Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thiếu nữ toàn phong 3 – Chương 08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

” Cúp thế giới lần này, anh vẫn không tham
gia sao?”

 

Ráng chiều đỏ rực đầy trời, hai người đứng trên
chói hóng gió ngoài đình viên, đây là chỗ cao nhất có thể thấy toàn cảnh của
trái núi.

 

Tay vịn lan can, Đình Hạo lắc đầu.

 

“Lâu rồi không tập.”

 

Ân Tú thoáng thất vọng, liếc nhìn người bên cạnh
lại hỏi:

 

“CÒn có thể trở lại thị đấu không?”

 

“Có lúc anh cảm thấy, anh ngày càng xa
Teakwondo”, Đình Hạo mơ màng nhìn màng sươn nhẹ phái xa, “Thậm chí
cảm giác thi đấu cũng gần quên hết.”

 

“Chỉ cần anh muốn quay lại…” Ân Tú
nói,” …xa bao nhiêu vẫn cũng có thể.”

 

Đình Hạo cười gượng, chuyển chủ đ.

 

“Thắng Hạo tiến bộ rất nhanh.”

 

“Tối qua anh đã đấu với cậu ta?”

 

“Ừ”

 

“Ai thắng?”, Ân Tú hiếu kì, ” Anh
hay cậu ta?”.

 

Đình HẠo không trả lời, chỉ nói:”Thắng Hạo
tiến bộ rất nhanh, nếu không có gì bất chắc Cúp thế giới lần này chắc chắn thộc
về cậu ta”.

 

“Anh tháng phải không?, Ân Tú vẫn bướng
bĩnh, “Trưa hôm qua em đã gặp cậu ta, mặt cậu ta đen hơn mọi ngày như đồng
hun vậy.”

 

Đình Hạo bật cười:

 

“Thắng Hạo không thích người khác chê mặt
đen.”

 

“Ha ha , nhưng mà mặt cậu ta đen sì như
vậy, dù cả tháng vừa rồi ở trong động với cha em, không bị rám nắng thế mà mặt
vẫn đen”, Ân Tú cũng cười, nghĩ một lát lại nói tiếp, “khóa tập huấn
cậu ta thua một người của đội Ngạn Dương”

 

“Sao?”

 

“Tên là Nhược Bạch”

 

“Nhược Bạch”, Đình Hạo chau mày,
“Anh ta đánh bại tháng hạo ư?”

 

“Đúng, anh cũng quen anh ta sao?”

 

“À, có quen.”

 

“Anh ta cũng là tuyển thủ tiềm nang , nếu
tham gia vào Cúp vọ dịch sẽ là trở ngại không nhỏ đối với Thắng Hạo”,Ân Tú
cau mày tư lự, ” Nhưng sức khỏe anh ta …”. Mấy lần gặp, thấy sắc
mặt Nhược Bạch nhợt nhạt, với một người kuyen56 Teakwondo như vậy là không bình
thường.

 

“Sức khỏe Nhược Bạch thế nào?”, Đình
Hạo lập tức chú ý.

 

“Cũng không có gí!”, Ân Tú lắc đầu,
nhớ lại có lần Dân đới nói trong đội Ngạn DƯơng có một người bị cảm sốt hình
như là anh ta. ÂN Tú yên lặng giây lát, cố hình dung lại hai lần gặp Nhược
Bạch.

 

“Bách Thảo từ chối anh đúng không?”,
ánh mắt thăm dò, Ân Tú lại hỏi,”Có phải anh cảm thấy bị sốc không?”

 

Nhìn màn sượn lẩn khuất bên dưới, nét mặt Đình
Hạo thoáng buồn .

 

“Có lẽ”, một lúc sau anh mới trả lời .

 

“Có lẽ ư?”, Ân Tú không hiểu.

 

“Từ trước tới giờ chưa từng nêm mùi thất
bại, thỉnh thoảng được trải nghiệm cũng rất thú vị”, mộ tay vuốt mũi, Đình
Hạo cười gượng.

 

Ân Tú nhìn chăm vào mặt Đình Hạo, vẻ băn khoăn
nói:”Thật không hiểu, anh thật lòng hay chỉ là cảm xúc nhất thời?”.

 

“Ha ha , người không chịu hiểu thì có lẽ là
đúng”, Đình Hạo cười ngất,”Trong thi đấu, bị đối phương đoán biết ý
đồ là vô cùng nguy hiểm”.

 

“Đây không phải là thi đấu “, Ân Tú
lắc đầu, “Anh tự mãn quá, Đình Hạo!”.

 

***

 

Ngày tập luyện cuối cùng kết thúc .

 

Ba dãy nến đều đã tắt, trăng lên tới đỉnh núi,
ánh trăng thanh khiết. Vân Nhạc lặng lẽ nhìn Bách Thảo quỳ trên phiến đá trước
mặt.

 

“Pháp vô thường pháp, đại đạo vọ hình, mong
rằng có ngày con có thể quên mọi túc pháp, mọi kĩ xảo, có thể cảm nhận bằng
toàn thân, tự do tự tại, hoàn toàn làm chủ”, ông chậm rãi nói.

 

“Xin vang”, Bách Thảo đáp.

 

“Con vốn là người nhiệt tâm, không cần phải
kiềm chế cái đó. Cố nhiên Teakwondo là tĩnh lặng lặng và trí tuệ nhưng nhiệt
tâm mới là gốc rễ.”

 

 

 

Bách Thảo lặng lẽ đáp: ” Xin vâng”.

 

“Con về đi”.

 

“Xin vâng”.

 

Cung kính cuối chào, ngẩng đầu đã thấy tông sư
nhắm mắt,. Dưới ánh trăng tĩnh lặng, bóng ông tan dần như không tồn tại.

 

Tông sư dạy, nhiệt tâm là gốc rễ của tất cả.

 

Nhưng, tại sao cô không nhận thấy nhiệt tâm nào
trong con người ông? Chỉ thấy cái lạnh như nước. dường như không có gì có thể
xâm nhập được, lại giống như không chút hứng thú với bất kì điều gì.

 

Trong thời gian một tháng .

 

Cảm nhận của cô về ông hoàn toàn không giống
những gì cô tưởng tượng.

 

Lúc đầu cô tưởng ông là bật cao nhân nên mới
hững hờ với chuyện nhân gian như vậy, nhưng một hôm cô đột nhiên nhận ra….

 

Đó không phải là sự lãnh đạm.

 

Mà trái tim ông như cây gỗ khô.

 

Giống như không còn hứng thú với chuyện đời nên
mới tự mình xa lánh. Không vui, không buồn, không còn cảm xúc, không chỉ đối
cới nhân gian mà cả Teakwondo cũng vật.

