Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thiếu nữ toàn phong 1 – chương 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 1.

“Nó vẫn dám vác mặt tới kìa!”

“Đồ mặt dày, nếu tao là nó, tao đã đào lỗ chôn cái bản mặt đó đi
cho rồi.”

“Kìa, nó ra rồi.”

“Mong nó đừng đến chỗ tao!”

“Việc gì phải sợ! Nếu nó dám đến, tao đá bay cho coi!”

Trong ánh nắng đầu xuân, một đám đệ tử vận võ phục trắng của võ
quán Toàn Thắng đang đứng tụ tập bàn tán, những con mắt hằn học, khinh khỉnh
nhìn chằm chằm vào một cô bé khoảng mười bốn tuổi đang đi đến.

Mình phải ra, mình không làm gì sai, tại sao lại không dám ra?!
Nếu hôm nay không ra, chứng tỏ mình tâm địa xấu, thừa nhận mình thua sao!

Nhưng, mình không sai!

Bách Thảo cắn chặt môi, ngẩng cao đầu, thẳng người đi đến giữa sân
võ quán, hai tay nắm chặt, cứ nghe thấy kẻ nào chửi mình, cô lập tức trợn mắt
nhìn thẳng vào mặt kẻ đó, khiến kẻ này lập tức ngậm miệng.

Im phăng phắc.

Cô ngẩng đầu rất cao, đứng vào cuối hàng, mọi người xung quanh tự
động nhích ra xa để cô đứng một mình.

“Thích Bách Thảo! Cô tưởng bọn tôi sợ cô hả?!”

Tiếng con gái choe chóe vang lên.

Bách Thảo cau mày, đó là Quang Nhã, đứa con gái thường ngày không
ưa cô nhất. Quang Nhã đỏ mặt, từ trong hàng bước ra, đứng trước mặt cô, tức
giận hét lên:

“Rốt cuộc cô là loại người gì? Tại sao đã làm chuyện nhục nhã như
vậy mà vẫn vênh váo thể? Tạo sao còn dám vác mặt đến đây? Cô không biết ở đây
không ai chào đón cô sao?!”

“Tôi không làm chuyện nhục nhã.”

Bách Thảo nắm chặt tay, ngẩng cao đầu.

“Cô… cô…” Quang Nhã giận tái mặt, nói không thành tiếng: ”… Ai đã
nuôi cô? Ai cho cô tiền đi học? Cô sống ở đâu, ăn ở đâu, vậy mà cô lại dám…”.

“Tôi dám thế nào? Chẳng lẽ phải nói dối? Chẳng lẽ phải lừa người
ta? Sư phụ nói, trong hoàn cảnh nào con người ta cũng phải biết phân biết đúng
sai, vinh nhục, chẳng lẽ vì cuộc thi sắp tới mà chúng ta có thể nói dối, lừa
gạt người khác hay sao?!” Cố sức hít thật mạnh để không bật khóc vì cô là Thích
Bách Thảo kiên cường nhất, trong bất cứ việc gì thì đúng là đúng, sai là sai.

“Cô… cô… Hu… hu…”

Quang Nhã tức tối, bật khóc, khuôn mặt xinh xắn đẫm nước mắt,
giống như một con búp bê tủi thân. Những đứa khác không nhịn được, phẫn nộ nhìn
cô. Một đứa hét lên:

“Đánh, đánh đi!”

Lập tức mấy đứa khác lao ra đá, đạp túi bụi!

Đá trước!

Đá sau!

Đá ngang!

Đạp!

Tiếng gió xẻ không khí, những cú đá chân vun vút như tấm lưới dày
bủa vây Bách Thảo! Như bức tranh màu nước đóng khung, cô ngoan cường giữ thẳng
lưng, một mình, đơn độc, bị bao vây trong sát khí và thù hận.

“Ái!”

“Ối!”

“Ái da!”

Mấy đứa con trai lăn lộn trên mặt đất, ôm đầu rên la, trên mặt đứa
nào cũng có một dấu chân, mà chủ nhân của dấu chân đó vẫn đứng yên tại chỗ,
lưng thẳng, ngoan cường, cố ngẩng cao cái đầu bé nhỏ.

Cô không làm sai!

“Thích Bách Thảo!”

Ba người đàn ông trung niên vận võ phục trắng, thắt đai đên từ
phía đông đình viện đi đến, trong đó có một người mặt đỏ lừ. Nhìn lũ con trai
bị đánh ngã nằm ngổn ngang trên đất, mắt tối sầm, ông ta quay sang đứa bé đứng
thẳng người giữa sân, nói:

“Con đánh chúng nó hả?”

“Vâng!”, Bách Thảo cúi đầu nói.

Ba người đàn ông nhìn nhau, vẫn là người mặt đỏ lừ, nửa cười nửa
không, nói: “Xem ra Khúc sư đệ nói không sai, quả nhiên con có tư chất luyện
Taekwondo”.

Bách Thảo im lặng.

“Bây giờ võ công của con lợi hại như vậy, cái võ quán nhỏ bèo bọt
này không dạy được nữa rồi.”

Người đàn ông mặt đỏ cười gằn, ho khan mấy tiếng: “Hay là con đến
võ quán khác tiếp tục tập luyện, sau này nếu có ngày đoạt chức vô địch Quốc
gia, chỉ cần nói với phóng viên con đã học những bài tập vỡ lòng ở võ quán Toàn
Thắng này là đã không uổng công chúng ta dạy dỗ rồi”.

Bách Thảo kinh ngạc ngẩng đầu.

Thế là thế nào? Sao lại bảo cô đến võ quán khác tiếp tục tập
luyện?

“Hành lý của con đã thu xếp xong, để sẵn ngoài cửa lớn rồi.” Người
đàn ông mặt đỏ không nhìn cô, quay đầu nói với đám trẻ: “Thôi, tất cả tập hợp,
vì trận thi đấu của võ quán vào tháng Năm tới, các con phải phấn chấn tinh
thần, tăng cường tập luyện”.

Bách Thảo cắn môi, đứng vào hàng cùng với đám con trai đang lồm
cồm bò dậy, phủi quần áo. Mặt lạnh tanh, cô không thèm để ý đến ánh mắt hằn
học, tức tối của bọn chúng,

“Thích Bách Thảo, con không hiểu lời ta hay sao?”

Người đàn ông mặt đỏ bất lực nhìn Bách Thảo đứng trong hàng, nói
tiếp:

“Nếu con không hiểu thì để ta nhắc lại lần nữa, con hãy đến võ
quán khác, hoặc là đi đâu thì tùy, võ quán Toàn Thắng nhỏ mọn này không phụng
dưỡng nổi một vị đại Bồ tát là con.”

“Trịnh sư bá!”

Bách Thảo kinh hoàng kêu lên, không dám tin là thật, toàn thân
lạnh buốt, chẳng lẽ cô bị đuổi thật sao, vì chuyện hôm qua mà phải đuổi cô đi
sao?

“Đừng gọi ta là sư bá, ta không có phúc làm sư bá của con.” Trịnh
Uyên Hải mặt lạnh tanh liếc cô lần nữa:

“Con hãy đi ngay lập tức”.

“Liễu sư bá! Trịnh sư bá!”

Bách Thảo hốt hoảng, cố trấn tĩnh nhìn vị sư bá kia, nhưng sắc mặt
Liễu sư bá còn khó coi hơn. Ông né tránh ánh mắt cô, hình như hai người đã bàn
bạc với nhau rồi mới đưa ra quyết định này.

“Gọi gì? Còn không đi mau, hay muốn ta đuổi đi?”, Trịnh Uyên Hải
quắc mắt quát.

“Con không đi.”

Bách Thảo cố nén nỗi sợ hãi trào lên trong lòng, bướng bỉnh nói:

“Con không làm gì sai, con không sai, con không đi.”

“Con không làm gì sai?” Trịnh Uyên Hải tức giận cười lớn: “Còn một
tháng nữa là đến cuộc thi đấu giữa các võ quán, trong thời điểm quan trọng cần
tăng cường uy danh của võ quán Toàn Thắng, mà con lại làm như vậy, Toàn Thắng
còn mặt mũi nào nữa? Võ quán Toàn Thắng giờ đây đã trở thành trò cười cho các
võ quán khác!”.

