Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân – Chương 02 – Phần 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tối đầu tiên ở Thiếu Lâm, Thất Sách
hưng phấn đến mức gần như không nhắm mắt nổi, nằm trên đống cỏ hỏi tiểu hòa
thượng đủ thứ chuyện, câu trả lời của tiểu hòa thượng khiến đầu óc gã loạn hết
lên.

Cái gì mà Thăng Long phách và Phục
Hổ quyền cần ba mươi lạng mỗi môn, học Túy La Hán tốn hai mươi lăm lạng, Huyền
Hạc thích cùng Vô Ảnh cước không dưới hai mươi ba lạng, dù học Hầu quyền đơn
giản nhất cũng cần một lạng tám tiền. Học gì cũng tốn tiền, vốn không có thứ
gọi là miễn phí.

“Sao lại thế, trên đời lấy đâu ra
lắm người có tiền như vậy?” Thất Sách không tin.

“Người có tiền, có quan hệ trên đời
nhiều lắm, mấy năm nay, những kẻ qua được cửa Thiếu Lâm không phải con cháu
quan lại trong triều cũng là con cháu các thương nhân giúp quan lại kiếm tiền,
kẻ nào cũng tiền bạc đầy mình, không chỉ biến Thiếu Lâm thành chốn thể nghiệm
võ học mà là nơi kết giao quan hệ.” Tiểu hòa thượng tỏ ra mệt mỏi, xoay người
mấy lần: “Trên núi thương gia và quan lại là một nhà, xuống núi họ lại câu kết.
Hay cho Thiếu Lâm chính tông, cung hỉ đệ được đứng vào hàng ngũ.”

Thất Sách thầm nhủ, tiểu sư huynh
đại khái bị gã làm phiền nên đáp loạn xạ, bằng không cũng đang ngủ mơ nói lảm
nhảm. Vì thế gã không quấy nhiễu nữa, thử nhắm mắt lại.

Hôm sau, gà rừng mới cất lên tiếng
gáy, Thất Sách tỉnh lại, đặt tay lên ngực, tim vẫn đập liên hồi nhưng tiểu hòa
thượng nằm cạnh đêm qua đã không thấy đâu nữa.

Gã cả kinh, lẽ nào sư huynh bỏ mặc
gã, một mình đi tu luyện công phu gánh nước rồi? Gian trá quá, quả nhiên không
lúc nào được phép sơ ý. Gã vội vội vàng vàng chạy khỏi kho củi, thấy tiểu hòa
thượng đang múa quyền trong buổi sớm mai xanh ngắt, lúc đó mới yên lòng, ngồi
xổm xuống xem.

Tiểu hòa thượng múa quyền cực chậm,
xuất chưởng hoặc tung chân đá đều chật vật như đang ở trong một thùng nước vô
hình. Y nhíu mày, hình như không hiểu động tác nào đó.

Cả pho quyền như được diễn luyện
trong bùn nhão, nhiều chiêu thức lặp đi lặp lại, diễn ra chậm đến cực độ. Thất
Sách nhìn một lúc đâm ra buồn ngủ, ngáp dài.

Vất vả một lúc mới “luyện” quyền
xong, tiểu hòa thượng vỗ vỗ vai Thất Sách, cả hai xách thùng không lên. “Giếng
ở lưng núi, xa lắm, đệ tự lượng sức để múc nước cho hợp lý.” Tiểu hòa thượng
dặn, buộc thùng vào cây côn gỗ, cứ thế nhấc lên.

“Gánh nước không thành vấn đề, nhưng
trời sáng rồi sao không thấy các sư huynh luyện võ tập thể nhỉ?” Thất Sách cùng
tiểu hòa thượng sánh vai, tuy biết gánh nước cũng là một phần của tu hành nhưng
tay chân đều ngứa ngáy, muốn được luyện võ học chân chính.

“Mặt trời chưa đến đỉnh đầu, làm gì
có chuyện mấy tên giặc trọc đó tỉnh dậy?” Tiểu hòa thượng bình thản đáp, hai
chân bước đi như bay.

“Không phải chứ?” Thất Sách thầm bội
phục cước lực của tiểu hòa thượng, chỉ dựa vào hai cánh ta nhấc đôi thùng nước
cực lớn lên, chất liệu của đôi thùng dày dặn, không đựng nước cũng nặng lắm
rồi, vậy mà y hoàn toàn không cần dùng vai gánh.

