Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thú Nhân Chi Long Trạch – Chương 21 – 22 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 21: Dưới trăng

Long Trạch nói hắn chỉ nhìn cô nấu chè là chỉ nhìn chứ ko động tay chân gì cả, hai tay khoanh trước ngực thể hiện thành ý của mình nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Tiết Đồng.

Tiết Đồng chỉ cảm thấy ánh mắt Long Trạch như đao kiếm vô hình đang xuyên thấu vào người cô khiến động tác nấu bếp cũng không được tự nhiên. Cô mài bột dừa cũng không được đều tay, đường cho vào chè cũng quá tay, bột dừa nấu cũng quá chín, nói chung chân tay đều trở nên luống cuống không làm nổi việc gì, múc chè ra bát cô cũng cảm thấy nồi chè này đã thất bại hoàn toàn.

Cô cũng không thử hương vị ra sao, vì Long Trạch thường là người ăn đầu tiên, cô cầm muỗng nhỏ quấy vài lần, có chút ngượng ngùng nói: “ Hôm nay nấu không được ngon.”

Long Trạch nói: “ Nhìn cũng được, để tôi thử trước.”

Hắn muốn ăn nhưng lại không động tay, liếc bát chè rồi lại nhìn Tiết Đồng, ý hắn muốn cô xúc.

Chè bột dừa vẫn chưa nguội, cô múc một thìa đặt trước miệng thổi thổi, Long Trạch nhìn vẻ mặt chăm chú của cô, khóe miệng cong lên. Hắn ăn thử thìa chè, mùi rất thơm, hơi ngọt, có chút ngấy nhưng vẫn nở nụ cười: “ Ngon lắm, tiếp đi.”

Sau đó Tiết Đồng múc từng muỗng nhỏ thổi nguội rồi xúc cho Long Trạch, cả hai người đứng trong bếp sống lưng thẳng tắp, Long Trạch mang theo ý cười nhạt, giống như đứa nhỏ đang được bón cơm, hắn rất thích Tiết Đồng đút cho hắn ăn, động tác rất quen thuộc ấm áp, nhìn cô cúi đầu thổi nhẹ từng thìa chè khiến hắn nảy sinh cảm giác ngọt ngào.

Cứ như vậy, Tiết Đồng xúc chè còn hắn phụ trách ăn hết, hắn đặt bát chè trong tay cô sang một bên, kéo tay cô đi tới sofa ngồi xuống. Hắn kéo cô ngồi bên cạnh mình, nắm chặt tay không buông, tay còn lại lấy điều khiển nhét vào tay Tiết Đồng: “Không dành tivi với cô, cô thích xem gì tự mình chỉnh đi.”

Long Trạch vòng tay qua người Tiết Đồng, nắm chặt bả vai cô, để cô dựa đầu vào vai hắn, tay còn lại thì vuốt ve bàn tay mềm mại như không xương của Tiết Đồng, nhón tay cô rất nhỏ, mềm nhẵn non mịn, lòng bàn tay ấm áp, rất thoải mái. Tay còn lại đang khoát lên vai Tiết Đồng cũng không chịu an phận, liên tục di chuyển trên người cô.

Tiết Đồng nào có tâm tình để xem tivi vào lúc này, cơ thể bị Long Trạch vây hãm, cô không ghét Long Trạch nhưng cũng không muốn phát sinh quan hệ nào đặc biệt với hắn. Động tác hắn vượt quá tưởng tượng của cô, vuốt ve vô cùng thân thiết, những hành động này chỉ dành cho hai người yêu nhau, trong lòng Tiết Đồng cảm thấy như có ‘ ngũ vị ‘ đang đánh nhau chan chát, chua – cay – mặn – ngọt – đắng đều có cả.

Nếu là trước đây, khi cô gặp gỡ một người đàn ông tuấn lãng như Long Trạch, chắc chắn cô sẽ động lòng mà nảy sinh tình cảm với hắn. Nhưng hiện tại, cô là vật phẩm được người khác mua về tặng cho Long Trạch, chỉ cần hắn một câu nói của hắn, cô sẽ vĩnh viễn biến mất trên con đời này.

Long Trạch lại khác người, cô không biết lai lịch của hắn, thân phận của hắn ra sao, hắn đối với con người sẽ như thế nào. Cô muốn trốn tránh động tác của hắn lại sợ khiến hắn mất hứng, nhưng cứ để hắn vuốt ve như này cảm thấy rất ngứa khó chịu. 

Long Trạch đang cúi đầu nhìn ngắm bàn tay Tiết Đồng, cô nhìn hắn, sống mũi cao thẳng, đôi mắt nâu vàng quyến rũ, hiếm khi cô nhìn Long Trạch với khoảng cách gần như vậy, lông mi của hắn cũng rất đẹp, đôi môi hơi cong lên, hắn im lặng nhìn tay cô, mang theo đôi mắt giống như đang chiêm ngưỡng tác phẩm nghệ thuật, một người đàn ông tiêu chuẩn như vậy, ai có thể nghĩ rằng hắn vốn không phải là người bình thương?

