Trang chủ » Thế giới truyện »

Thú _ Chương 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Thú – Chương 2: Nhân Tâm

Mọi người khẩn trương, căng thẳng
thần kinh cũng vượt qua một đêm, ban đêm tất cả mọi người như chim sợ
cành cong, hễ có chút động tĩnh cũng sẽ bị bừng tỉnh, rốt cục thái dương
cũng ló dạng, ánh mặt trời xuyên thấu qua lá cây rậm rạp từng ly từng
tý chiếu lên thân thể, ta đột nhiên có cảm tưởng dường như đã trải qua
mấy đời.

 

Sau khi ăn một chút thức ăn, mấy nam
nhân phân thành 3 đội, 6 người nam chia làm 2 đội (* 1 đội 3 người) chia
nhau ra phụ cận tìm đường, người nam còn lại ở tại chỗ lưu thủ, nữ nhân
đương nhiên cũng ở lại lưu thủ.

 

Chuyện ngày hôm qua quá mạo hiểm cũng
quá kích thích, không có một giấc ngủ ngon lại thiếu thức ăn bỏ bụng,
mấy nữ nhân ngay cả đứng cũng lung la lung lay, ta so với các nàng cũng
không khá hơn bao nhiêu.

 

Trong lòng ta có dự cảm nơi này không có đường ra.

 

Bị lạc đường một cách quỷ dị như vậy,
một địa phương quỷ dị như vậy, động thực vật quỷ dị như vậy, giống như
là nơi này cũng không còn là địa cầu nữa rồi.

 

Ta không biết rõ nên xử lý chuyện này
như thế nào, chỉ có thể không ngừng làm những chuyện trong khả năng có
thể, tận lực tìm kiếm thức ăn có thể ăn được (* sợ bị trúng độc thì
khổ), ép buộc chính mình không nghĩ lung tung.

 

Trước đây, lúc còn ở với bà nội ta có
thể nhận biết một vài loại rau xanh, rau dại, ở chỗ này ta hoàn toàn
không biết bất cứ một loại nào, chúng nó quá lớn, so với những thực vật
mà ta biết thì chúng cơ hồ muốn lớn gấp nhiều lần, cho dù là có những
thực vật có hình dáng tương tự những thực vật mà ta biết, ta cũng không
dám xác định là có thể dùng được hay không nữa.

 

Ta chỉ có một cái mạng nhỏ này thôi,
nên ta sẽ không dễ dàng đi thử nghiệm. Cả nhà họ Tô giờ đây đã chỉ còn
lại một mình ta. Sau tai nạn xe cộ một tháng trước, mạng của ta cũng
không chỉ thuộc về một mình ta rồi. Ta còn muốn thay thế ba mẹ mà sống
sót.

 

Ta không thể chết ở chỗ này.

 

 

Đặt bút xuống, Tô Từ khép lại laptop, ngẩng đầu nhìn cây đại thụ cành lá xum xuê che khuất đi ánh mặt trời.

 

Hiện giớ nàng cũng không an toàn,
không chỉ phải đề phòng dã thú, mà còn phải đề phòng những người xung
quanh, nàng không thể viết quá nhiều trong nhật ký được.

 

Mà sự việc khiến nàng lo lắng nhất
chính là, 3 người nữ nhân như các nàng là quá yếu trong cái đoàn thể
này, tuy rằng sự tình nào đó còn chưa có biểu lộ nảy mầm, nhưng nàng lại
không thể không cẩn thận.

 

Toàn thân cơ bắp như kêu gào đau đớn
cũng bởi vì ngày hôm qua điên cuồng chạy trối chết, Tô Từ cắn chặt răng
đứng lên, nói với Lý Ngọc một tiếng, mất sức chín trâu hai hổ mới nhét
được laptop vào trong ba lô, chuẩn bị đi xung quanh xem xét một chút
hoàn cảnh nơi này.

 

Những nơi quá xa nàng sẽ không đi, chỉ có thể thăm dò phụ cận nơi đây.

 

Sương sớm dính trên cây cỏ rất nhanh
cũng làm ướt nửa người dưới của nàng, quần bò bị ẩm ướt càng thêm thít
chặt người nàng làm nàng càng thêm khó chịu, Tô Từ lấy chủy thủ từ trên
đùi cột vào một bên eo, một khi có sự cố, nàng có thể thuận tay rút ra.

