Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thư kí tình yêu- Chương 10( End) 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Gần đây, văn phòng công ty thiết kế Vinh Sâm, tràn ngập trong bầu không khí nặng nề.

 

Mỗi nhân viên đều căng thẳng ỉu xìu, nơm nớp lo sợ không dám nói chuyện, bởi vì cấp trên của bọn họ – Suất Vũ Sâm, mấy ngày gần đây vẻ mặt đông cứng, tuy rằng bình thường mọi người đã quen với thái độ nghiêm túc khi làm việc của Suất Vũ Sâm, nhưng chưa từng thấy anh ta âm trầm như thế bao giờ.

 

Ngay cả lúc họp, mọi người cũng trở nên cẩn thận, không ai biết được sếp bị làm sao, nhưng mà có thể cảm nhận được một sự áp bức vô cùng nặng nề, bầu không khí nguy hiểm cứ xoay quanh phòng làm việc, chỉ lo không cẩn thận một cái, sẽ bị bão táp cuốn đi.

 

Nếu muốn bảo vệ sự bình an, trong thời kỳ bất thường này mọi người tốt nhất nên làm cho tốt bổn phận của mình, đừng có mắc phải sai lầm gì là được rồi.

 

Suất Vũ Sâm ngồi ở phía sau bàn công tác, sắc mặt u ám, cả người toản ra không khí đừng có lại gần, lúc này trừ phi mọi người nhàn rỗi không có việc gì, nếu không thì chẳng ai dám đi quấy rầy hắn, đương nhiên, ngoại trừ một người.

 

Tiếng điện thoại trên bàn vang lên, hắn nhấc máy, trầm giọng mở miệng.

 

“Uy.”

 

Thư kí nam ở đầu dây bên kia kính cẩn thông báo với hắn.

 

“Tổng giám đốc, vị hôn thê của ngài đến tìm.”

 

Suất Vũ Sâm ngước mặt lên, nhướn mày hỏi: “Vị hôn thê, tôi ở đâu ra có —- ” Hắn dừng lại, đột nhiên nhớ ra, đúng rồi, hắn có một vị hôn thê giả, bất quá đó là chuyện trước kia, hơn nữa cũng chỉ mang tính chất giúp đỡ, hiện giờ không phải nữa.

 

“Nói với cô ấy, tôi đang họp.”

 

Sau khi cúp điện thoại, gương mặt Suất Vũ Sâm vẫn lạnh lùng như cũ, ánh mắt rơi vào một phần trên bản hợp đồng,  tâm tư lại không đặt ở trên đầu.

 

Chỉ chốc lát sau, vẫn là giọng nói của thư kí nam.

 

“Tổng giám đốc, bạn gái của ngài đến tìm.”

 

Suất Vũ Sâm sững sờ, đầu tiên là vị hôn thê, bây giờ là bạn gái, cô ấy đang làm cái gì ?

 

“Nói tôi đang họp.”

 

“Dạ.”

 

Cúp điện thoại xong, hắn nghĩ mãi mà vẫn không ra. Mấy ngày nay hắn cố ý gây bất hòa với Tiểu Huân, bởi vì hắn rất tức giận, nhưng hắn lại không có cách nào gào thét trước mặt cô, cho nên hắn chọn cách lạnh lùng xa cách, không phải ba ngày thì hai ngày tăng ca, còn không liên lạc với cô vài ngày, cho dù cô gọi điện thoại, hắn cũng giả vờ đang họp.

 

Làm như vậy, có lẽ là để tra tấn cô, nhưng hắn cũng đau khổ muốn chết.

 

Cô giấu hắn đi thân cận, chứng tỏ trái tim cô vẫn chưa chắc chắn; trước khi kết hôn mỗi người đều có cơ hội lựa chọn của riêng mình, cho nên hắn không can thiệp, chọn cách tiêu cực.

 

Nếu như cô muốn chia tay, hắn sẽ không ngăn cản, hắn quyết định hào phóng lùi một bước, để cô có nhiều sự chọn lựa hơn.

