Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thiếu nữ toàn phong 2 – Chương 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3.

Về đến Tùng Bách võ quán mười giờ đêm. Nhược Bạch và Bách Thảo đi
trong sân đình viện tĩnh mịch, trên đường gặp mấy đệ tử. 

“Chào Nhược Bạch sư huynh .” 

“Chào Bách Thảo sư tỷ.” 

Thấy hai người, đám đệ tử lập tức nhường đường, ánh mắt cung kính nhìn
họ, cúi chào rõ to. 

Nhược Bạch hơi cúi đầu. 

Bách Thảo khẽ cúi mình đáp lễ.

Ba năm nay, đệ tử của Tùng Bách võ quán hết lớp này đến lớp khác,
có người thi đỗ trường đại học ở tỉnh khác, có người không tiếp tục luyện
Taekwondo, đám đệ tử mới dần dần trở thành chủ lực của võ quán, nhất là từ năm
ngoái, sau khi Tùng Bách võ đoạt chức quán quân trong cuộc thi đấu hàng năm
giữa các võ quán, đệ tử ghi danh theo học rất đông. 

“Cậu còn về muộn hơn cả mình!”

Hiểu Huỳnh đang đánh răng chuẩn bị đi ngủ, thấy Bách Thảo lập tức
cười khúc khích: ” Cậu lại hẹn hò với Nhược Bạch sư huynh đấy à?”.

“…Mình… mình… chưa từng hẹn hò với Nhược Bạch sư
huynh”, Bách Thảo hấp tấp giải thích.

Không biết từ bao giờ Hiểu Huỳnh cứ nhất định cho rằng cô với
Nhược Bạch sư huynh đang có chuyện yêu đương, chỉ cần học đi về muộn một chút
là Hiểu Huỳnh bắt đầu trêu chọc. 

“Lại lừa mình rồi!”

Hiểu Huỳnh nguýt cô, yêu thì có gì mà phải căng thẳng thế chứ. Hơn
nữa, đâu phải Hiểu Huỳnh chưa nhìn thấy cô và Nhược Bạch đi với nhau, hai người
đã dắt tay nhau đi trên phố rồi, lại còn cái đêm cả hai ngồi sóng vai dưới ánh
trăng nữa, nói không phải họ yêu nhau thì có quỷ mới tin.

“Nhưng mà, tiếc là cậu về muộn quá!” Thấy cô rối rít
muốn giải thích, Hiểu Huỳnh đổi chủ đề: “Vừa rồi Sơ Nguyên sư huynh gọi
điện từ Mỹ về”. 

“Sơ Nguyên sư huynh?” 

Tim bách Thảo đập mạnh, bàn tay cầm chiếc cặp định đặt xuống bàn,
chợt nắm chặt lại.

Đúng thế, cũng lâu rồi không nhận được điện thoại của Sơ Nguyên sư
huynh.” Hiểu Huỳnh nằm trên giường lật mấy trang cuốn truyện tranh, tiếp
tục: “Chớp mắt Sơ Nguyên sư huynh đi Mỹ du học đã được ba năm, lâu lắm
không gặp, không biết có phải anh ấy ngày càng đẹp trai, quyến rũ hơn
không”. 

Ba năm rồi…

Nhớ lại hình ảnh Sơ Nguyên sư huynh, ấn tượng trong Bách Thảo trở
lên mơ hồ, chỉ nhớ hơi thở như nước diệt trùng, bàn tay dịu dàng xao đầu cô và
giọng nói ấm áp của anh.

Anh đi du học theo hình thức trao đổi sinh viên giữa hai trường
đại học, đó là quyết định hết sức đột ngột. Cô vừa bình phục sau trận thua Đình
Nghi, anh đã lên máy bay đi Mỹ rồi. 

Sau đó, anh không quay lại nữa.

Mới đầu, cô định viết thư theo địa chỉ anh để lại, nhưng đến bưu
điện mới biết cước gửi đến Mỹ rất đắt nếu Hiểu Huỳnh gửi thư, cô có thể giử kèm
thư của mình, nhưng Hiểu Huỳnh cười, bảo thời đại này ai còn viết thư, mọi
người đều liên lạc bằng email. 

Cô không có máy tính. Cũng không có tiền lên mạng.

Mới đầu, cô nhờ Hiểu Huỳnh khi nào email cho Sơ Nguyên sư huynh
thì chuyển lời hỏi thăm của mình đến anh. Nhưng lâu dần, Hiểu Huỳnh viết ngày
một ít, cô cũng ngại không muốn tiếp tục làm phiền bạn.

“Sơ Nguyên sư huynh là người tốt, sư mẫu vừa nói với anh ấy
bệnh khớp của mẹ mình, Sơ nguyên lập tức gọi điện hỏi thăm, còn nói nếu cần anh
ấy sẽ giử thuốc từ Mỹ về cho”, Hiểu Huỳnh cảm kích nói. Sau đó, cô ngước nhìn
Bách Thảo đang ngơ ngẩn thu xếp sách vở: ” À, Sơ Nguyên sư huynh cũng hỏi
thăm cậu đấy!”. 

Hơi thở của Bách Thảo đột nhiên ngưng lại. 

“Sơ Nguyên sư huynh, hỏi thăm mình à?” 

“Đúng, anh ấy hỏi cậu có nhà không, còn muốn nói chuyện với
cậu nữa. Đáng tiếc, cậu chưa về nên mình đành nói với anh ấy rằng, cậu đi hẹn
hò với Nhược Bạch sư huynh rồi.” 

“Mình không hẹn hò với Nhược Bạch sư huynh!”

“Ha ha, được rồi, được rồi, lừa cậu đấy, xem cậu cuống lên
kìa.” Hiểu Huỳnh cười sặc sụa, nói tiếp: “Được rồi, mình nói với Sơ
Nguyên sư huynh là cậu đi làm thêm chưa về”. 

“Ờ!” 

Bách Thảo thở phào một hơi.

“Sau đó, Sơ Nguyên sư huynh lại hỏi…” Hiểu Huỳnh ho
mấy tiếng, bắt chước giọng Sơ nguyên, nhẹ như gió xuân: “Dạo này Bách Thảo
có khỏe không?”

Bách Thảo nín thở.

“Mình nói là, ‘Rất tốt, Bách Thảo rất khỏe, học cũng giỏi,
thi đấu cũng tốt.’ Tháng trước tham gia đấu giao hữu với thành phố bên cạnh,
đoạt giải quán quân”. Hiểu Huỳnh nhướn hàng lông mày, đắc ý nói. “Thế
nào, trả lời như thế đủ ý tứ chưa, tháng nào đến kỳ cậu cũng đau bụng muốn
chết, mình đều không mách Sơ Nguyên sư huynh đấy.” 

“Hiểu Huỳnh!” 

Bách Thảo đỏ mặt.

“Hơn nữa, mình đã nói với anh ấy là cậu thi lên đai đen rồi,
hi hi, Sơ Nguyên sư huynh bảo chuyển đến cậu trả lời chúc mừng của anh ấy. Mình
đã chuyển xong!”

Nói chuyện một lúc, Hiểu Huỳnh tiếp tục say sưa đọc truyện tranh.
Ngồi trên ghế, Bách Thảo bỗng bần thần, nếu về sớm một chút, có khi cô lại được
nghe giọng nói của Sơ Nguyên sư huynh rồi.

