Trang chủ » Thế giới truyện »

Thú _ Chương 25 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25: Lãnh Địa Bị Xâm Phạm

Từ sơn động của Tiger đến nơi ở của bọn
người Chu Lập, lấy tốc độ đi đường của Tô Từ phải mất cả buổi sáng cũng
không đến được, đây là lý do tại sao Tô Từ không trở về bằng đường vòng
(*Chu Lập không đuổi kịp đến nơi ở của Tô Từ được), mà với tốc độ của
Tiger chỉ mất khoảng 40 phút đồng hồ, Tô Từ nằm ghé vào trên lưng Tiger,
bên tai là tiếng gió thổi vù vù, trong đầu toàn nghĩ đến ánh mắt của
bọn người Chu Lập khi nhìn nàng cùng Tiger, nó ánh lên sự tham lam giống
như chó nhìn thấy xương vậy.

  

Đối với loại ánh mắt này, tuy rằng Tô Từ
thấy rất phản cảm, nhưng cũng có thể thông cảm. Nàng cũng biết rõ, nếu
như không có Tiger, ánh mắt của những người đó sẽ nhìn nàng giống như
nhìn Lý Ngọc. Mà nàng có Tiger, cho nên ánh mắt đầu tiên của bọn Chu Lập
không phải là nữ sắc, mà là sinh tồn, là làm thế nào lợi dụng bạch hổ,
một con dã thú đã trở nên dịu ngoan, chịu sự khống chế của nàng (*bọn
người này không rõ mối quan hệ giữa Tô Từ & Tiger, cứ cho rằng Tiger
bị khống chế, nhưng thật ra không biết Tiger là tình nguyện che chở,
bảo bọc cho Tô Từ bằng chính ý muốn và suy nghĩ của nó).

 

Nhãn tình Tô Từ híp lại, trước khi
gặp lại bọn người Chu Lập, nàng tâm tâm niệm niệm muốn nhìn thấy bọn họ,
nghĩ rằng chỉ còn duy nhất bọn họ là đồng loại của nàng trên thế giới
này, có bọn họ, nàng chẳng hề là cái ngoại tộc tại trong khu rừng này.

 

Cho nên trải qua mấy tháng ngăn cách,
nếu bọn họ có thể an ổn vượt qua hết thẩy sống sót đến bây giờ, tâm
tính bọn họ hẳn là đã giảm bớt áp lực, nhân tính cũng bớt vặn vẹo đi. Do
đó, Tô Từ rất khao khát trò chuyện, thậm chí muốn mang bọn họ về sống
chung trong lãnh địa của Tiger.

 

Nhưng khi nhìn thấy bọn họ mất đi nhân cách đạo đức cơ bản của nhân loại, lý trí Tô Từ dần dần khôi phục lại.

 

Cho nên nàng chỉ nghĩ đến cứu một mình Lý Ngọc, một nữ nhân yếu đuối như nàng giữa chốn rừng sâu này.

 

Nói đến cùng Tô Từ cũng là người ích
kỷ, nàng biết rõ nàng sở dĩ có cuộc sống bây giờ là Tiger ban cho, mà
không phải đạt được do chính năng lực của mình, một khi tách khỏi Tiger,
cái gì nàng cũng không làm được, cho nên Tô Từ biết rõ đồng bọn của
nàng sống bên ngoài tùy thời cũng sẽ đối mặt nguy hiểm, nàng chỉ dao
động một chút liền kiên định chỉ nghĩ mang đi Lý Ngọc, một người tương
đối đáng thương, hơn nữa cũng không có quá lớn tính công kích.

 

Nàng sẽ không bởi vì có Tiger mà muốn
thưởng mùi vị làm lãnh đạo, cũng sẽ không mượn dùng vũ lực của Tiger mà
đi áp bức bọn họ, nhưng nàng tuyệt đối cũng sẽ không cho phép chính
mình lơ là cảnh giác đối với những đôi mắt thèm thuồng nhìn nàng, hơn
nữa nếu cứ cố chấp mang bọn họ về sống gần nàng, sức lực của nàng tuyệt
đối không bằng mấy nam nhân đó, này đó hậu hoạn nàng có thể dự đoán
được, nên cũng đã lựa chọn đáp án rõ ràng.