 

Đi không bao xa, Tô Từ liền thấy phía
trước không xa có bụi cỏ bị ngã rạp xuống rất giống tình cảnh trước kia
nàng ở quê nội chứng kiến 2 người đánh nhau trong cánh đồng lúa mạch
cũng bị đổ ngã như vầy.

 

Một số cây cỏ nơi này tuy rằng còn
muốn cao hơn so với thân Tô Từ, nhưng phần lớn chỉ cap tới đùi nàng, nếu
như trong đây có động vật… Dựa theo nơi này so với địa thế bên ngoài mà
tính thì nơi này chỉ có chút động vật nhỏ mà với sức của nàng cũng có
thể nghiền chết chúng chỉ với một chân (* dễ đối phó).

 

Suy nghĩ một chút, Tô Từ rút ra chủy thủ, cẩn thận dè dặt tới gần.

 

Nhìn xuyên qua nhánh cỏ, quan sát rất
lâu, Tô Từ mới xác định 2 con vật đang cắn xé lẫn nhau kia, đại khái to
bằng một con thổ cẩu thành niên (*thổ cẩu = dế nhũi, không bít đúng
không nữa > <), nếu như hình dạng của chúng được rút nhỏ lại thì
ngoại hình cũng không khác châu chấu là bao.

 

Châu chấu… Có thể ăn được sao?

 

Vấn đề này tại trong óc Tô Từ chuyển
vài vòng (*suy nghĩ cẩn thận), đột nhiên nàng nhớ đến một lần nàng ở
khách sạn kia, nơi đây giới thiệu thực đơn có món mới, hình như là châu
chấu. Nhãn tình không khỏi sáng lên thêm vài phần.

 

Tô Từ không nhịn được vui sướng, nên
hô hấp càng thêm rối loạn. Tại địa phương này, nếu con vật giống châu
chấu này có thể làm thức ăn, chắc hẳn với số người hiện tại cộng thêm
năng lực của mọi người, chỉ bắt mấy còn này rất dễ dàng sẽ không đến nỗi
phải chết đói tại nơi này.

 

Có thức ăn là đại biểu cho có hy vọng sống tiếp a.

 

Trong cuộc đời Tô Từ chưa từng vì một
loại còn không xác định có thể ăn được hay không mà kích động thành như
vậy, nhưng ngay lúc này nàng phát hiện 2 con châu chấu đang đánh nhau
đã ngừng lại, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm nàng.

 

Sống lưng Tô Từ lạnh run, thấy một
con châu chấu trong đó đột nhiên khẽ đạp một chân sau, nàng cũng chỉ kịp
nhìn thấy một bóng đen phóng hướng chính mình đánh tới.

 

Không kịp nghĩ nhiều, Tô Từ vô ý thức đột nhiên cầm lấy chủy thủ chém tới.

 

Chủy thủ cùng bóng đen chạm vào nhau, chủy thủ sắc bén hơi ngừng lại một chút, mới cảm giác được là thịt.

 

Đâm trúng.

 

Trong tâm vui vẻ, thân thể Tô Từ
không chút chần chờ, thuận thế lăn một vòng, mới thở phì phò nửa quỳ
dưới đất, cảnh giác nhìn 2 con vật mà nàng xem ra chỉ cần đạp một cước
là có thể nghiền chết, bây giờ xem ra nàng đã dùng toàn toàn bộ tinh lực
cùng đấu tranh nếu không sẽ khó giữ được tánh mạng.

 

Vừa rồi nơi mà chủy thủ đâm trúng
chính là nơi cứng rắn nhất trước ngực châu chấu nên chủy thủ dừng lại
một chút.Taycầm chủy thủ run nhè nhẹ, lòng bàn tay chảy mồ hôi, Tô Từ
không chớp mắt, gắt gao nhìn chằm chằm 2 con châu chấu đang nhìn chằm
chằm nàng như đang quan sát con mồi của chúng.

 

Tại loại địa phương như thế này, ánh
mặt trời vẩy lên người vốn là một việc rất thích ý, nhưng hiện tại trên
thân Tô Từ không ngừng tuôn ra mồ hôi lạnh, bị ánh mặt trời chiếu lên
toàn thân cũng ngứa, mồ hôi trên mặt đã nhỏ thành giọt, nàng một chút
cũng không dám nhúc nhích, gắt gao cầm lấy chủy thủ cùng 2 con châu chấu
giằng co.