Bách Thảo lắc lắc đầu, không muốn nghĩ đến chuyện đó, đứng dậy
chuẩn bị sách vở cho ngày mai cho vào cặp rồi vào nhà tắm, làm vệ sinh buổi
tối. 

“Phích nước ở bên dưới, lấy nước nóng mà dùng.”

Tiếng Hiểu Huỳnh vọng lại từ phía sau, Bách Thảo ngây người, ngoái
nhìn.

“Đại nhân Nhược Bạch sư huynh đã dặn, bảo mình để mắt tới
cậu, mấy ngày này làm việc gì cũng không được dùng nước lạnh. Phích nước nóng
đó mình đích thân đi lấy cho cậu đấy, không cần cảm tạ đâu”. 

Hiểu Huỳnh ngẩng đầu khỏi cuốn truyện, nói tiếp:

“Vì thế, nói hai người yêu nhau cậu còn cố cãi. Tối qua là
ngày đầu tiên của cậu, lúc cậu, lúc tập mặt cậu trắng nhợt, mồ hôi vã ra, Nhược
Bạch sư huynh đến hỏi mình, có phải cậu ốm không. Mình bảo, ngày đầu tiên của
kỳ, bao giờ cậu cũng đau dữ dội, lần thi đấu trước, cũng do vào đúng ngày đó mà
bị mất oan hai điểm, suýt thua. Vậy là, Nhược Bạch sư huynh mang đường đỏ đến,
bảo nhất định phải giúp cậu bồi dưỡng. Nhược bạch chăm sóc cậu như cậy, cậu còn
đánh lừa mình, không chịu nhận, thật không coi mình là bạn rồi, hu
hu.” 

“Không, không phải thật mà.”

Bách thảo pha nước ấm vào bồn rồi dùng khăn ấm, áp lên mặt một
lát, cảm thấy mệt mỏi cả ngày từ từ tiêu tan. Xong xuôi, quay trở lại bàn học,
cô nhìn thấy túi đường đỏ trên đó.

Nước đường đỏ trong cốc bốc lên bàn hơi vấn vít, do dự một lát, cô
nói: ” Nhược Bạch sư huynh muốn mình chuẩn bị sức khỏe thật tốt… để tham
dự Cup Taekwondo thế giới lần này”. 

*** 

Lòng xao chuyến theo ngòi bút, những hàng chữ màu đen như nước
chảy mây trôi hiện ra, mặc dù viết trên giấy cũ, không hề ảnh hưởng phong thái
cốt cách của thế chữ. Đợi mực khô, Nhược Bạch trầm ngâm ngắm nghía, đặt sang
bên, lại lấy ra tờ khác, tiếp tục viết.

“Cậu quá kém, ngay giấy đen cũng là loại xấu nhất, hôi
quá!” Diệc phong khịt mũi mấy cái, nằm ngáp trên giường. “Bách Thảo
có biết, sau khi nộp lệ phí thi lên đai cho cô ấy, cậu nghèo thế này
không?” 

Nhược Bạch không trả lời.

Gác nhẹ đầu bút lông ngấm đủ mực lên nghiên, Nhược Bạch lặng lẽ
nhìn trang giấy, trầm ngâm một lát, lại viết tiếp.

“Vì Cup Taekwondo lần này hả?”, Diệc phong uể oải nói,
” Tôi cũng đã xem quy định và thể lệ thi, tuyển thủ nhất thiết phải đạt
trình độ ‘đoạn’, trên đai đen mới được đăng ký dự thi. Cậu mất nhiều công sức
vào cô ấy như vậy có đáng không? Mấy năm nay, thời gian cậu tập cho cô ấy nhiều
hơn tập cho bản thân”.

“Cô ấy không cần biết những cái đó.” Nét chữ cứng cỏi,
thanh thoát trong cuốn ” Xích Bích phú” hiện lên như múa trên trang
giấy cũ, giọng Nhược Bạch dửng dưng:” Vả lại, tôi làm những việc đó, không
phải vì cô ấy”. 

Diệc Phong nhướn mắt liếc nhìn anh. 

“Cậu không thấy đáng tiếc hay sao?” 

Cả thiên “Xích bích phú” đã viết xong, Nhược Bạch cũng
chưa trả lời. Diệc phong thở dài, vớ chiếc quạt nan quạt mấy cái, mới chớm hè
trời đã bắt đầu nóng. 

Lát sau, Diệc phong lại hỏi: 

“Nhược Bạch, đừng trách tôi giội nước lạnh vào cậu. Tôi cảm
thấy, mặc dù cô ấy có đủ tiêu chuẩn ghi tên, cũng không có hy vọng dự
thi.” 

 

“Cup Taekwondo thế giới năm nay…”

Hiểu Huỳnh ngây người nhìn Bách Thảo, không biết nên nói gì, đắn
đo chọn hồi lâu vẫn không biết nên nói thế nào. Cuối cũng, một tia sáng lóe lên
trong mắt, cô vui reo to:

“Có rồi, Bách Thảo, cậu phải tăng cân để lên hạng cân cao hơn
mới được! Như vậy có thể không cần cũng Đình Nghi…” 

Soạt! 

Ngon quá.

Quên mất đường đỏ pha bằng nước sôi, vừa nhấp một ngụm, Bách Thảo
bị bỏng, phải lấy ray bịt miệng.

“Thế nào? Chưa bỏng mồm chứ?!” Hiểu Huỳnh từ trên giường
nhảy xuống, kéo tay Bách Thảo:” Há ra xem nào, trời ơi, phồng lên rồi! Đi,
đến phòng mẹ mình để mẹ mình bôi thuốc cho”.

“Không cần đâu!” Bách Thảo vội kéo tay Hiểu Huỳnh, nói:
“Thím Phạm ngủ rồi, đừng đánh thức, hơi phồng một chút thôi, không đau
nữa”.

“Mẹ mình tối nào cũng xem phim dài tập, chưa đến một giờ đêm
thì chưa ngủ đâu.” Hiểu Huỳnh không để ý lời Bách Thảo, gọi với sang phòng
ngủ đâu.” Hiểu huỳnh không để ý lời Bách Thảo, gọi với sang phòng bên:
“Mẹ! Mẹ ngủ chưa?”

“Chưa, đang xem ti vi!”

Giọng thím Phạm cũng vang như Hiểu Huỳnh. “Bố có nhà
không?”

“Không.”

“Con với Bách Thảo sang đó nha!” “Sang đi!”

“Vừa hay, xem quảng cáo đi!”

Khi Hiểu Huỳnh kéo Bách Thảo đi vào, thím Phạm ngồi bên giường vẫy
tay, cười xởi lởi ra hiệu cho hai cô gái lại gần. Ti vi đang quảng cáo đầu gội
đầu, một nhãn hiệu rất nổi tiếng. Một thiếu nữ trong bộ võ phục trắng tinh tung
người bay lên không, xoay một vòng, mái tóc dài đen nhánh xổ tung, óng mượt mê
hồn.

Hình ảnh cuối cùng đọng lại nụ cười của thiếu nữ đó.

Dịu dàng, diễm lệ như đoa hoa bách hợp.

Đó là Đình Nghi.

Bách Thảo ngây người nụ cười của thiếu nữ đó. Dịu dàng, diễm lệ
như đoa hoa bách hợp. Đó là Đình Nghi.

