Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thiếu nữ toàn phong 2 – Chương 09 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9.

Lần đầu tiên trong đời, Bách Thảo bận tâm đến chuyện ăn mặc thế
nào.

Tối nay, Đình Hạo tiền bối đưa cô đi dự tiếc, bảo cô trang điểm
thật đẹp. Trang điểm… cô hầu như chưa bao giờ trang điểm, ngoài những lúc tóc
mọc dài phải tết bím, hoặc cài chiếc kẹp dâu tây đó.

Cô muốn Hiểu Huỳnh tư vấn.

Nhưng Hiểu Huỳnh đã đi chơi với bạn từ sáng.

“Để anh xem.” Biết tâm tư của Bách Thảo, Sơ Nguyên nhìn cô một
lát, mỉm cười.

“Chờ anh một lát.”

Vừa có trận mưa nhỏ, gió chiều mát rượu, trong không khí thoảng
mùi thảo dược dìu dịu, ẩm ướt.

Trước căn nhà gỗ.

Trên chiếc ghế dài cạnh vườn ươm.

Bách Thảo ngẩn người nhìn Sơ Nguyên đem bộ đồ cắt tóc từ trong nhà
ra.

“Sửa lại chút sẽ đẹp hơn.”

Ngón tay anh dịu dàng chạm vào tóc khiến cô chợt đỏ mặt, cúi đầu.
Trong gió nhẹ, chiếc kéo trong tay thoăn thoắt, thỉnh thoảng anh dừng lại ngắm
nghía rồi lại tiếp tục chỉnh sửa.

Những vụn tóc bay lả tả.

Có tiếng chim ríu rít trên ngọn cây đa phía xa.

“Xấu quá… phải không?”

“Sao?”

“Hôm anh về nước… nhìn thấy tóc em… xấu quá phải không?”

Phủi những vụn tóc bám trên cổ cô, Sơ Nguyên cười nói: “Hôm đó ấy
à, còn chưa kịp chú ý đến tóc em thì em đã giận dỗi chạy biến đi rồi.”

Cô ngớ người.

Từ từ ngẩng đầu.

Vì bị Đình Nghi chế giễu trước mặt mọi người nên cô rất tức giận,
nhưng hôm đó anh không chú ý đến tóc cô thật ư?

“Thoạt nhìn chỉ cảm thấy em cao lên nhiều, nhưng vẫn gầy như
trước.” Sơ Nguyên kéo cao tấm vải trùm để vụn tóc khỏi bám vào cổ cô. “Trước
khi đi Mỹ anh đã dặn, em đang trong thời kỳ phát triển, phải chú ý ăn uống tốt,
chú ý dinh dưỡng, em quên rồi ư?”

“Không… em không quên!”, cô lắc đầu, “Bữa cơm nào em cũng ăn thật
no. Thím Phạm rất tốt, luôn làm thêm món cho em và Hiểu Huỳnh, em ăn rất nhiều,
nhưng mãi vẫn không béo lên được….”

Ngắm nghía hồi lâu, Sơ Nguyên chỉnh sửa lần cuối.

“Sơ Nguyên sư huynh…”

Cô cắn môi, mắt long lanh nhìn anh.

“… Mỗi câu anh nói, em đều nhớ kỹ, em không quên. Em chăm chỉ học,
em ăn thật nhiều, hằng ngày chăm chỉ luyện tập, dù gặp nhiều khó khăn, em cũng
không nản, em luôn cố gắng.”

Bàn tay Sơ Nguyên dừng lại.

Anh vuốt mạnh tóc cô.

“Em ngốc quá!”

Nhìn cô, ánh mắt anh ấm áp như nước hồ mùa xuân.

“Nhìn xem, có đẹp không?”

Sơ Nguyên mỉm cười, đặt cái gương vào tay cô. Cầm chiếc gương soi,
cô kinh ngạc nhận ra một khuôn mặt khác hẳn, mái tóc so le được tỉa gọn, một
đường cong đáng yêu ôm lấy khuôn mặt, một mái bờm xinh xắn, nhưng không cản trở
tầm nhìn.

“Lúc còn ở Mỹ, thỉnh thoảng cắt tóc cho bạn bè, tay nghề của anh
cũng được thử thách, không tồi chứ? Sau này tóc dài ra, anh sẽ cắt giúp em.”

“Vâng.”

Cô đỏ mặt nhìn mình trong gương, lòng vui không biết nói thế nào,
đột nhiên nghĩ ra việc gì, vội đứng lên, chạy vụt như bay.

“Em đi lấy thứ này.”

 

Lát sau, cô thở hổn hển chạy về. Sơ Nguyên mỉm cười, bảo cô không
cần phải vội thế rồi rót cho cô cốc nước, nhưng chỉ uống một ngụm rồi để xuống,
chìa tay về phía anh.

“Anh xem!”

Trong bàn tay cô là chiếc cặp tóc dâu tây, phần thân cặp khá dài,
phía trên có đính một trái dâu tây nhỏ tinh xảo, long lanh như mắt cô lúc này.

Nhìn vào gương, cô thận trọng cài chiếc cặp lên mái.

“Có đẹp không?”, cô căng thẳng hỏi.

Sơ Nguyên gật đầu.

“Em… em rất thích nó”, cô nói, hai mắt long lanh, đôi má đỏ ửng.

 

Chiếc cặp đỏ rực nổi bật trên mái tóc đen nhanh của Bách Thảo.

Sơ Nguyên hơi ngạc nhiên.

