Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thiếu nữ toàn phong 3 – Chương 05 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Bữa ăn tối, cả đội Ngạn Dương chiếm một dãy bàn
dài nhất cùng ngồi với nhau trong nhà ăn. Vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả, Bách
Thảo tiến thắng tới trận chung kết đương nhiên là tiêu điểm bàn luận.

 

“Ngày mai chắc chắn lại gặp Kim Mẫn Châu cho mà
xem”. Mai Linh cảm thấy kỳ quặc. Đúng là Bách Thảo và Kim Mẫn Châu quá nặng
duyên với nhau rồi.

 

“Không ngờ Kim Mẫn Châu lại vào được vòng chung
kết”, Hiểu Huỳnh nhìn bát canh gà hầm nhân sâm thơm phức mà Bách Thảo vừa bê
đến, nuốt nước bọt ừng ực “Có điều thế cũng tốt, Kim Mẫn Châu vào vòng chung
kết coi như dọn đường cho Bách Thảo rồi”. Dù sao cô ta cũng đã từng thua Bách
Thảo chỉ cần một ngón chân cũng đá bay”.

 

“Nhưng vẫn phải thận trọng!”.

 

Sơ Nguyên nhẹ nhàng nói, đưa mắt nhìn Nhược Bạch
đang ngồi bên Bách Thảo rồi lặng lẽ đặt bát canh gà trước mặt cô.

 

“Phải đấy!”. Thân Ba bỏ chiếc muôi trong tay
xuống bàn, lật giở cuốn sổ ghi chép luôn mang theo người “Mấy ngày nay, theo
dõi các trận đấu của Kim Mẫn Châu, thấy cô ta không sử dụng thập bát song phi
liên hoàn nữa, cách đánh cũng trở nên thận trọng chắc chắn hơn, cũng hiệu quả
hơn”.

 

“Cô ta không dùng thập bát song phi liên hoàn
nữa sao?” Hiểu Huỳnh kinh ngạc.

 

Thân Ba lắc đầu.

 

Mọi người bỗng lặng im không ai nói gì. Thể lực
và sức dẻo dai của Kim Mẫn Châu thật đáng kinh ngạc điều đó hiển nhiên nhưng
phô trương và kiêu ngạo là điểm yếu của cô ta. Trong trận đấu với Bách Thảo mấy
hôm trước, nếu không phải cô ta kiên trì muốn sử dụng thập bát song phi liên
hoàn để đá gục Bách Thảo một cách oanh liệt thì….

 

Nếu Kim Mẫn Châu có thể sửa được nhược điểm này,
có lẽ cô ta sẽ trở thành nữ tuyển thủ đáng gờm nhất trong giới Taekwondo thế hệ
mới.

 

“Ăn đi, ăn đi”, thấy Bách Thảo vẫn ngồi chống
đũa, Nhược Bách đẩy bát canh gà đến bên tay cô.

 

Bách Thảo ngơ ngác, đẩy trở lại phía anh: “Huynh
cùng ăn đi”.

 

“Một mình cô ăn, ăn bằng hết”. Nhược Bách nói,
giọng lạnh lùng nhưng kiên quyết, anh dùng đũa bửa con gà hầm trong bát ra.
Trong bụng con gà là gạo nếp thơm nức, ở giữa có củ sâm Cao Ly nhỏ, gạo nếp
nhuyễn sóng sánh tỏa mùi thơm vô cùng hấp dẫn.

 

Hiểu Huỳnh hắng giọng ho nhẹ rồi nháy mắt với
Mai Linh, cả hai người mỉm cười đầy ẩn ý.

 

 

 

********

 

 

 

Sau bữa tối trăng đã lên tới ngọn cây.

 

Hiểu Huỳnh sán đến bên Sơ Nguyên hỏi đủ thứ
chuyện, còn Khấu Chấn và Lâm Phong đang tranh luận còn hai ngày cuối cùng nên
đi đâu chơi, mọi người đều đi trước riêng chỉ có Bách Thảo và Nhược Bạch đi sau
cùng cách họ hơn chục mét.

 

“Lát nữa có phải đi tập không?”.

 

“Không cần”.

 

“Sao?”, Bách Thảo không hiểu.

 

“Cô có thể đánh bại Kim Mẫn Châu!”, Nhược Bạch
nhìn cô. Trong ánh trăng non, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc cặp tóc cài trước
trán Bách Thảo, chiếc cặp màu đỏ lóng lánh càng làm nổi bật đôi mắt đen láy tựa
mắt hươu của cô. “Chỉ cần cô chiến thắng trong trận trung kết ngày mai là có cơ
hội được Vân Nhạc tông sư đích thân chỉ dẫn”.

 

Vân Nhạc tông sư…….

 

Võ sư Taekwondo hàng đầu thế giới, từng được
mệnh danh là Thần Long thoắt ẩn thoắt hiện.

 

Cũng là phụ thân của tài nữ Lý Ân Tú.

 

“Vâng!”, Bách Thảo gật đầu thật mạnh, tia sáng
lóe lên trên đôi mắt lóng lánh, cô nhìn anh và nói: “Nhất định em sẽ chiến
thắng”.

 

“Có biết ngày mai nên đấu với Kim Mẫn Châu như
thế nào không?”

 

Vầng trăng tròn vành vạch treo lơ lửng trên ngọn
cây ngoài đình viện phía xa, võ phục của Nhược Bạch bay nhẹ trong gió.

 

“Em nghĩ là em biết”.

 

“Tốt”.

 

Tiến vào sân khu huấn luyện, Bách Thảo ngẩn
người thấy mấy cô bạn khoongn đi vào phòng mà đứng quây vòng xung quanh cái gì
đó biểu hiện rất kỳ quặc. Đợi cô và Nhược Bạch tới gần, Mai Linh, Hiểu Huỳnh,
Quang Nhã nhất loạt quay đầu lại nhìn với ánh mắt ranh mãnh khiến Bách Thảo
phát hoảng.

 

“Cô ấy chính là Thích Bách Thảo.”

 

Hiểu Huỳnh tươi cười.

 

Đứng giữa vòng vây là một cậu bé ôm một bó hoa
tím rất to. Bách Thảo ngây người nhìn cậu bé đang đi đến rồi dừng lại trước mặt
cô, đưa cho cô bó hoa tím rất đẹp đó.

 

“Thích Tiểu Thư, hoa này tặng chị”.

 

Cậu bé nói tiếng Hàn.

 

“Ôi!”.

 

Đợi cậu bé cửa hàng hoa đi khỏi. Hiểu Huỳnh xông
tới vừa cướp bó hoa trên tay Bách Thảo vừa hét lên “Là ai thế? Ai tặng hoa cho
cậu? Tốt lắm, Bách Thảo đã có fan hâm mộ rồi đấy, à biết đâu là người thầm yêu
cậu cũng nên! Lại còn cho người đưa hoa đến tận đây, hay là tuyển thủ nước nào?
Ấy, còn có cả bưu thiếp đây này”.

 

Rút tấm bưu thiếp màu tím nhạt từ trong bó hoa,
Hiểu Huỳnh lại kêu lên the thé. Không cần nghĩ liền đọc to lên, Mai Linh Quang
Nhã cũng hiếu kỳ xúm lại.

 

“Ngày mai là trận chung kết, chắc chắn em sẽ
thắng nhưng nhớ đừng quên lời em đã hứa với tôi…”, ngửi tấm bưu thiếp thoang
thoảng hương thơm, Hiểu Huỳnh cảm động tay run run, ánh mắt lướt lên tấm bưu
thiếp, “Ký tên là…..”.

 

Tiếng nói đột nhiên im bặt.

 

Mai Linh, Quang Nhã xúm lại mắt trợn tròn kinh
ngạc không thể mở miệng, nhìn chằm chằm vào chỗ có chữ ký trên tấm bưu thiếp.