 

Tô Từ còn đang suy nghĩ, lại phát
hiện tốc độ Tiger đột nhiên chậm lại, sau đó nó yên lặng nhìn chằm chằm
một chỗ tối đen phía trước, chi trước hơi hơi vươn về phía trước, thân
thể hơi chúi về trước, cái đuôi ở sau người ve vẫy liên tục, cổ họng
không ngừng gầm nhẹ, giống như đang cảnh cáo vậy.

 

Tô Từ chưa từng gặp qua thái độ khẩn trương như vậy của Tiger bao giờ.

 

Tô Từ cả kinh, lập tức ngẩng đầu nhìn về phương hướng Tiger đang gầm gừ.

 

Hiện tại màn đêm đã hoàn toàn bao phủ
khu rừng, giống như là đã nhận ra nguy hiểm, tiếng chim hót trong rừng
từng được Tô Từ xem như là âm nhạc để thưởng thức bây giờ cũng biến mất,
không gian dị thường yên tĩnh.

 

Xuyên qua tùng tùng trùng trùng điệp
điệp lá cây, Tô Từ lờ mờ phảng phất thấy nơi xa nhất một đôi mắt phát ra
u quang trong hắc ám, con thú kia ở trên độ cao tối thiểu là 3 thước,
nếu như không phải ngồi trên lưng Tiger, không phải cây cối nơi này cao,
chạc cây phía dưới không nhiều, nếu không chú ý Tô Từ căn bản là không
thấy đến con thú kia.

 

Theo như hiểu biết của Tô Từ đối với
Tiger thì ý thức về địa bàn của Tiger rất cao, trong phạm vi địa bàn của
nó, tất cả động vật, cho dù là sư tử, hoặc mãnh thú khác cũng mơ hồ bị
nó áp chế. Hơn nữa, bình thường nếu như bọn chúng không đụng phải nhau
nơi đường hẹp, hoặc tranh giành địa bàn thì một vài dã thú thành niên cơ
bản sẽ không ẩu đả lẫn nhau.

 

Nơi này cách phía dưới vách núi của
huyệt động không xa, là khoảng cách an toàn mà Tiger tuyệt đối không
dung xâm phạm, chí ít trong cự ly này, Tô Từ chưa từng thấy có sinh vật
nào có thể uy hiếp được Tiger, nhưng bây giờ trước mặt có một con không
biết rõ là động vật gì, lại có thể làm Tiger coi trọng, khẩn trương đến
như vậy khi nó có ý xâm nhập vào cấm địa của Tiger. Bất quản là tranh
đoạt địa bàn hoặc là tôn nghiêm không dung xâm phạm, Tiger chắc chắn sẽ
chiến đấu.

 

Tô Từ khẩn trương nhìn về đôi mắt có
vẻ vẫn không nhúc nhích phía xa, nàng khẩn trương đến hô hấp cũng ngừng
lại, chỉ cẩn thận thở vào khi chịu không nổi, giống như sợ tiếng hít thở
hỗn loạn do khẩn trương của nàng sẽ quấy nhiễu đến Tiger.

 

Thân thể Tô Từ cũng trở nên khẩn
trương căng thẳng lên, đang trong tư thế sẵn sãng nhảy xuống khỏi lưng
Tiger bất cứ lúc nào. Thời điểm này, nàng không thể lại cố kị chung
quanh có thể hay không có những dã thú khác sẽ mang tới nguy hiểm, cũng
không thể chỉ lo nghĩ nàng nhảy xuống như vậy có thể hay không bị
thương.

 

Nếu như Tiger và con vật kia đánh
nhau, mà nàng vẫn còn nằm trên lưng Tiger, không chỉ mang đến nguy hiểm
cho chính mình, cũng sẽ làm Tiger phân tâm một khi nàng bị móng vuốt con
dã thú kia cào trúng, như vậy Tiger sẽ không thể chuyên tâm đối phó kẻ
xâm nhập địa bàn, sẽ bị tổn thương, thậm chí là tử vong.

 

Căn cứ vào Tô Từ quen thuộc vùng này
do nàng thường xuyên tuần tra xung quanh đây, thậm chí nàng cũng đã lựa
chọn chỗ thích hợp để chuẩn bị nhảy xuống, sau đó sẽ trốn đi, chờ đợi
Tiger thắng lợi khải hoàn.