Trong tivi, vẫn chiếu bộ phim ban đầu nhưng nửa câu thoại cũng không lọt vào tai Tiết Đồng, cô chỉ cảm thấy xung quanh là một mảnh yên tĩnh, chỉ nghe được tiếng tim đập liên hồi của bản thân.

Long Trạch cái gì cũng không làm, hắn chỉ yên lặng cảm thụ độ ấm truyền ra từ lòng bàn tay của cô, để cô dựa vào người hắn, không hiểu sao lúc này hắn cảm thấy rất an toàn. Hắn ngẩng đầu, nhìn Tiết Đồng, dùng ánh mắt chân thành hỏi cô: “ Cô có phải chán ghét bộ dáng kia của tôi? Có sợ hay không?.”

Hắn chỉ là có thân rắn thôi, Tiết Đồng lắc đầu:” Ban đầu hơi hoảng sợ, nhưng sau này cũng quen, anh như vậy cũng không sao.” Lời nói của Tiết Đồng đều xuất phát từ lòng chân thành, không có nửa lời nói dối.

Long Trạch đưa tay chạm nhẹ lên má cô: “ Tiết Đồng, tôi thích cô ở bên tôi.”

Tiết Đồng không trả lời hắn, đôi mắt chỉ tập trung nhìn về phía bàn trà, thực ra lúc này cô nhìn cái gì cũng không vào mắt, trong đầu đang chấn động mạnh, cô nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt ra, muốn tự mình trấn an bản thân. Cô chỉ im lặng dựa vào người hắn. 

Không nên suy nghĩ nhiều, như vậy mới có thể sống đơn giản qua ngày.

Long Trạch nhích nhích người, làm cho cơ thể Tiết Đồng dựa sát vào hắn hơn: “ Tiết Đồng, cô muốn đi chơi sao?.”

“ Để một thời gian nữa.” Tiết Đồng nhẹ giọng trả lời.

“ Uhm, cô vừa khỏi bệnh, không nên ra gió.” Âm thanh của Long Trạch nhẹ nhàng có chút yếu ớt, bàn tay hắn không ngừng di chuyển trên cánh tay cô, có chút mơn trớn, ôn nhu mang theo vẻ cưng chiều.

Long Trạch cũng không có hành động gì khác thường, hắn chỉ cầm tay Tiết Đồng hoặc ôm lấy eo cô, hai người nắm tay nhau đi dạo vườn hoa, từ ngoại cảnh cho đến hành động lúc này rất dễ khiến người khác lầm tưởng họ là một cặp tình nhân . Cả hai cùng nhau vào bếp, thi thoảng Long Trạch lại ngẫu nhiên hành động thân mật cũng không cho cô cơ hội bài xích.

Cô biết, Long Trạch không thường xuyên tiếp xúc với phụ nữ, hắn cũng không có kinh nghiệm giao tiếp với người ngoài, có đôi khi hắn bày ra bộ mặt trẻ con rất hồn nhiên nhưng có khi lại mang theo sự bá đạo độc chiếm cô, quyết không cho cô cự tuyệt.

Tiết Đồng tính rửa sạch bể bơi, nhìn đáy ao đầy lá khô cô bỗng nhíu mày, Long Trạch không muốn cho cô xuống dọn dẹp, kéo tay cô ân cần nói: “ Đáy bể rất trơn, té ngã không tốt lắm, để tôi làm.”

Bình thường, Long Trạch luôn tỏ vẻ lười nhác nhưng khi hắn bắt tay vào việc thì tốc độ hoàn thành lại rất nhanh, chỉ vài động tác nhỏ đống lá cây đã được quét dọn sạch sẽ, mở nước tẩy rửa hai lần đã sạch trơn bóng. Tiết Đồng thầm cảm kích Long Trạch.

Đợi bể bơi đầy nước cũng phải chờ đến tối, bầu trời trong vắt như ngọc, ánh mặt trời tản ra khắp tán lá, cây cối trong vườn trưng diện màu sắc tuyệt đẹp dưới nắng, một vườn thiên nhiên đầy đủ màu sắc, rất sinh động.

Ăn xong cơm chiều, tinh thần Long Trạch trở nên rất tốt, nghĩ muốn xuống nước bơi một lúc, ngày đó hắn mặc quần để bơi cảm thấy rất khó chịu, chật chội, hắn thực sự không quen với việc mặc quần áo.

Long Trạch lập tức nhảy xuống nước, thân rắn dài dần lộ ra bọt nước bắn tung tóe. Hắn ở trong ao bơi lội hai vòng, chiếc đuôi vàng óng tự do uốn lượn rất hưng phấn, đứng ở trong nước hỏi Tiết Đồng: “ Muốn xuống nước sao?.

