Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thú Nhân Chi Long Trạch – Chương 61 – 62 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 61: Quyết định

Sau khi lấy viên đạn ra, Long Trạch nằm trên mặt đất mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, Tiết Đồng cũng không khá hơn là mấy, cô rúc vào bên cạnh người hắn, mười đầu ngón tay tê cứng lại.

Cách đó không xa, đám thi thể cùng với những mảnh gỗ vụn ngổn ngang trong phòng, nhìn qua, cũng không có mấy khác biệt.

Mặt trời cũng dần xuống núi, bóng cây đổ dài trong khu vườn tạo nên bầu không khí tĩnh lặng.

Vết thương của Long Trạch mà nói hồi phục khá nhanh, hắn nằm ngủ nửa buổi chiều, vết thương đã ngừng chảy máu, tạo nên những lớp vẩy khô ráp, tinh thần cũng tốt lên không ít.

Nhìn bề mặt vết thương, máu tụ lại thành những vết nâu trên người, hắn nhíu mày, đưa tay xoa lung Tiết Đồng: “ Anh đưa em về phòng trước, sau đó quay lại xử lí những việc còn lại.”

Tiết Đồng chôn đầu ở bả vai Long Trạch, nấc nghẹn: “ Em không muốn ở một mình.”

“ Anh sợ em nhìn thấy, sẽ gặp ác mộng.” Long Trạch lên tiếng an ủi cô.

Tiết Đồng không trả lời, chỉ ôm chặt cánh tay của Long Trạch.

Mà hắn cũng không muốn cô ở một mình, suy nghĩ một lúc, mở miệng nói: “ Vậy em đi theo anh.”

Long Trạch ôm lấy Tiết Đồng, để cô áp sát vào lồng ngực của mình, đi đến chỗ để xe oto, đặt Tiết Đồng ngồi ở ghế sau, lấy một chiếc chănn đắp lên cho cô, sau đó hắn bắt đầu xử lí những thi thể trong phòng.

Thời điểm mặt trời hoàn toàn biến mất, Long Trạch đứng trên mỏm đá cao gần mặt biển, dùng đuôi cuộn những thi thể thành rồi ném ra biển. 

Những thân hình cường tráng, trở thành những điểm nhấn nhỏ xíu trên măt biển, rồi theo sóng biển dạt về phía xa. Bỗng chốc, bãi biển được thiên nhiên sinh ra, lại trở thành nơi chôn xác chết.

Tiết Đồng đứng phía xa nhìn Long Trạch xử lí đống xác, mặc dù cô không bị thương nặng, nhưng cảm thấy đáy lòng có chút chua chát. Hiện tại, cô và Long Trạch không thể tìm một nơi mai táng tử tế cho đám sát thủ này, ánh sáng le lói còn sót lại cũng dần biến mất, gió đêm thổi lên mái tóc lộn xộn của cô, hệt như tâm trạng rối bời của Tiết Đồng lúc này.

Bóng dáng của Long Trạch đứng trên mỏm đã bị hoàng hôn nhuộm sang màu khác, có phần u ám, nhưng hắn vẫn kiên định, luôn đứng vững trước mặt cô. Giống như một tảng đá không bao giờ lay chuyển.

Thi thể cuối cùng cũng chìm sâu dưới đáy biển, Long Trạch im lặng đứng đó, ánh mắt vẫn không rời khỏi mặt biển.

Gió đêm mang theo vị mặn của biển cả, không khí lạnh thẩm thấu vào từng tấc da thịt, đôi mắt của hắn bỗng sẫm lại, đen như mực, nhưng trong đó lại có chút ưu sầu không thể xua tan đi được, thật lâu sau, hắn xoay người nhìn Tiết Đồng.

Long Trạch đi tới bên Tiết Đồng, hắn im lặng đứng nhìn cô, bóng dáng cô mỏng manh mà yếu đuối khiến hắn đau lòng, hắn lấy áo khoác trong xe mặc vào cho cô. Long Trạch muốn nói điều gì đó, khẽ nhúc nhích môi nhưng lại không nói thành lời.

Oto lướt nhanh trong sắc trời đen kịt, bên ngoài là cũng chỉ là một màu đen, bóng dáng những cây cổ thụ bên đường lúc ẩn lúc hiện, khuôn mặt Long Trạch vẫn điềm tĩnh như không có chuyển gì xảy ra.

Nhưng Tiết Đồng lại cảm thấy khó chịu, cổ họng như đang ứ nghẹn, nuốt không trôi mà nói cũng không ra, hai người như cứ như vậy trên suốt quãng đường trở về, không ai nói một câu.

Phòng ngủ đã bị đám sát thủ phá hoại không thể ngủ được nữa, hai người tạm thời ở sang một phòng khác, lần trước có dọn dẹp qua, cũng có thể tạm ở được, Tiết Đồng thay qua ga giường là có thể trở thành phòng ngủ được.

