Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thiếu nữ toàn phong 4 – chương 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 2.

Cửa kính phòng tập một lần nữa bị đẩy ra, trước mắt các đệ tử Nhược
Bạch vẫn vẻ lạnh lùng quen thuộc đi vào, chỉ có một mình anh, không thấy Bách
Thảo.Anhkhông đứng vào hàng mà đứng đằng sau huấn luyện viên Thẩm Ninh.
Lòng Diệc Phong bỗng trùng xuống, anh hiểu Bách Thảo đã thất bại.

Khi các tuyển thủ lặng lẽ luyện tập, Nhược Bạch lặng lẽ đi theo huấn luyện viên
Thẩm, quan sát cô hướng dẫn thao tác và kỹ xảo cho các đệ tử. Không khí phòng
tập căng như dây đàn, ngoài Đình Nghi gần như không quan tâm thì các đệ tử khác
thỉnh thoảng lại liếc trộm Nhược Bạch.

Hiểu Huỳnh rất muốn hỏi Bách Thảo đi đâu.

Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm lạnh của Nhược Bạch, cô không có can đảm.

Khi buổi tập sáng kết thúc, Bách Thảo sắc mặt tái nhợt mới đẩy cửa bước vào,
thẫn thờ giống như người mộng du, Nhược Bạch ngoái đầu thản nhiên liếc cô. Cô
vừa đến chỗ đồng đội đang tập thì huấn luyện viên Thẩm Ninh tuyên bố buổi tập
kết thúc.

“Không sao chứ?”

Sau khi đội ngũ được tập hợp, Hiểu Huỳnh đứng vào vị trí trước đây vốn là của
Nhược Bạch, lo lắng nhìn dáng vẻ ngơ ngẩn của Bách Thảo.

“Thực ra, làm huấn luyện viên cũng không có gì là không tốt”, cười
khan mấy tiếng, Hiểu Huỳnh cố an ủi Bách Thảo, “Nhược Bạch sư huynh nhất
định sẽ trở thành huấn luyện viên giỏi, sau này có thể làm rạng danh Tùng Bách
võ quán!”

Mắt Bách Thảo đột nhiên như bị hút vào tấm nệm.

Trên tấm nệm có những giọt mồ hôi của đồng đội, dưới ánh mặt trời mùa thu hắt
qua cửa kính, chúng long lanh như ngọc. Ngày trước, trong vô số giọt mồ hôi đó
có những giọt thuộc về Nhược Bạch…

“Bách Thảo ra khỏi hàng!”

Giọng huấn luyện viên Thẩm Ninh khiến Bách Thảo sực tỉnh,giật mình,ngẩng đầu vô
ý thức ngước nhìn Nhược Bạch, rồi ra khỏi hàng, cúi đầu trước huấn luyện viên
Thẩm:

“Có”

“Buổi truyền hình trực tiếp tối qua , tôi đã xem”, ánh mắt sắc, nhưng
không có ý phê phán thái độ lơ đãng vừa rồi của cô, “Qua trận đấu với
Katou, em đánh giá cô ta thế nào?”

Bách Thảongây ra.

Suy nghĩ nghiêm túc một hồi,bình tĩnh trả lời:

“Katou túc pháp linh hoạt, tấn công và phòng thủ đồng đều, thực lực các
mặt đầu rất ưu tú, không cókhuyết điểm rõ rệt, nhưng cũng không có ưu thế nổi
trội, là một tuyển tủ rất cân bằng.”

Đứng sau lưng, cách Thẩm Ninh một bước.

Nhược Bạch lặng lẽ nhìn cô.

“So với Kim Mẫn Châu và Lý Ân Tú em gặp ở Hàn Quốc thì thế nào?”,
Thẩm Ninh lại hỏi.

“Thực lực của Lý Ân Tú mạnh hơn nhiều”, Bách Thảo do dự một lát lại
tiếp, “Giữa Katou và Kim Mẫn Châu… thì Kim Mẫn Châu kiêu căng nóng
nảy,nhưng ra chân đặc biệt hung hãn, nếu Katou đấu với Kim Mẫn Châu, em cho
ràng Kim Mẫn Châu có khả năng chiến thắng nhiều hơn”.

Nhớtới mấy lần Kim Mẫn Châu thi đấu ở Xương Hải võ quán, Lâm Phong và Thân Ba
lặng lẽ gật đầu. Kim Mẫn Châu tuổi còn nhỏ, một hai năm nữa có thể trở thành vô
địch Taekwondo thế hệ mới.

“Kim Mẫn Châu mấy lần thua cô, cô vẫn đánh giá cô ta cao như vậy!”,
cười nhạt, Đình Nghi nói, “Người biết sẽ cho là cô không tin mắt, người
không biết sẽ nghĩ cô đề cao Kim Mẫn Châu để tự đề cao bản thân”.

