Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thoát không khỏi ôn nhu của anh – Chương 09 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9: Quan Tiểu Úc đợi chờ không thay đổi

“Lam Hàng, báo cáo ngân sách khoa học tự nhiên của cậu được duyệt chưa?” Thầy Chu đầu hơi hói quay sang anh ta hỏi. Thầy Chu vừa nhìn là biết nhân vật cỡ hướng dẫn Tiến Sĩ, bề ngoài cũng rất trừu tượng.

“Lam Hàng, báo cáo ngân sách khoa học tự nhiên của cậu đã được duyệt chưa?” Thầy giáoChuđầu hơi hói quay sang hỏi anh ta. Thầy Chu vừa nhìn là biết nhân vật cỡ hướng dẫn tiến sĩ, bề ngoài trông rất là trừu tượng.

“Vẫn chưa thầy à, uỷ ban ngân sách đang xét duyệt.” Dương Lam Hàng nói.

“Loại đề tài này nghiên cứu từ trên xuống dưới rất vất vả, lại không thu bao nhiêu lợi ích, tôi khuyên cậu vẫn là nên nghiên cứu theo chiều ngang thôi.

“Sức lực tôi có hạn…” Tầm mắt Dương Lam Hàng chuyển tới trên người Bạch Lăng Lăng, khẽ cười, nụ cười tràn ngập tự tin và ôn hòa: “Tôi cũng không muốn em Bạch Lăng Lăng quá vất vả.” 

“Còn nói khuông muốn tớ vất vả?” Lăng Lăng nhỏ giọng ở bên tai cô nói thầm: “Chỉ còn thiếu không bóc lột lớp da của tớ!”

Vừa hát xong quay về, nghe thấy thế, Tiếu Tiếu lập tức bất mãn phản bác: “Thôi đi, cậu phải tranh thủ mà vui , chúng tớ mỗi ngày đều ở phòng thí nghiệm làm tạp dịch, mỗi ngày đều phải làm việc mười tiếng, còn không có tiền lương, đến xã hội chiếm hữu nô lệ còn tiến bộ hơn chúng tớ.”

“Xã hội nô lệ không cần cậu học thành tiến sĩ!”©

“Khư, thầy Dương nghiêm khắc với cậu chứng tỏ thầy cho rằng cậu đáng giá để thầy hao phí tâm huyết trên người cậu, nếu không quan tâm cậu, cậu mới nên tự mình kiểm điểm một chút.” Tiếu Tiếu đáp trả Lăng Lăng bằng một thái độ trong phúc mà không biết phúc. Bưng ly bia đến chỗ trống bên cạnh Dương Lam Hàng ngồi xuống, cười ngọt ngào nói: “Thầy Dương, em có thể mời thầy một ly không?”

“Được.” Hai tay của anh cầm ly lên để cho Tiếu Tiếu rót đầy bia, một ngụm uống cạn hết. “Cám ơn em, hát hay lắm!”

Lễ tiết rõ ràng thật đúng chỗ, chỉ là sau khi uống xong ánh mắt nhíu lại, hai gò má trắng nõn lập tức đỏ ửng, thoạt nhìn là biết không quen uống bia.

“Thầy Dương, em tên là Tiếu Lệ”

“Tôi biết, em đã từng chọn lớp của tôi, mỗi lần đều ngồi ở hàng đầu.”

Mấy nữ sinh ngồi ở bên cạnh vừa nghe, lập tức hăng hái chạy qua, hỏi Dương Lam Hàng có biết tên mình hay không, còn nói anh đáp không được sẽ phạt ly, không ngờ anh đúng tên từng người từng người, tiếng kinh hô vang lên không dứt

Tiểu Úc nhất thời hưng phấn, cũng đứng lên: “Thầy Dương lão sư, thầy biết em tên gì không?”

Lăng Lăng ở bên cạnh nháy mắt cô mấy cái, cắn chiếc đũa, cười trộm đến run rẩy. Dương Lam Hàng cũng cười, đôi mắt sáng ngời đảo qua Tiểu Úc, lại nhìn về phía Lăng Lăng đang cười trộm bên cạnh.

“Phạt rượu!” Thầy Chu bên cạnh anh cũng ồn ào theo .“Phạt bia!”

“Em là Quan Tiểu Úc, đúng không?”

Tiểu Úc hoàn toàn bái phục.Vậy cũng đoán được!! Tiểu Úc nghĩ Dương Lam Hàng là một thiên tài.

So với anh ta, thứ trong đầu cô là đồ bỏ đi, giữ gì cũng là phế vật.