Anh nhận ra chiếc kẹp tóc đó. Ngày đầu tiên về nước, đêm hôm đó
anh đã nhìn thấy cô và Nhược Bạch trên phố, họ đang xem chiếc kẹp tóc này trong
cửa hàng bán đồ trang sức.

Khi ở Mỹ, anh cũng thinh thoảng nhớ đến cô.

Nhưng mỗi lần gọi điện về nhà thím Phạm, cô đều không có ở nhà,
hầu như lần nào cô cũng đi với Nhược Bạch. Sau kh về nước, anh phát hiện ra, cô
với Nhược Bạch luôn bên nhau như hình với bóng.

Trong ký ức của của anh, cô vẫn là một cô bé mười bốn tuổi, có sức
dẻo dai quật cường, không gì lay chuyển. Anh thích sức mạnh đó của cô, đó là
sức mạnh anh đã từ bỏ nhưng nó bền bỉ, âm thầm sinh sôi không ngừng trong cô.

Có lẽ anh coi cô là em gái nên muốn bảo vệ cô với tất cả khả năng
của mình.

Tuy nhiên khi về nước gặp lại cô.

Tuy cô vẫn chất phác, kiên cường như ba năm trước, nhưng lúc thấy
má cô ửng đỏ, trong lòng anh không nén nổi xao xuyến.

Anh không thích tâm trạng phức tạp đó.

Lại thêm về nước công việc bận, có dạo anh ở hẳn trong trường,
muốn yên tĩnh, muốn làm rõ xem bản thân mình rốt cuộc bị làm sao.

“Sơ Nguyên sư huynh…”

Mãi không thấy anh trả lời, Bách Thảo bẽn lẽn nhướn mắt nhìn, hai
tay không biết để vào đâu.

“Rất đẹp.”

Sơ Nguyên cười, hỏi:

“Đi chơi với Nhược Bạch hay sao mà trang điểm như vậy.”

“…”

Cô ngớ người.

Sau đó, Bách Thảo phản ứng rất mạnh, máu trong huyết quản dồn lên
mặt, tai cũng nóng ran! Nghĩ đến chữ hẹn hò Đình Nghi đã nói hôm bắt gặp mình
và Nhược Bạch trên đường tối hôm đó, cô vội giải thích, nhưng lắp bắp, không
nói rõ được:

“… Em không… em không đi chơi với Nhược Bạch sư huynh… Em chưa bao
giờ… chưa bao giờ… với Nhược Bạch sư huynh…”

“Tít… tít…”

Điện thoại rung lên, Sơ Nguyên cầm máy nhìn màn hình, anh có vẻ do
dự rồi nghe máy.

“… Là anh.”

“…Ừ!”

Trong vườn ươm sau cơn mưa, những giọt nước đọng trên lá cây
thuốc, không khí thoáng đã thoảng mùi thảo dược, không gian mênh mông, tiếng
nói trong máy không lớn nhưng Bách Thảo vẫn nghe được, người đang nói với Sơ
Nguyên chính là Đình Nghi.

Bách Thảo cúi đầu.

“… Tối nay?”, Sơ Nguyên trầm ngâm do dự.

Đầu dây bên kia nói rất lâu.

“Ờ, anh biết rồi… Được, tối gặp nhau.”

Bách Thảo lặng lẽ nhìn ngón chân mình, đợi Sơ Nguyên cúp máy mới
cố nở nụ cười, nói:

“Sơ Nguyên sư huynh! Cảm ơn anh cắt tóc cho em, em đi đây.”

“Bách Thảo…”, Sơ Nguyên gọi cô.

“Không có gì…”, anh nhìn cô cười, “Không cần trang điểm cầu kỳ, em
vốn đã rất đẹp rồi.”

 

***

Trong màn đêm.

Chiếc xe thể thao màu trắng bạc lao đi vun vút trên đường. Bên
ngoài, những dãy đèn đường sáng choang lùi về sau. Hai tay nắm vô lăng, Đình
Hạo nghiêng đầu, liếc nhìn Bách Thảo đang ngồi trên ghế phụ.

Mái tóc chải gọn gàng, trên mái bờm cài chiếc kẹp tóc có hình trái
dâu tây rất đáng yêu.

Cô mặc chiếc áo phông trắng, quần dài màu xanh thẫm, y phục dù hơi
cũ nhưng rất sạch, thoảng mùi thơm do được phơi đủ nắng.

Cảm thấy ánh mắt anh, Bách Thảo căng thẳng ngồi thẳng người, hỏi:

“Em thế nào, có được không?”

Lúc cô sắp đi thì Hiểu Huỳnh về nhà. Nghe nói Đình Hạo tiền bối
yêu cầu Bách Thảo trang điểm thật đẹp, Hiểu Huỳnh lập tức lục tung tủ quần áo,
lấy một chiếc váy ra rồi bắt cô mặc. Đó là chiếc váy Hiểu Huỳnh thích nhất, bên
trên đính những viền đăng-ten điệu đà, nhưng mặc lên, cô lại cảm thấy gò bó
không tự nhiên.

Hiểu Huỳnh cũng lắc đầu.

Cuối cùng, cô vẫn mặc bộ quần áo mới nhất của mình.

“Em lớn rồi.”

Đình Hạo không nhìn nữa, mỉm cười, nói.

Có phải anh ấy muốn nói cũng tàm tạm không nhỉ? Cô ngây người,
không hiểu. Mặc dù Đình Hạo tiền bối không nói với cô họ đi đâu, cô cũng không
biết tại sao phải trang điểm thật đẹp nhưng chỉ cần đó là yêu cầu của Đình Hạo
tiền bối….