Bách Thảo ngây người nhìn nụ cười đó, người mẫu đại diện cho nhãn
hiệu này trước đây không phải Đình Nghi, có lẽ Đình Nghi là người đại diện mới
của sản phàm. Cô rất hiểu câu mà Hiểu Huỳnh chưa nói hết, nếu cô tăng cân, lên
hạng, cân cao hơn thì có thể tránh thi đấu với Đình Nghi, không phải cạnh tranh
với cô ấy.

Chỉ vì sự tồn tại của Đình Nghi, cô mới hầu như không có cơ hội.

“Tưởng là quảng cáo gì ghê gớm lắm, có gì hay đâu.” Hiểu
Huỳnh tỏ ra không hứng thú, từ trận đấu giữa các võ quán năm đó, chứng kiến
Đình Nghi ra tay với Bách Thảo tàn nhẫn như vậy , cô không còn thích và sùng
bái Đình Nghi như hồi nhỏ nữa.

“Con bé này, đây là quảng cáo của Đình Nghi mà!” Thím
phạm vui vẻ, nói tiếp: “Mẹ đã đếm rồi, tối nay phát ba chương trình quảng
cáo của Đình Nghi là bánh quy, mỹ phẩm và dầu gội đầu. Hiểu Huỳnh, con xem Đình
Nghi đấy, càng ngày càng đẹp, lại rất giỏi giang”.

“Đình Nghi! Đình Nghi! Chán chết được!”, Hiểu Huỳnh trợn
mắt, “Mẹ thích đến thế thì nhận người ta là con nuôi đi, đằng nào con cũng
không đẹp, không giỏi giang mà.” 

“Mẹ cũng muốn, nhưng không có phúc”, thím Phạm trêu.

“Thôi xin mẹ!” Hiểu Huỳnh tức giận, “Mẹ xem người
ta, đã tập Taekwondo mà còn để tóc dài, lúc thi đấu có phiền toái không, chẳng
chuyên nghiệp chút nào. Còn nữa, mẹ xem, người ta càng ngày càng giống siêu sao
của làng giải trí, suốt ngày đóng phim quảng cáo, tham gia các loạt hoạt động,
nửa năm cũng không thấy tập luyện, có gì hay!”

“Cho dù thế nhưng cứ thi đấu là người ta giật giải vô
địch!” Thím Phạm tiếp tục xem ti vi, lúc này bộ phim Hàn Quốc lại tiếp
tục. “Thôi, không nói nữa.”

“Bách Thảo có kém gì!”, Hiểu Huỳnh va tức, “Bắt đầu
từ năm ngoái, Bách Thảo cũng là nhà vô địch!”.

Thím phạm ngây người nhìn Bách Thảo, cười lớn, vỗ vào tay cô,
nói: 

“Ờ, Bách Thảo rất ngoan, cũng rất giỏi.” 

Thím Phạm hồ hởi, nhưng lòng Bách Thảo lại u ám.

Bắt đầu năm ngoái, những cuộc thi đấu trong nước Bách Thảo tham
gia đều đoạt chức vô địch. Nhưng tất cả những giải đấu đó đều không có Đình
Nghi tham gia, hơn nữa đều là những giải đấu quy mô nhỏ. Những cuộc thi lớn cấp
quốc gia, cơ sở huấn luyện chỉ được một suất tham gia, huấn luyện viên Thẩm
Ninh luôn cửa Đình Nghi, lần nào cô ấy những không phụ lòng, đều đạt chức vô
địch.

Mà sau cuộc thi đấu giữa các võ quán năm đó, Hiền Võ võ quán tuyên
bố, để tạo điều kiện cho nhiều võ quán có cơ hội đoạt chức vô địch, Đình Hạo và
Đình Nghi dẫn dắt Hiền Võ võ quán ba năm liên tiếp dành vô địch từ nay không
tham gia giải đấu đó nữa. Cho nên, giải vô địch năm ngoái, Bách Thảo giành được
chức vô địch cũng trong hoàn canhhrr không có Đình Hạo, Đình Nghi tham dự.

Thắng lợi mà cô giành được trong trận đấu không có Đình Nghi.

Ba năm nay, hằng ngày cô nỗ lực khổ luyện, hy vọng có ngày có thể
rửa nhục, thực sự chiến thắng Đình Nghi. Tuy nhiên, ba năm nay, cô không hề có
cơ hội giao đấu với Đình Nghi.

Hiểu Huỳnh lấy thuốc từ trong ngăn kéo, thận trọng bôi cho Bách
Thảo, sau đó, hai cô gái lại trở về phòng, bỏ thím Phạm ngồi một mình xem ti
vi.

Trở về giường ngủ, lật mấy trang cuốn truyện tranh đang xem giở,
nhưng không còn hứng thú xem tiếp, Hiểu Huỳnh thở dài:

“Thật tủi thân quá, cậu xem, Đình Nghi cả ngày không luyện tập mà
thi đấu vẫn đạt thành tích tốt như vậy. Chẳng lẽ chị ta xuất thân trong gia
đình có truyền thống Teakwondo nên trong người có gene thiên tài bẩm sinh,
những người khác đều là hạng tầm thường?”

“Nếu không phải là thiên tài thì đành nỗ lực!”…”

Ngồi trước bàn học, Bách Thảo tháo chiếc dây buộc tóc trái dâu
xuống, lấy lược chải đầu. năm xưa thảm hại trong tay Đình Nghi, cô cũng có suy
nghĩ như vậy, cũng từng hoài nghi, dù cố gắng bao nhiêu cô cũng không phải là
đối thủ của Đình Nghi. 

“Nhưng thiên tài là do trời sinh, không phải cứ cố gắng là
thành!”   

Mặc dù rất khâm phục ý chí ngoan cường của Bách Thảo, nhưng Hiểu
Huỳnh vẫn cảm thấy nên để Bách Thảo nhận ra sự thật vẫn hơn. Cô không muốn lại
thấy Bách Thảo bị tổn thương bởi Đình Nghi, tham gia Cup Taekwondo thế giới là
điều không tưởng, huấn luyện viên Thẩm Ninh chỉ có thể cử Đình Nghi tham gia,
hoàn toàn không nghĩ đến Bách Thảo.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt chiếc dây buộc tóc, ký ức Bách Thảo trở
lại ngôi nhà gỗ nhỏ ba năm trước. 

“Người ta thường thích
coi những người chiến thắng trong thi đấu là thiên tài, cho rằng họ có tư chất
bẩm sinh…” Sơ Nguyên cúi đầu, vừa bôi thuốc lên cho nhũng vết bầm cánh
tay cô vừa nói. 

Tinh thần cô đang sa sút

Giọng anh rất ấm.

“… Nếu có một ngày,
em có thể chiến thắng đối thủ, trờ thành kể mạnh mất, lúc đó có lẽ người ta sẽ
cho rằng em có tư chất bẩm sinh.” 

*** 

Những ngày sau đó, sau khi kết thúc buổi tập thông thường, Nhược
Bạch đều giúp cô tập thêm một tiếng nữa với chiếc dây thun buộc mắt cá chân.
Chỉ cần trước khi ra đòn, cô có những động tác thừa, anh lập tức kép chân cô
lại, mấy ngày liền, mắt cá chân cô bị dây thun xiết, vừa sưng, vừa đau. Tuy
nhiên, cũng chính vì cơ thể có phản ứng vô ý thức với đau đớn, động tác ra chân
của cô ngày càng trở nên nhanh nhẹn, dứt khoát. 

