Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thú Nhân Chi Long Trạch – Chương 63 – 64 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 63: Bùng nổ

Cũng sắp tới giờ ra ga tàu, mà Long Trạch vẫn coi như không có chuyện gì, hắn ở khách sạn chậm rãi ăn sáng, sau đó còn xem tivi,  Long Trạch lờ đi ánh mắt thúc giục của Tiết Đồng

Hai mắt Tiết Đồng như đang phun ra lửa, cô bực tức vì thái độ điềm nhiên của Long Trạch nhưng không dám lên tiếng, đối với Long Trạch cho dù có giục hắn từ sáng đến tối thì thái độ hắn vẫn lãnh đạm như ngày thường, chỉ còn nửa tiếng nữa là tàu chạy, lúc này hắn mới từ từ xách hành lí rời khỏi phòng.

Taxi đi tới nhà ga thì dừng ở cổng chính, Long Trạch đang ở trên xe trả tiền Tiết Đồng nhanh chóng đẩy cửa xe, cầm vé tàu chạy về phía cửa nhà ga, chạy đến gần cửa, Long Trạch xách theo hành lí đuổi theo giữ chặt cô: “ Chạy cái gì?.”

“ Tàu hỏa sắp chạy, nhanh lên …” Tiết Đồng lộ rõ vẻ lo lắng.

“ Muộn chuyến này thì có chuyến sau.” Long Trạch không nhanh không chậm nhả từng chữ, tuy rằng trong lòng hắn sớm đã hạ quyết tâm nhưng đến giờ phút chia tay hắn vẫn không đành lòng, hắn luyến tiếc dừng phút từng giây ở bên cạnh cô.

“Em đã nói hôm nay sẽ trở về.” Tiết Đồng gấp gáp đến mức hốc mắt trực sẵn nước chỉ chờ trào ra, đẩy tay thì Long Trạch không buông, cô đành đung đưa cánh tay của mình, giọng nói mềm xuống: “ Trạch, nhanh một chút, tàu hỏa sắp chạy rồi.”

Long Trạch thấy cô khẩn trương đến sắp khóc, hàng lông mày hắn nhíu chặt lại, cho dù bỏ lỡ chuyến tàu này thì vẫn còn chuyến sau, nếu vẫn còn dây dưa sẽ càng thêm khó rời, hắn thỏa hiệp: “ Đi thôi.”

Long Trạch nắm tay Tiết Đồng chạy tới cổng soát vẻ, thiếu chút nữa va phải người xung quanh, đến cổng kiểm phiếu nhân viên đang chuẩn bị đóng cửa, bảo vệ tại sân ga không cho Tiết Đồng qua cổng: “ Đã hết giờ soát vé.”

Tiết Đồng vừa thở vừa nói: “ Xin lỗi, tôi có chút việc riêng nên tới trễ. Phiền chị cho chúng tôi qua cửa.”

Người soát vé khoát tay, giống như muốn từ chối: “ Sắp đến giờ tàu chạy, cho dù qua cửa cũng không kịp lên tàu.”

“ Sẽ kịp, phiền chị cho chúng tôi qua cổng.” Tiết Đồng tiếp tục năn nỉ.

Người soát vẻ hướng mắt về phía bảng nội quy: “ Ở đây đều phải tuân thủ theo quy định của ga tàu, để cho hai người qua là làm trái với quy định.”

Tiết Đồng mỗi lúc một sốt ruột thêm, đang định mở miệng năn nỉ tiếp thì Long Trạch lấy trong ví da một xấp tiền mặt, nhân lúc không có người chú ý, hắn lách người đi tới trước mặt người soát vẻ: “ Mở cửa đi, chúng tôi có việc gấp.”

Người soát vẻ nhanh chóng nhét xấp tiền vào trong túi, động tác rất lưu loát lấy ra chùm chìa khóa: “ Hai người tới trễ, nhanh lên, chỉ còn hai ba phút nữa tàu sẽ chạy.”

Cửa vừa mở, Tiết Đồng nhanh chóng chạy vào, thị lực của Long Trạch xưa nay rất nhạy bén, liếc mắt một cái là hắn nhận ra đâu là toa tàu của Tiết Đồng, thời gian không còn nhiều, cả hai nhanh chóng trèo lên cửa tàu gần nhất. Chỉ tới lúc lên tàu, Tiết Đồng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể về nhà.

Toa tàu cả hai đang đứng là khu ghế cứng, hai người phải đi qua vài toa mới đến chỗ ngồi của mình. Sau khi lên được tàu, Tiết Đồng không còn sốt ruột nữa, cô có thể từ từ hít thở, thư giãn tinh thần, chậm rãi đi về chỗ ngồi của mình. 