Dương Lam Làng nhìn ra sự tò mò của cô, liền bật mí: “Tôi đã thấy em một lần rồi.”

“Thế ạ?” Sao cô lại không có ấn tượng.

“Ở sân trường, Ivan nói cho tôi biết cô chính là Quan Tiểu Úc…”

Tiểu Úc oán hận ngồi xuống, anh ta thật ngu ngốc sao lại đi khắp nơi giới thiệu người ta chứ!

“Ivan?” Lăng Lăng nhỏ giọng hỏi: “Ivan biết sếp của tớ sao?”

“Sếp cậu là anh họ của anh ta.”

“Khéo vậy sao!”

“Đúng vậy! Chính là khéo như vậy.”

Mỗi người đều đến kính rượu thầy giáo, Lăng Lăng đương nhiên cũng không thể ngoại lệ. Cô cầm ly bia ngồi vào vị trí Tiếu Tiếu nhường cho, rót đầy bia vào ly của Dương Lam Hàng, lại rót cho mình một ly: “Thầy Dương, em mời thầy ly. Cảm ơn thầy lo lắng cho em, những thứ em học được ở thầy cả đời cũng không học hết.”

Lăng Lăng vừa định nâng ly, Dương Lam Hàng đột nhiên đưa tay nắm chặt ly bia của cô, đồng thời cũng chạm vào ngón tay nhu nhược không có xương của cô.

“Bia này rất lạnh” Giọng anh tràn đầy sự quan tâm: “Uống vào không tốt cho dạ dày.”

Cô nhìn anh, ánh mắt dưới ánh đèn rực rỡ màu sắc dần dần trở nên mông lung, mê ly.

Anh nhìn cô, ánh mắt luôn điềm tĩnh ở trong tiếng nhạc ngân nga dần dần trở nên ôn nhu, đắm chìm.

Tiếng nhạc vang lên bài hát chín trăm chín mưoi chín đoá hoa hồng, thầy Chu bị đám sinh viên kéo đi ca hát, khi tất cả mọi người đều vây quanh vỗ tay, cười trộm nghe thầy ấy ca hát, chỉ có Tiểu Úc trong bóng tối lặng lẽ nhìn thời gian.

Nửa phút đồng hồ trầm mặc, nửa phút đồng hồ nhìn nhau thật lâu. Lâu, như chờ đợi một đời.

Thầy Chu hát cũng không phải đặc biệt khó nghe, chỉ là rất ầm ỹ, khiến Tiểu Úc không nghe được bọn họ đang nói gì.

“……”

“……”
Cô xê dịch ghế dựa, tới gần, tới gần, cuối cùng nghe được Dương Lam Hàng nói : “Kỳ thật, tôi bắt em học nhiều, là muốn chờ sau khi em tốt nghiệp tiến sĩ, xin cho em ở lại trường dạy học…”

Dương Lam Hàng che miệng, hắng giọng, tầm mắt chuyển dời sang nước bia màu hổ phách: “Tôi không nên tự ý sắp xếp cuộc sống cho. Nếu em thật sự không muốn theo tôi học lên Tiến Sĩ, tôi trở về sẽ lập tức kí giấy đề cử em…”

“Thầy Dương, em……”

“Lăng Lăng, em đã trưởng thành, có thể  tự quan tâm chăm sóc chính mình! Về sau, em không cần tôi lo lắng cho em nữa!”

“Thầy Dương, cám ơn thầy! ”

Thấy Lăng Lăng bưng ly rượu hồn xiêu phách lạc về, Tiểu Úc đi sát  theo sau ngồi trở lại. “Lăng Lăng, cậu nói anh ta biến thái? Cho tới bây giờ tớ chưa thấy qua sếp tốt như vậy, nằm mơ cũng chưa gặp qua!”

Lăng Lăng cúi đầu, vụng trộm lau nước mắt ở khóe mắt, nghẹn ngào nói: “Anh ta đối với tớ rất tốt, ngay cả ba ba của tớ cũng chưa quan tâm tớ như vậy!”

“Cho nên ông trời cho cậu gặp được một thầy giáo tốt có thể dẫn đường cho cậu cả đời.”

“Có lẽ thế! Tương lai anh ta nhất định là người cha tốt.”

“Theo tớ thấy sẽ là người chồng tốt!”

“Cậu nhìn trúng anh ta rồi à?” Cô ngừng khóc mỉm cười, gương mặt xinh đẹp trắng trong thuần khiết như hoa sen sau cơn mưa. “Anh ta không phải quá già sao? Làm chú của cậu còn được”

“Nói đùa, anh ta năm nay mới hai mươi chín!”

“Theo tớ thấy anh ta già đến nỗi sắp vào quan tài.”

