Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thủ Độ Thiên Sứ – Chương 63 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

63

Long Thiếu Hạo, Luyến Luyến, Thiên Hà, Tương Lai bốn người tiến vào trong một chiếc Louis thon dài sang trọng, xe lăn bánh hướng về phía khu biệt thự tư nhân nơi cư ngụ của Long Thiếu Hạo ở Đài Loan.

Xe chạy qua một loạt những con đường lớn dài hun hút, cuối cùng dừng trước cổng lớn của một biệt thự, cửa sắt tự động mở, chạy lướt qua một bể phun nước, hòn non bộ, rừng cây, vườn hoa, thảm cỏ xanh mướt, sân chơi bóng rổ, bể bơi… ước chừng chạy khoảng mười phút, rốt cục ngừng ở trước một tòa biệt thự mang phong cách Âu Châu thời Trung cổ, một quản gia dáng vẻ trung niên mang theo hai mươi người hầu trong trang phục màu trắng cung kính đứng ở hai bên cửa, vừa thấy Long Thiếu Hạo và Luyến Luyến bước xuống xe, đồng thanh hô lớn: “Hoan nghênh thiếu gia cùng thiếu phu nhân về nhà!”

Luyến Luyến bị cảnh tượng này dọa giật cả mình .

“Như thế nào? Sợ rồi sao?” Long Thiếu Hạo nắm tay cô, “Tòa biệt thự này là vào hai năm trước anh mua lại, sau đó cho người trùng tu, đồ đạc bài trí bên trong tất cả đều là những thứ em yêu thích, anh biết em vẫn thường hết sức nhớ nhà, cho nên anh cho người thiết kế lại tòa biệt thự này dành cho em lúc rảnh trở có thể trở về ở dài lâu, tòa biệt thự được đăng ký với tên em, xem như là lễ vật kết hôn anh trao tặng em, vào xem thử có thích hay không.”

“Hạo, thật cám ơn anh.” Luyến Luyến không biết nên nói cái gì, hèn chi khi vừa đến đây cô nhìn thấy tòa biệt thự này tựa hồ có một cảm giác rất quen thuộc, thì ra mọi thứ ở nơi này tất cả đều là ngôi nhà trong mộng của cô, nhưng hình như xa hoa tráng lệ hơn, ở nơi đây khuôn viên bao la bát ngát, đẹp không sao tả xiết, hơn nữa những vật trang trí lộng lẫy này, nhất định phải mất rất nhiều tiền, tuy rằng mấy cái này đối với anh mà nói là nhỏ nhặt, có thể chẳng qua là hạt cát trong sa mạc, không đáng kể gì, nhưng tâm ý của anh cũng đủ khiến cho cô vô cùng cảm động, thì ra, người hiểu biết cô nhất từ trước đến nay đều là anh.

“Đồ ngốc, còn nói lời cảm ơn với anh, chỉ cần em vui vẻ là tốt rồi.” Long Thiếu Hạo khẽ vuốt nhẹ chóp mũi thanh tú của cô.

Luyến Luyến thật sự rất cảm động đến mơ hồ, “Vui vẻ, em rất vui vẻ, Hạo, anh thật sự là quá tốt.”

Nhìn thấy cô vui vẻ, Long Thiếu Hạo cũng không cầm lòng được trên mặt nở nụ cười rạng rỡ, lém lỉnh nhìn cô, “Em thật sự muốn cám ơn anh?” Anh nhìn thấy nàng gật gật đầu, “Tốt lắm, anh không cần lời cám ơn suông, anh muốn thực tế một chút .”

“Cái gì?” Luyến Luyến nghi hoặc nghiêng đầu nhìn anh.

“Anh muốn em cảm ơn anh bằng một nụ hôn.” Long Thiếu Hạo quỷ quái nhìn cô, trong phút chốc mặt cô ửng đỏ như đóa hoa đào, anh bật cười sảng khoái.

Luyến Luyến mặt mũi đỏ bừng e thẹn, xấu hổ nhìn chung quanh, trước sau vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

“Ai nha, cô vợ bé nhỏ của anh lại thẹn thùng rồi!” Anh cúi sát đầu bên tai cô, nhẹ nhàng âu yếm bảo, “Giờ tạm thời buông tha cho em, buổi tối anh nhất định đến đòi lại.”, hơi thở nóng bỏng của anh làm bỏng rát cả mặt cô.

Khuôn mặt Luyến Luyến lại đỏ bừng, cô dậm chân tức giận, “Đồ háo sắc.”

Long Thiếu Hạo thì vô cùng đắc ý cười vang.