 

Bách Thảo ngơ ngẫn nhìn bóng lưng ông lờ mờ dưới
ánh trăng khuya.

 

Cô tôn sùng kĩ thuật Teakwondo của ông nhưng từ
bỏ quê hương, từ bỏ ngườ thân và người vợ sắp cưới, Vân Nhạc tông sư liệu bây
giờ có còn hối hận vì lựa chọn năm xưa.

 

Mặc dù bây giờ ông đã là người đứng đầu
Teakwondo thế giới.

 

Nhưng ông chưa bao giờ tham gia bất kì cuộc thi
nào.

 

Teakwondo mà chưa từng được thể hiện trên võ đài
giống như bị mất đi một phần hồn mãnh liệt nhất. Một Teakwondo như vậy mà Vân
Nhạc tông sư cô đơn tập luyện cho đến tận bây giờ, liệu có còn nhiệt huyết như
năm xưa.

 

“Con có yêu Teakwondo không?”

 

Mắt vẫn nhắm Vân Nhạc tông sư đột nhiên lặng lẽ
hòi như nhận ra suy nghĩ của cô.

 

“Yêu”, Bách Thảo trả lời.

 

“Con có thể vì nó được bao nhiêu?”

 

“…”,Bách Thảo ngây người suy nghĩ ,
“Con thích Teakwondo, dù mệt dù khổ con cũng không sợ, không cần đi chơi
mà toàn tâm toàn ý tập luyện nhưng,,,nhưng đối với con nó không phải là quan
trọng nhất.”

 

Sau cuộc đấu với Kim Mẫn Châu, cô bắt đầu hiểu
ra, cô còn yêu sư phụ, yêu Hiểu Huỳnh, yêu Nhược Bạch, yêu Sơ Nguyện, yêu Diệc
Phong, yêu những người trong đội còn hơn cả Teakwondo…

 

“Vân Nhạc tông sư”, một hồi lâu thấy ông không
nói gì nữa, Bách Thảo thấp thỏm nói, “Con có thể hỏi tông su một chuyện không?”

 

“Xim mời”

 

“Vì sao tông sư chưa thi đấu bao giờ?”

 

“…”

 

Vân Nhạc không trả lời.

 

Thời gian từng phút trôi qua, Vân Nhạc cuối cùng
vẫn không đáp lời, bách Thảo cũng không hỏi lại,. Cô cúi chào lần nữa rồi lặng
lẽ lui ra.

 

Ánh trăng vẫn lặng lẽ tỏa sáng.

 

Đêm mùa hạ mát mẻ.

 

Những hình người bé nhỏ khắc trên vách động
dường như cũng lặng lẽ động cựa dưới ánh trăng, đó là thuở thiếu thời của ông,
Vân Nhạc trầm ngâm. Hình như rất lâu về trước, lúc đó ông còn là một cậu bé với
nhiệt huyết như lửa, ông nhứ viết chữ cuồng thảo, trồng một cây đa bên mép nước
và sau mỗi cơn mưa ông lại cùng nàng bắt dế dưới gốc đa.

 

Lúc đó, ông yêu nhất Teakwondo.

 

Quên hẵng rằng ngoài Teakwondo ra thực ra trong
cuộc sống có rất nhiều thứ khiến người ta say mê. Vì thế ông lựa chọn
Teakwondo, lựa chọn ở lại Xương Hải võ quán sau đó không hề lưu luyến, chấp
nhận vứt bỏ tất cả.

 

Bắt đầu từ lúc nào?

 

Trong lòng ông đột nhiên có một khoảng trống.

 

Những lúc nghỉ ngơi giữa giờ tập, trong đêm yên
tĩnh, một mình ông đã trồng những cây đa như thế, khoảng trống trong lòng ngày
càng không thể lắp được. Nhưng đến khi Teakwondo trở thành duy nhất thì niềm
vui mà ông có được từ đó ngày càng ít đi. Có một hô, cuối cùng ông mới phát
hiện , thực ra thời khắc hạnh phúc nhất là khi ông giành chiến thắng, nàng và
bạn bè lao đến vây quanh và ôm lấy ông.

 

Còn ông thậm chí không muốn tham gia bất kì cuộc
thi  nào nữa.

 

Bởi ông chỉ muốn đại diện cho đất nước mình, chỉ
muốn trong giờ phút đứng trên bục vinh quang và lá cờ được kéo lên chính là
quốc kỳ của tổ quốc mình.

 

Ông tưởng rằng Teakwondo là tất cả đối với ông
nhưng thật ra sau khi vức bỏ mọi thứ bgoai2 Teakwondo, ông mới nhận ra mình đã
sai.

 

Ông đã sai…

 

Vân Nhạc tông sư khép mắt.

 

Sau những ngày cô đơn hết năm này qua năm khác,
ông phát hiện mình đã sai, ông làm sai cuộc đời mình đời mình, nhưng không thể
quay trở lại. không ai còn nhớ ông của năm xưa, ngay đến cuốn Toàn phong túc
pháp viết đầy những điều tâm đắc nhất của ông cũng bị vứt bỏ, lưu lạc đến một
hiệu sách cũ.

 

Năm tháng lặng lẽ.

 

Cuộc đời ông đã qua đi như vậy, cô đơn như một
hang động kín, gió không thể lọt vào…

 

***

 

Trời vừa sáng, Hiểu Huỳnh đã vùng dậy!

 

Điều này vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc sống
bao năm của cô, thói quen ngủ muộn là phản xạ có điều kiện!

 

Hahaha, hôm nay Bách Thảo trở về nước!

 

Gạt bỏ nhửng buồn phiền như mây đen bao phủ
những ngày qua, Hiểu Huỳnh vui vẻ mặc chiếc váy may mắn màu hồng, khoác chiếc
xắc có quai trắng treo con gấu xinh xắn mà Bách Thảo tặng lần trước. Thậm chí
cô còn đắn đo hồi lâu, có nên cắt trộm một bó hoa hồng trong vườn không, ra sân
bay đón bách Thảo mà thêm một bó hoa sẽ càng thêm long trọng.

 

À, thôi vậy.

 

Hoa hồng xem ra hơi tầm thường.

 

Dù sao cô củng đi nghênh đón nữ hoàng Taekwondo
tương lai Thích bách Thảo, sao có thể dùng loại hoa rẻ tiền đó, sao lại để một
dấu ân không đẹp trong thời khắc lịch sử thế chứ.

 

 

 

A Nhân và Bình bình đã đợi ngoài đường, ba người
háo hức phấn khởi bắt xe buýt ra sân bay. Vân Nhạc trông sư thật lợi hại, thu
nạp Bách Thảo làm đệ tử, thật tuyệt thật tyệt, Bách Thảo sắp thoát thai hoàn
cốt, uy chấn thiên hạ, vô cùng triển vọng, vô cùng triển vọng.

