Trang chủ » Thế giới truyện »

Thiên thần trong nắng- chương 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Bạn có từng nhìn thấy một thiên thần
chưa, dù là trong mơ, hay chỉ trên tivi? Nếu chưa thấy, thì này nhé, tôi có cả
một câu chuyện dài về các thiên thần đây …

oOo

Chương I

Lớp 8A1

-Lên rồi kìa!!!

-Sao mày? Nghỉ hả?

-Nghỉ là cái chắc, hơn 10 phút rồi
còn gì?

-Có ai thay không?

-…

-…

Hàng loạt ánh mắt và một mớ câu hỏi
dồn về lớp trưởng. Bình cười tươi rói sau khi trật tự lớp được khôi phục, nó
đưa ngón tay lên miệng, “suỵt” một tiếng:

-OK, thầy Tuế bận dự hội nghị gì gì
đó dưới huyện, tự quản. Không ồn nghen, bà Hà vẫn bên dưới đấy.

-Mày yên tâm!

Một vài đứa trong lớp hí hửng cam
đoan với Bình như thế, nhưng nó vẫn lắc đầu, khẽ nhún vai, chậm chạp về chỗ.
Trường cấp hai của nó chỉ là trường xã, cả khối 8 vỏn vẹn 58 đứa, chia thành 2
lớp, hầu hết là từ tiểu học chuyển lên. Bởi vậy, chúng nó đã học chung với nhau
đâu từ hồi lớp 1, hay cụ thể hơn là khi Mẫu Giáo. Bình quen tính nết từng đứa,
đứa nào biết nghe lời, chăm chỉ, đứa nào quậy phá, mê chơi… và lớp của nó sẽ
ra sao trong giờ tự quản. Ôi thôi, phải nói rằng… hỗn loạn.

Mới năm trước đây thôi, khi thầy Hiệu
trưởng cũ chưa chuyển đi, thì nội quy ở trường vẫn còn nhẹ nhàng lắm, nhất là
vào giờ tự quản. ‘Tự quản’ nghĩa là được tự do trong 45 phút, muốn làm gì thì
làm, đi đâu thi đi, miễn không ảnh hưởng tới các lớp bên cạnh và có mặt để đúng
giờ để học tiết tiếp theo. Còn hiện tại, thì…

-Các em phải giữ trật tự trong giờ tự
quản, giáo viên lớp bên cạnh có quyền nhắc nhở nếu các em làm ồn hay rời khỏi
lớp, quá 3 lần như vậy, lớp sẽ nhận ít nhất một tiết B trong sổ đầu bài và trừ
30 điểm thi đua cho tuần đó. Các em hiểu chứ?

Cô hiệu trưởng mới dõng dạc tuyên bố
trong giờ sinh hoạt cờ đầu tuần đầu tiên cô ấy về trường.

oOo

Bình nằm dài ra bàn, mệt mỏi.

“Đúng là quy định kì cục nhất đời”.
Con nhỏ lẩm bẩm một mình, rồi đứng phắt dậy khi lớp nó có dấu hiệu bắt đầu náo
động:

-Im đi, cô Trúc kế bên đó, còn bà Hà nữa,
cổ lên tụng cho một chập bây giờ.

Haizzz… Đứa nào đứa nấy thở dài đầy
vẻ bi thảm bi ai, nói chuyện khẽ tiếng hơn. Tụi con trai bỏ phăng đôi dép vào dưới
chân ghế, chạy rượt nhau tá lã trong những tiếng rì rầm. Ít ra thì sàn lót gạch
bông, mới tiết 1, vẫn tương đối sạch. Chạy như thế chắc không làm nhăn trán cô
hiệu trưởng nhỉ???

 Thấy đã ổn, Bình lại thả người rơi tự do xuống
ghế, chống tay ngáp. Xuyến từ bàn trên quay xuống, cười:

-Thấy mặt mày tao hết muốn ăn thịt
chuột! Hổng  ra khỏi lớp nhưng chắc chạy
vòng vòng trong lớp thì không sao hén. Rủ tụi nó qua đây tám.