“ Như vậy phải thay quần áo, rất phiền phức.” Tiết Đồng nói: “ Vẫn là không nên xuống.”

Long Trạch nở nụ cười giảo hoạt, bơi tới gần bờ: “ Bóc chuối cho tôi ăn.”

Trên bàn nhỏ có đĩa hoa quả tươi, Tiết Đồng cầm quả chuối bóc vỏ rồi đưa tới miệng cho Long Trạch, hắn cắn một miếng rồi nhìn cô nở nụ cười, dùng thân rắn dựng người lên, đứng ở trong nước nhìn cô.

Tiết Đồng đứng bên cạnh bể bơi, vừa đem chuối đặt lên miệng Long Trạch thì hắn dùng tay ôm lấy cô, Tiết Đồng cảm thấy hai chân mình rời khỏi mặt đất, không tự giác được ôm lấy cô hắn, dép lê cũng rớt ra khỏi chân, ngay sau đó toàn thẫn đã ướt sũng nước.

Long Trạch cười, nói: “ Bây giờ chúng ta đều ướt, đều phải thay quần áo, cô không cần nghĩ nhiều làm gì.”

Nước trong bể hơi lạnh, vừa xuống nước Tiết Đồng khẽ run lên, Long Trạch ôm lấy cô nói: “ Một lúc nữa sẽ không thấy lạnh, tôi đưa cô bơi hai vòng.”

Tiết Đồng gật đầu, nhưng không để Long Trạch ôm mình bơi, thoát khỏi người hắn, chính mình vung tay quẫy nước, vừa định dùng chân đạp nước, cô nghĩ tới hôm nay mình mặc váy, rất bất lợi cho việc bơi lội.

Long Trạch thấy Tiết Đồng bất động, nhẹ nhàng ôm cô rồi quẫy đuôi, đưa cô bơi từ đầu bể đến cuối bể, Tiết Đồng dùng tay nắm chặt váy, rất nhanh cô đã thích ứng với nhiệt độ trong bể bơi.

Thấy cô dần thích ứng dưới nước, Long Trạch buông Tiết Đồng, đây là khu nước sâu, mũi chân cô không chạm tới được đáy bể cũng không thể tự mình quẫy nước bơi lên. Hắn nhìn chiếc váy của cô bồng bềnh trong nước như bông hoa nở rộ, còn thấy chiếc quần lót màu đỏ ẩn lộ dưới nước, giống như nhụy hoa nhỏ xinh. Đôi chân thon dài của Tiết Đồng cũng lộ ra như phiến đá cẩm thạch thanh khiết, Long Trạch bơi tới chỗ Tiết Đồng, lấy đuôi cuốn lấy cô bơi lội.

Tiết Đồng bơi tới khu nước cạn liền đứng thẳng trong nước, Long Trạch đưa tay ôm lấy cô, hắn thích nhất là ôm Tiết Đồng dưới nước, thân thể dưới nước của cô trắng nõn nà mềm mại không xương dựa vào hắn, rồi cả những đường cong mê người của cô chạm vào hắn, rất thoải mái, cảm giác gần gũi này hắn thích!

Long Trạch lên tiếng: “ Xuống dưới nước nên bơi nhiều một chút.”

Hai tay Long Trạch vòng ra sau lưng ôm cô bơi trong nước, dưới làn nước mát lạnh, đong đưa trong nước khiến cho Tiết Đồng cảm thấy toàn thân được thả lỏng, suối tóc trong nước cũng tản ra, mềm mại dập dềnh trong nước, dưới ánh trăng, hai con người đơn thuần vui vẻ đùa nghịch trong nước như hai đứa trẻ.

Long Trạch dừng lại, ôm cô, nhìn lên bầu trời: “ Đêm nay trăng thật tròn.”

Trăng tròn vằng vặc, từng đám mây trắng nhỏ xíu treo lơ lửng trên bầu trời, Tiết Đồng nhìn thoáng qua: “ Rất tròn, rất đẹp.”

Long Trạch cong khoé miệng, đôi mắt sáng bừng nhìn cô: “ Nhưng không đẹp bằng Tiết Đồng.”

Nước dâng tới cằm của cô, hai chân Tiết Đồng quẫy nhẹ trong nước, dưới ánh trăng khuôn mặt Long Trạch càng trở nên yêu mị.

Long Trạch dùng đuôi chạm xuống đáy ao, váy Tiết Đông xòe to trong nước như đóa hoa sen, đuôi của Long Trạch trong nước không ngừng làm càn, luồn vào giữa hai chân trắng tuyết của Tiết Đồng không cọ xát, chậm rãi bò lên trên.

Tiết Đồng lấy chân đá vào đuôi Long Trạch: “ Không được làm bậy.”