“Chúng chỉ múa may một tí vào lúc
hoàng hôn, như đệ thấy hôm qua đó, thời gian còn lại chúng đều chơi bời, kể cả
mấy lão hòa thượng Đạt Ma viện, dậy sớm chỉ để ăn sáng rồi lại quay về ngủ, đến
trưa trật mới dậy. Nói cho cùng toàn là phế vật.” Tiểu hòa thượng múc đầy nước
vào thùng cho cả hai rồi quay về chùa.

“Đúng rồi sư huynh, vừa nãy huynh
múa quyền gì mà sao giống như mẹ đệ thêu hoa thế nhỉ?” Thất Sách không ngại nói
thẳng.

“Không phải đêm qua đã nói với đệ
rồi sao, ở Thiếu Lâm muốn học gì cũng phải có tiền. Ta không có một xu, chỉ
đành vào lúc hoàng hôm mỗi ngày đứng từ xa nhìn mấy tên giặc trọc múa quyền rồi
tự múa theo, cộng thêm không có võ công tâm pháp, múa nhanh thế nào được?” Tiểu
hòa thượng tiếp tục tiết lộ tình trạng hoang đường diễn ra ở Thiếu Lâm.

Thất Sách kinh ngạc, cước bộ của
tiểu hòa thượng không hề dừng lại, ngữ khí cũng không dồn dập, bản thân gã
không nói câu nào mà cũng thở hồng hộc.

Tiểu hòa thượng thẳng eo, hai vai
vững chãi, thùng nước không hề sánh mất giọt nào. Thất Sách tuy thân thể tráng
kiện nhưng vì bám theo tốc độ của tiểu hòa thượng nên bước chân xiên xẹo, thùng
nước lắc lư, sánh mất quá nửa, thấm ướt quần gã.

Hai gã đổ nước vào ang nước lớn bằng
đá ở nhà bếp, trong đó không thấy bóng ai.

“Lại đến dưới gốc cây viết bậy bạ gì
đây mà.” Tiểu hòa thượng lẩm bẩm, dẫn Thất Sách đến một tiểu viện phía sau nhà
bếp. Trong bóng cây mát rượi, một hòa thượng trung niên đang ôm trán nghĩ ngợi
rất lung, đầu đầy vết ngón tay dính sơn đỏ lòm, không hề biết đến hai gã đang
quan sát. Y cầm con dao nhỏ khắc lên tấm ván gỗ đặt trên đầu gối, mảnh gỗ vụn
vương vãi khắp nơi.

“Tử An sư huynh, đây là sư đệ mới
đến.” Tiểu hòa thượng lên tiếng.

Hòa thượng trung niên nghe có người
gọi liền ném tấm gỗ trên đùi vào ngực áo, đứng dậy nắm tay Thất Sách: “Quân
Bảo, vị này hả?” Hình như lưng y hơi gù.

Thất Sách lúc đó mới biết vị tiểu
hòa thượng chăm chỉ tự học không phải tên là Quân Bảo, chứ không phải nhi tử
bảo bối của đại hiệp Trương Huyền.

“Đệ ấy tên Thất Sách. Sau này sẽ
cùng đệ gánh nước, huynh cứ việc sai bảo.” Quân Bảo nói.

“Thất Sách tiểu sư phụ, thất kính,
thất kính, tôi tên Tử An, phụ trách việc nấu nướng mấy năm, đồ ăn tôi nấu còn
nhiều khiếm khuyết, nếu ăn không hợp cũng mong tiểu sư phụ đừng cho tôi biết,
bằng không tôi lại áy náy.” Tử An mỉm cười, quả thật là nhân vật kì quái không
phân biệt rõ giữa “lời nói ra miệng” và “ý nghĩ tự nhủ”.

Tử An nhìn sắc trời, tựa hồ còn sớm
lắm, bèn lắc đầu đến dưới gốc cây, tiếp tục khắc tấm gỗ.

Quân Bảo cùng Thất Sách lui bước,
tiếp tục gánh nước từ lưng núi về nhà bếp.

“Tử An sư huynh khắc gì nhỉ? Lặng lẽ
ghi lại võ công ư? Hỏng rồi, đệ tuy biết chữ nhưng nếu Thiếu Lâm tự bắt thi
viết, e rằng đệ tiêu đời.” Thất Sách phiền não.

