Rồi lại chạy ra vườn.

     Đề nghị của tôi chẳng lay chuyển được Hồng Hoa tí ti . Nó liếc tôi, nói:

     – Vậy sao anh không bê bể cá ra đây ?

     Tôi tức điên:

     – Bê sao được mà bê ! Bể cá nặng ì, mỗi lần đem đi đâu, tao toàn phải nhờ người lớn bê giùm.

     Hồng Hoa chép miệng:

     – Vậy thì thôi .

     Tôi trố mắt:

     – Thôi là sao ?

     Hồng Hoa tỉnh khô:

     – Thôi thì khỏi xem bể cá chứ sao !

     Thái độ bướng bỉnh của Hồng Hoa khiến tôi giận phát khóc. Tôi
vùng vằng quay mặt đi chỗ khác và không thèm nói chuyện với nó suốt cả
tiếng đồng hồ. Thấy tôi giận dỗi ghê quá, Hồng Hoa sợ xanh cả mặt. Nó cứ
cầm tay tôi lay lay và năn nỉ luôn miệng:

     – Thôi đừng giận em nữa !

     Hồng Hoa năn nỉ tôi hàng trăm câu, nhưng chẳng có câu nào nhắc
đến chuyện vô nhà xem bể cá, vì vậy tôi càng giận và mặt mày mỗi lúc mỗi
lầm lì tợn. Chẳng biết làm sao, cuối cùng Hồng Hoa đành phải chạy lại
cầu cứu con sáo . Nghe nó xúi giục một hồi, con sáo của tôi liền hùa
theo nó, ré lên “cười đi ! cười đi !”. Thế là tôi bật cười . Tức ghê !

     Lần khác, tôi khoe với Hồng Hoa căn phòng của tôi . Tôi nói:

     – Lên phòng tao chơi không ? Phòng tao đẹp lắm !

     Hồng Hoa nheo mắt:

     – Phòng anh có những gì ?

     Tôi ấp úng:

     – Phòng tao hả ? Phòng tao cũng chẳng có gì… đặc biệt. Cũng bàn, cũng ghế, cũng tủ… như người ta thôi .

     – Vậy sao anh bảo đẹp ?

     Tôi tặc lưỡi:

     – Tao nói đẹp là tao nói chuyện khác. Phòng tao có cửa sổ mở ra vườn.

     Hồng Hoa gật gù:

     – Vậy là anh ở căn phòng tuốt phía sau ?

     Tôi vui vẻ:

     – Ừ, tao ở căn phòng phía sau . Đứng chỗ cửa sổ phòng tao, mày có thể nhìn thấy rõ những ngọn cây trong vườn.

     Hồng Hoa buột miệng khen:

     – Thích quá hén !

     Tôi liếc nó:

     – Mày lên chơi không ?

     Hồng Hoa không trả lời câu hỏi của tôi . Nó trầm ngâm một lát rồi lại hỏi:

     – Cửa sổ phòng anh có nan hoa bằng sắt không ?

     – Có.

     – Nan hoa bằng ngôi sao phải không ?

     – Ừ. Sao mày biết ? – Tôi ngạc nhiên.

     Hồng Hoa cắn môi:

     – Em chỉ đoán vậy thôi ! Nhà bạn em cũng có khung cửa sổ y hệt vậy .

     Tôi tò mò:

     – Nhà bạn mày ở đâu ?

     – Ở đằng kia kìa ! – Hồng Hoa vung tay chỉ bâng quơ ra đường
theo cái kiểu cách mơ hồ trước nay của nó rồi không để tôi kịp gặng hỏi,
nó nói tiếp – Nhà bạn em cũng hai tầng, có cầu thang hình vòng cung
chạy sát tường.

     Tôi reo lên:

     – Cầu thang nhà tao cũng in hệt như vậy ! Ngộ quá hén !

     Hồng Hoa nhún vai:

     – Thì em đã bảo hai ngôi nhà giống nhau mà lại !

     Tôi hắng giọng:

     – Thế mày có biết cầu thang nhà bạn mày có bao nhiêu bậc không ?

     – Sao lại không biết ! Lần nào lên xuống cầu thang mà em chẳng đếm !

     Tôi hồi hộp:

     – Thế bao nhiêu bậc ?

     – Hai mươi bốn bậc.

     Tôi thè lưỡi:

     – Đúng là nhà bạn mày giống hệt nhà tao . Cầu thang nhà tao cũng hai mươi bốn bậc.

     Từ khi phát hiện ra Hồng Hoa có một người bạn và người bạn của
nó lại có một ngôi nhà xinh đẹp không khác gì ngôi nhà của tôi, tự dưng
tôi đâm ra cụt hứng, không tha thiết đến chuyện rủ Hồng Hoa vào nhà chơi
nữa . Tôi định khoe khoang căn phòng của mình, hóa ra nó đã từng chơi
hằng giờ trong một căn phòng giống y như vậy . Đang chán nản, chợt tôi
sáng mắt lên:

     – Nhưng cửa sổ ở nhà bạn mày chắc gì mở ra vườn ?