Bách Thảo sững người.

“Cho dù Katou mạnh đến mấy, cũng đã thua Bách Thảo mà còn thua rất
thảm”, từ trong đội ngũ, Hiểu Huỳnh lẩm bẩm, âm lượng đủ để mọi người đều
nghe thấy.

Mặt Đình Nghi rắn đanh.

Ai cũng biết cô đã thua Katou, chính sau khi đánh bại cô,Katou liên tục chiến
thắng mới trở thành nhân vật nổi tiếng và thu hút mạnh mẽ sự quan tâm của dư
luận trong thời gian này như thế. Còn Bách Thảo không chỉ kết thúc huyền thoại
Katou mà còn thắng với tỉ số áp đảo.

Như bị một cái tát vào mặt.

Bắt đầu từ tối qua, cái tên Thích Bách Thảo liên tục xuất hiện trên các phương
tiện truyền thông. Buổi sáng khi cô đến trung tâm huân luyện, đã có một số phóng
viên chờ phỏng vấn Bách Thảo, thậm chí mấy phóng viên thiếu nhạy cảm còn hỏi
cảm tưởng của cô về trận đấu tối qua.

Đình Nghi lạnh lùng nhìn Bách Thảo.

Hiểu Huỳnh là bạn thân của Bách Thảo, cô ta nói vậy là cố tình khiêu khích cô.

“Giải vô địch Taekwondo thế giới lần này, Katou và Kim Mẫn Châu đểu
tham gia, một trận so tài đáng xem”, như không để ý đếnkhông khí căng
thẳng giữa Đình Nghi và Hiểu Huỳnh, Thẩm Ninh liếc nhìn Bách Thảo nói,
“Còn nữa, ban tổ chức cuộc thi hậu Taekwondo thế giới vừa gọi điện đến mời
em tiếp tục tham gia, ý em thế nào?”
Bách Thảo ngẩn người.

Cuộc thi này vốn dĩ Nhược Bạch ghi tên thay cô, sau trận thắng tối qua, cô
không hề nghĩ đến việc có nên tiếp tục tham gia hay không.

Bất giác ngước nhìn Nhược Bạch.

Nhược Bạch vẫn cúi đầu đứng yên, dường như đó là chuyện không liên quan đến
anh. Tâm trạng vốn trầm lắng, vốn định mở miệng nói, không, em không muốn tham
gia tiếp!

Nhược Bạch ngước mắt nhìn.

“…”, lời như tắc nghẹn trong cổ họng, miệng lắp bắp:

“Em… vẫn chưa quyết định…”

“Ngày mai nói lại với tôi.”

Sau đó huấn luyện viên tuyên bố kết thúc buổi tập.

“Đương nhiên phải tiếp tục!”, huấn luyện viên Thẩm vừa đi khỏi Hiểu
Huỳnh đã xông đến nói to, “Giải thưởng rất lớn, lại được báo chí truyền
hình quan tâm, nhất định sẽ nổi tiếng”.
Nhược Bạch cũng theo sau huấn luyện viên Thẩm ra khỏi phòng tập.

Nhìn theo bóng anh.

Bách Thảo đứng sững tại chỗ

Hiểu Huỳnh vẫn liến thoắng bên tai nhưng cô không nghe thấy gì hết. Màđến khi
Hiểu Huỳnh đẩy mạnh vào người, Bách Thảo mới sững sờ quayđầu, thấy Đình Nghi
đứng trước mặt, hỏi cô:

“Chiều nay khoảng sáu giờ có rỗi không?”

“…Có”

“Đến hiệu bánh pizza Tất Thắng, tôi có chuyện muốn nói với cô”, nói
xong Đình Nghi đi thẳng, để lại Hiểu Huỳnh trợn mắt và Bách Thảo ngơ ngác.

***
Ngoài chuyện Nhược Bạch sư huynh đột nhiên biến thành huấn luyện viên, khoảng
thời gian còn lại của ngày hôm đó đối với Hiểu Huỳnh sao mà hoàn mỹ đến thế!

Sau khi kết thúc buổi tập, bên ngoài võ quán lại có mấy phóng viên đang chờ
phỏng vấn Bách Thảo! Mặc dù trước ống kính và micro Bách Thảo có hơi bối rối,
nhưng đó là vẻ đẹp giảndị và chất phác. Nhìn nụ cười thân thiện và hài lòng của
phóng viên, Hiểu Huỳnh cười thầm, dường như cô đã nhìn thấy tương lai sáng rực
củaBách Thảo.

Đến trường.

