Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thú Nhân Chi Long Trạch – Chương 11 – 12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 11: Gây khó dễ

Long Trạch mang theo tâm trạng tức giận trở về biệt thự, đối với thế giới này hắn là người ngoại tộc, điều này hắn biết. Người khác có thái độ bài xích với hắn cũng chẳng có gì là lạ, Long Trạch chau đôi lông mày rậm, giọng trầm trầm: “ Cô sợ tôi hay là chán ghét tôi?.”

Tiết Đồng vẫn cúi đầu mấy sợi tóc lòa xòa trước mặt, cơ thể trong tình trạng kiệt sức: “ Tôi không có …”

Long Trạch hừ lạnh một tiếng, cắt lời Tiết Đồng: “ Dù sao các người cũng sẽ không nói thật, chỉ là thấy tôi hữu dụng.”

Tiết Đồng lúng túng giải thích: “ Ở chung với anh rất tốt, chỉ là một mình ở trong biệt thự cảm thấy buồn chán nên mới chạy ra ngoài.”

Thanh âm của Tiết Động dịu nhẹ giống tựa như người nói mớ trong cơn mê sảng.

Long Trạch cười lạnh đảo mắt qua Tiết Đồng đang cúi đầu đứng bên cạnh, thân hình cao lớn của hắn mang theo hơi thở lạnh băng tiến đến gần làm cho Tiết Đồng cảm thấy sợ hãi luống cuống lùi lại.

Cảm nhận được Long Trạch đang cười nhạo mình Tiết Đồng càng run rẩy không dám ngẩng đầu nhìn hắn, Long Trạch cũng không màng đến cô quay người sải từng bước lớn hướng lên trên lầu. 

Đến chỗ ngã rẽ cầu thang, hắn quay lại nhìn Tiết Đồng còn cứng người cúi đầu một chỗ, cất giọng lạnh nhạt: “ Đứng đấy làm gì. Đi tắm rửa thay quần áo, tối nay tôi không xuống ăn cơm.”

Thân ảnh Long Trạch biến mất, Tiết Đồng trút bỏ được gánh nặng thở hắt một hơi, bản thân như vừa trải qua cơn ác mộng toàn thân mệt mỏi giã rời, dạ dày âm ỉ khó chịu, Tiết Đồng bước tới phòng bếp rót chén nước ấm nhấp từng ngụm nhỏ.

Nghĩ lại tình cảnh vừa rồi, Tiết Đồng không thích Long Trạch dùng ngữ khí lạnh nhạt đấy nói chuyện với mình chỉ khiến cô càng thêm sợ hãi nhưng hành động cứu giúp của hắn lại khiến cô tăng thêm cảm kích. Gặp được Long Trạch là may mắn của cô tuy hắn quái dị nhưng so với người khác hắn tốt hơn rất nhiều.

Tiết Đồng ăn qua loa vài miếng bánh nhỏ rồi lên lầu tắm rửa sạch sẽ thay quần áo mới, bị bỏ đói suốt hai ngày qua khiến toàn thân đau nhức ê ẩm. Mặc dù Long Trạch nói hắn không ăn cơm chiều nhưng Tiết Đồng vẫn xuống bếp nấu cơm, dù sao Long Trạch cho cô ở lại đây cũng chỉ vì thiếu người nấu ăn, cô cần phải làm tốt phận sự của mình.

Tiết Đồng vớt vát chút sức lực cuối cùng của mình chuẩn bị vài món ăn đơn giản cho bữa tối, bày biện thức ăn trên bàn cô lên lầu gõ cửa phòng Long Trạch: “ Trạch, cơm chiều chuẩn bị xong rồi, xuống dưới ăn một ít.”

Không có tiếng trả lời, Tiết Đồng đứng cửa chờ một lúc lâu mới quay lại phòng. Nằm trên giường mềm mại, Tiết Đồng đưa tay sờ lên làn da bị trầy xước vẫn còn rỉ máu của mình, ánh sáng nhạt từ chiếc đèn đầu giường tạo cảm giác bình thản yên tĩnh.