Khu ghế cứng có rất nhiều người, không khí bí bách đến khó thở, Long Trạch nhíu chặt mày lại, biểu hiện này của hắn bị Tiết Đồng thấy được, cô lên tiếng: “ Xứng đáng.”

Cũng may, cả hai không mang theo hành lí gì nhiều, Tiết Đồng chỉ mang theo túi xách nhỏ, đi qua khoang tàu ghế cứng chật ních người, đi lại rất bất tiện. Đi tới khoa dành cho giường nằm thì nhân viên đã khóa cửa, Tiết Đồng cầm vé muốn giải thích với nhân viên trên tàu thì Long Trạch đã nhanh nhẹn nhét tiền vào tay nhân viên, dùng ánh mắt ý bảo mở cửa.

Cảnh tượng bên ngoài dường như một đoạn phim được tua nhanh, những căn nhà càng ngày càng thấp, tàu hỏa gầm rú chạy thẳng về phía trước, bỏ lại thành phố ven biển ở đằng sau.

Vất vả mãi cả hai mới tìm đến chỗ ngồi, Tiết Đồng cảm thấy hơi mệt mỏi ngồi phich xuống ghế, Long Trạch không nên chậm chạp như vậy, gần đến giờ mới chịu rời khỏi khách sạn tới ga tàu, chính vì hắn mới khiến cô mệt phờ người như này. Tiết Đồng nhìn về phía ngoài cửa sổ, cơn tức giận của cô đối với hắn vẫn chưa nguôi ngoai, sự bất mãn hiện rõ trên khuôn mặt.

Long Trạch đem hành lí cất gọn gàng vào một chỗ, sau đó hắn ngồi xuống bên cạnh cô, thấy Tiết Đồng không quay đầu nhìn mình thế là hắn kéo tay cô.

Tiết Đồng rút tay về, không để ý tới hắn.

Long Trạch nắm lấy bàn tay của cô, biết rõ vì sao cô tức nhưng hắn vẫn hỏi: “ Làm sao vậy?.”

“Không có gì, em muốn ngắm phong cảnh.” Tiết Đồng không quay đầu lại nhìn hắn.

Nhân viên bán hàng trên tàu đẩy xe đầy hàng hóa tới từng khoang tàu, vừa đi vừa rao lớn tiếng: “ Đồ uống, bia, nước khoáng, hạt dưa, cháo bát bảo …”

Cả hai cũng vì vội vàng mà không mua đồ ăn lên trên tàu, Long Trạch biết mình đuối lý: “ Em có khát không? Vừa rồi đi xa như vậy, không khát sao?.”

“ Không khát.” Tiết Đồng vẫn không quay đầu lại.

Tiếng rao bán mỗi lúc một nhỏ lại, Long Trạch nhéo tay cô: “ Nhưng anh khát, em đi mua cho anh chai nước.”

“Em mệt, muốn uống thì anh tự đi mua” Tiết Đồng nghiêng đầu trả lời.

Long Trạch thu tay mình lại, cũng không đi mua nước, cảm thấy chính hắn tự làm cho mình thêm mất mặt, hắn lôi di động ra chơi.

Bên ngoài cây cối xuất hiện vụt qua mắt, Tiết Đồng nhìn về phía xa mà không hề chớp mắt.

Bỗng người ở đối diện lên tiếng: “ Cô cùng với bạn trai cãi nhau?.”

Câu hỏi của vừa dứt, Tiết Đồng liền quay sang người đối diện, người nói chuyện là cô gái còn khá trẻ, cũng xấp xỉ tuổi Tiết Đồng, tóc dài qua bả vai, hơi xoăn ở phần đuôi, khuôn mặt hoạt bát xinh đẹp, ngồi cùng ở giường nằm là một chàng trai còn khá trẻ, mặt hướng về phía trong nên Tiết Đồng chỉ nhìn thấy nửa non bên mặt, nhìn qua cũng biết họ là một đôi.

“ Cũng không có gì.” Tiết Đồng nhìn cô gái đối diện cười cười, sau đó liếc mắt nhìn cả hai, ý bảo người đàn ông kia: “ Anh ấy là bạn trai của cô?.”

“ Đúng vậy.” Cô gái trẻ cười: “ Chúng tôi cũng vừa cãi nhau.”

Bộ dáng tinh nghịch của cô gái đối diện khiến Tiết Đồng mỉm cười, cô hỏi: “ Không quá nghiêm trọng chứ?.”

“ Không việc gì.” Cô gái trẻ cười: “Bọn họ chính là như thế, bướng bỉnh còn hay giờ vờ là mình vô tội, nhưng bạn trai của cô rất đẹp trai.”