Cú đá của Tiết Đồng đối với hắn như cơn gió mát thoảng qua, Long Trạch coi như cô đang gãi ngứa cho hắn, nở nụ cười tà ý: “ Cũng khỏe ghê.”

Nói xong hắn dùng đuôi ôm chặt hai chân của Tiết Đồng, đặt cô vào lồng ngực của mình, đem thân hình mềm mại ấy dán chặt vào hắn. Hắn thích ôm cô, thích cô nở nụ cười, thích cảm giác trơn trượt của làn da cô, thích quấn lấy cô, chạm qua mọi vị trí trên cơ thể cô.

Nước trong bể bơi dưới ánh trắng trở hóa thành màu bạc, khuôn mặt Tiết Đồng tựa như dòng nước trong lành, ngọt mát khiến người ta muốn cúi đầu thưởng thức, Long Trạch kìm lòng không được đặt nụ hôn cánh môi phiếm hồng đầy quyến rũ kia.

Tiết Đồng không quen với hành đồng càn quấy này của Long Trạch, muốn thoát khỏi vòng tay của hắn nhưng hắn lại càng ra sức ôm chặt cô, muốn động đậy cũng không được. Khuôn mặt Long Trạch vốn rất hoàn mĩ, nhưng dường như ánh trăng lại đặc biệt ưu ái hắn hơn, càng làm rõ hơn đường nét nam tính hoàn mĩ của hắn, khiến Long Trạch trở nên vô cùng yêu diễm vào lúc này, khuôn mặt người đàn ông trước mắt Tiết Đồng vô cùng mê hoặc.

Long Trạch vươn tay đỡ sau gáy Tiết Đồng, hắn chăm chú thưởng thức đôi môi căng mọng quyến rũ khiến người khác mê mẩn, hắn muốn biết rốt cuộc đôi môi kia mềm mại đến nhường nào.

Cánh môi của Tiết Đồng quả thực rất mềm, mang theo độ co giãn vừa đủ, ngọt ngào giống như bông hoa xuân chứa đầy mật ngọt, tựa như có tia điện xẹt qua não, Tiết Đồng trong lòng gợn sóng muốn đẩy Long Trạch ra, nhưng hắn lại vươn đầu lưỡi liếm lên hoa căng mọng, ngọt ngào thơm ngát trước mắt, rồi lại ở bên môi cô không ngừng trằn trọc cắn mút.

Dưới tác động kích thích của môi lưỡi, trong đầu như đang nổ tung thành hàng vạn mảnh nhỏ, cô nghiêng đầu muốn chạy trốn nhưng Long Trạch nắm chặt gáy quyết để cô cự tuyệt. Tiết Đồng đá hắn, Long Trạch càng bá đạo, tăng thêm sức, dùng đuôi cuốn chặt Tiết Đồng, khiến cô ép chặt vào người hắn, động tác Long Trạch dịu dàng nhưng lại tỏ rõ thái độ bá đạo vốn có. Toàn thân Tiết Đồng không thể nhúc nhích, chỉ biết dính sát vào lồng ngực rộng lớn của Long Trạch, toàn thân chìm trong nước tựa như cô đang dần mất đi sức lực, cả người bị Long Trạch vây hãm, không thể trốn thoát.

Long Trạch hé miệng, đem môi mình bao trọn lấy cánh hoa nở rộ kia, bừa bãi liếm láp. Tiết Đồng cảm thấy khó thở, đại não thiếu oxi trầm trọng khiến cô trở nên choáng váng, đôi mắt như có màn sương mờ phủ kín, trong màn sương mông lung huyền ảo ấy cô bắt gặp đôi mắt mênh mông gợn sóng của Long Trạch, đầy vẻ khiêu gợi.

Đầu lưỡi của Long Trạch không ngừng thăm dò khiêu khích cô, định hé miệng hít ngụm không khí thì hắn lại thừa cơ tiến quân thần tốc, vươn lưỡi vào miệng cô, chạm tới đầu lưỡi của Tiết Đồng rồi cuốn lấy, day dứt không buông. Trong nháy mắt, cả người Tiết Đồng run lên, giống như bị ngọn lửa thiêu rụi, đầu lưỡi hỗn loạn muốn tránh nhưng tránh không được, Long Trạch càng gia sức liếm mút mạnh mẽ hơn, dùng lưỡi của mình khiêu khích cô đáp trả lại. Hắn muốn hút cạn cô, muốn rút sạch ngọt ngào trong khoang miệng Tiết Đồng. Đem vị ngọt của cô quyện vào trong hắn.

Tiết Đồng giống như sa chân vào đám mây mù, không thể hít thở, toàn thân mềm nhũn, sớm đã không biết mình đang làm gì, theo bản năng cô cùng chiếc lưỡi đang càn quét kia giằng co cuồng loạn. Cảm giác như có luồng điện chạy qua người, trở nên tê dại mờ mịt.