Xe chạy một mạch.

Dừng bánh trước một khách sạn tráng lệ, Bách Thảo định mở cửa,
Đình Hạo vội nói:

“Đợi đã.”

Sau khi mở cửa xe bước xuống, anh vòng ra phía trước mở cửa cho
Bách Thảo, giơ tay mời như một quý ông lịch lãm. Nụ cười rạng ngời trên môi anh
khiến cô xao động.

“Mời xuống xe, Bách Thảo nhỏ bé của tôi.”

Thấy Bách Thảo ngẩn ra nhìn, Đình Hạo bật cười, đưa tay nắm cánh
tay cô kéo ra ngoài.

“Đi thôi!”

“Lát nữa, em cứ coi mọi người xung quanh không tồn tại nhé.” Anh
nói nhỏ vào tai cô rồi khoác vai cô đưa vào phòng tiệc trong khách sạn.

Hơi thở gần kề của anh khiến Bách Thảo cực kỳ bối rối.

Chưa bao giờ cô ở khoảng cách thân mật như vậy với một người đàn
ông.

Vẫn còn chưa hiểu câu nói của Đình Hạo tiền bối có nghĩa là gì thì
người phục vụ khách sạn đã kéo cánh cửa lớn ra. Vẻ sang trọng, huy hoàng từ bên
trong khiến cô sững người.

Cô mới chỉ thấy cảnh này trên phim truyền hình.

Đèn pha lê sáng rực.

Những chiếc bàn dài phủ khăn trắng muốt, bên trên đặt những bộ đồ
ăn bằng bạc lóng lánh, ly rượu, đồ ăn được trang trí cầu kỳ đủ màu, hoa mắt.

Nhạc sống du dương.

Bao nhiêu tân khách trong trang phục lộng lẫy, sang trọng, nhất là
các thiếu nữ kiều diễm trong trang phục dạ hội mỏng như cánh chuồn, ai cũng
xinh đẹp, tao nhã.

Thấy cánh cửa phòng tiệc mở ra, ánh mắt mọi người đều dồn lại,
dừng trên người đang đứng bên cạnh cô.

Lúc đó, Bách Thảo mới chú ý.

Tối nay, Đình Hạo tiền bối vận bộ lễ phục cực kỳ sang trọng, chất
liệu dày, bóng, càng nổi bật dung mạo tuấn tú của anh.

Anh cúi đầu, khẽ thì thầm với cô:

“Cứ đi theo anh, đừng nói gì hết.”

Bách Thảo bị anh kéo tay, ngang qua những thiếu nữ xinh đẹp, tiến
thẳng đến chỗ nhiều khách nhất trong phòng tiệc. Trong đó, có một người đàn ông
tuổi trung niên, tay cầm ly rượu, khí chất nho nhã, dáng điệu tự nhiên bị vây
giữa những người đàn ông khác.

“Cha!”

Nắm chặt tay trái Bách Thảo đang muốn vùng ra, Đình Hạo bước đến
trước mặt người đàn ông đó. Sau khi gật đầu tỏ ý xin lỗi các tân khách, ông
cũng quay người đi về phía họ. Bách Thảo kinh ngạc nhận ra Đình Hạo, Đình Nghi
rất giống bố. Có lẽ Đình Hạo được kế thừa vẻ khôi ngô, nghiêm nghị từ vầng trán
ông, còn Đình Nghi được di truyền các nét thanh tú trên khuôn mặt ông.

Chỉ có điều, gương mặt người đàn ông này hơi buồn khiến ông nhìn
già hơn tuổi.

“Ba, chúc sinh nhật vui vẻ.” Buông tay cô, Đình Hạo bước lên ôm
người đàn ông.

“Ba, chúc sinh nhật vui vẻ.” Buông tay cô, Đình Hạo bước lên ôm
người đàn ông.

“Coi như con vẫn biết đường đến.”

Giọng Phương Ngọc Cơ trầm trầm, toát ra vẻ uy nghiêm.

“Đương nhiên con phải đến, tối nay là sinh nhật cha thân yêu năm
mươi tuổi mà,” Đình Hạo cười nói, “Con phải đàm phán với công ty H&M nên
mới đến muộn, hợp đồng để trên bàn làm việc của cha.”

“Được!”, Phương Ngọc Cơ gật gật đầu.

“Đình Nghi chưa đến sao?” Nhìn lướt khắp phòng không thấy bóng
Đình Nghi, Đình Hạo cười: “Dạo này Đình Nghi bị ông ngoại giam lỏng trong võ
quán, rất khó thoát thân, ngay cả con cũng không dễ gặp. nhưng cha yên tâm,
Đình Nghi thông minh như vậy, nhất định sẽ tìm cách đến được.”

“Không cần. Nó nên ở hẳn trong võ quán, không nên về nhà nữa”,
Phương Ngọc Cơ lạnh lùng.

“Cha, Đình Nghi nghe cha nói như vậy sẽ rất đau lòng. Mấy hôm
trước gọi điện cho con, nó đã chuẩn bị xong quà sinh nhật cho cha, còn nhắc con
không được quên nữa.”

Sắc mặt Phương Ngọc Cơ hơi dịu lại, chợt ông nhìn sang Bách Thảo
nãy giờ vẫn im lặng đứng cạnh Đình Hạo, nói:

“Cô gái này là…”

“Cháu là…”

Bách Thảo cúi chào, định trả lời nhưng cánh tay trái đã bị Đình
Hạo nắm chặt, âm thanh nghẹn lại trong cổ.

