Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thiếu nữ toàn phong 3 – Chương 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Trong buổi giảng bài sáng hôm sau, Kim Nhất Sơn
cùng đi với Kim Mẫn Châu, sắc mặt cả hai xanh xám như màu thép. Trước sự chứng
kiến của tuyển thủ các nước, Kim Nhất Sơn chính thức xin lỗi Thích Bách Thảo –
tuyển thủ đội Ngạn Dương, hứa từ nay không bao giờ đề cập bất cứ chuyện gì về
Khúc Hướng Nam.

 

“Ấy, không đến nỗi tồi.”

 

Khi bóng Kim Nhất Sơn và Kim Mẫn Châu đi khá xa,
Hiểu Huỳnh nói nhỏ, bị Lâm Phong lườm, lại rụt cổ không nói nữa.

 

Chuyện diễn ra thực nằm ngoài dự đoán của Bách
Thảo.

 

Bởi vì hôm đó, sau khi trọng tài tuyên bố Bách
Thảo thắng Kim Mẫn Châu, cô nói với cô ta lúc đang chuẩn bị rời khỏi võ đài,
chỉ cần sau này Kim Nhất Sơn đại sư không nhắc đến sư phụ cô theo kiểu như thế
nữa, cô sẽ không yêu cầu Kim đại sư xin lỗi cô trước mặt mọi người.

 

Sự việc là như vậy.

 

Khóa tập huấn tiếp tục theo đúng kế hoạch, hết
ngày này sang ngày khác.

 

Buổi sáng nghe các đại sư của Xương Hải giảng
bài, chủ yếu giới thiệu kỹ thuật và sách lược mới nhất của Taekwondo hiện nay,
hầu như mỗi tuyển thủ đều có cơ hội lên võ đài, được các đại sư trực tiếp hướng
dẫn trong khoảng vài phút.

 

Trong giờ giao lưu buổi chiều, các tuyển thủ của
Xương Hải võ quán được mời lên thực hành nhiều nhất, tuyển thủ của Ngạn Dương
vừa chiến thắng Xương Hải một cách bất ngờ cũng là những nhân vật
“hot” được mời lên sàn. Nhược Bạch, Diệc Phong, Bách Thảo càng nổi
bật. Bách Thảo mỗi lần được chỉ định đều hào hứng nghênh chiến, Diệc Phong vốn
lười, nên thường xuyên nếu có thể từ chối được là từ chối, Nhược Bạch sức khỏe
không tốt, hầu như từ chối mọi đề nghị giao đấu hữu nghị.

 

Sau buổi giao lưu chiều.

 

Các trận đấu lựa chọn tuyển thủ ưu tú nhất của
các đội cũng diễn ra ngày càng quyết liệt.

 

Đội Ngạn Dương, người đầu tiên bị đào thải là
Hiểu Huỳnh, sau đó là Quang Nhã, tiếp đến là Khấu Chấn, đến ngày thứ sáu, những
người tiếp tục vào vòng trong chỉ còn Thân Ba, Lâm Phong, Bách Thảo.

 

“Thất vọng quá! Thấy huynh đánh bại Phác
Trấn Ân, em còn tưởng là công lực bột phát bất ngờ…”, trên đường đến nhà
ăn, Hiểu Huỳnh giễu Diệc Phong, người vừa bị đào thải, “Phác Trấn Ân kia
vẫn còn một hiệp không bị đánh bại, huynh thì bại tất, có phải cảm thấy mất mặt
quá không?”.

 

“Đúng vậy, có người còn bị đào thải ngay
trận đầu, không biết mất mặt đến mức nào, người đó tên gì nhỉ!”, đầu Diệc
Phong ngúc ngoắc, già bộ suy nghĩ, “… Hình như họ Phạm tên… tên
Huỳnh!”.

 

“Này… nhưng em đâu phải tuyển thủ chính
thức, em chỉ là dân nghiệp dư!”

 

Hiểu Huỳnh tức đỏ mặt, đuổi đánh Diệc Phong,
thấy anh đã chạy xa đành dừng lại, quay đầu phàn nàn với Bách Thảo:

 

“Cậu xem Diệc Phong, chẳng đáng mặt đàn anh
tẹo nào, lúc nào cũng bắt nạt đàn em!”

 

Bách Thảo đang suy nghĩ bữa tối nên hầm món gì
bồi dưỡng cho Nhược Bạch. Mặc dù đã hết sốt nhưng Nhược Bạch còn rất yếu, sắc
mặt vẫn xanh xao. Trong thời gian ở Tùng Bách võ quán, do thường xuyên xuống
nhà bếp phụ giúp thím Phạm nấu ăn nên cô học được mấy món, bây giờ là lúc đưa
ra thực hành. Mỗi ngày Bách Thảo đều cố nghĩ ra món mới bồi dưỡng cho Nhược
Bạch.

 

Nghe Hiểu Huỳnh nói giọng trách móc, cô chỉ mỉm
cười.

 

Mỗi tối, các món cô nấu xong đều nhờ Diệc Phong
đưa vào cho Nhược Bạch, bởi vì đến giờ Nhược Bạch vẫn không chịu nhìn mặt cô.
Thấy Hiểu Huỳnh và Diệc Phong tình cảm tốt đẹp như vậy Bách Thảo bỗng thấy
ngưỡng mộ.

 

“Thích Bách Thảo!”

 

Đang đi, đột nhiên có hai người lao ra chắn
đường. Nhìn thấy ngưởi trước mặt là Kim Mẫn Châu, Hiểu Huỳnhgiật mình bèn dáo
dác nhìn quanh, ui da, trên con đường nhỏ vào lúc gần tối thế này chỉ có hai
người là cô và Bách Thảo, còn Lâm Phong và mấy người đã về ký túc lấy đồ, lát
nữa mới qua.

 

“Thích Bách Thảo, xin chào!”

 

Kim Mẫn Châu cười híp mắt đi đến, Bách Thảo sa
sầm mặt, vội đẩy Hiểu Huỳnh về phía sau, bản thân đứng chắn phía trước, nghiêm
giọng hỏi: “Có chuyện gì?”.

 

Vừa dứt lời, ánh mắt cô bất giác bị thu hút bởi
người đi cùng Kim Mẫn Châu. Cô gái đó có thân hình dong dỏng, mái tóc đen dài
buộc vênh đuôi ngựa sau gáy, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt một mí cong cong, đang
mỉm cười nhìn cô. Trong đôi mắt đen của cô ta có tia sáng lung linh, tình
nghịch giống dòng nước chảy ra từ khe núi, rất cuốn hút, khiến người nhìn không
muốn rời mắt.

 

“Này!”, Kim Mân Châu hắng giọng, giơ
hai tay lên, miệng tươi cười, “Cô đánh bại tôi, tốt lắm! Rất lợi hại, tôi
tâm phục khẩu phục!”,

 

Bách Thảo cau mày.

 

Sao cô cứ cảm thấy nụ cười của Kim Mẫn Châu rất
quái dị.

 

“Nhưng, trình độ của tôi rất thấp, trong
đội tôi là người đứng thứ ba từ dưới lên, cô bạn à, cô thắng tôi cũng chẳng vẻ
vang cho lắm”, cô ta cố lúc lắc cái đầu của mình, “… Cho nên, tôi
mời đến đây đệ tử đứng thứ tư từ dưới lên để đấu với cô, giao lưu một
chút”.

 

Lại giở trò gì đây!

 

Mỗi tế bào trong người như nóng lên, Hiểu Huỳnh
không suy nghĩ nhiều, từ sau lưng Bách Thảo lao ra, đầu ngẩng cao vẻ thách
thức:

 

“Kim Mẫn Châu, cô không phục thì tự đứng ra
đấu với Bách Thảo lần nữa đi! Ôi dào. Sợ rồi phải không, biết là không thắng
nổi Bách Thảo nên mới tìm cao thủ trợ chiến chứ gì? Thôi đi, cô lừa người thì
nên làm một mình thôi, đứng thứ ba thứ tư cái gì chứ, đều là trò cũ rích tôi đã
dùng từ mấy năm trước đúng không?”