Long Trạch chưa bao giờ trải nghiệm qua cảm giác này, đầu lưỡi của hắn giao thoa với cái lưỡi mềm mại ngọt ngào của Tiết Đồng, hắn điên loạn mút vào cảm thấy có vị ngọt như viên kẹo, càng ăn càng không thấy đủ, càng ăn càng thấy ngọt đậm, muốn ngừng cũng không được. Đuôi rắn hắn càng gia sức siết chặt người Tiết Đồng, giống như muốn cả người cô tan vào trong hắn.

Nghe thấy tiếng rên khẽ của cô, Long Trạch càng bá đạo, công thành đoạt đất, điên đảo càn quét, ngang tàn chiếm lĩnh cô, Cảm giác tuyệt vời ấy đang kích thích hắn điên cuồng, đốt cháy dây thần kinh của hắn. Hắn tham lam hút cạn vị ngọt của cô, quấn quýt lấy đầu lưỡi của cô không tha. Hắn mỗi lúc một càn quấy hơn, khai phá liên tục không dứt trong khoang miệng của Tiết Đồng từng ngóc ngách nhỏ cũng không bỏ sót. Cảm thấy tạm thỏa mãn với con đói khát đã ngủ sâu bên trong hắn, Long Trạch trở nên mềm mỏng hơn, dùng răng cắn nhẹ trên cánh môi hồng nộn đầy khiêu khích, như đang tự thỏa mãn với chiến tích của bản thân.

Ai nói hôn môi cần phải luyện tập? Chỉ cần theo cảm tính, theo bản năng là đủ. Như thế cũng có thể thiêu đốt đối phương hóa thành tro!

Long Trạch ngày càng mất kiểm soát, hắn không bá đạo liếm mút nữa mà quay sang tàn phá môi Tiết Đồng, cảm thấy hơi tê dại cô hừ nhẹ, không biết là vì sung sướng hay vì đau đớn, tiếng kêu rên của Tiết Đồng như động lực thôi thúc Long Trạch, máu nóng trong hắn lại trào lên, lúc này hắn không thể ngừng được. Tiếp tục nhấm nháp vị ngọt còn đang thưởng thức giữa chừng.

 

Chương 22: Tâm loạn

Cả người nóng phừng phừng, lưỡi Tiết Đồng tê rần trước sự công kích thô bạo của Long Trạch, mặc cho cô rên rỉ vì đau đớn nhưng hắn vẫn không có ý định dừng lại. Lúc này, lý trí của Tiết Đồng đã bị Long Trạch làm cho mê muội, tinh thần hoàn toàn trống rỗng, hắn không ngừng siết chặt eo Tiết Đồng, bức cô áp sát vào vòm ngực rắn chắc của mình.

Sau khi thỏa mãn cơn đói khát Long Trạch cũng chịu rời khỏi đôi môi sưng đỏ kia, từ từ thả lỏng đôi tay đang siết chặt eo cô, hai chân Tiết Đồng bủn rủn không sức xụi lơ trong lồng ngực rộng lớn của hắn.

Hô hấp của Long Trạch trở nên nặng nề, đôi mắt ngập trong dục vọng nguyên thủy, âm thanh có chút mê mị: “ Tiết Đồng, em thật ngọt.”

Long Trạch buông lỏng Tiết Đồng, nhìn người con gái trước mắt đầy dịu dàng, đôi môi sưng đỏ ướt át kiều diễm, khuôn mặt trái xoan ửng đỏ vì thiếu không khí, đẹp không gì sánh nổi, hắn không thể buông tha cho đôi môi đang mời gọi kia, định cúi đầu xuống tiếp tục nhấm nháp vị ngọt thì Tiết Đồng chậm rãi lên tiếng: “ Đừng, tôi thấy khó chịu.”

Long Trạch không hôn môi cô nữa mà chuyển sang hôn gò má đang ửng đỏ kia, hắn đặt những nụ hôn vụn vặt trên khắp khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, mỗi nụ hôn thể hiện sự quyến luyến: “ Em thật thơm.”

Không chỉ đôi môi làm càn trên khuôn mặt Tiết Đồng mà đuôi của hắn cũng đang cọ cọ trên người cô, chậm rãi lướt nhẹ trên làn da mịn màng rồi không dè dặt mà tiến vào giữa hai chân của Tiết Đồng khiêu khích, cảm giác ngượng ngùng khiến cô lên tiếng từ chối: “ Tôi lạnh, muốn lên bờ.”

Long Trạch lưu luyến buông tha Tiết Đồng, giọng nói ấm áp của hắn cất lên: “Thật ngốc!.”

