Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thiếu nữ toàn phong 3 – Chương 07 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Bầu trời trong xanh vời vợi, giống như đột nhiên
bước vào thế giới cổ tích. Những tòa tháp cao thấp nhấp nhô, những mái nhà hình
chóp thấp thoáng đủ màu sắc trắng sáng. Phấn hồng, phấn lam ngập chim trong
sướng giống như ai đó để những chiếc kẹo bông sặc sỡ trong đám mây trắng bồng
bềnh. Tiếng nhạc rộn rã, chùm nước trắng xóa từ đài phun vọt lên dduwwocj ánh
mặt trời nhuộm màu ngũ sắc lóng lánh tuôn chảy. Du khách và các em bé cầm trong
tay những cây bông thật to, các nhân vật hoạt hình ngộ nghĩnh hồn nhiên chụp
ảnh cùng du khách.

 

“ Lần đầu tiên em đến nơi đây”

 

Mua xong quà để mang về nước, buổi chiều đứng
trên quảng trường, du khách đông như trẩy hội, tiếng cười nói huyên náo xunh
quanh, dõi theo các trò chơi làm du khách hoa mắt, Sơ  Nguyên nhìn vẻ mặt
háo hức của Bách Thảo, cười hỏi:

 

“ Muốn chơi gì trước nào?”

 

Quang cảnh xung quanh đẹp như những bức tranh
trong truyện cổ tích, Bách Thảo như bị cuốn vào thế giới thần tiên chưa hề biết
đến, tâm trạng náo nức, Nhìn quanh, thấy tràng cười phát ra từ phía bên phải.
Đó là chiếc xe vượt núi mà cô đã từng thấy trên tivi nhưng chỉ khác ở chỗ đường
chạy và giá đỡ của nó đều làm bằng gỗ.

 

“ Được không? Em không sợ chứ?”

 

Sơ Nguyên nhìn theo ánh mắt Bách Thảo.

 

Cỗ xe vượt núi khổng lồ uốn lượn hàng dài như
một con sông. Dưới bầy trời trong xanh, nó cao vút như chạm tầng mây, vòng cua
rất rộng lại thêm đường núi có độ dốc cực lớn, có chỗ gần như thẳng đứng khiến
tốc độ lao như tên bắn, du khách ngồi trên mặt tái mét.

 

“ … Em muốn thử!”

 

Bách Thảo nghiêng đầu nhìn Sơ Nguyên, ánh mắt
thăm dò.

 

Ngồi trên ghế nhựa màu xanh, Bách Thảo vui sướng
như một đứa trẻ, nhìn các du khách trước sau rồi lại nhìn Sơ Nguyên bên cạnh,
hỏi nhỏ:

 

“ Anh sợ không?”

 

Sơ Nguyên giúp cô kéo khung bảo vệ, kiểm tra đai
an toàn, mỉm cười nói: “ Anh chưa ngồi bao giờ, có lẽ cũng hơi sợ, nếu anh sợ
quá la toáng lên, em sẽ bảo vệ anh chứ?’

 

“ Vâng, em sẽ bảo vệ  anh”

 

Bách Thảo trịnh trọng hứa.

 

Lúc đó, cỗ xe bắt đầu khởi động, Bách Thảo do dự
một lúc rồi chìa tay ra : “ Nếu anh sợ, anh có thể nắm tay em”

 

Cỗ xe đột ngột tăng tốc lao đi như bay

 

Tiếng gió rít bên tai, người lắc lư chao đẩo,
mắt bị gió quất không thể mở được, cảm gicas mất trọng lực khiến Bách Thảo như
hụt hơi, cô trở tay nắm chặt tay SƠ Nguyên. Trong nháy mắt, giống như một con
rồng khổng lồ, cỗ xe đã rùng rùng vọt lên đỉnh núi, vừa hé mắt nhìn bên dưới
vực thăm thẳm, chưa kịp định thần thì cỗ xe lại đột ngột lao thẳng xuống.

 

“ Ôi …!”

 

Đầu cúi gục hẳn xuống, toàn bộ máu trong người
dồn về não, Bách Thảo nắm chặt tay Sơ Nguyên, kinh sợ hét lên.

 

Lại một vòng lao lên đỉnh núi!

 

Tiếng gió xé bên tai!

 

Nhanh chóng lao xuống như tia chớp. Tim như muốn
bay ra khỏi lồng ngực.

 

“ A …!”

 

Không nhìn rõ bất cứ thứ gì phía trước, người
vẫn lắc lư, bên tai chỉ có tiếng gió và tiếng gào thét. Lên cao, xuống thấp,
rồi lại vòng lên cao lại bay xuống. Trong sự sợ hãi và hồi hộp đến tắt thở, cô
vẫn mở to mắt, tay nắm chặt tay anh.

 

Cho đến khi cỗ xe dừng lại hẳn, dường như đã qua
cả một thế kỷ. Mặt Bách Thảo trắng bệch ngồi bất động không nói nửa lời, bàn
tay vẫn trong tay Sơ Nguyên, ngực phập phồng thở hổn hển.

 

Anh cười khẽ hỏi:

 

“ Đã sợ chưa?”

 

Bách Thảo cuối cùng đã bình tĩnh lại, ngượng
ngịu nhìn anh, mặt vẫn còn hơi tái nhưng mắt long lanh, hồ hởi nói:

 

“ Nhưng … rất thích”

 

Chưa bao giờ cô hưng phấn như vậy. Mỗi lần cỗ xe
lao từ đỉnh núi xuống, mặc dù sợ run người nhưng toàn thân như tan chảy.

 

“ Muốn thử lại lần nữa không?”

 

“ Vâng! Vâng!” Bách Thảo gật đầu lia lịa.

 

Sau đó quay ra xếp hàng để ngồi xe lần hai, lần
này cô không sợ nữa. Cùng với chiếc xe mạo hiểm vọt lên lao xuống, cô vẫn nắm
chặt tay Sơ nguyên, miệng hét thật to. Ánh mặt trời chói chang, gió vẫn rít bên
tai, tay Sơ Nguyên nắm chặt tay cô, miệng cũng la hét theo.

 

“ A…!”

 

“A…!”

 

Trong tiếng la hét đầy phấn khích của du khách,
chiếc xe lại lao lên đỉnh núi, Hai người vẫn nắm chặt tay nhau, nhìn nhau cười
vang, đón nhận những lần bổ nhào mạo hiểm sắp tới.

 

Trò chơi mạo hiểm này khiến cả hai hưng phấn tột
độ. Sau đó, họ còn thử chơi trò cướp biển. Tất cả đều mới mẻ, kích thích vô
cùng và hưng phấn cao độ. Họ cười thật to, la hét hết cỡ như những đứa trẻ hiếu
động không biết sợ.

 

Thích nhất là trò nhảy dù.

 

Từ ca bin ở độ cao một trăm mét trên không, hoàn
toàn mất trọng lực, hạ xuống cho đến khi dừng hẳn trên mặt đất, thời gian chỉ
có vài giây còn không kịp thở.