 

Kim Mẫn Châu trợn mặt nhìn Hiểu Huỳnh, dằn
giọng: “À, vậy là cuối cùng cô cũng thừa nhận đã lừa tôi ba năm trước, cái
trò đứng thứ ba thứ tư” gì đó!”.

 

Hiếu Huỳnh đắc ý.

 

“Lừa cô thì sao, ai bảo cô ngốc.”

 

Mặt Kim Mẫn Châu đỏ rần rật, tức điên người,
chợt nhìn thấy cô gái sau lưng mình mới kiềm chế, nghiến răng nói: “Vậy,
hôm nay tôi nhường các vị, hãy xem đệ tử đứng thứ tư gần cuối đội của Xương Hải
Chúng tôi đấu với người cùng thứ hạng của các vị, thế nào!”.

 

“Sư tỷ…”

 

Nói xong, Kim Mẫn Châu quay đầu nói với cô gái
có đôi mắt lóng lánh như dòng suối, ánh mắt cầu khẩn. Hiểu Huỳnh giật mình,
chưa bao giờ thấy Kim Mẫn Châu hạ mình như vậy, vẻ cao ngạo ngày thường biến
đâu mất. Trong mắt cô ta hình như có nước, lúc nói với cô gái đó, cô ta cụp mắt
như con chó nhỏ tội nghiệp. Ôi chao, thật đáng thương! Không hiểu có chuyện gì!

 

Không biết cô gái kia là nhân vật trứ danh nào!

 

Liếc nhìn Kim Mẫn Châu nửa cười nửa không, trong
ánh hoàng hôn, cô gái bước đến trước mặt Bách Thảo, giơ tay bẹo má cô mỉm cười:

 

“Chào, Gấu Teddy đáng yêu, Chúng ta lại gặp
nhau.”

 

Hiểu Huỳnh tròn mắt, há mồm.

 

Lại còn dám trêu chọc Bách Thảo! Lại còn ra vẻ
thân thiết, Bách Thảo quan hệ với người này từ bao giờ?

 

Bách Thảo cũng kinh ngạc.

 

Khi cô gái chìa tay ra, theo phản ứng tự nhiên
là Bách Thảo nghiêng đầu né tránh nhưng vẫn bị cô gái tóm được.

 

“Là cô à…”

 

ở thành phố này mấy hôm trước, lúc nửa đêm chính
cô gái này giúp cô đuổi theo tên trộm, không ngờ lại gặp cô ta ở đây.

 

“Sư tỷ… tỷ đã gặp rồi sao?”, Kim Mẫn Châu sửng
sốt hỏi. Cô gái gật đầu, nở nụ cười thân thiện và nói bằng tiếng Trung Quốc rất
chuẩn, “… Đã gặp, cô ấy rất cừ, còn bắt được kẻ trộm nữa”. Nghe cô
gái ca ngợi Bách Thảo, vẻ mặt Kim Mẫn Châu giãn ra trông rất kỳ quái.

 

“Sư tỷ, tỷ đồng ý với em chứ.”

 

Kéo vạt áo cô gái, ánh mắt Kim Mẫn Châu thoáng
vẻ tủi thân.

 

“Ờ”, cô gái trả lời, nhìn Bách Thảo vẻ
nghĩ ngợi, “Tối hôm đó, cô đã tung người ở độ cao rất tốt khả năng phán
đoán cũng vô cùng chuẩn xác, tôi rất vinh hạnh cùng cô giao lưu một chút. Ngay
trên bãi cỏ này, cô thấy có được không?”.

 

Không được!

 

Hiểu Huỳnh nắm chặt vạt áo Bách Thảo, người Kim
Mẫn Châu đưa đến chắc chắn có quỷ kế.

 

“Được!”

 

Bách Thảo nhận lời.

 

Cuối cùng cô cũng nhớ ra buổi tối đó, khi cô
đang đuổi theo tên trộm, tiếng cười lảnh lót của cô gái vẫn ở bên tai, quay
người, trong nháy mắt cô ta đã bay đến đầu ngõ bên kia, chặn đứng đường thoát
của tên trộm.

 

Phía trước, bên phải con đường nhỏ có một bãi cỏ
xanh mướt.

 

Mặt đất bằng phẳng, cỏ mềm mại.

 

Đây là con đường mà ai đến nhà ăn cũng nhất định
phải qua, đã có các tuyển thủ nước ngoài, tốp năm tốp ba đi qua. Khi nhận ra
Kim Mẫn Châu và Thích Bách Thảo đứng bên nhau, tất cả không ai bảo ai đều liếc
mắt về phía họ.

 

“Không cần quy định nào hết, Chúng ta chỉ
giao lưu đơn giản, cô thấy được không?”, cô gái cười tít, hai mắt cong
cong như đầy ắp nước suối nguồn. Cô mặc võ phục màu trắng, mái tóc dài cuộn gọn
sau gáy.

 

Đột nhiên Hiểu Huỳnh có cảm giác cô gái rất
giống một người nào đó.

 

“Được!”

 

Bách Thảo điều chỉnh hơi thở, kéo rộng khoảng
cách tấn công thích hợp, cô gái mỉm cười nói:

 

“Vậy thì bắt đầu!”

 

“Hây…!”

 

Miệng hét lên giọng trong vắt, cô gái tấn công
trước, âm thanh trong trẻo rất dễ nghe giống như tiếng nước xô vào đá. Tốc độ
của cô gái không nhanh lắm, một cú đá ngang, Bách Thảo xoay người, chân trái
phản kích.

 

“Quả nhiên.”

 

Thu chân vừa đá ngang trở về, cô gái gật đầu tán
thưởng: “Đây là khả năng bẩm sinh phải không, có thể phán đoán hướng tấn
công của đối phương chuẩn xác như vậy?”.

 

“Không”, Bách Tháo thật thà nói,
“‘Tôi đã luyện tập rất lâu”.

 

Cô gái lại mỉm cười.

 

“Lại lần nữa đi.”

 

Quỷ kế.

 

Rõ ràng mấy pha phối hợp vừa rồi đều bị Bách
Thảo đoán biết hướng ra đòn nên lựa chon phương án phản kích phòng thủ chính
xác, lẽ ra cô gái ở vào thế hạphong mới phải. Hiểu Huỳnh cau mày, tại sao cô có
cám giác tất cả đều trong tính toán, cô ta đã nắm bắt được hết thảy ý đồ của
Bách Thảo?

 

“Tôi muốn xem tam đả song phi liên hoàn của
cô, được không?”

 

Sau khi các thế ra chân tấn công đều thử một
lần, cô gái yêu cầu Bách Thảo, sự thành thực và ham muốn hiểu biết trong mắt cô
ta khiến Bách Thảo lại gật đầu.

 

“Hây…!”

 

Đón đòn đá ngang của cô gái, Bách Thảo hét lên,
xoay người bay lên, không khí như một dòng chảy bị khuấy đảo tạo thành vòng
xoáy như trên bức tranh thủy mặc.

 

“Phầng!”

 

“Phầng!” 

 

“Phầng!”, bóng chân đan xen lăng ra
hướng về cô gái.

 

Trên con đường nhỏ, mọi người không biết từ lúc
nào đã đứng quây thành vòng tròn, hào hứng theo dõi. Mặc dù trong trận đấu với
Kim Mẫn Châu, họ đã chứng kiến Bách Thảo tung người lên cao, đá liên hoàn nhưng
được xem lần nữa vẫn cảm thấy cực kỳ phấn kích.

 

Có thể đá liên hoàn song phi, không phải quá
khó, nhưng đếncú thứ ba, sức lực đã hao tổn khá nhiều, không cònsức lực phản
công nữa. Vậy mà cúliên hoàn của Thích Bách Thảo, vẫn cú sau mạnh hơn cú trước,
đặc biệt là cú đá cuối cùng dường như tập tung toàn bộ sức lực, ra đòn cực mạnh
khi đối thủ không kịp né tránh.