Cuộc sống ở đây cũng được cho là khá đầy đủ, bản thân Tiết Đồng cũng không thể suy nghĩ điều gì xa vời hơn nữa thời gian vẫn cứ trôi mà con người cần phải sống tiếp, để sống hết kiếp này cũng là một chuyện không hề dễ dàng.

Ngày hôm sau, Tiết Đồng vẫn trong trạng thái mơ màng dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng, trên bàn ăn bữa tối hôm qua đã hết sạch chỉ còn lại vết dầu mỡ, cô thu gọn bát đĩa rồi chuẩn bị nấu ăn.

Hôm nay Long Trạch thức dậy muộn hơn so với ngày thường, hắn vẫn dùng thái độ hờ hững đối với Tiết Đồng, nhìn thấy Long Trạch xuống lầu cô quay đầu mỉm cười với hắn: “ Trạch, hôm nay nấu cháo nấm hương thịt nạc.”

Tiết Đồng không biết hắn có thể biến từ thân rắn sang người bình thường nhưng cô lại thấy hắn với cái đuôi dài vẫn là quen thuộc hơn. Long Trạch không trả lời chỉ bưng bát cháo ăn mấy miếng mặc cho Tiết Đồng thay hắn bới cơm vẫn không nhìn cô lấy một lần.

Cả hai im lặng ăn cơm bầu không khí vô cùng ngột ngạt, Tiết Đồng nhìn bát cơm của Long Trạch gần hết, cô lên tiếng hỏi: “ Tôi lấy cho anh thêm một chén?.”

Long Trạch đưa bát vẫn không mở miệng so với thái độ nhiệt tình của Tiết Đồng thì hắn lại vô cùng lãnh đạm. Tiết Đồng đang thu dọn bát đũa thì nghe được hắn nói: “ Lên phòng quét dọn một chút.”

Tiết Đồng gật đầu ‘ Uhm’ một tiếng, hỏi lại: “ Còn có việc gì cần làm không?.”

Long Trạch không trả lời, từ từ đi ra ngoài. Vẫn như cuộc sống hàng ngày, xem tivi hoặc ra vườn hoa phơi nắng,  tâm trạng hắn vẫn đạm bạc như ngày thường chỉ là cái đuôi còn không đong đưa nghịch ngợm như trước.

Hắn đối với Tiết Đồng tỏ rõ thái độ xa cách, đến đưa mắt nhìn cô cũng có nét lười biếng: “Cô làm cho có lệ sao? Sàn nhà chỉ quét thế thôi?.”

Giọng nói đầy vẻ bất mãn khi thấy Tiết Đồng đang cúi người lau dọn cửa kính, thành cầu thang trong phòng khách.

Tiết Đồng vội dừng tay, thấp giọng nói: “ Xin lỗi, tôi lau lại lần nữa.” Cô quỳ trên mặt đấm cầm khăn lau tỉ mỉ từng chỗ một, cứ thế lau dọn cho đến gần trưa, đứng dậy thắt lưng có chút nhức mỏi Tiết Đồng vặn vẹo xương sống thư giãn lại nghe được âm thanh chán ghét của Long Trạch nằm trên sofa: “ Cô thật chậm chạp.”

Trước nay Long Trạch không bao giờ để ý tới công việc quét dọn của Tiết Đồng, nhưng hôm nay hắn tỏ thái độ soi mói rõ rệt, ánh mắt hắn nhìn Tiết Đồng đang lau cầu thang: “ Cô cứ định làm việc kiểu này?.”

Đi về phía Tiết Đồng đang lau dọn, đứng chừng hững ở bên cạnh nói: “ Đem thảm cuốn lên, phía dưới cũng cần lau.”

Nhìn thấy Tiết Đồng đứng lên, lại ôn hòa nói: “ Cửa chính, cửa sổ,toàn bộ căn phòng lau dọn một lượt.”

Ngữ khí của Long Trạch không nặng cũng không nhẹ chỉ tùy tiện sai khiến Tiết Đồng. Cả một ngày bận rộn hết nấu cơm, lau dọn rồi lại nấu cơm lại lau dọn.