Tắm rửa thay quần áo xong, Long Trạch mang đồ ăn từ phòng bếp lên phòng. Cả một ngày chưa ăn cơm, nhưng Tiết Đồng cũng không cảm thấy đói, trong đầu mùi vị tanh nồng của máu tươi vẫn phảng phất trong từng hơi thở của cô. Uống vài ngụm canh rồi nhanh chóng trở về phòng ngủ, Tiết Đồng cuộn mình trong ổ chăn, mở tivi rồi chỉnh cần giải trí, hai mắt đờ đẫn nhìn vào màn hình tivi.

Long Trạch kéo chiếc chăn Tiết Đồng đang đắp ra, cầm thuốc thay cô bôi những vết thương trầy xước trên da, mặc dù vết thương không quá nghiêm trọng nhưng cũng không thể lơ là. Nhìn trên làn da trắng nõn của Tiết Đồng, những vết sẹo đủ hình dạng, khi thuốc chạm đến vết thương vẫn còn rỉ máu của cô. Tiết Đồng hít sâu vào, lên tiếng: “ Nhẹ một chút, đau quá.”

Long Trạch vẫn không lên tiếng, dùng đôi mắt lạnh như băng nhìn cô.

Tiết Đồng biết, tâm trạng hắn không tốt, vội vàng im lặng, cắn chặt răng, hốc mắt cũng đỏ lên, nhưng cố gắng nhịn không để nước mắt tràn ra.

Động tác Long Trạch bôi thuốc cho cô vẫn rất dịu dàng, nhưng khuôn mặt hắn vô cùng khó coi, đôi môi mím chặt lại, ngay cả lời nói dỗ dành như mọi khi cũng không nói ra. Nhìn Tiết Đồng vùi đầu trong gối, đau đến tòan thân run lên, rồi những giọt nước mắt của cô đang dần thấm đẫm trên gối.

Bôi thuốc xong, hắn cũng không lên tiếng, chỉ cầm khăn vào nhà tắm vò qua nước rồi đến bên giường thay cô lau mặt.

Sự im lặng của hắn khiến Tiết Đồng khó chịu, cô khẽ lên tiếng: “ Đi ngủ sớm một chút.”

Long Trạch cũng không trả lời, nhìn vết thương trên người cô, hắn lên tiếng: “ Em có sợ vết thương để lại sẹo không?.”

“ Không sao cả.” Tiết Đồng nhìn vết thương trên người mình.

“ Không cần phải lo lắng, vết thương cũng không sâu, có lẽ sẽ không lưu lại sẹo. Mua thuốc bôi là sẽ hết.” Long Trạch dừng một lúc, hắn thở dài rồi thay cô đắp chăn: “ Anh sẽ không khiến em phải cảm thấy khó chịu.”

“ Em cũng không để ý.” Sống chết cũng đã thử qua, chuyện này có đáng là gì.

“ Nhưng anh để ý.” Long Trạch nói rất nhẹ, gương mặt hắn trầm xuống, khóe mắt mang theo vẻ buồn bã.

Hắn đứng lên, nhìn ra phía ngoài cửa sổ, bầu trời không có trăng, những ngôi sao cũng rất nhỏ, lu mờ bởi đám mây đen.

Long Trạch yên lặng rất lâu, trên khuôn mặt tuấn tú phủ bởi những nét đau thương, cô đơn và cả sự bất lực. Bên ngoài, gió thổi thành từng cơn, những nhánh cây lay động, trên tường, mũi kim đồng hồ nặng nề di chuyển, Long Trạch lên tiếng: “ Tiết Đồng, anh đưa em trở về.”

Giọng nói của hắn không lớn, Tiết Đồng nằm trên giường nửa mê nửa tỉnh, loáng thoáng nghe được lời hắn nói, dựng người dậy, nhìn về phía Long Trạch: “ Anh nói gì?.”

Long Trạch xoay người, giống như đang hạ quyết tâm: “ Anh sẽ kêu người nhanh chóng đưa thuyền tới đây, chờ thuyền được đưa tới, anh sẽ đưa em về thành phố C, em tạm thời về ở cùng cha mẹ mình một thời gian.”

Từng câu nói của Long Trạch, Tiết Đồng nghe rất rõ ràng, nhưng cô sẽ không hiểu được vì sao hắn lại đồng ý với mình như vậy, lại sợ hắn thay đổi chủ ý, hỏi dò: “ Thật sao?.”

“ Đúng vậy.” Long Trạch đi tới ngồi bên cạnh giường: “ Anh rất lo lắng.”

Trong mắt Tiết Đồng như ánh lên tia sáng, hôm nay bản thân trải qua cảnh mưa bom bão đạn, cái chết như đang gần đến với cô, nhưng lúc này Long Trạch lại đồng ý đưa cô trở về nhà, cảm giác như vừa ở địa ngục, giây tiếp theo đã trở lại thiên đường. Quá vui sướng, Tiết Đồng vẫn không rời mắt khỏi Long Trạch.

Long Trạch bắt được ánh mắt khó hiểu của cô, thản nhiên lên tiếng: “ Em cũng không thể cả đời ở bên anh như này.”

Tiết Đồng không lên tiếng, cả đời, cô chưa nghĩ xa đến như vậy, chẳng phải cứ từng bước từng bước rồi sẽ đến đích hay sao.