Bình hiểu tụi nó ở đây là ai. 8A1 có
nó, Xuyến, Huỳnh, thằng Linh, cùng thằng Hòa làm trụ cột, mà năm đứa nó lại
chơi hợp tính với nhau, và dĩ nhiên, đặc điểm chung của tụi nó, cũng như mọi
đứa học sinh khác, là ‘nhiều chuyện’.

-Ê, Hòa, xuống đây…

Bình vẫy tay gọi thằng Hòa trong khi
Xuyến đang lôi kéo thằng Linh và nhỏ Huỳnh ở dãy bàn bên cạnh thì đang ngó qua
chỗ Bình. Chưa đầy 2 phút sau, năm đứa bạn chí cốt của 8A1 đẫ tập trung tề tựu
ở  cuối lớp-bàn lớp trưởng. Huỳnh chỉ cần
xoay ghế ngồi một góc 90° là có thể quay sang bàn của Bình,
còn hai bạn nam chúng ta thì ngồi vào chỗ của tụi xung quanh. Bây giờ trông lớp
cứ như một nhóm chợ. Đa số đều rời  khỏi
ghế của mình để lang thang qua ghế “hàng xóm” cho tiện nói chuyện hết rồi còn
gì.

Giáo viên chủ nhiệm trong mắt chúng
nó không phải là người đáng yêu, vì hễ cứ vào đầu năm học, mấy người họ lại
ngồi vào với nhau và bắt đầu chia lớp. 58 đứa, mặc cho trong đó có bao nhiêu
cặp thân thiết, gần nhà, cùng xóm… đi chăng nữa, thì sự thật hiển nhiên là sẽ
có khoảng 50% được cùng lớp và khoảng 3,33% được ngồi cùng bàn. Dĩ nhiên là sẽ
có trường hợp ưu tiên 100%, đó là trường hợp cả hai ở chùng nhà-tức là chị em,
hay anh em-và nếu được thêm một ưu tiên nữa, thì mấy nhân vật may mắn này chỉ
được xếp cùng tổ, chứ xác xuất cùng bàn thì… hơi khó tính!

Nhờ vậy mà Bình không ưa cho lắm cái
kiểu chia lớp này, thật nhức đầu khi phải cố gắng nhớ tên từng thành viên của
lớp, và cả chỗ ngồi. Tất nhiên, sau khi nhận lớp, giáo viên chủ nhiệm sẽ ngắm
sơ bộ qua một lượt, rồi bắt đầu đổi. Cứ như chơi ghép hình. Học sinh giỏi ngồi
cạnh các bạn học kém; hai học sinh hiếu động không được ngồi cùng bàn…vân vân
và vân vân các quy tắc như thế. Tụi nó phải xách cặp chạy tới chạy lui theo
lệnh của thầy hay cô mình. Cuối cùng, kết quả sẽ là những đứa may mắn hợp tính
vào cùng lớp sẽ bị chia xa nhau, có thể đến nửa chiều dài lớp học.. Tới nước ấy
thì chỉ còn kêu trời!

Thứ nhất là giờ ra chơi, thứ hai là
giờ trống tiết, tụi nó sẽ cố gắng xích lại gần nhau sau những tiết học. Lúc ấy
sao mà hạnh phúc thế. Bọn của Bình cũng vậy. Những đứa có sức học ngang nhau
thường dễ dàng thân thiết. Đó là lí do cho Bình cùng 4 đứa kia nói chuyện cực
kì hợp gout, dù rằng thằng Linh có hơi tí ngoại bang trong đám!

 Bình và Xuyến đã thân nhau từ hồi lớp 7, Bình
ngồi bàn chót, Xuyến bàn trên y như lớp 8 bấy giờ, còn thằng Linh thuôc dạng bạn
tương đối chứ không thân cho lắm, chỉ là cả ba cùng nằm trong ban cán bộ lớp
nên hợp tác với nhau thường xuyên, hay nói chuyện, mà đã nói chuyện thì thấy
thằng này hay hay được được, nói chung thì tốt, thế thôi.