Cứ thế hắn dùng thái độ hậm hực sai bảo Tiết Đồng, hai ngày sau Long Trạch xuống lầu cầm theo tờ giấy đưa cho Tiết Đồng đang lúi húi làm nước trái cây nói: “ Tôi muốn ăn món này, cô xem qua rồi nấu theo.”

Tiết Đồng nhận tờ thực đơn gồm các món ăn Trung Tây lẫn lộn, nào sushi, bít tết, cánh gà nướng, mì xào thịt vịt nướng, lẩu vịt nướng, cô khẽ cắn môi: “ Trạch, đồ ngoại quốc tôi không biết nấu.”

“ Không phải có cách làm sao.?”

“ Nấu những món này không phải nhất thời học sẽ làm được.”

Long Trạch hừ một tiếng: “ Cô thật vô dụng.”

Tiết Đứng cúi đầu mặc cho hắn quở trách.

Hàng mi Long Trạch hạ xuống một nửa che đi đôi mắt đang khó chịu nhìn chằm chằm Tiết Đồng. Hắn cầm lại tờ thực đơn trong tay Tiết Đồng xé đi một nửa, rồi đưa lại cho cô: “ Đây đều là đồ ăn Trung Quốc, nếu còn không làm được thì đừng ở đây nữa. Giữa trưa tôi muốn ăn bánh bao nhỏ với gà xé phay.”

Nói xong Long Trạch quay người lên lầu bỏ mặc Tiết Đồng đứng ngơ ngác ở trong bếp.

Tiết Đồng xem lại tờ thực đơn trong tay, hiển nhiên Long Trạch đã nghiên cứu qua, nguyên liệu trong phòng bếp có đủ nhưng hầu hết là những món ăn phức tạp không chỉ dựa vào công thức có sẵn là có thể làm được. 

Nào bánh bao nhỏ rồi nhìn vào những món ăn trong thực đơn Tiết Đồng không khỏi cau mặt, bắt nấu những món ăn này thực sự là làm khó cho cô. 

Không phải là không làm được mà là không có khả năng để làm, đến giữa trưa ngay cả một chiếc bánh bao nhỏ cũng nặn không ra hình dáng.

Đến giờ cơm trưa, Long Trạch đi vào phòng bếp, vẻ mặt bất mãn nói: “ Tôi đói rồi, sao bây giờ còn chưa chuẩn bị xong?.”

“ Đang chuẩn bị, bánh bao nhỏ sợ không kịp ăn vào bữa trưa.”

“ Buổi tối ăn, mau đi làm món khác thay vào.”

Long Trạch xưa nay không phải là người chú trọng ăn uống, cô biết trong lòng hắn cảm thấy không được thoái mái mà nguyên nhân này cũng do cô gây ra, từ sau khi trở về biệt thự Tiết Đồng luôn quan sát sắc mặt của Long Trạch để làm việc. Chuẩn bị xong bữa trưa cho Long Trạch, Tiết Đồng tiếp tục chiến đấu với đống bột mì.

Đến tối, Tiết Đồng bày lên bàn xưởng bánh bao nhỏ méo mó, Long Trạch quan sát xưởng bánh bao không buồn chớp mắt, đến đũa cũng chưa động vào: “ Cô làm thành cái dạng này thì ăn kiểu gì?.”

Mặt Tiết Đồng đỏ ửng: “ Trước tôi chưa từng làm qua món này, về sau nhất định sẽ làm được.”

Long Trạch tỏ vẻ không hài lòng: “Bánh bao nhỏ không ăn được thì thôi đi, sao tối nay chỉ có hai món, cô bất mãn với tôi sao?.”

“ Tôi xin lỗi, tôi không kịp chuẩn bị các món khác.” Tiết Đồng khúm núm xin lỗi.

“ Không đủ ăn, cô đi làm lại bánh bao nhỏ, nhìn bộ dạng cô như này xem ra cũng đã biết cách làm rồi.”