 

Sân bay, sóng người nhấp nhô.

 

Hiểu Huỳnh đứng giữa đám đông, A Nhân và Bình
Bình phát hiện còn hai mươi phút nữa chuyến bay của Bách Thảo mới hạ cánh,.
Phù, họ vẫn còn thời gian để kiểm tra lại trang thiết bị, kiểm tra xong xuôi,
vừa ngẩng đầu lên đã thấy một bóng người từ xa, Hiểu Huỳnh ngớ người, A Nhân và
Bình Bình Ngẩng đầu cũng sững sờ.

 

“Ấy, Sơ Nguyên sư huynh”.

 

Dường như không tin vào mắt mình, A Nhân ngây
người kêu lên, Bình Bình đã phấn khởi vẫy tay gọi:

 

“Sơ Nguyên sư huynh! Sơ Nguyên sư huynh! ở
đây! ở đây.”

 

Qua khe hở của sóng người nhấp nhô trước mặt, Sơ
Nguyên nhìn thấy mấy người họ. Anh mắc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, quần bò
xanh thẩm,người dong dỏng cao, khuôn mắt tuyệt mĩ, khuôn mặt tuyệt mĩ, dáng
người thanh thoát điềm đạm, ánh mắt dịu dàng, đi về phía họ.

 

“Đẹp trai quá! Đẹp quá! Đẹp quá!”

 

A Nhân phấn khích thì thầm vào tai Hiểu Huỳnh,.
ĐỢi khi Sơ Nguyên đến gần, lập tức trở lại ngiêm chỉnh, cùng với Hiểu Huỳnh và
Bình Bình trịnh trọng cúi chào:

 

” Chào Sơ Nguyên sư huynh.”

 

Sơ Nguyên chào đáp lễ

 

“ Sơ Nguyên sư huynh, huynh đến sân bay đón
người hay sao?”, Bình Bình cung kính hỏi. Từ nhỏ cô sùng bái nhất Sơ Nguyên sư
huynh, chính vì Sơ Nguyên nên cô mới xin gia nhập Tùng Bách võ quán.

 

“ Ừ”

 

“ Ha ha”, Bình Bình cười vui vẻ, “ Chúng em cũng
đi đón người!”

 

“Chúng em đi đón Bách Thảo”, A Nhân bổ sung

 

“ Anh cũng vậy” Sơ Nguyên cười

 

“ … “ Bình Bình chưa hiểu “ Cũng là thế nào?”

 

“ Anh cũng đi đón Bách Thảo”, Sơ Nguyên nhìn về
phía cửa ra, ánh mắt cười dịu dàng không ngờ bị ánh nhìn của A Nhân và Bình
Bình bắt gặp

 

“ Ha ha, Sơ Nguyên sư huynh … cũng đi đón Bách
Thảo …”, Bình Bình thoáng ngây người

 

Cũng phải thôi, trước khi đi du học quan hệ giữa
Sơ Nguyên sư huynh và Bách Thảo rất tốt, sau khi về nước mặc dù Bách Thảo và
Nhược Bạch sư huynh yêu nhau nhưng quan hệ giữa hai người vẫn rất tốt. Hình như
Sơ Nguyên sư huynh còn phụ đạo tiếng Anh cho Bách Thảo nữa.

 

Vì thế Sơ Nguyên sư huynh ra tận sân bay đón
Bách Thảo có gì là lạ. Đúng rồi

 

Lắc lắc đầu, Bình Bình vẫn cảm thấy hơi kỳ quặc,
nhất là ánh mắt Sơ Nguyên hướng về phía cửa ra, tại sao …

 

“ Nếu sớm biết Sơ  Nguyên sư huynh cũng đi
đón Bách Thảo thì mọi người cùng đi”, Bình Bình nói vẻ bẽn lẽn, đã nghĩ không
ra thì không nghĩ nữa, hiếm hoi mới có cơ hội ở gần Sơ Nguyên sư huynh như vậy

 

“ Này, sao thế?”

 

A Nhân đẩy nhẹ Hiểu Huỳnh đang tư lự bần thần.
Từ lúc gặp Sơ Nguyên sư huynh vừa rồi, Hiểu Huỳnh cứ như bị một roi từ trên
trời vụt xuống, ngây ngô không nói không rằng.

 

“ Chuyến bay số CZ8209 đã hạ cánh …”

 

Từ đại sảnh sân bay vọng ra tiếng phát thanh
mượt mà êm ru. Được Bình Bình và A Nhân nhắc nhở, Hiểu Huỳnh quyết định tạm
thời không nghĩ nhiều bèn xốc lại tinh thần!

 

“ Mỗi người hai cái, xếp theo thứ tự”

 

Kiểm tra xong những tấm biển chào mừng rất đáng
yêu, Hiểu Huỳnh cũng vui vẻ giơ tấm biển của mình lên. Cô tự nhủ bản thân phải
tin tưởng Bách Thảo, tin tưởng Sơ Nguyên sư huynh, không được suy nghĩ vẩn vơ,
suy đoán linh tinh!

 

“ Còn dư tấm biển nào không?”

 

Giọng Sơ Nguyên từ phía sau vang lên, ngẩn đầu
thấy khuôn mặt dịu dàng tuấn nhã của anh, Hiểu Huỳnh ngây người, giây lát mới
có phản ứng, cúi đầu lục tìm trong xắc

 

“ Chỉ còn cái này.”

 

Hiểu Huỳnh chìa ra một tấm bia hình trái tim,
còn đang do dự thì Sơ Nguyên đã cầm ngay lấy. Đó là một tấm bìa nền trắng bên
trên vẽ một trái tim lớn màu đỏ. Anh ngắm nghía, mỉm cười rồi giơ lên trước
ngực

 

Lòng Hiểu Huỳnh đột nhiên hoảng loạn

 

 

 

“ Bách Thảo ra rồi!”

 

Bình Bình xúc động reo lên, A Nhân vẻ náo nức,
Hiểu Huỳnh mắt sáng lên nhìn về phía cửa ra, ý nghĩ tản mát rối loạn vừa rồi
đột nhiên tiêu tan như mây khói

 

Trên hành lang, lối ra lẫn với dòng người

 

So với lúc đến sân bay Hàn Quốc, vừa xuống sân
bay Bách Thảo đã cảm thấy sân bay nội địa khách đông hơn nhiều. Mặc dù phải
chen chúc một chút nhưng xung quanh toàn những tiếng nói quen thuộc, trang phục
quen thuộc, tất cả đều quen thuộc thân thiết.

