Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thời Gian Đúng, Lại Yêu Em – Chương 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

THỜI GIAN ĐÚNG, LẠI YÊU EM

Edit: Pup

Beta: mèo Kat

Chương 1: Nguyên nhân tan vỡ

Kia là đôi giày Jimmy Choo, là vật đáng quý mà năm năm trước, trong lần gặp mặt cuối cùng, Lam Thành lạnh lùng để lại cho cô vật đáng quý duy nhất này. Năm năm, cô chưa từng có ý nghĩ sẽ đi nó, bởi vì luyến tiếc, nhưng mỗi khi đến mùa, nó đều được cô trịnh trọng lấy ra, đặt ở trong tay cẩn trọng ngắm nhìn vài lần.

Có lẽ con người khi còn sống, luôn luôn có những thứ này thứ nọ là không thể tùy tiện vứt bỏ, đôi giày đó là vật mà cô yêu quý, nhưng lại làm cho cô có những kỉ niệm không vui. Nó không có lúc nào là không ở nhắc nhở cô, cô đã tự tay vứt bỏ hạnh phúc của bản thân.

***

Đông Hiểu Hi vĩnh viễn cũng quên không được sự hỗn loạn vào buổi tối hôm đó, cho dù nhiều năm về sau, cô vẫn đang không muốn tin tưởng chính mình cùng Lam Thành liền dễ dàng chia tay như vậy. Có lẽ có rất nhiều nguyên nhân, do con người khách quan, nhưng vào một thời điểm tất cả dồn nén cùng xúc động, mọi chuyện đã nháy mắt hình thành.

Nửa đêm ở quán bar Đế Đô, cho dù đang là đêm tịch mịch, nơi này vẫn rất nhộn nhịp đông người, âm thanh ồn ào áp đảo tinh thần, hỗn độn không chịu nỗi.

Đông Hiểu Hi tiến vào trong quán bar, liền nhìn thấy Hạ Tuyết đang cười hề hề hướng cô ngoắc. Cô bước nhanh đi qua, ném cái túi trong tay, trực tiếp ngồi xuống ghế sô pha “Này đôi giày này thật là muốn lấy mạng của tớ, sớm biết như vậy tớ đã không đi đôi giày cao như vậy để đi dạo.”

Hạ Tuyết cúi đầu xem giầy của cô, vẫn là chiếc giầy đắt tiền cô đi nhiều năm rồi, liền hỏi “Hiệu Jimmy Choo này, cuối quý này sẽ nhập về mặt hàng mới, cậu không tính đổi đôi khác?” Chỉ cần nhìn thoáng qua Đông Hiểu Hi, mọi người sẽ biết ngay cô chính là người mang tiếng danh phù kỳ thực nữ nhân con nhà giàu. Trên người cô không vận quá nhiều hàng hiệu. Nhưng thật không có biện pháp, ai bảo cô sinh ra trong nhà có gia cảnh tốt, có một ông bố lắm tiền nhiều của, vẫn là mang tiếng con gái nhà giàu.

“Vừa mới nhìn giá trên thị trường, sáu nghìn tệ, không bỏ được.” Đông Hiểu Hi nhấc chân lên, thực mất hình tượng nếu đi chân trần nhưng cô vẫn đem đôi Jimmy Choo vứt qua một bên, đi chân trần. Đúng lúc ngọn đèn nhiều màu chiếu lại đây, dưới ngọn đèn, kia khuôn mặt thanh tú bị tóc che khuất một bên, thế nhưng vẫn hiện lên một chút suy sụp cùng vẻ bất đắc dĩ.

“Không bỏ được? Này cũng không phải phong cách của cậu. Làm sao vậy, gần đây chuyện ở cùng Lam Thành không tốt lắm?”

“Không có gì không tốt, vợ chồng nghèo hèn trăm sự để lo, chờ cậu khi kết hôn sẽ biết. Nếu nói tình yêu là đầy hoa tươi trong lời nói, thì hôn nhân tuyệt đối là nấm mồ chôn vùi hoa cỏ. Vô luận cậu yêu như thế nào, cảm tình lãng mạn hay là muốn thành nơi trụ cột nương tựa trong lòng nhau, không có tiền, nói chuyện gì đều là không.”