“Cô ấy là Thích Bách Thảo, là quà sinh nhật con tặng cha!”, Đình
Hạo cười lớn.

“Nói bậy!”, Phương Ngọc Cơ mắng.

“Đúng mà”, Đình Hạo ôm vai Bách Thảo. “Cha, chẳng phải cha luôn
nhắc con có bạn gái? Từ nay cha đừng lo nữa, chính là cô ấy.”

Bách Thảo sửng sốt ngẩng đầu nhìn lên Đình Hạo!

Đình Hạo nháy mắt với cô, tay phải xiết mạnh vai cô, giọng nói đặc
biệt dịu dàng.

“Bách Thảo đây là cha anh, em cứ gọi là chú Phương.”

….

Trong quán mỳ, Đình Hạo
nói:

“Ờ, vậy em hãy giúp anh một
việc trước đã.”

Anh cúi đầu nói vào tai cô

“Cứ đi theo anh, không nói
gì hết.”

….

“ Chào chú Phương.”

Bách Thảo cúi gập người chào, mãi sau mới nghe thấy tiếng đáp lại,
cô thấp thỏm ngoái nhìn thì thấy Phương Ngọc Cơ đang cau mày, nhìn mình với ánh
mắt xét nét.

“Thích tiểu thư!”

“Cháu là Bách Thảo.”

“Cô bao nhiêu tuổi?”

“Cháu mười bảy.”

“Đang học phổ thông hay đại học?”

“Cháu đang học lớp mười một”, cô nói, “Sau hè này là lớp mười hai
ạ.”

“Bậy quá”, Phương Ngọc Cơ quát Đình Hạo, “Bạn gái gì, cô bé vẫn
còn là học sinh trung học!”.

“Học sinh trung học thì sao ạ? Con cũng chỉ hơn cô ấy vài tuổi”,
Đình Hạo cười, “So với các thiên kim tiểu thư, con vẫn thích cái kiểu ngốc
nghếch của cô ấy hơn.”

Bách Thảo lúng túng đỏ mặt.

Ngắm nhìn Bách Thảo, Phương Ngọc Cơ không tỏ ra có gì không hài
lòng, mặc dù cô gái giản dị đến lạc hậu so với thời đại, nhưng cô lại có đôi má
đỏ hồng, đôi mắt sáng ngây thơ.

Tuy nhiên, khi Phương Ngọc Cơ chú ý đến thân hình mảnh mai, cặp
chân dài khỏe khắn của cô, ông cảnh giác hỏi:

“Cô tập Teakwondo phải không?”

“Vâng!”

“Bây giờ còn tập không?”, ông cau mày.

“Cháu vẫn đang tập.”

“Cô ấy cũng như Đình Nghi, đều là đệ tử của huấn luyện viên Thẩm,”
Đình Hạo xen vào,

“Cô ấy là tuyển thủ rất cừ, lần trước còn đánh bại Đình Nghi. Đình
Nghi bị ông ngoại giam lỏng để tập luyện chính là vì cô ấy. Thế nào, bạn gái
của con có xuất sắc không?”

Ông lạnh lùng nhìn Bách Thảo.

Đình Hạo lại cười như ánh nắng sớm.

“Thích tiểu thư, hoan nghênh cô, chơi vui nhé.” Mặc dù có vẻ không
thực lòng, nhưng Phương Ngọc Cơ vẫn lịch sự nói với Bách Thảo: “Xin lỗi, tôi
phải tiếp các khách khác, tôi đi đây.”

“Đi, chúng ta đi ăn chút gì.”

Ôm vai Bách Thảo, kéo sự chú ý của cô khỏi người cha nghiêm khắc,
Đình Hạo đưa cô đến bàn ăn phía bên phải phòng tiệc, vừa đi vừa nói:

“Đừng hỏi gì vội, sau này anh sẽ giải thích.”

Bách Thảo đành nén lại hàng loạt câu hỏi trong đầu. đến trước bàn
ăn, cô ngẩn người nhìn những món ăn lạ mắt, trang trí cầu kỳ đặt trên khăn trải
bàn trắng muốt, món nào cũng trang trí theo kiểu Tây, đẹp đến mức không nỡ ăn,
còn bao nhiêu món cô không biết tên nữa.

“Nào, thử món này đi.”

Đình Hạo gắp một miếng cá sống đã được chế biến kỹ, chấm mù tạt
đưa cho cô. Bách Thảo đưa miếng cá lên miệng cảm nhận vị tươi ngon… Đột nhiên
cảm giác cay hắc sộc thẳng lên mũi khiến nước mắt cô túa ra!

“Ngậm miệng lại, thở bằng mũi!”

Đình Hạo vội đưa khăn giấy cho cô.

“Ôi!”

Cay đến choáng váng, mũi nhức nhối, thở mấy hơi theo chỉ dẫn của
Đình Hạo, lát sau cô mới thấy dần dần dịu bớt.

“Quên không nhắc em, mù tạt rất cay.” Đình Hạo cười giúp cô lau
nước mắt. “Thế nào, có ổn không?”

“Em… em vẫn muốn ăn thêm miếng nữa.”

Cay nhưng rất ngon, lần này Bách Thảo thận trọng chỉ chấm chút xíu
mù tạt.

Cô ăn rất nhiều cá tươi, lại còn được Đình Hạo giới thiệu ăn thêm
mấy món chưa ăn bao giờ như gan ngỗng, tương cá, bánh kem. Cô ăn rất hào hứng,
bụng căng đầy, lại nghe Đình Hạo kể sự tích các món ăn, bất giác cảm thấy thoải
mái, luôn miệng cười.