 

“ Mệt chưa?”

 

Vui chơi một ngày trong thế giới cổ tích. Sơ
Nguyên mua cho cô một cốc trà hồng đào, mặt Bách THảo ngượng nghịu đỏ ửng như
quả táo chín.

 

“ Vâng, hơi mệt, không ngờ chơi ở đây còn mệt
hơn cả thi đấu”

 

Trà hồng đào mát lạnh có vị ngòn ngọt dễ uống.
Lấy tay lau mồ hôi trên trán, cô háo hức chạy theo những trò chơi xung quanh
còn chưa biết.

 

“ Em vẫn muốn chơi tiếp” Bách Thảo tươi cười
nhìn anh.

 

“Nghỉ một chút đã, nếu không sẽ mệt”, đón lấy
cốc trà từ tay cô, Sơ Nguyên lại đưa cho cô một cái kẹo bông to màu hồng.

 

“ Vâng”

 

Bách Thảo ngoan ngoãn nói.

 

Trên trời xuất hiện vệt sáng đầu tiên, đi trong
quảng trường đầy hoa tươi nở rộ, thỉnh thoảng họ lại chụp ảnh với những chú hề
ngộ nghĩnh.

 

Tấm ảnh từ trong máy dần hiện ra, trong ảnh đầu
Sơ Nguyên gần như chạm chiếc nơ to hình cánh bướm của chú hề, tay cầm cốc trà,
Bách Thảo đứng bên cạnh, tay cầm kẹo bông, hai người đứng sát nhau cười rạng
rỡ.

 

Bên đường san sát những quầy bán đồ lưu niệm

 

Bách Thảo cúi đầu nhifin ngắm các loại móc đeo
chìa khóa, túi bút, những chút rối, tất cả đều xinh xắn, đáng yêu. Phảu mua quà
cho bọn Hiểu Huỳnh mới được. Đột nhiên cô nhifin thấy một đôi bút, đó là đôi
bút lông phía đầu có hình người tí hon mặc trang phục Hàn Quốc, một cô bé và
một cậu bé đang vui vẻ gõ loại nhạc cụ dân tộc nào đó của Hàn Quốc.

 

Nhược Bạch chắc sẽ thích!

 

Cô do dự cầm đôi bút lên

 

Liệu huynh ấy có cảm thấy cặp bút này buồn cười
không?

 

***

 

Chơi cả một ngày, Diệc Phong cảm thấy buồn ngủ
liền tự bắt xe buýt về trước. Vừa đặt chân tới ký túc xá, đang chuẩn bị đi ngủ
thì thấy Nhược Bạch vẫn ở trong phòng, anh ngạc nhiên: “ Không phải cậu đi cùng
Bách Thảo ư? Sao lại về nhanh vậy?”

 

Nghe xong câu chuyện, Diệc Phong vừa ngáp vừa
lắc đầu: “ Cô ấy vẫn tùy tiện như vậy mà cậu không chỉnh cho một trận. Nhược
Bạch, trái tim cậu ngày càng mềm yếu rồi, hay là cậu muốn để cho cô ấy đi chơi
cho thoải mái, cậu đã nói vậy mà.

 

Bên ngoài, hoàng hôn bắt đầu buông, ngoài sân
vẫn yên ắng, Ngồi bên cửa sổ, mắ nhìn ra khoảng sân không một bóng người, Nhược
Bạch ho một một trận rồi cúi xuống lấy mấy viên thuốc trong lọ, hòa với nước để
uống,

 

Nằm trên giường, kéo chiếc chăn mỏng lên cằm,
Diệc Phong nói giọng ngáy ngủ: “ Dạo này sức khỏe của cậu không tốt, chỉ bị cảm
mà mãi chưa khỏi hẳn, về nước phải đi viện khám ngay, đừng coi thường”

 

 

 

***

 

“ Thích không?”

 

Từ những đồ trang sức xinh xắn bày la liệt trên
chiếc xe đẩy, Sơ Nguyên cầm lên một chiếc kẹp tóc đưa cho cô. Đó là chiếc kẹp
nhỏ dài, trên có khảm một cành cỏ ba lá màu xanh rất tinh xảo, đáng yêu.

 

“ Đây là cỏ ba lá hay còn gọi là cỏ may mắn”,
lấy chiếc cặp dâu tay xuống, Sơ Nguyên cài cho cô chiếc kẹp cỏ ba lá. Trong
gương, cỏ ba lá màu xanh tràn đầy sức sống, nổi bật trên màu tóc đen nhánh, đôi
mắt Bách Thảo càng thêm long lanh

 

“ Rất đẹp …!”

 

Bách Thảo ngượng nghịu nhìn mình trong gương một
lúc, cô gỡ chiếc kẹp ba lá rồi lấy lại chiếc kẹp dâu tây trong tay anh, mặt ửng
đỏ.

 

“ Nhưng em có chiếc kẹp này là được rồi”

 

Đèn trong khu vui chơi sáng dần

 

Nhìn chiếc kẹp tóc màu dâu tây cô vừa lấy từ tay
anh, lại nhìn khuôn mặt e thẹn đỏ bừng của cô, Sơ Nguyên nhẹ nhàng hỏi: “ Bởi
vì đó là quà tặng của người em thích phải không?”

 

Mặt Bách Thảo liền ửng đỏ.

 

“ Em … em lúc đó em nghĩ … sẽ không có ai để ý
tới việc e thích chiệc kẹp này … lúc mở ngăn kéo nhìn thấy nó …”

 

Khuôn mặt cô đã đỏ như lò lửa, giọng luống cuống:

 

“ Cảm ơn, Sơ Nguyên sư
huynh!”      

 

“ Không có gì!” cố giấu nỗi buồn trong măt, Sơ
Nguyên vuốt tóc cô,” Tại anh trờ về quá trễ, em cứ giữ mà dùng:

 

“ Vâng, em sẽ luôn mang theo người”, Bách Thảo
nhìn anh trịnh trọng nói. Sơ Nguyên không nói gì, ngẩng đầu nhìn về phía xa nơi
có ánh đèn, anh dắt tay cô chỉ về phía trước.

 

“ Nhìn kìa, ở bên kia có đu quay”

 

Ánh đèn sáng choang như biển sao.

 

Chiếc đu quay nhấp nhô, Bách Thảo thích thú ngồi
trên lưng một con ngựa đen. Bên cạnh cô, Sơ Nguyên ngồi trên một con ngựa trắng
rất đẹp. Trong tiếng nhạc và tiếng cười nói, cảnh vật xung quanh giống như lâu
đài trong truyện cổ tích, cơn gió mùa họ lúc hoàng hôn mang theo hương phấn
hoa.