 

Trong ánh chiều, cô gái không hề lùi về sau.

 

Côliêntiếp dùng hai cánh tay chặn
lại.    

 

Búng những cú ra chân ghê gớm trên không giống
như bị cơn gió mạnh xua tan.

 

Những người xung quanh trố mắt, họ hoàn toàn
không nhìn rõcô gái làm thế nào có thể bằng hai cánh tay chặn đứng đòn tấn công
có sức nặng ngàn cân như vậy. Lâm Phong, Mai Linh, Quang Nhã đều đã đến, khi họ
chen được vào đúng lúc nhìn thấy Bách Thảo đang từ trên không rơi xuống.

 

Mai Linh kinh ngạc, mắt đảo lia lịa, chỉ vào cô
gái, đó chẳng phải là…

 

“Chínhlàthế,cô tung người với độ cao
rấtlớn, chỉ có độ cao như vậy mớicóthể đá ba cú liên hoàn cólực sát thương như
vậy.” Trên bãi cỏ,cô gái hơi gật đầu, trongmắt ánh lên niềm
vuikhiếnkhuônmặtthanhtú bừng sáng giống như dòng suốiđang gạn sóng.

 

Bách Thảobàng hoàng.

 

Hơi ngờ ngàng.

 

Có phải vừa rồicôgáiđãdùnghaitaynắmchặt
châncô?Saukhikhổluyệnthành công, ba cú songphi liên hoànđãgiúp cô chiến thắngcả
Đình Nghi lẫnKim MẫnChâu,vậy mà lại bịcôgáinàynhẹnhàngtránh đượcsao?

 

“Côlà người có thiênbẩm,tốc độ phản ứng,
năng lực bản thân, cao độtung người đều vô cùng xuất sắc, chỉ là…”, nhìn
rángchiềuđỏ như lừa phía chân trời, cô gái tư lự như đang nghiền ngẫm điềugì,
một lúc lâu sau ngước nhìn Bách Thảo, giọng nghiêm nghị nói,
“Nêutốcđộcủađối thủ nhanh hơn, côsẽ làm thế nào?”.

 

“Nào, Chúng ta thử lại!”

 

Cô gái có vẻ hứng khởi kéo rộngcự ly, điều chính
tiết tấu chân.

 

“Ví dụ như thếnày…”

 

“Hây!”

 

Cùng với tiếnghét, Bách Thảo thấy thân người và
bóng côgái hòa làm một, giốngnhư trận gió àođếnmắt cô hoa lên, tất cả lờ mờ thì
gót chân cô gái đã ở trước ngực cô, cách một centimet!

 

Thậm chí cô còn chưa kịp lùi về sau.

 

Đầu Bách Thảo ầm một tiếng như vừa tỉnh mộng,
người toát nồ hôi lạnh.

 

“Nếu  tốc độ đối thủ nhanh đến mức đó cô sẽ
làm thế nào?”, cô gái nhẹ nhàng thu chân về. Trong gió chiều nhè nhẹ, nét mặt
cô càng tư lự tựa hồ đang nghiền ngẫm tìm câu trả lời, khuôn mặt thanh tú êm
đềm tựa có ánh hào quang, có sức thu hút như nam châm.

 

 

 

Đình Nghi.

 

Cô gái này rất giống Đình Nghi. Hiểu Huỳnh kinh
ngạc, trong đầu lóe lên ý nghĩ đó. Có điều, có lẽ nên nói Đình Nghi rất giống
cô gái này. Mặc dù cô ta có khuôn mặt thanh tú còn Đình Nghi là mỹ nhân có
tiếng, tuy vậy cùng mặc võ phục trắng, mái tóc đen cuốn cao sau gáy, dáng đứng
thẳng, thanh cao, điềm tĩnh lại giống như cùng đúc một khuôn.

 

Nhưng, cơ hồ là sự khác nhau giữa bản gốc và bản
sao.

 

Nhìn cô gái lúc này, không biết tại sao Hiểu
Huỳnh lại có liên tưởng kỳ lạ, Đình Nghi chính là bản sao.

 

Lúc này, toàn thể đội viênn của Xương Hải võ
quán đều đẫ đến, đi đầu là Mân Thắng Hạo, nhìn thấy cô gái ngồi trên bãi cỏ
phía trước, nét mặt họ đều lộ vẻ hốt hoảng.

 

“Cô ta chính là…”

 

Mai Linh há mồm.

 

“Ân Tú sư tỷ!”

 

Đứng thành hàng ngay ngắn trên bãi cỏ, toàn thể
đội viên của Xương Hải do Mân Thắng Hạo cầm đầu, cung kính cúi chào cô gái, ai
cũng cúi gập người.

 

“Cô ta chính là người đã đến phòng của anh
Sơ Nguyên tối đó.”

 

Bị Lâm Phong lôi đi xềnh xệch, Mai Linh vẫn cố
lẩm bẩm. Thì ra đúng là cô không nghe nhầm, cô gái đó chính là Lý Ân Tú, nữ
tuyển thủ thiên tài mà thiên hạ đồn đại.

 

Trên con đường nhỏ, khả năng tiếng Hàn của các
tuyển thủ có người tương đối tốt, có người kém hơn nhưng tất cả đều nghe rõ hai
chữ Ân Tú. Từ khi bắt đầu khóa huấn luyện, Lý Ân Tú luôn là một trong những chủ
đề bàn tán của mọi người nhưng trước giờ chưa ai gặp cô ta, có người nói cô đã
ra nước ngoài thi đấu, có người nói cô đóng cửa luyện tập riêng, có người nói
cô đang giao lưu vói các đại sư ở học viện.

 

Vậy mà hôm nay lại nhìn thấy chính Lý Ân Tú!

 

“Sao bây giờ mọi người mới đến!”

 

Trách móc Lâm Phong cùng mấy đồng đội, Hiểu
Huỳnh đột nhiên cảm thấy sĩ khí đang dâng lên, Lý Ân Tú thì sao chứ, nhân vật
này chẳng vừa khen ngợi kỹ thuật của Bách Thảo đấy thôi. Hừ, thiên tài hay
không cứ phải mắt thấy tai nghe đã.

 

“Hãy để cho cơ thể vượt qua tai mắt, như
vậy dù đối thủ tốc độ nhanh đến đâu cô cũng chiếm thế thượng phong”, nghĩ
một lát cô gái lại lắc đầu, “… Nhưng đó cũng chỉ là lý thuyết, hy vọng sau này
cô có thể thực sự thực hiện nó”.

 

Nói đoạn, cô gái chìa tay phải ra, nói nghiêm
túc:

 

“Tôi là Lý Ân Tú.”

 

Bách Thảo chăm chú nhìn, nắm lấy bàn tay chìa
ra.

 

“Tôi là Thích Bách Thảo.”

 

Lý Ân Tú chưa vội buông tay Bách Thảo, vẫn nắm
chặt, đoạn ghé tai nói nhỏ mấy câu. Mặt Bách Thảo bổng đỏ bừng, tiếng cười
giống như tiếng suối chảy của cô gái khiến mấy người của đội Ngạn Dương ngây
người nhìn.

 

Chỉ có Kim Mẫn Châu bất mãn, giậm chân nói:

 

“Ân Tú, tỷ nói gì với cô ta thế, sao tỷ lại cười
với cô ta?”

 

“Bốp”, một cái tát như trời giáng vào Kim Mẫn
Châu, mặt mày sa sầm, Mân Thắng Hạo lừ mắt, “Không được nói như vậy với Ân Tú
sư tỷ!”

 

Kim Mẫn Châu ôm mặt, rơm rớm nước mắt.

 

“Mẫn Châu à!”, Ân Tú quay đầu lại nói, “Em không
nên như vậy, hiện tại thực lực của Bách Thảo hơn em. Nếu muốn đánh bại Bách
Thảo, em phải chăm chỉ luyện tập, đừng chỉ luyện mỗi thập bát song phi liên hoàn
kinh người đó, em có thể lực bẩm sinh hơn người, nên luyện một sô kỹ thuật sẽ
tiến bộ rất nhanh”.