 

“Có chuyện gì thế?”.

 

Lâm Phong xăm xăm đi đến, nhìn tấm bưu thiếp của
Hiểu Huỳnh đang cầm trên tay đứng ngây như phỗng. Đoạn rút tấm bưu thiếp trên
tay cô cài trờ lại bó hoa rồi nói với Bách Thảo cũng đang đứng ngơ ngẩn: “Vào
phòng cả đi”.

 

Bách Thảo cúi đầu.

 

Trên tấm thiệp màu tím nhạt có những bông hoa
tím sẫm vẽ một khuôn mặt cười rạng rỡ, chỉ vài nét phác thảo vậy mà khuôn mặt
sáng ngời như ánh mặt trời của người đó cơ hồ như hiện lên trước mặt, như đang
nói đang cười, chữ ký với nét bút rắn rỏi nhưng bay bổng….. “Đình Hạo”.

 

Khi Bách Thảo ngẩng đầu thì mấy cô gái đã đi vào
phòng, chỉ còn Sơ Nguyên và Nhược Bạch vẫn ở lại. Cô nhìn Nhược Bạch vẻ bất an,
ánh mắt anh rời khỏi tấm bưu thiếp, hơi nhíu mày anh nói vẫn với vẻ lãnh đạm cố
hữu: “Tập trung tinh lực,chuẩn bị cho trận chung kết ngày mai”, nói đoạn đi vào
phòng đóng cửa lại.

 

Vầng trăng tỏa những tia sáng dịu dàng.

 

Sơ Nguyên im lặng dây lát rồi nhìn cô mỉm cười:
“Đình Hạo phải không?”.

 

“Vâng.. vâng…”, Bách Thảo lúng túng giải thích
“ Là Đình Hạo tiền bối, hôm đi có dặn em mua giúp một ít kim chi, anh ấy bảo
thích ăn kim chi Hàn quốc”….

 

“Không cần phải như vậy”.

 

Giọng nói ấm áp ngắt lời, Sơ Nguyên bước đến
trước mặt cô.

 

“Anh đã làm em căng thẳng phải không?”

 

“…”

 

Bách Thảo không hiểu.

 

“Mấy hôm nay em luôn né tránh anh” giọng nói
thoáng vẻ cay đắng “bởi vì những lời anh đã nói với em hôm đó…. rất xin lỗi,
đã làm em bị áp lực”.

 

Nhìn ánh mắt hoảng loạn của Bách Thảo, anh đưa
tay vuốt tóc cô rồi nói tiếp: “Không sao em đừng bận tâm, anh sẽ cố gắng để
Chúng ta có thể vẫn như trước, anh vẫn là ‘ Sơ Nguyên sư huynh’ của em. Anh
mong có thể tiếp tục giúp đỡ em, nếu có tâm sự em vân có thể nói với anh”.

 

“….”

 

Tim đau quặn thắt khó thở như bị thắt chặt, Bách
Thảo ngây người nhìn anh, cổ họng khô đắng. Trong đầu lại hiện lên cảnh anh và
Lý Ân Tú tối hôm đó.

 

“Chỉ có điều…” ánh mắt Sơ Nguyên bỗng tối sầm
lại, hít nhẹ một hơi lại vuốt tóc cô, “em đừng lẩn tránh anh nữa!”.

 

 

 

***

 

 

 

Trong phòng, Mai Linh đã tìm được chiếc bình
thuỷ tinh, vui vẻ đi lấy nước cắm bó hoa vào rồi đặt lên bàn, cùng với Hiểu
Huỳnh, Quang Nhã bắt đầu nghiên cứu: lá màu xanh, hoa có bông tím nhạt, bông
tím sẫm cực kỳ diễm lệ, toả mùi hương dịu nhẹ.

 

“Thật lãng mạn, là hoa oải hương”, Mai Linh say
sưa hít lấy hít để hương hoa, phảng phất sự lãng mạn trong cơ thể được kích
hoạt toan bộ, “Các cậu có biết hoa oải hương tượng trưng cho điều gì không?”

 

“Chờ đợi tình yêu!”

 

Quang Nhã chạm nhẹ tay vào một bông hoa, lại một
làn hương nhẹ toả ra.

 

“Cậu cũng biết điều đó ư?”, Mai Linh tỏ vẻ ngạc
nhiên.

 

“Đấy là kiến thức phổ thông, trong những phim
nổi tiếng người ta nói không biết bao nhiêu lần”, Hiểu Huỳnh lắc đầu, “Nhưng
tại sao Đình Hạo lại tặng Bách Thảo hoa oải hương?”

 

Mai Linh bĩu môi nói: “Thế mà cậu cũng không
biết sao, đương nhiên là để chứng tỏ huynh ấy theo đuổi Bách Thảo. À, tớ hiểu
rồi, trước đây cậu nói Bách Thảo có bạn trai, chính là Đình Hạo đúng không! Lại
còn cố ý để tớ nhầm tưởng là Nhược Bạch, có phải không? Trời ơi, Bách Thảo qua
lại với Đình Hạo mà tớ không nhận ra, thật lạ quá!”

 

“Bách Thảo đi lại với Đình Hạo sao?”

 

Quang Nhã và Lâm Phong nhìn nhau. Nhưng sao
không hề có dấu vết gì vậy, ánh mắt kinh ngạc của hai người lại hướng vào Bách
Thảo lúc đó đang đứng ngẩn ngơ bên cửa sổ, cơ hồ cảm thấy đây là cặp đôi khó
tưởng tượng nhất từ trước đến nay.

 

Hiểu Huỳnh nhăn trán vẻ suy nghĩ mông lung.

 

“À!”

 

Bỗng kêu lên như nhớ ra điều gì. Đúng rồi, lúc ở
sân bay thấy Đình Hạo nói chuyện riêng với Bách Thảo, với lại tại sao bỗng dưng
Bách Thảo lại có thêm một cái điện thoại nhỉ. Lần đi chơi đêm đó Bách Thảo bị
mất điện thoại, cũng chính Đình Hạo cử người đi đón bọn họ, trong xe Đình Hạo
vẫn nói chuyện điện thoại với Bách Thảo…

 

“Bách Thảo…!”

 

Giật thót người vì tiếng gọi bất thường, Bách
Thảo gắng định thần, ngoái nhìn thấy Hiểu Huỳnh ngơ ngác lao đến, theo sau là
Mai Linh, Quang Nhã vẻ mặt đầy kích động. Có nguy hiểm! Bách Thảo lạnh người,
chân dừng lại một cách vô thức, giọng nói hơi căng thẳng:

 

“Tớ…tớ đi dạo loanh quanh…”

 

“Bách Thảo…!”

 

“Bách Thảo…!”

 

Khi Hiểu Huỳnh và mấy cô bạn vừa đuổi kịp, Bách
Thảo đã nhanh như chớp mất hút bên ngoài cổng đình viện. Tay
nắm chặt chốt cửa, Hiểu Huỳnh tức giận nghiến răng kèn kẹt. Bách Thảo đáng
ghét! Không thật thà, không đáng yêu như trước nữa, bây giờ trở nên xảo trá
rồi.

 

Gió đêm trong trẻo lạnh lẽo.

 

Vầng trăng như dát vàng treo trên bầu trời yên
tĩnh.

 

Chân vẫn bước một cách vô định nhưng trong đầu
Bách Thảo là một mớ rối ren hỗn loạn. Cô cảm thấy mình cần yên tĩnh một lát, có
một số thứ cô không hiểu và cũng không biết mình bị làm sao, rất nhiều cảm xúc
đan xen không thể nào nắm bắt.

 

Gió thổi qua lá cây.

 

Đi đến bên hồ.