“ Anh cảm thấy trước đây em nói rất đúng, anh căn bản không hiểu được thế nào là cuộc sống thực tế.” Long Trạch chậm rãi nhả từng câu chữ, khuôn mặt hắn mang theo vẻ bất đắc dĩ.

“ Đó là do em tức giận mới nói linh tinh.” Tiết Đồng thấp giọng, giải thích: “ Lúc đó, quan điểm chúng ta bất đồng, lời nói trong lúc cáu giận không nên coi là thật. Hiện tại, anh đối với em rất tốt, hôm nay nguy hiểm như vậy, anh cũng không bỏ rơi em, trên đời này, liệu có mấy người có thể làm được.”

“ Nguy hiểm như vậy đều là do anh.” Ở trước ngọn đèn vàng, khuôn mặt Long Trạch lúc tối lúc sáng, mông lung giống như tâm trạng của hắn.

Trước nay, hắn chỉ biết đem những thứ mình thích giữ ở bên người, chiếm hữu nó. Hắn yêu cô, chỉ cần đối xử tốt với cô, dành những thứ tốt nhất cho cô, như vậy sẽ là yêu là hạnh phúc. Nhưng thời điểm hắn nhìn Tiết Đồng bị hai tên sát thủ uy hiếp, hắn bỗng nhiên hiểu được, yêu một người đôi khi không cần giữ người ấy bên mình, mà chỉ cần đối phương được hạnh phúc, vậy là đủ.

Tiết Đồng là hạnh phúc của hắn, nhưng hiện tại, hắn không thể hứa hẹn bất cứ điều gì với cô. Dù sao, hắn cũng chỉ có một mình, tự bản thân mình gây ra sai lầm mình hắn đương đầu là được rồi.

Hơn nữa, Long Trạch cũng biết rằng Trình Thiên sẽ không bỏ qua cho hắn nhưng không ngờ hắn lại dùng đến cả vũ khí hạng nặng để diệt trừ mình. 

Cũng không thể ngờ rằng, Tiết Đồng lại ngồi chung trên con thuyền đầy nguy hiểm của hắn, cái hắn cho rằng là tình yêu, nhưng lại không thể đem lại hạnh phúc cho cô.

Tiết Đồng là người bình thường, những sóng gió lớn như vậy sao cô có thể chịu được. Đêm dài lắm mộng, Trình Thiên biết hắn không chết, Tiết Đồng còn ở bên cạnh hắn, chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm, hắn không thể vì bản thân mà ích kỉ giữ cô ở bên cạnh, luôn ở trong ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết như hắn được.

Nghĩ có thể được về nhà, trong lòng Tiết Đồng vui sướng không thôi, nhưng nhìn sắc mặt Long Trạch, cô cũng có chút hụt hẫng: “ Hôm nay người đến nhiều vậy, nếu chúng ta sống tại thành phố, Trình Thiên sẽ không dám ra tay.”

“ Hắn sẽ không có cơ hội.” Long Trạch trả lời, hắn rất kiên định, ánh mắt nhìn tấm thảm màu xanh, màu vàng nhạt còn điểm xuyết những bông hoa nhỏ, đúng là màu sắc Tiết Đồng thích.

“ Chúng ta có thể về thành phố C trước, người ở đó hành động cũng nhanh chóng, phản ứng mau lẹ, đối với tình huống như này đều có thể giải quyết được. Ở trong thành phố, hắn không có khả năng sát hại anh. Sau đó chúng ta sẽ từ từ nghĩ cách đối phó hắn.” Tiết Đồng không muốn Long Trạch mạo hiểm, có lẽ hôm nay sự việc xảy ra quá đột ngột mới khiến hay thay đổi suy nghĩ.

Từ từ giải quyết? Nếu đối phó với mình Trình Thiên, hắn không đủ sức để giết Long Trạch, nhưng hắn có thể mua chuộc đám sát thủ, nói không chừng, ngày nào đó hắn sẽ phái người đến đối phó với Tiết Đồng. 

Nếu Tiết Đồng xảy ra chuyện, cho dù hắn có đầu rơi máu chảy cũng không thể bù đắp lại được, các đốt xương trên mu bàn tay Long Trạch gồ lên, Trình Thiên nhất định phải chết, hơn nữa phải nhanh chóng biến mất khỏi thế giới này, Long Trạch cũng không ngại đem chính bản thân của mình để đổi lấy cái chết của Trình Thiên.

“ Trạch, anh sẽ cùng em cùng nhau trở về sao?.” Tiết Đồng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt mong chờ.

“ Anh sẽ đưa em về nhà.” Long Trạch trả lời, nhưng không có nói hắn sẽ làm gì tiếp theo.

Hắn đứng dậy, dựa người vào đầu giường, đem Tiết Đồng ôm vào trong lòng, đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, rồi lại lấy ngón tay cuốn nhẹ từng lọn tóc, từng vòng từng vòng tựa như trong lòng hắn, tình yêu đối với cô vô cùng say đắm.