Trong bếp Tiết Đồng dồn sức nhào nặn bột làm vỏ bánh bao, hấp lại một xưởng khác rồi bưng lên bàn ăn, Long Trạch miễn cưỡng liếc nhìn khay bánh bao trước mắt: “ Đợi lâu như vậy mà chỉ làm được thế này, nhìn thôi đã thấy không có khẩu vị, làm cơm rang đi.”

Tiết Đồng uất nghẹn mà không thốt lên lời, đem khay bánh bao vào lại phòng bếp, rang cơm cho Long Trạch.

Tiết Đồng biết chính mình làm bánh bao nhỏ không được ngon nhưng Long Trạch rõ ràng cố ý gây khó dễ cho cô, giữa trưa hắn nói cơm chiều muốn ăn thịt bò, một nửa để kho, đến tối Tiết Đồng chuẩn bị đồ ăn xong, hắn lại đổi ý: “Tối nay không ăn thịt bò ăn thịt dê.”

Tiết Đồng đành phải quay vào bếp chuẩn bị lại, khi bày biện thức ăn trên bàn, Long Trạch lạnh nhạt nói: “ Càng ngày càng chậm, tôi đang nghĩ có nên giữ cô lại hay không.”

Cô thấp giọng ngập ngừng nói: “ Không có lần sau.”

Long Trạch hạ mắt xuống bàn ăn không chú ý đến Tiết Đồng. Từ sau chuyện lần trước, mỗi buổi tối Tiết Đồng đều làm việc đến hơn mười giờ mới xong. Ban ngày cũng không có thời gian rảnh rỗi, Long Trạch không ngừng sai khiến cô lau dọn sạch sẽ tới mức mỗi viên đá trên sàn nhà sáng lấp lánh như kim cương. 

Hắn thi thoảng lại nói ra những câu mỉa mai cô, cả ngày làm việc mệt mỏi đến tối Tiết Đồng chỉ muốn kéo lê tấm thân mềm nhũn nằm trên giường, cái gì cũng không quan tâm chỉ muốn ngủ một giấc.

Tiết Đồng biết từ sau vụ cô bỏ trốn đã chọc giận đến Long Trạch, may mà hắn cũng chỉ sai khiến cô làm việc nhà ngoài ra hắn cũng không có hành động gì quá đáng. Lâm vào tình cảnh này cô cũng hiểu do chính mình chuốc lấy, nếu không làm tốt công việc e rằng Long Trạch cũng không giữ cô lại.

Từ ngày đó, Long Trạch cũng thay đổi hoàn toàn thái độ đối với Tiết Đồng, giọng nói luôn tỏ vẻ xa lạ, luôn giữ khoảng cách khi nói chuyện với cô, mỗi lần mở miệng cũng chỉ nói một hai câu là nhiều, đến liếc nhìn cô hắn cũng hạn chế. Đôi khi Long Trạch đi qua người Tiết Đồng cũng đưa cái đuôi hướng ra xa tựa như chán ghét cô đụng vào hắn.

Qua hai ngày, Long Trạch đưa tới phòng Tiết Đồng hai tấm ga trải giường hình chữ nhật cỡ lớn hắn muốn cô giặt bằng tay, Tiết Đồng kéo tấm ga lớn vào phòng tắm xả nước ở bồn tắm rồi đem vào giặt. Giặt giũ xong hai tấm ga trải giường thì toàn thân Tiết Đồng đều ướt sũng.

Quần áo dính nước bám chặt trên người khiến cơ thể có chút lạnh, đứng lên chỉ cảm thấy thắt lưng đau nhức, bụng trướng khó chịu, bụng dưới nóng râm ran, quay lại phòng vệ sinh, quả nhiên là đến ngày.

Tiết Đồng quay lại phòng tìm kiếm một hồi mãi sau mới thấy đồ dùng vệ sinh phụ nữ, thay quần áo sạch sẽ cô vào phòng Long Trạch thay ga giường cho hắn. Chỉ hy vọng hắn sẽ không tìm cớ làm khó cho cô vào những ngày này.