 

Có lẽ là nhờ lợi thế thanh chủy thủ
trong tay Tô Từ nổi lên tác dụng, không biết rõ trải qua bao lâu sau,
cùng giằng co với 2 con châu chấu trong đó có một con đột nhiên thở gấp
gáp, sau đó 2 con châu chấu liền chậm rãi thối lui.

 

Tô Từ giữ nguyên tư thế sẵn sàng tiến
công hơn mười phút sau đó, mới đột nhiên thả lỏng người xuống một chút,
cả người không vật gì chống đỡ té ngã xuống đất, rất nhanh lại giãy dụa
ngồi dậy.

 

Trong tay tiếp tục gắt gao cầm lấy
chủy thủ, giống như người chết đuối cầm lấy cọng rơm rạ cứu mạng cuối
cùng vậy. Nàng tuy rằng so với người thường thì tỉnh táo hơn một chút,
nhưng tóm lại nàng củng chỉ là một nữ nhân mới 23 tuổi, có thể làm được
một loạt các động tác vừa rồi đã là vượt xa người thường.

 

Địa phương này… Không chỉ có con trăn
là khủng bố, ngay cả một con tiểu côn trùng vô hại tại nguyên lai thế
giới của nàng hiện nay cũng có thể uy hiếp sinh mệnh của nàng.

 

Một lần nữa nàng nhận thức rõ ràng
nơi này nguy hiểm vô cùng, Tô Từ run run đem chủy thủ cột vào bên eo,
khoác áo ngoài che lên, mới trở lại nơi bọn họ tạm thời đang dừng chân.

 

Trong lúc đi đường trở về, Tô Từ
không chút lơi lỏng, thần kinh kéo căng đồng thời tự hỏi trong lòng,
nàng không biết rõ ràng tương lai sẽ phát sinh chuyện gì, cũng không
biết rõ những động vật ở đây có hay không uy hiếp đến chính mình, thế
nhưng chỉ bằng phán đoán của chính mình, Nếu cứ ngông nghênh khệnh khạng
đi về phía trước mà không có bất kỳ biện pháp đối phó nào tại địa
phương này, nàng chỉ sợ sống không được bao lâu.

 

 

Nhanh đến hơn bốn giờ chiều, lúc sắc
trời sắp tối, Tô Từ mới thấy một trong hai đội nam nhân đi ra dò đường
đã trở lại. Trên thân bọn hắn mang hoặc nhiều hoặc ít tổn thương, mỏi
mệt không chịu nổi, nỗi tuyệt vọng trên mặt càng thêm trầm trọng. Ra đi 3
người, trở về tuy rằng cũng là 3 người, nhưng đã đổi đi một người.

 

Tô Từ cũng không nhiều hỏi, chỉ đỡ
bọn hắn ngồi xuống. Lúc bôi thuốc cho bọn hắn mới biết rõ, nguyên lai
nhóm 3 người đi đến một vùng đầm lầy, trong đó một người sơ ý giẫm lên
liền không có cơ hội bò lên bị chôn vùi trong đầm lầy. Mà nhiều ra tới
một người là lúc đang tìm đường quay lại chỗ cũ đã gặp. Tuy rằng đêm qua
hắn bị tụt lại phía sau, con trăn lại truy đuổi theo nhóm người đang bỏ
chạy, hắn tuy chạy ở phía sau, nhưng may mắn không có táng thân trong
bụng trăn, cả đêm qua hắn trốn tránh trong một sơn động nhỏ qua cả đêm.

 

Mặc dù nhiều một thêm một người sống
sót, nhưng đồng thời lại có thêm một người thương vong, Tô Từ cho dù đã
có tâm lý chuẩn bị, cũng nhẫn không được bị một trận hốt hoảng, hơn nữa
lại bị 2 nữ nhân bên cạnh không ngừng khóc lóc khi nghe đến tin tức này
ảnh hưởng, nàng càng nôn nóng khó chịu.

 

“Câm miệng!” Nàng nhịn được, nhưng do
bị va quẹt toàn thân bị thương nên Chu Lập nanh ác gào lên. 2 nữ nhân
lập tức cấm thanh (* câm miệng lại).

 

“Đội của hướng dẫn du lịch còn chưa trở lại sao?” Chu Lập nhìn chung quanh lại quay sang Tô Từ hỏi.

 

Tô Từ lắc đầu. Trước khi đi mọi người
đã xem đồng hồ và hẹn đúng 2 giờ sẽ trở lại chỗ này, nếu như không có
cái gì xảy ra ngoài ý muốn bọn hắn cũng nên trở về.