 

Sau một lúc giằng co, thế nhưng Tiger lại nhượng bộ, chậm rãi lui về phía sau.

 

Nàng vốn tưởng rằng Tiger vừa động
chính là chuẩn bị khai chiến, nàng quyết định nhảy xuống, nhưng Tiger
lùi bước khiến thân mình Tô Từ nghiêng sang một bên, bởi vì thu lực
không kịp xoay người suýt té, nàng kinh ngạc nhìn Tiger đang táo bạo gầm
nhẹ dưới thân.

 

… Tiger, thế nhưng lại lùi bước?

 

Là đối phương thái quá cường đại, Tiger chưa thành niên không thể đánh bại nó sao?

 

Tô Từ thất thần, nhưng thân thể phi thường tự giác nằm sấp trên lưng Tiger.

 

Tiger lui ra phía sau mấy bước, sau đó lập tức xoay người gấp rút chạy.

 

Tốc độ nhanh như thế này là Tô Từ
chưa hề thể nghiệm qua, xem như đang ở trong hắc ám, Tô Từ cũng có cảm
giác đến tốc độ cây cối rút lui bên cạnh. Nếu như không phải Tô Từ không
bận tâm có thể hay không nắm chặt da lông Tiger làm nó đau, nàng cơ hồ
sẽ bị súy té xuống đất.

 

Tốc độ của Tiger hẳn là đến cực hạn,
giống như là nàng chỉ vừa thở được mấy hơi, vách núi quen thuộc phía xa
xa đã xuất hiện trước mắt. Nhưng lúc này phía sau lại truyền tới tiếng
dã thú bén nhọn, lập tức Tô Từ cũng cảm giác được Tiger lại tăng thêm
tốc độ, khi đến cửa sơn cốc mà họn họ thường xuyên ra vào, Tiger đột
nhiên giảm lại tốc độ.

 

Tiger bất ngờ “thắng gấp”, Tô Từ
không kịp phòng bị, thân chúi về phía trước sắp bị quăng xuống đất,
nhưng Tiger nhanh chóng cắn chặt cánh tay nàng, phóng đến trên đất.

 

Bởi vì hết thảy cơ hồ cũng là hoàn
thành trong chớp mắt (*hành động quá gấp), cho dù Tiger có ôn nhu như
thế nào đi nữa, Tô Từ cũng vẫn là bị quăng trên mặt đất lăn 2 vòng đến
đầu choáng mắt hoa, lúc nàng ngẩng đầu lên chỉ kịp nhìn thấy thân ảnh
bạch sắc mạnh mẽ của Tiger nhanh chóng biến mất trong hắc ám.

 

Nguyên nhân làm Tiger lùi bước là muốn đưa nàng về huyệt động? ! !

 

Tô Từ quỳ rạp trên mặt đất ngu ngơ
nhìn phương hướng Tiger biến mất trong màn đêm u tối của khu rừng, sau
đó nàng đột nhiên bò dậy, chạy ra ngoài huyệt động.

 

Dưới vách núi vẫn giữ nguyên bộ dáng
lúc sáng nàng đi ra ngoài tìm bọn Chu Lập, ngay cả bó củi chất đống ở
trên tảng đá vẫn còn đó.

 

Lúc này Tô Từ cũng không để ý đến này đó, đôi mắt chỉ khẽ nhìn lướt qua, ngay lập tức thuận theo thạch bích ra cửa sơn động.

 

Khuya hôm nay không trăng cũng không
có sao, đối với mấy động tác này (*mò đường trong hắc ám) bình thường
ban ngày Tô Từ phải cẩn thận lắm mới làm được. Hiện tại cũng là nhờ vào
thói quen nàng sống trong huyệt động hắc ám, mới miễn cưỡng có thể hoàn
thành chỉ với chút ánh sáng như thế này.

 

Lồng ngực bởi vì hô hấp quá nhanh hơi
có chút đau. Tô Từ dồn dập thở phì phò, lỗ tai lại vẫn tập trung lắng
nghe động tĩnh bên ngoài.

 

Lúc nãy con dã thú đuổi theo, mà
Tiger lại bởi vì muốn đưa nàng trở về huyệt động đã hao tổn không ít thể
lực, sau đó lại quay lại chỗ con dã thú ngay. Theo lý mà nói, thì cự lý
đấu tranh của Tiger và con thú kia sẽ không cách nơi này quá xa mới
đúng chứ.