Ánh mắt của các bạn hướng vào Bách Thảo như lần đầu nhìn thấy cô, đi đến đâu cô
cũng nhận được những cái nhìn thản nhiên thán phục. Các bạn đuanhau xin chữ kí
Bách Thảo, trong số đó có cả những bạn cùng lớp, khác lớp, thậm chí khác
trường.

Hi hi hi!

Thì ra cảm giác của người nổi tiếng là như thế.

Hèn chi bao nhiêu người muốn trở nên nổi tiếng. bây giờ mới chỉ đứng cạnh Bách
Thảo để hưởng chút thơm lây, cô đã lâng lâng hạnh phúc lắm rồi!

Buổi chiều tan học, Sơ Nguyên lái xe đến cổng trường, Hiểu Huỳnh thấy vậy liền
viện cớ đi hẹn với bạn, nhất định không chịu lên xe,cười khúc khích rồi khoác
ba lô chạy biến mất. Thấy Bách Thảo ngơ ngẩm như mất hồn,Sơ Nguyên vừa hỏi
chuyện vừa lái xe mới biết tình hình của Nhược Bạch.

“Nhược Bạch muốn từ bỏ tư cách tuyển thủ?”

Giọng anh ngạc nhiên vẻ nuối tiếc, sau đó sơ Nguyên không nói gì thêm, hơi nhíu
mày, lặng lẽ lái xe.

Rất nhiều câu của Nhược Bạch, Bách Thảo không nói với Sơ Nguyên.

Từ sáng sớm đến giờ, người cô như bịbó chặt, không thể suy nghĩ,
không thể tiếp thu bài, không thể nhìn rõ cảnh vật, tất cả đều quay cuồng hỗn
loạn, mọi giác quan chợt trở nên đờ đẫn.

“Có lẽ Nhược Bạch thực sự muốn làm huấn luyện viên.”

Trên đường trở về Tùng Bách võ quán, Sơ Nguyên an ủi:

“Tùng Bách võ quán trên thực tế luôn do anh ấy đảm trách,
những đệ tử do Nhược Bạch đào tạo không ít người trở thành những hạt giống xuất
sắc, trong đó có những người em quen như Tú Cầm, Tú Đạt thậm chí Diệc
Phong.”

Bách Thảo hoang mang nhìn ra ngoài cửa kính.

“Hơn nữa Nhược Bạch đã quá mệt…”

Khẽ thở dài, Sơ Nguyên nói tiếp:

“Nhược Bạch vừa phải tập luyện để thi đấu vừa phải hướng dẫn
các đệ tử của võ quán, lại chuyên phụ trách huấn luyện lớp nghiệp dư của trung
tâm, lại phải hoàn thành chương trình học ở trường, rồi còn đi làm thêm, cứ như
thế sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, từ bỏ tư cách tuyển thủ, mặc dù rất tiếc nhưng
rất cần thiết cho sức khỏe của anh ấy.”

Mi mắt Bách Thảo rung rung.

Một ý nghĩ bất chợt lóe khiến người cô cứng đờ, môi táimét, kinh
hãi nhìn Sơ Nguyên:”Lẽ nào là do sức khỏe? Có phải Nhược Bạch sư huynh bị ốm?”.
Khi ở Hàn Quốc, Nhược Bạch sốt dai dẳng như thế, ho lâu như vậy, gần đây
người gầy đi trông thấy…

Môi không còn sắc máu!

Hai tay run run!

Đèn đỏ ở ngã tư chuyển sang xanh, chiếc xe sau liên tục bấm còi,
Sơ Nguyên vòng xe qua ngã tư. Trên vỉa hè có mộttốp học sinh vừa tan trường
cười nói ồn ào, anh chầm chậm xoay vô lăng.

Nhìn sắc mặt đột nhiên táimét của cô.

Sơ Nguyên nhíu mày, nhớ đến lời hứa với Nhược Bạch.

“Dạo trước đúng là Nhược Bạch quá mệt mỏi”, đắn đo một
lát, Sơ Nguyên thận trọng, “Nếu cứ kéo dài như vậy, sợ là sức khỏe anh ấy
không chịu nổi”.

“Vậy bây giờ Nhược Bạch sư huynh…”

Tâm trạng thẩm lo lắng, cô đăm đăm nhìn Sơ Nguyên!

“Bây giờ đã tốt nhiều rồi!”.Sơ Nguyên mỉm cười, chầm chậm
xoay vô lăng, không xa phía trước là Tùng Bách võ quán, “Chỉ cần nghỉ ngơi
hợp lí và bồi dưỡng tốt là không có vấn đề gì.”

Thở phào.

Tâm trạng thấp thỏm lo lắng cũng dần trở lại bình thường.