“ Bạn trai của cô cũng không kém gì.” Tuy rằng Tiết Đồng chỉ nhìn thấy nửa bên mặt, nhưng xem qua cũng thấy cũng là người có diện mạo ưa nhìn.

Long Trạch cũng nâng mắt nhìn lên, tuy rằng giọng nói của cả hai không lớn, nhưng hắn đều nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của hai người, xem ra Tiết Đồng vẫn còn chưa chú ý tới hắn, đành cầm di động ngồi dịch sang một bên.

Người ngồi đối diện tên là Lộ Linh, ngồi trên tàu vốn rất nhàm chán, hai người trẻ tuổi liền nhanh chóng làm thân, biết đối phương đều là người thành phố C, càng thêm phần thân thiết. Lộ Linh đánh thức bạn trai: “ Thần Dật, đây là Tiết Đồng, cô ấy cũng là người thành phố C.”

Tả Thần Dật quay đầu nhìn Tiết Đồng cười: “ Xin chào, tôi tên là Tả Thần Dật.”

Nói chuyện khiêm tốn, nụ cười nhã nhặn, khiến đối phương cảm thấy rất thoải mái, Tiết Đồng cũng nở nụ cười đáp lễ.
Lộ Linh dựa vào Tả Thần Dật: “ Sau khi về thành phố C, chúng tôi sẽ không gặp nhau nữa. Hiện tại, chúng tôi là bạn chung chuyến tàu.”

“ Hả?.” Tiết Đồng kinh ngạc nhếch miệng, thấy tay của Tả Thần Dật vẫn còn ôm Lộ Linh, trên mặt còn nở nụ cười, không gióng như đôi tình nhân cãi nhau rồi hờn dỗi chia tay: “ Không phải vậy chứ? Hai người …”

“ Đúng là chia tay.” Lộ Linh nói nghiêm túc: “ Anh ấy cảm thấy không xứng với tôi.”

Người đàn ông bên cạnh vẫn nở nụ cười khiêm tốn.

Khuôn mặt của Tả Thần Dật khá hấp dẫn, ngũ quan cũng được xếp vào hạng tuấn tú, so với Long Trạch có chút khác biệt hắn toàn thân đều toát lên vẻ nhã nhặn.

Tiết Đồng lỡ lời: “ Vì sao vậy? Có phải người nhà phản đối?.”

Không biết gia đình của Tả Thần Dật như nào, nhưng Lộ Linh là một cô gái xinh đẹp, hiện các gia đình đều rất chú trọng về chuyện này.

“ Cũng gần như vậy.” Lộ Linh nói tiếp: “ Cũng một phần vì gia đình, nhưng chủ yếu là anh ấy không đồng ý. Nói rằng, vì muốn tốt cho tôi, muốn mình trở thành người đàn ông vĩ đạii.”

Lộ Linh giả vờ thở dài một hơi: “ Aiz, không nghĩ rằng ở thế giới này còn có loại đàn ông như vậy.”

Đối với người ngoài, Tả Thần Dật vẫn duy trì bộ dáng tự nhiên, không muốn quấy rầy hai người phụ nữ đang tán gẫu, hắn cầm chiếc cốc trong tay: “ Anh đi lấy nước sôi pha trà cho hai người.”

Tả Thần Dật lấy từ trong hành lý ra gói trà hoa hồng, thả mấy gói vào trong chiếc cốc.

Nhìn hắn đi, Tiết Đồng hơi sửng sốt, nhất thời hiểu được câu nói của Lộ Linh: “ Anh ấy cảm thấy không xứng với tôi.”

Một người đàn ông phong thái tuấn dật như vậy, đáng tiếc chân anh ta lại bị tật.

Lộ Linh không quan tâm đến việc Tả Thần Dật là người khuyết tật: “ Tôi cảm thấy anh ấy là người đàn ông vô cùng tốt, nhưng chẳng qua anh ấy vẫn cảm thấy mình không vẹn toàn với tôi, đôi khi cảm thấy tức muốn chết.”

Tiết Đồng bỗng cảm thấy cô và Lộ Linh cùng chung hoàn cảnh, Long Trạch cũng vì không muốn liên lụy tới cô, không muốn cô dính dáng gì đến Trình Thiên. Cùng là người bị bỏ rơi, Tiết Đồng cũng cảm thấy khó chịu: “ Hoàn cảnh của tôi cũng không khác cô là mấy, sau này có khả năng sẽ không ở cùng nhau, anh ấy đem tôi trả về thành phố C, sợ liên lụy tôi.”

“ À, không nghĩ tới tôi và cô lại giống nhau.” Lộ Linh bật cười: “ Gọi bạn trai đến đây ngồi cùng.”