“Không phải đâu, tớ xem bộ tây trang trên người Lam Thành kia ít nhất cũng hơn hai vạn tệ, nói các cậu không có tiền tớ cũng không tin.”

“Cậu có biết cái gì, quần áo anh ấy là tớ vụng trộm dùng hết ba tháng tiền mua, sau đó đổi nhãn hiệu, nói là hàng tồn kho bán đại há giá, nói không tốn kém bao nhiêu, anh ấy mới bằng lòng mặc.”

“Vì cái gì a?”

“Còn không phải sợ người khác nói anh ấy cưới tớ là vì tớ có ông bố nhiều tiền sao. Cậu còn không biết tính cách của anh ấy, luôn thuyết giảng, sĩ diện với bố của tớ, anh ấy chính là hơn người ở điểm quá kiêu ngạo!”

Hạ Tuyết phù một tiếng bật cười, mọi người ai cũng biết bên cạnh Đông Hiểu Hi có hai nam nhân trọng yếu luôn bất hòa. Bố của cô là doanh nhân kinh doanh ngành xây dựng, kiếm lợi từ tiền thầu xây dựng. Mà Lam Thành lại là một kiến trúc sư rất có nguyên tắc. Gặp bằng hữu rầu rĩ không vui, cô chỉ có thể có chút gượng ép khuyên bảo “Nói cũng không thể nói như vậy, Lam Thành chính là lòng tự trọng quá mạnh mẽ, thiên tài không phải đều như vậy sao? Đúng rồi, hắn thiết kế ‘Thành ánh sáng’ không phải để giành giải thưởng sao, hơn nữa không còn bao lâu, nó đã trở thành toàn kiến trúc đang được xây dựng rất được chú ý , đến lúc đó, Lam Thành nhà cậu không phải danh lợi song thu a, làm gì mà phải phàn nàn.”

“Ai, coi như hết……” Đông Hiểu Hi nhìn móng tay mình, hơi oán giận “Thiên tài có ích lợi gì a,‘Thành ánh sáng’ đã sớm vuột khỏi tay anh ấy, viết tên người khác đi lấy thưởng . Hiện tại thế giới này, ngươi có tài không bằng nổi danh, có tiền không bằng có quyền.”

“Tại sao có thể như vậy a…… Khó trách……” Hạ Tuyết cố ý vô tình dùng ánh mắt liếc liếc mắt nhìn mọi ngóc ngách của cô,“Tiểu Hi a, cậu uống cái gì tớ mời đi, làm bằng hữu tớ cuối cùng cảm thấy có chuyện cần xin lỗi cậu …”

“Cậu có cái gì phải xin lỗi tớ? Thời học đại học chúng ta liền cùng nhau khóc, cùng nhau cười, còn thiếu lão công không thể chia sẻ. Hiện tại tốt nghiệp , cậu lại vì tớ ở lại thành phố này. Nhưng thật ra cuối cùng lại là tớ, liền chính mình kết hôn trước, cũng không hảo hảo quan tâm cậu. Hôm nay hai ta liền uống vài chai bia đi, Lam Thành nói buổi tối anh ấy sẽ về sớm một chút, để cho anh ấy chờ tớ đi.”

“Anh ta? Có thể về sớm được sao?” Hạ Tuyết lại cố ý dùng ánh mắt quét sang góc bên kia, Đông Hiểu Hi không khỏi cũng theo của cô ánh mắt nhìn đi qua.

Ở trong góc tối, ngay cả chút ánh sáng đều không rõ ràng, vẫn như cũ có thể nhìn đến một người đàn ông đẹp trai, anh ta có khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ u buồn, một chút lơ đãng có thể đánh động lòng phụ nữ. Anh ta cầm lấy chén rượu trên tay tựa hồ có chút thoát lực, vừa nặng trọng đặt ở trên bàn, lúc này, người phụ nữ ở bên cạnh anh ta nhẹ nhàng lấy tay vòng qua vay anh, anh ta liền tựa đầu thật mạnh trên vai nữ nhân.

Thật không nghĩ tới Lam Thành lại có bản mặt nũng nịu này? Bình thường không phải anh rất đứng đắn, không hề biết đùa giỡ sao?