Sau cơn sợ hãi, người toát mồ hôi rồi ngây ra một lát, cô đột
nhiên cảm thấy bây giờ chẳng còn gì quan trọng nữa, chỉ cấn Nhược Bạch sư huynh
thật sự khỏe mạnh, chỉ cần Nhược Bạch sư huynh thực sự muốn thế, thi đấu hay
không cũng chẳng có gì quan trọng nữa!

Đến Tùng Bách võ quán, Sơ Nguyên vừa dừng xe, Bách Thảo đã nhanh
tay mở cửa chui ra!

“Em đi tìm Nhược Bạch sư huynh!”

Cô chỉ nói có thế, cắm đầu chạy về phía phòng tập, không ngoái
lại!Nhìn bóng cô chạy vút như con hươu nhỏ, Sơ Nguyên mỉm cười lắc đầu rồi chợt
nhìn thấy chiếc ba lô cô để quên trên xe.

Vẫn còn sớm.

Phòng tập không có ai.

Chạy nhanh, thở hổn hển, Bách Thảo phi thẳng đến phòng tập. Bước
chân cộc cộc trên hành lang gỗ, cô thở gấp, trán toát mồ hôi, giơ tay kéo cánh
cửa “soạt” một tiếng…

Nhược Bạch ngồi khoanh chân, nhắm mắt.Có làn gió thổi qua.

Chiếc chuông gió ngân vang dưới mái hiên yên tĩnh.

“Nhược Bạch sư huynh…”

Xông đến trước mặt anh, khuôn mặt trái xoan của cô ửng hồng, bàn
tay nắm chặt, nhìn khuôn mặt bình thản của anh, cô nói:

“Em bằng lòng!”

Nhược Bạch chậm rãi mở mắt.

Anh nhìn cô, cơ hồ như không hiểu câu nói không đầu không cuối đó.
Môi mấp máy mấy lần, tay càng nắm chặt, ngực phập phồng, cô nói:

“Huynh muốn em làm gì, em sẽ làm như thế!”

Nhược Bạch nhìn cô rất lâu.

Đôi mắt bình thản giống như núi tuyết xa xôi, anh trầm ngâm không
nói, dường như muốn biết cô thực lòng tình nguyện. Một lúc lâu sau, anh nhàn
nhạt hỏi:

“Cho dù sau này thi đấu chỉ là vì tôi?”

Bách Thảo cắn môi gật đầu.

“Cho dù tôi muốn em tham dự cúp thế giới, giành tư cách tham
gia từ tay Đình Nghi?”

“Vâng!”

“Tại sao?”, Nhược Bạch hơi cao giọng, “Buổi sáng em
còn chỉ trích tôi như vậy, tại sao giờ lại bằng lòng chấp nhận tất cả?”

“…”

Bách Thảo ngây người nhìn anh, không, cô vẫn không thể chấp nhận
anh từ bỏ tư cách thi đấu.

Nhưng.

Mấy năm nay sớm chiều bên anh, Nhược Bạch đã giống như một người
thân của cô, cô không thể làm anh buồn cũng như không thể chịu được cảm giác xa
anh. Anh là Nhược Bạch sư huynh của cô, cô đã quen nghe lời anh, bất luận việc
gì, cô đều tin anh làm đúng.

“Dạo này… huynh có khỏe không?”

Đắn đo một lát, không trả lời câu hỏi của anh mà lại hỏi một câu
chẳng liên quan.

“Vẫn khỏe.”

Nói gọn một câu, Nhược Bạch đứng lên, không hỏi gì thêm liền giục
cô:”Đi ăn cơm thôi, sau bữa tối nửa giờ nữa đến đây tập bù buổi
sáng”.

“Vâng!”

Nghe thấy giọng Nhược Bạch nghiêm khắc yêu cầu như mọi ngày, lòng
Bách Thảo rộn vui, mắt sáng lên trả lời lớn! Cúi gập người chào anh, cô đang
định về ăn cơm, đột nhiên ngẩn người, sực nhớ mình đã quên một việc rất quan
trọng…

Khi Bách Thảo vội vàng đến hiệu bánh pizza Tất Thắng thì đã sáu
giờ bốn mươi phút, là lúc cửa hiệu đông nhất. Trên chiếc sofa góc trong cùng,
Đình Nghi đã hơi sốt ruột.

“Xin lỗi, tôi đến muộn!”

Lòng hơi bất an, Bách Thảo xin lỗi.

“Ngồi đi.”

Cố kiềm chế tâm trạng, Đình Nghi ra hiệu cho cô ngồi, đưa thực đơn
cho cô, nói:”Cô chọn món đi, bữa này tôi mời.”

Bách Thảo vội lắc đầu:

“Không, không cần, tôi không đói.”

