Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thủ Độ Thiên Sứ – Chương 75 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 75

Luyến Luyến ngồi trong phòng khách, vừa ăn vừa xem đĩa phim hài “Mỹ Nhân Ngư” mà Hạo đã mua giúp cô. Bên cạnh luôn có mấy người giúp việc túc trực sẵn sàng hầu hạ cô, người thì phụ trách phục vụ cô nước uống, khăn mặt, cần dùng gì thì có nất, còn có mấy nữ y tá trẻ tuổi xinh đẹp đứng bên chăm lo sức khỏe cho cô. Hạo đã đến công ty, một mình cô ở lại nhà hết sức nhàm chán, lại không có ai nói chuyện phiếm với cô.

“Cô chủ, đã đến giờ uống thuốc.” Một nữ y tá trẻ tuổi xinh đẹp bưng tới một chén nước và vài viên thuốc. Nghe nói phụ nữ khi mang thay thường nhìn vật hay người xinh đẹp, đến lúc sinh đứa trẻ cũng nhất định xinh đẹp hơn nhiều. Cũng không biết Hạo từ nơi nào tìm được nhiều nữ y tá xinh đẹp như vậy, chẳng lẽ toàn bộ nữ y tá ở Đài Loan đều xinh đẹp sao chứ? Nhưng mà về phần người giúp việc cũng là người đẹp nha! Không ngờ ở Đài Loan lại thừa thải người đẹp như vậy? Vậy mà sao trước kia cô lại không biết?

Luyến Luyến uống một ngụm nước, nuốt mấy viên thuốc xuống, tiếp đó uống thêm mấy ngụm nước nữa. Cô nghi hoặc hỏi người giúp việc, “Sao bên ngoài lại ồn vậy?” Vừa rồi cô còn tưởng mình nghe lầm, không ngờ thanh âm càng lúc càng lớn, làm cô không muốn để ý cũng không được.

Người giúp việc lập tức đi gọi quản gia, chỉ chốc lát sau, lão quản gia tiến đến báo cáo với cô, bên ngoài có một đoàn làm phim đến, bọn họ muốn mượn sân vườn trong này quay một đoạn phim, quản gia sợ gây trở ngại cô chủ nghỉ ngơi cho nên cự tuyệt bọn họ, nhưng đám người này làm thế nào đuổi cũng đuổi không đi, bọn họ kiên trì muốn gặp chủ nhà.

Luyến Luyến trầm ngâm trong chốc lát, sau đó quyết định, “Quản gia, ông cho bọn họ vào đi, cứ để cho bọn họ quay phim ở bên ngoài, miễn không được đi vào trong này là được rồi, chiêu đãi bọn họ cho tốt.”

“Dạ, cô chủ.” Quản gia đi ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, bên ngoài truyền đến từng trận cười đùa không dứt bên tai cùng những tiếng trầm trồ ca ngợi, Luyến Luyến đứng lên, đi ra cửa, cũng thật đúng lúc, cô đang buồn chán đến chết đi được, có thể đi nhìn người khác quay phim giết thời gian cũng được.

Mạc Thiếu Phàm, Nghê Tử Uyển, cùng đoàn người được quản gia dẫn dắt đi vào một tòa nhà màu trắng có kiến trúc giống như thành lũy bằng đá, đến gần nhìn nó giống như tòa thành từ xa xưa thời Trung cổ, lại càng thêm xa hoa tráng lệ, là loại người nào mà lắm tiền đến vậy, thật không ngờ một pháo đài cổ kính mà lại dọn chỗ tới Đài Loan? Mạc Thiếu Phàm sợ hãi, kinh ngạc, thán phục không ngớt.

Nghê Tử Uyển và Mạc Thiếu Phàm hai người song song bước tới, phía sau hai người họ, mười thành viên của tổ làm phim đi theo, cô cũng bị tòa nhà cổ kính tráng lệ này chinh phục, chỉ cần là con gái, tin rằng không ai có thể kháng cự lại tòa thành như lâu đài trong chuyện cổ tích này, cô thật sự ao ước có thể đến tham quan phòng ở của nữ chủ nhân tòa thành này. Nghe quản gia nói, tòa thành nguy nga tráng lệ rất có giá trị này là lễ vật kết hôn của chủ nhân ông ta tặng cho cô chủ tương lai. Nhìn bày trí xung quanh, cô có thể cảm nhận được tình yêu sâu đậm của tên đàn ông kia dành cho người vợ sắp cưới của anh ta. Cô thật sự rất hâm mộ cô ta, có được người yêu cô ta sâu sắc như vậy làm chồng sắp cưới, thật là còn gì bằng.