Hắn ôm chặt Tiết Đồng vào ngực, thong thả đưa cô bơi đến gần bờ, nhưng hắn không có ý định lên, nhìn toàn thân Tiết Đồng ướt sũng, Long Trạch lên tiếng: “ Em về phòng trước, tôi vẫn muốn bơi.”

Tiết Đồng không trả lời chỉ đứng lên, toàn thân đều ẩm ướt, chiếc váy cánh sen bám chặt vào người khiến cô cảm thấy lạnh lạnh, không quay đầu lại nhìn Long Trạch mà đi thẳng về phòng.

Long Trạch ở dưới nước im lặng ngắm nhìn ánh trăng, trái với vẻ điềm tĩnh ấy, trong tim hắn vẫn còn đang đập loạn xạ, đợi tâm tĩnh lại hắn mới quay trở lại phòng.

Để cho an toàn, Tiết Đồng khóa trái cửa phòng lại, bên trong phát ra tiếng máy sấy ‘ rì rì’, Long Trạch đứng ngoài gõ cửa đợi đã lâu nhưng không thấy cô mở cửa, lúc sau hắn mới nghe thấy tiếng Tiết Đồng vọng ra: “ Tôi mệt rồi, muốn đi ngủ.”

Long Trạch bất giác nở nụ cười khổ, cố tình gõ cửa nhưng bên trong vẫn im lặng, xem ra cô không có ý định mở cửa cho hắn, Long Trạch trầm ngâm một hồi rồi lên tiếng: “ Vậy không phiền em nghỉ ngơi.”

Thấy Long Trạch rời đi, Tiết Đồng mới bình tĩnh lại, tiếp tục cầm máy sấy tóc, trong phòng chỉ còn ánh sáng nhạt của chiếc đèn bàn, nhìn đôi môi sưng đỏ trong gương tim chút nhộn nhạo.

Dựa lưng vào thành giường, Tiết Đồng ngắm nhìn quanh căn phòng một lượt. Dưới ngọn đèn vàng, cô thấy những đốm hoa văn mờ nhạt không rõ ràng hệt như tâm tư của cô bây giờ, vô cùng rối bời.

Thật khó hiểu, rõ ràng cô biết Long Trạch không giống với người bình thường, ban nãy bị hắn cưỡng hôn cô không những không cự tuyệt mà còn trầm mê trong cảm xúc rạo rực ấy. Nói cách khác, cô cũng mong chờ nụ hôn bá đạo của hắn, cô cũng không thấy chán ghét khi cái đuôi mềm ấm của Long Trạch làm loạn trên cơ thể. Rõ ràng cảm xúc của cô đối với Long Trạch đều vượt quá giới hạn, đối với nụ hôn dưới trăng vừa rồi cô không hề cảm thấy chán ghét!

Muốn trách thì trách đêm nay ánh trăng quá đẹp, đầy vẻ hữu tình khiến người ta có chút đam mê loạn trí. Long Trạch vốn không phải là người, đúng hắn không giống cô, tuyệt đối không thể nảy sinh tình cảm gì với hắn! Tiết Đồng tự an ủi mình.

Nhưng nếu giữa cô và Long Trạch đều vượt mức vậy thì thứ tình cảm ấy nên gọi là gì? Vật cưng của nhân xà? Hay là món hàng độc chiếm của hắn?

Loạn! Loạn ! Loạn!

Tiết Đồng kéo chăn trùm kín người, tự mình cắt đứt dòng suy nghĩ miên man ấy, nhưng hễ nhắm mắt là khuôn mặt mê hoặc chết người của Long Trạch lại hiện lên rõ rệt, rồi giọng nói của hắn cứ văng vẳng bên tai cô, thử hỏi như vậy làm sao cô có thể tĩnh tâm thôi không suy nghĩ về hắn chứ?

Tự mình dằn vặt một hồi lâu, Tiết Đồng mở tivi và chỉnh âm thanh cỡ lớn nhất, hòng chuyển hướng suy nghĩ sang chỗ khác. Thức cả đêm chỉ để nghe tiếng tivi xua đi tiếng nói rì rầm của Long Trạch không ngừng quấy nhiễu bên tai, sáng hôm sau hai mắt Tiết Đồng hệt gấu trúc!

Tiết Đồng ở trong bếp bận rộn làm điểm tâm sáng, Long Trạch tiến vào ôm cô, thấy tinh thần Tiết Đồng không được tốt, quan tâm hỏi: “ Tối hôm qua ngủ không ngon?.”

“ Gặp ác mộng.” Tiết Đồng lười biếng đáp.

Long Trạch xoa nhẹ lên trán của cô: “ Không cần nghĩ nhiều. Có tôi ở đây, việc gì cũng không phải lo lắng.”

Cô ‘ Uhm’ một tiếng cho có lệ rồi thoát khỏi vòng tay của Long Trạch: “ Cầm thái đi, cháo sắp chín rồi.”