Bách Thảo đã đến ăn ở đây một lần, biết hiệu này rất đắt.

Đình Nghi liếc cô, vẫy tay gọi phục vụ mang đến cốc nước lạnh. Sau
khi Bách Thảo uống hai ngụm nước, Đình Nghi mới từ từ mở miệng:

“Cô đã vội như vậy, tôi cũng đi thẳng vào vấn đề.”

Bách Thảo hơi sửng sốt.

Đang định nói mình không vội đi.

“Tôi có thể nhường cho cô tham dự giải vô địch Taewkondo thế
giới”, Đình Nghi nhìn cô nói thẳng.

Lần này Bách Thảo sửng sốt thật sự.

Cô ngẩn ra nhìn Đình Nghi.

Không tin Đình Nghi nói ra câu đó.

“Để giành tư cách tham dự giải đấu, cô đã hao tâm tổn sức quá
nhiều”, Đình Nghi nhếch mép,ánh mắt giễu cợt, “Ngay từ hồi còn ở Hàn
Quốc, cô đã tung tin mình là người bách chiến bách thắng đợt tập huấn, hai lần
đánh bại Kim Mẫn Châu. Việc giành được danh hiệu tuyển thủ ưu tú nhất, mục đích
chẳng qua là muốn huấn luyện viên Thẩm để mắt đến cô. Sau khi về nước, cô biết
tôi gần như chắc chắn tham gia giải vô địch thế giới, liền bắt đầu giở
trò…”

Bách Thảo sững người.

“Cô biết rõ tình cảm của tôi với anh sơ Nguyên, liền ra tay
từ đó”, ánh mắt u ám lành lạnh, Đình Nghi nhìn cô, thong thả nói,
“Hôm liên hoan, cô cố tình giả say để quyến rũ Sơ Nguyện. Sơ Nguyên
luôn coi cô là tiểu muội hiền lành nên đã trúng quỷ kế của cô. Cô dùng anh
sơ Nguyên để chọc tức tôi, khiến tôi không nén được giận nói năng không cân
nhắc, khiến đồng đội xa lánh, khiến Sơ Nguyên không thích tôi nữa”.

“…”

Bách Thảo đờ đẫn nắm chặt cốc nước, trong lòng muốn nói không
phải, không phải, nhưng cô biết, bất luận nói thế nào thì Đình Nghi cũng không
tin.

“Tôi đã đánh giá thấp cô, cô quả thật rất thủ đoạn”,
cười cay đắng, Đình Nghi cúi mặt, hàng mi cong chuốt mascara, “Tôi không
kìm được giận, anh Sơ Nguyên cho rằng tôi bắt nạt cô nên đã hủy hôn”.

“…”

Bách Thảo sững người ngồi im.

Hủy hôn…

Thì ra Sơ Nguyên sư huynh và Đình Nghi có hôn ước…

“Cho nên tôi thua Katou.”

Tay cầm ống hút trong cốc trà chanh, Đình Nghi khinh khỉnh nhìn
cô:

“Nếu tôi không bị phân tâm vì chuyện của Sơ Nguyên, cô tưởng
là Katou có thể thắng tôi thật sao? Katou nên cảm ơn cô mới phải, nếu cô không
khiến tôi bị tác động như thế thì sao cô ta có cơ hội chiến thắng sáu trận?! Cô
không mê muội đến mức cho là đánh bại Katou từng thắng tôi là có thể chứng minh
thực lực của cô hơn tôi chứ?”

“…”

Bách Thảoim lặng.

“Mặc dù giới truyền thông bị cô đánh lừa, dù những khán giả
không biết gì về Taekwondo có thể cho là thực lực cô không tồi, nhưng huấn
luyện viên Thẩm và những quan chức ở Cục thểdục thể thaoquốc gia đều biết, cô
hoàn toàn không xứng đứng ngang với tôi!”, Đình Nghi cười khẩy nhìn cô,
“Bất luận cô dùng bao nhiêu thủ đoạn, cũng không thể tham gia giải vô địch
Taekwondo thế giới lần này!”

“…”

Nhìn Đình Nghi, Bách Thảo vẫn imlặng.

Cô không muốn giải thích những điều mà Đình Nghi quy cho cô như
vậy. Còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy Đình Nghi đứng ngoài phòng tập của Tùng
Bách võ quán, dịu dàng tao nhã, xinh đẹp, mang ánh sáng và vẻ thuần khiết của
ánh trăng.

Còn Đình Nghi bây giờ.

Xa lạ đến mức cô không muốn giải thích bất cứ điều gì.