“Hây a!!!”

Bách Thảo xoáy người tung chân đá trên không, dòng không khí quanh
cô bị cuốn thành vòng xoáy, trong vòng xoáy cực mạnh đó, cơ thể cô vọt lên rất
cao, như một pha quay chậm. “Bốp, bốp”, cô đá liền hai cú, sức mạnh
của đường lực đó, kéo phăng chiếc dây thun trong tay Nhược Bạch. 

Nhược Bạch kinh ngạc.

Sức mạnh của đường lực, độ cao mà cô vọt lên…

Nếu sau khi đá hai cú đó…

Từ trên không rơi xuống, Bách Thảo hổn hển thu chân, điều chỉnh
hơi thở, vén những sợi tóc dính vào mặt.

Lần này, cô lại trực tiếp ra chân. Hôm nay, không bị anh dùng dây
thun kéo lại lần nào, cô nói đầy sung sướng:

“Nhược Bạch sư huynh, hình như em đã tìm thấy cảm giác rồi!
Chỉ cần khi ra chân, không nên quá quan tâm đến động tác, chỉ cần đúng vào lúc
tung chân, trong lòng có cảm giác, chân tức khắc có phản ứng, là có
thể…”

“Không nên vui mừng quá sớm, đây chỉ là huấn luyện, không có
áp lực gì, quan trọng là khi thi đấu kia”, Nhược Bạch lạnh lùng nói. 

Bách Thảo đỏ mặt.

Đúng vậy, trước đâu hầu như trong lúc tập luyện cô cũng từng khắc
phục được cái tật khẽ nhấc chân của mình, nhưng vào thì đấu, vừa có áp lực thì
tật cũ lại tái phạm.

“Vậy thì… Nhược Bạch sư huynh, chúng ta tiếp tục
đi!” 

Bất chấp mồ hôi trên trán, cô nắm chặt tay, chuẩn bị tư thế. Cô
không tin mình không khắc phục được tật xấu đó.

“Lần trước huấn luyện Thẩm đã nhắc, tại sao em vẫn chưa cắt
tóc!” nhìn cô một lát, Nhược bạch càu mày nói, đoạn ném cho cô chiếc khăn
mặt, không để cô tập tiếp. 

“Dạ?”

Cô ngớ người, sờ lên đầu. Mặc dù đã dùng dây hình trái dâu buộc
chặt, nhưng mớ tóc trước trán vẫn xoa ra, xòa xuống mắt, làm vướng tầm
nhìn. 

“Mau cắt đi, ảnh hưởng tập luyện.” 

“…”

Không biết vì sao cô do dự một lát, mới trả lời:

“Vâng!”

Hôm sau là thứ Bảy, nghĩ đến chuyện cần cắt tóc, buổi chiếu Bách
Thảo cố ý nghỉ sớm hai tiếng đồng hồ, vội vàng đến cửa hiệu cắt tóc mình vẫn
hay cắt. Cửa hiệu chưa mở, trên cửa kính có dàn mảnh giấy viết “Cho thuê
lại cửa hàng”. Chủ cửa hiệu bên cạnh cho cô biết, con dâu của bà chủ đó
sinh con nên phải về chăm sóc cháu. 

Bách Thảo ngẩn người.

Cửa hiệu này giá rẻ nhất, mỗi lần cắt chỉ có hai đồng các hiệu
khác ít nhất cũng năm đồng. Tháng này thầy giáo lại yêu cầu mua thêm sách tham
khảo…Cô vốn đã không đủ tiền, lại còn phải tiết kiệm tiền trả Nhược Bạch sư
huynh, làm thế nào đây?

Đi trên đường, Bách Thảo buồn rầu nhìn quanh, hy vọng tìm thấy một
hiệu nào rẻ hơn.

Hai bên đường toàn những cửa hiệu bán đồ trang sức, treo đầy những
khuyên tai, vòng tay, dây chuyền, kẹp tóc… đủ màu sắc lóng lánh, lại còn
những món đồ linh tinh khác mà cô không hiểu dùng để làm gì. 

Đi mãi, đi mãi. 

Đột nhiên hình như bị một tia sáng làm lóa mắt, cô dừng bước,

Trong một quầy trang sức phía tay phải, giữa những món đồ dày đặc
trên miếng vải nhung màu xanh tham, một chiếc kẹp tóc dính hình trái dâu tây
được ánh mặt trời chiếc vào, tỏa ra những tia sáng lóa mắt. Trái dâu tây nhỏ
xinh, màu đỏ, lóng lánh, đáng yêu đính trên chiếc kẹp tóc.

Hình như cùng loại với cái dây buộc tóc hình trái dâu trên đầu
cô. 

Tim đập thình thịch.

Rõ ràng biết không nên đi vào đó, nên đến một hiệu rẻ tiền hơn, cô
không có tiền mua thứ này, nhưng bước chân như không chịu sự điều khiển của cô.
Bách Thảo giơ ngón tay chạm vào chiếc cặp đó, cảm giác trơn nhẵn, nhìn kỹ, quả
nhiên cùng loại với chiếc dây buộc tóc có trái dâu tây của cô! 

“Thích thì cứ thử đi.” 

Cô chủ hiệu còn trẻ, tóc nhuộm vàng, xoăn xù lên như ổ gà đang mải
mê theo đỗi chương trình ca nhạc từ chiếc ti vi bé tẹo trên nóc tủ, không ngẩng
đầu, nói với cô.

“Em… em không có tiền mua, có thể thử không?”, Bách
Thảo luống cuống nói.

“Không sao, cứ thử đi xem có thích không?”, cô chủ hiệu,
đang hát theo ti vi, nói, “Vả lại, ở đây rẻ lắm, em mua được!” 

“Vâng!” 

Không kìm được nỗi cám dỗ, cô thận trọng gỡ chiếc kẹp trên miếng
vải nhung xuống. Cô chủ hiệu đưa cho cô cái gương có cán, cô cầm gương, thử cặp
lên tóc mình. 

“Cài lên mái tóc trước trán ấy.”

Cô chủ nhìn cô vụng về cài chỗ nọ chỗ kia, sốt ruột bước đến, tận
tay chỉnh sửa một chút trên trán cô, rồi cài vào đám tóc mái trước trán. 

” Nhìn xem, đẹp chưa!” 

Cô chủ ngắm nghía một hồi rồi nói.

Trong gương, Bách Thảo lần đầu tiên phát hiện, hóa ra tóc mình
cũng có thể ngoan ngoãn, chịu phục tùng như vậy. Trước đây cô thường cắt ngắn,
hoặc là để dài rồi buộc lại. kẹp lên đỉnh đầu, trước nay, chưa bao giờ mái tóc
cô lại ngoan ngoãn ôm lấy khuôn mặt như bây giờ. 

Trái dâu tây đỏ ối ánh lên mái tóc đen nhánh của cô.

Giờ cô mới phát hiện ra thì ra khuôn mặt mình hình trái xoa gầy
gầy, chứ không phải tròn tròn như cô vẫn tưởng.

Còn nữa, cô cứ nghĩ trông mình giống con trai, nhưng trong gương
lúc này lại cô là một cô gái thực sự.