 

Đây là lần đầu tiên cô xa đất nước.

 

Đúng hơn một tháng

 

Lại đặt chân lên mảnh đất tổ quốc, trong lòng
trào lên niềm ấm áp

 

“ Đưa anh cầm túi cho”

 

Nhìn vẻ mặt xúc động của cô, Đình Hạo giơ tay
định nhấc dây đeo ba lô trên vai cô. Bách Thảo nghiêng người né, vội nói:

 

“ Thôi ạ, không nặng mà”

 

“ Em nhưu vậy sẽ làm tổn thương anh!” Đình Hạo
lắc đầu, Hiểu không?”

 

“…”

 

Theo dòng người đi ra, Bách Thảo sửng sốt ngây
người nhìn anh, còn chưa kịp hỏi tại sao, đột nhiên nghe thấy những tiếng hoan
hô nhiệt liệt

 

“ Hoan nghênh Bách THảo”

 

“ Thắng lợi trở về”

 

“Hoan nghênh Bách Thảo”

 

“ Thắng lợi trở về”

 

Bên ngoài hành lang đại sảnh, ở chỗ lối ra có
hàng lan can chắn hai bên, ba cô gái mặt tươi như hoa, tay vẫy đều tăm tắp
những tấm biển nhỏ, trên viết những con chữ bay bổng rất đáng yêu giống như
chào mừng một minh tinh

 

“ Hoan, nghênh, Bách, Thảo, trở, về”

 

Trong tiếng hoan hô nhiệt liệt, đứng ngoài cùng
bên trái là Sơ Nguyên ánh mắt anh vượt qua đám người đang mỉm cười nhìn cô,
trong tay anh cũng có tấm bìa là một trái tim lớn màu hồng tươi, giơ trước
ngực.

 

Người như hóa đá, Bách Thảo đứng lặng

 

Mặt cô bất chợt đỏ lựng

 

Thấy Hiểu Huỳnh cùng hai cô gái vui mừng lao
đến, có một số hành khách cầm máy ảnh, tưởng là họ đón tiếp minh tinh nào đó

 

“ Bách Thảo! Bách Thảo!”

 

Ôm chầm lấy Bách Thảo, Hiểu Huỳnh và mấy cô bạn
xúc động lướt tay khắp người cô, vui vẻ kêu lên : “ Trời ơi, cuối cùng cậu cũng
trở về”

 

“ Chúng tớ nhớ cậu quá”

 

“ Mau để tớ xem xem, có gì thay đổi không nào”

 

Nghĩ đến giấc mơ của mình, Hiểu Huỳnh kéo A Nhân
và Bình Bình ra, mắt lóng lánh nhìn ngắm Bách Thảo cả tháng trời không gặp.
Nheo mắt nhìn phải nhìn trái, chợt Hiểu Huỳnh thất vọng kêu lên”

 

“ Sao trông cậu chẳng khác trước gì thế?”

 

“ Thế nào? Bách Thảo làm sao?”, Bình Bình và A
Nhân giật mình bởi nỗi thất vọng đến ngao ngán trong giọng nói của Hiểu Huỳnh,
lập tức đăm đăm nhìn Bách Thảo.

 

Bách Thảo cũng ngớ người, không hiểu gì cả

 

“ Ôi ôi ôi ôi, xem ra cậu vẫn là một người bình
thường”, Hiểu huỳnh thương cảm nghẹn giọng nói

 

“ Không thế thì sao?” A Nhân không hiểu

 

“ Tớ đã nằm mơ, trong mơ thấy cậu xoáy người vọt
lên không tung cú đá, mùa xuân tưng bừng hoa nở khắp nơi, một cú nữa ánh sao
chói lọi cầu vồng bảy sắc” Hiểu Huỳnh chán ngán ngửa mặt than “ Rốt cuộc giấc
mơ đánh lừa tớ, hay là cậu làm tổn thương tớ, tại sao, tại sao cậu vẫn là Bách
Thảo ngây ngô như vậy? Ôi chao chao …”

 

“ Xì”

 

A Nhân đá Hiểu Huỳnh

 

Bình Bình lén kéo Bách Thảo ra một chỗ, ánh mắt
liếc sang người vừa đi bên cô, hỏi nhỏ: “ Bách Thảo sư tỷ, tỷ cùng về với Đình
Hạo tiền bối sao?”

 

Thấy Hiểu Huỳnh không bị đá ngã, Bách Thảo thở
phào. Nghe Bình Bình hỏi vậy, cô bất giác liếc nhìn Sơ Nguyên, đầu óc hỗn loạn,
đột nhiên không biết nói thế nào

 

“ Đúng !”

 

Đình Hạo trả lời thay cô, anh cười xởi lởi lộ
hàm răng trắng bóc khiến Bình Bình ngẩn người nhìn. A Nhân há mồm nhìn Đình hạo
rồi lại nhìn Bách Thảo không thể tin nổi

 

“ Lẽ nào hai người đang hẹn ho?”

 

A, cô nghĩ ra rồi!

 

“ Đình Hạo tiền bối, mấy ngày trước huynh đến võ
quán tìm Bách Thảo, Hiểu Huỳnh không có nhà, chính là em nói với huynh, Bách
Thảo vẫn ở Hàn Quốc chưa về, còn một tháng nữa” , A Nhân miệng vẫn há hốc ngạc
nhiên “ Lẽ nào sau đó huynh bay thẳng sang Hàn Quốc gặp Bách Thảo?”

 

“ Có chuyện đó sao?”

 

Hiểu Huỳnh kinh ngạc ló đầu ra tròn mắt nhìn
Đình Hạo suy nghĩ chốc lát rồi cướp lời A Nhân

 

“ Đã nói vậy, em cũng muốn hỏi! Đình Hạo tiền
bối, có phải huynh đang theo đuổi Bách Thảo? Huynh không những tặng Bách Thảo
điện thoại mà khi ở Hàn Quốc còn tặng hoa cho Bách Thảo?”

 

“ Không có!”

 

Bách Thảo đỏ mặt lập tức trả lừoi

 

“ Mọi người thấy thế nào?”

 

Nhìn Bách Thảo bối rối ĐÌnh Hạo cười ngất, vừa
ngước mắt đã thấy Sơ Nguyên đang nhẹ nhàng đón ba lô của Bách Thảo. Anh cúi đầu
lại mỉm cười, trong ánh mắt ngạc nhiên của Hiểu Huỳnh, anh nói thản nhiên:

 

“ Tôi có việc riêng đến Seoul, vừa may cùng
chuyến với Bách Thảo”

 

“ Thật không?” Hiểu Huỳnh hơi không tin, “ Nhưng
huynh tặng bách Thảo hoa oải hương có nghĩa là ‘ chờ đợi tình yêu’ sao lại
không phải là đang theo đuổi Bách Thảo?”