Nói giỡn một trận, Lăng Lăng đột nhiên hỏi: “Tiểu Úc! Cậu cùng Ivan làm sao vậy?”

“Ivan! Cậu đoán xem tên tiếng Trung của anh ta là gì?” Tiểu Úc biết Lăng Lăng không có khả năng đoán được, nói luôn đáp án: “Tên là Âu Dương Y Phàm”

Biểu tình của Lăng Lăng còn khoa trương hơn Tiểu Úc đoán, miệng anh đào nhỏ ước chừng có thể nhét vừa một cái trứng gà!

Phỏng chừng cho dù bồ của người yêu cô đứng ở trước mặt, nhiều lắm cũng giật mình thành như vậy mà thôi.

“Cậu không phải yêu anh ta chứ?” Lăng Lăng nuốt nuốt nước miếng, ngữ khí như là thiên tai nhân họa sắp đổ xuống tới nơi.

Tiểu Úc khoát tay, cố ý cười đến rất lớn tiếng: “Đùa giỡn cái gì! Chỉ gọi điện thoại, nói chuyện phiếm, có thể có cảm tình sâu bao nhiêu?”

Lúc cười, cô đem hết toàn lực làm cho chính mình tin tưởng lời vừa nói, đáng tiếc, cái gì đều có thể giả bộ, duy nhất cảm tình là nguỵ trang không được. Quen nhau mới hai tháng thôi, làm sao có thể động tâm?

Thế mà vẫn động tâm!

Ăn xong một bữa cơm, ngoại trừ Lăng Lăng nói mình sẽ không uống rượu, rượu chưa thấm, mọi người đều có chút men say, nhất là thầy Chu, uống mơ mơ màng màng, nhàn rỗi không có việc gì liền đoạt lấy mi­cro­phone, hát bài chín mươi chín đoá hoa hồng một lần nữa.

Dương Lam Hàng thấy mọi người vẫn còn muốn chơi nữa, nên bao một cái phòng giải trí cho bọn họ chơi suốt đêm.

Thầy Chu tự nhiên vọt vào ghế lô KTV cùng với một nhóm sinh viên cầm microphone tiếp tục hát, một nhóm nam nữ khác chạy đi chơi mạt chược, đánh bài tú-lơ-khơ, còn lại Tiểu Úc, Lăng Lăng cùng Tiếu Tiếu ở trong đại sảnh nhàm chán nói chuyện phiếm.

Tiểu Úc nghĩ nghĩ, sợ ba mẹ lo lắng, dùng di động của Lăng Lăng gọi điện thoại về nhà.

Mẹ Quan vừa nghe thấy giọng cô, tức giận đến phát run: “Con đã chạy đi đâu? Điện thoại không mở, phòng ngủ cũng không có người, Y Phàm tìm  con cả buổi tối, khắp nơi đều đi tìm.”

“Con không sao,con đi chơi với bạn học, ngày mai sẽ trở về.”

“Con là nha đầu không tim không phổi”

“Cứ như vậy nha mẹ, tạm biệt!”

Vội vàng tắt điện thoại, nhân viên tạp vụ vừa lúc mang đến mấy ly cà phê.

Tiểu Úc chạy nhanh tới lấy một ly để giải khát, cho đỡ sợ. Hương vị cà phê đặc biệt, mùi hương nồng đậm chẳng những không giảm vị đắng của cà phê, ngược lại càng tăng thêm hương thơm. Sữa trắng, cà phê đen ở trong ly quấn quít gi­ao hòa, giống như tình yêu ngọt ngào hòa quyện cùng nỗi chua xót.

“Hương vị không tồi!” Tiếu Tiếu uống một ngụm, tựa hồ thực thích, hỏi nhân viên tạp vụ: “Đây là cà phê gì?”

“Là cà phê Nã Thiết nhập khẩu từ Italia, vị tiên sinh kia cố ý gọi cho quý khách.” Nhân viên phục vụ đưa tay chỉ chỉ vào Dương Lam Hàng ở quầy bar, anh ta cũng đang tinh tế nếm cà phê.

Dưới ánh đèn mờ ảo, trong âm nhạc, chỉ có trên người anh còn giữ lại phần yên lặng, rời xa sự huyên náo này.

“Nã Thiết, sao tên lạ vậy?” Tiếu Tiếu hỏi

“Tiếng Italia là Cafe­ Lat­te!”

Lăng Lăng bừng tỉnh hiểu ra, khuấy đều cà phê trong ly, lại uống một ngụm: “Lat­te nguyên lai là cà phê, tớ còn tưởng là rượu! Một ly cà phê có thể làm người ta say sao…..”