Thấy Long Trạch quay đầu nhìn phong cảnh bên ngoài, Tiết Đồng có chút khó xử: “ Anh ấy … kệ đi.”

“ Sao không được tự nhiên vậy.” Lộ Linh nhẹ giọng cười: “ Tôi giúp cô gọi.”

Lộ Linh đi tới chỗ ngồi của Long Trạch: “ Anh đẹp trai, qua bên này cùng nói chuyện.”

Long Trạch quay đầu lại, nhìn về phía Tiết Đồng.

Tiết Đồng sợ hắn không nể mặt người khác, vội vàng nói: “ Trạch, lại đây đi, cùng mọi người nói chuyện.”

Long Trạch tỏ vẻ thản nhiên rồi chậm chạp đi tới bên cạnh Tiết Đồng, đem tay cô đặt vào lòng bàn tay mình, Tả Thần Dật cũng trở lại, đem cốc nước đặt ở chiếc bàn nhỏ, hòa nhã nói: “ Cẩn thận nóng, để nguội một lúc.”

Lộ Linh cầm cốc nước, cười nói: “ Thần Dật, bạn trai Tiết Đồng với anh đều giống nhau, rất vĩ đại, anh ấy cũng đem Tiết Đồng trả về thành phố C.”

Lộ Linh than thở: “ Em còn nghĩ rằng trên đời này chỉ có một người như anh, không ngờ lại xuất hiện thêm một người nữa.”

Tả Thần Dật không để ý đến câu nói của Lộ Linh, anh ta chỉ cười, Long Trạch cũng không liếc mắt nhìn Lộ Linh.

Tiết Đồng cũng muốn khuyên Long Trạch, tiếp lời của Lộ Linh: “ Nhưng tôi thấy bạn trai tôi là vĩ đại nhất, anh ấy nói, chỉ cần tôi vui vẻ là tốt rồi, sau này tôi lập gia đình, anh ấy còn tặng du thuyền làm của hồi môn cho tôi.”

Tiết Đồng quay đầu nhìn về phía Long Trạch: “ Phải không?.”

“ Anh không nói thế.” Long Trạch trả lời.

Lộ Linh không nhìn Long Trạch: “ Tốt đến như vậy sao? Thần Dật, anh muốn tặng em quà gì? Nếu không có tiền mua du thuyền thì khi em cưới, anh tặng em áo cưới.”

Lộ Linh nhìn Tiết Đồng: “ Nếu cô có du thuyền làm của hồi môn, về sau nên tìm đối tượng tốt hơn. Tiết Đồng, nhìn cô xinh đẹp như vậy, về sau nên chọn người yêu tiêu chuẩn cao hơn nữa. Ở thành phố C tôi quen rất nhiều người, tổng giám đốc, thanh niên thời đại mới, chờ trở lại thành phố C, tôi sẽ giới thiệu cho cô.”

Sắc mặt Tả Thần Dật vẫn rất thản nhiên, Long Trạch ngẩng đầu trừng mắt liếc Tiết Đồng.

Tiết Đồng cũng không nể mặt hắn: “Được, trở về thành phố, cô nhất định phải giới thiệu cho tôi.”

Xoay người nhìn Long Trạch: “ Trạch, anh xem, cô ấy muốn giới thiệu người yêu mới cho em. Không những em có du thuyền mà điều kiện của em cũng rất tốt, như vậy rất nhanh có thể tìm được người đàn ông khác.”

Sắc mặt Long Trạch mỗi lúc một khó coi hơn.

Lộ Linh thấy Long Trạch như quả bom nổ chậm, tiếp rục đổ dầu vào lửa: “ Chỉ có mỗi du thuyền là không đủ. Còn phải có cả quần áo nữa, Tiết Đồng, cô xem, mặc sơ mi như vậy là không đươc, cổ lỗ quá. Nên mặc váy ngắn, càng ngắn càng tốt, mùa đông thì đi thêm tất da chân. Cô xem ở tivi đó,  mọi người đều mặc trang phục dạ hội, càng ít vải càng tốt, tốt nhất là mặc bikini đi bơi, hở lưng, hở đùi …”

Tiết Đồng cười như hoa nở: “ Trạch, nếu không anh bớt chút tiền lại cho em, để em lấy đó làm vốn đầu tư, em cần mua quần áo mới để có thể tìm được người đàn ông khác, mỗi ngày đều trang điểm lộng lẫy đi dạ hội …”

“ Tiết Đồng, em muốn chết sao?.” Long Trạch rốt cuộc cũng bùng nổ.