 

“ Hoa oải hương còn có một ý nghĩa nữa đó là ‘
chờ đợi kỳ tích xảy ra’…”, Đình Hạo cười nhìn Bách Thảo, “ … tôi tin tưởng Bách
Thảo sẽ chiến thắng trong cuộc chung kết lựa chọn tuyển thủ xuất sắc nhất”

 

“ … “

 

Hiểu Huỳnh ngây người, không biết nói sao

 

“ Sơ Nguyên cũng đến à” Đình Hạo vỗ vai Sơ
Nguyên, điềm nhiên xen vào giữa Sơ Nguyên và Bách Thảo cười nói : “ Anh đến đón
tôi sao?”

 

Sơ Nguyên cũng vỗ vai Đình Hạo, mỉm cười: “ Đã
lâu không gặp”

 

Hiểu Huỳnh và A Nhân nhìn nhau, Bình Binh không
hiểu gì, liền nói ngay: “ Sơ Nguyên sư huynh đến đón Bách Thảo …”

 

“ Sao?”

 

Đình Hạo nửa cười nửa không

 

Thấy vậy, Hiểu Huỳnh đột nhiên lại nghi ngờ nhìn
Bách Thảo, nhìn Sơ Nguyên, lại nhìn Đình Hạo mà trong lòng như có tiếng nói
khác.

 

“ Anh”

 

Một giọng nói thanh thanh và bước chân hơi gấp
truyền đến, Bách Thảo ngây người. Giọng nói này rất quen nhưng hình như đã lâu
không nghe thấy, cô nhìn ra …

 

Cô gái từ xa rảo bước đi đến, trong chiếc váy
hai dây màu trắng và dưới ánh nắng sáng lóa hắt từ mái vòm đại sảnh, thiếu nữ
mang một vẻ thanh tân đẹp lạ thường, dáng thon, nụ cười tuyệt mỹ, dịu dàng và
điềm tĩnh

 

Đình Nghi đến bên Đình Hạo, nũng nịu nói, rồi
ngoái đầu ánh mắt lướt qua A Nhân, Bình Bình và Hiểu Huỳnh, cuối cùng dừng lại
trên người Bách Thảo

 

Đình Nghi nhìn Bách Thảo cười mỉm cười nói:

 

“ Cô về rồi”

 

Vâng” Bách Thảo cúi chào

 

“ Chuyến đi Hàn Quốc vui chứ?”

 

“ … Rất tốt”

 

“ Bách Thảo không phải đi chơi”, Hiểu Huỳnh lên
tiếng “ Bách Thảo đã đoạt danh hiệu tuyển thủ ưu tú nhất khóa tập huấn, được
Vân Nhạc tông sư nhận làm đệ tử, hướng dẫn cho Bách Thảo một tháng tròn”

 

“ Vậy sao?” Đình Nghi ngạc nhiên “ Bây giờ họ
vẫn duy trì hoạt động đó sao? Tôi tưởng đã chấm dứt rồi chứ. Bách Thảo, trận
chung kết cô đấu với ai?”

 

“ Kim Mẫn Châu”

 

“A, là Kim Mẫn Châu”, Đình Nghi cười “ Công lực
cô ta có tiến bộ không? Đáng tiếc cô đi tập huấn mà lại không gặp đối thủ thực
mạnh”

 

“ Chị! …”

 

Hiểu Huỳnh tức tím mặt

 

“ Trái tim đáng yêu quá!” không để ý đến Bách
Thảo nữa, nhìn thấy tấm bìa có hình trái tim trong tay Sơ Nguyên, Đình Nghi vui
vẻ bước đến, giơ tay vuốt lên đó cười rạng rỡ

 

“ Anh Sơ Nguyên, cảm ơn anh, em rất thích những
thứ xinh xắn thế này!”

 

Bách Thảo ngây người

 

Cô cũng đang nhìn trái tim đó trong tay Sơ
Nguyên

 

“ Đó là dành cho Bách Thảo!” Hiểu Huỳnh đắc ý,
chắp tay vào eo cười “ Đình Nghi, chị nhầm rồi, đó là Sơ Nguyên sư huynh dành
cho Bách Thảo, không phải cho chị!”

 

“ Thật không?” Đình Nghi nhìn Sơ Nguyên

 

Nhìn Bách Thảo cúi đầu, Sơ Nguyên nói nhẹ

 

“ Đúng, anh ra đón Bách Thảo”

 

“ Ra là thế?”

 

Đình Nghi mím môi, sau đó cơ hồ không quan tâm
gì nữa. Liếc nhìn Bách Thảo rút tấm bia hình trái tim trong tay Sơ Nguyên đi
đến ấn vào tay Bách Thảo, cười khẩy : “ Đúng là trẻ con cái gì cũng muốn đòi,
nếu thích thì cầm lấy, đừng làm hỏng đấy”

 

“Đi thôi”, nói xong Đình Nghi khoác tay Sơ
Nguyên, lại khoác tay Đình Hạo nói “ Chúng ta về thôi”

 

“ Này …!”

 

Thấy hai anh chàng đẹp trai đều bị Đình Nghi kéo
đi, Hiểu Huỳnh cuống quýt, dựa vào đâu, dựa vào cái gì chứ, vừa rồi rõ ràng
Bách Thảo còn là nhân vật chính, Đình Nghi vừa xuất hiện đã cướp đi tất cả

 

“ Đình Hạo, ngày mai tôi mời cậu ăn cơm” Sơ
Nguyên gỡ tay Đình Nghi khoác trên tay mình “ Cậu và Đình Nghi về trước đi, tôi
đưa Bách Thảo và mọi người trở về võ quán”

 

Đình Nghi gượng cười, không biết nói sao

 

“ À, đúng, em thiếu chu đáo quá!” Đình Nghi tỏ
vẻ áy náy, dừng lại hỏi Hiểu Huỳnh “ Các cô đi bằng gì?”

 

“ Xe buýt!”

 

“ Anh, đây là chìa khóa của em”, Đình Nghi cầm
chiếc chìa khóa nói “ Anh đưa Bách Thảo và mấy người về, em có chuyện cần nói
với Sơ Nguyên”

 

Đình Hạo nhìn Bách Thảo hỏi:

 

“ Có được không?”