Đình Hạo chợt nhìn ra cửa phòng tiệc, nói:

“Đình Nghi đến rồi, em cứ ăn đi lát nữa anh quay lại.”

Nhìn về hướng Đình Hạo đi ra, Bách Thảo phát hiện, không chỉ có
Đình Nghi, Sơ Nguyên cũng đến. Đình Nghi mặc chiếc váy bằng voan mỏng màu trắng
ngà lộ vai, mái tóc dài cuốn cao thanh lịch, bên trên cài chiếc vương miện đính
đá quý. Dưới ánh đèn pha lê lộng lẫy, Đình Nghi như một nàng công chúa. Sơ
Nguyên cũng vận lễ phục trắng toát, cao quý nho nhã, đứng cạnh Đình Nghi, giống
như vị vương tử bước ra từ thế giới cổ tích.

Nỗi buồn lại ngấm ngầm xâm chiếm lòng cô.

Bách Thảo cúi đầu, nhìn đôi xăng đan rẻ tiền dưới chân mình. Đôi
xăng đan đã đi hai năm, bên trên đã có vết nứt, cô dùng sợi chỉ chắc chắn đính
lại, mặc dù làm rất cẩn thận, nhưng vẫn nhìn thấy vết khâu.

Trước mặt cha, Đình Nghi nũng nịu khiến ông cười vui sướng, mắt
tràn ngập tình yêu đối với cô con gái. Từ xa, Bách Thảo nhìn thấy cha Đình Hạo
đang nói chuyện với Sơ Nguyên vẻ thân mật. Ánh mắt ông vui thích chăm chú nhìn
anh.

Đình Hạo vỗ vai Sơ Nguyên.

Hình như đang trêu anh với Đình Nghi.

Đình Nghi ngượng đỏ mặt, nũng nịu đấm anh trai, Sơ Nguyên quay
lưng về phía Bách Thảo, nhưng cô không nhìn thấy vẻ mặt anh.

Cá tươi cũng có vị đắng.

Cố nuốt trôi, Bách Thảo gắng không nhìn về phía đó. Cô không thích
mình như vậy, hình như sự ghen tị đang ngấm ngầm chiếm lĩnh khiến cô thấy mình
thật đáng ghét.

“Nếu ngưỡng mộ người nào, hãy nỗ lực vươn lên, sự ghen tị chỉ có
thể khiến em ngày càng sa sút.” Nghĩ đến những lời Nhược Bạch nói với mình,
lòng cô dần lắng lại.

“Cô cũng ở đây à?”

Giọng sửng sốt của Đình Nghi vang lên bên cạnh. Cô ngây người, đặt
chiếc đĩa trong tay xuống, nói với Đình Nghi và Sơ Nguyên đang sánh vai nhau đi
đến.

“Sơ Nguyên sư huynh, Đình Nghi tiền bối.”

“Thì ra là em phải đến đây.” Nhìn chiếc đĩa cô vừa đặt xuống, Sơ
Nguyên mỉm cười:

“Đừng ăn quá nhiều cá sống, cẩn thận đau bụng. Em nên uống ít
rượu, có thể diệt khuẩn.” Nói xong, anh đi đến đầu bàn phía bên kia mang rượu
đến cho cô.

“Sau này không gọi tôi là Đình Nghi tiền bối nữa, gọi như vậy tôi
có vẻ rất già” Đình Nghi nửa cười nửa không nói, “Là anh trai tôi đưa cô đến?”

“Vâng.”

Bách Thảo nhìn ra, Đình Hạo đang nói chuyện với khách của cha.

“Anh tôi đưa cô đến đây làm gì?”

“Anh ấy…”

Cô không biết trả lời thế nào. Nghĩ đến vừa rồi Đình Hạo tiền bối
giới thiệu mình là bạn gái của anh, Bách Thảo bối rối lắc đầu.

“Không phải cô đang hẹn hò với Nhược Bạch hay sao? Tại sao lại đi
với anh trai tôi?”

“Tôi không hẹn hò với Nhược Bạch sư huynh!”

Bách Thảo luống cuống, mặt đỏ bừng.

Đình Nghi thở dài.

“Bách Thảo, tôi luôn nghĩ rằng cô là cô gái suy nghĩ ngây thơ
nhưng bây giờ tôi lại thấy thất vọng vì cô. Để Nhược Bạch làm bao nhiêu việc
cho mình như vậy, nhưng cô lại đi với anh trai tôi, lại còn để anh ấy đưa đến
gặp cha tôi, cô không thấy như vậy sẽ khó ăn nói với Nhược Bạch hay sao?”

“Tôi đã nói rồi, tôi chưa bao giờ hẹn hò với Nhược Bạch sư
huynh!”, Bách Thảo nói cứng, “Nhược Bạch sư huynh là sư huynh của tôi, bọn tôi
không hẹn hò, đúng là bọn tôi chưa bao giờ hẹn hò, xin chị đừng nói như vậy!”

“A!”

Đình Nghi lắc đầu, nhìn cô, nói tiếp:

“Được rồi, đó là chuyện riêng của cô, tôi không nên quan tâm. Chỉ
có điều đã đi với anh trai tôi, sao lại ăn mặc thế này?”

“Tôi… tôi…” Mặt Bách Thảo càng đỏ lựng.

“Ít nhất cô cũng nên mặc một chiếc váy”, Đình Nghi cau mày, “Như
thế này là thiếu tôn trọng tối thiểu đối với tân khách.”