Đông Hiểu Hi thoắt đứng lên, đi giày vào, cô muốn sang góc bên kia nhìn tận mắt. Đến khi đến gần thêm chút nữa, cô mới nhận ra rằng, nữ nhân kia chính là Tề tỷ, hơn bốn mươi tuổi, một nữ thương gia nổi tiếng. Mà chuyện riêng của cô ở thành phố T do mấy người hay bàn tán lấy làm chủ đề, nghe nói cô ta theo chủ nghĩa độc thân, chỉ thích cùng nam nhân trẻ tuối giao tiếp, bên người cô nam tử vô số kể không nói, đều là nhưng người có vẻ bề ngoài dễ nhìn, thậm chí có người tuổi không bằng con trai của cô ta nếu cô ta có con.

Giờ phút này, Tề tỷ chính đem tâm tư chuyên chú đặt ở nam tử trên người, cũng không có phát hiện có người đứng gần. Cô cúi đầu, dùng mặt cọ tóc nam tử, nhẹ nhàng mà nói,“Bảo đừng uống mà, đúng là không nghe lời, thật là, chừng nào thì nghe lời khuyên của tôi, tôi cho tới bây giờ đúng là chưa thấy qua người nào quật cường như cậu, xảy ra chuyện mà mặt không biến sắc, giờ lại như vậy không phải là không vượt qua nổi chính mình sao? Không bằng buổi tối cậu đi tới chỗ tôi vậy, chờ cậu tỉnh rượu, chúng ta bàn lại……”

Lam Thành hừ hừ, đầu vô ý thức theo bả vai của cô ta hạ xuống, cô ta vội vàng cố sức tiếp nhận đem ôm vào trong ngực, tay không ngừng vỗ về anh, ôn nhu nói “Muốn nôn thì nôn đi? Chị không chê mùi, chỉ cần cậu thư thái là được.”

Lam Thành như là không có nghe, dùng mặt cọ lên nơi tạo cảm giác thoải mái, muốn ngủ. Xem ra, anh ta là muốn đem nữ nhân trong lòng trở thành giường lớn của mình.

Đông Hiểu Hi híp hai mắt, ngực phập phồng không chừng. Cùng Lam Thành yêu nhau hai năm, kết hôn gần một năm, ở trong ấn tượng của cô, Lam Thành vẫn là một nam nhân kiêu ngạo thanh cao, cô lúc này chính là lần đầu tiên nhìn thấy  hắn ở trước mặt nữ nhân bộ dáng suy sút, mà nữ nhân ấy lại không phải là cô. Cô cố nhẫn nhịn, thẳng đến khi tay Tề tỷ không có quy củ vói vào quần áo Lam Thành, vuốt ve, cô mới la lớn “Chị buông anh ấy ra!” Tiếng kêu của cô không làm Lam Thành bừng tỉnh, lại bị mấy bảo vệ chặn lại. Tề tỷ không chút hoang mang ngẩng đầu, giơ tay ra hiệu bảo bảo vệ lui, sau đó không nhanh không chậm cười nói “Cô chính là tiểu nữ nhân của Lam Thành?”

“Cái gì tiểu nữ nhân, tôi là vợ của anh ấy, chị buông anh ấy ra.”

Tề tỷ lại khinh miệt cười, đem Lam Thành giao cho mấy người bảo vệ, phân phó nói “Các ngươi giúp vị tiểu thư này đem Lam Thành tiên sinh trở về, nhẹ tay, đừng khiến hắn khó chịu ……” Nói xong, cô ta lại xoay người hướng Đông Hiểu Hi nhướn mi “Tiểu bằng hữu, đừng nóng giận, cô nên học cách giữ lấy nam nhân của mình. Được rồi, tôi đem cậu trả lại cho cô, trở về đừng đánh cậu ấy a.”

Tề tỷ bóng dáng dần dần biến mất ở sảnh quán bar Đế Đô, Đông Hiểu Hi quay đầu căm tức Lam Thành, hắn lại như trước mê man bất tỉnh.

Hơn 7 giờ, ánh nắng mặt trời chiếu sáng khắp phòng. Cuộc sống vốn là vậy, mặc kệ chúng ta có nguyện ý hay không nguyện ý nhận, nó cũng tổng hội đem đến những điều tốt cùng không tốt đồng thời áp đặt cho chúng ta, cho nên chúng ta có muốn từ bỏ cũng chỉ đành vô lực chịu đựng.