 

Kim Mẫn Châu tủi thân.

 

“Hiểu chưa?”, Lý Ân Tú nhìn cô ta.
“Vâng.”

 

Kim Mẫn Châu cúi đầu ủ rũ.

 

“Thắng Hạo, sau này đệ cũng phải để mắt
đếncô ấy, để cô ấy tập luyện nhiều hơn, đừng có suốt ngày chạy ra ngoài gây
chuyện.”

 

“Vâng, Ân Tú sư tỷ!”, Mân Thắng Hạo
nghiêm trang hứa.

 

“Tôi đi trước đây”, nhìn đình viện
trên sườn núi phía xa, Lý ÂnTúnói với Bách Thảo, “Hy vọng có ngày có thể
chính thức giao đấu với cô, tin là lúc đó côsẽrất xuất sắc”. 

 

 

 

***

 

 

 

Ráng đỏ đầy trời.

 

Ngồibên bàn ăn ngoài trời lại gần một bụi hoa
tím dày đặc,mọi người có vẻ trầm ngâm. Bách Thảo, Quang Nhã cúi đầu ăn. Hiểu
Huỳnh ăn được mấymiếng lại thở dài. Mai Linh định mở miệng nhưng lại thôi. Lâm
Phong cau mày.

 

“Thế nào vậy?”

 

“Thựcra cũng chẳng cógì, đúng không?”,
Hiểu Huỳnh nghĩ một lát tinh thần phấn chấn trở lại, cao giọng nói, “Mọi
người xem, mặc dù Lý Ân Túcó vẻ rất lợi hại, vẫy tay là có thể hóa giải tam đả
liên hoàn của Bách Thảo. Nhưng rốtcuộccôta vẫn không đá trúng Bách Thào”.

 

Lâm Phong không nói.

 

Quang Nhã nhăn mặt nói: “Cậu đã kém thì tầm
mắt cũng kém, đừng nói những lời ngốcnghếch như vậy được không?”.

 

“Nói gìvậy!”,Hiểu Huỳnh nổi đóa.

 

Bách Thảo cúi đầu ăn, không thấy vị gìhết.

 

Khi Lý Ân Tú giao đấu với cô, luôn chú ý khoảng
cách và đườnglực, khi chặn đứng cú tam đả song phi liên hoàn của cô, phản ứng
của Ân Tú nhanh đếnnỗikhôngnhìnthấy ra chân thế nào mà chỉ thấy gót chân dừng
lại ở chỗ cách ngực cô một centimet, cứ như trận gió dịu dàng lại thận trọng
không hề gây thươngtổnchocô.

 

Lý Ân Tú là bạntốt.

 

Nhưng, chính lúc Bách Thảo tưởnglàmình đã có
chút tiếnbộthì cũng làlúc phát hiệnracó vẻ tam đảsong phi liên hoàn của mình đã
trởnên vô nghĩa.

 

“Chính là côta!”

 

Mai Linh tay vẫn cầm đũa ngó nghiêng,nóikhẽ.

 

“Ngườinào?”

 

Hiểu Huỳnh ănmấymiếng mỳ xào HànQuốc, hỏi lại tỏ
vẻ không mấy hào hứng. Vừa bị Quang Nhã coi thường như
thếcôrấtbực,chưabiếtrốtcuộccông lực ai hơn ai, hôm nào nhấtđịnh tỷ thí một
phen!

 

“Chính là người mấy hôm trướctỏ đã
nói”, Mai Linh hạ giọng nhỏ hon,”Buổitốibí mật đến phòng Sơ Nguyên sư
huynh, lạicònômSơ Nguyên rấtchặt, người mà Sơ Nguyen sư huynh gọi Ân
Túchínhlàcôta!”.

 

Bách Thảo sửngsốt.

 

Quang Nhãkinhngạc: “Thật không? Chính làLý
Ân Túvừa giao lưu với BáchThảo ư? Tôi lại tưởng hôm đó cậu bịa chuyện”.

 

“Trờiơi, tôi sao cóthếbịanhũng chuyện như
vậy! Chính là côấy,Sơ Nguyên sư huynh đang đi lại vớicô ta, hai người xem chừng
rất thân mật. Hỏngrồi, phải nói với Đình Nghi thế nào đây, Đình Nghi nhất định
sẽ đau lòng lắm. Trời ạ, biết đâu tối nay Lý Ân Tú lại đến gặp Sơ Nguyên sư
huynh!”

 

“Đủ rồi!”,Hiểu Huỳnh bực mình buông
đũa, “Tôi đã nói với cậu, không được nói xấu Sơ Nguyên sư huynh! Ý cậu
làgì, ám chỉSơ Nguyên sư huynh làkẻ phong lưu, bắt cá hai tay ư?”.

 

“Tôi… tôi không có ý đỏ…”, Mai
Linh luống cuống thanh minh, nhưng vẫn ấm ức, “Tôi cũng thấy Sơ Nguyên sư
huynh không phải loại ngườiđó, nhưng…, nhưng đúng là tôi đã
nhìnthấy…”.

 

“Ăn cơm đi, mỗingười bớt nói một câu”,
Lâm Phong lên tiếng,”Cãi nhau ítthôi,muốnđểngườitacười cho hay sao?”.

 

Hiểu Huỳnh và Mai Linh nhìn nhau không nói.

 

Đêm.

 

Ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng lúc to lúc nhỏ.

 

Bị lay rất mạnh, Bách Thảo như từ giấc mộng kinh
hãi bừng tỉnh, ngồi dậy, nhận ra người vừa gọi mình là Mai Linh. Lâm Phong,
Hiểu Huỳnh cũng vừa ngồi dậy, còn đang ngái ngủ, Mai Linh đang đánh thức Quang
Nhã: “Dậy mau! Dậy mau!”

 

“Là trời sập hay động đất!”, đang ngủ
say bị lôi dậy, Hiểu Huỳnh phát cáu, “Mai Linh, cậu quá đáng, tôi bực lắm
đấy!”.

 

“Chẳng phải các cậu không tin tôi sao, bây
giờ cho mọi người tận mắt nhìn xem, rốt cuộc tôi có bịa chuyện không”, đã
thành công trong việc đánh thức Quang Nhã, Mai Linh tiếp tục phân bua,
“Suốt từ tối đến giờ tôi không ngủ, vẫn chờ đợi, may mà ông trời có mắt,
mới mấy phút trước, Lý Ân Tú quả nhiên lại vào phòng Sơ Nguyên sư huynh!”.

 

Quang Nhã há hốc mõm.

 

Bách Thảo nhìn đồng hồ trên tường, mười một giờ
bốn mươi phút.

 

“Cậu…”

 

Hiểu Huỳnh đỏ mặt, không nói được gì.

 

“Mau dậy đi, cùng đi xem”, Mai Linh đã
xỏ xong giày, lôi Hiểu Huỳnh dậy, mở cửa đi ra, “Hừ, hôm nay phải cho các
cậu tận mắt chứng kiến, Lâm Phong, Bách Thảo, Quang Nhã các cậu cùng đi
luôn”.

 

Đêm mùa hạ, cách một bụi hoa màu tím dày đặc,
cửa sổ phòng Sơ Nguyên khép hờ. Năm cái đầu từ bệ cửa nhô ra, Lâm Phong, Mai
Linh, Hiểu Huỳnh, Bách Thảo, Quang Nhã tất cả đều ở đây, chen nhau nhìn vào
trong phòng.

 

Bên trong đèn sáng.

 

Cửa phòng hé mở, Sơ Nguyên và một cô gái ngồi
cạnh nhau trên giường. Sơ Nguyên hơi cúi đầu, lắng nghe cô gái nói, anh nghe
rất chăm chú, lông mày hơi cau, thỉnh thoảng mỉm cười. Nụ cười của anh dịu dàng
như làn gió ngoài cửa sổ vậy.