Ngực cô đột nhiên phập phồng, hai tay nắm chặt nói:

“Từ nhỏ đến giờ sư phụ luôn dạy, người tập Taekwondo cần có tinh
thần Taekwondo, phải có liêm sỉ, biết phân biệt đúng sai, không thể vì bất cứ
lý do gì mà làm giả làm dối, vì lợi ích hư vinh mà lừa dối người kahcs thì càng
không nên, như vậy mới là có tinh thần Taekwondo.”

Sắc mặt Trịnh Uyên Hải từ đỏ chuyển sang trắng, mắt vằn lên những
tia máu li ti, hầm hầm nói:

“Đúng, con nói đúng, người sai là ta! Con hài lòng chưa! Nhưng ta
là chủ võ quán này, ta có quyền không cho con tập ở đây, ta cũng có quyền không
cho con tiếp tục ở lại đây! Cho nên, bây giờ con hãy đi cho!”

“Con…”

Bách Thảo hoảng loạn.

“Con không đi, con… con phải đợi sư phụ trở về… Sư phụ sẽ không
đuổi con…”

“Ha ha, Khúc Hướng Nam? Ông ta cũng là người ở nhờ võ quán này,
làm gì có tư cách can thiệp? Thích Bách Thảo, khôn hồn thì tự đi khỏi đây, nếu
không đừng trách ta đuổi cổ! Thế nào, có đi không?”

Trịnh Uyên Hải lạnh lùng, đằng hắng một tiếng, mắt đảo khắp lượt
các đệ tử đang đứng ngây trên sân võ quán, nói:

“Từ nay về sau, nó không phải là người của võ quán Toàn Thắng này,
không có bất kỳ liên quan nào với các con, bây giờ các con lập tức lôi nó ra
khỏi đây!”

Ánh nắng sáng lóa đến nhức mắt.

Trước mặt hình như có vô số điểm sáng xoay tròn, Bách Thảo choáng
váng, những khuôn mặt đáng ghét đầy thù hận nhòa dần, mình đã sai ư, lẽ nào
mình đã sai?

Cô bị lôi, đẩy, kéo đi xềnh xệch.

Hình như có rất nhiều cánh tay lôi, đẩy.

Có phải chính những người hằng ngày sống cùng cô, luyện tập cùng
cô đã đuổi cô đi, đẩy cô ra khỏi cổng, sau đó đóng sập cổng lại?

Toàn thân lạnh toát, Bách Thảo đứng trơ trọi ngoài cổng võ quán.

Đứng dưới gốc cây quế già, bất giác nhìn lên tấm biển lớn trên
cánh cổng đồ sộ, trên tấm biển màu đó có bốn chữ cỡ lớn màu vàng “Võ quán Toàn
Thắng”. Tất cả mọi người đều cho là cô đã làm sai, vậy cô đã làm sai thật sao?

Khi Trịnh sư bá đã vỡ tấm ván bằng gỗ tùng dày đúng tám phân khiến
người nâng tấm ván là sư huynh Trọng Hòa loạng choạng suýt ngã, tất cả mọi
người, kể cả những phóng viên có mặt đều kinh ngạc thán phục, hò reo cổ vũ.

Thậm chí còn nghe tiếng một phóng viên trầm trồ:

“Thì ra thực lực của võ quán Toàn Thắng không tồi! Cuộc thi đấu
năm nay biết đâu võ quán Toàn Thắng sẽ là một con hắc mã.”

Nhưng cô biết Trịnh sư bá không có công lực lớn như vậy.

Suốt ngày chìm trong men rượu, Trịnh sư bá đến cả một thanh gỗ
tùng mỏng cũng không đá vỡ ra được, sao đột nhiên có thể đá vỡ tấm gỗ dày như
thế chứ? Từ trong thùng rác, cô đã tìm thấy tấm gỗ tùng dày tám phân bị vỡ đôi,
phát hiện vết nứt sẵn đã được dán lại, bên trên vẫn còn dấu keo dán, một tấm gỗ
như vậy ngay đứa trẻ mới học Taekwondo cũng có thể đá được.

Là cô đã sai ư?

Cô không nên đến phòng Trịnh sư bá hỏi tại sao ông làm vậy, vì sao
phải làm trái tinh thần Taekwondo để đánh lừa phóng viên? Cô tưởng khi hỏi như
vậy, chỉ có cô và Trịnh sư bá, không ngờ đúng lúc đó, phóng viên vừa phỏng vấn
xong quay trở lại nên đã nghe thấy câu chất vấn của cô.

Cho nên, cô đã sai ư?

Màn đêm đen kịt.

Vừa đói vừa lạnh, Bách Thảo dựa lưng vào thân cây từ từ ngồi xuống
cạnh đống đồ đạc ít ỏi, chỉ có chiếc cặp sách và bộ đồng phục học sinh, những
bộ quần áo khác không thấy đâu, trên người vẫn mặc bộ võ phục trắng. Cô vẫn
không hiểu, cô đã sai thật ư?

Ngồi ôm gối.

Nước mắt không thể kìm nén lăn từng giọt trên má Bách Thảo.

Tại sao lại như thế? Tuân thủ lễ nghĩa, biết liêm sỉ, nhẫn nại,
kiên cường… đó là lời sư phụ đã dạy cô, sư phụ nói đó là yêu cầu cơ bản nhất
trong tập luyện Taekwondo. Mặc dù, Taekwondo là một môn võ hưng thịnh ở Hàn
Quốc nhưng lại có nguồn gốc từ Trung Quốc, tinh thần Taekwondo bắt nguồn từ
tinh túy văn hóa Trung Quốc nên đã là người Trung Quốc, muốn luyện Taekwondo
thì càng phải nghiêm khắc tuân thủ tinh thần Taekwondo.

Không, cô không làm sai.

Bách Thảo mím chặt môi.

Đợi sư phụ quay về, sư phụ nhất định nói, người sai không phải là
cô, mà là Trịnh sư bá.

 

Buổi chiều.

Tại trường trung học số một của thành phố.

“Này, tối qua tập xong không tắm hả, hôi quá!” Trong giờ học, Hiểu
Huỳnh cầm cuốn vở quạt phành phạch.

Bách Thảo vẫn lặng lẽ làm nốt bài tập Toán.

“Cậu vẫn chưa làm xong bài tập hả? Lạ thật đấy, mọi khi, lần nào
cậu cũng làm đủ bài cơ mà, chẳng phải cậu là học sinh chăm chỉ sao?”

Bách Thảo vẫn viết lia lịa, không ngẩng đầu lên.

“Này, cậu viết nhanh quá, đầu cậu là cái máy tính hay sao thế?
Không cần nghĩ, cứ viết lia lịa. Này, này, sao không trả lời. Mặc dù võ quán
Tùng Bách chúng mình đối địch với võ quán Toàn Thắng của cậu, nhưng chúng ta
vẫn là bạn. Mình biết, lần trước sư huynh Nhược Bạch đã đánh bài sư huynh Trọng
Hòa lợi hại nhất của các cậu, sư tỷ Sơ Vy đánh bại sư tỷ Lê Lam lợi hại nhất
của các cậu khiến Toàn Thắng mất mặt, câu cũng buồn suốt mấy ngày, nhưng cậu
cũng không còn bực nữa cơ mà, sao hôm nay…”

“Đúng rồi, cuộc thi đấu giữa các võ quán năm nay cậu có tham gia
không? Mỗi võ quán chỉ được cử ra ba người, mình sợ không có hy vọng…”

Hiểu Huỳnh nói một tràng như bắn súng liên thanh, cũng như Bách
Thảo, Hiểu Huỳnh từ nhỏ đã sống trong võ quán. Chỉ khác là năm Bách Thảo tám
tuồi đã được sư phụ đưa về nuôi, còn cha mẹ Hiểu Huỳnh là lái xe và bảo mẫu của
võ quán Tùng Bách.

Lúc đầu, cô hoàn toàn không thích Bách Thảo.

Cô không thấy ai kỳ quặc như Bách Thảo.