Vẫn như thái độ nhàn nhạt như mọi khi, Long Trạch đang nhàn nhã nằm trên ghế ở hoa viên, Tiết Đồng đi qua nhẹ nhàng nói: “ Trạch, ga giường đã giặt sạch sẽ.”

“ Uhm, được rồi.” Ánh mắt của hắn nhìn thẳng vào bể bơi: “ Đem xả nước trong bể bơi đem tẩy rửa cho sạch, nhớ rõ phải cọ sạch sẽ bốn phía.”

“ Được.” Tiết Đồng đưa mắt nhìn bể bơi rộng lớn của Long Trạch, trong đầu bỗng cảm thấy choáng váng.

“ Làm nhanh một chút, mai tôi muốn bơi.”

 

Chương 12: Đau thương

Nướ
c trong bể đến giữa chiều mới xả hết, Tiết Đồng kéo vòi nước trong vườn hoa xuống dưới đáy bể lấy bàn chải bắt đầu tẩy rửa, cô cúi thấp người chà sạch từng viên gạch trong bể đến trắng bóng.

Thực ra bể bơi vẫn còn sạch trắng nhưng Long Trạch lại yêu cầu phải sạch hơn nữa, Tiết Đồng không thể không dốc hết sức cọ tỉ mỉ từng viên gạch trong bể để chúng đạt đến độ hoàn mĩ như Long Trạch đã yêu cầu. 

Chỉ có điều sức khỏe hôm nay của Tiết Đồng không được tốt, mỗi lần đến ngày cô đều đau đến mặt mũi tái xanh, những ngày gần đây tinh thần Tiết Đồng luôn trong tình trạng căng thẳng thêm vào đó là lần bị cảm lạnh nên đặc biệt đau trướng hơn so với bình thường.

Bụng dưới mỗi lúc một tê rần hơn cảm giác như bị tảng đá lớn đè nặng trên bụng, Tiết Đồng hai mày nhíu chặt để mặc cơn đau hành hạ. Lần này không thể xin nghỉ việc vì lí do cá nhân nếu khiến ‘ ông chủ ‘ mất hứng không chỉ đơn giản là trừ vào lương tháng của cô như hồi còn ở thành phố.

Vừa đứng vừa ngồi cơn đau không hề thuyên giảm mà trở nên mãnh liệt hơn, Tiết Đồng không chịu được đành phải ngừng tay nghỉ ngơi một chút nếu cứ liều mạng làm việc như này e rằng cô sẽ ngất đi mất.

Ánh mặt trời về chiều dần tắt nắng, những tia nắng cuối cùng quệt thành một vòng tròn khổng lồ trên bầu trời. Le lói trong vườn hoa những ánh sáng nhạt còn xót lại đổ bóng xuống nền đất tạo thành những dải sáng màu vàng, Tiết Đồng đứng lên tiếp tục cọ rửa bể bơi nếu không làm e không kịp chuẩn bị cơm chiều cho Long Trạch.

Dựa vào sức đỡ của tay vịn bể bơi Tiết Đồng đứng lên nhìn thấy Long Trạch còn đang nằm trên ghế, hắn lơ đãng liếc mắt một cái: “ Động tác của cô ngày càng chậm, với tốc độ như này thì đến ngày mai tôi cũng không thể bơi được?.”

Tiết Đồng sắc mặt trắng bệch, tinh thần dần rơi vào trạng thái kiệt quệ: “ Xin lỗi, tôi sẽ cố gắng làm xong.”

“ Ngoài việc nói xin lỗi cô có thể làm được cái gì? Nếu cô không làm được việc, tôi đành phải đổi người!.” Vẫn là ngữ điệu lạnh băng của Long Trạch.

Ngày mai xả nước đầy bể cũng phải mất cả buổi sáng, Tiết Đồng lo lắng Long Trạch không vui sẽ ném cô ra khỏi biệt thự, sống mũi chợt cay cay: “ Đêm nay nhất định sẽ xong, mai anh có thể bơi.”