Trở về nhà, đó là khát vọng của Tiết Đồng, hắn hiểu được điều ấy. Chỉ cần Tiết Đồng an toàn, hắn sẽ tìm Trình Thiên, cần phải giải quyết triệt để, nếu không Trình Thiên cũng sẽ không từ bỏ, đến khi mọi chuyện được giải quyết, hắn chết cũng không ngần ngại.

“ Anh cũng ở lại thành phố C đi, cho dù Trình Thiên có tìm được anh nhưng hắn cũng sẽ không làm gì được.” Tiết Đồng ở trong lòng hắn khuyên nhủ, cô biết, cô đã yêu người đàn ông này.

Long  Trạch khẽ cười: “ Tiết Đồng, anh không phải người, em cũng là người bị ép ở bên cạnh anh, còn muốn cả đời ở bên cạnh anh?.”

“ Cũng không phải là không thể.” Nửa khuôn mặt của cô chôn ở khuỷu tay hắn, giọng nói của cô rất nhỏ, giống như mỗi chữ chỉ nói một nửa, thực chất nghe cũng không rõ được.

Dù vậy, Long Trạch vẫn nghe được, trên mặt hắn nụ cười bỗng rõ hơn, điều hắn mong muốn nhất cuối cùng hắn cũng đạt được, vì một câu nói này của cô, cho dù bắt hắn chết hắn cũng cam tâm tình nguyện.

Hắn muốn đem lại hạnh phúc cho Tiết Đồng, nhưng hiện tại đến sự an toàn của cô hắn cũng không thể bảo vệ được, hắn có tư cách gì để nói yêu cô? Long Trạch trả lời, giọng nói hắn rất nhẹ giống như hơi thở của hắn vậy: “ Như vậy là đủ rồi.”

Cho dù thời gian Tiết Đồng ở bên cạnh hắn không lâu, nhưng cũng khiến hắn cảm thấy cuộc đời mình đã quá hoàn mĩ rồi. Sau này, khi hắn già đi, dù không có cô ở bên cạnh,hay hắn phải lẩn trốn tại chân trời góc bể, nhưng khi nhớ tới thời gian ở bên cạnh cô, hắn cũng có thể nở nụ cười hạnh phúc.

“ Trạch, không phải anh muốn đưa em về nhà rồi một mình đi tìm Trình Thiên chứ?.” Tiết Đồng cảm thấy Long Trạch có có điều khó hiếu, cô giãy khỏi vòng tay hắn, ngồi dậy đối diện với hắn. Trước kia sống chết cũng không đồng ý cho cô về nhà, hiện tại hắn lại đồng ý, nghĩ kĩ lại thấy kì lạ.

Cô nhìn hắn với ánh mắt chất vấn: “ Không phải anh muốn đi tìm hắn trả thù? Cho dù biết mình sẽ mất mạng, cũng muốn xử lí hắn?.”

Cơ thể Long Trạch bỗng chốc cứng ngắc lại, giọng nói không lớn nhưng đủ để phát huy sự kiên quyết của hắn: “ Hắn đáng chết!”

“ Hắn đáng chết, em cũng hận không thể giết chết hắn trăm ngàn lần. Nhưng hắn không đáng để anh phải trả giá lớn như vậy, cho dù anh giết được hắn, nhưng sau đó anh sẽ thế nào?.” Tiết Đồng mở to mắt nhìn hắn, giống như muốn xem rốt cuộc Long Trạch đang nghĩ gì.

Long Trạch im lặng không trả lời.

Tiết Đồng hiểu được, hắn sẽ đi tìm Trình Thiên để một mạng đổi một mạng, cô cảm thấy buồn bực: “ Trạch, tức giận cũng không nên nóng nảy nhất thời, chỉ cần chúng ta rời đảo, Trình Thiên cho dù thế lực lớn thế nào cũng không thể khiến người khác cầm súng đi trên đường bắn phá. Anh làm việc không thể giống trẻ con, người khác đánh anh, anh không thể lập tức đánh trả. Cần phải suy tính kĩ càng, như vậy có phải tốt hơn không?.”

“ Em sẽ không bao giờ phải chịu cảnh người khác chĩa súng vào đầu mình.” Long Trạch nhíu mày lại, giọng nói hắn gằn xuống như muốn xé rách điều gì đó.

Tiết Đồng sửng sốt.

“ Tiết Đồng, anh không thể mạo hiểm nữa.” Ánh mắt Long Trạch như có ngọn lửa thiêu đốt, hắn hận Trình Thiên, cũng hận chính mình: “ Anh không muốn để em đi, nhưng so với việc em sẽ gặp nguy hiểm, anh tình nguyện để em trở về nhà, tiếp tục cuộc sống của mình. Em nghĩ xem, nhiều như thi thể lạnh lẽo nằm trên sàn nhà hôm nay, nếu anh có sai sót gì, thì người nằm ở đó, sẽ là em.” 

Long Trạch sắc mặt trở nên trắng bệch: “ Nếu như vậy, anh sẽ điên mất.”

“ Việc anh gây ra, chính anh sẽ tự mình giải quyết.” Long Trạch kiên quyết, hắn đã hạ quyết tâm, trong nháy mắt, hắn lại trở nên mềm mỏng: “ Chỉ cần em vui vẻ là được rồi.”