 

Cuối cùng, hai người ngồi bên nhau từ từ bay
lên, tựa hồ cả thế giới ở dưới chân họ, đèn sáng như ánh sao băng, từng dòng
người tấp nập. Phía xa xa, pháo bông từng chùm từng chùm sáng rực bầu trời

 

Tấm kính trong suốt ngăn cách không gian chỉ có
hai người

 

Khi lên cao tận cùng, thời gian như ngừng lại

 

Trong không khí cơ hồ có mùi hương của anh, làn
hơi tinh khiết khiến mặt cô nóng dần, đột nhiên nhớ lại vòng tay anh bên hồ đêm
qua, tim đập thình thịch và tim anh cũng vậy

 

Nhưng lúc đó

 

Cô nghe thấy

 

Thịch thịch thịch!

 

Thịch thịch thịch!

 

Lát sau … mặt cô ửng đỏ, đó là âm thanh của hai
trái tim cùng đập. Thảng thốt ngước nhìn hàng mi cong vút, chiếc hôn của anh
bất chợt đặt lên trán cô

 

Thịch thịch thịch!

 

Căng thẳng tới mức cánh tay cứng đờ không thể cử
động

 

Thịch thịch thịch!

 

Sơ Nguyên cũng hồi hộp, má cũng ửng đỏ

 

Ánh trăng yên bình, bầu trời bừng sáng lại bởi
chùm pháo hoa màu tím, sau đó là xanh, hồng, vàng. Từng chum vút lên, cao tít
hòa cùng ánh sáng bầu trời đêm. Trong ca bin trong suốt hai cánh tay Bách Thảo
dần dần thả lỏng vòng lấy bả vai Sơ Nguyên

 

***

 

Trở về Xương Hải võ quán đêm đã khuya, đường
không một bống người. Bách Thảo hơi ngượng ngùng theo sát Sơ Nguyên, anh mỉm
cười nắm tay cô

 

Khi sắp tới sân võ quán, con đường nhỏ như chìm
trong màn sướng mỏng và bóng đêm. Bách Thảo thoáng sững người phát hiện không
xa phía trước có bóng người thấp thonasg trong màn sương. Chợt dừng lại, dưới
ánh sao lờ mờ, cô nhận ra bóng người đang lặng lẽ đứng bên đường như hòa cùng
màn đêm ấy chính là …

 

“ Sao thế?”

 

Sơ Nguyên dám mắt nhìn người đó.

 

“ Ông ấy là …” đầu Bách Thảo chợt quay cuồng,
miệng lắp bắp, “ Vân Nhạc tông sư …!”

 

Vân Nhạc tông sư và Sơ Nguyên ở lại phía sau,
còn Bách Thảo không dám ngoái đầu nhìn, cảm giác như giấc mơ, người chống chếnh
đi vào sân rồi bước vào phòng

 

“ Giờ mới về hả?”

 

Giọng lanh lảnh của Hiều Huỳnh khiến cô bừng
tỉnh

 

“ Chín giờ rồi, biết chưa? Sao muộn vậy, cậu đã
đi đâu?” chạy thẳng đến trước mặt Bách Thảo, Hiểu Huỳnh nhìn cô từ đầu đến
chân, “ Cứ nghĩ là cậu đang ở chỗ Vân Nhạc tông sư, nghe tông sư chỉ giáo!
Khiến Chúng tớ chạy lên đỉnh núi. Một đệ tử của Xương Hải có nhiệm vụ trông nom
đình viện của Vân Nhạc tông sư cho biết : Cô ấy đã đi từ sáng rồi ! Tại sao Vân
Nhạc tông sư không chỉ dạy cho cậu một ngày? Tại sao … tại sao lại đi với Sơ
Nguyên sư huynh? Hai người đã đi đâu? Sao lại về muộn vậy?”

 

“ … Nhược Bạch sư huynh bảo, không có việc gì
làm thì đi ra ngoài chơi”, Bách Thảo chóng mặt bởi hàng loạt câu hỏi “ vì sao”,
“ vì vậy, tớ …”

 

“ Nhưng tại sao cậu lại đi cùng Sơ Nguyên?” ngắt
lời cô, Hiểu Huỳnh chằm chằm nhìn Bách Thảo, “ Tại sao không đi cùng Nhược
Bạch?”

 

“ Nhược Bạch nói …”

 

Bách Thảo cố gắng nhắc lại lời Nhược Bạch

 

“ Vớ vẩn, không thể nào!” Hiểu Huỳnh không tin “
Nhược Bạch thích cậu, sao có thể để cậu đi với người đàn ông khác?”

 

Bách Thảo đỏ mặt

 

“ Hiểu Huỳnh! Cậu … cậu đừng nói linh tinh,
Nhược Bạch sư huynh không thích tớ …”

 

 

 

“ Được rồi” Hiểu Huỳnh cũng không biết mình đnag
nói gì, không hiểu sao thấy Bách Thảo đi cùng Sơ Nguyên, cô lại thấy khó chịu
như vậy “ … Vậy cậu nói đi, cậu với Sơ Nguyên đã đi đâu ?”

 

“ Hiểu Huỳnh đủ rồi” Lâm Phong kéo cổ chăn đến
cổ “ … Đừng như hỏi cung thế!”

 

“ Không cần để ý tới cô ấy, uống nước đi”, Quang
Nhã đặt cốc nước vào tay Bách Thảo, “  Ngày mai phải về nước rồi, thu xếp
đồ đach rồi đi ngủ sớm”

 

“ Ha ha”, Mai Linh chợt cười “ Thực ra cũng có gì
đâu, chẳng lẽ mọi người không tò mò muốn biết Bách Thảo và Sơ Nguyên đã đi đâu?
Về muộn như thể giống như đang là hẹn hò ấy”

 

Nghe Mai Linh nói vậy, Hiểu Huỳnh liền đổi giọng
nhìn trộm Bách Thảo, đáy mắt bất chợt như có làn hơi nước lướt qua, giọng run run
nói:

 

“ Cậu … cậu …”

 

“ Hiểu Huỳnh … “

 

Thấy biểu hiện của Hiểu Huỳnh như vậy, Bách Thảo
bỗng cảm thấy bất an

 

“ Được!” Hiểu Huỳnh hít mạnh một hơi “ … Tớ tin
cậu, không phải cậu hẹn hò với Sơ Nguyên nhưng hôm nay hai người đã làm những
gì, phải kể tường tận cho tớ nghe”

 

“ Tại sao Bách Thảo phải khai báo với cậu?”,
Quang Nhã bất mãn lên tiếng “ Đừng nói Bách Thảo không hẹn hò với Sơ Nguyên sư
huynh, kể cả có hẹn hò thật thì cũng không việc gì phải nói với cậu”

 

“ Bởi vì tôi là bạn thân nhất của bách Thảo” ,
Hiểu Huỳnh tức giận, “ Đã là bạn tốt thì không có bí mật gì cả. Tôi với Bách
Thảo không giống cậu, Bách Thảo có chuyện gì cũng nói hết với tôi. Trước đây
cậu đối xử không tốt với cậu ấy nên giờ hối hận đúng không? Cậu muốn cướp Bách
Thảo chứ gì? Nói cho biết nhé, đừng có mơ, Bách Thảo là của tôi, cái gì cậu ấy
cũng nghe theo tôi!”