Bình lãnh đạo 7A1 dưới quyền cô Mỹ
Duyên-giáo viên Mỹ Thuật. Cô Duyên hiền khô, mà lại khéo tay, chu đáo, thành ra
lớp nó luôn dẫn đầu mọi phong trào của trường.  Bây giờ, cô vẫn chủ nhiệm lớp 7, nhưng nghe
nói càng về sau thì học sinh càng nghịch, hơn cả thế hệ chúng nó. Chắc buồn lắm
cô nhỉ?

Nhưng mấy chuyện đó thì để nói sau,
nếu tôi có quên thì nhắc tôi nhé, vì rằng tôi sẽ còn kể về nhiều chuyện lắm.
Hãy nói tiếp chuyện chia lớp.  Khi ấy,
Huỳnh học 7A2, lớp trưởng lớp thằng Hòa. Lên lớp 8, chẳng biết đầu năm có
chuyện gì giữa hai ông thầy chủ nhiệm mà bỗng dưng Bình và con Huỳnh vào chung
một lớp, cùng với đó là sự có mặt của thằng Linh, thành thử ra 8A1 trở thành
nơi tập trung nhân tài khối Tám, lớp còn lại hoảng lên vì chẳng biết bầu ai làm
lớp trưởng. Nghe đâu là thầy Tuế chọn đến 10/17 học sinh giỏi năm ngoái của
khối, nên thầy Tuấn bực mình, bỏ luôn con Huỳnh. Mà cũng chỉ nghe phong phanh
như thế, còn thực hư thì vẫn chưa rõ ra sao. Chỉ biết rằng, khi vào học, mỗi
lần có tiết Sử cua thầy Tuấn là 8A1 như rụng rờ chân tay, dù cố gắng ngoan ngoãn
đi chăng nữa thì vẫn bị thầy ta bắt bẻ và cho tiết B. Thầy Tuế  biết chuyện, không nỡ la lớp mình, thầy lặng
lẽ trả thù. Mỗi tuần mỗi lớp có bốn tiết Văn và một Tiết Sử, thầy Tuế dạy Văn
đấy, 8A2 banh xác… Cuộc đấu đá diễn ra như thế cho đến đâu tận giữa học kì
hai mới tạm lắng, lúc mà mọi giáo viên trong trường đều hết lời khen lớp của
thầy Tuấn, lí do thì từ từ tôi sẽ kể…(mà các bạn cũng biết rồi còn gì nhỉ?)

Bình được bầu làm lớp trưởng vì sức
học của con nhỏ tốt hơn Huỳnh, Huỳnh làm lớp phó học tập. Thằng Linh từ lớp phó
học tập phải xuống làm lớp phó lao động, văn thể mĩ do thằng Nhàn-giọng ca vàng
của trường đảm nhận. Tình hình thế tương đối ổn, mặc dù trong tuần đầu tiên Bình
và cựu lớp trưởng 7A2 không mấy khi thân thiết. Đành chịu, Huỳnh nghĩ gì thì
Bình cũng không quan tâm, tính Bình vô tư từ nào giờ, nó thân với Xuyến và
thằng Hòa nhất, thi thoảng bộ ba đó được bổ sung thêm thằng Linh.

Dần dần, Bình mở lời với Huỳnh, hay
ngược lại gì đấy (tác giả không nhớ rõ). Thì cũng phải thôi, lớp trưởng cùng
lớp phó, cho dù có cạnh tranh nhau về sức học hay ghét bỏ nhau vì mấy danh hiệu
cuối năm đi chăng nữa, thì đó chỉ là chuyện riêng, còn chuyện chung là phải làm
sao cho tinh thần đoàn kết lớp mình lên cao điểm, đang đưa hai đứa lại với
nhau. Bình ngồi đầu bàn chót bên phải, Huỳnh cũng ở vị trí ấy nhưng bên trái,
cách nhau độ chừng một cánh tay là cùng. Ông bà ta nói, “bà con xa không bằng
láng giềng gần”, ra thế.