 

Mặt hồ phủ một lớp sương mù nhàn nhạt, trăng
tròn in bóng trên sóng nước xao động, cô ngây người ngắm nhìn. Trên ngọn cỏ
đọng sương, dưới chân hơi nước ướt lạnh, bên tai tiếng côn trùng chập chờn lúc
xa lúc gần, cô còn nhớ, hôm đó cũng ở chỗ này…

 

“Mặc dù trước
ngày thi đấu với Kim Mẫn Châu, anh nói với em chuyện này là không thích hợp,
nhưng… anh không muốn đợi thêm nữa…”, từng lớp sóng gợn lên, lóng lánh như
thuỷ tinh vàng, Sơ Nguyên hít nhẹ một hơi nhìn vào mắt, tay vuốt tóc cô, “Anh
thích em, Bách Thảo”.

 

Nhìn bóng trăng in trên mặt hồ, mặt Bách Thảo đỏ
dần, tim đập càng lúc càng nhanh lát sau mới trấn tĩnh lại.

 

 

“Sau đó, Sơ
Nguyên sư huynh…”. Mai Linh lắp bắp. “… dịu dàng ôm cô ấy, tay phải vẫn để
trên lưng cô ấy, nhẹ nhàng vỗ vỗ…”

 

 

Đêm khuya qua
cửa sổ mở hé có thể nhìn thấy hai người bên nhau trong phòng.

 

Một người nói.

 

Một người nghe.

 

Bầu không khí
yên tĩnh ấm áp, dường như thế gian lúc này chỉ có hai người, Sơ Nguyên và Lý Ân
Tú. Những ánh mắt trao nhau, dù những người kém nhạy cảm nhất cũng nhận ra sự
thân mật giữa họ.

 

 

“Mấy hôm nay em
luôn lẩn tránh anh. Là do những lời hôm đó của anh,đúng không…rất xin lỗi, đã
gây áp lực cho em.”

 

Anh lại nhẹ
nhàng vuốt tóc cô.

 

“Không sao đâu,
em đừng bận tâm…”

 

 

Dưới ánh trăng lạnh, Bách Thảo ngồi bên hồ, hai
tay ôm gối ngây người ngẩm nghĩ, rất lâu vẫn không hiểu, cứ như đột nhiên không
phải là chính mình nữa. Cô không hiểu cảm giác nôn nao xao xuyến len lỏi, thấm
thía trong lòng rốt cuộc là gì.

 

Không biết bao lâu.

 

Từ xa vẳng lại tiếng bước chân.

 

Tiếng bước chân nghe rất quen, cô khẽ nghiêng
mặt nhìn thấy bên hồ, trong màn sương nhẹ dưới gốc đa rất to tán lá dày đặc, có
một thiếu nữ và một chàng trai đang đi đến. Dưới ánh trăng vàng, chàng trai như
từ tiên cảnh bước ra, người phủ đầy ánh sáng lóng lánh thuỷ tinh, còn người
thiếu nữ có khuôn mặt thanh tú, tiếng cười vang trong như tiếng nước chảy, cô
khoác tay chàng trai có vẻ rất thân mật.

 

Đó là…

 

Sơ Nguyên và Lý Ân Tú.

 

 

 

***

 

 

 

Buổi chiều ngày hôm sau là buổi cuối cùng của
khóa tập huấn, trận trung kết lựa chọn tuyển thủ ưu tú nhất bắt đầu.

 

Trải qua những trận đấu vòng loại, hôm nay chỉ
còn lại hai cặp đấu của hai cặp nam nữ mạnh nhất. Người thắng trận không những
được nhận một vạn đô la Mỹ tiền thưởng mà còn được Vân Nhạc tông sư lừng danh
đích thân hướng dẫn.

 

Được Vân Nhạc tông sư đích thân hướng dẫn có lẽ
là mơ ước của mọi tuyển thủ Taekwondo. Mặc dù chưa từng tham gia giải Taekwondo
quốc tế nào nhưng nghe nói vô địch thế giới giỏi đến mấy cũng không thể đánh
hết ba hiệp với Vân Nhạc tông sư, Vân Nhạc tông sư luôn K.O họ trước khi kết
thúc hiệp hai.

 

Vân Nhạc tông sư được công nhận là người đứng
đầu giới Taekwondo quốc tế hiện nay.

 

Bao nhiêu giai thoại về ông.

 

Nhuốm màu huyền thoại thần bí.

 

Ông giống như tiên nhân trên mây khiến bao đệ tử
ngưỡng mộ bái phục.

 

“Ha ha! Thích Bách Thảo ba trận thắng Kim Mẫn
Châu”, mắt nhìn võ đài, lúc đó Bách Thảo và Kim Mẫn Châu đang thực hiên nghi
thức chào nhau trước trận đấu, Hiểu Huỳnh vẫn không kìm được đắc ý trong lòng
mà cười hết cỡ,… “đánh thắng Kim Mẫn Châu lần này Bách Thảo sẽ nhận được phần
thưởng một vạn đô la, ha ha! từ nay Bách Thảo không nghèo nữa, tiền học phí
đương nhiên không thành vấn đề. Có thể cùng Chúng ta đi chơi phố, mua quần áo
đẹp, đi xem phim, đi ăn nhà hàng, tuyệt quá…!”.

 

“Đúng thế!”, Mai Linh nhìn không chớp mắt lên võ
đài. Trận đấu vừa bắt đầu, cách đánh của Kim Mẫn Châu rõ ràng bình tĩnh và ổn
định hơn rất nhiều, xem ra trận đấu này không hề nhẹ nhàng như mọi người đã
tưởng “Bách Thảo cần mua thêm võ phục, tôi biết cô ấy không có tiền, nhưng ít
nhất cũng nên mua một bộ mới, bộ cũ cô ấy mặc đã nhiều năm rồi”.

 

“Sắp bảy năm”

 

Quang Nhã tư lự.

 

“Sao?” Mai Linh ngạc nhiên “Cậu không đùa chứ,
bảy năm trước Bách Thảo mới lên mười, người bé tý sao có thể mặc vừa?”.

 

Đúng thế.

 

Quang Nhã nhớ rất rõ. Lúc đó, võ phục của mọi
người đều rất vừa, chỉ có BÁch Thảo là dài rộng quá cỡ, vai và đũng quần thùng
thình, ống tay và ống quần gấp lên hết lớp này đến lớp khác, có lúc lăng chân
khiến ông quần bị tuột ra.

 

Những đứa trẻ trong võ quán đều cười nhạo Bách
Thảo.

 

Nhưng cô luôn im lặng.

 

Như không nghe thấy gì.

 

Về sau Bách Thảo càng lớn càng cao, võ phục cũng
không còn quá rộng nữa nhưng càng ngày càng cũ. Chính Quang Nhã đã nhiều lần
nhìn thấy Bách Thảo giặt võ phục, hai tay gượng nhẹ thận trọng như bảo bối,
nhưng hết năm này qua năm khác, bộ võ phục đã cũ sắp ngả màu vàng.

 

“Hây…!”

 

Kim Mẫn Châu hét lên, đảo người dùng chân trái
tràn đầy lực lăng đá ngang về phía ngực Bách Thảo, Bách Thảo khẽ lắc người tung
chân phản kích.

 

“Không hề gì, Bách Thảo đã nói, võ phục cũ càng
mềm, hơn nữa bây giờ đã sửa lại dài rộng vừ đủ rồi” thấy Mai Linh và Quang Nhã
lộ vẻ buồn rầu, mắt hơi đỏ, Hiểu Huỳnh vội an ủi các bạn “Vả lại, Bách Thảo bây
giờ đã có một bộ tuyệt vời, rất đẹp, là hàng hiệu nổi tiếng!”.

 

“Thật à?” Mai Linh nghi ngờ.