Bách Thảo như bị đánh một gậy vào đầu.

Bách Thảo đứng sững, cô thấy mình ngớ ngẩn đến mức không thể nói
câu gì.

“Anh không nói cho cô ấy biết là đến dạ tiệc.”

Giọng Đình Hạo từ phía sau vang lên, anh ôm vai cô vẻ an ủi. Bách
Thảo cứng người, gỡ tay anh khỏi vai mình.

“Bách Thảo đã dày công chuẩn bị”, Sơ Nguyên nghe thấy, hạ giọng
nói, “Chỉ có điều Đình Hạo nên nói với Bách Thảo là đến dự tiệc, nếu không sẽ
khiến cô ấy khó xử”.

“Vâng, là tôi sai”, Đình Hạo sờ mũi mình, cười gượng, “Nhưng nếu
nói thật với Bách Thảo, cô ấy sẽ không chịu đi”.

“A, huấn luyện viên Thẩm đã đến!”

Thấy Thẩm Ninh lộng lẫy trong bộ kỳ bào màu phấn hồng đi vào, tiến
thẳng về phía ông Phương Ngọc Cơ, Đình Nghi nói nhỏ. Cô khoác tay Đình Hạo,
nói:

“Đi, chúng ta đến chào huấn luyện viên t.”

Nhìn Bách Thảo đứng lặng, Đình Hạo mỉm cười:

“Em đi đi, anh phải chuộc tội với vị khách của mình.”

Đình Nghi mím môi, khoác tay Sơ Nguyên: “Thật không chịu nổi hai
người này, thô thiển! Đi thôi, anh Sơ Nguyên, chúng ta đi thôi, đừng làm phiền
bọn họ.”

“Đi, đi, đừng làm bóng đèn nữa”, Đình Nghi nói.

Cô ra sức kéo Sơ Nguyên đi về phía huấn luyện viên Thẩm.

Cuối cùng chỉ còn lại Đình Hạo và Bách Thảo.

“Em muốn về”, Bách Thảo khẽ nói.

Đình Hạo nhìn cô mấy giây, nói:

“Được, đi thôi!”

 

*******

Gió đêm mát lộng.

Đèn đường sáng rực.

Lặng lẽ nhìn ánh đèn màu lướt qua cửa xe, không biết bao lâu, Bách
Thảo mới đột nhiên nhận ra đây không phải là đường về Tùng Bách võ quán.

Chiếc xe dừng lại bên bờ sông.

Đêm đã khuya, bờ sông khá vắng.

Sóng dìu dặt xô bờ.

Bóng người thanh mảnh ngồi tựa vào đầu chiếc xe. Nhìn Bách Thảo
định bước đi, Đình Hạo quay người, ra hiệu cho cô ngồi lại.

Trong đêm sao…

“Cảm ơn”, Đình Hạo nói.

“Không cần”, Bách Thảo lắc đầu.

“Có phải em sợ hãi khi anh giới thiệu em là bạn gái với cha anh
không?”, ngẩng đầu nhìn sao trời, anh hỏi.

“Vâng, em rất sợ”, cô đáp, “Có điều, anh vẫn đang đi học, vì sao
chú Phương đã giục anh giới thiệu bạn gái?”

“Cha anh…”

Đình Hạo cười.

Anh hiểu, cha muốn anh hoàn toàn không còn vương vấn gì với ta nữa
nên không chỉ chiếm hết thời gian học tập của anh, ngay thời gian riêng tư ông
cũng muốn chiếm đoạt.

“Sau này sẽ không thế nữa, bởi vì anh đã có bạn gái”. Ngoái đầu
nhìn cô, trong ánh sao, chiếc cặp tóc dâu tây trên đầu cô đáng yêu đến mức anh
bỗng muốn chạm vào nó.

“Vâng!”, Bách Thảo gật đầu, “Chú Phương không thích em, như vậy
chắc sẽ không nhắc

anh chuyện bạn gái nữa”.

“Xin lỗi.”

“Sao ạ?”

“Có lẽ anh nên nói trước với em.”

“Không sao”, cô cười bẽn lẽn, “Như anh đã nói, nếu anh nói trước,
có thể em sẽ không dám đến”.

“Không đến thật ư?”

“…” Bách Thảo ngơ ngẩn, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Nếu là
chuyện rất quan trọng với anh, có thể em vẫn đến, nhưng như thế ít nhất em cũng
nên mặc váy”. Dẫu đó là chiếc váy của Hiểu Huỳnh, mặc rất thiếu tự nhiên.

Đình Hạo cười.

“Anh không cần em thay đổi gì hết, tối nay em đã rất đẹp rồi.”

Rất đẹp…

Bách Thảo ngượng đỏ mặt.

Đình Hạo nhìn cô, thản nhiên hỏi:

“Em thích Nhược Bạch?”

“Sao?”

Cô ngây người.

“Em thích Nhược Bạch phải không? Em đang hẹn hò với cậu ta?”

“Không!”, cô vội lắc đầu. Tại sao Đình Nghi nói vậy, anh cũng nói
vậy, liệu Sơ Nguyên sư huynh cũng nghĩ như vậy không? Đột nhiên nghĩ tới chiều
nay, Sơ Nguyên sư huynh đã hỏi.

“Em hẹn hò với Nhược Bạch
nên mới trang điểm như vậy, đúng không?”

“Hay là em thích Sơ Nguyên?”, giọng Đình Hạo vẫn thản nhiên.

Đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó mặt đỏ bừng, Bách Thảo vội lắc đầu
thật mạnh nhưng không nói được câu nào, tim đập thình thịch, chỉ tiếc không có
chỗ để chui xuống.