“Chỉ cần tôi rút lui, cô mới có cơ hội tham gia giải
đấu”, dùng ống hút khuấy mấy viên đá nhỏ trong cốc trà chanh, Đình Nghi
cười nhạt, “Bây giờ, Thích Bách Thảo, chỉ cần cô cầu xin, tôi sẽ nhường cô
tham gia giải đấu đó”.

Bách Thảo ngây người nhìn Đình Nghi.

“Sao lại ngây ra thế”, Đình Nghi cau mày, “Vui quá
không nói được ư?”

“…Tại sao?”

Đầu Bách Thảo như bị đóng băng, tại sao những việc xảy ra hôm nay,
những câu nghe thấy ngày hôm nay tất cả đều khiến cô không thể lí giải nổi.

“Nhưng, tôi yêu cầu cô bắt đầu từ bây giờ không được bám lấy
anh Sơ Nguyên…”

Lặng lẽ nhìn cô, Đình Nghi nói rõ từng chữ.

“…Không được gặp, không được nói chuyện, cho dù anh ấy đến
tìm, cô cũng phải lập tức bỏ đi!Chỉ cần cô làm được như vậy,tôi sẽ nhường tư
cách tham gia giải đấu cho cô!”

“Nhường….”

Bách Thảo sững người nhắc lại.

“Đúng, chỉ cần tôi có tình bị thương trong khi tập, không thể
tham gia thi đấu, huấn luyện viên Thẩm sẽ tự khắc xem xét để cô đi thay
tôi”, Đình Nghi nôn nóng, “Thếnào, chẳng lẽ cô không tin tôi?”

Bách Thảo vô cùng hoang mang.

Trong quãng thời gian này, để giành tư cách tham dự giải đấu đó,
Nhược Bạch và cô đã nỗ lực vượt bậc để chứng minh thực lực của mình, thậm chí
cô còn tham gia cả cuộc thi Hoa hậu Taewkondo thế giới. Nhưng Đình Nghi có tư
cách đại diện cho nước nhà tham dự lại có thể dễ dàng nhường cô như vậy sao?

“Chị!”

Hiểu suy nghĩ của cô qua một chữ nhắc lại đó, Đình Nghi sầm mặt
giận dữ nói:

“Cô muốn từ bỏ hay sao? Sau giải vô địch thế giới lần trước,
tôi tập luyện lâu như vậy, lẽ nào không muốn đánh bạiLý Ân Tú, không muốn đánh
bại Katou, không muốn đoạt cúp vàng? Cô tưởng tôi thích nhường cô sao?!”

“Vậy…”

“Nhưng anh Sơ Nguyên quan trọng hơn tất cả”, mệt mỏi
nhắm mắt, Đình Nghi cơ hồ không muốn nhìn đứa trẻ trước mặt, “Cô đã muốn
tham gia như vậy, tôi sẽ dùng nó… để đổi lấy anh Sơ Nguyên”.

***

Trong hiệu bánh pizza chật khách.

Ở Tùng Bạch võ quán đã qua bữa tối.

Bên ngoài cửa sổ ráng đỏ mây trời, đứng trước bàn, Nhược Bạch đang
luyện thư pháp. Diệc Phong đẩy cửa bước vào, thấy Nhược Bạch chăm chú tập viết,
sầm mặt hỏi:

“Cô ấy có biết không?”

“Ai?”

Ngòi bút lông vẫn lướt nhanh trên giấy, Nhược Bạch lơ đãng hỏi.

“Bách Thảo”, Diệc Phong nhíu mày, “Cô ấy biết để
tăng cường luyện tập cho cô ấy, cậu đã từ bỏ luyện tập, đi làm cái chân trợ
giảng ma quỷ nào đó không?!”

Ngòi bút dừng lại, Nhược Bạch vẫn cầm bút đứng trên bàn:

“Không liên quan đến cô ấy.”

“Không liên quan?!”, Diệc Phong đứng phắt dậy, sải bước
đến bàn nhìn Nhược Bạch, “Cậu có dám thề? Nếu chuyện này quả thực có liên
quan đến Bách Thảo thì sau này cô ta thi đấu sẽ thất bại!”

Mặt Nhược Bạch biến sắc.

“Quả nhiên là thế!”Diệc Phong thở dài, “Nếu biết cô ta
khiến cậu từ bỏ Taekwondo sớm như vậy, lúc đầu không nên nhận cô ta vào Tùng
Bách võ quán cho rồi!”

“Đó là quyết định của tôi.”

Bút lại chấm mực, Nhược Bạch lại tiếp tục tập viết theo bản chữ
mẫu trong cuốn Hoàng châu hoàn thực thi thiếp do Bách Thảo mua ở hiệu sách cũ
tặng anh.

“Diệc Phong, có lẽ tôi là huấn luyện viên phù hợp hơn làm
tuyển thủ.”