 

Nhưng cái gọi là không quá xa của
Tiger, thì với thính lực (*sức nghe) của Tô Từ muốn nghe thấy thanh âm ở
cách đây 10 dặm, căn bản là không thể.

 

Nhưng lúc này Tô Từ lại nghe thấy thanh âm bị đau gầm nhẹ của Tiger.

 

Tô Từ đột nhiên đứng lên, đi đến cửa sơn động tận lực nghe, nhưng lúc này lại không nghe thấy bất cứ thanh âm gì nữa.

 

“Làm thế nào bây giờ, làm thế nào bây
giờ!!!!!” Tô Từ lại nghe một hồi, nắm chặt tay đi qua đi lại vài vòng
trước cửa sơn động, cuối cùng cởi ba lô trên lưng, thuận theo dây leo bò
xuống vách núi, đi đến chỗ bó củi rút ra một chút củi gỗ, dùng dây leo
buộc thành một cây đuốc, tay run run châm đuốc, cầm chủy thủ trong tay,
giơ cây đuốc chạy về hướng lúc nãy Tiger biến mất.

 

Tô Từ biết rõ hành động này của nàng là ngu xuẩn!

 

Nàng không có sức mạnh, ở chỗ này,
ngay cả một con khỉ, một con mèo rừng cũng có thể giết chết nàng, càng
đừng nói đến con dã thú có thể cùng Tiger tranh đấu. Hiện tại là ban
đêm, tuy rằng dã thú chung quanh có lẽ sẽ bị cuộc chiến đấu này kinh sợ
phải đi xa, nhưng cũng không chắc lắm, nếu như gặp phải dã thú nào khác,
cây đuốc trong tay nàng phỏng chừng chỉ là bày trí mà thôi.

 

Hơn nữa liền tính nàng có thể thuận lợi tìm đến nơi chiến đấu của Tiger, nàng đến đó có lẽ sẽ làm Tiger bị phân tâm.

 

Tô Từ biết rõ nàng hiện tại điều nàng cần phải làm là ở yên trong sơn động, nơi nào cũng đừng đi, ngoan ngoãn đợi Tiger trở về.

 

Nhưng nàng không làm được.

 

Thanh âm đau rống mà nàng nghe được
có lẽ chỉ là ảo giác, nhưng thanh âm đó làm nàng nghĩ đến Tiger bị cắn
đứt cổ họng máu tươi tuôn xối xả.

 

Tiger tuyệt đối không thể chết!

 

Tuyệt đối không thể.

 

Lòng bàn tay nàng toàn là mồ hôi, Tô
Từ cắn chặt chủy thủ, hung hăng lau mồ hôi trên tay lên người, sau đó
tay lại nắm chặt chủy thủ, đi theo hướng Tiger.

 

Một người chạy trong khu rừng tối đen
như mực đầy rẫy nguy cơ này thật là khiến con người ta phải e ngại,
nhất là khi Tô Từ nghĩ đến một màn đuổi giết của con trăn trong đêm, nhớ
lại một người phụ nữ mà nàng đã không nhớ rõ mặt táng thân trong miệng
con trăn, lại nhớ đến nỗi bất lực hoảng sợ khi con trùng bò vào trong cơ
thể nàng, cuối cùng Tô Từ lại nhớ đến đôi mắt màu vàng rạng rỡ của
Tiger ở trong nước cùng nàng đùa giỡn.

 

Tô Từ cắn răng, lại nắm thật chặt chủy thủ, cầm cây đuốc tiếp tục chạy về phía trước.

 

May mắn là dã thú chung quanh quả
thật bị trận đấu của 2 con dã thú mạnh mẽ kinh chạy đi xa, trên đường Tô
Từ cũng không gặp bất cứ nguy hiểm gì.

 

Một đường đi về phía trước cũng không thấy để lại vết tích chiến đấu trên các lùm cây.

 

Lúc Tô Từ đang nóng lòng có phải hay
không mình đi nhầm hướng, thì nàng bắt đầu thấy một vài vết tích rõ ràng
của trận đấu. Trong đó, trên một thân cây đại thụ, Tô Từ thấy một vết
cào còn mới cơ hồ thâm nhập một nửa thân cây, đây có lẽ là vết tích của
con dã thú cùng đấu với Tiger.