 

“Tớ nói dối làm gì?” Hiểu Huỳnh đảo mắt nhìn
trộm Nhược Bạch ngồi cách đó không xa, hạ giọng nói nhỏ “Chỉ là Nhược Bách sư
huynh không muốn Bách Thảo mặc bộ đồ đó, huynh ấy bảo nếu quá quan tâm đến võ
phục sẽ ảnh hưởng đến thi đấu”.

 

“Làm gì có chuyện đó…” Mai Linh nhìn nhược
Bạch thoáng vẻ trách móc, lại tiếp “…. nhưng cậu nói là hàng hiệu? Sao Bách
Thảo dám bỏ tiền ra mua hàng hiệu ?”

 

“Hì hì, là người ta tặng”.

 

“Tặng” nghe thấy hơi hướng có chuyện hấp dẫn,
Mai Linh sốt sắng ngoảnh đầu sang “Là ai tặng thế?”

 

“Tôi cứ tưởng Nhược Bách sư huynh tặng, nhưng
bây giờ xem ra…” liên tưởng đến bó hoa oải hương, Hiểu Huỳnh chớp mắt “….
rất có thể là Đình Hạo tiền bối”.

 

“Đình Hạo?” Mai Linh càng hiếu kỳ.

 

“Hừm!”.

 

Lâm Phong hắng giọng và đưa mắt cảnh báo các
bạn, lúc này mấy cô mới nhận ra tiếng của họ quá to khiến Thân Ba cũng liếc mắt
tỏ vẻ bất lực. Họ ngượng nghịu rụt cổ không dám mở miệng, bắt đầu tập trung
nhìn lên võ đài.

 

“Ối!”.

 

Sao kỳ quặc vậy.

 

Vì sao hiệp một đã sắp kết thúc, mà tỷ số lại là
1:0 lại nghiêng về Kim Mẫn Châu, hơn nữa thần thái Bách Thảo như là …..

 

“Hây”

 

Kim Mẫn Châu lại ra loạt đòn tấn công mới, một
cú song phi lại một cú song phi, bóng chân giao nhau , xoáy gió khiến Bách Thảo
liên tiếp lùi về sau và động tác cơ hồ chập chạp hơn.

 

“Phù!” cú đá cuối cùng của Kim Mẫn Châu lướt qua
má Bách Thảo.

 

“Ối!” Hiểu Huỳnh rú lên.

 

Tiếng còi kết thúc hiệp một của trọng tài vang
lên.

 

1:0.

 

Kim Mẫn Châu tạm dẫn trước.

 

“Sao thế?”

 

Vừa đưa khăn bông vừa nhìn Bách Thảo ngồi xuống,
ánh mắt Hiểu Huỳnh nôn nóng lo âu, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho cô nhưng cuối cùng
vẫn không kiềm chế được lại hỏi,
“Đã xảy ra chuyện gì thế? Có phải đánh liền mấy ngày nên mệt rồi không? Úi dào,
tớ đã nói mà, cậu nên dành nhiều sức lực ở cuộc đấu giành danh hiệu tuyển thủ
ưu tú nhất, tuyển thủ các nước yêu cầu đấu giao hữu có thể từ chối được thì nên
từ chối, đằng này cậu lại…Cậu cũng khó bảo lắm cơ, cứ có người mời là…”

 

“Hiểu Huỳnh!”

 

Một giọng nói nghiêm nghị truyền đến, liếc thấy
Nhược Bạch cau mày, Hiểu Huỳnh lúng túng lấy tay bịt miệng không dám nói thêm.

 

Nhược Bạch nhìn Bách Thảo giọng trầm hẳn hỏi:
“Đang nghĩ gì thế?”

 

“…”

 

Bách Thảo lẩn tránh ánh mắt anh, bản thân cô
cũng biết như vậy là không ổn nhưng tâm trạng rất lạ không thể kiềm chế.

 

“Khi thi đấu phải tập trung tinh thần, loại bỏ
mọi suy nghĩ linh tinh là điều quan trọng đầu tiên!”, Nhược Bạch hơi cao giọng.

 

“Vâng!”

 

Bách Thảo cúi đầu.

 

“Uống nước đi!”

 

Mở nắp chai nước khoáng mà Sơ Nguyên đưa cho, cô
ngây người bất chợt ngước nhìn anh, ánh mắt thảng thốt vẻ mông lung, phức tạp
trong đáy mắt cô khiến Sơ Nguyên cũng bất giác ngây người.

 

Thời gian giải lao vụt trôi qua.

 

Thấy Bách Thảo lại sắp phải ra sân, Hiểu Huỳnh
không nhịn được lại nói với cô: “Bách Thảo, cố lên! Vì một vạn đô la, vì Vân
Nhạc tông sư, cố lên!”

 

Vân Nhạc tông sư…

 

Lòng Bách Thảo đột nhiên lắng lại.

 

Hiệp hai bắt đầu.

 

“Phầng!”

 

Tiếng chân va vào hai cánh tay vắt chéo, vang
lên chắc nịch!

 

May mà Kim Mẫn Châu không ghi được điểm.

 

Hiểu Huỳnh trợn mắt há mồm, dù một lòng cầu
nguyện, dù có lòng tin vào Bách Thảo bao nhiêu thì lúc này cũng không thể không
nhận ra, từ lúc bắt đầu đến giờ Bách Thảo luôn ở thế hạ phong.

 

“Kim Mẫn Châu tiến bộ nhanh thế sao?”

 

Mai Linh cũng ngơ ngác, lẩm bẩm.

 

“Đúng thế.”

 

Hiểu Huỳnh hơi thất vọng.

 

“Kim Mẫn Châu quả thật tiến bộ rất nhanh!”, đẩy
gọng kính đen trên sống mũi, Thân Ba mắt không rời võ đài , “Chỉ mấy ngày ngắn
ngủi, cô ta giống như thoát thai hoàn cốt không nôn nóng như trước nữa, túc
pháp cũng trở nên chắc chắn hữu hiệu.”

 

“Đúng!”

 

Lâm Phong tán đồng.

 

“Có điều…”, Thân Ba nói vẻ băn khoăn, “Tôi có
cảm giác mấu chốt vấn đề không phải ở Kim Mẫn Châu mà là Thích Bách Thảo hình
như không thật tập trung”.

 

“…”

 

Hiểu Huỳnh và Mai Linh cũng sững người.

 

Ánh nắng chói chang như chích vào mắt, gió quất
qua mặt cùng một tia sáng như ánh thuỷ tinh khiến Bách Thảo hơi chói mắt.

 

Từ xa, dưới võ đài thoáng thấy Sơ Nguyên trong
võ phục trắng muốt đang đăm đăm nhìn cô vẻ lo âu. Đêm qua, gió đem tiếng nói
của anh đưa đến tai cô, mặc dù không thể nhìn thấy vẻ mặt anh khi ở dưới gốc đa
ven hồ nhưng cô có thể nghe được…

 

“Ôi!”

 

Tiếng hét lẫn tiếng gió, Bách Thảo đột nhiên
rùng mình. Ánh mắt vừa thu lại, đã thấy bóng chân của Kim Mẫn Châu phủ lên đầu
cô…nặng như trái núi.

 

Hiểu Huỳnh tái mặt, kinh hoàng!

 

May mà, Bách Thảo ngửa người về sau, nguy hiểm,
đúng là quá nguy hiểm! Không bị đá trúng đầu nhưng lại trúng ngực phải, cuối
cùng Hiểu Huỳnh có thể thở được một hơi.

 

0:2

 

“Thật đáng sợ…”

 

Suýt nữa lại mất hai điểm, Hiểu Huỳnh chưa hoàn
hồn thì đã thấy Bách Thảo liên tiếp lùi về phía sau, cuối cùng định thân đứng
được, cô rầu rĩ thừa nhận:” Đúng là Bách Thảo tư tưởng phân tán, trong
trận đấu mấy hôm trước kiểu tấn công này của Kim Mẫn Châu hoàn toàn không tạo
ra uy hiếp gì cho Bách Thảo”.