Tiết Đồng vào bếp bắt đầu chuẩn bị nấu bữa chiều, nước hôm nay đặc biệt lạnh hơn so với mọi ngày, nước chạm vào đầu ngón tay khí lạnh nhanh chóng luồn vào mọi ngóc ngách trên cơ thể Tiết Đồng khiến cô rùng mình. 

Tiết Đồng vội chỉnh vòi nước sang chế độ nước ấm, hít sâu một hơi rót cốc nước ấm uống vài ngụm rồi tiếp tục nấu cơm. 

Đến bữa tối Tiết Đồng vội vàng ăn qua loa vài miếng, nhìn đồng hồ đã hơn tám giờ, Long Trạch buông bát xuống bàn ăn rồi đi lên lầu, cô lại xuống bể bơi tiếp tục công việc cọ rửa.

Trong vườn hoa, không khí tuy thoáng đãng nhưng lại mang đến cảm giác lạnh lẽo chết người, ngọn đèn thủy tinh tròn phát ra ánh sáng dịu nhẹ cũng không đủ xua đi cái lạnh trong tâm hồn. 

Tiếng côn trùng ngắt quãng kêu râm ran trong hoa vườn hoa, trên trời là ánh sáng của vầng trăng cô độc, bên cạnh vầng trăng là hai đám mây nhỏ xíu càng làm tăng lên vẻ hiu quạnh. 

Trong biệt thự ngoài ánh sáng của đèn chùm ra còn lại khắp phòng đều là màu đen, xem ra Long Trạch cũng đã ngủ chỉ còn Tiết Đồng đang hăng hái tẩy rửa bể bơi.

Nước bắn tung tóe, người Tiết Đồng ướt sũng từ lâu hơi lạnh từ chân dâng cao đến bụng, nơi đó vốn dĩ đang âm ỉ quặn đau tra tấn cô. 

Tiết Đồng cúi người xuống cọ sàn bể bơi thi thoảng lại dấy lên vài cơn đau nhói, bụng quặn thắt lại vô cùng khó chịu, càng lúc càng đau dữ dội hơn khiến cho cơ thể Tiết Đồng không khỏi run rẩy.

Tinh thần Tiết Đồng dần trở nên mơ hồ cô dựa vào vách tường ngắm nhìn vầng trăng trên cao, nó cũng cô độc lạnh lẽo như cõi lòng của cô lúc này.

Đáy bể vốn trơn trượt thêm vào tinh thần cô không được tỉnh táo, đi được chừng hai bước Tiết Đồng mất cảm giác liền ngã ngồi xuống dưới dất, xương sống dội đến cơn đau đến tím tái cả người cho dù cắn chặt răng nhịn đau nhưng nước mắt vẫn tự nhiên chảy xuống.

————

Hơi lạnh lại lần nữa đóng băng cơ thể Tiết Đồng khiến cô không còn sức để đứng lên. Thân ăn nhờ ở đậu, bữa nay lo bữa mai, chịu không ít tủi nhục nhưng không dám rơi một giọt nước mắt nào, ngày ngày phải theo sắc mặt Long Trạch để làm việc.

Cả ngày cứ phải lo lắng rồi lại đề phòng, vốn một chân Tiết Đồng đã bước vào địa ngục, không giãy giụa không sức phản kháng, được sống thêm một ngày là biết đến một ngày.

Tiết Đồng co đầu gối lấy tay ôm bụng cố gắng trấn áp cơn đau, chịu khổ sở nhưng không dám khóc lớn chỉ dám lấy tay che miệng nấc thành tiếng nhỏ, âm thành bị dồn nén khiến cho ngực run rẩy mãnh liệt, mỗi lần khóc nấc là một lần hô hấp dồn dập, Tiết Đồng không biết mình đã làm sai điều gì mà bản thân phải chịu cảnh khổ như này.

Dòng nước lạnh lẽo từ vòi nước rỉ ra, Tiết Đồng cô đơn ngồi dưới đáy bể nước mắt không ngừng rơi giống như gạt rửa đi những tủi nhục đau thương trong lòng cô. 