Võ công? Thứ không phổ biến nhất
trong Thiếu Lâm tự chính là võ công, câu hỏi của Thất Sách khiến Quân Bảo suýt
nữa bật cười. “Sư huynh đang khắc tiểu thuyết, tuy vì thế mà biếng nhác công
việc nhưng không ai để ý. Tử An sư huynh suốt ngày khắc tấm gỗ rồi nhìn phù
vân, hiếm khi nói chuyện mới ai.” Quân Bảo đáp.

“Tiểu thuyết? Có phải là truyện
không? Đệ thích nghe truyện lắm, sau này khi không làm đại hiệp nữa, đệ sẽ về
Nhũ gia thôn làm người kể truyện. Hôm khác phải đến tìm Tử An huynh trò chuyện
mới được.” Mắt Thất Sách sáng lên khiến Quân Bảo thoáng thấy kinh ngạc.

“Đúng rồi Quân Bảo sư huynh, đệ chưa
đủ bối phận có pháp hiệu, đệ thấy các vị sư phụ bận ngủ đó không buồn để ý đến
đệ đâu, chi bằng sư huynh giúp đệ đi.” Thất Sách nói.

“Pháp hiệu gì hả? Nếu đệ muốn được
liệt vào phổ hệ Thiếu Lâm, ít nhất cũng tốn một trăm lạng, đệ cho ta nhé?” Quân
Bảo bật cười, y không nhận ra hôm nay bản thân hình như đặc biệt vui vẻ, bời
bình thường y vốn bị bắt nạt, lạnh nhạt, nay có thêm một cao thủ cũng giống
tính mình. Vị cao thủ này không chỉ nói nhiều mà hết sức tự tôn, tuy nước trong
thùng không ngừng sánh ra, vẫn tìm cách theo kịp cước bộ của y. Quân Bảo học
công phu gánh nước này ở Thiếu Lâm đã sáu năm, công phu hạ bàn cực kỳ vững
chãi.

Hai gã cứ thế cắm đầu gánh nước, vốn
chỉ cần gánh nửa thời thần là xong nhưng Quân Bảo hết sức hiếu kì xem khí nào
khí thế không chịu thua kém của Thất Sách sẽ tắt, vì thế buổi trưa hai gã về
nhà bếp ăn cơm xong lại tiếp tục gánh nước, lượng nước gánh được vượt xa mức
hàng ngày của Quân Bảo. Y bụng bảo dạ, người nhà quê vô tri thật đáng sợ.

Y lén liếc nhìn bắp chân Thất Sách
run lên, bờ vai dần oằn xuống, biết tiểu tử này không thể sánh với mình, nếu y
không dừng lại tất gã sẽ bị chuột rút, gân vai co lại, đau đớn tột độ. Y vốn
không muốn vậy, nên lặng lẽ chấm dứt dánh nước, cầm bộ y phục hôi rình, dẫn
Thất Sách ra khe suối xa giặt giũ.

Hai gã đến bên con suối nhỏ, có năm,
sáu tiểu hòa thượng đang giặt y phục.

Thất Sách tự nhủ, Thiếu Lâm tự vận
động nhiều, các sư huynh nhất định đổ nhiều mồ hôi, ướt rồi khô, khô rồi lại
ướt, gã là người mới đến, tất nhiên phải giúp họ giặt.

“Con trai đại hiệp Trương Huyền đến
giặt y phục.” Một hòa thượng trẻ tuổi nằm trên tảng đá ven suối sưởi nắng, chân
thả trong nước, ngữ khí tỏ ra cực kỳ khinh miệt. Tất cả cùng cười rộ, Quân Bảo
không đáp, ngồi xổm xuống giở y phục ra.

Thất Sách không biết Trương Huyền là
nhân vật thế nào, nhưng nghe rõ ý trào phúng của mọi người, gã và Quân Bảo cùng
ở trong kho củi, lại gánh nước nửa ngày cùng nhau, trong lòng không khỏi bất
bình cho tiểu sư huynh.

“Y phục dành cho khách quý này cứ
ném xuống nước khẽ vò là xong, những y phục khác phải đem luyện thủ kình, xem
có thể trực tiếp vắt khô hay không.” Quân Bảo dặn, chợt nhận ra Thất Sách hình
như không nghe.

Thất Sách nhìn một tăng nhân đứng
bên bờ suối, nháy mắt cười cợt học theo dáng vẻ múa quyền cực chậm của Quân Bảo
khiến chúng nhân ôm bụng cười rũ. Xem ra Quân Bảo là đệ tử bị khinh thường nhất
ở Thiếu Lâm.