 

Chương 64: Nhất định


Không quan tâm đến người xung quanh, Long Trạch kéo Tiết Đồng đến sát cửa tàu, áp sát người cô vào vách tường của tàu hỏa, đôi mắt màu vàng lợt sáng hoắc lên giống như có ngọn lửa đang bùng cháy:” Tiết Đồng! Em biết rõ anh không bao giờ để em bên người đàn ông khác, còn dám nói linh tinh.”

Tiết Đồng hiểu được vì sao Long Trạch tức giận đến như vậy, cô nở nụ cười, nhìn hắn rồi thấp giọng nói: “ Em cũng không muốn tìm người đàn ông khác.”

Tiết Đồng đưa tay ôm lấy thắt lưng của hắn: “ Trạch, sáng nay anh lưu luyến em như vậy, có phải không muốn xa em? Trên đời này không có chuyện gì không giải quyết được, chuyện của anh cũng vậy. Anh xem, chung quanh có bao nhiêu người, so với chúng ta họ còn vất vả hơn nhiều. Trước kia em cũng bị người khác đem bán, bị tra tấn, tương lai phía trước coi như chấm hết, ở trên đảo như người hầu, lúc ấy anh còn làm khó em, nhưng hiện tại em cũng có thể về nhà.

Chúng ta có thể kiên trì tìm kiếm con đường cho riêng mình, có thể chờ đợi, một thời gian sau có thể sẽ tốt hơn. Anh có năng lực như vậy, Trình Thiên sao có thể uy hiếp anh được.”

Long Trạch ôm chặt lấy Tiết Đồng: “ Anh cảm thấy trước kia cuộc sống quá dễ dàng, nên mới không biết đã để em sống trong nguy hiểm.’

“ Không phải còn có anh sao? Em sẽ cẩn thận hơn, anh cũng sẽ bảo vệ em. Chờ sau khi anh giải quyết xong việc của mình, chúng ta có thể vô lo vô ưu cùng nhau đi chơi.” Tiết Đồng áp mặt vào ngực hắn: “ Nếu anh không thích thành phố ồn ào, chúng ta sẽ cùng quay về đảo, chỉ cần anh thường xuyên mang em về nhà cha mẹ, đưa em đi chơi là được.”

“ Tiết Đồng, em thật ngốc.” Long Trạch cười, đem cô ôm chặt hơn nữa: “ Trên đảo rất tẻ nhạt, anh biết em thích cuộc sống ở thành phố, anh cũng không chán ghét nơi đây, anh sẽ cố gắng thích nghi.”

Tiết Đồng cảm động: “ Trạch, anh tốt với em, em đều biết. Anh có thể ở lại thành phố C được không?”

“ Vậy ở lại vài ngày rồi tính sau.” Long Trạch nhượng bộ: “ Anh sẽ suy nghĩ xem bước tiếp theo sẽ làm gì, em quay trở lại nhà trước.”

Hai người đứng ở vách cửa khá lâu, nhân viên phục vụ đi qua đều liếc mắt, Tiết Đồng thấy hơi ngượng: “ Trở về chỗ ngồi, ở đây không tiện.”

Long Trạch ôm cô trở về chỗ ngồi, trên chiếc bàn nhỏ có không ít đồ ăn vặt, Tả Thân Dật đang bóc đồ ăn cho Lộ Linh. Long Trạch thấy hai người trước mắt thân thiết như vậy, cảm thấy ngưỡng mộ, nhìn lại chính mình đồ ăn vặt cũng không có, liền nói: “ Anh đi mua đồ ăn.”

Lộ Linh đem đồ ăn vặt phía trước đẩy tới bên chỗ Tiết Đồng: “ Cùng nhau ăn đi.”

“ Không cần, dù sao tôi cũng muốn mua vài thứ.” Long Trạch ôn hòa từ chối, nói xong xoay người rời đi.

Lộ Linh thấy ánh mắt Tiết Đồng mang theo ý cười: “ Hai người làm hòa?.”

Tiết Đồng cười: “ Anh ấy nói tạm thời sẽ không đi, ở lại suy nghĩ thêm một thời gian.”

“ Vậy hai người có thể ở cùng nhau.” Lộ Linh chống khuỷu tay xuống bàn: “ Anh xem, người ta kìa.”

Tả Thần Dật vẫn như cũ, nở nụ cười khiêm tốn, Tiết Đồng nhìn thấy con người trước mắt trước sau đều rất nhã nhặn, quả không dễ đối phó, huống hồ tình cảnh của bọn họ cũng không giống nhau.

Lộ Linh bất đắc dĩ nói: “ Anh đi lấy nước giúp em.”

Tả Thần Dật nghe lời cầm cốc nước rời đi.

