Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thời Gian Đúng, Lại Yêu Em – Chương 30 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 30: Sau khi tỉnh mộng

Edit: Meott

Beta: mèo Kat

 

Nghe lời nói ôn nhu kia, Đông Hiểu Hi không biết mình đã an tâm ngủ mất thế nào.

Đêm khuya tỉnh lại, trong phòng không có ánh sáng, cô chỉ có thể dựa vào ánh trăng cùng ánh đèn thành thị rực rỡ ngoài kia mà nhìn thấy một thân ảnh thon dài đứng trước cửa sổ, anh nghiêng người tựa vào cửa sổ, mơ hồ có thể thấy chiếc cằm tinh tế, chóp mũi cao thẳng. Gió nhẹ từng đợt thổi vào căn phòng, sợi tóc anh cũng nhẹ phất phơ theo gió mang theo khói thuốc lan đi ..….

Anh đang hút thuốc? Là có tâm sự sao? Tại sao dáng vẻ kia lại có cảm giác thất bại đến thế, hay là vì cái gì khác? Đông Hiểu Hi đột nhiên có loại cảm giác bất an sâu sắc, loại bất an này có phải hay không vì đêm nay bản thân đã quá chủ động, cái này gọi là phụ nữ không đủ rụt rè, quả thực mất mặt. Nhớ rõ khi còn ở trên xe, Lam Thành hỏi cô Trạm Trạm đâu? Lúc ấy cô đã trả lời là ở chỗ ba mẹ, nhưng không quá vài phút sau, Lam Thành lại hỏi một lần nữa. Có lẽ anh cũng không phải là thực sự lo lắng cho Trạm Trạm mà là vô hình chung nhắc nhở cô, có thật là tỉnh táo không, đã quên hết tất cả mọi thứ phát sinh trong năm năm kia sao, bao gồm cả ba ruột của Trạm Trạm? Đông Hiểu Hi biết, thời điểm anh yêu cô, anh có thể như thế nào cũng được, có thể cái gì cũng không so đo, nhưng duy chỉ một điều, anh rất để ý mình có phải là duy nhất trong lòng cô không? Hơn nữa anh vốn cũng không thích phụ nữ quá chủ động, anh có thể nào cho rằng cô quá mức tùy tiện hay không? Dù sao hai người bọn họ bây giờ cũng là tình trạng đã li hôn…….

Nghĩ vậy, thân thể cô đột nhiên cứng lên, có chút hoảng sợ. Cho đến khi Lam Thành đi toilet trở lại giường, cô vẫn nhắm chặt hai mắt không nhúc nhích. Đột nhiên phía trên đầu phảng phất hơi thở dịu nhẹ nam tính, một bàn tay nhẹ nhàng xoa nắn bụng cô một chút, có lẽ là cảm giác được cô toát mồ hôi nên bàn tay kia liền tung chăn ra, nhẹ nhàng lau cái trán nhỏ nhắn cho cô. Động tác đều rất tự nhiên, thư thái, không hề quá phận nhưng lại vô cùng thân thiết.

Một lát sau, phần giường bên kia rốt cục cũng yên tĩnh lại. Cô dần dần cảm nhận được tiếng hít thở đều đều của người đàn ông bên cạnh.

Lúc này, Đông Hiểu Hi mới hơi nhẹ nhàng thở ra, duỗi chân tay ra khỏi chăn.

Ngoài cửa sổ gió thổi làm bay bay hai tấm rèm cửa, ở độ cao như vậy ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao, cùng ánh sáng thành thị rực rỡ hoàn mỹ dung hợp với nhau, thực thích hợp để mơ giấc mơ đẹp. Đông Hiểu Hi hồi tưởng lại hết thảy chuyện phát sinh tối nay, cảm thấy người đàn ông này ít nhiều vẫn có điểm bất đồng với ngày xưa, kĩ xảo so với trước đây càng thành thục hơn nhiều, vô luận anh có bao nhiêu hứng thú thì vẫn có thể vững vàng khống chế toàn bộ quá trình. Nhưng năng lực khống chế thế này lại càng khiến cô có cảm giác bất an.