 

Tiếng điện thoại lại vang lên lần thứ ba, làm cho hắn không khỏi nhíu mày, nhấc máy, vẫn là giọng thông báo của thư kí nam.

 

“Tổng giám đốc, thư kí tình yêu của ngài đang chờ ở phòng khách.”

 

Hắn nhịn không được mà phát hỏa: “Không phải đã bảo anh nói với cô ấy tôi đang họp sao ?”

 

Bất luận kẻ nào nghe thấy khẩu khí lúc tức giận của hắn, có lẽ sẽ cúp máy ngay lập tức, nhưng thư kí nam vẫn không chút hoang mang, báo cáo với hắn như giải quyết công việc chung bình thường.

 

“Nhưng là cuộc họp lúc ba giờ kế tiếp của ngài, chính là hẹn với cô ấy.”

 

“Cái gì ? Làm sao có thể ?”

 

“Là chính miệng ngài đáp ứng.”

 

Suất Vũ Sâm đang muốn phản bác, đột nhiên nhớ tới lịch làm việc sắp xếp cuộc gặp lúc ba giờ, là với nhân viên nghiệp vụ của công ty quan hệ hữu nghị , lập tức bừng tỉnh đại ngộ.

 

Cô gái này lại dùng danh nghĩa công ty để hẹn trước, mà hắn lúc ấy nhất định là đang bận làm những chuyện khác, nhất thời không nghĩ gì hơn liền thuận miệng đáp ứng.

 

Hắn một tay xoa mặt trong chốc lát, nhìn điện thoại, chậm chạp mãi vẫn chưa đáp lại câu nào.

 

” Tổng giám đốc ?”

 

Hắn thở dài, “Được rồi, nói với cô ấy ba giờ tới.” Hắn quyết định xem cô muốn làm trò gì, sau khi cúp điện thoại, hắn đứng dậy, tâm tình vốn đang u ám, kể ra cũng thật kỳ lạ, đột nhiên lại bùm bụp nhảy lên giống như chú nai con đi loạn.

 

Hắn đang khẩn trương, cô đến thăm, lại khiến cho thần kinh cả người hắn căng cứng.

 

Ai, cũng đâu phải chưa thấy sóng to gió lớn bao giờ, có cái gì mà khẩn trương ? Có lẽ cô muốn tìm hắn sám hối, đến xưng tội với hắn rằng cô sai rồi.

 

Đúng vậy, cô nhất quyết không chịu từ bỏ ý định gặp hắn như vậy, chắc chắn là muốn van xin hắn tha thứ.

 

Suy nghĩ một chút, cả người hắn chấn động mạnh. Coi như cô vẫn còn lương tâm, chịu tích cực đến gặp hắn như vậy, còn tốn tâm tư dùng tư cách thư kí tình yêu của ngân hàng tương thân đến hẹn gặp hắn, cũng coi như thông minh. ( ẹ, anh chảnh nó vừa thôi anh ơi~ )

 

Hắn tự nói với mình, đợi lát nữa thấy cô, nhất định phải biểu hiện thật nghiêm túc, để cho cô áy náy thêm chút nữa, cũng là để che dấu sự hồi hộp của bản thân, chỉ có điều, khi hắn bước ra khỏi văn phòng, vẫn không nhìn được nhìn về phía chiếc gương,  chỉnh trang vẻ bề ngoài một chút, gẩy gẩy mấy sợi tóc, sau đó mới hít sâu một hơi, mở cửa, bước về phía  phòng tiếp khách. (~ dễ xương quá đê ;) )  )

 

Cửa mở ra, người bên trong đã chờ từ lâu, thấy hắn đi vào, lễ phép đứng lên, lộ ra một nụ cười xinh đẹp với hắn.

 

“Suất tiên sinh, xin chào.” Lạc Tiểu Huân mỉm cười chào hỏi, đón nhận ánh mắt của hắn, không trốn tránh chút nào.

 

Hắn nhìn chằm chằm cô, vốn định sẽ lạnh lùng mà đối mặt với cô, lại phát hiện ánh mắt bản thân không tài nào dời khỏi cô được.