Bất giác đi tới giữa khu nhà cao cấp cao bên ngoài bể bơi, người của tổ làm phim đã ở bên cạnh sắp đặt cảnh quay, chuẩn bị máy quay phim. Nghê Tử Uyển là nữ diễn chính của bộ phim lần này, lát nữa ở bể bơi cô cùng nam diễn viên chính Mạc Thiếu Phàm sẽ có cảnh diễn một màn hôn nhau kịch liệt.

Mọi người chuẩn bị sắp xếp.

“Bắt đầu.” Đạo diễn ra lệnh một tiếng, Mạc Thiếu Phàm cùng Nghê Tử Uyển đã nhập vai vào trong cảnh diễn…

“Tiểu Như, xin em đừng rời bỏ anh, anh không thể không có em.” Mạc Thiếu Phàm ôm cô vội vàng nói. Nghê Tử Uyển liều mạng giãy dụa, “Buông ra, buông tay ra, anh sẽ cưới người con gái khác, vì sao còn dây dưa với tôi?”

“Tiểu Như, em nghe anh giải thích…”

“Tôi không nghe, tôi không nghe.” Nghê Tử Uyển nhắm mắt lại che lổ tai liều ra sức giãy dụa, “Anh là tên lừa đảo…”

Anh ta hôn lên môi cô thật mạnh bạo, không để ý đến sự giãy dụa của cô, thật thắm thiết tham lam hôn ngấu nghiến, hai tay đỡ lấy đầu cô từ từ di chuyển xuống bờ vai của cô vỗ về, đầu lưỡi xâm nhập vào miệng cô tách hai hàm răng của cô lên…

“OK… Cắt.”

Hai người nhanh chóng rời ra, Mạc Thiếu Phàm từ bể bơi đi lên, cúi người xuống kéo Nghê Tử Uyển lên, lập tức có nhân viên nghiệp vụ đưa khăn mặt, thức uống… cho bọn họ.

“Tốt lắm, hai người vất vả rồi, nghỉ ngơi một chút đi, một lát sẽ quay cảnh tiếp theo.” Đạo diễn theo chân bọn họ nói vài câu, lại trở về cùng nhân viên tổ biên kịch thảo luận nội dung cảnh diễn kế tiếp..

“Bên trái, nhẹ một chút, bên phải, bên phải.” Nghê Tử Uyển một mặt nhận sự xoa bóp chăm sóc của cô trợ lý, một mặt uống nước cùng Mạc Thiếu Phàm ngồi đối diện nói chuyện phiếm. “Không biết chủ nhân tòa nhà này là người như thế nào? Những kẻ có tiền ở Đài Loan đại thể tôi đều nhận biết, không có mấy người có thể hào phóng, mạnh tay vung tiền xây cả một tòa thành như vậy tặng cho phụ nữ nha? Hơn nữa đây là thời đại gì, lúc xây dựng nó lại không có tí tin tức nào? Cả một tòa thành tráng lệ như vậy mà không một ai hay biết, thật không thể tưởng tượng nỗi.”

“Thật muốn nhìn qua phòng của chủ nhân, nghe quản gia nói, anh ta hẳn là một người hết sức yêu thương vợ sắp cưới của mình, và cũng rất lãng mạn. Chúng ta cũng nên gặp mặt anh ta nói lời cảm tạ, đúng rồi, khu nhà kia có tên hay không?” Nghê Tử Uyển tiện tay chặn lại một cô giúp việc hỏi.

“Có, cậu chủ gọi nó là Luyến viên.”

“Luyến viên? Tên thật lãng mạn? Là yêu say đắm, lưu luyến không quên sao chứ?” Mạc Thiếu Phàm cảm thấy hứng thú hỏi.

Cô giúp việc hưng phấn nói, “Cậu chủ nói đặt tên này là có hai hàm ý, một là tượng trưng tình yêu say đắm của cậu chủ đối cô chủ đời đời kiếp kiếp kéo dài không dứt; hai là tên của cô chủ vốn có chữ Luyến. Cậu chủ thật sự rất yêu thương cô chủ nha.” Nhắc tới cô chủ và cậu chủ, cô giúp việc rất vui vẻ, cứ thao thao bất tuyệt, “Cậu chủ của chúng tôi rất yêu thương, cưng chiều cô chủ, quả thực là yêu thương hết mực, cậu chủ rất tài giỏi, rất lợi hại, tất cả mọi người đều kính sợ cậu chủ, lời nói của cậu chủ chính là thánh chỉ. Không ai dám cãi lời, vậy mà cậu chủ chỉ cần vừa thấy cô chủ đến, lập tức trở nên ôn dịu dàng, hòa nhã, thật là không thể tưởng tượng, không dám tin là cùng một người đâu. Cậu chủ chúng tôi đối với cô chủ thật sự là ngoan ngoãn phục tùng, tất cả mọi người đều nói…”

“Xảo Nguyệt, ” một tiếng kêu chê trách xen lẫn chút tức giận, quản gia đi tới, “Làm tốt bổn phận của cô đi, ít lời một chút.”