Nếu không phải sau nay biết Bách Thảo là trẻ mồ côi, cha mẹ đều
chết trong một tai nạn giao thông thì quả thật cô đã cho rằng Bách Thảo khinh
người, mặt lúc nào cũng vênh lên, khinh khỉnh không thèm nhìn ai.

Nhưng, ngồi cùng nhau lâu dần mới phát hiện ra.

Thì ra Thích Bách Thảo gặp trở ngại trong giao tiếp, vênh mặt lên
chẳng qua là sợ bị người khác hỏi chuyện, khinh khỉnh là vì muốn giữ khoảng cách
với các bạn trong lớp. Thực ra, tính tình Bách Thảo rất dễ chịu, nhẫn nhịn, cho
dù cô có trách móc, phàn nàn gì cũng không bao giờ giận.

Nói cách khác, Bách Thảo chỉ là con hổ giấy không hơn không kém.

“Ọc… ọc… ọc…”

“Ọc… ọc… ọc…”

Hiểu Huỳnh vểnh tai nghe, cuối cùng xác định mấy âm thanh vui tai
vừa rồi là từ bụng Bách Thảo phát ra, cô hào hứng reo lên: “Ái chà, Bách Thảo,
bụng cậu biết hát! Đấy nghe xem!”.

“Ọc… ọc… ọc…”

“Ọc… ọc… ọc…”

Bách Thảo cau mày, mở nắp chai nước, uống liền mấy ngụm. May mà
chai nước vẫn còn ở trên bàn, không để trong phòng của võ quán, nếu không thì
đến nước cũng không có mà uống.

“Cậu không ăn hả?”, Hiểu Huỳnh tò mò hỏi.

Bách Thảo bị đuổi khỏi võ quán từ chiều qua nên chưa kịp ăn gì.
Trong người không một xu, mấy đồng tiền lẻ tích cóp được đều cát trong con ếch
đựng tiền tiết kiệm để ở võ quán.

“Hay là ăn tạm cơm hộp của mình.”

Hiểu Huỳnh mở hộp cơm, bên trong có một ngăn cơm đầy, có rau xào,
hai con tôm, một quả trứng rán. Bách Thảo liếc nhìn, nước miếng ứa ra, cô lấy
chai nước uống ừng ực mấy ngụm thật to rồi tiếp tục cắm cúi làm bài.

“Này, cậu sao thế?” Hiểu Huỳnh phát cáu: “Mình biết tính cậu kỳ
cục, nhưng cũng không nên kỳ cục như thế! Mình là bạn tốt duy nhất của cậu! Cậu
cứ thế này mình sẽ tuyệt giao vơi cậu cho xem!”.

“… Mình không đói”, Bách Thảo cúi đầu nói.

“Ha ha, cuối cùng cũng nói rồi! Thế nào, cậu sợ bị mình tuyệt giao
hả? Yên tâm, mình chỉ dọa vậy thôi, mình không đoạn tuyệt với cậu đâu. Cậu cũng
là bạn tốt duy nhất của mình mà, nhưng… “ Hiểu Huỳnh nhìn Bách Thảo từ đâu
xuống chân, nói tiếp: “Cậu nói dối phải không? Trên mặt cậu rõ ràng có ba chữ,
bên phải có chữ tôi, bên trái có chữ đói, trên trán có chữ rất, cộng lại thành
là Tôi rất đói!”.

“Reng!”

Tiếng chuông đáng yêu vang lên, giải phóng Bách Thảo khỏi những
lời nói thao thao bất tuyệt, yên lặng liếc nhìn hộp cơm Hiểu Huỳnh vừa vội vàng
cất đi, bụng lại sôi lên ùng ục.

Cô thật sự rất đói.

Cái đói đã bắt đầu từ hôm qua đến tận tối.

Cây quế ở cổng võ quán Toàn Thắng lá dày đặc, che kín trời. Ánh
trăng đêm lọt qua kẽ lá, cHiểu lên người Bách Thảo đang ngồi dựa vào gốc cây.
Cô lợi dụng ánh trăng yếu ớt để đọc bài tập tiếng Anh vì thầy nói ngày mai có
bài kiểm tra học thuộc lòng.

Nhưng không học được.

Đói cồn cào.

Bụng như thắt lại.

Cô lại nghĩ tới hộp cơm của Hiểu Huỳnh, cơm, rau xào, tôm và quả
trứng tráng thơm phức, lòng đỏ vàng óng, có vẻ rất ngon.

Nuốt nước bọt.

Nếu… nếu lúc đó cô cứ ăn mấy miếng thì đã không đói thế này.

Trứng tráng vàng.

Bên trên ngăn đựng cơm còn có lớp nấm hương.

Rau xào đẫm mỡ.

Mùi thơm của nấm hương chỉ ngửi đã thèm.

Bách Thảo ngây người nhìn, đột nhiên ngớ ra, không phải là hộp cơm
của Hiểu Huỳnh trong tưởng tượng. Ánh trăng cHiểu xuống nắp hộp, bàn tay Hiểu
Huỳnh chìa ra, thuận theo cánh tay ấy nhìn lên lại là khuôn mặt của… Quang Nhã.

“Cầm lấy!”

Quang Nhã để hộp cơm trên nền đất trước mặt cô, sau đó lấy ra cái
túi du lịch lớn, kéo khóa, nói:

“Đồ đạc của cô tôi bỏ cả vào đây, quần áo, sách, ống tiền tiết
kiệm, một ít đồ dùng. Cô không nên quay lại đây nữa, Trịnh sư bá không thay đổi
ý định đâu, đi tìm nơi nào người ta nhận mình đi, ở mãi đây tỏ ra đáng thuơng
chẳng ích gì đâu.”

“Tôi không làm sai”, Bách Thảo lẩm bẩm.

“Câm đi! Cô đã làm hại Toàn Thắng, cô khiến Trịnh sư bá bẽ mặt
không dám nhìn ai, khiến bọn này đi đến đâu cũng bị người ta cười nhào! Như thế
mà không sai hả?! Vậy cô không thử nhìn lại xem nơi nào đã nuôi cô, cho cô ăn,
cho cô học, cho cô ở, còn dạy cô Taekwondo, nhưng cô đã báo đáp võ quán như thế
nào?! Cô hỏi lương tâm xem có sai không!”

Quang Nhã tức giận ném túi xách lên người cô, dường như không muốn
nhìn mặt cô nữa, đi thật nhanh về cổng võ quán Toàn Thắng.

Đồ đạc trong túi tung ra.

Bách Thảo thẫn thờ nhặt từng thứ nhét vào trong túi, Quang Nhã là
con gái của sư phụ, cùng tuổi với cô. Từ nhỏ Quang Nhã đã ghét cô, mỗi lần nhìn
thấy cô là Quang Nhã lại lườm nguýt, hấm hứ, tỏ ra khó chịu khi cô nhận cha
Quang Nhã làm sư phụ. Bởi vị Quang Nhã ghét cô nên nhiều sư huynh, sư đệ Thích
Quang Nhã cũng ghét cô. Lại thêm mối quan hệ với sư phụ, năm ngoái cô còn đắc
tội với Trịnh sư bá nên võ quán hầu như không ai nói chuyện với cô.

Có lẽ cũng không hoàn toàn là những nguyên nhân đó.

Có lẽ cô bẩm sinh đã khiến người ta ghét bỏ.

Cho nên khi cô bị đuổi đi, mọi người đều vui? Không ai muốn nhìn
thấy cô.

Nhưng cô có thể đi đâu?

Đợi sư phụ quay về, liệu Trịnh sư bá có thay đổi ý định. Nếu có
thể trở lại võ quán Toàn Thắng thì dù phải lau dọn nhà vệ sinh, nấu cơm hay
giặt quần áo cho mọi người, cô đều chấp nhận.

Rời khỏi Toàn Thắng cô có thể đi đâu?

Mặc dù đã quen một mình, cô độc, nhưng giờ phút này Bách Thảo cảm
thấy cô đơn hơn bao giờ hết, toàn thân co lại, ngồi ôm gối thu lu. Trông cô
thật nhỏ bé.

“Trời ơi! Hóa ra cậu ở đây thật!”