“ Thật buồn! Anh ấy giống như người bạn trai nói mấy câu có thể thu phục ngoan ngoãn, quả thực giống như khúc gỗ.” Lộ Linh nhíu mày.

“ Tạm thời chưa nghĩ thông, sau này sẽ có cách.”

“ Người nhà của tôi phản đối, gia cảnh Thần Dật bình thường, nhưng anh ấy là người có chí tiến thủ, hiện tại có hạng mục do chính mình nghiên cứu, nhưng đáng tiếc lại không có người đầu tư, chạy vạy khắp nơi tìm kiếm nhà đầutư nhưng không có kết quả. Người nhà tôi nói rằng anh ấy không được đến tìm tôi, Thần Dật liền đồng ý. Lẽ ra tôi không nên tiễn anh ấy về thành phố C.” Lộ Linh buồn bực: “ Anh ấy vẫn không thay đổi chủ ý.”

“ Mọi chuyện rồi sẽ tốt lên, chúng ta đều gặp phải những vấn đề nan giải.  Trước kia, tôi cũng có quãng thời gian khó khăn, nhưng rồi mọi chuyện đều đã qua.” Tiết Đồng khuyên nhủ.

Tả Thần Dật mang cốc nước trở về, Lộ Linh lại trưng nụ cười như không có chuyện gì xảy ra, Long Trạch cũng trở lại, hai tay trống trơn, chỉ lúc sau tiếp viên toa tàu ôm đống đồ ăn vặt đến cho hắn chọn. 

Tiết Đồng chọn mấy thứ, cô không thấy Long Trạch trả tiền mà nhân viên phục vụ trên tàu đã rời đi, đoán được hắn đã mua hết số đồ này từ nãy. Dù sao người này kiếm tiền dễ dàng, tiền tiêu như nước cũng là chuyện thường.

Thời gian ngồi tàu rất nhàm chán, đều dựa vào mấy câu chuyện phiếm mà giết thời gian, đương nhiên là Tiết Đồng và Lộ Linh nói là chủ yếu, hai người đàn ông bên cạnh như hóa đóa. Thi thoảng thì Tả Thần Dật cười vài tiếng, Long Trạch từ đầu đến cuối không mở miệng nhưng cũng không tỏ thái độ buồn chán, bàn tay đặt trên lưng cô không rời.

Qua một lúc lâu, hai người con gái đi vào buồng về sinh, bầu không khí bỗng trở nên im lặng.

Long Trạch nghiêng đầu nhìn về phía ngoài, ruộng đồng xanh mướt một vùng, phía xa còn nhấp nhô người đang làm ruộng.

Tả Thần Dật mỉm cười, hòa nhã lên tiếng: “ Hai người nam thanh nữ tú, khiến người ta hâm mộ.”

“ Hai người cũng vậy, sao lại chia tay?.” Long Trạch quay đầu lại, hắn ít khi nói chuyện với người khác, cũng không biết nên nói gì.

“ Người sinh ra đã có điều kiện tốt như anh sẽ không hiểu được cuộc sống vất vả. Hai người muốn sống cùng một chỗ không hề đơn giản.” Tả Thần Dật nhìn ra được Long Trạch là người phú quý, không giống như kẻ cố tình tỏ ra mình là người giàu sang.

“ Khó khăn mà tôi gặp phải anh cũng không thể tưởng tượng, có lẽ về sau cái gì cũng không có.” Long Trạch thản nhiên trả lời.

“ Mất đi còn có thể kiếm lại, nhưng tôi thực sự không còn lựa chọn nào, không muốn làm chậm trễ cô ấy.” Tả Thần Dật nhẹ nhàng nói tiếp: “ Nhưng tôi cảm thấy anh và tôi bất đồng, vừa rồi hai cô ấy chỉ nói vài câu tôi anh đã không chịu được, trong lòng rõ ràng không bỏ xuống được, cần gì phải tỏ ra rộng lượng. Cố gắng chịu đựng một chút, mọi chuyện rồi sẽ qua.”

“ Vậy anh đã từng trải qua sao?.” Long Trạch hỏi.

“ Tôi nếm thử rất nhiều lần, những việc có thể làm đã đều làm, nhưng cũng không thể để cô ấy và người nhà trở mặt.” Tả Thần Dật hỏi lại hắn: “ Anh đã cố gắng bao nhiêu lần?.”

Long Trạch không trả lời.

“ Những gì có thể làm đều đã làm nếu như không thể ở cùng một chỗ thì cũng là ý trời. Về sau, cũng không còn gì để nuối tiếc, cho dù tôi không có được hạnh phúc nhưng tôi đã từng cố gắng. Có duyên mới gặp được nhau, tôi hy vọng anh có thể làm được.” Giọng nói của Tả Thần Dật khiêm tốn.