 

Cô gái lưu luyến ngẩng đầu.

 

Đầu cô sắp ngã vào vai Sơ Nguyên, khuôn mặt
thanh tú, đôi mắt trong như nước nguồn, chính là Lý Ân Tú.

 

Lý Ân Tú âu yếm nhìn Sơ Nguyên tựa hồ không chợp
mắt, giọng nói tự nhiên như gió thoảng. Cô nói rằng, lúc nhỏ cô thích nhất leo
núi, có lần bị lạc trên núi, hai ngày mới tìm được đường về, ông ngoại nghiêm
mặt, nhốt cô ba ngày không cho ăn nên cô trèo cửa sổ ra ngoài, hái quả rừng đem
về ăn.

 

Trong phòng hai người là thế.

 

Một người nói.

 

Một người nghe.

 

Bầu không khí yên tĩnh, thanh bình cơ hồ thế
giới chỉ có hai người, ánh mắt họ nhìn nhau âu yếm, ngay cả những người kém
nhạy cảm nhất cũng nhận ra sự thân mất giữa họ.

 

Gió lạnh ban đêm lướt qua mặt.

 

Đứng ở góc trái ngoài cùng, Bách Thảo bần thần
như chưa tỉnh ngủ, bị Mai Linh và Hiểu Huỳnh bên cạnh xô đẩy cũng không cảm
giác được gì hết.

 

 

 

Ánh nắng trưa
chói chang, trong vắt.

 

Sơ Nguyên hít
nhẹ một hơi, mắt nhìn cô, đưa bàn tay vuốt tóc cô.

 

“Anh thích em,
Bách Thảo.”

 

 

Trong sự tĩnh
lặng đó, Sơ Nguyên cúi đàu hôn nhẹ lên trán cô nói:

 

“Yên tâm nhé.”

 

Đôi mắt cô trong
sáng mở to, bờ môi anh khẽ nhếch lên sau đó rời khỏi căn phòng.

 

 

 

“Cửa phòng mở chứng tỏ Sơ Nguyên sư huynh
ngay thẳng”, Hiểu Huỳnh nghiến răng, tỳ hẳn người lên bệ cửa sổ nói.

 

“Nhưng các cậu nhìn tay họ kìa!”,
trong đêm tiếng Mai Linh rất nhỏ nhưng vẫn nghe rất rõ, “… đang nắm tay
nhau”.

 

“Nắm tay nhau thì làm sao, tôi cũng có thể
năm tay cậu”, Hiểu Huỳnh nghiến răng, giật tay Mai Linh, “… Bây
 giờ Chúng ta nắm tay nhau đây, tôi với cậu đang quan hệ với nhau
à?”.

 

“Vớ vẩn!”

 

Lâm Phong vội rụt đầu lại, núp vào khóm hoa.
Quang Nhã thấy tình hình không ổn, cũng kéo Bách Thảo chạy trốn nhưng không kịp
nữa.

 

Đêm khuya thanh vắng. Sao lốm đốm.

 

Sơ Nguyên và Lý Ân Tú mở cửa sổ nhìn xuống,
trong tiếng côn trùng rả rích, mấy cô gái hoảng hốt nấp dưới bệ cửa.

 

“Các cô làm gì vậy?”

 

Lý Ân Tú ngạc nhiên hỏi.

 

“Chúng em… à”, Hiểu Huỳnh cười
gượng, đột nhiên cúi sát mặt xuống bông hoa tím, ra sức hít ngửi, “Chúng
em thường thức hoa! Cảnh quá đẹp, hoa lại thơm…”.

 

“Đúng thế, đúng thế, hoa đẹp quá!”,
Mai Linh đến trước bông hoa, hít lấy hít để.

 

“Bách Thảo!”

 

Gió đêm lành lạnh, thấy Bách Thảo chỉ mặc chiếc
áo mỏng, thần trí ngơ ngác, Sơ Nguyên hoảng hốt.

 

“Em… em cũng đi ngắm hoa…”

 

Nhìn Sơ Nguyên và Ân Tú đứng sát nhau như vậy,
Bách Thảo bối rối chạm tay vào bông hoa trước ngực.

 

 

 

* * *

 

 

 

Cũng trong đêm đó.

 

Đứng bên cửa sổ, Đình Nghi gập điện thoại, lòng
thấp thỏm. Nếu không bị ông ngoại canh giữ quá chặt, cô rất muốn sáng mai bay
sang Hàn Quốc.

 

Lý Ân Tú.

 

Những ngày sống ở Xương Hải võ quán, mỗi câu nói
của Sơ Nguyên hầu như đều khiến Lý Ân Tú cảm thấy thích thú, lúc nào cũng muốn
Đình Hạo kể về Sơ Nguyên. Cô tưởng mình cả nghĩ, rốt cuộc Lý Ân Tú và Đình Hạo…

 

Có lẽ do cô quá mẫn cảm.

 

 

 

* * *

 

 

 

“Nhược Bạch sư huynh đã đỡ chưa?”,
sáng sớm, DiệcPhong vừa ra khỏi phòng, Bách Thảo đã đợi sẵn, đưa cho bình sữa
đã hâm nóng.

 

“Nhược Bạch không phải là đứa trẻ, sữa
không cần hâm nóng”, Diệc Phong ngáp một cái như vẫn chưa tỉnh ngủ,
“… Ngày nào cô cũng hỏi tôi câu đó, không chán hay sao, nếu không yên
tâm thì tự vào mà xem. Hai người lớn  vậy rồi, vẫn giận dỗi như trẻ
con”.

 

“Hâm nóng tốt hơn cho dạ dày.”

 

Bách Thảo ấp úng.

 

Mấy hôm nay, Nhược Bạch vẫn lạnh lùng, dường như
không muốn nhìn thấy mặt cô. Bách Thảo vì thế cũng không dám đến gần, sợ làm
anh nổi giận.

 

Cửa phòng bên bật mở.

 

“Sơ Nguyên”, thấy người bên trong đi
ra, Diệc Phong ngạc nhiên mỉm cười hói, “Đêm qua khuya như thế vẫn còn
nghe có tiếng nói chuyện bên phòng anh, khách nào vậy?”.

 

Nắng sớm phủ lên thềm như tấm voan mỏng, Sơ
Nguyên mỉm cười nhìn Bách Thảo.

 

“À, có người ngắm hoa ở bên ngoài phòng
tôi.”

 

“Ngắm hoa?”, Diệc Phong không hiểu,
“… Vào lúc nửa đêm ư?”.

 

“Ờ”, Sơ Nguyên lại cười, “… Ngắm hoa có thể,
nhưng phải nhớ mặc đủ ấm, bên này lạnh hơn ở trong nướ”.

 

“Chào Sơ Nguyên sư huynh!”

 

Sắc mặt phớt hồng, cúi đầu nhìn mũi giày của
mình, Bách Thảo cúi gập người hành lễ rất đúng quy tắc rồi vội chạy về phòng,
để lại Diệc Phong và Sơ Nguyên nhướn mày nhìn nhau.

 

Ngồi ngay ngắn trong hàng ngũ, suốt cả buổi sáng
hầu như Bách Thảo không hề nhúc nhích. Nhận ra sự bất thường của cô, nhân lúc
các đại sư của Xương Hải võ quán lên võ đài hướng dẫn các tuyển thủ, Hiểu Huỳnh
quay sang hỏi cô có chuyện gì.

 

“… Có lẽ là do thiếu ngủ.”

 

Giọng Bách Thảo mệt mỏi.

 

“Ngạc nhiên quá”, thấy vầng xám quanh mắt Bách
Thảo, Hiểu Huỳnh đồng cảm thở dài, “Ừ, tớ cũng vậy, mặc dù trước Mai Linh rất
mạnh mồm, nhưng…”.

 

 

 

Buổi trưa.

 

Tại nhà ăn.

 

“Chỉ có rau thôi à?”