Soi nghiêng chiếc gương trong tay, cô còn có thể nhìn thấy chiếc
dây buộc có gắn hình trái dây tây trên túm tóc vểnh đuôi ngựa sau gáy mình.
Chúng phản chiếu lẫn nhau, phối hợp, lóng lánh như một đôi…

Trong lòng đắn đo một hồi, Bách Thảo mím môi, lặng lẽ nắm chặt
trong tay hai đồng tiền định dành để cắt tóc. Có lẽ, cô có thể tìm được cửa
hiệu rẻ hơn, chỉ cần một đồng có thể cắt, có lẽ cô có thể tiết kiệm một đồng để
mua chiếc cặp này. 

“Chiếc cặp này bao nhiêu tiền ạ?”

Lời nói ra, Bách Thảo lập tức hối hận. Từ lúc nào cô trở nên điệu
đà, thích trang điểm như vậy, dẫu tiết kiệm được một đòng cũng nên tích lại trả
Nhược Bạch sư huynh mới phải.

“Trông em có vẻ cũng không có tiền…” chủ hiệu nhìn cô,
nghĩ một lát rồi nói:”… Trả chị mười đồng là được!” 

“Mười đồng?” 

Bách Thảo như lặng đi, không tin vào tai mình.

“Đúng mười đồng là rẻ đấy, trước đây dạng này mười năm đồng
chị mới bán, nhưng thấy em cặp đeo bán rẻ.” Nói xong, cô chủ hiệu lại
ngoảnh vào xem ti vi. 

Thì ra một chiếc kẹp tóc lại đắt như thế. 

Bách Thảo hoang mang.

Vuốt ve chiếc cặp một cách lưu luyến, cô lại soi gương rồi mới
thận trọng gỡ xuống, chỉ sợ làm hỏng phải đền. 

“Ha ha thì ra cậu cũng mua những thứ này!”

Như có mắt sau lưng, giọng Hiểu Huỳnh vọng đến từ phía sau khiến
cô giật mình, tay run, suýt làm rơi cái cặp. 

“Đừng tháo vội, để mình xem nào.” 

Bất chấp sự kháng cự của Bách Thảo, Hiểu Huỳnh lại cài lên đầu cho
cô, nhìn trái nhìn phải, trố mắt, mừng rỡ.

“Oa, đẹp quá, khác hẳn cậu ngày thường, trông vừa đáng yêu
vừa nữa tính. Rất đẹp! Rất đẹp! Nhược Bạch sư huynh, anh thấy thế nào, có phải
rất đẹp không?”

Nghe Hiểu Huỳnh nói vậy, Bách Thảo mới chú ý, thì ra Nhược Bạch
cũng có mặt.

Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, chiếc quần bò mài trắng
loang lổ, vai khoác ba lô đứng cách Bách Thảo mấy bước, ánh mắt lơ đãng dừng
lại trên chiếc kẹo tóc dâu tây trên tóc cô. 

Mặt Bách Thảo đỏ bừng.

Không biết vừa hồi, lúc cô soi gương anh có nhìn thấy không thích
thấy cô mất thời gian vào những chuyện ngoài tập luyện.

“Đẹp đấy, mua đi, mua đi! Vừa rồi cậu hỏi giá chưa, bao nhiêu
tiền?” Hiểu Huỳnh vui vẻ, hiếm khi Bách Thảo đến quầy trang sức.

“Mình không định mua”, Bách Thảo vội nói, không dám nhìn
Nhược Bạch.

“Sao lại không mua, đẹp thế mà! Hơn nữa, hôm qua cậu đã chằng
nói, tóc lòa xòa, tập xong sẽ đi cắt đó sao? Nếu mua chiếc kẹp này có thể kẹp
gọn tóc mái lại, không phải cắt tóc nữa! Ái chà!!”

Như phát hiện ra lục địa mới, Hiểu Huỳnh đi vòng ra sau lưng cô,
kinh ngạc reo lên.

“Chiếc kẹp này rất hợp với dây buộc tóc của cậu, đều gắn quả
dâu tây! Có duyên đấy, mua đi, mua đi, bà chủ bao nhiêu tiền?”

“Mười đồng”, chủ hiệu nói. 

“Mười đồng? Rẻ hơn được không?”, Hiểu Huỳnh mặc
cả. 

” Mình không muốn mua thật mà, mình chỉ… chỉ… thử
thôi…”, Bách Thảo nắm cánh tay Hiểu Huỳnh sốt ruột nói.

“Thôi đi, mình biết tỏng cậu rồi, nếu không thích sao cậu lại
thử?” Không để ý đến cô, Hiểu Huỳnh nói với chủ hiệu: ” Bà chủ, rẻ
hơn được không?”.

“Anh đi trước đây.”

Bên kia, Nhược Bạch càu mày, ngắt lời Hiểu Huỳnh.

“Vâng!”

Bách Thảo vội cúi chào. Cô biết Nhược Bạch kiêm nhiệm trợ giảng
lớp đại chúng nên phải đến trung tâm huấn luyện sớm hơn.

“Tạm biệt Nhược Bạch sư huynh, chúng em sẽ không đến muộn
đâu!”, Hiểu huỳnh vẫy tay với anh.

Mắt tiễn Nhược Bạch, Bách Thảo hơi bối rối.

“Lại còn nhìn theo à?”, Hiểu Huỳnh trêu, nháy mắt với
Bách Thảo, ” Có phải cậu đang nghĩ tại sao Nhược Bạch sư huynh và Hiểu
Huỳnh lại cùng xuất hiện đúng không? Ha ha, yên tâm đi. Mình không hẹn hò với
anh Nhược Bạch sư huynh đâu, mình vừa gặp anh ấy ngoài ngã tư thôi!” 

“Mình… mình không nghĩ thế!”, Bách Thảo lắp bắp.

“Được rồi!” Hiểu Huỳnh dàn hòa, nói tiếp: “Cậu có
biết Nhược Bạch sư huynh đi đâu không? ở ngã tư có một công ty dịch thuật, anh
ấy nhận một đống tài liệu về dịch. Diệc Phong nói, dạo này Nhược Bạch sư huynh
nhận rất nhiều tài liệu, đêm nào cũng thức rất khuya”. 

Lòng cô se lại.

Bách Thảo nắm chặt hai đồng trong tay, cảm thấy trong ngực có vật
gì nặng trĩu, ngây người trong giây lát, nhưng nghe tiếng Hiểu Huỳnh nói với cô
chủ hiệu, Bách Thảo chợt tỉnh mộng. 

“Làm gì có chuyện nói bao nhiêu bàn bấy nhiêu, bớt đi!”

“Mười đồng là rẻ lắm rồi, cái kẹp có mười đồng, cô đến shop
mà xem, cùng lại thế này mấy trăm đồng ấy chứ!”

“Thôi đi, hàng này sao bì được với hàng hiệu! Chị xem, chiếc
dây buộc tóc trên đầu bạn ấy là hàng hiệu xin.” Hiểu Huỳnh lấy chiếc dây
buộc tóc trên đầu Bách Thảo, vẻ thành thạo, nói: ” Quả dâu tây của chiếc
này là đồ pha lê, sáng trong, lông lanh thế này, còn chiếc của chị, chị xem là
nhựa bình thường, mặc dù nhìn cũng khá, nhưng làm sao sánh được với hàng
xin”.

Chủ hiệu không biết nói sao.