 

“Đúng, không nên như vậy”, Mai Linh
cũng thấy khó hiểu, “Bách Thảo trải qua không ít trận đấu, nắm rất vững
tâm lý thi đấu, tập trung tinh thần là cực kỳ quan trọng. Ở những trận trước
chưa từng thấy cô ấy như thế này, lẽ nào do quá muốn được giải thưởng, được
tông sư hướng dẫn cho nên suy nghĩ linh tinh quá nhiều?”

 

“Tôi thấy hình như không phải.”

 

Nhìn trộm sắc mặt Nhược Bạch sắc mặt lạnh tanh
ngồi bên trái phía trước, Hiểu Huỳnh hạ giọng nói thầm vào tai Mai Linh
“…Có lẽ là nguyên nhân tình cảm.”

 

“Tình…”, Mai Linh kinh ngạc, miệng
mới há được một nửa đã bị bàn tay Hiểu Huỳnh bịt lại, thấy ánh mắt ra hiệu, cô
bạn lặng lẽ gật đầu, hạ giọng xuống mức nhỏ nhất,” Cậu nói Đinh Hạo
ư?”

 

“Ừ, Đình Hạo, cả Nhược Bạch nữa”, Hiểu
Huỳnh thầm thì, “Tôi đoán là Bách Thảo đang khó xử không biết lựa chọn thế
nào.”

 

Mai Linh trố mắt nhưng ngẫm nghĩ cũng thấy có
lý.

 

“Cũng đúng, Bách Thảo chưa từng trải qua
những chuyện như thế này, chẳng trách tâm trạng bất ổn vậy.”

 

“Ôi.”

 

Hiểu Huỳnh thở dài, vẫn luôn mong Bách Thảo có
bạn trai để được nếm hương vị tình yêu, ai ngờ đào hoa vừa đến lại có những hai
người, Bách Thảo phải làm sao đây!

 

“Ôi, Lý Ân Tú đến rồi!”

 

Quang Nhã bên cạnh, buột miệng. Mọi người vội
nhìn ra. Ở phía trên đội hình Xương Hải có một thiếu nữ khuôn mặt thanh tao như
nước suối nguồn đang chăm chú ngồi xem, tư thái điềm tĩnh quý phái. Đó chính là
nữ thiên tài Taekwondo Lý Ân Tú.

 

“Thích, Bách, Thảo!”

 

Trên võ đài, Kim Mẫn Châu đang chiếm ưu thế
nhưng trong lòng không hề thấy vui, ánh mắt nảy lửa nhìn đối thủ phẫn nộ rít
lên, máu dồn lên sôi sục, nộ khí bừng bừng.

 

“Cô! Từng đánh bại tôi hai lần! Tưởng như
vậy là có thể hạ nhục tôi sao? Cô đang nghĩ gì! Sự chú ý của cô tại sao không
đặt vào người tôi! Tôi cần cô dốc toàn bộ sức lực, tôi cần cô tôn trọng
tôi!”

 

Để có thể đấu với cô hôm nay…

 

Mấy hôm rồi không đêm nào tôi đặt chân đến phòng
ở, ngay đến thỉnh thoảng ngủ giật tôi cũng gật gù trên đệm phòng tập. Tôi thay
đổi cách đánh, muốn nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, muốn Thích Bách Thảo không dám
coi thường, muốn cô hiểu một điều là Kim Mẫn Châu không thể chiến bại!

 

Nhưng tôi không cần một chiến thắng như thế này!

 

Tôi thà lần thứ ba bị cô đánh bại cũng không
muốn chiến thắng kiểu này!

 

“…Xin lỗi!”

 

Bách Thảo như sực tỉnh , hít căng lồng ngực, mặt
thoáng đỏ lên, ngừng giây lát để trấn tĩnh, đoạn nói với Kim Mẫn Châu:
“Bây giờ bắt đầu!”

 

Vậy là, trận giao đấu thứ ba giữa Thích Bách
Thảo và Kim Mẫn Châu chính thức bắt đầu.

 

“Hây!”

 

“Hây!”

 

Trung tâm huấn luyện của Xương Hải võ quán trong
thung lũng.

 

Tiếng hô của hai thiếu nữ lanh lảnh như thấu
tầng mây, bóng hai người giao nhau từng đợt tung chân xé không khí, dòng khí
xoáy cuộn trong không trung như bức tranh thuỷ mặc.

 

Dưới sân, tuyển thủ các nước tham dự khoá tập
huấn ngây người nhìn ngắm.

 

Không ai hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cục
diện trước mắt khi nãy vẫn còn tình lặng như nước ao tù đột nhiên sôi lên như
vạc dầu thêm lửa khiến ai nấy chỉ nhìn cũng thấy sôi máu lên trong huyết quản.

 

Một người thế cao ngạo lần đầu xuất chiến lập
danh, là nữ tuyển thủ tiềm năng nhất của Xương Hải võ quán, Kim Mẫn Châu.

 

Một người thế hắc mã, dũng mãnh vượt qua tất cả
mọi đối thủ tiến thẳng vào trận chung kết là thiếu nữ Trung Quốc, Thích Bách
Thảo.

 

Nếu cuộc đấu lần trước của hai người là kiên
cường, kịch tính thì trận hôm nay là vật lôn căng thẳng, ăn miếng trả miếng,
bình tĩnh chắc chắn không màu mè nhưng càng thêm quyết liệt, liên tục tấn công,
liên tiếp ra đòn, tấn công phản kích như vũ bão.

 

Điều đáng kinh ngạc hơn là.

 

Cuộc đấu nhanh chóng chuyển sang hiệp ba nhưng
thể lực của hai cô gái không hề có dấu hiệu giảm sút, trái lại dường như càng
sung mãn, tuôn trào vô tận.

 

“Khiếp quá!”, Hiểu Huỳnh gật gù, hai mắt sáng
lên vẻ thán phục, “Nếu là tôi thì đã nằm bẹp trên sàn không dậy nổi rồi, hai
người đúng là quá siêu”.

 

“Nhưng không giống nhau”, Mai Linh nói mà mắt
không rời võ đài.

 

“Nói xem nào!”, Hiểu Huỳnh không hiểu lắm.

 

“Nhìn kỹ xem, Kim Mẫn Châu có dáng người thấp,
đùi ngắn lại thô giống như lực sĩ bẩm sinh”, Mai Linh nói, “…cho nên thể lực
giống như núi lửa phun trào, là dạng núi lửa cháy rừng rực mang nham thạch vô
tận”.

 

“Còn Thích Bách Thảo? ”

 

“Bách Thảo à…”, Mai Linh ngẫm nghĩ rồi lại quan
sát võ đài. Bách Thảo đang chặn đòn tấn công của đối phương, sau đó tiếp tục phản
kích, “…Nói thế nào nhỉ, tớ cảm thấy sức mạnh của Bách Thảo rất thanh tú…”

 

“Thanh tú?”, Hiểu Huỳnh lừ mắt, “Ý cậu là sức
lực Bách Thảo hơi yếu? Cậu nói hàm súc quá đấy”.

 

“Không phải đâu”, Mai Linh có vẻ khổ não, “Có gì
đó hơi kì lạ. sức lực Bách Thảo không ‘tráng kiện’ mà có cảm giác thanh tú
nhưng đó là sức lực dẻo dai không dứt, mặc dù xem ra có vẻ mỏng manh so với Kim
Mẫn Châu nhưng vẫn có thể áp chế cô ta…”

 

“Đúng!”, Thân Ba tán đồng.

 

“Giống như sức mạnh của nước?”, Lâm Phong trầm
ngâm.