Giọng nói hổn hển cùng tiếng thở hồng hộc từ xa vọng đến, hình như
vừa chạy rất nhanh, sau đó người này đứng trên cao vừa thở vừa hét:

“Thích Bách Thảo! Tức chết đi được! Rốt cuộc cậu coi mình là người
thế nào? Mình có phải là bạn cậu không? Suốt ngày cậu không nói gì, để mình
phải nghe qua người khác!”

“Tại sao không nói với mình việc cậu bị đuổi khỏi võ quán Toàn
Thắng? Cả ngày nay chưa ăn gì đúng không? Có khi hơn một ngày không ăn rồi! Bọn
nó nói cậu bị đuổi từ chiều hôm qua! Cậu không đói sao, cậu muốn chết đói phải
không?”

“Bọn họ đuổi thì cậu đến tìm mình! Việc gì phải bám lấy chỗ này!
Cậu có biết bọn họ đang cười vào mặt cậu không, những người ở Toàn Thắng, cả
những đứa đáng ghét ở võ quán mình, tất cả đều cười cậu, bọn nó bảo không ai
cần cậu, vậy mà cậu còn mặt dày không chịu đi, ngồi lì trước cổng như con chó
giữ nhà! Trời ơi, tức chết được! Này, cậu nói đi chứ!”

Hiểu Huỳnh lay vai Bách Thảo đang ngồi ôm gối dưới gốc cây.

“Sao con người cậu kỳ quặc thế, nói đi chứ, nói đi, hay là cậu
giận mình?! Cậu giữ lấy chút sĩ diện được không! Bọn họ đã không cần cậu, sao
phải cầu xin làm gì! Mình đã biết hết rồi, cậu không làm gì sai hết! Chính bọn
họ đã làm những chuyện đáng xấu hổ, bản thân không biết ngượng lại còn chửi
mắng cậu!”

“Này!!!”

Hiểu Huỳnh cúi xuống, hai mắt bốc lửa, ra sức nâng đầu Bách Thảo
lên, nhưng lúc nhìn thấy, Hiểu Huỳnh lại kinh ngạc, lắp bắp nói:

“Cậu… cậu… sao lại khóc? Cậu đừng khóc… bọn họ không cần cậu… cậu
vẫn còn mình đây… Có phải cậu đói quá cho nên mới khóc không? Ở đây có cơm hộp,
cậu ăn một chút đi đã…”

“…Bách Thảo… hu hu… xin cậu đấy, đừng khóc được không… Nhìn cậu
khóc… mình cũng muốn khóc… Chẳng phải cậu rất kiên cường hay sao… Hu hu… đừng
khóc.. có phải tại mình mắng cậu dữ quá không… Vậy mình… mình xin lỗi cậu… hu
hu…?

Dưới gốc quế già lốm đốm ánh sao.

Bách Thảo vùi mặt vào đầu gối, dụi dụi mấy cái rồi ngẩng lên, mắt
vẫn đỏ hoe nhưng khuôn mặt đã không còn một vệt nước mắt.

“Mình không khóc, chỉ hơi đói…”

Cô lí nhí, giọng khàn khàn.

“… Được rồi, cậu không khóc, là mình nhìn nhầm.”

Hiểu Huỳnh vẫn chưa nín, nức nở nói rồi cầm hộp cơm trên đất đưa
cho Bách Thảo, rút đôi đũa cài cạnh hộp cơm nhét vào tay cô. “Ăn đi, có vẻ rất
ngon…”

Bách Thảo lẳng lặng ăn.

Hiểu Huỳnh đưa tay lau nước mắt, nói:

“Đến ở nhà mình đi.”

“Không!”

“Vậy cậu đi đâu? Chẳng lẽ cậu ở luôn dưới gốc cây này?”

“…”

“Đến nhà mình đi! Làm bạn với mình đi! Chúng mình có thể cùng đi
học, cùng về với nhau!”

“Không!”

“Được, được… Đến đi, đến đi…”

“Không !”

“Nếu vậy coi như cậu tạm thời đến chơi nhà mình. Đợi sư phụ cậu
trở về xem tình hình thế nào? Chỉ ở tạm mấy ngày thôi, coi như nghỉ phép được
không? Được không?”

“… Không!”

“Đến đi!”

“Không!”

“Nếu cậu còn nói không, mình sẽ tuyệt giao với cậu!”

“…”

“Mình thề không nói khoác, nếu cậu từ chối, mình sẽ làm thật, vô
cùng thật, dứt khoát đoạn tuyệt với cậu!”

“…”

 

Sáng sớm, khi tia sáng đầu tiên vạch đường phía chân trời, trong
khuôn viên đình viện rộng lớn của vỏ quán Tùng Bách, có một cô bé đã giặt xong
toàn bộ đống quần áo bẩn trong nhà tắm, đang phơi gọn gang trên day ngoài sân.
Khi con chim đầu tiên bay khỏi ngọn cây, cô bé đó đã cầm một cây chổi lớn bắt
đầu quét dọn.

Khi đệ tử đầu tiên của võ quán Tùng Bách ngáp ngắn ngáp dài đi ra
khỏi phòng, cô bé đó đang quỳ trên sàn, dùng chiếc khăn ấm cẩn thận lau chùi
đệm tập sạch baong, không còn một vết bụi bẩn.

“Nó không phải là bạn cùng lớp với con sao?”

Thấy ánh mắt phu nhân dừng lại trên người Bách Thảo đang cắm cúi
phía xa, Hiểu Huỳnh vội giải thích:

“Bạn ẩy là bạn cùng lớp của con, tên là Thích Bách Thảo…
Bây giờ bạn ấy đang có một chút khó khăn. không có nơi ở, cho nên… phu nhân,
liệu con có thể cho bạn ấy lưu lại phòng mình một thời gian… tiền ăn của bạn
ấy con xin nộp thay!”

“Ừ, gọi bạn ấy lại đây”, Dụ phu nhân mỉm cười nói.

Khi đến trước mặt Dụ phu nhân, tay Bách Thảo vẫn cầm chiếc giẻ lau
nhà, má đò hồng, trán lẩm tấm mồ hôi.

Vẻ đẹp của người phụ nữ trước mặt khiến Bách Thảo sửng sốt đứng
ngây ra nhìn, đến khi Hiểu Huỳnh lén kéo cánh tay, mới định thần trở lại.

“Phu nhân!”

“Tên cháu là Thích Bách Thảo?”, phu nhân mĩm cười hỏi.
“Thưa vâng!”

“Hiểu Huỳnh nói cháu là bạn nó.” Dụ phu nhân mỉm cười
dịu dàng như ánh nắng sớm mai, nói tiếp: “Cháu cứ yên tâm ở lại đây. Nếu
có cần gì thì cứ nói với thím Phạm, hoặc trực tiếp nói với ta cũng được. Cháu
cử coi đây như nhà cùa mình”.

Bách Thảo vò vò chiếc giẻ trong tay.

“Sau này không cần dậy sớm như thế, cũng không cần làm những
việc này. Cháu đang tuổi lớn, cần nghỉ ngơi và ngủ đầy đủ”, Dụ phu nhân
dịu dàng nói, như nói với con gái mình.

“Cháu… cháu muốn làm mẩy việc này.” Bách Thảo cắn môi
nói: “Phu nhân cho phép cháu tiếp tục làm công việc này.”

“Tại sao?”

“Nếu không cháu sẽ cảm thấy mình là người vô dụng”, cô
ngẩng đầu, ánh mắt kiên cường, đáp.

Hiểu Huỳnh ngây người.

Dụ phu nhân nhìn cô giây lát, mỉm cười gật đầu: “Được, vậy
hãy làm việc cháu thích”.

Nhìn theo bóng Dụ phu nhân vừa đi khỏi.

Hiểu Huỳnh đắc ý nói với Bách Thảo: “Thế nào, Dụ phu nhân của
chúng mình vừa đẹp vừa hiền, có giống tiên nữ không?”.

“Ừ, đúng thế!”

Trong ký ức cùa mình, Bách Thảo còn nhớ giọng nói của mẹ cũng dịu
dàng, ẩm áp như vị phu nhân của vỏ quán này. Cô lưu luyến thu ánh mắt, trờ về
phòng tập, tiếp tục lau sàn nhà.