Long Trạch tới tủ lạnh lấy hai củ khoai tây, rửa sạch sau đó tỉ mỉ cắt khoai, mắt hắn cũng không thèm liếc qua đồ ăn trên bàn, nghiêng đầu hỏi cô: “ Lát nữa ra biển sẽ bắt cua mang về, nấu ăn luôn vừa tươi lại vừa ngon. Còn bắt cả tôm hùm nữa, vừa xào vừa hấp, khách sạn ở bên ngoài hay nấu như vậy, ăn rất ngon.”

“ Được.” Tiết Đồng gật đầu đáp lời.

“ Dưới biển có rất nhiều cá, có cả rong biển, tiếc là em không thích xuống nước.”

“ Tôi không muốn ra biển.” Tiết Đồng không suy nghĩ nhiều mà trả lời ngay, xuống dưới nước với Long Trạch rồi lại để hắn tùy ý đùa nghịch trên thân thể cô sao?

Long Trạch nhìn cô: “ Nhìn tinh thần em không tốt, nếu không để tôi tự mình đi bắt, ăn qua điểm tâm rồi lên phòng ngủ.”

Dẫu sao trở về phòng cũng chẳng ngủ được, không bằng theo hắn ra ngoài, Tiết Đồng trả lời: “ Vẫn là đi ra ngoài thì hơn.”

“ Vậy cùng ra biển, em ở trên bờ đợi tôi là được rồi.”

Xe vừa rời khỏi biệt thự không bao xa, trên đường lớn đã gặp chiếc xe khác đang đi tới, dừng xe lại, Long Trạch nhìn người trên xe đang bước xuống là Trang Lăng, quay đầu nhìn Tiết Đồng nhún vai: “ Tôi quên hôm nay phải ra ngoài.”

Cùng lắm thì hôm nay Long Trạch lại không thể bắt tôm cua mang về.

Tiết Đồng lộ vẻ thất vọng: “ Bỏ đi.”

Trăng Lăng đứng ngoài cửa xe, mỉm cười nói: “ Trạch, hôm nay thật sớm.”

Long Trạch liếc hắn một cái, ngón tay vẫn để tay lái: “ Tôi chuẩn bị ra biển.”

“ Bờ biển có thuyền, anh cùng với Tiết tiểu thư có thể ở bờ biển đi dạo sau đó lên thuyền ăn cơm trưa.”

Long Trạch nhíu mày hỏi: “ Mang theo cả Tiết Đồng?.”

“ Lần trước không phải anh từng nói qua sao? Vừa vặn cả hai cùng muốn ra biển.”

Long Trạch có chút suy tư không trả lời.

Tiết Đồng cảm thấy kì lạ, bỗng nhiên nhớ tới lần trước Trang Lăng từng nói sẽ đưa cô tới nơi nào đó để dạy dỗ lại, thoáng có chút sợ hãi, kiên quyết từ chối: “ Tôi không đi, thế nào cũng không muốn đi!”

“ Em không muốn ra ngoài?” Long Trạch hỏi cô.

“ Không đi!” Sắc mặt Tiết Đồng trở nên trắng bệch, nhìn Long Trạch khẩn cầu: “ Trạch, tôi không muốn ra ngoài. Đi ra ngoài phải ngồi thuyền, tôi … tôi … bị say sóng. Tôi ở đây chờ anh về.”

“ Không muốn đi?.”

Tiết Đồng lo sợ, cô cầm tay Long Trạch lắc mạnh, giọng nói lộ rõ vẻ e sợ: “ Tôi không muốn đi, đừng ép tôi được không?.”

Long Trạch thấy sắc mặt cô không được tốt, vỗ nhẹ vào đầu cô, trấn an nói: “ Không muốn đi thì thôi, bên ngoài cũng không có gì hay.”

“ Uhm”. Tiết Đồng đáp: “ Tôi chờ anh về.”

“ Nếu không tôi đưa em đi bắt cua, bắt nhiều một chút, để em ở nhà từ từ ăn, dù sao buổi chiều đi cũng không muộn.”

Thấy Trang Lăng đứng bên cạnh, Tiết Đồng cũng không muốn đắc tội với hắn, giờ phút này còn tâm trí đâu để ra biển: “ Anh có việc phải đi thì đi đi, tôi muốn về nhà nghỉ ngơi.”

Long Trạch lấy tay chạm nhẹ vào khuôn mặt Tiết Đồng: “ Vậy về nghỉ ngơi.”

Hắn cũng không quan tâm đến sự xuất hiện của Trang Lăng, chỉ chuyên tâm lái xe trở về biệt thự, hai chiếc xe một trước một sau lăn bánh trên đường.