 

Là do đã một tháng trời không gặp cô sao ? Sự nhớ nhung đối với cô phảng phất dài dằng dặc như một năm trời vậy.

 

Chính là nụ cười này, nụ cười mê người chết tiệt này, vẫn giống như trước kia, hấp dẫn hắn sâu sắc, thực sự làm hắn tức giận ! Trong khoảng thời gian không gặp nhau, hắn rầu rĩ không vui, mặt nhăn mày nhíu, mà cô thì vẫn xinh đẹp như trước, không có bởi vì sự bất hòa của hắn mà tiều tụy, thậm chí còn đẹp hơn !

 

Nét mặt của hắn buông xuống, ánh mắt lạnh hơn, đợi khi ngồi vào chỗ của mình xong, hắn mới chậm rãi mở miệng, ngữ khí không có lấy một tia nhiệt độ.

 

“Tim tôi có chuyện gì ?”

 

Hắn chẳng những khôi phục sự lạnh lùng nghiêm khắc trước khi hai người kết giao, mà còn nói chuyện giống như người xa lạ, tim của cô đập thật là nhanh, cơ hồ sắp bị sự lạnh lẽo của hắn đánh bại, sắp bỏ cuộc giữa chừng, nhưng ý nghĩ này lập tức bị gạt đi. Cô không thể lui bước, bản thân cũng thường giúp khách hàng dựng lên sự tin tưởng, cổ vũ cho họ phải kiên trì hơn nữa, bây giờ đến lượt chính mình, làm sao có thể dễ dàng buông tha đơn giản như vậy ?

 

Cuộc chiến chưa đánh đến hồi kết, sẽ không biết là thắng hay thua, cho dù thua, cũng phải thua một cách thanh thản, tuyệt đối không thể chưa đánh đã bại.

 

Cô lặng lẽ thở hắt một hơi, không để ý đến vẻ ngoài lạnh lùng xa cách của hắn, vẫn giữ nét tươi cười độc quyền trên khuôn mặt, dùng giọng nói chuyên nghiệp đầy tận tụy mà nói: “Là như vậy, tôi đã vì Suất tiên sinh mà an bài một cuộc hẹn thân cận, đây là tư liệu về đối phương, mong ngài xem qua.”

 

Suất Vũ Sâm giương đôi mắt lạnh lẽo nhìn hồ sơ ở trước mặt, trong lòng bốc lên lửa giận hừng hực !

 

Cô lại còn giúp hắn sắp xếp đối tượng thân cận ? Muốn tức chết hắn hay sao ?

 

Hắn vốn một mực nhẫn nại, sợ cơn ghen của chính mình một khi bộc phát ra, sẽ không có cách nào tiếp tục bảo trì phong độ của một thân sĩ đối với cô, vốn hắn còn đang kỳ vọng, cô tới gặp hắn, là để giải thích với hắn, nói cho hắn biết, là cô chỉ là ý loạn tình mê trong phút chốc, người cô yêu trong lòng là hắn, nhưng cô lại đến thăm hỏi, nói phải giúp hắn sắp xếp thân cận ?!

 

Hắn thật muốn khóa trái cửa lại, phát cho cô mấy cái vào mông !

 

Lạc Tiểu Huân tim đập chân run, sớm đã đoán trước được phản ứng của hắn sẽ không được hòa nhã gì cả, nhưng là giờ nhìn thấy hai bên thái dương hắn nổi lên gân xanh, toàn thân phát ra sự tức giận, cô không khỏi cảm thấy toát mồ hôi.

 

Có thể chứng kiến dáng vẻ tức giận của hắn, là chuyện cực kỳ tốt, việc này thể hiện hắn vẫn quan tâm đến cô, nhưng mà nhưng mà —– oa —– thật đáng sợ a ! Ánh mắt của hắn như muốn giết người, phảng phất lúc nào cũng có thể vồ về phía cô vậy.