“Phu nhân tỏ ý thu nạp cậu rồi, như vậy cậu có thể yên tâm ở
lại đây.” Hiều Huỳnh cũng cầm mảnh giẻ lớn lau nhà, vui vẻ nói tiếp:
“Ha ha… tốt quá, sau này chúng ta có thể cùng đi học, cùng về, cùng làm
bài tập với nhau rồi!”

Nhưng vui vẻ chưa được bao lâu, mặt Hiểu Huỳnh lại dài thượt, khổ
sở.

Đã đến giờ tập luyện.

Ðệ tử võ quán lục tục kéo đến đình viện rộng rãi, bắt đầu chạy bộ
khởi động. Người đông dần, nhưng Hiểu Huỳnh vẫn tiếp tục lần chần trong phòng
tập chưa chịu ra sân. 

Trời ơi, tại sao mình phải tập Taekwondo chứ?!”

Hiểu Huỳnh ai oán than vãn với Bách Thảo đang cắm cúi lau khoảng
nền cưới cùng của phòng tập.

“Mình không có tư chất tập Taekwondo, lại không chịu được
khổ, sau này cũng không có ý định theo nghề này, sao mình nhất thiết phải tập
nó! Chỉ là do bổ thấy người ta tập nên cũng bắt mình tập, không thèm biết con
gái mình có thích hay không! Ngày nào cũng phải dậy sớm, muốn ngủ muộn một chút
cũng không được! Cuộc đời mình sao mà thảm thế này!”

“Hơn nữa, chỉ vì cuộc thi đấu chết tiệt ấy mà bây giờ lại
phải tập sớm nữa tiếng đồng hồ! Cậu thấy không, rõ ràng mình không thể thắng
các sư tỷ đề được tham gia cuộc thi giữa các võ quán, vì sao vẫn phải dậy sớm
cùng tập với bọn họ?”

 

Lau xong.

Bách Thảo đứng dậy, nhìn các thiếu niên nam nữ đang khởi động trên
sân, cố kìm chế nỗi khao khát trong ánh mắt. Cuộc thi giữa các võ quán! Thật là
cuộc đấu sôi sục khí thế, mới nghe nhiệt huyết đã dâng tràn! Nếu cô vẫn còn ở
võ quán Toàn Thắng thì có lẽ lúc này cũng đang khởi động.

Ánh mắt Bách Thảo rầu rĩ.

Cho dù còn ở võ quán Toàn Thắng, cô cũng không có tư cách tham gia
cuộc thi đó…

“Mình đi tập đây!”

Hiểu Huỳnh đi thất thêtr về phía cửa phòng.

“Được, mình đi giúp thím Phạm nấu cơm.”

Cả hai cùng đi ra.

“Ôi chà, không cần đâu,mẹ mình làm được mà. Bây giờ chắc cũng nấu
xong rồi. cậu cứ đợi trong phòng, tập xong chúng mình đi học!”

“Ừ!”

Nếu thím Phạm đã nấu xong bữa sáng, vậy ngày mai cô sẽ điều chỉnh
một chút, giúp thím Phạm nấu cơm trước rồi mới giặt quần áo. Bách Thảo vẫy tay
chào Hiểu Huỳnh đang nhăn nhó rồi đi theo con đường nhỏ cạnh sân đi về căn
phòng tối qua cô đã ở.

Có mấy đệ tử của võ quán vội vã chạy ra, có lẽ là dậy muộn.

Bách Thảo tránh sang một bên.

Một đệ tử vừa chạy qua, ngoái lại nhìn cô.

Cô lẳng lặng tiếp tục đi.

“Thích Bách Thảo!”

“Nó là Thích Bách Thảo!”

Sáng sớm, những tiếng hô đanh gọn, lanh lảnh vang lên từ một góc
đình viện nơi các đệ tử tụ tập của võ quán Tùng Bách. Đám con trai kinh ngạc
như nhìn thấy quỷ!

Soạch!

Soạch!

Soạch!

Một đám choai choai mặt đằng đằng sát khí, chớp mắt đã chặn trước
mặt Bách Thảo!

Cô khẽ lùi hai bước.

Có mấy đứa mặt cũng đầy sát khí như vậy đã đứng ngay sau lưng cô.

Cô trấn tĩnh, nhìn phải, nhìn trái, nhận ra mình đã bị vây chặt.
Đám đệ tử vừa khởi động ở sân đứng quây vòng xung quanh cô, trợn mắt nhìn cô
như gặp kẻ thù, tên vừa hét tên cô lúc nãy lại hét lên:

“Thích Bách Thảo!”

“Nó chính là Thích Bách Thảo!”

“Nó chính là Thích Bách Thảo của võ quán Toàn Thắng!”

“Thích Bách Thảo!”

Các đệ tử nhìn nhau, không biết Thích Bách Thảo là thánh thần nơi
nào mà lại khiến tiểu sư đệ lien tục hét lên kỳ dị như vậy, có đệ tử biết
chuyện, vội thì thầm kể với mấy đệ tử xung quanh.

“Ồ, thì ra là nó!”

“Chính là đứa con gái đã bóc mẽ trò lừa bịp của Trịnh sư bá ngay
trước mặt mọi người khi Trịnh sư bá đang khoác lác với phóng viên về thực lực
của võ quán Toàn Thắng đã mạnh lên thế nào, tin tưởng vào trận thi đấu sắp tới
của võ quán ra sao. Thật nực cười, trong chớp mắt đã bị bó trần…”

“Xem ra con bé này cũng có dũng khí!”

“Dũng khí a’? Nó là cái họa của sư môn thì có… “

“…”

Cái họa của sư môn.

Bách Thảo quay phắt đầu, nhìn thẳng vào tên vừa nói, đó là một cậu
trai khoảng mười bảy, mười tám tuổi tóc cắt ngắn, mí mắt sụp xuống như vẫn còn
chưa tỉnh ngủ, thỉnh thoảng lại ngáp một cái.

“À, nó đang lườm sư huynh Diệc Phong!”

“Sư huynh Diệc Phong, mau lại xem nó đang lườm huynh.” Một đệ tử
đứng bên đẩy đẩy Diệc Phong đang há mồm ngáp.

“Cứ để cho nó lườm, lườm nhiều thì nó mệt chứ ai!” Lại một cái
ngáp đến rách cả mồm.

“Đến giờ tập rồi, các co còn tụ tập ở đó làm gì?!”

Nghe giọng nói, các đệ tử của Tùng Bách võ quán lập tức nghiêm mặt
yên lặng, nhanh chóng, cung kính đứng tranh sang bên, chừa ra một lối đi. Không
khí yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng lá reo trên cây.

 

Có ba người tới.

Đi đầu là một người đàn ông trung niên.

Tóc hơi bạc, nhưng dáng người thẳng như thân tùng, bộ võ phục
trắng muốt đai lưng màu đen bay phấp phới trong gió sớm.

Tiếp sau ông là một chàng trai và một thiếu nữ.

Chàng trai dáng thanh tú, khỏe khoắn, mặt mũi sáng sủa.

Thiếu nữ xinh đẹp, cân đối.

Bách Thảo đã nhìn thấy họ ở võ quán Toàn Thắng nên biết người đàn
ông trung niên là quán chủ Dụ Thế Tùng của võ quán Tùng Bách, chàng trai là
Nhược Bạch, đệ tử cưng của ông, còn thiếu nữ là Sơ Vy, con gái ông.

Người của võ quán Toàn Thắng ghét nhất võ quán Tùng Bách.

Bởi vì cùng trên một con phố nhưng danh tiếng của võ quán Tùng
Bách hơn hẳn, đệ tử nhiều hơn, phòng tập, chỗ ở, bữa ăn đều tốt hơn, các đệ tử
Tùng Bách đi qua cổng Toàn Thắng, ai cũng ngẩng cao đầu.

Nhưng nguyên nhân chính khiến đệ tử Tùng Bách có thể ưỡn ngực cao
đầu, lại không phải là mấy thứ kể trên, mà là trình độ của các đệ tử Tùng Bách
hơn hẳn Toàn Thắng. Mỗi lần hai bên thi đấu giao hữu, các đệ tử của Toàn Thắng
ở mọi cấp bậc hầu như đều thất bại, trong đó người đánh bại Toàn Thắng nhiều
nhất chín là Nhược Bạch và Sơ Vy.