Thất Sách trừng mắt nhìn chúng tăng,
người ta bảo tu võ phải tu đức trước nhưng toán tăng nhân này không mảy may
thấy chữ đức đâu cả. “Huynh ấy tên Quân Bảo, không phải con trai đại hiệp Trương
Huyền gì hết.” Gã lên tiếng, Quân Bảo vội đưa y phục bẩn cho gã, hàm ý gã không
nên nói loạn xạ.

Tất thảy tăng nhân tắt cười, nhìn
sang hòa thượng trẻ tuổi nằm phơi nắng bên suối.

Hòa thượng uể oải ngồi dậy, nhìn
Thất Sách đang giặt áo.

Thất Sách bị chiếu tướng, tuy không
thoải mái nhưng gã không tránh.

“Ta nghe người khác nói rằng tối qua
có một thằng ngốc kiết xác gia nhập Thiếu Lâm, cùng hội cùng thuyền với con
trai đại hiệp Trương Huyền, tên là Thất Sách hả? Thất Sách? Tên thật vớ vẩn.”
Ánh mắt hòa thượng trẻ tuổi sắc như lưỡi câu, môi trề ra chế nhạo.

“Nói năng cho tử tế một chút, đều là
sư huynh đệ, hơn nhau ở chỗ vào chùa trước hay sau, có gì đáng cười?” Thất Sách
tức giận trừng mắt nhìn tiểu hòa thượng, bầu không khí căng thẳng hẳn.

“Thế nào? Đắc tội với phương trượng
chưa đủ, định đắc tội với cả Hàn Lâm Nhi ta ư?” Hòa thượng nói ra tên mình,
đứng dậy hoạt động gân cốt, xem ra trận giao chiến bên bờ suối khó lòng tránh
được. Hàn Lâm Nhi là đầu lĩnh của các tăng nhân làm việc vặt, tuy không nhờ ném
tiền ra để vào chùa nhưng nhờ khí chất thống soái trời sinh nên nhanh chóng trở
thành lão đại của phòng giặt giũ. Cũng bởi Hàn Lâm Nhi hứng chịu đủ cơn giận
của con cháu quý tộc giàu có, giờ gặp được đối tượng có thể bắt nạt như Quân
Bảo, tất nhiên hắn phải tỏ uy phong đôi chút.

Hàn Lâm Nhi giẫm xuống tảng đá nhảy
bật lên mấy cái, đến trước mặt Thất Sách, xoa cái đầu nhẵn thín của gã: “Ngươi
còn chưa học võ công? Tốt lắm, ta chỉ dùng một tay một chân và nửa pho Kim
Cương La Hán quyền được không? Cho ngươi sử dụng Biển Đảm quyền, Canh Ngưu
chưởng sấm động bên tai của người nhà quê, xem có chạm được nửa chéo áo của ta
chăng.” Hàn Lâm Nhi vuốt trán Thất Sách, thỉnh thoảng gõ gõ, hoàn toàn không
coi gã ra gì.

Thất Sách cảm giác trong lòng nóng
bừng nhưng biết rằng mình không phải đối thủ của Hàn Lâm Nhi. Đấu mà biết thua
chắc quả thật vô vị, lại sợ bị đuổi khỏi chùa, tai gã nóng lên.

“Giặt y phục đi, không đáp là xong.”
Quân Bảo hạ giọng khuyên. Thất Sách vắt y phục thật mạnh, trút hết cơn giận vào
đó.

“Không dám trả đòn là lựa chọn chính
xác, vốn bọn ta đợi ngươi, đừng theo chân con trai bảo bối của đại hiệp Trương
Huyền, không có tiền đồ gì đâu.” Hàn Lâm Nhi ngồi xổm xuống, cười hì hì nhìn
Thất Sách, “đá gãy mũi hắn chắc sẽ khiến tên nhà quê ngươi nổi giận, thế nào”

Thất Sách nhìn hắn với vẻ không dám
tin, vì sao mới bước chân khỏi Nhũ gia thôn lại gặp ngay kẻ du côn thế này nhỉ?

“Bắt nạt người ta có gì hay ho?”
Thất Sách hỏi, gã thật sự không hiểu.

“Hỏi hay lắm.” Hàn Lâm Nhi tiu mỉm
cười nhưng trong lòng bực bội, tên nhà quê này nói năng quả thật kì quái tột
độ, nhất thời hắn không biết trả lời thế nào.