 

“ … Vâng”

 

Bách Thảo hơi ngẩn đầu, đang định lấy lại ba lô
của mình trong tay Sơ Nguyên thì Sơ Nguyên đã mỉm cười, chuyển chiếc ba lô từ
tay trái sang tay phải, nói với Đình Nghi: “ Đình Nghi, để hôm khác đi”

 

“ Chúng ta về thôi”

 

Nắm cánh tay Bách Thảo, Sơ Nguyên nhấc chiếc ba
lô trong tay, khẽ gật đầu với Đình Hạo, Đình Nghi rồi đưa cô ra phía cổng sân
bay.

 

Hiểu Huỳnh, A Nhân, Bình BÌnh phấn khởi đi theo

 

“ Đừng ngốc nghếch thế”

 

Từ xa, cánh cửa ở đại sảnh tự động mở ra lại
đóng vào, đóng vào lại mở ra. Đình Nghi mím chặt môi đứng nguyên tại chỗ, Đình
Hạo khẽ thở dài rồi kéo tay cô bước đi

 

Đến khi đã ngồi yên ổn trên xe của Sơ Nguyên,
Hiểu Huỳnh vẫn còn say sưa đắc ý bởi vẻ mặt của Đình Nghi, ha ha, quả nhiên
Bách Thảo trở về tất cả đề thay đổi, ha ha ha ha

 

Nhưng …

 

Nhìn hai người ở hàng ghế trên trong xe

 

Bách Thảo ngồi ngay ngắn tay cầm trái tim, Sơ
Nguyên lái xe mắt như cười, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn Bách Thảo, Bách Thảo
cũng thỉnh thoảng đỏ mặt nhìn Sơ Nguyên

 

Hiểu Huỳnh cau mày

 

Đột nhiên lòng lại không vui

 

 

 

***

 

Toàn Thắng võ quán

 

Buổi chiều, gió hè từng trận thổi qua, cành mai
rung rung, tiếng lá rì rào. Trên chiếc bàn vuông dưới gốc mai có một đĩa hạt
mai, một đĩa dưa hất và trà xanh tỏa khói từ chiếc cốc gốm màu tím nhạt, Bách
Thảo đưa cho Khúc sư phụ hộp sâm Cao Ly mua từ Hàn Quốc.

 

“ Cách dùng loại sâm này con đã ghi rõ ở đây”,
Bách Thảo đưa thêm cho ông một tờ giấy, “ trong đó ghi đầy đủ cách dùng sâm Cao
Ly thích hợp cho tình trạng sức khỏe. Mong là sẽ có tác dụng tốt cho sức khỏe
của sư phụ”

 

“ Tốt tốt !” đón hộp sâm và tờ giấy, Khúc Hướng
nam chậm rãi gật đầu

 

“ Cảm ơn Bách Thảo”, Quang Nhã rót thêm nước sôi
vào ấm trà, xen lời “ Đúng là cha cần bồi bổ sức khỏe, mấy hôm trước tôi đưa
cha đi bệnh viện, bác sĩ cũng nói như thế”

 

“ Đi bệnh viên? Tại sao?”, Bách Thảo lo lắng

 

“ Không sao”, hơi nước chè bốc lên, Quang Nhã
cúi đầu, hàng mi ươn ướt “ Thấy cha cứ ho mãi, tôi chưa bao giờ đưa cha đi khám
cho nên mấy hôm trước đã đưa cha đến bệnh viện để tổng kiểm tra sức khỏe”

 

Đặt cốc nước xuống rồi ngồi trở lại bên bàn,
Quang Nhã nhìn nét mặt lo lắng của Bách Thảo, cười nói: “ Đừng lo, bác sĩ nói
cha không có vấn đề gì lớn, chỉ cần chú ý điều dưỡng là được, sâm Cao Ly của cô
mua rất đúng lúc”

 

Bách Thảo ngây người nhìn hai cha con trước mặt.

 

Vẻ gay gắt ngày xưa đã giảm nhiều, Quang Nhã lúc
này cũng như mọi cô gái, trong ánh mắt tươi cười có cả nét âu yếm nũng nịu.
Thân hình người cha không già nua cô đơn nữa, đôi mắt trầm lặng cô đơn đã trở
nên ấm áp. Ngay tiếng lá mai cũng như reo vui hơn mọi ngày.

 

Đây là cảnh tượng cô mong mỏi

 

Cô biết sư phụ muốn Quang Nhã chấp nhận ông

 

Cô luôn nỗ lực giúp ông toại nguyện

 

Tuy nhiên, nhìn cảnh cha con đầm ấm lúc này,
lòng cô bất chợt thấy nao nao như sâu trong lòng có chút hẫng hụt

 

Hoảng hốt di chuyển ánh nhìn, Bách Thảo không
hiểu mình bị làm sao, làn nước mắt không kịp đề phòng trào ra.

 

“ Bách Thảo?” nhận thấy vể bất thường của Bách
Thảo, Quang Nhã nghiêng người lo lắng nhìn cô

 

“ Cô sao thế, đi máy bay mệt quá phải không?”

 

“ Không sao, tôi không sao” Bách Thảo vội lắc
đầu, khống chế tâm trạng kỳ quặc của mình, ngượng nghịu nói.

 

“ Bây giờ tốt rồi”

 

“Con cũng nên chú ý sức khỏe”, Khúc Hướng Nam
nhìn cô “ Tập luyện là quan trọng, sức khỏe là hàng đầu”

 

“ Vâng”

 

“Sau hè này con đã vào lớp mười hai rồi. Phải
thì đỗ đại học, biết không?”

 

“ … Vâng”

 

“ Kinh phí học đại học cho con và Quang Nhã, ta
đã chuẩn bị xong, con không phải lo chuyện đó”

 

“ Sư phụ …”

 

Bách Thảo kinh ngạc ngẩng đầu

 

“ Thật đấy” Quang Nhã khoác tay cô, cười nói “
Cha đã cho tôi xem sổ tiết kiệm, có hai cuốn, một đứng tên cô, một đứng tên
tôi, cha đã tích lũy từ lúc Chúng ta còn nhỏ”

 

“…”

 

Hàng mi run run, những giọt nước mắt vừa kiềm
chế lại trào ra. Bách Thảo bối rối ngoảnh đầu, nước mắt vẫn tuôn như mưa

 

“ Con bé này …” Khúc Hướng Nam thở dài

 

“ Cảm ơn sư phụ” lấy tay gạt những giọt nước mắt
trên má, Bách Thảo đau xót ngẩn đầu : “ Nhưng đợt tập huấn này con được thưởng
một số tiền lớn, đủ kinh phí học đại học”

 

“ Con cũng vậy cha à”, Quang Nhã nói “ Con định
thi vào trường đại học ngay tại thành phố này, nhà hàng chỗ con làm thêm hai
năm vừa rồi họ bảo tiền công của con đã gửi cả vào tiết kiệm cho nên tiền học
phí con có thể tự lo”

 

“ Cha à, số tiền này cứ tạm cất giữ lại đã” mặt
Quang Nhã đỏ lựng, “ Để đến một ngày, con và Bách Thảo lấy chồng thì cha cho
Chúng con làm của hồi môn”

 

Trong gió hè buổi chiều.