“Dạ, Lưu quản gia.” Xảo Nguyệt khẽ sợ hãi vội chạy đi.

“Cậu Mạc, cô Nghê, đây là chút tấm lòng của cô chủ, đặc biệt dặn dò nhà bếp chuẩn bị chút thức ăn, mời các người dùng thử, đừng nghe bọn người làm trong nhà nói hưu nói vượn, mọi người còn có việc, tôi mạn phép đi trước, cần gì cứ nói cho tôi biết.”

“Lưu quản gia.” Mạc Thiếu Phàm gọi ông ta lại, “Chẳng biết có thể gặp mặt gia chủ hay không, chúng tôi muốn gặp mặt trực tiếp nói lời cảm tạ.”

“Cậu chủ của chúng tôi không có ở nhà”

“Thế thì cô chủ cũng được.” Lưu quản gia vốn định nói không cần phiền toái, nhưng vừa chạm phải ánh mắt cầu xin của cậu ta, “Tôi nhờ ông đấy, xin nhờ ông!” Một cậu thanh niên không ngờ lại có ánh mắt ai oán như vậy, đúng là diễn trò hơn là thật. Nghĩ đến cô chủ đang kêu nhàm chán, có lẽ cô chủ cũng có hứng thú đi ra ngoài hít thở chút không khí. Lưu quản gia không có ý cự tuyệt “Được rồi, để tôi đi hỏi lại.”

Mười phút sau, cửa chính tòa biệt thự nơi ở của gia chủ mở ra, một cô gái vô cùng xinh đẹp cùng một đoàn hầu gái hộ tống phía sau đang đi tới, mọi người nhất thời mắt sáng lên.

Luyến Luyến thẳng về phía Mạc Thiếu Phàm đang đứng đi tới, bởi vì cô nhìn thấy một người hoàn toàn không nghĩ tới.

“Hi! Đã lâu không gặp, không nghĩ tới lại ở chỗ này lại gặp cô.” Luyến Luyến mỉm cười cùng Nghê Tử Uyển chào hỏi.

Sắc mặt Nghê Tử Uyển vô cùng khó coi, “Đây là nhà của cô? Là anh Thiếu hạo tặng?” Giọng nói của cô tràn ngập nỗi chua xót.

“Đúng vậy,” Luyến Luyến gật đầu.

Nghê Tử Uyển vừa đố kỵ lại vừa ao ước, giọng điệu bất giác trở nên chanh chua, “Thật sự ra tay hào phóng nha, anh Thiếu Hạo cũng thật không tiếc công sức há. Tòa biệt thư này nhất định khiến anh phải tốn nhiều tiền của và tâm tư không ít đâu. Thật không ngờ ở xứ Đài Loan một tấc đất một tấc vàng mà cũng có thể mua lại khu đất rộng lớn gần ngàn thước vuông như thế này, có thể thấy được anh Thiếu Hạo phải có bao nhiêu bản lĩnh, mà cô lại càng lợi hại hơn. Nhớ ngày đó anh Thiếu Hạo thay bạn gái như thay áo, chẳng bao giờ để bất kỳ cô gái nào trong lòng, vậy mà cô có thể nắm trọn trái tim anh. Đã sáu năm, thật không ngờ vẫn còn chưa bị thay thế, cô quả thật là có bản lĩnh nha!” Giọng nói của cô tràn đầy vẻ châm biếm, lúc này cô cũng quên mất đám người đang đứng chung quanh, cũng quên mất không bận tâm đến hình tượng của cô trước công chúng, trong lòng chỉ có duy nhất một ý nghĩ là muốn trút ra hết nỗi tức giận chất chứa tận đáy lòng trong bao năm nay.

Giọng nói vô cùng cay nghiệt và ai oán, người sáng suốt vừa nghe thấy những lời này từ miệng cô là biết ngay nút thắt trong lòng của cô chính là Thiếu Hạo.

Mạc Thiếu Phàm lúc này mới hiểu được vì sao mà Nghê Tử Uyển nhiều năm như vậy đều là lẻ loi đơn độc một mình, đối với sự theo đuổi của biết bao đàn ông khác cô đều nhìn bằng ánh mắt khinh thường. Thì ra là sớm đã có người trong lòng, nhưng thật đáng tiếc, xem chừng như cái tên đàn ông kia không hề để ý đến cô, cô thế nào cũng bị thất tình .