Quân Bảo nhìn Thất Sách. Kỳ thật y
không ngại việc bị đá mấy cái, y đã quen rồi.

Hàn Lâm Nhi cười lạnh đứng dậy: “Vậy
thì không đánh…”

“Không đánh.” Thất Sách không cần
nghĩ ngợi nhiều.

“Không chạy được đâu, đến lúc hoàng
hôn luyện quyền, ngươi sẽ nếm mùi.” Hàn Lâm Nhi búng lên trán Thất Sách.

Rồi cũng đến lúc Thất Sách hưng phấn
nhất: tập võ tập thể khi hoàng hôn buông xuống.

Võ công Thiếu Lâm lưu truyền rộng
rãi, tám chín phần võ quán trong dân gian đều lấy chiêu bào Thiếu Lâm chính
tông, dù ai không luyện cũng nghe được đôi điều về võ công Thiếu Lâm.

Lão nhân kể chuyện cũng nói rằng,
công phu Thiếu Lâm thiên về nhanh nhẹn, mạnh mẽ, lúc thực hiện động tác cả bộ
pháp, thân thể, tay chân đều được vận dụng, lấy chữ nhanh làm sở trường, lấy
cương mãnh làm tâm phá căn bản, võ thuật chú trọng “nội luyện hơi thở, ngoại
luyện gân cốt, da dẻ.” Võ công của Thiếu Lâm thậm chí đao thương bất nhập,
dương cương uy vũ, người luyện thành có thể tay chẻ đá tảng, đầu đập vỡ bia đá,
công phu Kim Chung tráo là ví dụ.

Quân Bảo không tham gia luyện võ tập
thể, trừ vì một nguyên nhân bi thương khác, còn vì khi Thất Sách nhập môn dù
thế nào vẫn có hai con gà, y vào chùa chỉ với hai bàn tay trắng.

Y chỉ biết đứng ở đầu hồi kho củi,
nhìn chúng nhân tập võ từ xa, theo đó mô phỏng.

Hơn năm trăm người rình rình rang
rang dàn hàng trước đại điện, đứng trước hay sau tùy theo độ hoa lệ của y phục,
những tăng nhân lao dịch như Thất Sách đứng cuối cùng.

Thất Sách tỏ ra hơi nóng lòng, nhấc
mũi chân lên, sợ đứng im sẽ không nhìn rõ động tác thị phạm ở trên đại điện.

“Hôm nay học cái gì? Không hiểu
chúng ta đủ tiền không?” Hai tăng nhân đứng cạnh gã thì thầm.

“Tháng trước chúng ta học Vô Ảnh
cước, hiện tại chỉ còn hơn hai chục lạng bạc, nếu giá môn tới đây quá đắt,
chúng ta chỉ còn nước chọn những môn hạ giá mà thôi.” Một tăng nhân thở dài.

Thất Sách chợt xòe tay, lòng tay đẫm
mồ hôi. Gã không có nửa xu trong người.

Một hòa thượng núc ních lên đài, tất
thảy nhiệt liệt vỗ tay.

“Chào các vị! Chương trình học hôm
nay thật vinh dự mời được Thiếu Lâm đệ nhất võ tăng, đại sư huynh của tệ tự đến
chỉ giáo. Đại sư huynh đã tốt nghiệp khóa bốn mươi bảy của Đạt Ma viện, hiện
giờ đảm nhiệm vị trí thủ tịch Đạt Ma viện, đại sư huynh không chỉ tinh thông
năm môn tuyệt kĩ còn tự sáng tạo ra Bàn Cổ Khai Thiên quyền bất phàm, tháng
trước được Đạt Ma viện chứng nhận, được liệt vào một trong bảy mươi hai tuyệt
kĩ của Thiếu Lâm, thành tựu phi phàm!” Người chủ trì nắm chặt tay kích động vô
cùng. Phương trượng cười híp mắt đứng cạnh đó, dưới đài vang lên tiếng vỗ tay.

Đại sư huynh bước lên đài, nhìn
chúng tăng bên dưới với vẻ kẻ cả. Thất Sách nhận ra là vị võ tăng tối qua quát
mắng gã rằng đừng mơ bước chân vào chùa.