————————————–

Ngồi máy bay mười mấy tiếng, hơn nữa múi giờ khác biệt, Luyến Luyến vẫn còn chưa kịp thưởng thức tòa nhà xa hoa tráng lệ này, cô vội vàng ăn uống qua loa, tắm rửa xong, ngã người trên giường mơ màng ngủ. Long Thiếu Hạo không đành lòng đánh thức cô, mãi cho đến khi trời sụp tối nhà nhà lên đèn, cô mới từ từ tỉnh giấc, ngáp một cái, lười nhác vươn vai duỗi thẳng người.

“Dậy rồi sao?” Long Thiếu Hạo lúc này vẫn nằm ở bên cạnh cô nhìn cô chăm chú.

Luyến Luyến còn chưa tỉnh táo dụi dụi mắt, vẫn còn chút mơ màng, “Không phải bây giờ anh nên ở công ty sao? Công việc xử lý xong rồi à?”

“Đã sớm làm xong rồi, ” nhìn thấy cô vừa mới tỉnh ngủ cử chỉ phong tình quyến rủ, Long Thiếu Hạo nhịn không được tranh thủ hôn nhẹ lên môi cô một cái, “Người đẹp mê ngủ, em xem giờ là mấy giờ rồi.”

“Mấy giờ?” Luyến Luyến quay đầu nhìn về phía đồng hồ báo thức nơi đầu giường, bảy giờ rưỡi? Aaa… cô kêu lớn, lập tức từ trên giường nhảy xuống, hại Long Thiếu Hạo đang chuẩn bị ‘thâu hương’ lần nữa thiếu chút xíu ngã xuống giường.

“Làm sao vậy? Làm sao vậy?” Long Thiếu Hạo cũng theo cô khẩn trương lên.

Luyến Luyến vẻ mặt cầu xin, “Xong rồi xong rồi, chúng ta không kịp đến dự tiệc rồi, hôm nay là sinh nhật năm mươi tuổi của mẹ em, em còn không kịp trang điểm nữa, còn không có đặt mua lễ phục dạ hội, còn không có chuẩn bị…” Luyến Luyến gấp đến độ giậm chân, trời ạ! Cô như thế nào có thể ngủ lâu như vậy? Chẳng lẽ là bởi vì liên quan đến chuyện mang thai, cô gần đây giống như càng ngày càng ham ngủ. “Hạo, sao anh cũng không đánh thức em dậy?” Cô nén giận nói.

Long Thiếu Hạo nhìn cô mỉm cười thần bí, chỉ vào sô pha, “Em xem kia là cái gì?”

“Lễ phục dạ hội” Luyến Luyến kêu lên kinh ngạc, vẻ mặt không dám tin, thật là bộ lễ phục xinh đẹp nha, cô mừng rỡ xông lên phía trước, cô xúc động vuốt ve bộ dạ phục mềm mại kia, “Hạo, thật cám ơn anh.” Luyến Luyến vui vẻ nói lời cảm ơn anh, nhưng đột nhiên cô lại sụ mặt xuống.

Long Thiếu Hạo cười cười, vỗ vỗ tay, cửa phòng mở ra, ba người đàn ông lạ mặt phía sau quản gia nối đuôi nhau bước vào, quản gia cung kính nói, “Thiếu gia, thiếu phu nhân nhà tạo mẫu, thợ trang điểm sớm chờ đã lâu, có thể bắt đầu được chưa?”

“Có thể bắt đầu rồi, thiếu phu nhân đúng là chờ không kịp nữa rồi.” Long Thiếu Hạo vẫn nhàn nhã thong dong nằm ở trên giường, tay trái chống đầu, mỉm cười nhìn ba người. “Cho các người nửa giờ, tôi muốn vợ tôi trở thành một phụ nữ xinh đẹp nhất trong buổi tiệc đêm nay.” Anh không phải yêu cầu, mà là ra lệnh.

Antonio là nhà tạo mẫu đứng hàng đầu trên thế giới, có bao nhiêu công chúa của các quốc gia, quý phu nhân, thiên kim tiểu thư vung tiền như rác thỉnh mời hắn vì các cô ấy thiết kế tạo hình, người nào người nấy đối với hắn rất khách khí, cung kính lễ độ, thế nhưng người con trai trước mắt này lại buộc hắn từ nước Pháp bay đến Đài Loan, lại để hắn cùng trợ thủ của hắn ngồi chờ hơn bảy tiếng đồng hồ ở phòng khách, uống hơn mười tách cà phê, chỉ với lý do đơn giản là vợ của cậu ta còn mệt mỏi, phải chờ cô ấy tỉnh ngủ. Lúc tai hắn nghe được những lời này từ quản gia, hắn quả thực là nổi trận lôi đình, thiếu chút nữa xông lên lều xem thử rốt cuộc là người nào lại có thể kiêu ngạo như thế, nhưng hắn còn chưa kịp tiến lên lầu liền bị một thanh niên từng bước từng bước một bức hắn lùi xuống dưới, chàng thanh niên kia trên cao nhìn xuống hắn, tuấn mỹ như một thiên thần nhưng khuôn mặt lại lạnh lùng không chút biểu cảm gì, chỉ là nhìn hắn lạnh lùng, khiến hắn sợ tới mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh, tuy rằng hắn không biết thân phận của cậu ta, nhưng với kinh nghiệm từng trãi hắn bất cứ ai chỉ cần hắn liếc mắt qua là có thể biết ngay người đó nhất định có phải là tôn quý hay không. Antonio cũng không dám nhiều lời nữa, ngoan ngoãn trở lại sôpha ngồi xuống chờ chủ nhân gọi tới.