“ Long Trạch, sao anh có thể suy nghĩ cực đoan như vậy?” Tiết Đồng mắng: “ Hay anh quá tự tin về mình, hay không tin tưởng chính mình? Trước kia chỉ hận không thể cất em vào đâu đó để có thể mang theo bên người, hiện giờ chỉ vì một chút mạo hiểm, lại buông tay. Chúng chỉ là một đám sát thủ, cũng không phải là cả một quân đội, nhiều người như vậy, cuối cùng cũng chỉ chôn xác dưới biển sâu, bọn chúng đều chết hết, còn có gì phải sợ?.”

“ Đúng là em muốn về nhà, anh cũng không phải là không thể thích ứng với cuộc sống tại thành phố. Chẳng lẽ vì tên Trình Thiên tội ác chồng chất kia, anh từ bỏ sao? Ban ngày còn nói sẽ đem lại hạnh phúc cho em, đây chính là thứ anh nói sẽ cho em?.” Chỉ tiếc, rèn sắt không thành thép.

Long Trạch xoay người, vẻ mặt phẫn hận.

Tiết Đồng bình tĩnh lại, cầm tay hắn: “ Hôm nay, thời điểm anh trở lại cứu em, em nhận ra rằng em đã yêu anh. Cho dù sau này có hoạn nạn gì, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, có chuyện gì nghĩ không thông sẽ cùng nhau chia sẻ, như vậy dù có khó khăn gì cũng sẽ giải quyết được. Cùng nhau trải qua mưa gió, đến khi chúng ta già, sẽ có rất nhiều kỉ niệm bên nhau.”

Long Trạch thở dài, không muốn tranh luận vấn đề này: “ Anh sẽ đi liên hệ với công ty đặt thuyền, trước mắt cần phải có thuyền, chúng ta sẽ rời khỏi đây, chuyện này để sau này nói.”

Tiết Đồng tạm thời cũng không muốn nói thêm, quãng đường trở về nhà cũng khá xa, cô sẽ nghĩ cách để Long Trạch thay đổi quyết định.

Chương 62: Rời đảo

Vào buổi sáng của ba ngày sau, thuyền được đưa tới đảo.

Trước khi rời đảo, Tiết Đồng nhìn khắp biệt thự một lượt, xung quanh ngổn ngang những mảnh vỡ của thủy tinh, gỗ vụn … cảm giác có chút tiếc nuối, dù sao ở đây cô cũng từng có quãng thời gian vui vẻ.

Ở vườn hoa, chiếc ghế dài bị tàn phá đến nát vụn, những khóm hoa hồng vẫn nở rộ trong nắng, toát lên một vẻ đẹp kiên cường mê hoặc. 

Tiết Đồng cũng không mang nhiều đồ rời đảo, cô chỉ mang theo lọ vỏ sò mà lần trước Long Trạch đã tặng cho mình, cũng không quen đeo chiếc dây chuyền vỏ sò vào cổ, đem vài bộ quần áo nhét vào túi. Long Trạch cũng không mang theo nhiều đồ bên người, hắn chỉ mang theo hộ chiếu, chi phiếu, hai bộ quần áo, đó là toàn bộ hành lý của hắn.

Có lẽ Tiết Đồng không còn cơ hội để trở lại nơi này nữa, nhưng cô vẫn đi tới cửa sổ tắt nguồn điện, cũng quét dọn một lượt khắp căn phòng, nhưng chưa kịp làm thì Long Trạch đã ngăn lại, trên mặt đất đầy mảnh thủy tinh cùng gỗ vụn, hắn sợ cô bị thương.

Người đưa thuyền là hai người ngọai quốc cao lớn, nơi Long Trạch đặt thuyền có tiếng trên thế giới về thái độ phục vụ chu đáo, hai người ngoại quốc tạm thời đảm đương chức vụ thuyền trưởng. 

Trên đường rời đảo, mọi chuyện đều rất thuận lợi, đến đấy liền, Long Trạch tạm thời không đến thành phố Y ngay mà chọn đi đường vòng, tạm thời nghỉ ngơi một đêm tại một tỉnh gần đó, ngày hôm sau mới vào thành phố.

Sau khi lên bờ, Long Trạch vào ngân hàng rút không ít tiền mặt, đặt một xấp dày nhất vào trong túi của Tiết Đồng. Long Trạch chọn một khách sạn cao cấp tại đây, bởi vì Tiết Đồng không có chứng minh thư, không thể ngồi máy bay, do vậy cả cô phải đi tàu hỏa trở về thành phố.

Long Trạch đưa vào tay Tiết Đồng tấm vé tàu hỏa màu hồng, Tiết Đồng cảm kích đến hai mắt đỏ hoe, cánh môi run run: “ Trạch, cảm ơn anh.”

Long Trạch nở nụ cười bất đắc dĩ, vỗ vai an ủi cô: “ Có cái gì mà phải cảm ơn, vốn dĩ nên làm như vậy.”