Đánh bại Nhược Bạch và Sơ Vy là mơ ước của mỗi đệ tử Toàn Thắng,
chính Bách Thảo cũng thầm hy vọng có một ngày mình đủ tư cách để thách đấu với
họ, chiến thắng họ để Toàn Thắng hiển vinh một phen!

Có điều………

Bây giờ cô không còn là đệ tử của Toàn Thắng nữa.

Mắt Bách Thảo tối sầm.

“Sao lại vây lấy cô ấy thế này?”

Dụ quán chủ thấy cô bé đứng giữa vòng vây, cau mày nhìn các đệ tử
của mình, cò bọn họ bối rối nhìn nhau. Cuối cùng mọi ánh mắt đều tập trung về
phía Tú Đạt, cậu trai lúc trước đã hét lên kinh ngạc khi nhìn thấy Bách Thảo.
Dưới ánh mắt của mọi người, Tú Đạt mặt đỏ lựng, ấp úng nói.

“Cô ta…. cô ta chính là Thích Bách Thảo của võ quán Toàn Thắng.”

“À!”

Dụ quán chủ gật đầu, ra hiệu cho đệ tử tiếp tục nói.

“Bách Thảo là bạn học của con, là do con mời đến, vừa rồi gặp sư
mẫu, con đã xin phép cho Bách Thảo ở tạm đây ít bữa, sư mẫu đã đồng ý, sư mẫu
còn muốn Bách Thảo coii đây là nhà của minh.”, Hiểu Huỳnh cuống quýt giải
thích.

“Không được! Nó không được ở đây!”, Tú Đạt hét lên.

“Tại sao không được?”, Hiểu Huỳnh tức giận, “Sư mẫu đã đồng ý, tại
sao cậu bảo là không được?!”…”

“Nó là gián điệp của Toàn Thắng cử đến! Nhất định là để học lỏm võ
cônng của chúng ta vì cuộc thi đấu giữa các võ quán sắp đến! Nó đến đây là âm
mưu của Toàn Thắng! Tuyệt đối không thể để cho nó ở đây!”

“Cậu nói linh tinh gì vậy? Sao Bách Thảo lại là gián điệp!”

“Nó là gián điệp đi ăn trộm võ công của chúng ta! Nếu không sao
nó…” Tú Đạt quay sang, lườm Bách Thảo đang đứng ngây ra đó.

“Hừ!”

“Sao lại thế… cậu nói đi!”

Hiểu Huỳnh xông ra, định đánh nhưng Tú Đạt né sang bên ý chừng
không muốn động thủ với Hiểu Huỳnh, nhưng nét mặt hầm hầm tức tối, chầm chừ
không chịu nói rõ.

“Tôi… tôi… nó…” Tú Đạt mặt đỏ gay, tủi thân lắp bắp: “…. Nó là
gián điệp, nó học lỏm võ công của chúng ta, nếu không chỉ dựa vào bản lĩnh mèo
ba chân của Toàn Thắng sao bữa đó nó có thể đánh bại tôi và mấy sư đệ…”

Cái gì?

Đứa con gái này từng đánh bại Tú Đạt và mấy sư đệ?!

Các đệ tử kinh ngạc đứng ngây ra, trố mắt nhìn Bách Thảo náy giờ
vẫn đứng yên tại chỗ, mặt đanh lại.

 

Lúc này, Bách Thảo đã nhận ra Tú Đạt.

Một ngày của tháng trước, tan học trở về võ quán, Bách Thảo nhìn
thấy mấy đệ tử của Tùng Bách đứng trong sân cười lớn. Một tiểu sư đệ của Toàn
Thắng thì mắt rơm rớm ngồi một góc vẻ tủi thân nói với cô rằng, các sư phụ, sư
bá đưa sư huynh Trọng Hòa và sư tỷ Lê Lam đi tập huấn, bọn tdd của Tùng Bách
lại muốn giao hữu với đội Toàn Thắng, nhưng bọn họ không phải đối thủ của Tú
Đạt, đứa nào cũng thua liểng xiểng nên chỉ biết giương mắt nhìn bọn Tú Đạt vênh
mặt đắc thắng.

Lúc đó, Tú Đạt đã cười lớn, dương dương tự đắc nói với mấy đệ tử
Toàn Thắng đang mặt mày xanh xám hãy bái cậu ta làm sư phụ biết đâu võ công sẽ
tiến bộ hơn.

Cô để cặp sách trên bãi cỏ, đi đến trước mặt Tú Đạt.

Cô đã đánh bại Tú Đạt.

Cũng đánh bại mấy sư đệ của Tùng Bách đi cùng với Tú Đạt.

Cả bọn bị đánh, mặt mày thâm tím nhưng không dám gọi đồng môn cứu
viện. Các đệ tử võ quán Toàn Thắng chạy ra xem, ai nấy đều hể hả gọi trận thắng
này là trận thắng đầu tiên trong lịch sử thi đấu giữa Tùng Bách và Toàn Thắng.

Từ đó về sau, trong ánh mắt vốn đầy miệt thị của các đệ tử võ quán
nhìn cô đã có vài phần kiêng nể.

Cho đến ngày cô bị Trinh sư bá đuổi khỏi võ quán.

 

“Nó có thể đánh bại cậu?”

“Thật không, Tú Đạt! Cậu bị đánh bại bởi tay con bé này hả?”

“Tú Đạt, có xấu hổ không, thua Toàn Thắng, lại còn thua một
đứa con gái?!”

“…”

Các đệ tử của Tùng Bách sửng sốt, nhao nhao hỏi, những ánh mắt
kinh ngạc dồn vào Tú Đạt đang mặt đỏ tía tai, lại nhìn Bách Thảo đứng một mình,
mặt tỉnh khô, thật khó tin Tú Đạt lại thua cô ta!

Mặc dù công lực kém xa những đại đệ tử như sư huynh Nhược Bạch, sư
tỷ Sơ Vy, cũng kém cả trình độ của sư huynh Diệc Phong, nhưng Tú Đạt khá nhất
trong đám tiểu đệ, mỗi lần đấu đôi đều thắng đối thủ ngang cấp, được coi là
tiểu đệ tử xuất sắc nhất của võ quán Tùng Bách.

Vậy mà lại thua một đứa bé loắt choắt gầy gò này. Mà lại là con
gái!

“Tôi… nhất thời nhỡ tay… là tôi sơ suất… Thực ra, tôi
có thể đánh bại nó!”

Trong sự kinh ngạc của các đệ tử, Tú Đạt vừa ngượng vừa khổ sở,
giận mình không kìm chế được lại đem chuyện bị con bé này đánh cho sưng đầu mẻ
trán ra kể. Từ nay về sau chắc chắn trở thành trò cười để huynh đệ trong võ
quán sỉ và khinh miệt.

“… Chắc chắn nó đã học trộm võ công của Tùng Bách chúng
ta… nên mới… mới… gặp may! Bây giờ nó lại muốn đến học trộm võ công của
chúng ta! Không thể được! Nhất định không thể để nó lưu lại đây!”

“Xì, Tú Đạt, cậu cũng xoàng quá đi!” Hiểu Huỳnh nghe rõ
cơ sự, tỏ vẻ khinh thường nói với Tú Đạt: “Cậu thua thì thua, lại còn đổ
tội cho Bách Thảo ăn trộm võ công. Đây là lần đầu cậu ấy đền võ quán chúng ta
đúng không? Dù cậu có cảm tháy mất mặt, thì cũng…”.

 

“Taekwondo trong thiên hạ vốn là một nhà, cùng giao hữu để
học hỏi lẫn nhau cùng tiến bộ, sao lại nói ai học trộm ai!”, Dụ quán chủ
ngắt lời tranh luân của đám đệ tử. 

Bách Thảo ngây người, ngẩng đầu nhìn người đàn ông trung niên đó.