 

Lúc lấy thức ăn trở về bàn, chạm trán với Sơ
Nguyên. Nhìn đĩa thức ăn trong tay cô, anh chau mày nói: “Ngày nào cũng biết
hầm canh bồi dưỡng cho Nhược Bạch mà lại không biết tự chăm sóc cho bản thân!”.

 

Mấy phút sau.

 

Trong lúc mọi người đang ăn, một chiếc đùi gà
rơi vào đĩa của Bách Thảo, cô ngạc nhiên ngẩng đầu đã thấy Sơ Nguyên ngồi xuống
ghế bên cạnh.

 

“Ăn nhiều một chút!”

 

Anh lại đặt đĩa hoa quả trước mặt cô.

 

Hiểu Huỳnh cắn đũa, Mai Linh và Quang Nhã đưa
mắt nhìn nhau, Diệc Phong liếc mắt ra hiệu thì mấy cô gái mới làm ra vẻ không
có chuyện gì tiếp tục ăn. Sau đó suốt cả buổi trưa, thái độ của Hiểu Huỳnh có
gì đó rất lạ. Luôn quan sát Bách Thảo với một vẻ kỳ quái, nhưng mỗi khi Bách
Thảo ngẩng đẩu, lại vội vàng né tránh.

 

 

 

 

 

* * *

 

 

 

Cuộc đấu lựa chọn tuyển thủ ưu tú nhất đã bước
sang ngày thứ sáu. Đối thủ của Bách Thảo trong trận này là nữ tuyển thủ Quyền
Thuận Na của Xương Hải võ quán. Quyền Thuận Na cũng chính là người đã đánh bại
Lâm Phong trong trận thách đấu mấy hôm trước.

 

Nếu suốt chặng đường, trong mọi trận giao đấu,
Bách Thảo luôn thuận lợi suôn sẻ thì trận này, cô lại gặp trở ngại.

 

Cũng như các vận động viên Teakwondo thân hình
mảnh mai, Quyền Thuận Na người vừa nhỏ vừa gầy, cơ thể đặc biệt nhẹ nhàng,
thanh thoát, khi tung người bay lên như chiếc lông vũ vậy.

 

“Ôi trời! Bách Thảo làm gì thế, mau đá đi. Chỉ
một cú là đá bay cô ta!”

 

Hiểu Huỳnh sốt ruột lẩm bẩm, cô không còn nghĩ
tới chuyện giữa Sơ Nguyên và Lý Ân Tú nữa, lúc này trong đầu cô chỉ có duy nhất
một ý nghĩ, rõ ràng Quyền Thuận Na không đáng một cú đá vậy mà đã qua hai hiệp
Bách Thảo vẫn không ghi được điểm.

 

Sắc mặt Bách Thảo u ám.

 

“Cô thì biết gì!”, Lâm Phong nét mặt lầm lì.
Trận đó khi giao đấu với Quyền Thuận Na, chính cô cũng nhận định như vậy, nhưng
trên thực tế, Quyền Thuận Na cứ như dán vào người cô, cô đá cũng không được,
đánh cũng không trúng. Cũng như các vận động viên Taekwondo thân hình mảnh mai,
Quyền Thuận Na người vừa nhỏ vừa gầy, cơ thể đặc biệt nhẹ nhàng, thanh thoát,
khi tung người bay lên như chiếc lông vũ vậy.

 

“Ôi trời! Bách Thảo làm gì thế, mau đá đi.
Chỉ một cú là đá bay cô ta!”

 

Hiểu Huỳnh sốt ruột lẩm bẩm, cô không còn nghĩ
tới chuyện giữa Sơ Nguyên và Lý Ân Tú nữa, lúc này trong đầu cô chỉ có duy nhất
một ý nghĩ, rõ ràng Quyền Thuận Na không đáng một cú đá vậy mà đã qua hai hiệp
Bách Thảo vẫn không ghi được điểm.

 

Sắc mặt Bách Thảo u ám.

 

“Cô thì biết gì!”, Lâm Phong nét mặt
lầm lì. Trận đó khi giao đấu với Quyền Thuận Na, chính cô cũng nhận định như
vậy, nhưng trên thực tế Quyền Thuận Na cứ như dán vào người cô, đá cũng không
được, đánh cũng không trúng.

 

“Giống như một cái kẹo dẻo”, Diệc
Phong cười nhạt, nói một mình.

 

“Hây….!”

 

Bách Thảo hét to, xoay người đá hậu, tiếng gió
rít theo chân. Quyền Thuận Na bay qua như một chiếc lông vũ, còn chưa chạm đất
lại nhẹ nhàng bay trở lại.

 

“Rốt cuộc là chiêu gì đây!” Mai Linh
trợn mắt

 

“Có gì đó giống Thái cực quyền của Chúng
ta, nhẹ nhàng, trơn tuột, mượn lực đánh lực”, Thân ba dùng hai ngón tay
đẩy kính trên sống mũi, “Bách Thảo nhất định phải thận trọng, một khi
quyền Thuận Na nắm cơ hội…”

 

“Phập!”

 

Vừa dứt lời, Quyền Thuận Na cơ hồ chỉ nhích lên
trước một bước, một cú đá ngang nhẹ nhàng, trúng giữa ngực Bách Thảo!

 

3:2

 

Quyền Thuận Na dẫn trước một điểm.

 

Hiệp hai kết thúc.

 

Cho đến khi ngồi giữa đồng đội, đầu óc Bách Thảo
vẫn còn rối loạn. Cô đón chiếc khăn bông từ tay Hiểu Huỳnh, cốc nước từ tay
Quang Nhã như một cái máy, đầu vẫn đang mải suy nghĩ vừa rồi rốt cuộc vì sao
lại bị Quyền Thuận Na phản kích thành công.

 

“Khi lăng chân, cảm giác thế nào?”

 

Một giọng nói lạnh nhạt vang lên từ phía sau,
nghe vừa quen vừa lạ, Bách Thảo thoáng ngẩn người quay phắt đầu lại, Nhược Bạch
đang nói với cô!

 

“…..”

 

Cô ngơ ngác nhìn anh.

 

Anh cau mày, lặp lại câu hỏi: “Cảm giác thế
nào?”

 

“….”, không phải nghe nhầm, niềm vui
như đang trào lên, cố gắng tập trung tinh thần suy nghĩ, “… như đánh vào
bị bông, không sao vận dụng được công lực”.

 

“Quả nhiên là thủ pháp của Thái cực quyền,
trước tiên phải hóa giải đường lực của đối phương”, Thân Ba lấy kính xuống
lau bằng mảnh giấy mềm, giọng hồ nghi, “là kết hợp khéo léo ư, người Hàn
cũng biết đưa Thái cực quyền vào Taekwondo sao?”.

 

Nhược Bạch trầm ngâm.

 

Ngẩng đầu nhìn Sơ Nguyên, thấy Sơ Nguyêcũng đang
chăm chú nghe, bắt gặp ánh mắt Nhược Bạch, anh mỉm cười gật đầu. Từ khi sức
khỏe Nhược Bạch chuyển biến tốt, Sơ Nguyên không chỉ đạo kỹ thuật cho các đội
viên nữa.

 

“Khi tấn công lần nữa, cô nên ngừng một
chút”.

 

Nhược bạch nắm cánh tay Bách Thảo đẩy về phía
trước, dừng lại giây lát, lại tiếp tục đẩy….

 

“Ngừng một nhịp, hiểu chưa?”, Nhược
Bạch nói nhỏ.

 

“…Vâng”

 

“Khi cô ta phản kích cũng như thế, để tiết
tấu chậm một nhịp.”

 

“Vâng.”

 

Hiệp ba bắt đầu, Bách Thảo ra sàn nhưng đầu óc
Hiểu Huỳnh vẫn mông lung, cô hoàn toàn không hiểu những lời Nhược Bạch vừa nói.
Liếc thấy Nhược đang chăm chú theo dõi, cô rụt cổ, không dám quấy rầy anh,
ngoái sang hỏi nhỏ Thân Ba:

 

“Ngừng một nhịp là gì, tại sao phải
ngừng?”