Những con chữ hiện lên trên mặt báo cũ, nét bút tươi màu mực thành
thạo rắn rỏi, Nhược Bạch khẽ cười nói: “Nhìn cô ấy từng bước trưởng thành,
tôi còn hài lòng hơn nhiều so với bản thân mình thi đấu thắng lợi”. Khi ở
Hàn Quốc, anh đánh bại Mân Thắng Hạo, những vẫn không thấy vui bằng khi thấy
Bách Thảođánh bại Kim Mẫn Châu.

 “Vậy tại sao cậu không chịu thừanhận?”

 “Sao?”

Cậu nhất định dương mắt nhìn Sơ Nguyên cặp kè với cô ấy ư?”,
Diệc Phong nhăn nhó, “Tôi thật không hiểu, cậu đã thích Bách Thảo đến mức
từ bỏ bản thânđể giúp cô ấy, tại sao không chịu nói cho cô ấy biết? Cậu bảo tôi
đi giúp Hiểu Huỳnh, bây giờ Bách Thảo đã yên trí là tôi và Hiểu Huỳnh có quan
hệ với nhau nên đã bắt đầu chấp nhận Sơ Nguyên! Nhược Bạch, cứ thế này rồi cậu
sẽ hối hận cho xem!”

Nhược Bạch rửa bút lông trong bình nước.

Từng vòng từng vòng.

Mực đen loang dần.

“Cô ấy thích Sơ Nguyên, Sơ Nguyên cũng thích cô ấy”, cắm
bút lông đã rửa sạch vào ống, Nhược Bạch nói, “Tôi chỉ mong cô ấy có thể
chuyên tâm khi tập luyện”.

Diệc Phong đang định nói, bỗng bên ngoài có tiếng gõ cửa, anh ra
mở cửa, không ngờ người đứng ngoài lại là Sơ Nguyên.

***

Trong hiệu bánh pizza.

“Chuyện về Sơ Nguyên sư huynh tôi xin lỗi…”, bối rối
cúi đầu, Bách Thảo đỏ mặt ấp úng, “Mặc dù tôi không phải như chị nghĩ, cố
tình… Sơ Nguyên sư huynh … nhưng, bất luận thế nào tôi đã làm tổn thương
chị, tôi xin lỗi…”

Đình Nghi lạnh lùng nhìn cô.

Cô biết, Thích Bách Thảo làm những việc đó là vì giải vô địch
Taekwondo thế giới, nếu cô nhường cho cô ta tham gia , Thích Bách Thảo cũng sẽ
buông thứ cô cần. Cô hi vọng lúc này sơ Nguyên có mặt ở đây, có thể tận mắt
chứng kiến tâm địa của cô ta.

“Nếu chị… nếu chịthích Sơ Nguyên sư huynh….”, giọng
hơi lắp bắp, lòng cô se lại, tay bấtgiác nắm chặt chiếc cốc thủy tinh,
“Cho dù gặp gỡ, nói chuyên hay là… tôi đều không quan tâm, cũng không quấy
rầy hai người…”. Sơ Nguyên sư huynh với Đình Nghi vốn là quan hệ thân
thiết, nếu vì cô mà họ xa nhau, cô cũng áy náy không yên.

Chỉ có điều, tại sao khi nói ra những lời đó…

Lòng cô se thắt nghẹn ngào?

Đình Nghi cau mày.

Chỉ có thế, không đủ.

“Nhưng tôi không cần trao đổi như thế.”

Hít một hơi, mặt vẫn khổ não, Bách Thảo bỏ chiếc cốc xuống bàn,
nhìn Đình Nghi:

“Tôi hi vọng có thể cạnh tranhcông bằng với chị để giành tư
cách tham gia giải đấu, cho dù cuối cùng không giành được tôi cũng cảm ơn chị
đã cho tôi cơ hội.”

“Cái gì?”

Đình Nghi tưởng mình nghe nhầm, Thích Bách Thảo từ chối cuộc trao
đổi này ư? cô đã hai tay dâng cho cô ta, Thích Bách Thảo lại từ chối sao?!

“Hừ!”, Đình Nghi mặt trắng bệch vì tức, người hơi run
“Cô là kẻ không biết tự lượng sức! Lẽ nào cô tưởng dựa vào thực lực củabản
thân cô có thể đánh bại tôi?Chỉ dựa vào mình cô là có thể cướp tư cách đó từ
tay tôi?! Cho nên anh Sơ Nguyên cô cũng muốn, cúp vàng thế giới cô cũng muốn!
Thích Bách Thảo! Rốt cuộc mặt cô dày đến đâu!”