Câu nói cảm ơn của cô khiến cho Long Trạch cảm thấy trước đây, hắn dường như chỉ biết cưỡng ép cô, bắt cô phải làm theo ý mình.

Tiết Đồng vừa khóc vừa cười: “ Nếu không gặp được anh, chắc có lẽ em sẽ không bao giờ có cơ hội được về nhà.”

Long Trạch cảm thấy vô cùng xấu hổ: “ Tiết Đồng, em thật ngốc.”

Tiết Đồng vẫn nhìn hắn nở nụ cười, cười đến hai mắt híp lại.

Long Trạch cảm thấy để cô về nhà là chuyện đúng đắn nhất, tuy hắn cảm thấy không đành lòng nhưng cũng không thể giữ cô bên mình, vươn tay xoa nhẹ đầu Tiết Đồng: “ Đi thôi. Ra ngoài đi dạo một lúc, sau đó ăn cơm tối.”

Nơi này là tỉnh nhỏ gần thành phố, tuy rằng kém xa sự phồn hoa của thành phố Y nhưng đường phố cũng rất sạch sẽ. Long Trạch đưa Tiết Đồng vào một cửa hàng bán điện thoại di động, mua hai chiếc điện thoại, một màu đỏ một màu đen, mở hai tài khoản, rồi đưa cho cô: “ Nên có điện thoại để liên lạc cho tiện.”

Tiết Đồng muốn gọi điện về cho người nhà, muốn nói với bố mẹ cô rằng mình đang trên đường trở về, cô ngước mắt nhìn Long Trạch với vẻ chờ đợi.

Long Trạch kéo cô đi ra cửa chính, nhìn dòng người đi lại trên phố, ánh mắt hắn nhìn về phía xa, mở miệng hỏi cô: “ Sau khi em về nhà, anh sẽ đến tìm em, liệu chúng ta sẽ giống như bây giờ?.”

“ Chúng ta sẽ còn tốt hơn bây giờ.” Giọng nói của Tiết Đồng đầy chân thành.

“ Hy vọng sẽ có ngày đó.” Long Trạch khẽ cười: “ Đợi ăn cơm xong, em nên gọi điện về nhà, để cha mẹ tới ga tàu đón em.”

“ Được, em sẽ bảo cha mẹ chuẩn bị phòng, anh cũng nên tới đó ở.” Tiết Đồng cầm di động, mặt mày hớn hở.

“ Tiết Đồng.” Long Trạch nhìn cô rồi nhanh chóng chuyển tầm mắt sang hướng khác: “ Anh sẽ không tới nhà em.”

Giọng nói của Long Trạch rất kiên quyết, Tiết Đồng biết hắn không thích ở cùng người lạ, muốn hắn thay đổi thói quen vốn có trong một sớm một chiều là điều không dễ dàng, huống hồ hắn còn đi tìm Trình Thiên: “ Em cũng không muốn mang người đàn ông khác về nhà để bị mọi người chê cười, anh cũng đừng để ý đến lời đề nghị của em.”

“ Nếu chuyện của Trình Thiên được giải quyết xong xuôi, thân phận của anh không bị lộ ra ngoài, khi đó anh sẽ đến tìm em. Nếu lúc đó, em không muốn đi cùng anh, anh cũng sẽ bắt em đi.” Long Trạch nói rất tự nhiên: “ Nếu thân phận của anh bị bại lộ, thì em hãy quên anh đi.”

“ Được, em sẽ quên anh, sau đó đi tìm người đàn ông khác.” Tiết Đồng cũng trả lời rất tự nhiên.

Đôi mắt Long Trạch bỗng như có lớp băng phủ kín, toát ra vẻ lạnh lẽo.

Tiết Đồng phớt lờ cảm xúc của Long Trạch: “ Anh vĩ đại như vậy, thì nên mua cho em nhà hay chiếc xe hơi cao cấp làm quà cưới, chiếc thuyền kia cũng khá được, tuy rằng hơi nhỏ nhưng cũng không đến nỗi nào. Em và chồng em cũng sẽ không để ý chủ nhân trước kia của nó là ai. Khi ấy, anh biết em sống rất tốt, cho dù đang chạy trốn ở đâu cũng sẽ chúc phúc cho em, đúng không?.”

Ánh mắt Long Trạch lóe lên tía sắc nhọn, đủ sức để giết người: “ Em vừa nói cái gì?.”

“ Em nói nhiều câu như vậy, anh muốn hỏi câu nào?.” Tiết Đồng giả vờ không hiểu được cơn tức của hắn.

Giọng nói của Long Trạch rít lên: “ Chồng sau này của em là ai?.”

“ Cái này, em cũng không biết … “ Sắc mặt của Long Trạch giống như dọa người, Tiết Đồng cũng cảm thấy có phần khiếp sợ.

“ Anh còn ở đây, em dám trước mặt anh nói về người đàn ông khác! Tiết Đồng, không phải em không muốn anh trở về?.” Long Trạch giở giọng uy hiếp.

“ Chúng ta đi ăn cơm, cũng không còn gì để mua.” Tiết Đồng lảng sang chuyện khác, không nên chọc tức hắn, trước mắt việc về nhà là quan trọng nhất, chờ lúc ngồi lên tàu hỏa, chọc tức hắn sau cũng chưa muộn.