 

Tô Từ quan sát một chút, móng vuốt
con dã thú này phải rất dài, hơn nữa rất sắc bén, thâm nhập vào thân cây
này mà giống như dễ dàng cắm vào đậu hũ vậy.

 

Tiger…

 

Trong tâm Tô Từ lo lắng đến chết đi được, cắn răng tiếp tục đi phía trước.

 

Cũng đi không được bao lâu, Tô Từ liền nghe thấy tiếng Tiger bị đau gầm nhẹ phía trước cùng với tiếng kêu của con dã thú.

 

Thanh âm Tiger tuy rằng mang đau đớn,
nhưng vẫn là có thể nghe ra trong đó hàm chứa phẫn nộ cùng sinh cơ,
trước mắt cũng không có nguy hiểm đến tánh mạng.

 

Biết được kết quả như vậy, đầu gối Tô Từ liềm mềm nhũn quỳ rạp xuống đất.

 

Sau đó Tô Từ mới tỉnh ngộ lại, đem
cây đuốc hung hăng cắm trong bùn đất, cũng bất chấp nó có hoàn toàn dập
tắt lửa chưa, nàng cẩn thận dè dặt chạy về hướng chiến trường phía
trước.

 

Nơi này là một chỗ có đông đảo bụi
cây, cũng không có những cây đại thụ che trời ngăn cản, hẳn là Tiger
cùng kẻ xâm chiếm một đường vừa chạy vừa đánh tới đây, cuối cùng là vì
nơi này có thể dễ dàng di chuyển thân mình mới ngừng lại.

 

Tô Từ cẩn thận trốn tránh phía sau một cây đại thụ, thăm dò đánh giá Tiger cùng con dã thú kia.

 

Tiger có thân thể bạch sắc giống như
bóng đèn phát sáng trong hắc ám rất dễ thấy, những chiếc lông màu trắng
nàng thích giờ đây dính đầy máu tươi, mỗi một lần nhảy lên công kích,
những giọt máu tươi cũng sẽ vung lên rơi xuống, đôi mắt màu vàng bây giờ
lóe lam quang.

 

Xác định trạng huống Tiger xong, Tô Từ lại nhìn sang con dã thú.

 

Do trời tối đen Tô Từ cũng không thể
thấy rõ rãng, nhưng nàng có thể thấy đến một điểm thì đó là đôi mắt. Lúc
mới phát hiên con dã thú, Tô Từ vẫn còn trên lưng Tiger, phỏng chừng là
bởi vì cự ly cùng góc độ, nàng chỉ thấy cặp mắt lóe u quang của nó hơi
lớn hơn đôi mắt của Tiger một chút thôi, nhưng hiện tại nhìn với cự ly
gần, đôi mắt lóe mũi nhọn hung ác còn lớn hơn so với chuông đồng nữa.

 

Kế đến là toàn bộ thân hình nó.

 

Con dã thú này là nửa đứng thẳng,
móng vuốt 2 chân trước đúng như Tô Từ suy nghĩ, dù là ở trong hắc ám
cũng có thể cảm giác thấy độ sắc bén của chúng, thân hình cũng không lớn
hơn Tiger bao nhiêu, nhưng đầu nó lại to gấp đôi đầu Tiger, lúc nó gầm
rú, Tô Từ có thể tinh tường nhìn thấy hàm răng sắc bén của nó.

 

Trong lúc Tô Từ đang quan sát, Tiger
bắt được một thân cây làm điểm tựa, móng vuốt đột nhiên hướng con dã thú
đánh tới. Lão hổ công kích, vốn là bao quát lợi dụng thân hình linh
hoạt, sức mạnh của chi trước to đến kinh người, con dã thú bị chụp lảo
đảo một chút, nhưng móng vuốt của nó cũng đồng thời hung hăng cào lên
bụng Tiger một chút.

 

Cho dù Tiger trốn tránh một chút, cũng lập tức có máu tươi trào ra.

 

Lúc này Tô Từ mới xem như là hiểu
rồi, Tiger cùng con dã thú này căn bản là thế lực ngang nhau, đang áp
dụng công kích là lưỡng bại câu thương.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+