Chiếc dây buộc tóc trong tay Hiểu Huỳnh bị đưa đi đưa lại, sợ rơi,
Bách Thảo vội lấy lại. Cô cúi đầu, đang định buộc lại mái tóc, đột nhiên phát
hiện trong chiếc ti vi nhỏ xíu trên nóc tủ… 

“Ấy, chẳng phải Đình Nghi sao?” 

Hiểu Huỳnh cũng phát hiện ra, ngó đầu nhìn.

Đó là chương trình khách mời truyền hình, thu hút đông người xem
nhất, dẫn chương trình là MC nổi tiếng của kênh, khách mỗi tuần đều là những
nhân vật có tiếng thuộc các giới trong xã hội. Đình Nghi cười mỉm, dịu dàng
ngồi trên salon, cô mặt váy lụa liền thân màu trắng sữa. 

“Xem ra chị ta đúng là minh tinh rồi…”, Hiểu Huỳnh lẩm
bẩm.

Nếu không, tại sao suốt ngày xuất hiện trên ti vi. Nếu chỉ nhìn
Đình Nghi trong quảng cáo có thể cho rằng do đã qua chỉnh sửa kỹ thuật nên đẹp
lên nhiều, nhưng bây giờ, gặp Ðình Nghi trong chương trình khách mời, trông rất
thật, mắt sáng, răng trắng, nụ cười mê hồn, dáng chuẩn, tư thái duyên dáng, tự
nhiên, quả còn đẹp hơn những minh tinh đích thực của làng giải trí. 

Bách Thảo lại chú ý đến mái tóc của Đình Nghi.

Mái tóc dài đến vai, đen óng, mềm mại, lượn sóng, trong dáng điệu
như thái thoáng chút mệt mỏi, càng thêm yêu kiều.

“Trên sàn đấu, cô mau lẹ dũng mãnh, đối thủ mới nghe tên đã
khiếp sợ”, MC hiếu kỳ hỏi, “Nhưng nghe nói trước mặt bạn trai, cô như
con chim nhỏ yếu ớt, rất biết làm nũng, đúng không?”

Đình Nghi mỉm cười: “Mỗi cô gái đều thích làm nũng trước mặt
bạn trai, đương nhiên tôi cũng không phải ngoại lệ”.

“Ồ!”, Người chủ trì hứng thú, “Bất luận thế nào,
anh ấy tuyệt đối không nên làm cô nổi giận, nếu không, một khi nổi giận, anh ấy
sẽ bị cô đá cho thảm hại ha ha”.

“Không, tôi không dám chọc giận anh ấy mới đúng!” Khóe
miệng lộ nụ cười hạnh phúc, Đình Nghi dịu dàng nói: “Trước đây, anh ấy
cũng là một tuyển thủ Taekwondo rất tài năng, mặc dù bỏ tập đã lâu nhưng tôi
tuyệt đối không phải là đối thủ của anh ấy”.

“Lần này cô đi Mỹ là để thăm anh ấy phải không?”

“Vâng!”

“Nghe nói, cứ một thời gian là cô bay sang Mỹ thăm anh ấy.
Tại sao cô tập luyện căng thẳng như vậy, anh ấy không bay về thăm cô?”

“Anh ấy sang Mỹ học y khoa, chương trình rất nặng còn tôi sau
một kỳ huấn luyện là có thời gian nghỉ ngơi phục hồi sức khỏe.”

“À, hiểu rồi, Đình Nghi của chúng ta không những là một cao
thủ Taekwondo mà còn một bạn gái rất biết điều!” MC nói đùa.

Ánh mắt rời khỏi màn hình, dừng lại trên chiếc dây buộc tóc dâu
tây trong lòng bàn tay, Bách Thảo hít nhẹ một hơi, cố xua vị đắng vo cớ dâng
lên trong lòng. Cô nắm chặt bàn tay, bỏ chiếc dây buộc tóc vào cặp sách. 

“Đi thôi.”

Cô kéo Hiểu Huỳnh rời mắt khỏi chiếc ti vi. Không sớm nữa, nhất
định phải cắt tóc xong trước buổi tập.

“Cô bé, không mua cặp tóc à?”, chủ hiệu chìa chiếc kẹp
ra hỏi. 

“Bớt nữa đi!”, Hiểu Huỳnh nói vọng lại.

“Xin lỗi, em không mua đâu…” Bách Thảo nói với cô chủ
hiệu vẻ áy náy rồi kéo tay Hiểu Huỳnh, bước thật nhanh để Hiểu Huỳnh khỏi tiếp
tục mặc cả. 

“Cứ nghĩ đi, nếu thích thì quay lại.”

“Ôi, mình thấy chị ta sắp siêu lòng rồi, chưa biết chừng đồng
ý bàn tám đồng cũng nên. Sao cậu cứ lôi mình đi thế!”, Hiểu Huỳnh vừa đi
vừa làu bàu. 

“Mình không mua…” Vả lại, tám đồng cũng quá đắt.

“Nhưng cậu cặp rất đẹp, hơn nữa đã mua kẹp thì không cần cắt
tóc, cậu xem Đình Nghi… ôi, tóc Đình Nghi đẹp thật…”

“Như vậy ngày nào cũng phải chải đầu.” Tóc ngắn không
cần chải, tiết kiệm thời gian.

“Người Đình Nghi vừa nói đến chắc là Sơ Nguyên”, Hiểu
Huỳnh đột nhiên lại nói. 

“… Ừ, có lẽ thế!”, Bách Thảo trầm ngâm.

Đi Mỹ học y khoa, trước đây từng tập Taekwondo, rất tài năng,
trong những người cô biết chỉ có một mình Sơ Nguyên.

“Mình biết Đình Nghi thường xuyên bay sang Mỹ thăm Sơ Nguyên
sư huynh, nhưng không ngờ họ đã yêu nhau”, Hiểu huỳnh vò đầu bứt tai.

Bách Thảo nhớ lại những lần gặp Đình Nghi trong căn nhà gỗ của Sơ
Nguyên, có lẽ ngay từ hồi có Đình Nghi đã rất thích Sơ Nguyên sư huynh rồi.

Từ khi Sơ Nguyên sư huynh đi Mỹ, mỗi năm Đình Nghi bay sang đó ít
nhất hai , ba lần, mỗi lần thường lưu lại hơn một tuần.

Còn cô chưa hề có cơ hội nhìn thấy Sơ Nguyên sư huynh từ sau khi
anh sang Mỹ.

Ba năm nay, mỗi ngày cô đều quét dọn thật sạch xung quanh căn nhà
gỗ đó, nhưng có lẽ Sơ Nguyên sư huynh đã không còn nhớ gì về cô nữa. 

*** 

Tại phòng thay đồ của trung tâm huấn luyện.

Do ngày cuối tuần không phải đi học, Lâm Phong, Quang nhã, Thân Ba
đều đến tập từ rất sớm, họ vừa cất đồ đạc cá nhân vào những ngăn tủ riêng vừa
nói chuyện. Lâm Phong nghe nói Đình Nghi sắp về nước, Thân Ba nói có lẽ trong
một hai ngày tới, Quang Nhã nói vừa nhìn thấy Đình Nghi trong chương trình
khách mời, cứ tưởng Đình Nghi về nước rồi, Thân Ba nói, có lẽ là chương trình
đã ghi hình từ trước.