“Vậy em thích người khác ư?”

“…”

Cô đỏ mặt, không hiểu sao anh luôn hỏi thẳng vấn đề này.

“Có không?”

“… Không có.” Không thích nói chuyện này, cô cắn môi nói: “Đình
Hạo tiền bối, em muốn về võ quán”.

“Vậy thì chúng ta hẹn hò nhé.”

Gió từ sông thổi tới, trong mắt Đình Hạo có ánh sao, và cô ở nơi
sáng nhất trong đó.

Cô ngây người nhìn.

Không hiểu anh nói gì.

 

***

“Thế nào? Cậu đi đâu với Đình Hạo tiền bối thế? Có xa không?” Trở
về võ quán, Hiểu Huỳnh tò mò hỏi liền một hơi, huơ huơ tay trước mặt cô. “Này,
tỉnh lại đi, tỉnh lại đi, ngơ ngẩn gì vậy, sao cứ thần người ra thế?”

“…”

Bách Thảo ngơ ngác nhìn Hiểu Huỳnh.

“Rốt cuộc là thế nào?” Hiểu Huỳnh nghiêng đầu ngắm cô, nói tiếp:
“Mặc dù bình thường cậu rất ngây ngô, nhưng ngây ngô đến mức này thì hiếm
thấy.”

“Nói đi! Nói đi!”

Hiểu Huỳnh lắc người cô.

“Xin cậu, nói đi, mình tò mò muốn chết, mình sẽ không ngủ nổi mất!
Là Đình Hạo tiền bối bắt nạt cậu hả? Ấy, không thể. Lẽ nào… A, hi hi hi, lẽ nào
cậu hẹn hò với Đình Hạo tiền bối?”

Bách Thảo ngây người, há miệng không nói được gì.

….

“Đừng ngạc nhiên như vậy!”
Bên bờ sông, giữa những làn gió đêm, Đình Hạo mỉm cười nắm tay cô. “Thực ra,
anh muốn biết cái thích của anh đối với em là kiểu gì nên chúng ta thử hẹn hò
một thời gian thử xem, được không?”

“…”

Quá kinh ngạc, cổ họng cô
khô cứng.

“Còn nhớ không? Là em đã
khiêu khích anh trước.” Anh nắm chặt tay cô: “Em xô anh ngã nhào, còn suýt hôn
anh hai lần nữa.”

“Đó là do em không cẩn
thận.”

“Anh cứ chờ đợi lần không
cẩn thận thứ ba của em…” Gió làm dậy lên những gợn sóng nhấp nhô trên mặt
sông.”… Nhưng mãi không thấy.”

“Em…”, cô đỏ mặt, “… em
không muốn.”

“Không muốn gì?”

“… Không muốn…” Cô xấu hổ
nói ra mấy chữ đó.”… Không muốn yêu đương.” Cô mới mười bảy tuổi, sau kỳ nghĩ
hè này mới vào lớp mười hai, chuẩn bị thi đại học, rồi còn phải tập ta, phải
giành tư cách tham gia Cup thế giới, cô chưa bao giờ nghĩ đến…

“Ai nói muốn yêu đương với
em?”, Đình Hạo cười khanh khách.

“…”

Cô lại ngây người.

“Chỉ hẹn hò thôi. Xem anh
thích em bao nhiêu, xem em có thích anh không. Có thể là một năm, hai năm, có
thể đợi em thi đại học, có thể chờ em tốt nghiệp đại học, có thể chờ em làm hết
những việc em muốn làm.”

Đèn đường sáng trưng.

Ánh sao lốm đốm.

Gió hiu hiu.

Bóng liễu đung đưa.

“Chờ anh đến ngày anh phát
hiện mình rất thích em, em cũng phát hiện mình rất thích anh, đến lúc đó, chúng
ta mới có thể…bắt đầu yêu.”

….

“Mau nói đi nói đi! Nói đi!” Hiểu Huỳnh liên tục hối thúc. “Không
nói mình sẽ đoạn tuyệt với cậu!”

Bách Thảo vùi mặt vào khăn mặt.

“Không thể nói.”

“Ôi!”, Hiểu Huỳnh tức muốn ói máu, “Được lắm, Thích Bách Thảo, cậu
đã nói như vậy thì mình đoạn tuyệt với cậu thật! Cậu có sợ không? Đoạn tuyệt
thật sự!”

Bách Thảo không sợ.

Hiểu Huỳnh đã mấy lần dọa như vậy, cô biết Hiểu Huỳnh chỉ dọa vậy
thôi.

Nhưng trăn trở mãi, nghe tiếng côn trùng ngoài cửa sổ, nhớ lại
những lời Đình Hạo nói bên sông, cô hoang mang nhìn trần nhà tối om, thì ra đó
chính là hẹn hò như mọi người vẫn nói sao?

 

***

Càng gần đến ngày đi Hàn Quốc, ngoài chuẩn bị rất nhiều quần áo
đẹp cho mình, Hiểu Huỳnh cũng một mực kéo Bách Thảo đi dạo các cửa hiệu quần
áo.

“Đẹp đấy.”

Bách Thảo mặc chiếc váy liền máu trắng bước từ phòng thử ra, Hiểu
Huỳnh gật đầu lia lịa, sau đó bắt đầu tán gẫu với bà chủ cửa hiệu về chất liệu
vải, kiểu dáng, đến sự nghèo khó của học sinh, tính tiết kiệm của Bách Thảo, ý
nghĩa cảu việc mua chiếc váy này để mong được giảm giá.