Đông Hiểu Hi một đêm chưa ngủ, ánh mắt nhìn mà như không nhìn vào nam nhân trần truồng trên giường. Ngày hôm qua về nhà, hắn nôn rối tinh rối mù, miệng nhắc đi nhắc lại “Thực xin lỗi tiểu Hi”, “không thể cho em niềm vui”. Kỳ thật hắn không hiểu nữ nhân, tuy rằng các cô hay oán giận, thích đua đòi thời trang,  mưu cầu danh lợi cùng mê luyến. Nhưng cũng có những việc nữ nhân có thể dùng toàn bộ trao đi, đó chính là tình cảm, tình cảm dành cho nam nhân mà họ yêu tưởng đến chết đi được. Và với nữ nhân, các cô yêu càng sâu, lại càng không thể chịu đựng được nam nhân phản bội mình.

Lam Thành mạnh mẽ tỉnh lại, hắn phát hiện chính mình trần truồng tắm rửa trong ánh mặt trời, bên cạnh là một ánh mắt sắc nhọn , vội vàng nắm quần áo bên người che đậy lại, ánh mắt vô tội. Nếu đổi là ngày thường, Đông Hiểu Hi có thể bỏ qua cho anh khi thấy anh có một chút điểm bất lực, nhưng vào giờ phút này, cô lại lạnh lùng nhìn anh “Không cần che, là em. Anh không nghĩ mình đang nằm trên giường nữ nhân khác chứ?”

“Nói cái gì mê sảng?” Lam Thành xoa xoa thái dương, cố gắng nhớ lại đêm qua đã phát sinh chuyện gì.

Đông Hiểu Hi lại miệt thị nhìn hắn, cúi đầu trả lời “Tôi nói anh thật ghê tởm.”

“Anh ói ra? Uống nhiều lắm, có phải hay không ép buộc em một đêm?”

“Uống nhiều còn biết cọ mình trong ngực nữ nhân? Cô ta đáng tuổi mẹ của anh.”

“Em có ý tứ gì?” Lam Thành cảnh giác nhìn cô.

“Ý tứ của tôi chính là nam nhân càng soái càng khó phòng. Thật không nghĩ tới, tôi đang nghĩ tới liệu anh có bao nhiêu thanh cao, nguyên lai anh chính là không nhìn thấy bố tôi có bao nhiêu tiền mà thôi. Như thế nào, Tề tỷ rất là nhiều tiền đi, người cũng rất xinh đẹp, cùng cô ta cùng một chỗ tài sắc song thu đi? Xem ra, anh lại dùng thân thể tôn nghiêm đổi lấy tiền tài, cùng với kẻ hưởng thụ Tiểu Bạch Kiểm không có gì khác nhau …”

Lam Thành sửng sờ, ánh mắt chớp khẽ đầy ảm đạm nhìn xuống dưới, đáy mắt thoát ra sự bất lực.

“Chúng ta ly hôn đi.”

Lam Thành không chút do dự gật đầu. Vẻ kiêu ngạo từ trước đến nay ở trên mặt anh dần dần trở lại, còn có thêm một chút phẫn nộ.

Ở trong pháp viện đi ra, Lam Thành đem một cái hộp ném vào trong lòng Đông Hiểu Hi, anh nói, cái này không phải dùng thân thể cùng tôn nghiêm đổi lấy, là anh vì Tề tỷ thiết kế bản vẽ, bán đi gần sáu nghìn tệ, vì cô mà mua.

Anh đi rồi, chỉ còn lại cái bóng dáng kiêu ngạo.

Cuộc hôn nhân của cô duy trì được gần một năm, rồi li hôn. Bọn họ không phải không thương, chỉ là bọn họ yêu nhau không đủ định lực. Có lẽ đây là cũng chỉ là tình yêu thường tình, khi nó nở rộ, như bông hoa rực rỡ đến lóa mắt, ngọt ngào đến bất ngờ, nhưng cũng sẽ nhanh chóng mà biến mất. Như vậy yêu một người có thể yêu được đến bao lâu, liệu có tận đến khi nhắm mắt xuôi tay? Có thể nói trên đời này, những người yêu nhau hy vọng nhất là có thể cùng nhau thực hiện từng lời hứa của trái tim. Thế nhưng, họ có thể kiên trì tới đâu?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+