Ðang nói, họ nghe thấy những tiếng chân hối hả truyền đến, tiếp
theo là giọng hờn giận của Hiểu Huỳnh.

“Thôi đi, trước khi tóc cậu mọc ra, đừng nói quen mình, thật
là mất mặt.”

Quang Nhã ngoái đầu, thấy Hiểu Huỳnh mặt mày hầm hầm tức tối đang
lấy ba lô che nhẹ mặt, lén lút đi vào, đi theo sau là Bách Thảo.

Như chạm phải điện.

Mắt Quang Nhã trợn tròn.

Cái gì thế này?

“Trời ơi, Bách Thảo, tóc em sao thế?”

Người thứ hai kêu lên là Lâm Phong, cô kinh ngạc bước đến, sửng
sốt nhìn mái tóc Bách Thảo. 

“À, em mới cắt tóc.”

Nhìn thấy phản ứng của mọi người, Bách Thảo bối rối sờ lên đầu
mình, như vậy có lẽ rất tồi tệ. Trong lúc cắt, Hiểu Huỳnh đã kêu lên, cắt xong
Hiểu Huỳnh lại kêu lần nữa, thậm chí không chịu đi cùng cô, nói là quá xấu
hổ. 

“Ai cắt cho em vậy!”

Ngắm kỹ mái tóc Bách Thảo, Lâm Phong nổi giận, không biết xảy ra
chuyện gì, tại sao mái tóc của Bách Thảo giống như bị chó gặm như vậy! Ngắn hơn
cả tóc bọn con trai thì không nói, lại còn chỗ có chỗ không, có chỗ còn sát vào
da đầu, trông như…  

Chốc đầu! 

“Phạm Hiểu Huỳnh, có phải cậu cắt tóc cho Bách Thảo
không?!” ^ 

Quang Nhã trừng mắt nhìn Hiểu Huỳnh.

“Tôi…” Hiểu Huỳnh bất lực bỏ ba lô vào ngăn tủ, nói
tiếp: “Tôi không có may mắn đó! Có thể cắt được mái tóc đẹp đẽ như vậy,
sáng tạo như vậy, người bình thường như tôi không làm nổi, được chưa!”

“Sao lại đến nông nỗi này cơ chứ…”, Lâm Phong xót ca.
Cô đưa tay sờ vào những chỗ cắt sát da đầu, nếu sâu hơn một chút nữa, chưa biết
chừng lột cả mảng da, bật máu cũng nên. “Cửa hiệu nào cắt cho em thế? Hôm
nay hết giờ tập chị đưa em đi gặp bọn họ! Sao lại như thế này chứ, như thế này
làm sao có thể đi học được?” 

“Xấu lắm sao?”, Bách Thảo thấp thỏm hỏi.

Cắt xong cô chỉ thoáng nhìn vào gương, thấy không đẹp lắm, nhưng
cũng không nghĩ nó xấu đến mức này.

“Xấu như ma! xấu như ma!”

Quang Nhã lừ mắt.

Thân Ba bỏ giày vào tủ, lấy võ phục ra, khi đi qua Bách Thảo, anh
đẩy cái kính lên sống mũi, nói: ” Hiệu cắt tóc đó ít nhất nên trả lại tiền
công cho cô”.

“Họ cắt miễn phí”, Bách Thảo bối rối, “Không sao,
một thời gian tóc sẽ dài ngay thôi”. 

“Miễn phí?”, Quang Nhã không hiểu, hỏi lại.

“Đúng, miễn phí”, Hiểu Huỳnh ngao ngán, vừa cởi giày vừa
nói, ” Chính là hoạt động của trung tâm người cao tuổi, học tập Lôi
Phong1, cắt tóc miễn phí cho người qua đường”.

Trên đường đi, nhìn táy tấm biểu ngữ của hội người cao tuổi cắt
tóc miễn phí, Mắt Bách Thảo sáng lên, liền chạy ngay vào.

Hiểu Huỳnh đã nói, những người già về hưu đã lâu, họ học cắt tóc
cho vui, hoàn toàn không có kỹ thuật gì hết, chắc chắn là rất xấu, nhưng Bách
Thảo không nghe, hoàn toàn bị hấp dẫn bởi cái từ miễn phí. Cô đành tự an ủi
mình, không đẹp lắm cũng không sao, Bách Thảo xưa nay không coi trọng chuyện
đẹp hay xấu.

________________

1Lôi Phong (1833-1888), tự
Thiếu Dật, quê ở Phúc Kiến, Hồ Thành.

Nhưng ông cụ cắt tóc nghe theo yêu cầu “càng ngắn càng
tốt” của Bách Thảo bèn lấy tông dơ, ra sức đẩy thật sâu. Cô dám khẳng định
đó là lần đầu tiên ông cụ cầm dụng cụ cắt tóc, tay còn run run, cứ run một cái
là ra một nắm tóc, run cái nữa là một nắm nữa. 

Cô tức đến ói máu.

Ông cụ nhìn mái tóc sau khi cắt xong của Bách Thảo với vẻ lo lắng,
hối hận nhưng dường như Bách Thảo ngốc nghếch không nhận ra việc này, lại còn
hỏi, lần sau muốn cắt thì đến đâu tìm họ. 

“Quả là tiền nào của nấy.”

Bình luận xong, Quang Nhã dửng dưng nhìn Bách Thảo, đi thẳng vào
phòng tập. Lâm Phong đang suy nghĩ có cách nào cứu chữa thì Khấu Chấn, Mai
Linh, Thạch Tông, Diệc Phong lục đục kéo vào cũng lần lượt giật mình vì mái tóc
của Bách Thảo. 

“Em tức ai thế?” 

Khi Nhược Bạch bước vào, Bách Thảo đang quỳ lau đệm tập, bóng anh
bị ánh mặt trời kéo dài đổ lên người cô. 

“Dạ?”Cô ngẩng đầu, không hiểu anh hỏi gì.

“Nếu không muốn cắt thì nói thẳng ra, việc gì hành hạ mái tóc
của mình như thế”, Nhược Bạch càu mày nhìn đầu Bách Thảo, nói. 

Rốt cuộc nó xấu đến đâu.

Bách Thảo không kìm nổi, muốn soi gương nhìn lại. Lau đệm xong,
tập xong bài khởi động, trong lúc tập hợp chờ huấn luyện viên Thẩm, cô lặng lẽ
liếc sang ngang, nét mặt Nhược Bạch vẫn nghiêm nghị như trước. 

Cô đưa tay sờ ra sau gáy.

Ôi, hình như có chỗ có tóc, có chỗ trọc lốc. Cô cũng thấy hơi
buồn, nhưng lại nghĩ chịu khó một thời gian tóc sẽ mọc dài ra, bất giác lại
thấy vui.

Chỉ có điều, huấn luyện viên Thẩm vốn coi trọng hình thức, cũng
thích các đệ tử trang điểm sạch sẽ, đẹp đẽ, huấn luyện viên nhìn thấy cô thế
này không biết nói sao. 

Cánh cửa phòng tập bị đẩy ra.

Thẩm Ninh sắp bươc vào Bách Thảo hoảng hốt, cúi đầu thấp
hơn. 

Cửa vừa mở. 

Một đám người rầm rộ ùa vào.