Tuần thứ hai hay thứ ba của năm học
mới, chẳng biết ăn uống thế nào, hay phơi nắng ra sao, mà Bình bị viêm mi mắt
thê thảm gần 10 ngày mới hết. Nói viêm mi mắt thì nghe hơi lạ, nên nói cho quen
tai thì là nổi ‘lẹo’, mà lí do theo dân gian là…(tự hiểu hén!). Một buổi sáng
khi thức dậy, Bình thấy mi mắt hơi nằng nặng, chùng cả xuống, nó gọi mẹ. Sau
một hồi xem xét, mẹ bảo:

-Nổi lẹo rồi, lấy chỉ đen buột vô!

Vậy là sáng hôm ấy, kể cả những hôm
sau, Bình lóc cóc đến lớp với sợi chỉ đen ở ngón tay giữa bàn tay phải (do nó
bị viêm bên mắt trái mà). Tụi bạn đứng xa xa, chọc nó nhìn bậy nhìn bạ, nó chỉ
le lưỡi “hù dọa” rồi không nói gì. “Tụi này không biết khoa học là gì hết, mệt
thiệt.”

Huỳnh chép bài không kịp, mượn vở
Bình, và ngược lại. Không có dấu hiệu chiến tranh mà dường như bồ câu đang bay
đâu đó. Mỗi lần Bình quay sang chỗ Huỳnh, cô bạn của nó hay cười, chọc:

-Nhìn bạn riết chắc tui bị lây luôn
quá!

Bình xua tay:

-Vớ vẩn, khoa học tí đi cô nương…

Hai đứa cùng cười thật tươi. Bình cảm
thấy ấm lòng, nó biết, dù nó có bị bệnh truyền nhiễm đi nữa, thì ít ra, nó vẫn
luôn có một người dưng nào đó luôn bên cạnh, nó không cô đơn, chắc chắn là như
vậy. Nó thầm cảm ơn Huỳnh. Bỗng chốc nó nhớ lại những lời đánh giá không mấy
tốt lành về Huỳnh mà thằng Hòa nói với nó một năm về trước, rồi tự lắc đầu.
“Chắc hẳn, mọi thứ không quá tồi tệ như cái thằng ấy tả.”

Nắng 
bên ngoài  cố len từng tia vào lớp
tụi nó, phải chăng, nắng cũng đang muốn gắn kết cho một tình cảm trong trẻo mới
đang xuất hiện ???

oOo

Có những thứ đến rất thật, rất bất
ngờ mà người ta không tưởng nổi, chúng tôi cũng thế. Vì một sự sắp xếp ngẫu
nhiên, hay có chủ đích của hai thầy chủ nhiệm, mà một tình bạn mới xuất hiện,
keo sơn đến mãi về sau…

oOo

Tan học, Bình lúi húi dọn dẹp lại chỗ
ngồi coi có bỏ sót gì không, tính Bình hay chểnh mảng  nên nó biết thân biết phận. Nó không sợ mất
sách vở đồ đạc hay tài liệu của giáo viên đưa cho, mà nó sợ tụi bạn về sau nó
tốt bụng mang giấu mất đi, để nó lại lo sốt vó lên mà đi tìm thôi…!

Huỳnh lù lù xuất hiện trước mặt cô
bạn mới thân, xòe ra một tờ giấy nhỏ gấp tư, Bình biết loại giấy này. Trước khi
nghỉ hè, cô Phương dạy Văn đưa cho Bình, Huỳnh và vài đứa nữa mỗi đứa một quyển
vở kẻ ô li để luyện viết chữ trong hè, chuẩn bị cho kì thi Văn hay chữ tốt gì
đó ấy mà. Bình kiên trì nắn nót viết bút lá tre vào đấy được mấy hôm, rồi thì
không viết nữa. Nó có thể tự tin rằng văn nó hay, nhưng chữ thì… Bằng chứng
là nó rớt suốt trong vụ thi vở sạch chữ đẹp vòng trường của năm năm tiểu học,
trong khi bạn bè nó thì đậu ào ào tận vòng huyện vòng tỉnh. Nhắc lại mà thấy
thương nó vô cùng.

-Gì vậy?-Bình ngơ ngác hỏi.

-Cái này cho bạn, về nhà mới được mở
ra coi đó. Vậy nha, báibai!!!