 

“Nhưng không dịu mềm như nước”, Mai Linh lắc
đầu, “…còn mạnh hơn nước!”

 

“Đó là sức mạnh của loài cỏ”, Nhược Bạch lạnh
lùng xen lời.

 

Đúng!”, Mai Linh hiểu ra, vui mừng, “Không sai,
chính là sức mạnh của cỏ! Hơn nữa là…”.

 

“Cỏ dại!”

 

Quang Nhã lặng lẽ góp lời: “Là loài cỏ dại bật
đất mà lên, dẫu bị đá vạn cân đè vẫn sinh sôi, là sự dẻo dai bền bỉ không thể
khuất phục”.

 

“Đúng”,Mai Linh gật đầu, “Là loài cỏ dại dù trên
nham thạch núi lửa cũng có thể tồn tại”.

 

Trên võ đài.

 

“Hây…!”

 

Từ bỏ thập bát song phi liên hoàn tráng lệ đầy
khí phách, dùng sức mạnh đạp đất vọt lên kết hợp với lực xoay người đá hậu, cú
ra chân của Kim Mẫn Châu càng dũng mãnh, sức mạnh như lốc xoáy có thể cuốn băng
tất cả nhằm vào Bách Thảo!

 

“Ôi!”

 

Trong tiếng hét kinh hãi của khán giả, Bách Thảo
không lùi mà tiến đến, xoáy người bay lên…

 

Đó hoàn toàn là sự kết hợp giữa sức mạnh và tốc
độ!

 

Hai người đồng thời vọt lên…

 

Như đồng thời lăng chân…

 

Sức mạnh của cơn lốc, chân trái Kim Mẫn Châu chỉ
cách một tấc tựa hồ muốn đạp gãy eo của đối thủ.

 

“Á!”

 

Hiểu Huỳnh kinh hãi.

 

Tuy nhiên tất cả diễn ra nhanh như ảo giác.

 

Chính trong một tích tắc khi chân trái Kim Mẫn
Châu sắp đạp vào Bách Thảo thì thân người cô đã cuộn lên như làn khói. Với
khoảng cách một tấc như vậy, chỉ một tấc cô lại vọt lên không phía trên đối
thủ.

 

“Hây…!”

 

Chân phải nặng tựa Thái Sơn!

 

Nhằm vào Kim Mẫn Châu đạp tới!

 

Ngồi trong đội hình của Xương Hải, Lý Ân Tú giật
mình.

 

Kim Mẫn Châu kinh ngạc!

 

Nhìn cú vọt người bay lên của đối phương, thấy
đối phương đạp xuống nhưng bản thân lại hoàn toàn không thể phản ứng, tốc độ
nhanh như vậy khiến cô chỉ có thể kinh hoàng cảm nhận chân trái mình mất trọng
lượng, trong khi bóng chân của đối phương trùm lên đầu cô…

 

Sức mạnh lớn đến vậy!

 

Trong tích tắc cơ hồ toàn thân bị một rung chấn
nào đó, rung chấn của núi sập, trong tích tắc đó…

 

“Phập!”

 

Cả sân lặng đi trong sự kinh ngạc tột độ.

 

Giống như từng nét cọ quẹt trong tranh màu nước,
cả người Kim Mẫn Châu từ từ ngửa ra sau, dưới ánh mặt trời chói chang trong
veo, chân phải Thích Bách Thảo như ngưng lại giữa không gian, bộ võ phục trên
người đã ngả màu vàng lóe sáng.

 

“Ào.”

 

Cả sân sôi sục.

 

Tiếng vỗ tay rầm rập, hòa cùng tiếng hô, “Hay!
Hay quá!”, vang dội như sấm.

 

Thực lực ngang ngửa, cả hai bên đều dốc toàn bộ
sức lực khiến không khí trên võ đài càng sục sôi quyết liệt, khiến người xem
toát mồ hôi, mỗi lỗ chân lông dường như đều giãn rộng.

 

Trọng tài ra hiệu, đá trúng đầu được hai điểm.

 

2:2

 

Tỷ số đã cân bằng.

 

“Ha ha! Kim Mẫn Châu thật là…”

 

Thấy Kim Mẫn Châu bị cú đạp từ trên không như
trời giáng vậy mà chỉ ngất trên đệm hai phút rồi lại nhảy vọt tấn công như rồng
cuộn được, Hiểu Huỳnh bất giác lắc đầu vẻ thán phục.

 

Trận đấu lại tiếp diễn căng thẳng.

 

Kéo dài đến hiệp phụ thứ nhất.

 

Hiệp phụ áp dụng phương thức “Cái chết tức thì”,
khi một bên ghi được điểm là lập tức kết thúc trận đấu. Bách Thảo và Kim Mẫn
Châu không hề nao núng, cách đánh không những không bảo thủ trái lại càng linh
hoạt càng được phát huy.

 

Những cú lăng chân như chớp!

 

Những cú giằng co giáp lá cà!

 

Những người ngồi dưới như bị hút vào màn biểu
diễn của hai đấu thủ trên võ đài, những ánh mắt không chớp, cao trào tiếp cao
trào, tiếng reo hò vang dội thung lũng, không phải vì hai tuyển thủ, sự cổ vũ
cuồng nhiệt lúc này khiến những gì đang diễn ra trên võ đài không còn là trận
đấu nữa mà thực sự là trận so tài giữa những kẻ mạnh!

 

“”Phầng!”

 

Sau cú đá thứ hai, người Kim Mẫn Châu lắc nhẹ,
né sang phải!

 

“Ôi!”

 

Hiểu Huỳnh, Mai Linh hoảng hốt thất kinh.

 

Mỗi khi Thích Bách Thảo sử dụng tam đả song phi
liên hoàn, đối thủ nhất nhất đều lùi về phía sau né tránh, bởi đó là phản ứng
trực tiếp nhất, tốc độ nhất, lần trước cũng như vậy. Nhưng lần này , Kim Mẫn
Châu tránh sang phải và đã tránh được!

 

Ngồi trong đội hình Xương Hải, Lý Ân Tú vẫn chăm
chú quan sát.

 

 

 

“Thích Bách Thảo
kia chắc chắn sẽ vẫn sử dụng tam đả song phi liên hoàn, em nhất định phải nghĩ
cách phá giải khiến cô ta không thể đắc ý lần nữa!”, đêm đã khuya, hai mắt Kim
Mẫn Châu sáng quắc long lanh. Lau mồ hôi túa ra đầm đìa, quỳ trên đệm tập vắt
óc suy nghĩ, đột nhiên hét lên…

 

“Ân Tú sư tỷ, em
hiểu rồi!”

 

“Thế nào?”

 

Lúc đó Lý Ân Tú
đạng dựa người vào cửa sổ đọc tiểu thuyết của một tác gia thời Minh, bỗng dưng
sách bị giật khỏi tay.

 

“Thích Bách Thảo
cố ý!”, Kim Mẫn Châu hai mắt long lên.

 

“Ờ, nói đi!”, Ân
Tú lấy lại quyển sách từ tay Kim Mẫn Châu.

 

“Nếu cô ta đá
thế này, em sẽ lùi về sau, cô ta đá lần nữa em lại lùi về phía sau”, nhắc lại
lộ trình tấn công của Thích Bách Thảo, Mẫn Châu nghiến răng nói, “Vậy, khi cô
ta ra chân lần thứ ba đá qua như thế này, tốc độ lùi về phía sau của em chắc
chắn không theo kịp tốc độ tiếp tục tấn công của cô ta!”

 

“Ờ, tiếp tục!”