“Cậu thử xem sẽ biết.” Tiểu Úc nói.

“Mời quý khách từ từ thưởng.” Người phục vụ vừa định rời đi, Lăng Lăng gọi cô lại: “Xin hỏi nơi này của có thể lên mạng không?”

Đến đây chơi cũng không quên lên mạng. Tiểu Úc âm thầm lắc đầu, Lăng Lăng là côn trùng lên mạng, nếu xuyên không khẳng định sống không nổi!

“Có thể! Nếu cô muốn lên mạng, tôi có thể dẫn cô qua đó.”

“Các cậu có đi không?” Lăng Lăng nhìn về phía Tiểu Úc cùng Tiếu Tiếu.

“Tớ đi.” Tiểu Úc bưng cà phê đứng lên, không phải muốn lên mạng, mà là nếu muốn quên cái gì, thì không nên để chính mình thật yên tĩnh.

Tiếu Tiếu càng không ngừng hướng về quầy bar nhìn xung quanh: “Tớ nghĩ nên đi trò chuyện với thầy Dương, một mình thoạt nhìn rất nhàm chán.”

Lăng Lăng cười lắc đầu: “tình yêu thầy trò là loạn luân nha.”

“Khư! Đây là thời đại gì, tư tưởng của cậu còn phong kiến như vậy!”

**************

Nhân viên phục vụ dẫn Lăng Lăng cùng Tiểu Úc vào một cái phòng, bên trong vừa vặn có mấy cái máy vi tính tinh thể lỏng.

Tiểu Úc vừa ngồi xuống khởi động máy, đang suy nghĩ chơi trò gì để giết thời gi­an, liền phát giác Lăng Lăng có chút khác thường.

Cô ấy giống như mất đi linh hồn, Lăng Lăng nhìn màn hình máy vi tính, tay theo con chuột lướt xuống, tay bỗng buông lỏng.

“Làm sao vậy?” Tiểu Úc đẩy đẩy cô, cô gắt gao cắn môi dưới không nói được một lời.

Tiểu Úc nhìn theo ánh mắt cô ấy, thấy trên QQ cô ấy có một lời nhắn nhắn lại vào buổi sáng:

『Nếu…… anh đột nhiên cầm nhẫn kim cương đứng trước mặt một cô gái, xin cô ấy đem tương lai gi­ao cho anh, em cảm thấy cô ấy sẽ trả lời như thế nào?』

Hỏi vấn đề này, rõ ràng là lấy đao đâm vào tim Lăng Lăng mà!

Ai…!Namnhân khắp thiên hạ đều không có lương tâm a! Lăng Lăng nhìn những chữ tối đen trên máy vi tính, ngón tay nửa trong suốt chạm đến bàn phím, giống như đang sờ bảo vật quý hiếm nhất trên thế giới.

Tiểu Úc nghĩ đến Lăng Lăng sẽ gục xuống trên bàn nghẹn ngào khóc rống, hay ít nhất cũng nên chảy vài giọt lệ, nhưng không, mặt cô vẫn không chút thay đổi, môi bị cắn đến xanh tím.

Cô giật nhẹ Lăng Lăng: “Lăng lăng!”

Cô lắc đầu, thản nhiên cười cười: “Tớ không sao, tớ không sao…. Chúng tớ là bạn bè, bạn bè bình thường!”

Lúc cô nói, ngón tay trỏ từng chữ từng chữ chạm vào bàn phím, giống như đứa nhỏ vừa mới học đánh chữ .

Qua thật lâu thật lâu, cô mới đánh ra bốn chữ:

『Chúc anh thành công!』

Tin vừa gửi đi, cô nói: “Từ trước đến nay chúng tớ đều chỉ là bạn bè.”

Cô đỡ ghế dựa đứng lên, hai mắt trống rỗng, xoay người. Những lời này, không biết là nói với Tiểu Úc, hay là nói với chính mình.

Không biết khi nào, Dương Lam Hàng không có tiếng động đi tới, đứng ở phía sau Lăng Lăng, yên lặng nhìn tin nhắn trên màn hình của cô

Ánh sáng màu lam nhạt chiếu không rõ cảm xúc trong mắt anh.

Thời gi­an trong khoảnh khắc đó dừng trôi, bên ngoài huyên náo trong khoảnh khắc đó cũng giống như dừng lại.

“Bạch Lăng Lăng!” Dương Lam Hàng bắt lấy tay Lăng Lăng, nắm chặt ở lòng bàn tay.

Cô hơi hơi lay động thân thể một chút, ngửa đầu cười nhẹ.