Ánh hừng đông dần dần lộ ra, ánh đèn thành thị cũng biến mất dần trong thế giới ban ngày vì đây vốn không phải thế giới của nó, dù không cam lòng cũng vậy, không muốn buông tha cũng vậy, đều vẫn phải tự giác tiêu tan. Cô quay đầu nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh không khỏi nở nụ cười. Tư thế ngủ của anh và Trạm Trạm mười phần tương tự, cũng là cánh tay đặt trên đỉnh đầu, vô cùng đáng yêu. Chân mày cũng là giãn ra, khuôn mặt đã dỡ xuống vẻ sắc bén hờ hững bình thường, trở về bộ dạng bình tĩnh tự nhiên nhất. Trên thế gian này, đàn ông thì cố gắng khoác lên mình bộ dạng thành thục trưởng thành, phụ nữ thì liều mạng làm đẹp, trang điểm áo quần, phấn son, đơn giản cũng chỉ là vì che giấu phần tâm lí không đủ tự tin, che giấu một phần hoang mang, khủng hoảng không nắm chắc về tương lai sau này. Chỉ có điều thật không công bằng là, đàn ông càng theo năm tháng càng trưởng thành chín chắn không cần giả bộ, mà phụ nữ càng theo năm tháng càng phải cố gắng giả trang làm đẹp. Như vậy kết quả không thể nghi ngờ là đàn ông ngày càng thành thục, chín chắn, mà phụ nữ thì ngày càng già đi…..

Đông Hiểu Hi khe khẽ thở dài, không cam lòng mà xuống giường, quơ lấy đống quần áo đã không còn có thể nhăn hơn được nữa mặc vào người, vội vàng rời khỏi khách sạn.

Cô cảm thấy mình đang chạy trối chết, cuống quýt không kịp nhìn một chút căn phòng mình vừa ở này, thậm chí cũng quên luôn những dấu hôn khắp người. Nhưng vì cái gì mà phải chạy trốn? Là vì sợ sáng sớm của một ngày năm năm sau khi đã chia tay, đột nhiên tỉnh dậy đối mặt với anh, sẽ xấu hổ sao? Có lẽ vẫn là sợ khi tỉnh táo, rốt cuộc không thấy trên mặt người ta cái loại ôn nhu như đêm qua nữa? Cũng có lẽ đơn giản là cô muốn trở về thay quần áo thôi, cô cố gắng nghĩ vậy.

Về đến nhà, tắm giặt sạch sẽ, nằm trên giường cô lại lăn lộn không ngủ được. Đột nhiên di động báo có tin nhắn: “Đùa giỡn xong rồi, sẽ không chạy trốn không chịu trách nhiệm chứ?” Đông Hiểu Hi nhịn không được mà nở nụ cười, cất di động, cũng không trả lời lại. Đối phương lại tiếp tục nhắn tin: “Nhớ rõ phải chịu trách nhiệm. Ban ngày ngủ nhiều một chút, buổi chiều đến văn phòng anh có chuyện muốn nói với em.”

Nhận hai tin nhắn đơn giản lại mang đầy thân thiết, không hiểu thế nào cô liền nhắm mắt ngủ rất ngon.

Lại tỉnh lại là do tiếng chuông điện thoại đánh thức, cô hàm hồ trả lời một tiếng: “Alo.”

“Mẹ, mẹ ngủ lười vậy? Không nhớ đến Trạm Trạm?”

Khóe miệng Đông Hiểu Hi không tự giác mà giương lên, cũng tỉnh táo vài phần: “Nhớ, sao lại không nhớ được.”

“Mẹ ngoan, Trạm Trạm cũng nhớ mẹ.”

“Trạm Trạm cũng ngoan. Có chịu nghe lời ông bà ngoại hay không?”

“Có. Mẹ nhớ nha, nhớ nhắc chú Lam buổi chiều đến nhà ông bà ngoại đón Trạm Trạm.”