Xuống xe thấy Trang Lăng vẫn bám theo sau, Tiết Đồng nép người đứng phía sau Long Trạch, còn chủ động kéo tay hắn, Long Trạch cảm thấy Trang Lăng phá hỏng bầu không khí giữa hắn và cô, quay đầu nhìn Trang Lăng nói: “ Anh ra ngoài trước đi, ăn cơm xong tôi ra.”

“ Được.” Trang Lăng không nhiều lời, bước nhanh ra ngoài.

Thấy Trang Lăng rời đi, Long Trạch nắm chặt bả vai của Tiết Đồng, lông mày nhíu lại: “ Sắc mặt em không được tốt, có phải hôm qua ở dưới nước lâu quá cảm lạnh. Thấy chỗ nào không thoải mái?.”

Lại nhắc tới chuyện ngày hôm qua, khiến Tiết Đồng cảm thấy ngượng ngùng, lắc đầu: “ Có lẽ do ngủ không đủ giấc.”

“ Nếu không thoải mái thì phải uống thuốc, tôi không ở đây mấy ngày, em phải tự chăm sóc cho mình.” Hắn nhớ tới việc gì đó, lại dặn dò thêm: “ Có việc gì cần thì gọi cho A Tống, đến thư phòng tôi gọi điện, dãy số là 8026, tôi sẽ nói qua một tiếng với bọn họ.”

“ Biết rồi.” Tiết Đồng gật đầu đồng ý nhưng trong lòng vẫn thấy không thoải mái: “ Tôi muốn lên phòng đi ngủ.”

Tiết Đồng bước nhanh lên phòng, vốn ban ngày cô thường không khóa cửa phòng, nhưng sau chuyện phát sinh tối qua vẫn thấy nên khóa cửa thì tốt hơn nên tự biết bảo vệ mình, Long Trạch nói thế nào cũng vẫn là đàn ông, hơn nữa cô cũng không muốn có quan hệ thân mật gì với hắn.

Gần đây, mỗi lần đối diện với Long Trạch luôn có cảm giác kì lạ khó giải thích được. 

Nếu nói thích hắn cũng không phải, chán ghét thì càng không, còn nếu nói là người yêu, lại càng hoang đường. Tiết Đồng tạm thời muốn tránh mặt Long Trạch, không muốn cùng hắn có những hành động quá gần gũi, vừa hay hắn phải đi ra ngoài vài ngày, giúp cô có thời gian tự sắp xếp lại cảm xúc của bản thân.

Tiết Đồng nằm trên giường ôm chiếc gối hình vuông, muốn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ nhưng không tài nào ngủ được đành mở tivi lên chỉnh âm thanh nhỏ nhất, chọn bừa một kênh nào đó. Nằm xem đến hơn mười một giờ, cô mới thay quần áo xuống dưới phòng bếp.

Trong bếp, Long Trạch đang đứng thái đồ ăn, vẻ mặt mang theo sự lo lắng: “ Tôi đi rồi, em sẽ không thái vào tay chứ?.”

“ Tôi sẽ cẩn thận.” Tiết Đồng muốn nói ‘chỉ cần anh không đứng bên cạnh tôi, tôi khẳng định sẽ không bao giờ thái vào tay’.

“ Tôi giúp em thái đồ ăn sẵn để vào tủ lạnh.” Nhìn Long Trạch không ngừng thái thức ăn, động tác dùng dao rất chuẩn và nhanh, nhìn trên bàn nào thịt cá, rau củ đều được thái sẵn để trong hộp, Long Trạch đeo tạp dề cũng xộc xệch lại còn nhem nhuốc, Tiết Đồng vô cùng cảm động.

Ăn cơm trưa xong, Long Trạch bế Tiết Đồng ngồi trên đùi mình, ngón tay tùy hứng đùa bỡn với lọn tóc của cô, giọng điệu lơ đãng: “ Ở nhà chú ý một chút, không nên làm những chuyện không cần làm.”

“ Tôi biết.” Tiết Đồng đen mặt trả lời.

Ôm thì cũng ôm rồi, hôn cũng đã hôn rồi, nhưng chưa bao giờ hắn làm trước mặt người khác, hay nói cách khác là chưa có cơ hội để cho người ngoài chiêm ngưỡng. Nhìn thấy Trang Lăng từ phía cửa đi vào phòng khách, Long Trạch hôn nhẹ lên trán Tiết Đồng rồi đứng thẳng dậy đi ra ngoài cửa.

Tiết Đồng nhìn Long Trạch rời khỏi cửa chính, cô mới đứng dậy gọi to tên hắn: “ Trạch!.”

Long Trạch quay đầu lại nhìn Tiết Đồng.

“ Trên đường nhớ cẩn thận, sớm quay về.” Cô không biết Long Trạch ra ngoài làm công việc gì, nhưng cũng không mong hắn sẽ gặp phải nguy hiểm.

Long Trạch mỉm cười: “ Biết rồi.”

Hắn phất tay, ý bảo cô quay về phòng.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+