Mỉm cười kia không hề có ý cười, như là hoa tulip màu đen nở trong bóng tối.

Xinh đẹp, vô vọng, chỉ vì vĩnh viễn không nở rộ!

Cô chậm rãi rút tay ra, nghiêng người đi qua sát vai anh.

“Anh ta……” Dương Lam Hàng đuổi theo, lại giữ chặt Lăng Lăng một lần nữa, chỉ chỉ cái máy tính đang tắt, hỏi: “Anh ta đối với em mà nói chỉ là bạn bè bình thường?”

“Anh ấy với em là bạn bè trên mạng……” Lăng Lăng dừng một chút, có chút giận chó đánh mèo, miệng nói: “Thầy là thầy giáo, không phải ba của em!”

Cũng khó trách Lăng Lăng nổi giận, tự vạch áo cho người xem lưng!

Không thể thấy cô ấy đây là đang rất kiềm chế, ở mặt ngoài nhìn không ra, nhưng phỏng chừng ở trong lòng đang thế mạnh như nước….

“Bạch Lăng Lăng, mặc kệ anh ở trong lòng em là gì, cũng không để ý em có thể chấp nhận anh hay không, anh muốn nói cho em biết…Anh yêu em!”

Tiểu Úc nghĩ chính mình đang nghe lầm, nhất định là nghe lầm!

Gần đây rất mệt mỏi, nên đã nghe lầm!

Thấy Lăng Lăng cũng ngây ngốc, chẳng lẽ cô ấy cũng nghe lầm sao.

Lăng Lăng sửng sốt thật lâu, mới bỏ tay anh ra, lạnh lùng nói: “Thầy Dương… thầy uống say rồi!”

Lăng Lăng mới vừa đi hai bước, Dương Lam Hàng bước nhanh vọt đến trước mặt ngăn cô lại.

Cô nhất thời không phản ứng kịp, đâm vào trong ngực anh.

“Anh đã bỏ lỡ một lần, không thể lại bỏ qua lần thứ hai!” Anh thuận thế đem Lăng Lăng ôm thật chặt vào trong lòng, dán vào khuôn mặt có vài sợi tóc hỗn độn. “Cuộc sống của anh là một con đường thẳng, chuyển biến chỉ vì cùng em gặp nhau, em không thương anh cũng không sao, hãy cho anh một cơ hội, cho anh chứng minh anh yêu em nhiều thế nào!”

Lăng Lăng rất chấn kinh, đến nỗi ngay cả phản kháng cũng đã quên!

Tiểu Úc gãi gãi đầu, tình huống này, cô có nên lảng tránh hay không đây? Hay là nên đi qua ngăn cản vị phó Giáo Sư này quấy nhiễu tình dục Sinh viên nữ của mình.

Nói thật lòng, cô rất chờ mong xem tiếp!

Dưới ánh đèn màu lam nhạt, một soái ca thâm tình ôm lấy một mỹ nữ, ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng đều bị tình yêu nóng bỏng của anh đốt cháy

“Anh……” Lăng Lăng ở trong lòng anh cuối cùng từ trong chấn động đến hồn phi phách tán thức tỉnh lại, ngẩng đầu lên nhìn anh, tức giận đến xanh cả mặt, miệng mồm lanh lợi đều tức đến không còn: “Anh, anh!”

Anh, cúi mặt xuống, môi mỏng khẽ mở, dừng ở môi của cô trăn trở, cướp đoạt hương thơm anh khát vọng, si ngốc quyến luyến.

Hàm răng Lăng Lăng khẽ nhếch, đối với môi mỏng linh hoạt của anh hung hăng cắn xuống.

Anh ngừng một chút, một bàn tay giữ chặt thân thể đang giãy dụa của Lăng Lăng, tay kia thì kéo gáy của cô, hôn càng lúc càng sâu, càng mãnh liệt.

Đây là nụ hôn mênh mông tình cảm mãnh liệt nhất, cái gọi là gắn bó dây dưa, đúng là phương pháp hôn như thế này…

Đau cũng là một loại hạnh phúc!

Nụ hôn tình cảm mãnh liệt rốt cục chấm dứt, Lăng Lăng vừa mới giãy khỏi trói buộc mất đi thăng bằng lui ra phía sau mấy bước, vừa đứng vững, phất tay chính là một bạt tai đánh qua.

Không phải vang bình thường a!

Vết máu nổi lên trên má trắng nõn của Dương Lam Hàng “Anh……”

Lăng lăng phất tay lại một bạt tai, “Kiếp sau cũng đừng để cho tôi gặp anh!”

Cô lại nói thêm một câu nữa!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+