     – Cũng mở ra vườn.

     Câu trả lời thản nhiên của Hồng Hoa khiến tôi thất vọng ghê gớm. Tôi hỏi, giọng chán nản:

     – Nhà bạn mày cũng có vườn giống như nhà tao hả ?

     – Ừ.

     Tôi cố vớt vát:

     – Nhưng khu vườn của tao dù sao cũng đẹp hơn chứ ?

     Hồng Hoa lắc đầu:

     – Hai khu vườn đẹp bằng nhau.

     Thấy Hồng Hoa không chịu bênh vực khu vườn của tôi, tôi nổi đóa:

     – Vậy sao mày không chơi ở nhà bạn mày, đến đây làm chi ?

     Hồng Hoa thở dài. Nó nói, giọng buồn thiu:

     – Từ lâu rồi bạn em đâu còn ở đó nữa !

     Tôi trợn tròn mắt:

     – Ủa sao vậy ? Bộ bạn mày bán nhà dọn đi nơi khác hả ?

     Hồng Hoa không đáp mà lặng lẽ nhìn xuống đất. Bao giờ buồn bã, nó cũng nhìn xuống đất. Tôi nhìn nó, giọng bâng khuâng:

     – Nếu bạn mày đã bán nhà thì mày đến đây chơi với tao, có gì mà phải buồn !

     Hồng Hoa ngước nhìn tôi bằng ánh mắt long lanh:

     – Anh cho em đến đây chơi hoài hoài nghen ?

     – Ừ, chơi hoài hoài !

     – Anh hứa đi !

     – Hứa gì ?

     – Hứa cho em đến đây chơi hoài hoài .

     Tôi khịt mũi:

     – Cần gì phải hứa ! Trước nay mày chẳng đến đây chơi hoài là gì !

     Hồng Hoa chớp mắt:

     – Nhưng còn mai mốt ?

     – Mai mốt sao ?

     – Mai mốt biết đâu anh không cho em đến chơi nữa !

     Tôi mỉm cười:

     – Làm gì có chuyện đó ! Tao mong mày đến chơi với tao thấy mồ !

     Hồng Hoa vẫn chưa yên tâm. Nó dòm tôi lom lom:

     – Biết đâu mai mốt anh có nhiều bạn mới, lúc đó anh sẽ không chới với em nữa !

     Tôi hừ mũi:

     – Cần gì phải mai mốt ! Bây giờ tao cũng có cả đống bạn vậy ! Nhưng tao vẫn thích chơi với mày hơn.

     Hồng Hoa lộ vẻ sung sướng:

     – Thật không ?

     – Thật.

     – Tại sao anh lại thích chơi với em ? – Hồng Hoa nheo mắt tinh nghịch hỏi .

     Tôi chép miệng:

     – Tại vì mày thích dạo chơi trong vườn như tao . Mày cũng thích
nhặt hoa khế thả vào lòng giếng. Mày biết… trèo cây . Rồi … rồi mày
cũng thích nằm lăn ra trên cỏ như tao, không sợ dơ quần áo

     Nghĩ ngợi loay hoay một hồi, tôi đâm ra bối rối chẳng biết phải
kể thêm gì nữa . Tôi ú ớ vài ba tiếng rồi tắc tịt, đành quay sang Hồng
Hoa, nhe răng cười .

     Hồng Hoa chắc cũng chẳng cần tôi kể nhiều thêm nữa . Chỉ riêng
việc tôi thú nhận tôi thích chơi với nó, và khen nó có nhiều điểm giống
tôi, đủ khiến mặt mày nó rạng rỡ lên rồi . Vì vậy, vừa thấy tôi quay
sang cười với nó, nó liền đáp lại bằng một nụ cười còn tươi gấp mấy lần
nụ cười … ruồi của tôi .

     Nhìn nụ cười xinh như hoa của nó, tôi chợt nhớ ra:

     – Tao thích chơi với mày còn vì nụ cười lúm đồng tiền của mày nữa . Mày cười dễ thương ghê !

     Đang cười, nghe tôi khen, Hồng Hoa lập tức mím môi lại . Nhưng
rồi không nhịn được, nó lại bật cười khúc khích. Nhưng lần này, nó ngó
lơ đi chỗ khác. Tôi vẫn đứng yên, lặng lẽ nhìn Hồng Hoa từ phía sau .
Bất giác tim tôi như thót lại khi những tia nắng chiều đột ngột xuyên
qua kẽ lá và phủ quanh mái tóc Hồng Hoa một đường viền sáng lung linh và
rực rỡ đến nao lòng. Trước mắt tôi, mái tóc Hồng Hoa dường như đang bốc
cháy . Xa hơn nữa mới là hoàng hôn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+