“Chính là thế, nếu chúng cháu đi Hàn Quốc mà ăn vận quá xoàng
xĩnh, người ta sẽ cho rằng người Trung Quốc mình không biết ăn mặc, như vậy sao
được!”, Hiểu Huỳnh kéo Bách Thảo lại, “Hơn nữa, sau này bạn ấy sẽ trở thành vô
địch thế giới, nữ vô địch thế giới của chúng ta, sao có thể bị mất mặt trước
người nước ngoài! Bởi vậy cháu biết cô đã hạ giá đến mức thấp nhất rồi nhưng
chúng cháu vẫn không mua nổi…”

“Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn! Cô đúng là người tốt!”

Chiếc váy vốn giá nói ban đầu hơn ba trăm đồng, cuối cùng Hiểu
Huỳnh mua suôn sẻ với giá sáu mươi đồng, hoàn toàn bỏ mặc sự ngăn cản của Bách
Thảo, cô nhét tiền vào tay bà chủ, cầm chiếc váy kéo Bách Thảo đi ra.

“Đây là quà sinh nhật mình tặng bù cho cậu!”

Hiểu Huỳnh nghiêm túc nhìn cô.

“Không nói nữa! Mình tặng cậu mà! Nếu cậu không nhận, mình sẽ nhất
định, nhất định, nhất định đoạn tuyệt với cậu! Hừ, cậu là bạn của pHiểu Huỳnh
này, cậu ăn mặc xấu xí sẽ làm xấu mặt mình, bởi vậy vì mình, cậu nhất thiết
phải nhận nó! Hơn nữa, cũng không đắt, chỉ có sáu mươi đồng, ha ha ha, bà chủ
hiệu đến là tốt bụng, lần sau mình lại đến đó mua!”

Tên của Nhược Bạch đã được bổ sung trong danh sách đi Hàn Quốc.

Bách Thảo vốn vẫn đang băn khoăn, không biết nên thuyết phục Nhược
Bạch sư huynh thế nào, kết quả Nhược Bạch lại không nói gì nhiều, lặng lẽ chấp
nhận. Vậy là khi thu xếp hành lý, Bách Thảo rất vui nhưng khi nhìn thấy hai bộ
võ phục trước mặt lại do dự.

Một bộ mới tinh, chất liệu mềm mại, trắng muốt tuyệt đẹp, một bộ
đã cũ ngả màu, những chỗ cọ sát đã phải vá, ống tay và ống quần cũng phải nối
thêm.

Cô tiếc rẻ sờ tay lên bộ võ phục mới.

Cuối cùng quyết định bỏ bộ cũ vào va ly.

“Thôi đi, đương nhiên phải mang bộ mới!” Hiểu Huỳnh lôi bộ võ phục
cũ ra, nhét bộ mới vào. “Cậu mặc bộ mới này đẹp hơn bao nhiêu, đừng mặc bộ cũ
nữa, mặc vào tuyển thủ các nước họ cười cho mất mặt!”

“Không ngắn nữa, rất vừa.”

“Nhưng cũ quá rồi, cậu xem màu sắc kìa, vừa cũ vừa ố vàng, người
ta cười cho đấy!” Hiểu Huỳnh sống chết không chịu cho cô mang bộ cũ đi. “Nhất
định phải mang bộ mới! Cậu không mang, mình mang! Hừ, được rồi, cậu thu xếp
xong chưa, vậy đến xem mình nên mang những bộ nào. À, còn nữa, chiếc dây chuyền
này có hợp với bộ váy không, lại còn cặp tóc nữa?”

Cuối cùng, quần áo, đồ trang sức của Hiểu Huỳnh chất đầy một va
ly. Đến sân bay, Bách Thảo mới phát hiện, Hiểu Huỳnh không phải người có nhiều
hành lý nhất. Mai Linh còn mang những hai va ly to đùng, nghư nói bên trong
đựng rất nhiều giày để phối hợp những bộ quần áo khác nhau.

“Đồ của tôi chưa là gì, các cô có biết, khi Đình Nghi ra nước
ngoài không?”, Mai Linh nói, “Đình Nghi luôn mang theo bốn, năm va ly, mỗi lần
xuất hiện ở những chỗ khác nhau, cô ấy đều thay toàn bộ trang phục và phụ kiện
khác nhau. Nhưng Đình Nghi không phải mệt như chúng ta, mỗi lần ra nước ngoài
đều có trợ lý đi theo xách đồ, cô ấy không phải đụng tay.”

“Trợ lý?”, Quang Nhã trợn mắt.

“Đúng rồi, Đình Nghi có trợ lý, cô không biết à?”, Mai Linh nhẫn
nại nói, “đn là minh tinh mà, làm gì có minh tinh nào mà không có trợ lý, huống
hồ nhà Đình Nghi giàu như vậy.”

“Không ngờ Đình Nghi lại không đi lần này”, Lâm Phong nói.

“Chắc đi Hàn Quốc quá nhiều nên chán rồi”, Mai Linh nói, “Nghe nói
Đình Nghi từng sống ở Xương Hải võ quán một năm, đã tham gia mấy khóa tập huấn
nên không cần thiết phải đi.”

Hiểu Huỳnh bỗng nháy mắt ra hiệu.

“A, Đình Nghi đến rồi.” Quang Nhã nhìn thấy một đoàn người từ cửa
số năm đi vào.

“Còn có Đình Hạo tiền bối, huấn luyện viên Thẩm, ấy, lại có cả…”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+