 

Ngồi quanh chiếc bàn vuông, Quang Nhã phụ trách
rót trà, ba người lặng lẽ nói chuyện, thời gian chầm chậm trôi qua, ăn xong cơm
tối thoắt cái trời đã khuya.

 

“ Đây là mai tôi tự dầm”

 

Trước lúc cô trở về, Quang Nhã đưa ra một cái âu
gốm nhỏ, mìm cười nhìn cây mai trước sân rồi nói với Bách Thảo : “ Chắc cô
không tin, tháng trước cây mai đột nhiên ra quả hồng hồng, tròn tròn, lúc mới
hái rất chua, tôi dầm đường nên bây giờ ngọt rồi”

 

Bách Thảo cũng ngước nhìn cây mai

 

“ Bây giờ cậu chăm sóc nó sao?”

 

“ Ừ, tôi và cha cùng chăm sóc”

 

Đón âu mai dầm, Bách Thảo định cảm ơn thì dưới
bầu trời đầy sao, Quang Nhã đột nhiên dang tay ôm vai cô, mi mắt rưng rưng. Sau
đó càng ôm chặt hơn mà thủ thỉ nói :

 

“ Cảm ơn cậu, Bách Thảo”

 

 

 

***

 

 

 

Trong ánh nắng giữa hè, tòa tháp trắng toát lấp
lánh tỏa sáng. Bước lên từng bậc thềm cao, Bách Thảo ngẩng nhìn trung tâm huấn
luyện mà cả tháng nay cô không nhìn thấy. Giống như từ trong mơ trở về hiện
thực, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ

 

“ Hôm qua chờ cậu suốt một ngày, chán quá mới rủ
A Nhân đi xem phim” hai tay ôm đầu che nắng, Hiểu Huỳnh vừa bước vừa xuống bậc
thềm vứa trách “ Cuối cùng xem xong phim quay về vẫn chưa thấy cậu, câu đi đâu
vậy?”

 

“ Đi gặp sư phụ”

 

“ Lâu vậy à?” Hiểu Huỳnh không tin “ Sau đó thì
sao, còn đi đâu nữa?”

 

“ … Trên đường về gặp Sơ Nguyên sư huynh”

 

“ …” Hiểu Huỳnh bĩu môi “ Nói những gì?”

 

“ Chẳng có gì” mặt Bách Thảo hơi đỏ “ Sau đó, tớ
đến phòng Nhược Bạch sư huynh, đợi mãi không thấy huynh ấy. Về đến nhà mới biết
muộn quá rồi, cậu đã ngủ. Xin lỗi, Hiểu Huỳnh, tớ không biết cậu vẫn đợi”

 

“ Cậu đợi ở bên ngoài sao?”

 

“ Ừ”

 

Trước đây mỗi dịp hè, Nhược Bạch đều đi làm
thêm. Biết là thời gian này anh không đến nhưng cô cứ đợi, đợi mãi, thầm nghĩ
một phút sau Nhược Bạch sẽ xuất huyện nhưng vẫn không thấy tăm hơi đâu

 

“ À, trong thời gian ở Hàn Quốc, cậu có liên hệ
với Nhược Bạch sư huynh không?”, Hiểu Huỳnh ngúc ngoắc đầu, vẻ mặt có phần là
lạ

 

“ Không”

 

Vân Nhạc tông sư đã lệnh cho cô chuyên tâm luyện
tập, mọi phương tiên liên lạc với bên ngoài đều bị thu giữ

 

“ …”

 

Thấy Hiểu Huỳnh có chuyện muốn nói, Bách Thảo
chăm chú nghe, lát sau đẩy cửa bước vào phòng tập, cảnh tượng trong phòng khiến
cả hai sửng sốt

 

Có đến hơn chục phóng viên tay cầm micrô, máy
ảnh, vai vác máy quay tụ tập trong đại sảnh. Phía trước, một nữ phóng viên xinh
đẹp, tay cầm microo đứng trước ống kính máy quay, đang thuyết minh.

 

“ Hôm nay, Đình Nghi đang quay một quảng cáo mới
cho sản phẩm dầu gội đầu nào đó, cô vừa chiến thắng nữ quán quân Taekwondo
người Nhật Asami Shimizu, trở thành tiêu điểm quan tâm của giới truyền thông.
Sau đây, Chúng tôi sẽ phỏng vấn Đình Nghi …”

 

“ Đi thôi” kéo tay  Bách Thảo đang ngây
người đứng nghe

 

Vào phòng để đồ, Mai linh và Thân Ba cũng đang ở
đó, nhìn thấy hai người, Thân Ba chào Bách Thảo rồi đi ra. Mai Linh xông lại ôm
Bách Thảo, vui vẻ nói:

 

“ Các cậu nhìn thấy chưa?”

 

“ Cậu nói là đám phóng viên kia sao?” Hiểu Huỳnh
mở tủ đựng đồ, giọng không vui “ Mắt có mù đâu mà không thấy!”

 

“ Tớ nói đoạn quảng cáo đang quay cơ, vừa rồi
Chúng tớ chen vào xem được một lúc” Mai Linh hào hứng đỏ cả mặt “ Ôi, lần này
có một siêu sao mày râu cùng quay với Đình Nghi. Cực kỳ đẹp trai, cảnh tớ vừa
xem là pha Đình Nghi quay đầu hất tóc, mái tóc xõa ra, quét qua tay anh chàng,
lãng mạn kinh khủng?

 

“ Cậu ba hoa cái gì vậy!” Hiểu Huỳnh cười nhạt

 

“ Nói gì lạ thế” Mai Linh cụt hứng “ Hiểu Huỳnh
dạo này cậu kỳ kỳ thế nào ấy”

 

“ Tớ kỳ ở chỗ nào? Dù chưa nhìn thấy siêu sao đó
nhưng có đẹp đến đâu, liệu bằng Sơ Nguyên sư huynh của Chúng ta không?”

 

“ A, không …”

 

“ Có bằng Nhược Bạch sư huynh không?”