Các đệ tử vội im bặt, Tú Đạt cũng lập tức ngậm miệng, Hiểu Huỳnh
lườm Tú Đạt một cái rồi mới tiếp tục nghe sư phụ nói.

“Tú Đạt, con tập Taekwondo là để ra oai với các võ quán khác
sao?” Dụ quán chủ nhìn Tú Đạt đang cúi đầu mỗi lúc một thấp, hỏi.

“Con… con…”

“Con về phòng suy nghĩ ba ngày, tạm thời không tham gia tập
luyện.” Nói xong, Dụ quán chủ đi về phía sân tập.

“Sư phụ!”

Nhìn theo bóng lưng sư phụ, Tú Đạt vừa kinh ngạc vừa bất lực. Sư
phụ trước nay đều rất thương yêu mình, nhưng bây giờ vì một đứa con gái mà tỏ
ra thất vọng và trách móc mình sao?!

Lúc đi ngang qua Bách Thảo, Sơ Vy liếc nhìn cô một cái. Nhược Bạch
đi theo sư phụ, thản nhiên như không nhìn thấy ai, Diệc Phong vẫn ngáp đều như
trước, chỉ khi qua Tú Đạt đang suýt khóc mới uể oải giơ tay vỗ đầu sư đệ.

“Không sao chứ?”, Hiểu Huỳnh hỏi nhỏ.

Bách Thảo lắc lắc đầu.

“Vậy thì tốt, đợi mình rồi cùng đi học.” Nói xong, Hiểu
Huỳnh vội chạy theo sư phụ và đám đệ tử.

Bách Thảo nhìn theo đám người vừa đi khỏi, lòng đột nhiên cảm thấy
một nỗi cô đơn không nói nên lời. Quay đầu, lại bắt gặp đôi mắt đỏ hoe của Tú
Đạt, rồi dõi theo bóng cậu ta hậm hực xa dần.

“Thật không?”

“Có thật không?” 

Hôm sau, từ lúc đi học, lúc tan học, đến lúc ăn xong bữa tối, lại
đến lúc bắt đầu học bài, Hiểu Huỳnh đều truy hỏi Bách Thảo một vấn đề với vẻ
kinh ngạc như không thể tin nổi.

“Cậu có thể đánh bại Tú Đạt thật sao?”

Trong căn phòng nhỏ, Hiểu Huỳnh nghiêng đầu nhìn Bách Thảo đang
cắm cúi làm bài như nhìn quái vật, như lần đầu tiên thấy cô.

“Ừ!”, Bách Thảo trả lời.

Cô không nhớ rõ chi tiết cụ thể của lần giao chiến với bọn Tú Đạt
một tháng trước, nhưng có lẽ là Tú Đạt quá kiêu ngạo nên khinh thường đối thủ
thôi.

“Này, thật sự là cậu có thể đánh bại Tú Đạt à?” Hiểu
Huỳnh chớp mắt nói: “Tú Đạt luôn tự cho mình lợi hại nhất trong đám đệ tử
nhỏ tuổi của Tùng Bách, võ công của cậu ta là do sư huynh Nhược Bạch truyền
cho. Trong võ quán Tùng Bách, ngoài mấy đại sư huynh và đại sư tỷ ra, đi đến
đâu cậu ta cũng vênh mặt nghênh ngang. Ai cũng hy vọng, mấy năm nữa, có lẽ Tú
Đạt có thể đại diện cho Tùng Bách tham gia thi đấu giữa các võ quán, tranh tài
với đệ tử của võ quán Hiền Võ!”.

Võ quán Hiền Võ…

Chiếc bút bi dừng lại trên vở bài tập tiếng Anh, Bách Thảo hơi
phân tán tư tưởng.

Cái tên võ quán Hiền Võ quả thật rất nổi tiếng, đó là võ quán
Taekwondo tốt nhất ở Ngạn Dương, cũng là một trong những võ quán có tiếng nhất
toàn quốc. chính võ quán này đã đào tạo ra mấy quán quân trong những giải
Taekwondo toàn quốc, thậm chí còn giành được những thứ hạng không tồi trong
những giải đấu Quốc tế lớn. Có điều, Hiền Võ thu nạp đệ tử rất nghiêm ngặt, mỗi
năm chỉ có rất ít đệ tử mới, đa số những người hâm mộ đến bái sư đều tiếc nuối
ra về.

Cũng chính vì thế, xung quanh võ quán Hiền Võ xuất hiện rất nhiều
những võ quán lớn nhỏ, chuyên thu nạp những võ sinh hâm mộ Taekwondo nhưng
không được Hiền Võ thu nạp, về sau phát triển đến mức mỗi đường phố của Ngạn
Dương đều có một, hai võ quán. Vậy là thành phố Ngạn Dương trở thành thành phố
Taekwondo nổi tiếng với các võ quán mọc lên như rừng.

Luật lệ của Hiền Võ rất nghiêm, không dễ dàng thi đấu giao hữu với
các võ quán khác, chỉ xuất chiến trong trận thi đấu hằng năm giữa các võ quán.
Bởi vậy, mỗi lần thi đấu, các võ quán đều cử người tham gia, hy vọng thể hiện
thân thủ, trình độ, vượt lên các võ quán khác, trong đó nếu chiến thắng các đệ
tử của Hiền Võ thì càng là cơ hội tốt để một trận thành danh.

Võ quán Toàn Thắng cũng hy vọng thông qua những đệ tử xuất sắc của
mình để chiến thắng Hiền Võ một trận, trút bỏ tiếng xấu là võ quán kém nhất
trong các võ quán ở Ngạn Dương. Chỉ có điều, từ khi cô nhớ được, trong những
cuộc thi đấu hằng năm, đệ tử của Toàn Thắng đều bị loại ngay từ vòng ngoài,
chưa bao giờ có cơ hội thi đấu chính thức với Hiền Võ.

“Cậu đã có thể đánh bại Tú Đạt, vậy có khi cậu cũng đánh bại
cả mình đấy nhỉ. Nào, chúng ta thử xem, để mình xem võ công của cậu cao cường
đến đâu…!”

“Không cần!”

Bách Thảo tiếp tục làm bài, không ngẩng đầu.

“Vậy đợi cậu làm bài xong, chúng ta thử nhé”, Hiểu Huỳnh
tỏ ra hào hứng nói. 

“…Không!”

“Tại sao? Thử một chút thì sao? Chúng ta sẽ thận trọng, không
cần làm lớn, chỉ thử chút đỉnh thôi, không nên đả thương lẫn nhau, được
không?” 

“Hiểu Huỳnh, điện thoại của bà nội!”, tiếng thím Phạm
gọi từ phòng bên.

“Hiểu Huỳnh, điệu thoại của bà nội!” Thím Phạm lại gọi,
Hiểu Huỳnh miễn cưỡng đứng dậy đi ra. sốt ruột vì tiếng gọi liên hồi của mẹ, cô
nói to:

“Vâng, con đến đây!” 

Trong phòng yên tĩnh trở lại.

Bách Thảo thở phào, cây bút dừng trên tay, trong đầu lại hiện ra
cảnh các đệ tử của võ quán Tùng Bách tập luyện trên sân lúc chiều, võ phục
trắng tinh, tiếng hô đầy sức mạnh, tung người bay lên, xoay người đạp xuống.

Không biết đến bao giờ sư phụ mới từ vùng quê xa xôi trở về. 

Khi nào cô mới có thể trở lại võ quán Toàn Thắng.

Bách Thảo cắn chặt môi, không cho phép mình nghĩ ngợi thêm nữa,
cắm cúi làm xong bài tập tiếng Anh, sau đó chuẩn bị bài Vật lý ngày mai.

Có lẽ cuốn sách giáo khoa Vật lý ở trong túi du lịch Quang Nhã
mang đến cho cô.

Đứng dậy, lại gần giường, mở túi du lịch, đang lật tìm sách bỗng
Bách Thảo nhìn thấy một phong bì màu trắng. Đây không phải là đồ của mình, cô
nghi ngờ mở phong bì ra xem.

Bên trong là một xấp tiền.

Toàn những tờ mười đồng, mới có, cũ có, tổng cộng tất cả hơn hai
trăm đồng. 