 

“Cho nên, em sẽ
không mắc bẫy!”, Kim Mẫn Châu cười gằn, “Em phải tránh sang bên như thế này!
Chắc chắn cô ta không ngờ tới, cú ra chân sẽ mất mục tiêu, không thể khống chế
được phương hướng, lúc đó chỉ cần cô ta hơi do dự là có kẽ hở, cơ hội của em sẽ
đến, ha ha ha!”.

 

Lý Ân Tú mỉm
cười.

 

“Ân Tú sư tỷ
cười gì cơ!”, Kim Mẫn Châu hơi hoảng, chạy đến bên lắc tay Ân Tú, “Em có chỗ
nào sai? Nếu như vậy Thích Bách Thảo kia chắc chắn trở tay không kịp sẽ bị em
đánh bại đúng không?”.

 

“Có lẽ.”

 

Trong đầu hiện
ra đôi mắt như mắt hươu của cô gái, Lý Ân Tú bỗng dưng muốn biết, nếu theo cách
ứng phó như vậy của Kim Mẫn Châu, cô gái đó sẽ phản ứng như thế nào.

 

“Ờ, em cứ thử
xem.”

 

 

 

“Phầng!”

 

Kim Mẫn Châu né sang phải, trong lúc chân thứ
hai của Thích Bách Thảo đá vào không khií, luồng gió theo chân còn ngưng trên
không, Kim Mẫn Châu nhìn rõ vẻ mặt thoáng ngỡ ngàng của Bách Thảo, cú đá thứ ba
có phần do dự.

 

Quả nhiên!

 

Kim Mẫn Châu mừng như điên!

 

“Hây!”

 

Cơ hội của cô đã đến!

 

Dùng lời trợ uy, Kim Mẫn Châu hét lên một tiếng
rồi ra đòn đá ngang với sức lực toàn thân tràn trề! Ta muốn Thích Bách Thảo đại
bại ở chính cú liên hoàn song phi thứ ba mà cô ta đắc ý nhất! Giống như mấy hôm
trước, ta bị cô ta hạ nhục bởi thập bát song phi liên hoàn sở trường của ta,
còn hôm nay…

 

Ta, phải, phản, kích…!

 

“Phầng!”

 

Ánh nắng chói chang vẫn rọi xuỗng võ đài, chính
trong khoảnh khắc Kim Mẫn Châu săp ra đòn phản kích một cách oanh liệt…

 

“Hự!”

 

Ngực bị đối phương đá trúng, không đau lắm nhưng
cú ra chân chắc nịch dứt khoát đó đá trúng ngực cô.

 

Cú song phi thứ ba…

 

Kim Mẫn Châu sửng sốt.

 

Sau đó hai mắt cố mở, liên tiếp lùi mấy bước một
cách không thể tin nổi, không thể tưởng tượng nổi.

 

Tại sao…!

 

Điều đó tuyệt đối không thể! Rõ ràng cô đã tránh
sang phải và phản kích theo đúng ý định, tại sao Thích Bách Thảo vẫn đá trúng
cô!

 

3:2

 

Trọng tài đưa ra phán quyết, Thích Bách Thảo
được điểm, chiến thắng!

 

Trận đấu kết thúc.

 

“A…!”

 

Toàn thể đội Ngạn Dương xúc động trào nước mắt ,
nhảy lên ôm chầm lấy nhau! Nữ tuyển thủ ưu tú nhất khóa tập huấn hè được vinh
danh tại đây! Chính là Thích Bách Thảo! Là người sớm chiều gần gũi bên họ!

 

Nhược Bạch hít một hơi dài, thở phào nhẹ nhõm
rồi chậm rãi đứng lên.

 

Sơ Nguyên xúc động, ánh mắt từ từ rời võ đài
hướng vào Nhược Bạch, mỉm cười nói:

 

“Cô ấy quả thực rất xuất sắc.”

 

Cố giấu niềm vui âm thầm trong đáy mắt, Nhược
Bạch nói vẻ thản nhiên.

 

“Cô ấy còn có thể tốt hơn nữa.”

 

Trong đội hình Xương Hải võ quán.

 

Mân Thắng Hạo nhìn thấy tia sáng ánh lên trong
mắt Lý Ân Tú giống như niềm vui của người nhìn thấy đối thủ mình mong đợi đã
lâu, sắc mặt tối lại nghiêm giọng: “Ân Tú sư tỷ…”

 

“Sao?”

 

Lý Ân Tú vẫn đang dõi theo Thích Bách Thảo trên
võ đài, trong lòng cô dấy lên niềm vui háo hức giống như niềm say mê bất chợt
trỗi dậy, như ngọn lửa đột nhiên được châm ngòi.

 

“Ân Tú sư tỷ có cho rằng thực lực cô ta đã vượt
qua Phương Đình Nghi?”, nhìn thấy niềm vui hiện lên trong mắt cô, Mân Thắng Hạo
sửng sốt, vội quay đi không dám nhìn.

 

Lý Ân Tú trầm ngâm.

 

“Không, hiện nay thực lực của Thích Bách Thảo và
Đình Nghi vẫn chênh lệch, có lẽ là Đình Nghi hơn một chút, nhưng Bách Thảo tiến
bộ rất nhanh”, hơn nữa hai trận đấu của cô ấy chỉ cách nhau mấy ngày ngắn ngủi.

 

Lý Ân Tú ngẫm nghĩ, lại tiếp giọng chậm rãi:

 

“Sự tiến bộ của Bách Thảo thật đáng kinh ngạc.”

 

Kim Mẫn Châu đứng sững trên võ đài, cô không
nhìn thấy tuyển thủ các nước sửng sốt ngây ngô bin dưới sân, không nghe thấy
tiếng trọng tài tuyên bố trận đấu kết thúc, chỉ có khoảnh khắc khi ngực bị đá
trúng liên tiếp trở về trong cảm giác cô.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Ngược thời gian, nhớ lại mấy giây trước đó, đùng rồi. Khi Thích Bách Thảo đá cú
song phi thứ hai, cô không né ra sau mà né sang phải, phản ứng của cô nằm ngoài
dự đoán của Thích Bách Thảo. Cô vẫn kịp nhận ra ánh mắt bối rối của Bách Thảo,
nhận ra thoáng ngập ngừng trong phản ứng của cô ta trước cú đá thứ ba.

Vậy thì, đến tận lúc đó, cục diện vẫn có lợi cho cô!

Tiếp theo thì sao?

Đã xảy ra chuyện gì…
Kim nhắm mắt nín thở cố nhớ lại. Lúc đó, tiếp theo là…sau khi cô mừng phát
điên và phản kích ra đòn đá ngang từ phía bin phải cô ta. Thích Bách Thảo…
Thích Bách Thảo…

Một tia sáng trắng mãnh liệt xuyên thủng ký ức!

Trời!

Chính trong tíc tắc cô chuẩn bị đá ngang, cú song phia thứ ba mà Thích Bách
Thảo định lăng ra, lại từ không trung thay đổi đường đi một cách không thể tin
nổi, không phải về phía trước, mà là…

Tạt ngang sang phải!

Mặc dù do đường đi đột nhiên thay đổi khiến sức mạnh bị giảm sút, nhưng lúc đó
Thích Bách Thảo vừa xoay ngang định tấn công sang phải nên vẫn đá trúng ngực
cô.

Có vẻ giống như bản thân cô tự nghiêng sang phải đón cú tạt ngang không thể tin
nổi đó!

Trong mấy ngày ngắn ngủi, Thích Bách Thảo lại có thể tiến bộ đến thế ư? Tam đả
song phi liên hoàn không phải là mô thức cố định mà có thể tùy tình huống linh
hoạt ứng phó sao?

Hai mắt Kim mở to.

“ Thích Bách Thảo!”

Tiếng gọi khe khẽ đó khiến Thích Bách Thảo đang định rời khỏi võ đài, chợt dừng
lại ngây người nhìn Kim Mẫn Châu ngơ ngác như vừa tỉnh mộng. Thấy Kim đang nhìn
mình vẻ phức tạp không thể che giấu trong ánh mắt đó khiến cô cau mày thầm cảnh
giác.