Long Trạch từ chối trả lời, nếu hắn so với Tả Thần Dật thì hắn cũng được cho là may mắn hơn, trước kia hắn không hiểu vì sao con người lại cố gắng để đạt lấy thứ mình muốn đến vậy, nhưng nhìn dáng vẻ tập tễnh của Tả Thần Dật, hắn mới biết để có được hạnh phúc là phải biết trả giá. 

Trước mặt nhiều người, có lẽ hắn với Tiết Đồng là một đôi nam nữ yêu nhau bình thường, nhưng khó khăn cả hai gặp qua, nào ai biết, khát vọng hạnh phúc trong lòng hắn mỗi ngày một mãnh liệt.

Bản thân hắn có khả năng hơn người, đó chính là ân điển mà trời ban cho hắn, nếu như hắn không có được hạnh phúc, thì hà cớ phải bôn ba bận rộn vì cuộc sống chứ?

Long Trạch tự nhủ, Trình Thiên không thể, cho dù là thần hay ma cũng không thể ngăn cản hắn theo đuổi hạnh phúc.

Hắn khẽ cười, giống như xua tan được mây mù nhìn thấy ánh mặt trời, trước kia hắn tự cao tự đại, hiện tại sao lại có thể tự coi nhẹ mình! Hắn mở miệng gằn từng tiếng: “ Tôi nhất định phải có được.”

Tả Thần Dật nhìn thấy mặt mày Long Trạch sáng lên, nở nụ cười ấm áp: “ Anh không phải người thành phố C?.”

“ Sao anh biết được?.”

“ Nhìn hai người không mang theo hành lý, quần áo đều là mùa hè. Thành phố ven biển mặc dù nhiệt độ khá cao, nhưng tại thành phố C đang là mùa thu, đến tới nơi cũng là buổi tối, hai người mặc như này sẽ lạnh.”

Toa xe mở điều hòa, độ ấm khá dễ chịu, Long Trạch không sợ lạnh nhưng không ngờ Tả Thần Dật lại chu đáo đến vậy: “ Lúc rời nhà có vẻ hơi gấp gáp, không có chuẩn bị kĩ càng.”

“ Sau khi xuống xe, để ý cẩn thận bạn gái cảm lạnh. Trở về nhà nhớ ủ ấm chân rồi uống nước gừng, qua hôm sau sẽ không sao.” Tả Thần Dật nhắc nhở.

“ Tôi sẽ chú ý.” Long Trạch phát hiện người này khá cẩn thận.

“ Đang nói chuyện gì vậy?.” Lộ Linh mở miệng hỏi.

“ Tán gẫu vài câu.” Tả Thần Dật cười nói.

Tiết Đồng cảm thấy vui mừng, Long Trạch trước nay luôn giữ khoảng cách với người lạ, hôm nay lại có thể cùng người khác tán gẫu xem như cũng có chút tiến triển. Cô nhìn hắn cười cười, rồi ngồi xuống bên cạnh Long Trạch.

Tiếng xe lửa không ngừng gầm rú, chạy nhanh về phía trước, mấy tiếp viên trên tàu thi thoảng đi lại, Lộ Linh mua hai bộ bài: “ Vừa vặn có bốn người, muốn chơi kiểu gì?.”

Tiết Đồng không muốn làm bình vôi, liền nói: “ Được, ba người chúng ta chơi đi, Trạch, anh xem em chơi dược không?.”

Long Trạch nở nụ cười yêu chiều: “ Anh không chơi, anh xem em thua thảm đến thế nào.”

“ Vì sao? Bốn người chơi mới vui.” Lộ Linh còn muốn kêu gọi Long Trạch cùng chơi.

“ Anh ấy không nên chơi.” Tiết Đồng nói.

“ Anh cũng không muốn chơi.” Long Trạch nhàn nhạt trả lời.

Ba người chơi Lord Card, chia bài, tráo bài, Long Trạch dựa vào toa xe nhìn Tiết Đồng chậm rãi chia bài.

Tiết Đồng chơi cũng không thua nhiều nhưng lần thắng bài cũng chẳng là bao, phía bên kia, Tả Thần Dật luôn giữ thái độ trầm ổn, đánh bài đều rất cẩn trọng, đa số ván bài anh ta đều thắng tuyệt đối.

Lộ Linh mặc kệ là thắng hay thua đều hét toáng lên vài câu, còn khua chân múa tay.

Long Trạch ở bên cạnh cười nhạo Tiết Đồng khiến cô chơi nhầm nước, Tiết Đồng cảm thấy như mình bị xem thường, ôm bài nói: “ Người xem không được nói, có biết hay không? Chỉ tại anh ở bên cạnh, tạo áp lực cho em, cho nên mới thua.”