 

“ Phạm Hiểu Huỳnh”

 

Quang Nhã nóng mặt dằn giọng

 

“ Im hết đi!”, Lâm Phong quát. Khi cả phòng đã
im lặng tắt đèn “ tạch” một tiếng Lâm Phong nghiệm giọng : “ ĐI ngủ! Không ai
được nói gì nữa”

 

Trong bóng tối

 

Bách Thảo trằn trọc không sao ngủ được

 

Mắt mở to nhìn lên trần nhà. Mọi chuyện diễn ra
hôm nay giống như tia chớp lóe trong đầu, có bao nhiêu chuyện cô không biết nên
nói với Hiểu Huỳnh thế nào như chuyện của Vân Nhạc tông sư, chuyện đi chơi ở
khu giải trí, chuyện trên ca bin đu quay.

 

Má nóng bừng

 

Không dám nghĩ tiếp nữa

 

Bóng cây ngoài cửa in lên tấm chăn, suy nghĩ của
Bách Thảo  cũng dần tan theo gió, giờ này Vân Nhạc tông sư và Sơ Nguyên
liệu có còn trên con đường đó …

 

 

 

***

 

Sáng sớm

 

Sân bay Seoul

 

Trên đại sảnh tộng thênh thang, Sơ Nguyên và
Nhược Bạch đang đứng trước quầy làm thủ tục, Diệc Phong vừa ăn sáng xong liền
tựa lưng vào ghế tranh thủ ngủ thêm, Hiểu Huỳnh tiếp tục thẩm vấn Bách Thảo.

 

“ Hai người đã mua gì vậy?”

 

“ Mua cho sự phun sâm Cao Ly, mấy chiếc bút tặng
cho A Nhân và Bình Bình”

 

“Còn gì nữa?”

 

“À, còn …” Bách Thảo móc trong túi va lô ra một
món quà rồi đưa cho Hiểu Huỳnh, ngập ngừng nói : “ Cái này hôm qua mình quên
chưa đưa cho cậu”

 

“ Cho tớ sao?’

 

Hiểu Huỳnh há to miệng, đó là một con gấu trúc
màu trắng rất đáng yêu chỉ to hơn ngón tay cái, tay và chân đều cử động được,
nó mặc chiếc váy lụa ngắn có đai màu tím hồng, cổ đeo chuỗi hạt cườm rất tinh
tế, chân mang đôi giày da ngộ nghĩnh.

 

“Hừm”, Bách Thảo gật đầu nói “ Chủ quán nói đây
là con gấu bà ấy tự làm, có thể đeo vào điện thoại di động, chìa khóa hoặc túi
xách … “

 

“Bách Thảo”

 

Tay cầm con gấu nhỏ rồi ôm chặt lấy Bách Thảo,
Hiểu Huỳnh rưng rưng xúc động:

 

“ Xin lỗi Bách Thảo mình đã giận cậu, … Quang
Nhã nói đúng, mfinh không nên đối xử với cậu như vậy … kể cả khi cậu đi chơi
với Sơ Nguyên sư huynh.. kể cả …”

 

“ Thôi đi, làm ồn thế thì ai ngủ được” trên ghế
phía sau, Diệc Phong ngáp liền mấy cái, đầu lắc lắc lừ mắt với Hiểu huỳnh “ Lúc
cười rung nhà, lúc khóc hu hu, tâm lý thất thường như vậy, thảo nào cô không
thể luyện được Taekwondo”

 

“Này”

 

Hiểu Huỳnh bực mình giơ nắm đấm về phía anh

 

“ Ô! Lý Ân Tú kìa”

 

Mai Linh bên cạnh ngạc nhiên, mọi người lập tức
quay lại nhìn. Ánh mặt trời chiếu xuyên qua những ô kính ở đại sảnh, Sơ Nguyên
và Nhược Bạch đã làm xong thủ tục, vừa đúng lúc ra chào đón Ân Tú, vầng hào
quang sáng nhất đang tới

 

Hiểu Huỳnh tò mò nhìn theo.

 

Thấy Ân Tú nói gì đó với Nhược Bạch, thái độ rất
mực cung kính.

 

“ Hình như là đnag tiễn biệt, chúc Chúng ta
thượng lộ bình an” Hiểu Huỳnh chăm chú theo dỗi môi Lý Ân Tú, cố gắng vừa đoán
vừa tường thuật trực tiếp: “ Ô, Nhược Bạch sư huynh cũng đang đáp lễ, hình như
đang nói, ‘ Cảm ơn cô đã nhiệt tình đón tiếp, lần sau Chúng tôi lại tới’”

 

“Siêu thế, từ sau lưng mà cũng biết Nhược Bạch
nói gì”, gõ mạnh vào trán Hiểu Huỳnh, thấy cô kêu oai oái, Diệc Phong lại gõ
thêm cái nữa nói “ Lần sau không được nói linh tinh nữa”

 

Hiểu Huỳnh tức đỏ mắt

 

“ Ai khiến anh xen vào!”

 

Diệc Phong định gõ thêm cái nữa, Hiểu Huỳnh đã
rụt cổ tránh được rồi lại nhìn về phía Lý Ân Tú đang nói chuyện với Sơ Nguyên.

 

Nắng xuyên qua những ô kính, đại sảnh tràn ngập
ánh mặt trời

 

Chỉ cách gang tấc, Sơ Nguyên và Lý Ân Tú đứng
đối diện với nhau. Ân Tú ngẩng đầu nở nụ cười thanh thoát như nước suối, ánh
mắt lưu luyến, Sơ Nguyên cũng nhìn cô bằng áh nhìn ấm áp, dừng rất lâu trên mặt

 

“ Haizzz” Mai Linh thở dài, nói giọng nuối tiêc
“ Sơ Nguyên cái gì cũng tốt, chỉ có điều hơi đào hoa”

 

Bách THảo lặng lẽ nhìn từ xa

 

Hiểu Huỳnh nhìn không chớp

 

“ Ô!”

 

Mai Ling bỗng thở hắt ra, tay gần như run lên
chỉ về phía người đó

 

Dưới ánh mặt trời

 

Ân Tú đột nhiên giang tay ôm chầm lấy Sơ Nguyên

 

“Đáng chết!” Hiểu Huỳnh tức giận lẩm bẩm. Tiếc
là không thể lao đến để lôi Ân Tú ra khỏi Sơ Nguyên. Bỗng tay cô bị tay ai nắm
chặt không thể giằng ra được, lại là Diệc Phong. Hiểu Huỳnh càng giận đỏ mặt,
quay ngoắt người định chạy đi. Nhưng người ôm cô lại là … Bách THảo

 

“ Đừng!”

 

Bách Thảo lắc đầu nói với cô.