Tiết Đồng muốn nhanh chóng ăn xong bữa cơm này để gọi điện thoại báo về nhà, mất tích mấy tháng trong nhà xảy ra chuyện gì cô cũng không biết.

Bữa cơm tối vẫn như mọi khi, bưng lên đều là những món ngon vô cùng hấp dẫn, chỉ tiếc lúc này Tiết Đồng không có hứng thú thưởng thức mĩ vị trên bàn, trong đầu chỉ suy nghĩ xem khi gọi điện cô nên nói gì với bố mẹ, vội vàng buông bát đũa trong tay xuống.

Long Trạch cũng hiểu được tâm tư của Tiết Đồng, hắn không nói câu nào, đưa cô trở về khách sạn rồi lấy quần áo trong túi: “ Anh đi tắm, em gọi điện thoại về nhà, đừng nói lâu quá cũng không cần đề cập đến chuyện của anh.”

Chờ hắn đi vào phòng tắm, Tiết Đồng cầm di động chạy tới ban công ấn dãy số điện thoại của nhà, nhịp tim cô đập nhanh hơn lúc bình thường đến hàng trăm lần.

“ Tút … tút …”

Điện thoại vẫn không có người nghe máy, kích động biến thành lo lắng, cô cúp máy gọi lại lần nữa.

“Alo.” Đầu bên kia truyền đến giọng người đàn ông trung niên trầm ấm.

“ Cha …” Nghe được âm thanh quen thuộc, Tiết Đồng bật khóc.

“ Đồng Đồng?.” Giọng nói dường như không thể tin được: “ Là con sao?.”

“ Là con, cha ..,” Tiết Đồng khóc không thành tiếng.

“ Con đang ở đâu? Có gặp nguy hiểm không? Chúng ta đi tìm con …”

Tiết Đồng càng nghe khóc càng lớn: “ Con khỏe… ngày mai con sẽ trở về nhà. Sáng mai, chín giờ ở bến tàu hỏa.”

Cha Tiết Đồng mặc dù vô cùng kích động nhưng cố tỏ ra bình tĩnh: “ Ngày mai con sẽ trở về? Khoan đã, con đang ở đâu? Rốt cuộc đã gặp chuyện gì?”

Có một giọng nói khác vang lên: “ Là Đồng Đồng? Có phải vậy không?.”

Đó là giọng nói của mẹ cô, Tiết Đồng khóc không thành tiếng: “ Đúng vậy, ngày mai con sẽ về. Có người sẽ đưa con về…”

“ Đúng như vậy sao? Số tàu của con bao nhiêu? Ai đưa con về?.” Cha cô tiếp tục hỏi.

Tiết Đồng báo số tàu, khuyên nhủ cha mẹ cô rằng cô đang rất an toàn, sau đó cha cô chuyển máy cho mẹ. Tiết Đồng nghe thấy tiếng khóc của mẹ, trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt lại, hơi thở có phần khó khăn.

Long Trạch sớm đã từ phòng tắm trở ra, nghe thấy tiếng khóc của Tiết Đồng nức nở của cô, hắn chỉ im lặng đứng ở trong phòng. Chỉ khi nhân viên khách sạn gọi điện lên phòng nhắc nhở bọn họ không nên làm phiền người khác, Long Trạch mới ra ban công ôm cô vào trong phòng.

Tiết Đồng cũng không quan tâm đến Long Trạch đang ôm mình vào phòng, cô vẫn giữ chặt di động trong tay khóc không ngừng, cổ họng phát ra những tiếng nấc nghẹn.

Đêm đã khuya, di động cũng báo sắp hết pin, Tiết Đồng vẫn nói trong điện thoại rằng mai cô nhất định sẽ trở về, để giúp phần nào cha mẹ cô yên tâm hơn, nói thêm được một lúc, điện thoại cũng tự động tắt ngóm vì hết pin.

Cầm chiếc di động trong tay, tinh thần Tiết Đồng vẫn chưa ổn định trở lại, cô im lặng ngồi trên ghế, lúc lâu sau mới ngẩng đầu nhìn Long Trạch đang nằm trên giường, đôi mắt hắn trầm xuống, lúc này cô mới chợt nhớ trước khi gọi điện về nhà, hắn đã dặn cô không nên lói quá lâu, Tiết Đồng cúi đầu nói: “ Xin lỗi, em nói lâu quá.”

Giọng nói của Tiết Đồng khàn đi vì khóc quá lâu, hai mắt sưng đỏ lên, Long Trạch không trả lời mà chỉ đẩy cô vào phòng tắm: “ Tắm trước đi, rồi đi ngủ.”

Tiết Đồng vươn tay ôm thắt lưng của hắn: “ Trạch, chúng ta cùng nhau trở về.”

Long Trạch né người tránh cái ôm của cô, mở vòi hoa sen: “ Mau rửa mặt đi, bẩn quá.”