 

Nhưng ở tại nơi này… Tối đa chính là ngoài ý muốn.

 

Quá nhiều lo lắng, quá nhiều tuyệt
vọng, làm mọi người không còn dư thừa khí lực nói cái gì nữa, nhất thời,
chỉ còn lại tiếng dã thú gào thét nơi xa, cùng duy nhất treo trên đống
lửa một cái hộp đựng cơm bên trong có một ít thịt khô cùng bánh bích quy
nấu thành nước canh đang sôi ừng ực.

 

Một lúc sau mới có một nam nhân hỏi:
“Chúng ta có cần đi tìm bọn họ không?” Hắn nhìn hướng Chu Lập với ý hỏi,
trong tình huống không có hướng dẫn du lịch, thì một người bưu hãn cao
1m8 như Chu Lập mơ hồ thành người dẫn đầu bọn họ.

 

Chu Lập nhíu mày không nói chuyện,
nam nhân ngồi bên cạnh hắn, người vừa mới trở về mở miệng trước, “Tìm?
Các ngươi đi ban ngày cũng chết người, hiện tại trời lại tối ngươi kêu
chúng ta ra đi tìm người? Ta xem là tìm chết đi! Muốn tìm thì các ngươi
tự tìm đi, đừng kéo theo ta!”

 

Tô Từ mơ hồ nhíu mày, quan sát thấy
tên này vốn là người thô tục, bây giờ bởi vì rít gào, nam nhân này lại
càng mang nanh ác. Trong lòng nàng là muốn ra đi tìm người.

 

Đội ngũ của hướng dẫn du lịch cũng là
3 nam nhân, nếu là tại hoàn cảnh bình thường, 3 nam nhân cũng không có
cái gì giỏi lắm, nhưng bây giờ, tại khu rừng nguyên thủy khủng bố như
thế này, thì ba người này cũng góp thêm một phần ba lực lượng phòng ngự
cho nhóm.

 

Nhưng tên này lại nói đúng… Hiện tại,
còn mấy phút nữa là 5 giờ chiều, trời hôm nay còn âm u hơn hôm qua
nhiều, nếu đi ra tìm người lúc này sợ rằng… Nếu nói là đi tìm chết cũng
thực không có gì là sai.

 

Màn huyết tinh hôm qua vẫn còn ám ảnh trong tâm mọi người…

 

Chẳng lẽ để mặc cho nhóm hướng dẫn du lịch chết đi sao?

 

Đầu óc Tô Từ lúc này thật hỗn loạn,
lúc này nàng thấy do dự trong mắt Chu Lập tán đi rất nhiều, biết rõ hắn
đã quyết định, nàng vội quay nhìn hướng hắn.

 

“Lão Lý nói rất đúng, lúc này không
thể ra đi.” Chu Lập thở dài nói, “Hi vọng nhóm của hướng dẫn du lịch
không xảy ra chuyện gì, ngày mai chúng ta sẽ đi dọc theo đoạn đường mà
bọn hắn đã đi để tìm.”

 

Ngày mai…

 

Không phải ai cũng có vận khí tốt như
lão Lý một dạng vận khí . Ngày mai… Với ban đêm như vầy, nếu như nhóm
hướng dẫn du lịch thực sự gặp phải cái gì ngoài ý muốn, có lẽ ngay cả
hài cốt cũng không tìm được.

 

Tô Từ nhắm lại ánh mắt, sau đó đứng
dậy cầm 2 nhánh cây đem hộp cơm đang treo trên đống lửa xuống, nhận lấy
thức ăn được phân phát từ tay mấy người nam nhân chuyền qua, mấy người
vây tại một chỗ, ăn chút canh nóng.

 

Đương nhiên, thức ăn vẫn được phân chia như cũ, phần của nữ nhân ít hơn nam nhân.

 

 

Quá nhiều tuyệt vọng, quá nhiều áp lực, tổng yếu sẽ phải tìm ra đường thoát.

 

Lưu lại một người gác đêm, sau đó
những người khác đều vây quanh đống lửa chìm vào giấc ngủ. Tô Từ rất dễ
tỉnh ngủ, khi nghe đến tiếng rên rỉ của hai vợ chồng bên cạnh, nàng rất
nhanh đã tỉnh ngủ.

 

Trước là cảm thán, ngay sau đó một ti
buồn ngủ cũng không có. Nhắm mắt, một tay khoát lên bên eo, một tay ôm
trong ngực tảng đá bén nhọn đã lượm được trong lúc kiếm củi lúc ban
ngày.