 

“ Tại sao? Cô ta đang tán tỉnh Sơ Nguyên”

 

Hiểu Huỳnh nói cao giọng vẻ bức xúc, đúng lúc Lý
Ân Tú buông tay ra khỏi Sơ Nguyên, cô thở mạnh mấy hơi liền rồi bỗng thay đổi
suy nghĩ trở nên vui vẻ. Bách Thảo ngăn cản cô, chứng tỏ cô ấy không hề ghen,
thấy người con gái khác ôm Sơ Nguyên mà Bách THảo cũng không ghen, điều đó
không phải đã chứng minh rằng Bách Thảo và Sơ Nguyên hoàn toàn không có gì sao?

 

“Xin lỗi Bách Thảo” nghĩ tới đây Hiểu Huỳnh ngập
ngừng nói” Tối qua mình đã hiểu lầm cậu. Xin lỗi! Tha lỗi cho mình được không?”
Tối qua cô không nên suy nghĩ linh tinh rồi tự giày vò bản thân, Bách Thảo vốn
không phải là người như vậy và Sơ Nguyên cũng thế

 

“ … ”

 

Tình cảm và chủ đề câu chuyện của Hiểu Huỳnh
thay đổi nhanh như vậy khiến Bách Thảo ngây người, cô hoàn toàn không biết Hiểu
Huỳnh đang nghĩ gì

 

“ Hành lý sắp xếp xong chưa?”, Nhược Bạch đi tới
đưa thẻ cho mọi người rồi quay sang nói với Bách Thảo, “ Soát lại giấy tờ trong
ba lô đi, lúc kiểm tra cần dùng đến đấy”

 

“Vâng”

 

Bách Thảo chăm chú nhìn hộ chiếu.

 

Nhược Bạch vừa đến, Hiểu Huỳnh không nói nữa.
Cho đến khi Lý Ân Tú và Sơ Nguyên tạm biệt nhau xong, đi gần về phía họ, cô mới
không kìm được mà khuỷu tay huých Bách Thảo đang chăm chú nghe Nhược Bạch nói

 

“Lý Ân Tú đến kìa, hình như đang nhìn cậu đấy”

 

Quả nhiên Ân Tú tiến đến trước mặt Bách Thảo

 

“Chào! Chúng ta lại gặp nhau”

 

Ân Tú hơi nghiêng đầu, giọng vui vẻ pha chút
bông đùa

 

“ Bây giờ là tháng Bảy, còn hôn một tháng hè
nữa, sau khi về nước cô định làm gì?”

 

“ Tôi vẫn tiếp tục luyện tập”

 

Mặc dù không hiểu vì sao Lý Ân Tú hỏi như vậy
nhưng Bách Thảo vẫn thật thà trả lời

 

“ Chuẩn bị thi đấy quốc tế?”

 

“ Vâng”, Bách Thảo trả lời

 

“ Nếu một tháng không gặp bạn trai?” nhìn Sơ
Nguyên cũng đang tiến đến, trong mắt Ân Tú thoáng vẻ tinh nghịch “ Liệu cô có
thể yên tâm tập luyện không?”

 

“…”

 

Bách Thảo sửng sốt

 

“ Có thể không?”

 

Ân Tú bỗng trở nên nghiêm túc

 

“Có” Bách Thảo trả lời

 

“Tốt!” Lý Ân Tú mỉm cười “Vậy thì, Bách Thảo,
tôi thay mặt cha mời cô ở lại thêm một tháng nữa để giao lưu kỹ thuật Taekwondo
với cha tôi ở Xương Hải võ quán”.

 

***

 

 

 

A!

 

Thời gian trôi nhanh như chớp, thoắt cái đã hết
một tháng, nhưng tâm trạng của Hiểu Huỳnh vẫn không thể ổn định lại được, bao
nhiêu chuyện kỳ lạ không sao hiểu nổi đã xảy ra. Cha của Lý Ân Tú là ai? Là
người đứng đầu giới Taekwondo quốc tế là Thần Long thoắt ẩn thoắt hiện mà thiên
hạ đồn đại

 

Vân Nhạc tông sư!

 

Vân Nhạc tông sư, võ sĩ Taekwondo lừng danh,
người bình thường khó gặp mặt lại phá lệ giữ Bách Thảo ở lại. Muốn dạy Bách
Thảo kỹ thuật Taekwondo những một tháng! Không phải một ngày, không phải hai
ngày, không phải một giờ mà là một tháng! Ôi!

 

Trời ạ!

 

Thật ngoài sức tưởng tượng

 

Trong đúng nửa tháng, Hiểu Huỳnh quả thực cảm
thấy mình như lơ lửng trên mây, cô rất muốn quay trở lại hàn Quốc thăm Bách
Thảo. Đêm ngủ, cô còn mơ rất nhiều, trong mơ cô đã gặp Bách Thảo. Quỷ thần ơi,
Bách Thảo đã hoàn toàn thay đổi!

 

Bách Thảo trở nên vô cùng xinh đẹp

 

À, không, mà thần thánh vô cùng

 

Cô mơ thấy Bách Thảo từ trong tầng mây vàng rực
bước ra giống như Phật tổ, toàn thân lấp lánh ánh vàng, ánh mặt hiền hậu, tay
cầm tích trượng, trên trán có hạt minh châu lóng lánh khiến người ta phải cung
kính quỳ bái. Bách Thảo nhẹ nhàng vung trượng, mùa xuân tràn hoa tươi nở rộ,
Bách Thảo vung trượng lần nữa, bầu trời chói lọi ánh sao, mây nhuộm thành bảy
sắc.

 

Trời ơi…

 

Nhưng cô luôn bị Diệc Phong châm chọc

 

Diệc Phong nói, Hiểu Huỳnh à, tư tưởng của cô
bảo thủ quá, sao chỉ toàn mơ thấy Quân Âm Bồ Tát thế, chí ít cũng phải mơ thấy
Bách Thảo tung người bay lên không, mùa xuân tràn hoa tươi nở rộ rồi lại tung
người bay lên lần nữa, ánh sao chói lọi, mây nhuộm thành bảy sắc chứ

 

Mặc dù không có Bách THảo, hằng ngày công việc
quét dọn vệ sinh trung tâm huấn luyện đều đặt lên vai cô, vất vả vô cùng, mệt
như muốn chết nhưng lòng cô vẫn cảm thấy ngọt ngào. Hi hi, bất luận thế nào
Bách Thảo cũng đã trở thành đệ tử của Vân Nhạc tông sư, chỉ cần Bách THảo trở
về nhất định sẽ xưng bá thiên hạ

 

Mỗi đêm cô đều nắm trong tay con gấu nhỏ là quà
tặng của Bách Thảo đi vào giấc ngủ

 

Cô đếm từng ngày

 

Còn mười bốn ngày …

 

Còn mười ba ngày …

 

Thực ra cũng còn một số việc khá vui, ví dụ Đình
Nghi đã kết thúc thời kỳ giam mình tự tập luyện, trở về trung tâm tham 
gia huấn luyện bình thường và tiếp tục bị đám phóng viên bủa vây như một minh
tinh, ví dụ Đình Nghi lại bắt đầu liên tục đến Tùng Bách võ quán tìm Sơ Nguyên,
ví dụ Nhược Bạch …

 

Hừm, đợi Bách Thảo trở về tất cả sẽ tốt đẹp

 

Đêm, bên cạnh là chiếc giường trống không của
Bách Thảo, Hiểu Huỳnh tay nắm chặt con gấu nhỏ cố gắng xóa bỏ hình ảnh Đình
Nghi được công Chúng cưng chiều như nàng công chúa. Cô có niềm tin mãnh liệt
mách bảo …

 

Còn sáu ngày nữa.