Hắn để cô lại một mình ở phòng, gọi điện cho nhân viên phục vụ phòng đem đá lạnh lên, nếu không ngày mai hai mắt sẽ không hết sưng. Chờ Tiết Đồng tắm xong trèo lên giường, Long Trạch cầm lấy khăn mặt bọc viên đá rồi thay cô chườm lên mắt.

Tiết Đồng nhắm mắt lại, giọng nói khàn khàn: “ Trạch, anh và cha mẹ trước đây có quan hệ như thế nào?.”

“ Ở đó cuộc sống không giống với ở đây, đều là dựa vào bản thân mà sinh tồn. Anh cũng không biết họ là ai.”

Đáp án của Long Trạch không khiến Tiết Đồng quá ngạc nhiên, ở đó hẳn là một thế giới độc lập. Lúc này, Tiết Đồng không nhìn thấy được sắc mặt Long Trạch thay đổi như nào, cô nói tiếp: “ Trạch, cha mẹ em nhất định sẽ thích anh. Anh vừa thông minh lại có năng lực kiếm tiền, còn có thể bảo vệ em. Nói không chừng, khi anh đến nhà em, mẹ em sẽ để dành hết thức ăn ngon cho anh, không còn thương em nữa.”

Đương nhiên, đây chỉ là phỏng đoán của Tiết Đồng, còn về phía cha mẹ cô, cô cũng không biết họ sẽ có thái độ như thế nào. Sau khi rời khỏi đảo, Long Trạch không đến tìm cô, vậy phải làm sao?

Cô hy vọng Long Trạch có thể hưởng thụ được cuộc sống của một người bình thường, cho dù không thể hòa đồng như mọi người, nhưng cô có thể thường xuyên mang hắn về nhà, ăn cơm với cha mẹ cô.

Đáng tiếc, Long Trạch lại không thấy cảm kích: “ Anh nói, anh sẽ không đến nhà em. Sau khi em trở về, anh sẽ đến thành phố Y!.”

Long Trạch là người cố chấp, không phải là người có thể dùng một vài câu có thể làm hắn đổi ý được. Nếu bây giờ dẫn hắn trở về, sẽ làm cha mẹ cô không khỏi bất ngờ, Tiết Đồng thấp giọng nói: “ Một mình em trở về cũng tốt, đỡ phải phiền phức.”

Long Trạch cảm thấy Tiết Đồng nói quá nhiều: “ Cổ họng em đau như vậy, sao không thể im lặng được?.”

Tiết Đồng thoải mái nằm trên giường, bắt đầu tưởng tượng ngày mai sẽ chọc tức hắn như nào khi lên tàu hỏa, suy nghĩ một lúc, nhẹ giọng mở miệng: “ Trạch, anh đem cái đuôi ra đây, để em chơi một lúc.”

Long Trạch trả lời: “ Cái đuôi chơi vui thế sao?.”

“ Chơi vui lắm. Em không có, người khác cũng không có, chỉ có mỗi anh có cái đuôi dài như vậy. Rất thú vị, những lúc buồn chán có thể chơi với nó.” Tiết Đồng giả vờ thở dài: “ Haiz, về sau anh đi rồi, em sẽ không được chơi với nó nữa, mau biến ra cho em chơi.”

Ánh mắt Long Trạch so với viên đá đang chườm trên mắt Tiết Đồng không khác nhau là mấy, vẫn lạnh ngắt như vậy: “ Đã muộn rồi, nếu em không sợ mai không kịp chuyến tàu, anh sẽ biến nó ra cho em chơi.”

Tiết Đồng hiểu được ý của Long Trạch, không phải hắn không muốn cho cô chơi đùa với cái đuôi của hắn, mà lúc này, hắn không có hứng thú để vui đùa, cô từ chối: “ Vậy lần sau chơi, nên đi ngủ sớm.”

Long Trạch lên giường rồi vươn tay tắt đèn, trong bóng tối, Tiết Đồng hỏi hắn: “ Trạch, về sau em vẫn có thể chơi đùa với cái đuôi của anh, phải vậy không?.”

Im lặng một lúc lâu cũng không có câu trả lời, Tiết Đồng nghĩ hắn đã ngủ, mãi lâu sau Long Trạch mới lên tiếng: “ Anh cũng muốn sau này sẽ còn có thể biến được ra cho em chơi.”

“ Vậy để cho Trình Thiên sống lâu thêm vài ngày, hiện tại hắn cũng không khá hơn là mấy, ngày ngày lo lắng đề phòng anh sẽ đi tìm hắn. Không chừng hắn tự dọa mình cho đến phát điên. 

Thành phố C không phải như thành phố Y,  em có thể ở nhà cả ngày không ra ngoài, nếu anh còn lo lắng, em sẽ đến nhà cậu út ở tạm vài ngày. Cậu út làm trong quân đội, được phân cho một căn nhà nhỏ ở gần nơi làm việc, nhà ở đó vẫn còn bỏ trống. Nơi đó an ninh nghiêm ngặt, em không tin Trình Thiên dám đến nơi bộ đội đóng quân để giết người.”

“ Đi ngủ sớm đi.” Trong bóng đêm, giọng nói trầm ấm của Long Trạch vang lên.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+