“Môn hôm nay định dạy các vị, chỉ e
các vị không học được, là Bàn Cổ Khai Thiên quyền do bản nhân tự sáng tạo.” Đại
sư huynh tự phụ chắp tay ra sau lưng, “không phải bản nhân tự khoe, bề ngoài
pho quyền này chỉ có sáu sáu ba mươi sáu chiêu nhưng kỳ thật ẩn chứa một trăm
linh tám biến hóa xuất kỳ bất ý, vốn định thu một trăm linh tám lạng bạc nhưng
sợ các vị thiếu tiền lại hiếu học, hôm nay đại giảm giá, nếu học cùng với Thiên
Cẩu Thực Nguyệt cước cũng do bản nhân sáng tạo, chỉ cần bảy mươi hai lạng mà
thôi.”

“Không giữ lại chiêu nào, quyền nào
cũng là thật lòng. Một lần lễ bái là được dạy tận tình. Bằng không sẽ trả lại
hết học phí.” Người chủ trì hô to bổ sung, kích động đến mức nước mắt trào ra.

“Học xong lại được nhận chứng thư
thất thập nhị tuyệt kĩ, có cả tên do chính đại sư huynh viết.” Phương trượng từ
ái vuốt râu, cười đến độ mắt nheo lại như sợi chỉ.

Tiếng cổ động dưới đài vang lên,
những đệ tử có tiền chụm đầu, thi nhau gật đầu khen ngợi.

Gã mập hôm qua mới đến lớn tiếng:
“Giảm giá cái gì? Giang hồ huynh đệ kính trọng gọi mỗ là Kim Kiệu Thần Quyền
Tiền La Hán, lẽ nào là hư danh? Quyền cước hạ giá mỗ không có hứng học. Một
trăm linh tám lạng. Một lạng cũng không cần giảm.”

“Nói đúng lắm, người trên giang hồ
đều gọi mỗ là Quyền Kim Cước Ngân Vương Tam Ca, học quyền đương nhiên cũng phải
tương xứng.”

“Quyền cước trước kia đúng là nhàm
chán, mỗ mới không thèm học, Thiếu Lâm thất thập nhị tuyệt kĩ mới nhất thì phải
học trước khi được lưu hành mới hay ho, hơn trăm lạng có là gì đâu.”

Những đệ tử có tiền gật đầu khen
phải, chỉ khổ mấy tăng nhân lao dịch đứng cuối hàng.

Thành thử nhưng công tử có tiền ở
lại học Bàn Cổ Khai Thiên quyền, được đại sư huynh đích thân dạy dỗ, những
người còn lại bị người chủ trì đưa đến dưới gốc cổ thụ ở góc sân.

Thất Sách nhìn những người luyện
quyền ngoài xa với vẻ ngưỡng mộ. Hàn Lâm Nhi đứng phía trước cười lạnh nhìn gã.

“Mấy tên kiết xác các ngươi nên tự
biết thân biết phận. Học võ công là phải trả học phí, huống hồ học võ công của
Thiếu Lâm tự cao vời? Được rồi, được rồi, các ngươi đủ tiền học gì nào?” Người
chủ trì ngáp dài.

“Bọn tiểu đệ gom lại được hai mươi
lạng, hy vọng sư huynh lấy giá đoàn thể giúp cho.” Hàn Lâm Nhi cung cung kính
kính bước lên, đưa hai mươi lạng tới.

Thất Sách ngẩn người. Hai mươi lạng?
Gom góp? Bản thân gã nửa cắc không có, tự nhân không thuộc đoàn thể tăng nhân
lao dịch, hà huống còn mấy chuyện không vui, càng không muốn bị Hàn Lâm Nhi
liệt vào “đoàn thể”.

“Lần tới nhớ góp nhiều một chút, hai
chục lạng mà những ba mươi người học – vậy dạy các ngươi Hầu quyền trong Thập
bát đồng nhân, ít nhất cũng sử dụng được lúc phá trận hạ sơn, đừng nói là bọn
ta không chiếu cố các ngươi.” Người chủ trì vỗ tay, gọi một hòa thượng lớn tuổi
mập mạp tới.

Giới thiệu lai lịch hòa thượng mập
xong, người chủ trì cầm mười lạng bạc đi mất.

Hòa thượng
mập là Viên Cương sư huynh trấn thủ cửa ải Hầu quyền trong Đồng nhân trận nhiều
năm, tinh thông Hầu quyền, ngoài ra không thông thạo môn nào. Hàng ngày Viên
Cương dựa vào dạy Hầu quyền để nhận hối lộ, mong đến ngày xuống núi mua ruộng
cưới vợ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+