Trong đời chưa bao giờ chịu nhục như vậy!Một kẻ vừa mới chập chững
vào nghề, chưa tham gia giảiđấu lớn nào, lại dám cho là  có thể đánh bại
cô, cho nên không thèm cô nhượng bộ ư?!

“Tôi… tôi không…”

Thấy Đình Nghi tức giận như vậy, Bách Thảo hơi hoảng, thầm nghĩ không
biết vừa rồi mình nói sai điều gì, khiến Đình Nghi hiểu lầm, vội giảithích.

“Tôi không cho là tôi có thể đánh bại chị, chỉ có điều Sơ
Nguyên sư huynh là sư huynh của tôi, là người tôi tôn kính, bất cứ việc gì tôi
cũng không thể dùng huynh ấy để đổi.Nếu… nếu Sơ Nguyên sư huynh thích chị,
nếu Sơ Nguyên sư huynh không muốn gặp tôi, tôi đảm bảo có thể…”

“Đủ rồi!’

Đình Nghi hơi cao giọng, sắc mặt lúc trắng lúc đỏ.

“Cô không cần giễu tôi như vậy!”

Giễu?

Bách Thảo ngây người, đầu ong ong,một lát sau mới dần dần ý thức
được mình nói sai điều gì.

Trong hiệu bánh ồn ào.

Càng nổi rõ sự yên tĩnh ở góc này.

“Tôi hỏi cô lần cuối”, Đình Nghi mặt lạnh tanh, xẵng
giọng hỏi, “cô có chấp nhận đề nghị của tôi không?”. Sợ lại nói sai
điều gì, Bách Thảo chỉ lắc đầu , nói một chữ.

“Không.”

“Được”, mặt Đình Nghi đanh lại, “Hy vọng cô sẽ
không hối hận! Cô nghe này, tôi sẽ không để cô đoạt được tư cách tham gia giải
đấu đó, bất luận giải đấu hay anh Sơ Nguyên, cuối cùng tôi sẽ khiến cô tất cả
đều…”

“Xin lỗi…”, một cô phục vụ mặc váy xanh, nụ cười tươi
rói chạy đến, hướng về phía Bách Thảo đang ngồi ngây như tượng hỏi, 

“Xin hỏi, em chính là tuyển thủ Taekwondo đánh bại Katou trên
ti vi tối qua phải không?”

Bách Thảo ngẩn người.

 “…Vâng.”

“A!”, cô giá phấn khởi reo lên, “Chị đã nói chính
là em mà! Chị nhận ra rồi! Trận đấu tối qua chị đến xem trực tiếp, em đánh quá
đẹp,nhất là cú đã xoay người, đẹp ngây ngất!”

 “…Cám ơn.”

Bách Thảo ngượng nghịu mỉm cười, thấy sắc mặt Đình Nghi khó coi
hơn cả lúc trước.

“Em là Bách Thảo? Thích Bách Thảo ? Đúng không?”, như
nhìn thấy một minh tinh, cô phục vụ đang hào hứng không chú ý tới sắc mặt củavị
khách đang ngồi cùng Bách Thảo, liến thoắng nói với cô, “Em cố gắng lên!
Sau này nhất định sẽ rất siêu! Từ nay chị sẽ theo dõi các trận đấu của em, nhất
định đến tận nhà thi đấu để cổ vũ, sẽ kéo cả bạn trai đi cùng!”.

“…Cám ơn!”

“Em cho xin chữ kí được không? Kí vào cuốn vở này, bút đây
rồi. Ôi cám ơn, đúng đúng kí vào đây!” Cô gái hớn hở chìa ra cuốn vở bìa
màu hồng, nhét cây bút vào tay Bách Thảo, phấn khởi nhìn cô cúi đầu kí tên…

“Toẹt!”

Một chất lỏng màu nâu bắn lên tóc Bách Thảo!

Lưng hơi lạnh, né đầu tránh một cách bản năng, Bách Thảo đã tránh
được phần lớn chất lỏng màu nâu đó, chỉ có mái tóc xõa bị ướt một mảng! Chất đó
có mùi chua chua ngọt ngọt của chanh, từ trên không rơi xuống, làm ướt cuốn sổ
màu hồng, nhỏ giọt xuống đất…

“Ối…”

Hai tay bị ướt vì nước ngọt bắn vào, cô phục vụ giật minh khẽ kêu,
thực khách xung quanh nhìn lại.

Bách Thảo lặng lẽ nhìn Đình Nghi.

Đặt chiếc cốc trống không lên bàn, Đình Nghi lạnh mặt nhìn cô phục
vụ vẫn chưa hết hoảng hồn, đứng lên, đặt một tờ giấy bạc lên bàn, không nhìn
Bách Thảo, bỏ đi trong ánh mắt ngơ ngẩn của thực khách.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+