Đây là…

Bách Thảo ngơ ngác, không biết làm thế nào đoán ra nguồn gốc số
tiền này. Lẽ nào… lẽ nào… là Quang Nhã… 

“Cộc cộc!”

Có tiếng gõ cửa, sau đó một tiểu đệ tử thò đầu vào, nói với cô:
“Chị là Thích Bách Thảo phải không? Sư phụ tìm chị”.

 

Đêm tối thui.

Theo sau tiểu đệ tử, Bách Thảo lặng lẽ đi thẳng đến sân tập vắng
lặng, không một bóng người, thấp thoáng chỉ có máy bóng đen.

Vội dừng bước, hướng ánh mắt về phía những bóng đen đang nhanh
chóng quây quanh, Bách Thảo hỏi:

“Các người muốn làm gì?”

“Ha ha, mày còn hỏi tao muốn làm gì hả?” Trong màn đêm,
nỗi tức tối, căm giận trên mặt Tú Đạt vẫn hiện ra lồ lộ. “Mày có biết, sư
phụ chưa bao giờ nặng lời, luôn đối xử tốt với tao, yêu quý tao nhất, nhưng hôm
nay vì mày, tao đã bị sư phụ mắng”.

“Tao đã bị mày làm hại. Mày là con yêu tinh hại người. Đồ sao
chổi! Mày đã hại cả võ quán Toàn Thắng, bị đuổi đi, bây giờ lại định hại tao
nữa phải không? Tao không dễ bị bắt nạt thế đâu!”

“Tôi không làm hại cậu.” Bách Thảo mím môi, những lời
nói vừa rồi của cậu ta, bảo cô làm hại võ quán Toàn Thắng khiến cô đau lòng,
không kìm được buột miệng: “Chính cậu tự gào lên, tự nói ra chuyện
đó”. 

“Mày… mày…” 

Tú Đạt tức tối chỉ tay vào Bách Thảo, rít lên:

“Mày nói mày không làm hại tao là ai là có ý gì? Có phải mày
coi thường tao không?” 

Bách Thảo hít thở thật sâu.

Hiểu Huỳnh tốt bụng đã thu nạp, giúp đỡ mình, quán chủ và quán chủ
phu nhân cũng rộng lượng cho mình ăn ở miễn phí, đối xử rất tốt với mình, mình
không muốn gây chuyện rắc rối.

“Đến đây, tao muốn đấu với mày.”

Tú Đạt tức giận trợn mắt nhìn, bước đến trước mặt cô, ngẩng cao
đầu, vẻ khinh khỉnh, cao ngạo nói:

“Lần trước là do tao coi thường mày nên mới thua, lần này tao
quyết không để thua nữa!” 

Bách Thảo lặng lẽ đứng dậy.

“Mày làm gì vậy? Sao mày đứng ngây ra như cái sào thế! Tao
nói rồi, tao muốn đấu với mày, tai mày điếc à?”

“Tôi không muốn đánh nhau với ai.” 

“Đánh nhau? Đây không phải đánh nhau mà là thi đấu.”

“Nếu muốn thi đấu thì hãy đợi khi tôi quay về võ quán Toàn
Thắng, cậu đường đường chính chính thách đấu với tôi.” Bách Thảo nhìn mặt
cậu ta rồi nói tiếp: “Lén lút đánh nhau thế này là vi phạm tinh thần
Taekwondo”.

“Ha ha…” Tú Đạt tức sôi người, cười không thành tiếng.
“Đợi mày quay về võ quán Toàn Thắng? Tao nghĩ võ quán Toàn Thắng không bao
giờ cần mày nữa, như vậy cả đời này tao không rửa được nhục hay sao?”

“Tôi sẽ quay về!”

“Không đời nào!”

“Tôi sẽ quay về!”, Bách Thảo nắm chặt tay nói.

“Không, không, không… Dù mày có đập đầu lạy đến chết ở
ngoài cổng võ quán, cũng không ai cho mày quay về đâu.” 

“Cậu…”

Bách Thảo tức giận mặt trắng bệch, hai tay nắm chặt run run. Tú
Đạt đắc ý lướt qua mặt của cô, nói tiếp: “Thế nào, ra đòn đi, ra đòn đi
chứ”.

Ngớ ngẩn!

Bách Thảo cắn chặt răng, kìm nén cơn giận bùng lên như lửa, quay
người bỏ đi, không muốn nhìn mặt cậu ta nữa. 

“Thích Bách Thảo…!”

Tiếng gió áp đến sau lưng, cùng với tiếng hét phẫn nộ không thể
kìm nén của Tú Đạt, như phản xạ có điều kiện, Bách Thảo dừng bước, quay người
tung chân phải định đá, nhưng sực nhớ đến lời dạy của sư phụ… 

Lòng cô đau đớn.

Không biết sư phụ ở dưới quê có nghe tin cô bị đuổi khỏi võ quán
hay không.

“Bốp…”

Tú Đạt đá vào đầu Bách Thảo, một tiếng “bốp” vang lên
như sét đánh, Bách Thảo bị đá văng đi máy mét, mắt tối sầm, lộn máy vòng trên thảm
cỏ, đầu và ngực đau điếng, quay cuồng, choáng váng, buồn nôn.

Thảm cỏ lạnh giá.

Cô dồn toàn bộ sức lực vào chân gắng gượng bò dậy, không muốn ngã
một cách mất mặt như vậy trước mặt cậu ta nhưng trong người rất khó chịu, đầu
đau dữ dội, hỗn loạn, hình như cô nghe thấy có tiếng người.

Rất khó chịu…

Trước khi chìm vào bóng đêm, dường như cô cảm thấy có người quỳ
xuống ôm lấy mình, hơi thở người đó thoang thoảng mùi thuốc sát trùng. Cô muốn
giãy giụa, nhưng cơn chóng mặt lại áp đến… 

“Tú Đạt! Điên à? Sao cậu dám đánh lén?”

Mấy đệ tử của võ quán Tùng Bách cùng đi hoảng sợ kêu lên khiến Tú
Đạt sững người nhìn đứa con gái bị đánh ngất, rồi ngẩn người nhìn người đang ôm
Bách Thảo, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Dường như Bách Thảo đã ngủ rất lâu.

Đã rất lâu rồi Bách Thảo không có giấc ngủ say như vậy, say đến
mức dù đã cố mở mắt nhưng lần nào cũng bị giấc mơ kéo lại. Cô ngủ nhưng không
yên giấc, vẫn nhớ phải dậy sớm để luyện tập. Cô đã học được cách xoáy người bay
lên ra đòn, nhưng vẫn chưa đủ cao.

Sư phụ nói thể lực của cô rất tốt nhưng tốc độ phải nhanh hơn
nữa…

Sư phụ…

Sư phụ…

Dường như nghe thấy tiếng gà gáy từ xa vọng lại, cô ra sức giãy
giụa, cố sức nhấc đôi mi nặng trĩu lên. Trời đã sáng, phải dậy thôi, không thể
ngủ thêm nữa.

Những tia nắng mặt trời chiếu vào mắt cô. 

Đầu vẫn hơi đau.

Bách Thảo khẽ rên lên một tiếng, hai tay ôm đầu, một cơn đau ập
đến, đau đến choáng váng buồn nôn.

Cuối cùng, cô cũng mở được mắt ra.

Ðây là nơi hoàn toàn xa lạ, cô ngây người nhìn lên trần nhà, bỗng
nhiên ngồi bật dậy, đây là võ quán Tùng Bách! Cô vẫn chưa giúp thím Phạm nấu
cơm, vẫn chưa giặt quần áo, vẫn chưa lau sàn tập.

Nén cơn đau đang giày vò, Bách Thảo nhảy xuống giường.

 

“Tỉnh rồi!”

Trong phòng tỏa ra mùi thơm thoang thoảng của thuốc sát trùng, một
chàng trai khoảng mười tám, mười chín tuổi đứng dậy, rời khỏi bàn sách gần cửa
sổ tiến lại gần cô. Ánh mặt trời buổi sáng chiếu vào người, vào mặt anh ta
khiến cô không thể nhìn rõ, chỉ loáng thoáng nghe thấy giọng nói trong suốt như
pha lê, tinh khiết như làn gió sớm mai.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+