 

“Em…nữ nhân này….” Có thể thấy, sự tỉnh táo của hắn đã đến cực hạn.

 

“Anh cứ xem qua tư liệu một chút, chờ đến lúc nhìn rồi anh sẽ hiểu, đến lúc đó muốn nổi cơn tam bành hay là đem em ném ra cũng không muộn nha.” Cô bồi thêm một vẻ mặt nịnh nọt tươi cười, đáng thương mà nhìn hắn, vẫn còn lo hắn lại nối giận lên, lại không cho cô cơ hội giải thích, trực tiếp ném cô ra ngoài thì….

 

Trừng mắt nhìn vẻ mặt vô tội của cô, biết rõ là cô đang giả bộ đáng thương, nhưng chết tiệt, hắn lại chỉ nuốt được cái vẻ này, hơn nữa lý trí nói cho hắn biết, cô sẽ không rảnh rỗi đến mức thật sự đến đây mà ăn mắng, bởi vì cái này thực sự thừa, đối với cả hai chẳng có chút nào tốt cả.

 

Được, hắn muốn xem cô sẽ làm trò gì ?

 

Cưỡng chế sự tức giận, dưới ánh mắt trông mong của cô, hắn mở tư liệu ra, lại ngước mắt lên kinh ngạc nhìn cô.

 

Lạc Tiểu Huân đỏ mặt, thẹn thùng giải thích: “Trong đây tất cả đều là những tư liệu liên quan đến đối tượng thân cận của ngài lần này, kể cả ảnh chụp từ nhỏ đến lớn của nhà gái, sở thích, quá trình học trong trường, những hoạt động đã tham gia, còn có nhật ký riêng tư nhất chưa từng được công khai…”

 

Cô đã nhìn thấy, lửa giận trong đáy mắt đen tuyền kia giảm đi không ít, mà chuyển sang nghi hoặc cùng kinh ngạc, thừa dịp này, cô vội vàng nói cho xong.

 

“Bên trong còn có hành trình thân cận tôi đã sắp xếp cho ngài, thời gian cùng địa điểm đều ở trên đó, những gì cần nói tôi đã nói xong rồi… Chính ngài từ từ xem.”

 

Cô đứng dậy, mục đích đã đạt được rồi, đã đến lúc phải lui về thôi, trước ánh nhìn chăm chú sáng rực như lửa của hắn, hai gò má cô đỏ lên, vội vàng rời đi.

 

Suất Vũ Sâm đúng là rất bất ngờ, vốn đầy một bụng tức tối, khi nhìn thấy ảnh chụp của đối tượng thân cận, lại biến thành kinh ngạc, bởi vì trên ảnh chụp chính là hình của Lạc Tiểu Huân.

 

Hắn lật từng tờ từng tờ, tư liệu này hình như là ảnh chụp được cô cắt ra từ lúc sinh ra cho tới bây giờ, từ lúc cô còn là một đứa trẻ, giai đoạn học ở trường, mãi cho đến khi ra xã hội, tất cả đều dán ở trên, bên cạnh còn có chú thích.

 

Sự lạnh lùng trong mắt biến mất, gương mặt cứng rắn cũng dần trở nên nhu hòa, thậm chí lúc nhìn thấy bức thư tình cô viết cho hắn, khóe miệng còn không tự giác mà nở nụ cười.

 

Đến khi nhìn thấy tờ giấy mời kèm theo cuối cùng, ánh mắt của hắn như nóng lên ——

 

Thời gian : Bữa tối ngày hôm nay

 

Địa điểm: Nhà của Lạc Tiểu Huân

 

Mục đích : Biểu đạt Tình – Ý của Lạc Tiểu Huân

 

Chỉ là nhìn thấy hai chữ “tình – ý” thôi đã khiến cho lửa giận ngút trời của hắn tan thành mây khói, thay vào đó là dục vọng đói khát dày đặc.