Đại khái có lẽ đây là tâm nguyện lớn nhất ngày hôm nay của thằng nhỏ. Đông Hiểu Hi cười cười đáp ứng, lại dặn dò vài câu mới ngắt điện thoại. Bây giờ đồng hồ trên tường đã chỉ chín giờ. Cô đột nhiên nhớ tới bài phỏng vấn, thật sự là vấn đề rất đau đầu. Đối với sự tiến triển chậm của tập đoàn Lam Long trong quá trình khởi công, không thể nghi ngờ nhất định có nguyên do, sẽ là ưu thế cho người khác, đối với tài trí của Lam tổng cô chỉ biết một mà không biết hai, nếu cứ vô tư mà ca ngợi, thì có lẽ là tòa soạn đã che mắt độc giả … Tóm lại, cô đột nhiên cảm thấy bài phỏng vấn này nếu do cô hoàn thành dường như có chút là lạ………..

Mười rưỡi sáng, Đông Hiểu Hi đúng giờ đến văn phòng của Lam tổng, kì quái là trong phòng không có một bóng người. Đang trong lúc cô còn ngây người thì Trương Khiết đi đến, đưa cho cô một tập tài liệu đóng dấu: “Lam tổng đến khu tây cắt băng khánh thành khu giải trí mới, từ sáng đã gửi tập tài liệu này đến hòm thư của tôi, dặn dò in ra rồi đóng dấu đầy đủ bảo giao cho cô, nói là giúp cho việc phỏng vấn.”

Sau khi Trương Khiết đi khỏi, Đông Hiểu Hi ngồi trên sô pha lật xem tập tài liệu trong tay, đây là lịch sử quá trình từ khi thành lập đến từng bước phát triển huy hoàng của tập đoàn Lam Long, chỉ trong ba năm ngắn ngủi, cũng có những lúc khó khăn, không phải hoàn toàn giống như giới truyền thông truyền tai nhau như truyền thuyết – một bước kiên cố tiêu sái mà đạt được. Hơn nữa, phần tư liệu này hẳn là bản thân Lam Thành đã tự sửa chữa lại, bởi vì bên trong có rất nhiều phần giãi bày tâm sự cùng cuộc sống mấy năm nay của anh, còn có một phần thời gian kể về những ngày tháng ở bên Mĩ du học, rất chân thật, không một chút phô trương khoe khoang.

Đông Hiểu Hi xem xong ánh mắt đã có chút ươn ướt, đây cũng không chỉ là trách nhiệm nghĩa vụ nặng trịch đặt lên vai người đàn ông thành đạt này, mà cô còn hiểu được, sau khi cô rời đi, năm năm nay, người đàn ông này thực sự đã rất cô độc hoài niệm.

Bất tri bất giác cũng đã qua một tiếng đồng hồ, cô từ chối Trương Khiết mời mình cùng ăn cơm trưa, tự mình đi đến lầu hai của nhà ăn công nhân viên. Trong mấy ngày Lam Thành mất tích, cô cũng tự mình vào đây ăn cơm trưa, cho nên một mình ăn cơm ở đây cũng không thấy xa lạ. Nói thật, mùi vị đồ ăn ở đây thật sự không ngon, mười phần chán nản, nhưng đã thành thói quen, nên thậm chí cô còn thích dùng cơm một mình thế này.

Lựa xong đồ ăn, bưng cơm đến chiếc bàn ăn gần cửa sổ, cô im lặng ngồi xuống, lại nghe một giọng nói rất thấp lại vô cùng không hòa hảo, đang thảo luận nội dung đều là xoay quanh cô cùng Lam Thành.

“Cô phóng viên này da mặt cũng thật đủ dày, Lam tổng đối với cô ta mặt ngoài là tôn trọng, kì thật bên trong đều muốn trốn tránh.”

“Vì cái gì phải trốn cô ấy? Không lẽ cô ta có ý không an phận với Lam tổng?”

“Cái này cũng không rõ lắm, thật ra bây giờ có ai là không muốn đâu. Có điều có lí tưởng, có tham vọng là tốt, nhưng vẫn nên tự mình hiểu lấy, sao không nhìn lại tư sắc của mình một chút xem, người ta là Lâm bộ trưởng là người phụ nữ chất lượng cao như vậy còn bị Lam tổng cự tuyệt nhiều năm nay, huống chi là một phóng viên nho nhỏ không quen biết, vô mạo vô tài…..” Dứt lời là một trận cười nho nhỏ, nhưng thanh âm lớn hơn tiếng nói chuyện trầm thấp kia đến vài lần.