Long Trạch vẫn giữ nguyên vẻ mặt chế giễu.

Đến phiên Tiết Đồng làm nhà cái, cô bắt đầu cảm thấy bối rối, quay đầu nhìn Long Trạch: “ Anh nói em có nên giữ lại không?.”

“ Không phải em nói anh không được nhắc sao?.” Long Trạch mang theo nụ cười chế nhạo.

“ Thỉnh thoảng cũng có thể lên tiếng.”

“ Như vậy sẽ không công bằng.” Long Trạch không chỉ nước cho cô: “ Dù sao mọi người cũng đâu có đánh bạc thật, thắng hay thua có vấn đề gì.”

“ Dù sao cũng phải cẩn thận, không nên đánh linh tinh.” Tiết Đồng rung đùi đắc ý.

Long Trạch nhìn bộ dáng của cô đến phì cười, xoa đầu Tiết Đồng: “ Vậy em hỏi anh làm gì. Rốt cuộc muốn thắng hay vẫn muốn thua?.”

“ Bỏ đi, em tự mình chơi.” Tiết Đồng xoay người.

Dưới tình huống như này, Long Trạch không cần phải nhắc bài cho cô, nhưng xem thấy ba người đang chơi rất vui vẻ, hắn liền vòng tay ôm thắt lưng Tiết Đồng, chờ cô thua rồi lại cười nhạo một tiếng. Tiết Đồng nắm tay thành nắm đấm, đấm nhẹ Long Trạch, oán giận: “ Đều tại anh em mới không phát huy hết khả năng của mình được.”

Long Trạch nắm lấy tay cô: “ Tại anh …Tại anh … Em tiếp tục chơi.”

Hắn thích cảm giác tự nhiên này, nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt Tiết Đồng khiến hắn cảm thấy hạnh phúc. Long Trạch nhìn nghiêng khuôn mặt của cô, hắn nghĩ, cho dù xảy ra chuyện gì, hắn cũng phải bảo vệ cô.

Chơi một lúc, cũng đến thời gian ăn cơm trưa, bốn người cùng nhau đi tới nhà ăn, giá thức ăn ở đây so với chất lượng là sự chênh lệch rõ rệt, Lộ Linh và Tiết Đồng tỏ vẻ không hài lòng. Tiết Đồng âm thầm xem xét thái độ của Long Trạch, sức khỏe hắn cũng chưa khỏi hẳn nhưng vẫn tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra.

Sau khi ăn xong, Long Trạch ôm thắt lưng của Tiết Đồng, đứng ở cửa sổ nhìn cây cối xẹt qua trước mắt, Tiết Đồng lê tiếng: “ Trạch, nhìn anh cũng không hẳn chán ghét ở chung với người khác.”

Long Trạch vén tóc mai của Tiết Đồng: “ Bọn họ so với người trước kia anh gặp tốt hơn nhiều, anh sẽ từ từ thích ứng. Chúng ta còn nhiều thời gian, nhưng anh cũng không thể để em sống trên đảo.”

“ So với trước đây, anh đã trưởng thành lên nhiều.” Tiết Đồng ở trong lòng hắn nở nụ cười thỏa mãn: “ Hiện tại anh luôn thay em suy nghĩ, cũng tự mình buông xuống rất nhiều điều.”

“ Em ở bên anh, anh cảm thấy rất vui vẻ, anh sẽ dùng hết năng lực của mình để bảo vệ em.”

“ Trạch,em đã từng nói với anh chưa, anh là người ưu tú nhất.” Tiết Đồng ngửa đầu hỏi hắn.

Long Trạch cúi đầu huých cái mũi của cô: “ Anh đương nhiên là ưu tú nhất, cho nên anh không thể đem em cho người khác.”

Tiết Đồng nhìn ánh mặt trời bên ngoài đổ xuống hàng cây bên đường tạo nên một cảnh đẹp rực rỡ, chói lòa.

Có người yêu ở bên cạnh, thời gian trôi qua cũng rất nhanh, lúc đến thành phố C đã hơn mười giờ tối, Tiết Đồng cùng Lộ Linh trao đổi số điện thoại di động, nói vài câu chuyện ngắn.

Hai người đàn ông mang theo hành lí xuống xe, Tả Thần Dật lên tiếng: “ Chúc hai người hạnh phúc.”

“ Anh cũng hạnh phúc.” Long Trạch trả lời.

Hai người đàn ông nhìn nhau, nụ cười trên môi họ cũng hiện rõ, cả hai ôm lấy người phụ nữ mình yêu đi về phía trước.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+