 

Trên võ đài, Bách Thảo điều chỉnh tiết tấu, kiên
nhẫn tìm cơ hội, Quyền Thuận Na đang dẫn trước, càng không vội vã, có vẻ như
muốn phòng thủ đến cùng.

 

Thân Ba nhìn không chớp mắt nói với Hiểu Huỳnh:
“Ngừng một nhịp chính là…”

 

Giọng nói anh ta đột nhiên cao vút:

 

“Nhìn kìa!”

 

“Hây!”

 

Hét một tiếng Bách Thảo vẫn cú tung người đá hậu
quen thuộc, lực chân sung mãn, tiếng gió rít theo bóng chân hướng vào đối thủ,
nhẹ nhàng như lông vũ khiến quyền Thuận Na lướt như trôi về sau… Tưởng là
những động tác phối hợp đó cũng phát huy tác dụng như trong hiệp trước,
nhưng….chân Bách Thảo dừng lại trên không!

 

Ngừng một nhịp!

 

Thân thể như lông vũ của quyền Thuận Na nhẹ
nhàng bay trở lại.

 

“Hự!”, giống như vừa chạm mạnh vào
nhau. Chân phải Bách Thảo lần nữa dùng lực, một tiếng vang lớn, cú ra chân căng
lực đá trúng ngực Quyền Thuận Na!

 

“Ào”

 

Toàn sân dội lên.

 

Ngồi trong đội hình của Xương Hải, Kim Mẫn Châu
thất sắc nhổm người dậy!

 

“Uỵch!”

 

Giống như con diều đứt dây, thân thế Quyền Thuận
Na vạch một đường cánh cung bay khỏi võ đài rơi xuống đất, loạng choạng rồi gục
ngã, ngất đi.

 

Bách Thảo sững sờ.

 

Mặt cô trắng bệch vẻ hốt hoảng quay người lao
xuống khán đài, giơ tay dẹp đám người vây quanh, chạy về phía Quyền Thuận Na.

 

A……….

 

Các tuyển thủ đội Ngạn Dương ngẩn người vì bất
ngờ.

 

“….”, Hiểu Huỳnh há miệng rùng mình,
“….lợi, lợi hại thật, thì ra ngừng một nhịp có thể mạnh như vậy…”

 

Thân Ba cúi đầu ghi chép gì đó vào cuốn sổ, rồi
ngẩng lên giải thích với Hiểu Huỳnh:

 

“Ngừng một nhịp chính là hơi dừng lại trên
không, né tránh đường lực nhẹ của đối thủ, đợi khi đường lực nhẹ của đối thủ
dùng hết, hoặc thật sự phát lực bắt đầu tấn công, mới ra đòn chí mạng”.

 

“Quả nhiên là đòn chí mạng.”

 

Mai Linh lẩm bẩm, thầm nhủ sau này khi giao đấu
với Bách Thảo phải cẩn thận đề phòng.

 

Trong tài tuyên bố, Thích Bách Thảo toàn thắng!

 

“Ào.”

 

Cả thung lũng dậy như sấm, Hiểu Huỳnh xúc động
nhảy lên, nhiệt huyết dâng trào, lao đến níu cánh tay Nhược Bạch, mắt rớm nước:
“Nhược Bạch, sau này huynh hướng dẫn cho em với nhé! Em cũng muốn uy phong
như vậy! Sư Huynh, nhờ huynh đấy, nhờ huynh đấy!”

 

Ánh mắt Nhược Bạch rời khỏi võ đài.

 

Anh dửng dưng nhìn bàn tay Hiểu Huỳnh níu chặt
cánh tay mình.

 

“Ôi!”

 

Hiểu Huỳnh xấu hổ buông cánh tay, rụt đầu rụt cổ
trở về chỗ ngồi.

 

“Ngốc ạ, đừng hòng”, Diệc Phong gõ vào
đầu cô, ” Nhược Bạch nói gì cô đâu có hiểu, xem Bách Thảo đấy, người ta
không những hiểu mà còn lập tức vận dụng trong thi đấu. Con người ta có sự khác
biệt giữa thông minh và đần độn đấy!”.

 

“Chỉ tại Nhược Bạch sư huynh thiên
vị”, Hiểu Huỳnh nghiến răng ôm đầu, phàn nàn: “Thực lực của em lúc
đầu cũng ngang với Bách Thảo, là do Nhược Bạch sư huynh bỏ nhiều công sức hướng
dẫn Bách Thảo, không quan tâm đến em nên em mới bị rớt xuống”.

 

“Thế hả, cậu đang nói mơ phải không?”,
Quang Nhã nói giọng buồn buồn.

 

“Nói thì sao nào”, Hiểu Huỳnh đắc ý,
“Dù gì tôi cũng là bạn tốt của Bách Thảo, tôi nói gì Bách Thảo cũng không
để bụng, hi hi có người đang ghen đấy, ai bảo trước đây người đó hay bắt nạt
Bách Thảo”.

 

“Im cả đi!”

 

Diệc Phong quát hai người.

 

Dưới khán đài, khi Quyền Thuận Na tỉnh lại, các
bác sỹ kiểm tra cho biết, cô chỉ bị bế khí, cơ thể không bị thương, nghe vậy,
hơi thở của Bách Thảo mới trở lại bình thường.

 

“Chiến thuật dùng chân của cô rất
tốt”, ngồi trên nền đất, Quyền Thuận Na nói với Bách Thảo.

 

“Xin lỗi!”

 

Dù hiểu lời Quyền Thuận Na nhưng Bách Thảo vẫn
thấy áy náy.

 

“Thi đấu là vậy”, Quyền Thuận Na lắc
đầu nói, “Nếu có thể đá trúng cô, chân tôi sẽ không e dè. Hy vọng lần sau
còn cơ hội giao đấu với cô”.

 

Mặt trời đang lặn.

 

Ráng đỏ ngổn ngang cuối trời.

 

Trên đường trở về ký túc, toàn đội Ngạn Dương
vui như trẩy hội. Hôm nay, Thân Ba, Lâm Phong, Bách Thảo mỗi người tiến thêm
một bước vào vòng sau cuộc thi tuyển chọn tuyển thủ ưu tú nhất, đối thủ còn lại
chỉ có mười mấy người, tình hình tương đối khả quan. Nhất là Bách Thảo, đúng là
thắng giòn giã! Hiểu Huỳnh và Mai Linh vừa đi vừa cười hết cỡ, chạy đuổi nhau
trên đường. Ngoái đầu thấy Sơ Nguyên và Bách Thảo sánh vai nhau nên Hiểu Huỳnh
không cười nữa, chạy trở lại đi bên cạnh Sơ Nguyên hỏi chuyện lung tung, bắt
anh dự đoán Bách Thảo liệu có đạt danh hiệu tuyển thủ xuất sắc nhất hay không.

 

Bị Hiểu Huỳnh chen vào, Bách Thảo đi chậm lại
cách một đoạn ngước nhìn bóng Sơ Nguyên phía trước, bỗng lại bần thần. Cô không
thể quên cảnh tượng đó, anh và Lý Ân Tú tay trong tay, vai kề vai ngồi với
nhau.

 

Chậm rãi cúi đầu đi sau mấy bước.

 

Khi ngẩng đầu, chợt phát hiện người bên cạnh
mình là Diệc Phong và… Nhược Bạch!

 

“Nhược…Nhược Bạch sư huynh…”

 

Liếc qua Diệc Phong nhìn Nhược Bạch, Bách Thảo
hơi căng thẳng, không hiểu sao lại nói lắp, chân còn bước hụt suýt ngã. Giơ tay
đỡ cô, Nhược Bạch nhíu mày, Diệc Phong cười ha hả.

 

“Đừng trẻ con thế”, Diệc Phong thôi cười, kéo
hai người lại gần nhau, còn mình tránh sang một bên, “Mau hoà giải đi, tôi nhìn
hai người như vậy cũng thấy buồn!”