 

Có thể thấy đây là tâm huyết cô tỉ mỉ làm ra để nịnh nọt hắn, bất tri bất giác khóe môi hắn cong lên, cười ngây dại, cô gái nhỏ này nha… lại dùng chiêu này, quả thực đủ cao tay ! Bởi vì hắn đã bắt đầu chờ mong cuộc hẹn vào buổi tối rồi, không biết cô sẽ biểu đạt tình – ý với hắn như thế nào đây.

 

 

 

Một vài nhân viên đang xì xào bàn tán.

 

“Vừa nãy Tổng giám đốc đi qua, cậu có thấy không ?”

 

“Thấy rồi, làm sao vậy ?”

 

“Ổng đang cười nha.”

 

“Thật sao ? Tâm trạng của lão tốt lên rồi ?”

 

“Chắc thế, hơn nữa không biết lão đang nhìn tài liệu gì, cười hoài à .”

 

“Àh, nhất định là công ty chúng ta lại vừa kí thêm được một hợp đồng béo bở gì đấy rồi.”

 

☆☆☆ ☆☆☆

 

Suất Vũ Sâm dùng chìa khóa mở cửa, đã ngửi thấy mùi thức ăn xông vào mũi, bên trong có thịt kho tàu hắn thích ăn nhất.

 

Hắn đóng cửa lại, đúng giờ đến chỗ hẹn, vừa tiến vào phòng khách, đập vào mắt chính là dáng vẻ tú sắc khả xan* này.

*sắc đẹp có thể thay đồ ăn

 

 

Lạc Tiểu Huân đang bận rộn chạy qua chạy lại giữa nhà bếp và phòng ăn, trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, áo sơ mi vừa vặn che đi cái mông của cô, một cặp đùi đẹp mảnh mai mê người, mỗi khi ánh sáng chiếu qua chiếc áo trắng, thân thể yểu điệu như ẩn như hiện, càng tăng thêm phần mơ mộng.

 

Lạc Tiểu Huân một đầu tóc dài xõa ngang vai, mang một ít hương vị gợi cảm, bởi vì cô biết rõ, Suất Vũ Sâm thích nhất là dáng vẻ này của cô.

 

Lúc ánh mắt của hai người chạm nhau, trái tim của cô đột nhiên đập mạnh.

 

Hắn đến đúng giờ, chứng tỏ hắn đã xem hết toàn bộ tư liệu rồi, bởi vì từ trên người hắn, cô đã không còn cảm giác được lửa giận cùng sự lạnh lùng lúc trước nữa.

 

“Anh đến rồi, vừa đúng lúc, bụng nhất định là đói rồi a, mau tới ăn cơm.”

 

Mặc dù cô cố ý tỏ vẻ không để ý tới, nhưng vẫn có thể cảm thấy một ánh mắt sáng quắc đang nhìn chằm chằm mình, mà trong lòng cô cũng vì điều này mà cảm thấy mừng thầm.

 

Suất Vũ Sâm ngồi xuống, nhìn đầy một bàn toàn là những món ăn bình thường hắn vẫn yêu thích, cô đặc biệt bỏ công sức làm cho hắn, phần tâm tư này, đã nói ra cô đang cố giảng hòa cùng với lấy lòng hắn.

 

Cô xới cho hắn một bát cơm đầy, đưa đến trước mặt hắn.

 

“Ăn đi, xem xem thức ăn ngày hôm nay có phù hợp với khẩu vị của anh không ?”

 

Hắn cho dù không đói bụng, cũng bị cô làm cho đói, mà hắn muốn ăn nhất, là con mèo hoang nhỏ cố ý ăn mặc gợi cảm trêu ngươi trước mặt này cơ, biết rõ hắn thích nhất nhìn thấy cô mặc áo sơ mi rộng thùng thình của hắn, ở trong phòng chạy tới chạy lui, hơn nữa ở bên trong, cái gì cũng không có mặc.

 

Chỉ tưởng tượng đến thân thể mê người dưới lớp áo sơ mi mỏng manh kia thôi, hắn đã cảm thấy đói bụng đến toàn thân nóng lên rồi. ( anh sắc quá đi > < )

 

Hắn cực lực đè nén hơi thở, cưỡng chế nỗi xúc động đem cô ném lên giường, bởi vì hắn muốn biết, cô tiếp theo sẽ lấy lòng hắn như thể nào ?