 

Bách Thảo sẽ trở về.

 

***

 

Xương Hải võ quán.

 

Ánh trăng hắt xuống từ đỉnh động.

 

Ba dãy nến dài tỏa từng ngọn lửa ấm áp, vàng
nhạt dập dờn trong không khí. Bách Thảo né tâm tĩnh khí, hai tay nắm chặt nắm
đấm, nhìn dãy nến đốt sáng như những con rồng, miệng hét to xoáy người bay vọt
lên.

 

“Hây!”

 

Lại một tiếng hét chói tai, xoáy người đá cú thứ
hai, gió từ chân như dao chém, dãy nên thứ hai tắt phụt

 

Vận toàn bộ sức lực hét lên tiếng nữa, âm thanh
vang động, cú song phi thứ ba!

 

Ngọn lửa của dãy nến thứ ba phụt tắt trong động
tối om. Một giây sau hai đốm lửa leo lét từ hai cây nến cuối cùng trong dãy lay
động lấc lư rồi bùng cháy trở lại.

 

Trên một phiến đá lờ mờ ánh trăng.

 

Vân Nhạc tông sư ngồi khoanh chân nhìn hai ngọn
nến đang cháy, chậm rãi nói: “ Cương quá thì không được lâu, nhu quá thì không
dứt đoạn, lực trong nó con phải mình nắm bắt”

 

“ Vâng”

 

Bách Thảo trầm ngâm đáp.

 

“ Hôm nay đến đây thôi, con về đi”, Vân Nhạc
nhắm mắt.

 

“ Xin vâng”

 

Bách Thảo cung kính cúi chào, bình thân, chuẩn
bị lui thì lại thấy một dãy hình người nhỏ khắc trên vách động. Môi động đậy,
do dự một lát nói:

 

“… Vân Nhạc tông sư, trước đây con đã thấy những
hình vẽ này”

 

Vân Nhạc thần thái bất động

 

“ Con mua được ở hiệu sách cũ một cuốn gọi là ‘
Toàn phong túc pháp’ trong đó có hình vẽ các thế luyện công, giông như hình
khắc trên vách động này”, Bách Thảo đã quan sát và ngẫm nghĩ nhiều về những
hình đó, nhận ra Chúng giống hệt nhau, thầm nghĩ chẳng lẽ cuốn sách đúng là
loại kỳ thư, ngay Vân Nhạc tông sư cũng luyện theo?

 

“Nhiều năm trước, Trung Quốc từng dấy lên trào
lưu luyện võ công”, Vân Nhạc trầm ngâm, giọng chậm rãi : “Hồi đó xuất hiện loại
sách gọi là nhập môn công phu võ học, giới thiệu phương pháp tập võ công ‘ Toàn
phong túc pháp’ là một trong số đó, rất phổ biến ở những người luyện nghiệp dư,
con nhìn thấy thì không có gì lạ”

 

“…”

 

Thì ra là vậy, chẳng trách các đệ tử của Tùng
Bách võ quán cũng mua được cuốn sách đó, Bách Thảo ngẫm nghĩ một lát, lại nói
tiếp “ Nhưng trong cuốn ‘ Toàn phong túc pháp’ mà con mua được có rất nhiều chỗ
ghi chú, có vẻ như đó là những điều tâm đắc khi luyện theo phương pháp trong đó
nhưng lại nói về Taekwondo”.

 

Cô hơi đỏ mặt.

 

“ Con … con vẫn đọc cuốn sách đó, cảm thấy nhiều
ghi chép rất có lý, trong đó có một trang viết là trước khi ra đòn phải quan
sát khởi thế của đối thủ, con luyện theo trong thời gian khá dài và cảm thấy …
có thu hoạch, nhưng có một số nội dung chữ viết quá láu, ý nghĩa con không hiểu
lắm …”.

 

Vân Nhạc tông sư thoáng cau mày.

 

Ông từ từ mở mắt nhìn cô.

 

“Cuốn sách con vừa nói ở đâu?”.

 

Bách Thảo vội lục trong ba lô, luôn muốn hỏi Vân
Nhạc tông sư những vấn đề trong ‘Toàn phong túc pháp’ cho nên lúc nào cũng mang
cuốn sách bên người.

 

“Đây ạ”

 

Cô căng thẳng bê hai tay đưa lên.

 

Dưới ánh sáng rạng ngời.

 

Những trang sách đã ố vàng được xuất bản cũng
khá lâu rồi, trang giấy vừa mỏng vừa giòn cơ hồ chỉ một làn gió là có thể vỡ
vụn, bay tơi tả.

 

Trên một số trang có những dòng ghi chú, nét bút
viết láu.

 

Hình như đã bị thấm nước, có những chữ đã nhòe.

 

Lật xem một trang, Vân Nhạc tư lự rất lâu không
nói. Ánh sáng vẫn tỏa rạng, khí thế của ông mỗi lúc càng thêm nặng nề, Bách
Thảo hơi căng thẳng ngồi im không nhúc nhích.

 

“Con nhìn thấy nó ở đâu?”

 

“Ở hiệu sách cũ”

 

“Hiệu sách cũ…”, Vân Nhạc trầm ngâm, ngón
tay  khẽ lật một trang.

 

“Chính là nơi chuyên mua sách cũ”, có lẽ sợ Vân
Nhạc tông sư không hiểu hiệu sách cũ là gì, Bách Thảo vội giải thích “ Ở gần
trường học của con, giá rẻ hơn sách mới rất nhiều”

 

Vân Nhạc gật đầu.

 

Lại một lúc sau, ông thong thả nói “ Cuốn sách
này lúc đầu là thuộc về ta, những nét chữ trong đó là của ta”

 

Bách Thảo sững người.

 

Trong sơn động không một âm thanh.

 

“Nó đã là của con, con cứ giữ lấy” Vân Nhạc tông
sư để cuốn sách lên tảng đó trước mặt “ Những ghi chú trong đó là chút tâm đắc
đối với Taekwondo hồi ta còn nhỏ, bây giờ đọc lại có chỗ đúng, có chỗ lệch lạc”

 

Bách Thảo ngây người nghe.

 

Hoàn toàn sửng sốt.

 

“ Nếu có chỗ nào không hiểu, hôm khác có thể đến
hỏi ta”, Vân Nhạc tông sư lại từ từ nhắm mắt, thần sắc có phần mệt mỏi “ Con về
đi”

 

“Vâng”

 

Trả lời xong cô cầm lại cuốn sách, quay trở ra
chợt lòng xao động.