Luyến Luyến đối với vẻ châm biếm của Nghê Tử Uyển thực sự không để bụng, chỉ là nhún nhún vai, “Cám ơn cô đã tán thưởng. Tôi sẽ xem như những lời cô nói là những lời động viên, khích lệ.”

“Cô…” Nghê Tử Uyển vô cùng bực tức, không muốn lại cùng cô nói chuyện, “Anh Thiếu Hạo đâu, tôi muốn gặp anh ấy.”

“Thật có lỗi, anh ấy không có nhà, nếu cô muốn tìm anh ấy xin mời đến công ty tìm.” Thái độ thản nhiên Luyến Luyến, như là không có gì đáng kể thực làm Nghê Tử Uyển tức chết, “Cô không xứng với anh Thiếu Hạo, cô không xứng với anh ấy.” Cô ta hét to vào mặt cô.

Luyến Luyến bất giác buồn cười, “Vậy sao?”

“Đương nhiên, nếu cô yêu anh Thiếu Hạo, vì sao lại không hề ghen tỵ với các cô gái bên người anh ấy. Cô hoàn toàn không thương anh Thiếu Hạo, cô chỉ là vì trả thù tôi mới cướp đi anh Thiếu Hạo của tôi, có đúng không? Năm đó mẹ tôi đoạt đi ba của cô, hại hai mẹ con cô lưu lạc đầu đường, chịu sự khinh khi của người khác, cho nên vì trả thù cô mới làm thế có đúng không? Nhất định là như vậy.” Nghê Tử Uyển tự hỏi tự đáp, khẳng định chắc chắn.

Mạc Thiếu Phàm đứng một bên nghe chuyện hay. Hóa ra hai người này còn có mối quan hệ rối rắm, thật đúng là mối tình tay ba rắc rối phức tạp, quả thực cứ như là một cảnh trong phim bộ.

“Cô đừng tự cho là đúng.” Cô ta cứ dai dẳng khiến Luyến Luyến cảm thấy có chút phiền chán, “Tôi yêu Hạo là bởi vì con người của anh ấy, mà chính cô cũng hiểu rõ, từ đầu đến cuối Hạo không hề yêu cô, cho dù có hay không sự xuất hiện của tôi, hai người cũng sẽ không trở lại với nhau. Tình cảm trước kia giữa hai người chỉ là cuộc giao ước duy trì trong ba tháng, về điểm này tôi tin tưởng rằng so với bất ai thì cô càng phải rõ ràng hơn tôi chứ. Xin cô từ nay về sau đừng đến can thiệp vào cuộc sống giữa tôi và Hạo nữa, nếu không sự nhẫn nại của tôi cũng có giới hạn.”

Tuy rằng, những gì cô nói ra toàn bộ đều là lời nói thật, nhưng Nghê Tử Uyển vẫn không cam lòng bại dưới tay cô, “Cô nói bậy, Thiếu Hạo vốn yêu tôi, là cô đoạt lấy anh ấy từ trong tay tôi.”

“Thật ngang ngạnh.” Luyến Luyến hít sâu một hơi, không muốn cùng cô ta tiếp tục cãi cọ, “Quản gia, tiễn khách.”

“Không cần, tự tôi đi được, không cần cô đuổi, nếu sớm biết đây là nhà của cô, có đánh chết tôi cũng không đến.” Nghê Tử Uyển cầm lấy ví quay đầu bước đi, để lại một đoàn đồng nghiệp, mặc cho bọn họ lớn tiếng kêu gọi, coi như không nghe thấy. Đi được vài bước, cô ta đột nhiên quay đầu lại, nhìn cô nói: “Không biết đám phóng viên ở Đài Loan, đối với cuộc sống của Tổng tài phu nhân tương lai của Tập đoàn Đằng Long trước khi vào trường quý tộc Bắc Hoàng có hứng thú hay không? Hình như là trường Nam Đại thì phải? Tôi nhớ rõ cô còn có hai bạn học nam tên là Phó Thiệu Thiên và Minh Quân” Cô nói xong, đắc ý cười vang, tiêu sái xoay người rời đi.

Mọi người đều bị lời nói của cô ta làm cho hồ đồ, cảm thấy kỳ quái, không hiểu ra sao cả. Không có thấy Luyến Luyến vừa nghe đến mấy tên Nam Đại, Phó Thiệu Thiên, Minh Quân, sắc mặt thoáng chốc chuyển sang trắng bệch.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+