Ánh đèn flash chói mắt, sáng trắng một khoảng, đoàn người tràn vào
là mấy chục phóng viên, học chen nhau, đi giật lùi, tay giơ cao máy ảnh là máy
quay, miệng hô to: “Nhìn vào đây, đúng rồi, rất tốt, cười đi!”,
“Huấn luyện Thẩm, xin hãy cười lên!”, “OK! Kiểu
nữa!”. 

Rầm rộ thế này.

Các đệ tử không hiểu, quay sang nhìn nhau, sau đó, nhanh chóng
hiểu ra, đây không phải lần đầu họ chứng kiến cảnh này, có lẽ Đình Nghi đã trở
về. Đình Nghi khác với họ, họ chỉ là tuyển thủ Taekwondo, còn Đình Nghi là mình
tinh, là mục tiêu săn lùng của giới truyền thông.

Quả nhiên, sau cả một đám máy quay, máy ảnh chen chúc, Bách Thảo
nhìn thấy Đình Nghi. Không như hình ảnh cô vừa nhìn thấy trên ti vi trong cửa
hiệu đồ trang sức. Hình ảnh Đình Nghi bây giờ là mái tóc dài đen nhánh buộc
thành chiếc đuôi ngựa dài, bộ vỡ phục trắng muốt, chỗ tiếp giáp giữa cổ và vai
có thêu những bông hoa màu đen tinh tế, càng làm nổi bật vẻ duyên dáng, kiều
diễm. 

Huấn luyện viên Thẩm Ninh cùng Đình Nghi bước vào.

Ánh đèn máy ảnh như chớp giật, liên tục hướng về hai người. Đình
Nghi dịu dàng, xinh đẹp, huấn luyện viên Thẩm ôm vai Đình nghi khi chụp mấy
kiểu thầy trò tình thâm.

Ống kính máy quay áp sát hai người.

Một phóng viên cầm micro hỏi Đình Nghi: “Trở về trung tâm
huấn luyện, trong người rất khó chịu.”Đình Nghi nhìn huấn luyện viên Thẩm,
mỉm cười nói tiếp: “Mong là huấn luyện viên sẽ yêu cầu tôi thật nghiêm
khác, giúp tôi bổ khuyết toàn bộ chương trình tập luyện trong tháng này”.

Huấn luyện viên Thẩm mỉm cười gật đầu, vỗ vỗ vai Đình Nghi.

Các phóng viên lại hướng micro về phía huấn luyện viên Thẩm Ninh,
hỏi: ” Huấn luyện viên Thẩm, Đình Nghi trở về đội ngũ lần này là chuẩn bị
cho cuộc thi Cup Taekwondo thế giới có phải không?”

“Đúng, thời gian sắp tới, chương trình huấn luyện sẽ tập
trung vào Cup Taekwondo thế giới.”

“Cô cho rằng trong cuộc thi này, Đình Nghi có bước đột phá
gì, liệu có khả năng vào tứ kết không?”

“Điều này còn xem tình hình của cô ấy và tình hình của đối
thủ.”

“Cô cảm thấy có khả năng không?”

“Rất có khả năng.”

Các phóng viên hài lòng, lại chụp cảnh Đình Nghi bước vào hàng,
cùng đồng đội tập luyện. Một lát sau, các phóng viên vẫn chưa có ý định rời đi,
Đình Nghi bước đến, nói nhỏ gì đó với họ

Cuối cùng họ cũng giải tán.

Phòng tập yên tĩnh trở lại, các đệ tử thở phào, bị quấy rầy bởi
ánh đèn flash và máy quay, chẳng dễ chịu chút nào. Đình Nghi tỏ vẻ ngại ngần,
nói với huấn luyện viên Thẩm Ninh:

“Xin lỗi, em làm ảnh hưởng đến luênj tập của đội.”

Huấn luyện viên Thẩm cười nói:

“Em là nữ tuyển thủ Teakwondo ưu tú nhất hiện nay, laiij xinh đẹp,
giới truyền thông săn đuổi, không phải là lỗi của em. Chỉ có điều… nếu lần sau
các phóng viên theo đến, em nên thông báo trước để chúng tôi cũng trang điểm kỹ
hơn, lên ảnh sẽ đẹp hơn.”

Đình Nghi lại xin lỗi lần nữam rồi cười hồn nhiên:

“Vừa rồi các phóng viên nói cô vừa xinh đẹp lại là huấn luyện viên
cấp quốc gia, họ hỏi liệu có thể xin cô một buổi phổng vấn riêng hay không?”

“Đình Nghi, một tháng rồi không luyện tập, túc pháp không biết có
thụt lùi không, nhưug miệng lưỡi lợi hại hơn nhiều.” Nói rồi huấn luyện viên
Thẩm Ninh nửa cười nửa không, liếc nhìn Đình Nghi: “Được rồi, trở về hàng đi”.
Trầm ngâm một lát, Thẩm Ninh lướt ánh mắt qua đội hình trước mặt, cuối cùng
dừng lại trên người Nhược Bạch, nói: “Em tập cùng Nhược Bạch, Bách Thảo tập với
Quang Nhã”…”

“Rõ!”

Đình Nghi bước về phía Nhược Bạch.

Nhìn Đình Nghi đi tới, Hiểu Huỳnh lặng lẽ bước khỏi hàng, đi về
góc phòng, miệng thầm lẩm bẩm.

Lần nào cũng vậy, nếu có cả Đình Hạo, Đình Nghi cùng về trung tâm huấn
luyện còn tốt, hai anh em họ vừa một nhóm nhóm tập, nhưng nếu chỉ có mình Đình
Nghi quay lại thì nhất định phải phân lại nhóm tập. Lúc đầu, huấn luyện viên
Thẩm thường phân công Thân Ba tập cùng nhóm với Đình Nghi, Lâm Phong phối hợp
với Quang Nhã, Hiểu Huỳnh lại trở về thân phận tạp vụ. Nhưng, mấy lần gần đây,
huấn luyện viên Thẩm luôn yêu cầu Đình Nghi phối hợp với Nhược Bạch, Bách Thảo
cùng nhóm với Quang Nhã.

Thật quá bâts công.

Tại sao Đình Nghi luôn được vị trí tốt nhất? Thấy Nhược Bạch đã
hoàn toàn vượt qua Thân Ba, trở thành đệ tử có thực lực mạnh nhất đội ngoài
Đình Hạo, huấn luyện viên Thẩm bắt đầu để anh phối hợp với Đình Nghi, hy sinh
Bách Thảo phối hợp với Quang Nhã.

Trước đây không nói, nhưng gần đây phải chuẩn bị cho Cúp Teakwondo
thế giới, huấn luyện viên Thẩm đã đưa Nhược Bạch cho Đình Nghi, đẻ Bách Thảo
tập đôi với Quang Nhã thực lực kém như vậy, Bách Thảo quá thiệt thòi! Mặc dù
không tin lắm những lời đồn bên ngoài, nhưng Hiểu Huỳnh không hề hoài nghi,
huấn luyện viên Thẩm và Hiền Võ võ quán của Đình Nghi thực sự có quan hệ nào
đó.

Bách Thảo không nghĩ nhiều như Hiểu Huỳnh, nghe tuyên bố của huấn
luyện viên, hơi ngây người giây lát, rồi đi về phía Quang Nhã.

Lúc đó, giọng Nhược Bạch từ phía sau vang lên:

“Huấn luyện viên Thẩm, tôi muốn tiếp tục phối hợp với Bách Thảo.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+