 

Vân Nhạc tông sư một mình ngồi xếp bằng trên
phiến đá rất lâu, trong động chỉ có tiếng nước suối chảy róc rách. Thời gian
thoi đưa, thoắt cái đã ngần ấy năm,  cô thiếu nữ dịu hiền vui như Tết khi
xếp hàng cuối cùng cũng mua được ‘Toàn phong túc pháp’ đó, chàng thiếu niên đọc
thấy cuốn sách thực ra chẳng có gì đặc sắc nhưng giả bộ vô cùng thích thú,
những năm tháng viết láu, những suy nghĩ tản mạn về Taekwondo, những lời thề
hùng tâm tráng khí…

 

Say sưa đúc kết, cuối cùng khắc lên những tư thế
tập luyện trên vách động.

 

Thời gian không thể quay trở lại …

 

 

 

***

 

 

 

Còn ba ngày nữa !

 

Còn ba ngày nữa Bách Thảo sẽ trở về !

 

Tại trung tâm huấn luyện, Hiểu Huỳnh rầu rĩ cắm
cúi lau nền, trong lòng có bao điều ấm ức nên dứt khoát không ngẩn đầu, thích
thế nào cứ việc bởi đằng nào còn ba ngày nữa Bách Thảo sẽ trở về !

 

***

 

Sáng sớm.

 

Vừa mở cửa Bách Thảo đã giật mình.

 

“Ngạc nhiên lắm sao?”

 

Anh chàng đẹp trai hình như vừa lăn lội muôn
sông vạn núi đến, trên người vẫn còn hơi sương ẩm ướt, thấy vẻ ngạc nhiên của
cô khiến anh cười ngất, nụ cưới rạng rỡ như mặt trời mới mọc.

 

“Để anh nhớ lại xem nào, bao lâu rồi Chúng
ta không gặp nha?”

 

Chàng trai cúi người về trước, đôi mắt tươi cười
nhìn cô.

 

“Còn nhớ anh là ai không? Có nhớ chút xíu
gì về anh không hả?”

 

“Đình Hạo tiến bối…”

 

Hơi né về sau theo bản năng, Bách Thảo nhìn
khuôn mặt tuấn lãm kề sát mặt mình, đột nhiên nhớ lại những câu nói đùa của
Đình Hạo tiền bối khiến má bất chợt đỏ dậy.

 

“Đình Hạo tiền bối gì, anh là bạn trai của
em.”

 

Đình Hạo lắc đầu dùng bộ dạng xấu xa nhìn cô,
thở dài, “Chẳng lẽ em quên là Chúng ta đang qua lại với nhau”.

 

“Xin huynh đừng nói như vậy”.

 

Mặt Bách Thảo càng đỏ dữ, lại lùi về sau một
bước.

 

“Thế nào hôm uq trở về nước không thấy em,
biết em vẫn còn ở Hàn Quốc nên anh lập tức bay sang đây gặp em. Em đón anh như
vậy làm anh buồn lắm đáy”, “Đình Hạo nheo mắt nhìn cô, như cười như
không, “Để anh đoán nhé, liệu có phải trong thời gian ngắn em đã thích ai
đó rồi chăng!”.

 

“Em…”

 

Bách Thảo mở miệng định nói nhưng ĐÌnh Hạo lại
ngắt lời .

 

“Đừng nói, anh không muốn nghe”, anh
cười, “Ngồi máy bay mãi nên anh mệt quá, có chỗ nào để anh nghỉ một lát
không?”

 

“Bách Thảo em vẫn còn ở đây, sẽ muộn mất
đấy.”

 

Giọng ân Tú vang lên, cô trao cho Bách Thảo một
khay trà, dặn dò:”Đây là trà cha thích, em mang vào đi”.

 

“Vâng.”

 

Đón khay trà, Bách Thảo ngập ngừng nhìn Đình
Hạo.

 

“Em đi đi, anh đợi ở đây”, Đình Hạo
nửa cười nửa không, xua tay nói với cô rồi chăm chú nhìn cô đi ra.

 

“Chuyện hai người cừa nói e đã nghe
hết.”

 

Người đầu tiên gặp Đình Hạo thật ra là Ân Tú,
nhìn thấy Đình Hạo đến Xương Hải võ quán, một đệ tử phụ trách nhà khách dẫn anh
đến gặp Ân Tú.

 

“Anh thích Bách Thảo sao?”, trong nằng
sớm, Ân Tú mỉm cười nửa đùa nửa thật, “Vậy mà em tưởng anh tích em kia
đấy”.

 

“Haha, anh cũng tưởng là anh thích
em”, Đình Hạo bối rối đưa tay vuốt sống mũ, “Nhưng có một thời gian
đột nhiên cảm thấy…”.

 

“Thôi thôi đừng nói nữa, anh nói nữa em sẽ
buồn đấy”, không cho Đình Hạo nói, Ân Tú dẫn anh đến chỗ nghỉ, “Nói
thật người thích Bách Thảo nhiều lắm, anh không hẵn đã thắng”.

 

“Thật sao?”

 

Đình Hạo cười, hỏi lại rồi không nói gì nữa.

 

Tự tay kiểm tra mấy đồ dùng vệ sinh như khăn
mặt, kem đánh răng, nước nóng, sắp xếp cho Đình Hạo đâu vào đấy. Trước lúc đi,
Ân Tú ngoái đầu nói với chàng trai đẹp rạng rỡ như ánh mặt trời đó: ” nếu
Bách Thảo không thích anh, anh có thể tiếp tục thích em, em cũng không để bụng”.

 

***

 

 

 

Trong sơn động.

 

Dùng một vuông vải đen bịt mắt, Bách Thảo đứng
giữa một khu đất trống, hai tay nắm chặt, tĩnh tâm lắng nghe mỗi biến động của
âm thanh từ bốn phía vọng lại. Mắt không nhìn cảnh vật, mọi cảm quan càng trở
nên nhạy bén, tiếng nước suối chảy dường như êm đềm hơn hôm qua, nhưng có thêm
một tiếng đế nỉ non ở vách núi bên phải, trong gió thoảng mùi trà, ánh trăng
chiếu lên cổ cô, thoáng lạnh.

 

 

 

Tiếng gió ngưng tụ.

 

“Hây…!”

 

Tâm theo tiếng gió, Bách Thảo ho một tiếng, xoáy
người vọt lên rồi đá mạnh về phía bên phải.

 

“Hây…!”

 

Người vừa tiếp đất, Bách Thảo hô một tiếng nữa,
đá phản hồi sang trái.

 

Vân Nhạc tông sư nói…

 

Không chỉ dựa vào mắt để khám phá khởi thế của
đối thủ, mắt có thể bị đánh lừa bởi động tác giả hoặc nếu tốc độ quá nhanh mắt
không kịp phán đoán sẽ ảnh hưởng đến tấn công.

 

Hãy cảm nhận bằng toàn thân.

 

Để cho tất cả biến thành phản ứng trực tiếp nhất
của cơ thể.

 

“Hây…!”

 

Trong bóng đêm, khi mắt không thể nhìn tháy vạn
vật, Bách Thảo đánh thức các tế bào trong cơ thể nắm bắt mỗi biến đổi tinh vi
của vạn vật xung quanh.