 

Tuy cô đã viết lại trên phong thư trong tư liệu, giải thích với hắn chuyên thân cận cùng với Khương Tự Đạt là chuyện gì xảy ra, nhưng hắn vẫn thấy ghen tị kinh khủng, vừa nghĩ tới cái miệng nhỏ nhắn mê người của cô bị một thằng đàn ông khác hôn qua, hắn liền không  thể nào chịu đựng nổi.

 

Hắn yên lặng ăn mỗi món ăn mà cô làm cho hắn, mà cô cũng nhiệt tình gắp thức ăn cho hắn, xới cơm, múc canh, phục vụ chu đáo, giống như một nữ phục vụ hầu hạ hắn rất cẩn thận

 

Đợi cho hắn ăn xong bữa cơm, kế tiếp mới là tiết mục quan trọng nhất lên sân khấu.

 

Cô mang một chiếc đĩa từ phòng bếp bước ra, bên trên có đậy một cái nắp, đặt ở trước mặt hắn, sau đó lại quay lại ngồi trên ghế đối diện hắn, ngượng ngùng mà khẩn trương nhìn qua hắn.

 

“Đây là món cuối cùng, hy vọng anh sẽ thích.”

 

Hắn nhìn cô một cái, cực kỳ tò mò không biết cô làm cái gì cho hắn ? Sau khi chiếc nắp được mở ra, một chiếc bánh pudding xinh xắn được đặt trên đĩa, hắn nhướn nhướn mày,  cầm lấy thìa xúc một miếng bỏ vào miệng, không bao lâu, hắn nhíu mày, bởi vì phát hiện hình như mình cắn phải cái gì đó cứng cứng, bèn nhổ nó ra.

 

Hắn chợt ngây người, bởi vì cái vật cứng cứng được bọc bên trong bánh pudding kia, lại là một chiếc nhẫn dành cho nam, hắn giương mắt, kinh ngạc nhìn thẳng vào khuôn mặt sớm đã đỏ bừng của cô.

 

“Cái đó…Đây là tiết mục chính của ngày hôm nay… Trên thực tế, đây không phải chỉ là bữa tối hẹn hò đơn thuần, cũng không phải gặp gỡ thân cận, mà là… cầu hôn.”

 

Cô giơ tay mình lên, trên đó chẳng biết từ khi nào đã đeo một chiếc nhẫn kim cương, chiếc nhẫn này, chính là chiếc nhẫn hắn đeo cho cô lúc trước khi giả bộ làm vị hôn phu của cô, sau này cũng không có lấy về.

 

Chiếc nhẫn kim cương này, cô vẫn luôn cẩn thận giữ gìn, hôm nay, cô một lần nữa đeo nó trên tay, cả khuôn mặt đỏ bừng, vẻ mặt khẩn trương, giọng nói còn có chút run rẩy, nói ra lời cầu hôn mà trước đó cô đã học thuộc lòng.

 

“Em cảm thấy …. hai chúng ta cá tính rất hợp, thói quen sinh hoạt cũng giống nhau, lúc kể chuyện cười đều hiểu lẫn nhau, rất nhiều mặt đều rất phù hợp…Nhất là trên giường…Không ở cùng một chỗ thật sự rất đáng tiếc, hơn nữa, điều kiện của anh rất tốt, nếu như không nhanh chóng đem anh đính ước, chỉ sợ sẽ bị những cô gái khác cướp đi..” Cô nuốt nước miếng một cái, hít sâu một hơi, tiếp tục nói: “Nếu như không chê, xin hãy lấy em được không ? Em sẽ là một người vợ tốt, một bà nội trợ đảm đang, mỗi ngày em sẽ nấu những món ngon để thỏa mãn dạ dày của anh, vào mùa đông em sẽ giúp anh sưởi ấm giường, cũng sẽ toàn tâm toàn ý trung thành với anh, quan trọng nhất, đương nhiên là đời này em chỉ yêu một mình anh, quan tâm anh, bảo vệ anh, cả đời chăm sóc cho anh….”