 

“ Hình như cũng không”

 

“ Chính thế, vậy bảo cậu ba hoa có oan không!”
Hiểu Huỳnh lừ mắt, “ Cùng quay quảng cáo với một ngôi sao có gì là ghê gớm,
khỏi nói Sơ Nguyên sư huynh, ngay Nhược Bạch sư huynh nếu chịu gia nhập làng
giải trí, cứ gọi là ăn đứt mấy sao kia”

 

Mai Linh ngẩn người nghe

 

“ Còn nữa, xin cậu đừng nhắc đến Đình Nghi với
kiểu tôn sùng như vậy” Hiểu huỳnh đóng cửa tủ đánh rầm “ Tôi cho là chị ta còn
thua Bách Thảo, giam mình tự tập lâu như vậy, khi quay trở về bỗng dưng khác
hẳn. cậu thấy đấy, chị ta thay đổi kinh khủng lại còn tham gia cái gì, à ‘Hoa
hậu Taekwondo thế giới”

 

“ Cậu nói xem, thế là thế nào?” Hiểu Huỳnh lừ
mắt với Mai Linh, “ Thế mà gọi là thi à, là diễn thì có! Chỉ là trò mua vui,
làm xấu cả Taekwondo thôi!”

 

“ Cũng không thể nói như vậy, cậu chụp mũ ghê
quá đấy …” Mai Linh hơi khó chịu giải thích “ mặc dù không thể coi thi đấu
chính quy, đúng, tớ thừa nhận có yếu tố giải trí nhưng ít nhất cũng có tác dụng
phổ cập Takwondo đúng không?”

 

Mai Linh càng nói càng hăng

 

“ Hơn nữa, Đình Nghi đẹp như vậy, thi đấu uy
phong như thế nên có chuyện tai tiếng cũng là thường. Ngay giới truyền thông
cũng phải công nhận do tiết mục của Đình Nghi mà gần đây số người học Taekwondo
tăng trông thấy”

 

“ Này, chỉ lòe vậy thôi” Hiểu Huỳnh không bận
tâm “ Chị ta chỉ muốn đánh bóng bản thân. Kiểu thi đó, vừa nhìn đã thấy giả
dối, Asami Shimizu nào, vô địch Nhật Bản gì chứ, chưa bao giờ nghe thấy, đúng
là chưa bao giờ nghe thấy Nhật bản có nhân vật này”

 

“ Cô chưa nghe nói ư?”

 

Trong không khí thoảng mùi thơm dễ chịu như có
ánh sao ùa tới, phòng giữ đồ sáng bừng hư ảo

 

“ Tháng trước, Nhật Bản tổ chức giải vô địch
Taekwondo toàn quốc, võ sinh trẻ Asami Shimizu như con hắc mã, đánh bại lão
tướng Seishi Kimoto vô địch ba năm liền để đoạt chức vô địch” Đình Nghi đến
trước tủ giữ đồ, nói lạnh nhạt “ Seishi Kimoto này chắc chắn cô đã ngeh tên,
Asami Shimizu đánh bại cô ta với tỷ số 5:2”

 

Hiểu Huỳnh cứng người

 

Bách Thảo ngồi thay giày trên ghế dài cũng sững
lại, Seishi Kimoto là bậc lão tướng tuổi gần ba mươi, trong những giải đấu quốc
tế lớn ba năm lại đây, dù chưa đoạt chức quán quân nhưng đều lọt vào vòng chung
kêts

 

Thấy không khí có phần lạ lùng, Mai Linh vội đến
giảng hòa nói liến thoắng “ Đình Nghi, quảng cáo quay xong chưa? Nhanh thế! À
này, hôm nay cậu trang điểm đẹp lắm, chuyên gia có khác! Không biết họ dùng
loại phấn gì mà nhìn sáng mượt tự nhiên, không hề có dấy vết nào, má cũng đẹp,
không biết có phải là dùng phấn nước không, sao cứ như thấm vào da vậy?”

 

“ Hình như hàng của Mỹ, tập xong tớ hỏi lại
chuyên gia”

 

Đình Nghi mỉm cười, lấy lọ tẩy trang trong tủ,
quệt một chút xoa lên mặt lớp son phấn lập tức được tẩy sạch bong

 

“ hiểu huỳnh” im lặng một lát Đình Nghi quay người
nhìn Hiểu Huỳnh đang ngồi gần Bách Thảo, thở dài nói “ Không hiểu tại sao cô
lại nói tôi như vậy”

 

“ Còn nhớ ngày trước, mỗi lần tôi đến Tùng Bách
võ quán, cô luôn đuổi theo tôi, vui vể gọi ‘Đình Nghi sư tỷ’. Cô bắt đầu ghét
tôi từ bao giờ vậy?” Đình Nghi tức giận, giọng run run : “ Tôi phải đi quay
nhiều quảng cáo mất rất nhiều thời gian, thậm chí trận đấy trong đội lần trước
tôi còn thua Bách Thảo”

 

Mai Linh nôn nóng nhìn Đình Nghi, lại nhìn Hiểu
Huỳnh

 

Bách Thảo ngơ ngác quay đầu, thây hai bàn tay
Hiểu Huỳnh đang thắt giây chợt dừng lại

 

“ Hết thời gian tự luyện tập, tôi không muốn
tham gia cuộc thi đó, lúc đầu đài truyền hình mời, tôi đã từ chối thẳng” Đình
Nghi nói tiếp “ Nhưng tình hình về sau như cô thấy trên ti vi, Asami Shimizu
đến đây đã có chuẩn bị, từng đánh bại tuyển thủ nhiều nước, ngay cả bốn đại
diện của Đoàn thanh niên Trung Quốc cũng bị đánh bại”

 

“ Làm thế nào đây? Tôi cứ khư khư giữ sĩ diện,
tiếp tục từ chối tham gia để cho Asami Shimizu kia đi thẳng đến thắng lợi không
hề gặp đối thủ ở Trung Quốc ư?” Đình Nghi nhắm mắt “ Xin lỗi, tôi không làm
được dẫu chỉ là tiết mục giải trí, đãu tôi bị người ta cho là phô trương, thích
thể hiện, thích chơi trội, tôi cũng nhất quyết đánh bại cô ta”

 

“ Đình Nghi …”

 

Mai Linh rớm nước mắt

 

“ Còn quảng cáo hôm nay là hợp đồng tôi ký từ
hai năm trước, tôi nhất định phải thực hiện” Đình Nghi trấn tĩnh “ Những gì tôi
làm được, chỉ là cố không để ảnh hưởng đến luyện tập bình thường của người khác
cho nên mới hơn năm giờ sáng đã bắt đầu quay, đến giờ đã xong”

 

“ Hiểu Huỳnh tôi biết cô rất quý Bách Thảo, Bách
Thảo là bạn tốt” Đình Nghi cười đau khổ, nhìn Hiểu Huỳnh lặng lẽ không nói “
Nhưng, cô có thể đừng nhìn tôi bằng cặp mắt đó được không?”

 

*****

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+