Không biết bao nhiêu lần Tiết Đồng tự nhủ bản thân phải dung cảm đối mặt với thực tế, thuyết phục chính mình phải nhẫn nhịn để dành giật lại mạng sống.

Nhưng bây giờ cô không biết mình có thể chống đỡ được bao lâu, sợi dây níu kéo mạng sống của cô khi nào sẽ đứt đoạn?

Tiết Đồng lẳng lặng ngồi dưới sàn đá lạnh buốt, màu trắng sáng của những viên gạch được cọ rửa đạt độ hoàn mĩ hòa quyện với ánh trăng bạc trên cao chiếu lên người Tiết Đồng tạo nên cảm giác bi thương đau lòng.

“ Đừng khóc.” Một âm thanh trầm ấm vang lên phá vỡ sự trống vắng trong đêm.

Tiết Đồng vẫn không nhúc nhích chỉ nấc thành tiếng lớn, một lúc lâu sau mới có phản ứng trước âm thanh ấy, quay đầu lại, mơ hồ trong đôi mắt ngập nước là hình ảnh Long Trạch. Không biết từ lúc nào hắn đã yên lặng đứng cạnh bể bơi quan sát Tiết Đồng.

Màn đêm che khuất đi vẻ anh tuấn của hắn, cô không nhìn rõ khuôn mặt Long Trạch càng không biết hắn có tức giận với mình hay không.

Chỉ thấy được cái đuôi dài cuốn khúc màu bạc phát sáng trong bóng đêm, đôi lúc lại đong đưa nhẹ nhàng như bông tuyết không chút tiếng động.

Tiết Đồng chân tay luống cuống chỉ sợ hắn sẽ lại gây khó dễ cho mình, ngực phập phồng lo sợ, nức nở nói: “ Đừng, đừng đưa tôi đi … Trạch ….”

“ Đứng lên đi, dưới đất lạnh.” Ngữ điệu của Long Trạch không có vẻ quan tâm nhưng cũng không giống đang cáu giận.

Tiết Đồng không động đậy cô còn đang mải miết suy nghĩ không biết phải làm thế nào.

Cái đuôi dài Long Trạch trườn xuống bể bơi, cuốn qua eo Tiết Đồng rồi trực tiếp đưa nhấc cô lên đặt cách hắn chừng hai mét, hắn định thu đuôi lại thì thấy hai chân Tiết Đồng lảo đảo đứng không vững dường như sắp ngã Long Trạch lại duỗi đuôi ôm chặt cô lại.

Hai tay Tiết Đồng ôm chặt lấy đuôi của Long Trạch, không biết là cô đang dựa vào đuôi hắn để chống đỡ thân thể đuối sức của mình hay tìm nơi nào đó để bấu víu lấy lại tinh thần, Tiết Đồng không kìm được nước mắt: “ Trạch … Tôi …”

“ Được rồi.” Long Trạch cắt lời cô: “ Tôi có thể không làm khó dễ cho cô, nếu cô không muốn ở đây có thể trực tiếp nói với tôi, tôi sẽ để cô đi.”

“ Trạch, tôi không muốn đi … “

Long Trạch tiếp tục nói: “ Tôi mặc kệ cô từ đâu tới, cô đã biết tôi là người như nào, cho dù tôi để cô đi thì người khác cũng sẽ không buông tha cho cô. Chỉ cần cô nghe lời tôi, tôi sẽ không đuổi cô đi, nếu cô muốn đi chơi ở đâu tôi có thể đưa cô đi. Tôi chỉ là không muốn nhìn thấy cô miễn cưỡng ở lại đây nó khiến tôi tức giận.”

Tiết Đồng khóc một hồi lâu nên nói chuyện có chút khó khăn, bối rối không biết làm thế nào chỉ không ngừng gật đầu.

Long Trạch thấy cô khóc không dứt liền đưa cái đuôi trườn lên lưng Tiết Đồng vuốt ve an ủi, Tiết Đồng ôm gắt gao cái đuôi của hắn. 