 

Cô giương mắt vụng trộm nhìn hắn, phát hiện hắn ngoại trừ mở to mắt nhìn cô, một câu cũng không nói, không có bất kỳ dấu hiệu gì, điều này càng làm cho cô thêm sốt ruột/

 

Hắn tại sao lại không nói gì ?

 

Không muốn sao ?

 

Chẳng nhẽ chuyện cầu hôn dọa đến hắn sao ?

 

Cô đã cho là hắn sẽ rất vui vẻ, dù sao chuyện lần này làm cho hắn ghen tuông kinh khủng như vậy, điều này thể hiện là hắn rất yêu rất yêu cô mới đúng.

 

Cô cúi đầu, cả người đều thấy xấu hổ chết đi được, mà hắn lại ngồi ở đó, ngoại trừ mở to mắt nhìn chằm chằm vào cô ra, vẫn im thin thít chẳng thèm lên tiếng, cô cũng chẳng biết nên làm sao cho phải.

 

Chẳng lẽ, hắn không muốn lấy cô ? Là cô tự mình đa tình. đối với bản thân quá chắc chắn, mà đánh giá cao tình ý của hắn đối với mình ?

 

Nếu là như vậy, cô chẳng phải đã cô đã bị chơi xỏ rồi hay sao, ặc —— thật đúng là mất mặt chết đi được !

 

Cô lập ra kế hoạch cho tiết mục cầu hôn này, còn vụng trộm đi đặt làm một chiếc nhẫn dành cho nam, vốn định cho hắn một niềm vui bất ngờ, lại đẩy hai người vào hoàn cảnh xấu hổ như vậy, tiếp theo phải thu dọn kết cục như thế nào bây giờ ?

 

Thì ra hắn cũng không nghĩ đến chuyện lấy cô, nếu không hắn cũng sẽ chẳng ngây ngốc mà ngồi ở đằng kia không nói lời nào… Cô cơ hồ như muốn khóc òa lên, trước khi  nước mắt rơi xuống, cô quyết định bỏ cuộc giữa chừng, không chơi nữa.

 

“Kỳ thật…anh không nhận lời cũng không sao, em biết chuyện như thế này cần phải có duyên phận,… anh, anh cứ coi như em đang nói giỡn là được.” Cô đứng dậy, vội vàng muốn chạy trốn khỏi hiện trường.

 

Cô không dám nhìn nét mặt của hắn, chỉ sợ nhìn rồi, cô sẽ tan nát cõi lòng mà muốn đập đầu vào tường mất.

 

Nhưng mà, cô mới đi được vài bước, đã bị một đôi cánh tay mạnh mẽ từ phía sau ôm trở về, hơn nữa còn gần như nhấc lên trên không.

 

“A ——–” Cô kinh hô, không ngờ hắn lại đuổi theo, vội vàng ôm chặt lấy cổ hắn, để cho bản thân khỏi không cẩn thận mà té xuống.

 

“Đang đùa hay sao ? Hôn nhân đại sự kiểu này sao có thế nói giỡn được? ” Hơi thở nóng rực phả vào tai của cô, hắn đương nhiên sẽ không để cho cô làm con đà điểu, trốn vào trong phòng của mình.

 

“Không, không thì..?” Cô kinh hoàng lúng túng, hai mắt sớm đã ướt át, ủy khuất nhìn hắn.

 

“Làm gì có cô gái nào cầu hôn với nhà trai, còn chưa nghe được đáp án đã định bỏ chạy ? Em cũng kém quá đi .”

 

Cô vừa bực vừa xấu hổ không ngừng đấm hắn. “Anh biết cầu hôn cần bao nhiêu dũng khí không ? Lại còn dám cười em ? Anh nếu không muốn kết hôn, em cũng không miễn cưỡng anh là được chứ gì.”

 

“Ai nói anh không muốn.”