“Cô…”

Lẽ nào Kim Mẫn Châu vẫn không phục, vẫn muốn đánh tiếp hiệp nữa?

“Tôi sẽ tiến bộ!”

Nhìn thăng Bách Thảo, Kim ưỡn ngực nói gằn từng chữ: “…Nhất định có ngày, tôi
sẽ đánh bại cô!”

“Tôi cũng thế!”

Trong mắt Kim hằn lên vẻ cay cú, giọng nói rắnđanh lạnh như thép, mắt long
lên:”Tôi mong đợi lần đấu sau với cô. Mặc dù tôi không thích cô, nhưng…”

Sắc mặt đỏ lên một cách kỳ lạ, ánh mắt không hướng vào cco, Kim lạnh lùng
nói:”Cô là đối thủ rất mạnh.”

Bách Thảo sửng sốt.

Đã quen đối mặt với một Kim Mẫn Châu luôn kiêu ngạo, đột nhiên nghe Kim nói như
vậy nhất thời cảm thấy khó hiểu.

“Cô cũng vậy, đối thủ rất cừ”

Hít nhẹ một hơi, Bách Thảo trịnh trọng trả lời. Mỗi lần giao đấu với Kim Mẫn
Châu, ý chí chiến đấu của cô luôn được kích thích ở mức cao nhất nên đã phát
huy được sức mạnh ngoài tưởng tượng.

Nghe câu trả lời của Bách Thảo, hai mắt Kim Mẫn Châu lóe sáng, khóe miệng khẽ
nhếch và nụ cười hiện ra. Nhưng khi Bách Thảo ngượng nghịu mỉm cười đáp trả thì
Kim lại tức giận trợn mắt quay người bỏ đi. Thích Bách Thảo vẫn đứng yên chỗ
cũ, băn khoăn nhìn theo bóng lưng người rời đi. Đúng lúc Hiểu Huỳnh, Mai Linh hét
lên xông tới ôm ghì lấy cô!

***

“Ha ha, thật quá hoàn hảo”, trong phòng ký túc xá nữ, Hiểu Huỳnh hai tay chắp
eo chưa hết xúc động, cười như điên làm căn phòng rung lên,” Thích Bách Thảo!
Tuyển thủ ưu tú nhất! Một vạn đo tiền thưởng! Đệ tử của Vân Nhạc tông sư! Cả
thế giới đều biết tiếng đội Ngạn Dương Chúng ta rồi! Sau này toàn thế giới cũng
sẽ biết, trong đội Ngạn Dương có một người tên là Phạm Hiểu Huỳnh!”

“Không phải là đệ tử, chỉ là sẽ được Vân Nhạc tông sư hướng dẫn một chút”, đang
thay nước cho cái bình hoa oải hương, Bách Thảo đính chính,”Vả lại, thời gian
cũng chỉ có một ngày thôi:”

“Một ngày cũng là quá lợi hại rồi!”, Mai Linh đang đắp mặt nạ dưỡng da, góp
chuyện,”Nghe nói, chỉ cần được đại sư hướng đãn, trình độ sẽ nâng lên rất
nhiều”

“Thần kỳ như vậy ư?”. Quang Nhã hoài nghi.

“Đúng đấy!”, Mai Linh đang dùng ngón tay xoa phẳng lớp mặt nạ trên mặt nói
tiếp:”Nghe nói thời gian Vân Nhạc tông sư hướng dẫn Lý Ân Tú tổng cộng cũng
không quá một tháng mà đẳng cấp của Lý Ân Tú bây giờ, cậu thấy đấy, tài nữ nổi
danh.”

“Nhưng họ là cha con. Cha con bin nhau, thời gian hướng dẫn rốt cuộc là bao
nhiêu người ngoài làm sao biết?”, Quang Nhã vẫn nghi ngờ.

“Ha ha, cậu không nắm bắt được thông tin rồi”, Hiểu Huỳnh cũng tham gia câu
chuyện,”Ngeh đồn, Vân Nhạc tông sư quanh năm đóng cửa chẳng thèm nhìn ai, ngay
cả Lý Ân Tú cũng chỉ có vài lần được gặp cha:

Nước trong bình thủy tinh trong vắt.

Bách Thảo nghe vậy ngây ngẩn người, bó hoa oải hương màu tím nhật trong tay
chợt dừng lại trên không.

“À, Bách Thảo cầm lấy này”, vừa lột lớp mặt nạ, Mai Linh lôi trong xắc ra một
cái máy ảnh, cười hì hì đưa cho Bách Thảo,”Có cơ hội thì chụp trộm Vân Nhạc
tông sư mấy kiểu đem về, cẩn thận không bị phát hiện”

“Ồ, đúng là ý tốt”, Hiểu Huỳnh phấn khởi vỗ tay,”Như vậy có thể biết Vân Nhạc
tông sư rốt cuộc dung mạo thế nào.”

“Bách Thảo, đừng nghe bọn họ”,Lâm Phong vừa nói vừa lừ mắt với mấy người,”Chỉ
toàn nghĩ ra những trò kỳ quặc. Ngộ nhỡ Bách Thảo bị đuổi thì sao? Các cậu
tưởng có thể chụp trộm đại sư mà không bị phát hiện ư?”

“Ô…!”

Hiểu huỳnh, Mai Linh tròn mắt nhìn nhau.

“Vân Nhạc tông sư….”, trong không khí sực nức mùi hoa oải hương, Bách Thảo
ngỡ ngàng hỏi,” …thật sự rất ít lộ diện, người bình thường còn chưa thấy cả
ảnh ông ấy sao?”

“Đúng vậy”, thấy Bách Thảo lần này tỏ ra hứng thú với chuyện tán gẫu, Hiểu
Huỳnh vội nói vẻ bí mật,” Vân Nhạc tông sư không tiếp phóng viên, không cho
chụp ảnh, không tham gia thi đấu, nếu không thỉnh thoảng giao lưu với những đại
sư có đẳng cấp thì đúng thật là như người tàng hình. Các cao nhân trên thế giới
này đều như thế, xem thường danh lợi chỉ coi trọng nâng cao pháp thuật mà thôi”

“…”

Bách Thảo ngây người nghe, ngón tay chợt dừng, chạm nhẹ vào một bông hoa, hương
hoa oải hương lại lan tỏa nhẹ giống như làn gió mang mùi hương từ đêm qua thổi
tới.

Bên này, Hiểu Huỳnh, Mai Linh cũng bắt đầu chủ đề mới. Ngày mai là buổi tập
huấn cuối cùng, ngoài Bách Thảo và Mân Thắng Hạo đạt danh hiệu tuyển thủ ưu tú
nhất ra thì các trại viên được một ngày tự do hoạt động, nhất định phải đi ra
ngoài chơi cho đã. Nên đi mua sắm ở trung tâm thương mại Đại Đông Môn nổi tiếng
hay thăm quan danh thắng cung Cảnh Phúc, cung Đức Thọ. Bốn cô gái vẫn đang thảo
luận sôi nổi.

“Ấy, Bách Thảo đâu rồi?”

Quang Nhã đột nhiên phát hiện trong phòng thiếu người, chỉ còn lại bình hao oải
hương màu tím trên bàn.

***

“Cộc! Cộc!”, dù trong lòng đã lấy hết dũng khí, Bách Thảo giơ tya gõ cửa nhưng
khi nhìn thấy cửa phòng mở ra, Sơ Nguyên dịu dàng đứng trước mặt cô thì cô lại
lúng túng, cắn môi lắp bắp:

“… Em…tối hôm đó em đã nghe thấy…”

 

 

 

*****

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+