Long Trạch ánh mắt sâu thẳm không biểu lộ chút cảm xúc, cứ như vậy im lặng quan sát Tiết Đồng. Hắn nhận thấy thể lực của cô hoàn toàn kiệt quệ, không nói lời nào quấn Tiết Đồng vào trong phòng đặt cô lên sofa để vào tay một chiếc khăn ấm: “ Cô cũng không cần cả ngày nơm nớp lo sợ, tôi sẽ không hại cô.”

Tiết Đồng nhất thời không thể bình tĩnh lại, nước mắt không nghe theo lí trí cứ thế chảy thành dòng, Long Trạch đưa vào tay Tiết Đồng cốc nước ấm, vỗ về bả vai cô: “ Đừng khóc, cô khóc rất xấu.”

Tiết Đồng hai mắt mở to, cúi đầu nhìn cái đuôi màu trắng của Long Trạch đang lấp lánh dưới ánh đèn vàng: “ Trạch, tôi không có ý gì khác, tôi rất sợ bọn họ, anh đừng làm tôi sợ được không?.”

“ Được!”, Long Trạch gật đầu: “ Đi lên ngủ đi, quần áo đều ẩm ướt, ngay mai dậy muộn một chút, chuyện bể bơi không cần phải quan tâm.”

Hai vai Tiết Đồng run run, Long Trạch giục cô trở về phòng, nhìn thấy cô bước lên lầu hắn mới đóng cửa phòng khách rồi trở lại phòng mình.

Tiết Đồng vội vàng tắm rửa rồi tìm túi nước ấm đặt ở bụng, chùm kín chăn rồi mới yên tâm đi ngủ.

Ngày hôm sau Tiết Đồng vẫn đúng giờ xuống dưới bếp làm bữa sáng, qua cửa kính thấy Long Trạch đang bận rộn dưới bể bơi. 

Trong lúc ăn bữa sáng Long Trạch quan sát thấy sắc mặt Tiết Đồng tái nhợt, hỏi: “ Cô có chỗ nào không thoải mái, có cần gọi bác sĩ tới không?.”

“ Không việc gì, nghỉ ngơi một chút là khỏe lại.”

Long Trạch vừa gắp thức ăn vừa nói: “ Nơi này gọi bác sĩ tới hơi rắc rối, thời gian chờ cũng khá lâu, nếu cảm thấy không thoải mái thì nói sớm một chút.”

Vừa ăn cơm vừa nói chuyện không khí tốt lên không ít, rốt cuộc cũng không phải nhìn bộ dáng lạnh lùng của hắn, Tiết Đồng nhìn Long Trạch hỏi dò: “ Trạch, nơi này có cho phép người ngoài mang đồ tới cho mình không?.” Dù sao đồ dùng dành cho phụ nữ cũng hơi khó mở miệng, hơn nữa những thứ kia cũng không đủ dùng.

“ Hai ngày nữa sẽ có người mang đồ đến đây, cần cái gì có thể yêu cầu họ mua.” Long Trạch ngẩng đầu nhìn cô, hỏi: “ Cô thiếu quần áo?.”

“ Quần áo trong tủ có rất nhiều.”

“ Trước khi tôi đến đây, nơi này từng có phụ nữ sống một thời gian dài, tôi sẽ nói với Trang Lăng để hắn chuẩn bị cho cô ít thuốc thường dùng.” Long Trạch trước nay chỉ sống một mình nên hắn cũng không có nhiều yêu cầu đặc biệt.

“ Cảm ơn.”

“ Mấy ngày nữa tôi đưa cô đi biển.”

Tiết Đồng vừa nghe được tâm trạng trở nên vui vẻ hơn, tròng mắt sáng ngời: “ Thật sao?.”

Long Trạch không nghĩ Tiết Đồng lại có thể phấn khích đến thế, hắn trả lời: “ Tôi cũng lâu rồi không đi biển, ra biển bắt cá tôm về ăn cũng không tồi.”

“Uhm, ăn đồ tươi rất ngon.” Hai mắt Tiết Đồng sắng như trăng rằm.

“ Ăn xong thì đi nghỉ ngơi, nơi này cũng không có việc gì.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+