 

 

 

***

 

 

 

“Kim chi của anh đâu?Em quên rồi đúng
không?”

 

Đợi lúc trăng lên, Đình Hạo mới thấy Bách Thảo
trở về. Anh cười hớn hở ngồi cạnh cửa sổ nhìn mặt cô đỏ gay, mồ hôi vẫn chưa
khô.

 

“Em mua rồi”

 

Vừa chạy đến lục đồ trong ba lô đựng đồ đã mua
lần trước, Bách Thảo lấy ra một túi to kim chi, căng thằng nói: ” Huynh
xem, em đã mua rồi”.

 

Đình Hạo nhìn cái hộp.

 

“Anh không thích loại này.Đi Chúng ta đi
mua loại khác.”

 

“Nhưng lúc em mua đã hói rồi, người bán
hàng trong siêu thị nói, loại này là chính hãng, ngon nhất”, Bách Thảo hơi
hốt hoảng nói.

 

” Em đã hỏi rồi sao?”

 

“Vâng. BỞi vì hyunh không nói thích loại
nào, cho nên …”, cho nên cô sợ mua loại không ngon, hỏi rất nhiều người
rồi mới quyết định mua loại này.

 

Đình Hạo nhìn cô rất lâu.

 

“Ngốc ạ, chẳng lẽ phải để anh nói thẳng
ra?”, Đình Hạo nét mặt không vui,”…là anh chỉ tìm cớ để đi cùng
em”.

 

‘Đi thôi, Bây giờ là lúc chợ đêm đông nhất. Em
vẫn chưa đi chơi thoải mái một lần nào”, nói đoạn Đình Hạo kéo tay Bách Thảo,
cô bỗng rụt tay lại như phải bỏng.

 

“Đình Hạo tiền bối…”

 

Mặt đở bừng, mặt dù có nhiều điều không biết nói
thế nào nhưng Bách Thảo cảm thấy không thể cứ tiếp tục như thế này, cô ấp úng:
” Xin lỗi, xin huynh đừng đùa nữa…em. em không phải đang qua lại với
huynh…”.

 

“Anh chưa từng đùa với em”, định nắm
tay cô, ngón tay anh lại từ từ nắm lại,”Anh nói Chúng ta thử qua lại một
thời gian là thật”.

 

“Đình Hạo tiền bối!”

 

Bách Thảo kinh ngạc.

 

“Thế nào, làm em sợ sao?”, trở về ngồi
trước mặt cô, Đình Hạo dụi mắt ,” Gay go thế, thì ra em luôn tưởng là anh
đùa em”.

 

“Đình Hạo tiền bối …”

 

Bách Thảo vẫn chưa hết bất ngờ không biết nói
thế nào.

 

“Ngốc ạ, sao em có thể nghĩ là anh đùa
em?”. ánh mắt Đình Hạo lộ vẻ bất lực.

 

“Sao anh có thể đem chuyện này ra đùa được
chứ?”

 

Nhìn biểu hiện của Đình Hạo, Bách Thảo càng thấy
hoang mang. Trong đầu chỉ toàn những tiếng “u u”.

 

“Xin…xin lỗi…em không biết…xin
lỗi…”

 

“Thôi đi, câu xin lỗi không thể nói tùy
tiện”, Đình Hạo tức giận.”Em có biết, nghe ba chữ đó anh khó chịu thế
nào không?”

 

Ngoài cửa sổ, trăng sáng sao thưa.

 

Nhìn vẻ thẫn thờ của cô, Đình Hạo nhắm mắt, lát
sau dường như đã bình tĩnh trở lại, anh hỏi:

 

“Em đã yêu rồi, đúng không?”

 

“…”

 

Bách Thảo đỏ bừng mặt, cái ôm dưới gốc đa ven
hồ, nụ hôn trong ca bin cáp treo là…là yêu sao?

 

“Quả nhiên!”, Đình Hạo cười đau
khổ,” Chỉ có yêu rồi em mới thấy như vậy là không đúng, còn không thì em
ngốc như khúc gỗ, hoàn toàn không biết tình yêu là gì”.

 

“…”

 

Bách Thảo đờ người.

 

“Nếu anh cùng em đi Hàn Quốc có lẽ đã không
xảy ra chuyện này”, buông tay cô, Đình Hạo nói tiếp, ” Em không sai ,
là anh sơ suất, rõ ràng biết em có thể thích người đàn ông khác nhưng anh đã
không giữ chặt em, đó là lỗi của anh”.

 

“Đình Hạo tiền bối …”

 

“Được rồi, cho anh biết người ấy là
ai?”

 

“…”

 

Bách Thảo sững người.

 

“Có phải là Nhược Bạch không?”

 

“Không phải!”

 

Bách Thảo lắc đầu thật mạnh,

 

“Thôi, lắc mãi đầu em rơi ra đấy!”,
một tay giữ đầu Bách Thảo, ý tứ trong mắt Đình Hạo càng sâu xa.

 

“Vậy là Sơ Nguyên?”

 

“…”

 

“Là Sơ Nguyên sao?”

 

“…”

 

“Ha ha, không phải là gã Mân Thắng Hạo đó
chứ?”

 

“Không phải, không phải.”

 

Bách Thảo cố lắc đầu, nhưng đầu cô như bị đóng
khuông trong hai tay Đình Hạo không thể nhúc nhích.

 

“Đi thôi, Chúng ta đi chợ đêm”. lát
sau, Đình Hạo đứng thẳng người cầm tay cô kéo ra cửa, vừa đi vừa nói nói,
“Nhanh lên, nếu không lát nữa các tiêm đóng cửa hết, anh biết có chỗ cực
ngon”.

 

“Đình Hạo tiền bối!”

 

Bách Thảo hốt hoảng, cảm thấy mình nói không rõ
ràng.

 

“Thứ nhất, đừng gọi anh là ‘tiền bối’
nữa”, dưới ánh trăng lành lạnh bàn tay Đình Hạo nóng ấm cô đến giữa sân,
“thứ hai, những lời vừa rồi của em, anh đã hiểu sau này anh sẽ không nói
Chúng mình đang hẹn hò với nhau nữa…”

 

“…”

 

Bách Thảo thở mạnh một hơi , cảm giác tội lỗi
bám riết cô đã lâu, cô cảm thấy mình cứ ngây ngô như vậy nên mới khiến Đình Hạo
Tiền bối hiểu lầm.

 

“Thứ ba, anh sẽ không bỏ cuộc.”

 

Ra khỏi sân, ánh trăng tràn ngập con đường lên
núi phía trước, những bông hoa dại đung đưa trong gió. Đình Hạo kéo cô đến
trước mặt, nhìn đăm đăm nói:

 

“Trừ khi đến một ngày, em có thể khẳng định
với anh người em yêu là ai. Nếu không, trước khi em chưa hoán toàn xác định
được tình cảm của mình, anh sẽ không bỏ cuộc.”

 

*****

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+