 

Bởi vì quá kềm chế mới cần phát tiết, bất kể là nam nhân hay nữ nhân.

 

Những bạn lữ (* những người có đôi có cặp), thì “yêu” là phương thức tốt nhất để phát tiết chính mình.

 

Như vậy, những người không có bạn lữ
thì sao. Vậy những nam nhân không có bạn lữ lại cần phát tiết chính mình
thì sao? Nếu như bọn hắn muốn cưỡng bức, với sức 2 nữ nhân như các nàng
muốn phản kháng thì xác suất thành công lại có bao nhiêu đâu?

 

Tô Từ cắn răng, nghe phụ cận mấy
thanh âm càng lúc càng thô, hô hấp càng lúc càng dồn dập, nàng cảm nhận
được có mấy ánh mắt đang không ngừng đảo qua đảo lại không ngừng dừng
lại tại chỗ mẫn cảm trên thân nàng, tảng đá trong tay càng bị nàng nắm
chặt hơn.

 

Bị thô thô thanh âm không ngừng
truyền tới, trừ ra tiếng củi gỗ bùm bùm lốp bốp, cũng chỉ có tiếng thô
suyễn rên rỉ hoan ái của nam nhân và nữ nhân. Theo thanh âm nữ nhân đến
cực hạn cao vút rên rỉ, tiếng thở gấp của nam nhân cũng càng lúc càng
trầm trọng.

 

Không thể tiếp tục như vậy được nữa.

 

Tô Từ đột nhiên ngồi dậy, ôm ba lô vào trước ngực.

 

Tô Từ đứng lên, lúc nàng đứng dậy 2
vợ chồng đang bận “làm việc” kia cũng mở to mắt nhìn nàng, Tô Từ nói với
nam nhân đang gác đêm, “Trần đại ca, ngươi ngủ đi, từ giờ đến sáng ta
gác canh gác cho.”

 

Nam nhân họ Trần, à mà không, tất cả
nam nhân đều nhìn sang Chu Lập, Chu Lập lại nhìn Tô Từ, thấy tảng đá bén
nhọn trong tay nàng, trong mắt càng lúc càng mãnh liệt phát ra dục vọng
cần phát tiết cùng dục vọng chinh phục con mồi, một lúc sau hắn mới
nói, “Tiểu Từ khi nào ngươi mệt mỏi có thể đánh thức ta.”

 

Sau đó quay đầu nói, trong mắt đã có
uy hiếp lại có đắc ý, “Các ngươi cũng ngủ đi, tại nơi này nếu tinh lực
không đủ sẽ bỏ mạng đó.”

 

Tô Từ thấy mọi người bất bình, không
tình nguyện cũng phải nằm xuống, nàng nhẹ nhàng thở ra. Sau đó vừa khổ
cười, nếu sống qua ngày hôm nay lại như thế nào, từ lúc Chu Lập vừa mới
thấy nàng một khắc đã vây quanh bên cạnh nàng, hiện tại lại chuyển xưng
hô từ “Tô tiểu thư” biến thành ‘Tiểu Từ’, đã muốn tuyên bố nàng là con
mồi của hắn.

 

Nếu nàng chịu vì tánh mạng mà mất đi tôn nghiêm, thì chịu nhục để đổi mạng cũng sẽ không có bao lâu.

 

Hiện tại mới 2 ngày, thời gian còn
ít, mọi người là có tham vọng sống sót nên mới có “cường giả vi tôn” mà
miễn cưỡng phục tùng Chu Lập để tìm kiếm đường ra. Nhưng qua mấy ngày,
chờ bọn hắn nhận rõ hiện thực sẽ rất khó, nếu bọn hắn vẫn tiếp tục duy
trì Chu Lập là cường giả, thì lúc này Chu Lập sẽ vì mời chào bọn hắn (*
giống như thưởng cho đàn em để khích lệ vậy mà) sẽ không có khả năng một
mình chiếm một nữ nhân sẽ mất đi cái gọi là ‘thu phục nhân tâm”’.

 

Chỉ sợ đến cuối cùng, nếu như các nàng không chết cũng sẽ sống không được khá giả.

 

“Tăng nhiều thịt thiếu”. (* “thịt” thiếu nên “tăng” sẽ cùng nhau chia sẻ “thịt” >_<)

 

3 người nữ nhân các nàng chính là thịt.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+