 

Trong không khí mang mùi hương của Nhược Bạch,
Bách Thảo lại đỏ mặt.

 

“Nhược Bạch sư huynh!”

 

Trước hiệp ba, Nhược Bạch đã nói với cô, sau bao
nhiêu ngày thì đó là lần đầu tiên anh nói chuyện trở lại với cô. Có phải cuối
cùng anh không giận cô nữa? Bách Thảo hấp tấp gọi tên anh, tim bỗng dưng đập
nhanh.

 

“Ờ.”

 

Buông cánh tay cô, Nhược Bạch đáp nhẹ.

 

“…”

 

Há hốc miệng, cô đờ đẫn đứng như bất động nhìn
Nhược Bạch, cảm giác nóng ran, chát mặn như xông thẳng vào sống mũi, lồng ngực
như căng tràn.

 

Đi được mấy bước, Nhược Bạch bỗng dừng lại.

 

Quay đầu nhìn cô.

 

Nhìn vẻ mặt căng thẳng của Bách Thảo môi anh hơi
cong lên, nét mặt giãn ra tươi hồng như cánh sen trên núi, nhưng chỉ một giây
lại trở về vẻ lãnh đạm trường trực, anh nói: “Đi nhanh lên, ăn cơm xong còn
phải tập luyện”.

 

“Vâng!”

 

Bách Thảo không nén nổi vui mừng, nhìn anh mỉm
cười. Sau đó niềm vui như bị kìm nén đột ngột dâng trào, cô cao giọng trả lời,
mỗi tế bào trong người đều như reo vui nhảy múa, chưa bao giờ cảm thấy hứng thú
luyện tập đến thế.

 

Phía trước, khi Sơ Nguyên ngoái đầu tìm Bách
Thảo, thấy cảnh tượng đó, anh cười nhạt, ánh mắt chợt u ám.

 

 

 

***

 

 

 

Trận đấu lựa chọn tuyển thủ ưu tú nhất vẫn tiếp
tục, trong ngày thi đấu thứ bảy, Lâm Phong đã để thua nữ tuyển thủ người Iran. Sang ngày
thứ tám, Thân Ba thua Phác Trấn Ân của Xương Hải võ quán, duy có Bách Thảo vẫn
thẳng đương chiến thắng..

 

Chiều ngày thứ chín, Bách Thảo gặp phải tuyển
thủ Nhật Bản, tên là Hirakawa Toshiko. Ngay từ khi lên sàn, Toshiko đã phòng
ngự rất chắc, chỉ cần Bách Thảo nhấc chân là liên tục lùi về sau.

 

“Ha ha, cô ta sợ Bách Thảo!”

 

Ngồi dưới khán đài, Hiểu Huỳnh đắc ý cười vang.

 

“Cái cô tên Hirakawa Toshiko này, chẳng
phải từng tham gia giải Taekwondo thanh niên quốc tế lần trước sao?”, lật
tập tư liệu mỏng trong tay, Quang Nhã thắc mắc, “Sao có vẻ nhát gan vậy?
Tôi cứ tưởng hôm nay sẽ là một trận nảy lửa cơ đấy!”

 

“Đó là bởi Thích Bách Thảo quá lợi
hại”, Mai Linh nhìn lên võ đài, nét mặt như giãn ra, Bách Thảo vừa lấn sân
chiếm ưu thế, tỷ số đã là 4:0, “Thử nghĩ xem, có trận Bách Thảo đá bay đối
thủ ra khỏi sân, trận thứ ba làm đối thủ không đứng lên được. Có vẻ như sau mỗi
trận, đối thủ của Bách Thảo đều bị dìu ra sân, cho nên chắc là Toshiko này còn
chưa lên sàn đã sợ mất mật rồi!”

 

“Hây…!”

 

Dòng khí như bị cuốn thành vòng xoáy, tư thế
xoay người bay lên của Bách Thảo như một con chim én dũng mãnh, lực chân phải
sung mãn, xoay thân đá hậu, Hirakawa Toshiko kinh ngạc, tránh không kịp.

 

“Hự!”

 

Một chân đá trúng ngực đối phương.

 

5:0

 

“Dường như Bách Thảo có thể khống chế được
lực chân!”, Thân Ba theo dõi kỹ thuật ra chân của Bách Thảo rồi trầm ngâm
nhận xét, “Nếu cú lăng chân vừa rồi,Bách Thảo vận hết công lực thì
Hirakawa Toshiko đã không thể tiếp tục thi đấu được nữa!”

 

“Quá mềm lòng!”, Khấu Chấn không tán
thành, “Thi đấu là thi đấu, nếu thắng được thì phải thắng, không nên lựa
chọn chỉ cần ghi điểm”.

 

“Có vẻ như Bách Thảo đang bất an thứ gì
đó…”

 

Nhìn thần sắc Bách Thảo, nét mặt Hiểu Huỳnh
không vui nói tiếp:

 

“…Lần đá bay Kim Mẫn Châu khỏi võ đài,
Bách Thảo hầu như cả đêm không ngủ. Đánh bại Quyền Thuận Na hôm trước, cô ấy
chỉ lo Thuận Na bị nội thương, buổi tối còn bí mật lẻn vào Xương Hải võ quán
thăm dò, tận mắt nhìn thấy Quyền Thuận Na nói cười hoạt động bình thường mới
yên tâm.”

 

Mọi người nhìn nhau.

 

Sơ Nguyên chăm chú nhìn Bách Thảo trên sàn.

 

Nhược Bạch mặt không biểu cảm.

 

“Chỉ có điều, dù cố gắng kiềm chế thì sát
khí của Bách Thảo quả thực ngày càng mạnh!’, Lâm Phong lắc đầu, “nói là
sát khí có lẽ không phù hợp, nên gọi là…”

 

“Bá khí!” Hiểu Huỳnh tiếp lời.

 

“Bá khí mang sát khí! Khí thế áp đảo đầy
sát khí!”, Mai Linh bổ sung giải thích.

 

“Cũng gần như vậy,” Lâm Phong cười,
“đằng nào thì khí thế đó của Bách Thảo cũng khiến đỗi thủ chưa đấu đã
run.”

 

“Phập!”

 

Lại một cú lăng chân trúng ngực trái đối thủ,
Toshiko mình đẫm mồ hồi, sắc mặt tái mét, cúi người ôm chân thở gấp cơ hồ không
thể đứng thẳng được nữa.

 

Tỷ số 8:0

 

Hiệp hai kết thúc.

 

Bách Thảo dẫn trước với tỷ số chênh lệch rất
lớn.

 

“Nhìn kìa!”

 

Hiểu Huỳnh tròn mắt kinh ngjac.

 

Thấy trọng tài đến bên Toshiko hỏi điều gì đó,
Toshiko mồ hôi đầm đìa gật đầu…sau đó, trọng tài ra hiệu cho Bách Thảo và
Hirakawa Toshiko đi ra giữa võ đài, đứng giữa ông ta, Bách Thảo bên phải,
Hirakawa Toshiko bên trái.

 

Lẽ nào…

 

Hiểu Huỳnh vẫn trố mắt.

 

Cả sân nín thở.

 

Trọng tài giơ tay về phía bên phải, chỗ Bách
Thảo đứng.

 

Bách Thảo thắng!

 

“Ào!”

 

Cả sân lại ào lên.

 

Khi tỷ số chênh lệch quá lớn, phía bị dẫn không
thể gỡ lại được, trọng tài có quyền tuyên bố người dẫn trước chiến thắng, không
cần đấu hết hiệp ba.

 

“A…!”

 

Hiểu Huỳnh, Mai Linh, QUang Nhã ôm chầm lấy
nhau. Ngày mai là chung kết cuộc thi lựa chọn tuyển thủ ưu tú nhất, Bách Thảo
không cần đếnhiêjp ba đã được công nhận thắng với tỷ số áp đảo! Điều đó nghĩa
là gì, có nghĩa là..có nghĩa là…

 

Thắng lợi ngày mai nhất định thuộc về Bách Thảo!

 

*****

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+