Những dòng kẻ quen thuộc, nó nắn nắn
bóp bóp một hồi, phát hiện ra rằng, Huỳnh không chỉ đưa cho nó có một đôi giấy thôi.
Nó tự độc thoại nội tâm: “Con nhỏ này làm gì mà viết cho mình, à, phải viết hay
vẽ gì đây ta, tới hai ba đôi giấy lận nhỉ? Còn giấy kẻ ô li nầy luôn, hey, thì
ra cũng có người làm biếng viết không được nữa cuốn như thế này, mình lúc nào
cũng có bạn đồng hành.”

Bình nhét tất cả những gì còn lại vào
cặp. Nếu những giờ khác, Bình đã không kiềm chế được tò mò mà mở ra ngay để coi
nội dung trong đó rồi, nhưng giờ này,cả trường người ta về hết, nó không nhanh
chân khóa cửa lớp và nhà xe thẳng tiến thì có nước leo cổng mà lếch xác về nhà.

Bình đọc những gì Huỳnh viết, dài
lắm, nhưng nó đã hiểu được nội dung chủ yếu là gì. Mỉm cười, nó xếp mẩu giấy
lại.

Sáng hôm sau, Bình vẫn đến lớp sớm,
nhưng thay vì đứng ở hành lang hóng gió, cô nàng cứ nhấp nha nhấp nhỏm dòm về
phía cổng, thi thoảng lại nhìn theo hướng cầu thang… Khoảng 10 phút như thế
thì điều cô mong chờ xuất hiện.

-Trời ơi, sao giờ này mới vô? Hai đứa
bay nhanh lên, vào dẹp cặp đi, họp…họp gấp!

-Tao đi đúng giờ như mọi bữa mà ta???
-Hòa ngước lên trần nhà tự hỏi với mình.

Xuyến tròn mắt:

-Vụ gì, tui chưa ăn sáng nữa.

Nó hào hứng:

-Khỏi ăn, ra chơi ăn bù, đảm bảo sau
khi nghe tin “hot nhất trong ngày” của tao tụi mày sẽ no luôn.

Thằng Hòa được mệnh danh là ÔNG TÁM,
và con Xuyến từ ngày chơi chung với Bình và Hòa, thì chắc hẳn không đường nào
là không tránh khỏi cái bệnh ‘nhiều chuyện’ từ hai đứa bạn của mình.

5 giây sau.

-Có quăng cái cặp không mà cũng lâu
thế, lại đây… Xúm vô, coi chừng bị tụi nó lấy…

Bình nhìn xung quanh và giọng nói
ngày càng trở nên hình sự. Ba đứa-một khoảng trời riêng…

“Tui thật sự rất ngưỡng
mộ tình bạn của bạn, Xuyến và thằng Hòa. Bạn thấy tui thân với con Diễm, nhưng
sự thật không như mọi người nghĩ đâu… Cho tui làm bạn thân của các bạn
nhé…”

-Ô…Ô…Ô!!!

-A…A…A!!!

-Thôi, lớp 8 rồi chứ không phải Mẫu
giáo mà đứng đó tập phát âm. Giờ tụi mày tính sao?

Bình vừa hỏi, vừa bỏ thứ vừa làm hai
đứa bạn thân của nó há hốc mồm kinh ngạc kia vào túi quần, phòng khi Huỳnh có
bất ngờ đi ngang qua chỗ tụi nó thì nó đỡ … ngượng vậy.

Mà điều Bình lo không sai thật. Ba
đứa nó đang đứng hướng mặt ra sân, thì nghe đâu đó giọng con Huỳnh la ó vì bị
thằng Hoài Ân nắm tóc. Cả ba đồng loạt quay người lại, nhìn Huỳnh. Huỳnh phóng
cho thằng Ân một cái ánh mắt đầy khó chịu, rồi xóc lại cái cặp, bước đi tiếp.
Thấy tụi nó, Huỳnh cười mỉm. Huỳnh chẳng cần suy nghĩ cũng đoán biết là Bình đã
nói hết cho Hòa với Xuyến rồi. “Ba đứa này lại âm mưu gì đây trời, mình có quá
sai lầm không?”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+