 

Cô ngây người, trừng mắt nhìn khóe môi hắn dần dần cong lên một cách vui vẻ, không thể tin vào lỗ tai của mình.

 

“Anh đồng ý ?”
Hắn nhún nhún vai : “Không phải em một mực muốn đem anh tiêu thụ ra ngoài sao, thoát khỏi cái biệt danh “thích oán thán” hay sao ? Em đã nguyện hy sinh cái tôi, anh không có lý do gì không thành toàn cho em.” Hắn lộ ra một nụ cười xấu xa. “Huống chi, những điều kiện của em khi nãy rất hợp ý anh, không cưới em thì thật là đáng tiếc.”

 

Cô từ kinh hoàng nghi hoặc, cuối cùng chuyển thành mừng rơi nước mắt.

 

“Xem em kìa, vui mà cũng khóc được.”

 

“Em đây là nước mắt của sự hy sinh.” Cô vừa khóc vừa cười, ôm chặt lấy bờ vai của hắn, hắn nguyện ý lấy cô, cô thật sự là rất vui, bởi vì cô thật sự yêu hắn.

 

“Đúng là chỉ có em, lại còn mua nhẫn để cầu hôn với anh, trên đời này, chắc chỉ có em mới nghĩ ra được.”

 

“Không làm như vậy, có thể dập tắt giấm chua  bốc mùi của anh sao ? Hơn nữa, em thấy anh có vẻ rất hưởng thụ.” Thật đúng là đã chiếm tiện nghi rồi mà còn khoe mã, anh chàng này nha, vừa đáng giận vừa đáng yêu.

 

“Mặc kệ ai cầu hôn với ai, tóm lại, em đã mở miệng rồi, phải giữ lời.”

 

Nhìn nét mặt của hắn dào dạt đắc ý đến cỡ nào, cũng được, chỉ cần hắn vui vẻ, cô cũng sẽ rất hạnh phúc.

 

Cô lấy chiếc nhẫn trong tay hắn, đeo vào ngón giữa của hắn, sau đó tựa vào trán hắn, chân thành thông báo.

 

“Em yêu anh…”

 

Hắn nhìn cô, ngực nóng lên, môi mỏng ở bên tai cô khàn khàn nói: “Anh chờ những lời này của em đã rất lâu rồi.”

 

Lúc cô gái nhỏ đáng yêu này, từ bị động thành chủ động thẳng thắn nói ra tâm tư của mình trước hắn, hắn cũng đã đầu hàng trước cô rồi.

 

Ôm cô gái sắp trở thành vợ hắn, nhanh chóng bước về phía phòng ngủ, ý đồ của hắn quá rõ ràng, làm cho thân thể cô cũng nóng lên theo.
“Ai…Anh như vậy có nhanh quá hay không, vừa mới ăn no đã muốn động phòng.”

 

“Anh đang tìm đáp án.”

 

Cô khó hiểu nhìn hắn: “Cái gì? “

 

Trước khi bịt cái miệng xinh xắn của cô lại, đáy mắt hắn lóe lên ánh lửa, nở một nụ cười đắc ý.

 

“Quả nhiên bên trong không có mặc….”

 

Dục vọng đè nén suốt một tháng trời, ở trên người cô triệt để phóng thích.

 

Bọn họ không hề mở miệng, thiêu đốt lẫn nhau trong nhiệt tình, đêm nay thật ngắn ngủi, nhưng tương lại của bọn họ, giờ mới đang bắt đầu.

 

Hắn rốt cuộc tìm được một người vợ, mà cô, cuối cùng cũng đem khách hàng khó tính nhất tiêu thụ đi…chẳng những tăng thêm thành tích cho chính mình, cũng vì bản thân tìm được một mối duyên lành.

 

Kết tình duyên cho nam nữ trong thiên hạ, nối tơ hồng cho nam nữ si tình, buổi tiệc cuối năm năm nay, tiền thưởng siêu cấp quán quân thư kí tình yêu, nhất định không phải cô thì không còn ai khác.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+