“Nói không chừng cũng không phải vậy, nghe nói Lam tổng còn đưa cô ta về mà… Tôi còn nghe nói, quản lí Tiểu Vương lúc đến chỗ thư kí Trương Khiết nộp bản báo cáo phân tích còn nhìn thấy gian phòng cửa thủy tinh kia của Lam tổng kéo hết rèm xuống, không một khe hở, một lúc sau, cô ấy cùng Lam tổng bước ra, cùng nhau tới phòng họp. Mọi người đoán xem, bên trong sẽ phát sinh chuyện gì? Chắc không đơn thuần là uống trà nói chuyện phiếm ………” Lại là một trận cười châm chọc.

“Có chuyện này các cậu cũng không nên nhiều chuyện mà nói ra ngoài, nghe nói hôm qua Lam tổng đưa cô ấy về khách sạn Lam Hinh. Đó là nơi nào chứ? Là nơi Lam tổng chiêu đãi khách quý nha, các cậu nói xem, hai người đó quan hệ thuần khiết mới là lạ nha….”

“Biết phải làm thế nào đây. Lam tổng người ta thì vốn luôn phong lưu tư bản. Nhưng cô ấy thì chắc chắn là thật đi, nói không chừng vài ngày Lam tổng sẽ thay đổi người, cô ấy sẽ là làm sao đây………”

“………” Tuy rằng âm thanh bàn tán rất nhỏ nhưng Đông Hiểu Hi cũng đại khái nghe được. Hơn nữa, hình như là cố ý nói cho cô nghe. Thật ra thời đại tin tức bây giờ, thêm mắm dặm muối chính là một phần của cuộc sống mà thôi, Đông Hiểu Hi cũng không có yếu ớt đến mức không thể chịu đựng được nữa, chính là không thoát ra được thì cứ thản nhiên hưởng thụ. Cô cũng không sao cả, đem thức ăn trên bàn ăn hết, coi mấy lời kia không đáng quan tâm. Đang lúc cô còn đang đắc ý, tưởng rằng cứ yên ổn, tĩnh lặng như này thưởng thức thời gian cơm chưa thì một thân ảnh đột nhiên đứng trước mặt cô.

Đầu tiên là một đôi giày da nam Italia sáng bóng, quần tây màu đen sang trọng, dần lên trên là áo sơ mi nhung tơ trang nhã, trên cánh tay tùy tiện vắt chiếc áo vest xám tây trang. Không cần nhìn nữa cũng biết người đó là ai.

Thì ra âm thanh bên tai kia ngừng lại vốn không phải vì thái độ thể hiện cảnh cáo của cô, mà là vì sự xuất hiện hiếm có của Lam tổng đại nhân ở nhà ăn công nhân viên này, đúng là làm cho mọi người chấn kinh rồi. Sự khiếp sợ tự nhiên này cũng mang theo vài phần kinh hỉ cùng vài phần khẩn trương.

Đông Hiểu Hi ngẩng đầu nhìn khuôn mặt sáng lạn đường làm quan rộng mở kia, cũng không keo kiệt mà nở  nụ cười với anh: “Chào buổi trưa, Lam tổng.”

Lam Thành hơi cười cười, dường như có chút phê bình mà ân cần thăm hỏi: “Ăn cái này sao?”

Cô biết lấy sự rèn luyện lí trí của Lam Thành hàng ngày mà nói, anh sẽ tuyệt đối không ở trước mặt mọi người mà nhắc đến bất kì điều gì liên quan đến chuyện tối qua, chỉ là vì sao câu hỏi thăm đứng đắn này lại có vẻ tà ác như vậy a? Đông Hiểu Hi xấu hổ chớp mắt, cố trấn tĩnh trả lời: “Tôi cảm thấy ăn cái này rất tốt, người lao động thì phải có tự giác của người lao động…..”

“À, vậy cô cũng lấy dùm tôi một phần đi!”

“Tự mình lấy đi.”

Đông Hiểu Hi không để ý đến anh, vừa mới cầm đũa định ăn tiếp, thì khay thức ăn đã bị kéo về phía đối diện, người nào đó thản nhiên ngồi xuống trước mặt cô, cầm đôi đũa trên tay cô, không thèm để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, tự nhiên mà ngồi ăn cơm.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+