Antonio nghe được mệnh lệnh của cậu ta, rất tức giận với giọng điệu cử chỉ của cậu ta nhưng lại không dám nói gì, lập tức mở hòm hóa trang mang bên mình, bắt đầu chuẩn bị.

Luyến Luyến đã sớm liên tiếp bị kinh hỉ làm cho sợ đến ngây cả người.

Nhìn thấy bộ dáng cảm động của cô, Long Thiếu Hạo vô cùng thỏa mãn, “Anh nói rồi, chỉ cần em vui vẻ anh cũng thấy vui, đừng quá cảm động nữa, đây chỉ là chuyện nhỏ, sau này sẽ còn có nhiều chuyện không hết đáng kinh ngạc mừng rỡ hơn đang chờ em.”

Luyến Luyến không biết nên nói cái gì cho đúng, trong lòng cảm xúc dâng đầy tiến lên phía trước khẽ hôn lên môi anh, sau đó vội vàng ôm lễ phục chạy trốn vào trong phòng tắm.

Long Thiếu Hạo xoa nhẹ môi cười hết sức vui vẻ, nụ cười còn tụ lại trên mặt thật lâu vẫn chưa tan đi.

Vẻ mặt của cậu ta trong mắt Antonio quả thực rất ngây ngô giống như là đồ ngốc, hắn thật sự rất hoài nghi chàng trai trước mắt và cái người mới vừa không giận mà uy, cả người tràn ngập khí phách nam nhân khi nãy kia thật sự là cùng một người sao chứ? Antonio tự đánh cược trong đầu, chàng trai này nhất định là bị trúng độc, độc tình yêu, hơn nữa trúng độc vô cùng sâu, sâu không lường được, cuộc đời này xem như không có thuốc gì có thể giải được.

———————————

Luyến Luyến rất nhanh lại trở ra, bởi vì thời gian không còn nhiều, không cho phép cô tránh trong phòng tắm thẹn thùng, sự xuất hiện nhanh chóng của cô khiến cho mọi người trong phòng đều kinh ngạc thán phục, toàn thân lễ phục trắng tinh thuần khiết, thướt tha, mềm mại rủ xuống ôm sát thân hình, làm nổi bật lên những đường cong gợi cảm trên thân thể của cô, càng tôn thêm vẻ duyên dáng xinh đẹp tuyệt vời của cô, lung linh mờ ảo như một thiên thần. Antonio cảm thấy vô cùng ngạc nhiên thú vị, nhưng ngay lập tức khôi phục lại thái độ làm việc chuyên nghiệp và bản lĩnh, khẩn trương tranh thủ từng giây trang điểm cho cô.

Trong phòng nhất thời yên tĩnh, ngay cả tiếng hít thở cũng có thể nghe thấy. Đúng tám giờ, vào đúng kim đồng hồ chỉ vào giây phút cuối cùng, Antonio cuối cùng cũng kết thúc việc trang điểm.

Luyến Luyến đứng dậy, ngay trước mắt mọi người, tao nhã lượn qua một vòng, lễ phục dạ hội một màu trắng tinh khiết xoay tròn vẽ ra một đường vòng cung duyên dáng…

Long Thiếu Hạo nhìn ngây người, thiếu chút nữa ngã xuống giường.

“Antonio, lúc chúng tôi kết hôn, anh nhất định phải tới uống chén rượu mừng cùng chúng tôi.” Long Thiếu Hạo thật tình nói với hắn, sau đó kéo Luyến Luyến nhanh chóng rời khỏi phòng, bỏ lại một người trong phòng không kịp phản ứng gì.

Long Thiếu Hạo lôi kéo Luyến Luyến chạy nhanh xuống lầu, cực kỳ giống như một đôi trai gái liều lĩnh dự định bỏ trốn theo tiếng gọi của tình yêu, làm mọi người ở đây nhìn đến choáng váng.

Ba tiếng đồng hồ sau, một chiếc xe thể thao màu trắng bạc lao vút đi như sao băng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+